Chương 23: Phản ứng của Đường gia.


Dịch Giả: The Mask
Quân Tà cũng đoán ra rằng. Nếu hôm nay bọn chúng thực hiện thành công được âm mưu này thì Đường Nguyên và mình sẽ rơi vào sự khống chế của đối phương! Mà Đường gia thì không sao, vì nhà họ còn có người khác thừa kế. Nhưng Quân gia thì khác vì chỉ có mình mình là người thừa kế duy nhất.
Tuy rằng chỉ là yêu cầu, nhưng đối với tên không biết nặng nhé như Quân Mạc Tà này thì có trời mới biết sẽ thành ra tai họa gì! Hơn phân nửa là hắn sẽ lao vào tai họa nhưng vẫn không biết mình vừa làm gì thậm chí lại còn đắc ý một phen nữa! Dù sao gia gia sẽ thay mình thu thập tàn cục!
Dù cho lúc này, nếu tranh đấu thì nhược điểm của mình đều bị đối phương nắm rõ, cho dù lão gia tử có hung mãnh thì quân pháp bất vị thân, tướng quân phải đưa ra lựa chọn như thế nào ? Cho dù chần chờ một chút đã tạo thành hậu quả khó lường!
Quân Tà cảm thấy mình cần phải có thêm sức mạnh! Kiếp trước của mình lịch duyệt tuy rằng phong phú nhưng mà ngay bây giờ, Quân Tà cảm thấy rõ ràng là không đủ !
Đầu tiên chính là cái gọi mẫn cảm chính trị, điểm này chính là khiếm khuyết của việc làm sát thủ kiếp trước! Nếu mình kiếp này tiếp tục là một sát thủ đương nhiên không có vấn đề gì, nhưng nếu là muốn sống yên ổn trong một đại gia tộc, hơn nữa lại bảo hộ người nhà của mình không bị thương tổn, duy trì đại thế vững vàng nên nếu không có cái gọi là sự mẫn cảm về chính trị thì căn bản tất cả chỉ là si tâm mộng tưởng!
Mình có thể không làm quan, không chìm nổi giữa vua và dân, nhưng mà cuộc đấu tranh này là không thể tránh.
Quân lão gia trở về nhà đã là buổi trưa. Trên đường trở về, vừa gặp Đường lão gia Đường Vạn Lý đang đùng đùng nổi giận dẫn đầu một đám võ sĩ thị vệ phóng ngựa về phía bắc, nhìn như vậy tất nhiên là đi tìm người.
Ở phía bắc, đúng là chỗ của mấy đại gia tộc Lý gia, Mạnh gia! Sắc mặt của Đường Vạn Lý đen như đáy nồi, ánh mắt bừng bừng lửa giận, cơ hồ sắp bùng cháy ra ngoài, Quân lão gia âm thầm vui mừng:
" He he, lâu lắm rồi mới thấy lão già này tức giận như vậy, Đường lão gia luôn luôn hòa khí, lại có thể tức đến độ thế này, bất luân nhằm vào ai cũng có kịch hay để xem!"
Ai ngờ, đạo diễn và diễn viên của vở kịch này lại là tôn tử mà mình không vừa mắt Quân Mạc Tà!
Quân lão gia rất tò mò hỏi:
-Đường huynh đang đi đâu vậy ? Sao lại vội vàng thế ? Chẳng lẽ có người đoạt mất cháu dâu của huynh à? Nhìn bộ dạng hổn hển của lão tiểu tử huynh này! Ha ha ha……
Quân lão chỉ là muốn đùa một chút, nhưng lão lại không biết sự tức giận của Đường lão gia Đường Vạn Lý lại phụ thuộc vào chuyện này.
- Quân lão thất phu, lão tiểu tự ngươi chớ có chiếm được tiện nghi rồi khoe mẽ, ngươi cũng không phải thứ tốt đẹp gì! Chờ lão phu tính sổ với Lý gia và Mạnh gia xong rồi sẽ tính sổ với lão thất phu nhà ngươi sau!
Chòm râu trắng của Đường Vạn Lý thẳng tắp, thở hồng hộc, trừng mắt nhìn lão, vung roi ngựa, phóng tới. Hắn cũng biết Quân Mạc Tà là hạng người gì, chỉ sợ còn không bằng tôn tử của mình, Quân Mạc Tà ngược lại lại toàn thắng, sau lưng tất có cao nhân chỉ điểm. Đúng lúc lại gặp Quân Chiến Thiên, lại thấy Quân Chiến Thiên trêu đùa mình, tự nhiên không hòa nhã với Quân lão gia!
Chỉ còn lại Quân lão gia đứng lặng người há hốc mồm, Đường Vạn Lý lão tiểu tử này có ý gì, câu đầu tiên đã mắng mình, còn nói cái gì khiến mình chẳng hiểu mô tê ở đâu. Phải một lúc sau lão mới nuốt nước miếng:
- Lý gia và Mạnh gia sao lại đắc tội ngươi? Song lão tiểu tử đó đi làm ồn ào đúng hợp ý ta, tục ngữ đã nói: Cẩu giảo cẩu, lưỡng chủy mao mà!
Đường Nguyên đi theo gia gia của hắn, thần tình xấu hổ, bộ mặt sưng đỏ. Đường bàn tử vừa về tới nhà thì đúng lúc đó cha hắn đang ngồi ở đại sảnh. Đường mập thấy vậy liền há mồm kêu cha gọi mẹ kể lể chuyện đã xảy ra khiến cha hắn sợ tới mức chân run run ngồi cũng không vững thiếu chút nữa là đã rơi xuống. Nhưng nhìn kỹ hóa ra điều khiến cha của Đường mập sợ nhất chính là gia gia hắn, Đường lão gia tử đã tới.
Vì thế, đoạn tiếp theo đã không còn gì thú vị, do Đường lão gia bức bách, Đường Nguyên gạt nước mắt kể hết sự việc từ đầu chí cuối ra…… Có thể tượng tưởng cha con Đường gia giận đến thế nào! Tới lúc Đường Nguyên lấy ra chén trà, dưới đáy còn có dược phẩm lưu lại; một vị dược sư trong gia tộc nhìn thấy liền chứng thực tất cả lời nói của Đường Nguyên đều là sự thật.
Lý, Mạnh hai nhà lại ngoan độc như thế này! Nếu bỏ qua là làm cho xú danh của Đường gia vang khắp thiên hạ! Điều này khiến cho một gia tộc luôn luôn coi trọng thanh danh như Đường gia làm sao nhịn nổi!
Đường lão gia không nén được cơn giận này liền kéo Đường Nguyên tới tặng cho hắn mười mấy cái tát sau đó ném xuống đất, thét lớn ra lệnh cho Đường Nguyên dẫn đường đi tới Lý gia, Mạnh gia đòi công đạo!
Niên kỷ của Đường lão gia so với Quân lão gia cũng tương đương nhau, có thể nói là nguyên lão ba triều, mấy năm gần đây luôn ở trong nhà, đã có vài năm cũng chưa ra khỏi cửa. Mà lúc này lão xuất hiện liền tiền hô hậu ủng, thanh thế to lớn, sát khí trùng thiên! Xem ra chuyến này, hai nhà Lý Mạnh không tránh khỏi cảnh chó chạy gà bay rồi.
Quân lão gia tuy bị Đường Vạn Lý lão gia nói không đầu không đuôi vài câu, nhưng thấy Đường lão đang trong cơn giận dữ, lại biết Đường lão đang đi tìm hai nhà Lý Mạnh tính sổ thì trong lòng lão chẳng những không phiền não mà còn có vài phần vui mừng. Vừa nhìn đã biết nhất định là tên mập Đường Nguyên lại gây phiền toái, may mắn thay Mạc Tà của lão trong khoảng thời gian này ra sức học hành thi cử, mười phần ngoan ngoãn, khiến cho lão yên tâm không ít, nếu không chắc cũng cấp cho lão không ít phiền phức… Chậc chậc, Đường lão thất phu cũng thật đáng thương. Tuổi cao như vậy rồi còn vì tử tôn mà động khí.
Nhìn bộ dáng giận dữ của Đường Vạn Lý, Quân lão gia không kìm được cảm giác vui sướng khi người khác gặp họa rồi đắc ý về nhà. Vừa về tới, lão nghe tin Quân Tà cầm bạc cùng thị vệ Trương Đảm ra ngoài đánh bạc, tức thì bị kích động tới lảo đảo, đánh bạc thắng thua là chuyện nhỏ, vạn nhất có chuyện gì là lập tức thành chuyện lớn ngay!
Vừa nghe tin Quân Tà về nhà, lão gia tử tất nhiên nổi giận đùng đùng, đi tới của tức thì ngẩn ra: trên giường lớn, một gánh y phục bị tùy tiện ném lên, bên trong lộ ra những kiện y phục đẹp đẽ, nhưng lại không có một chiếc nào gọi là bình thường cả. Còn Khả Nhi với dáng người nhỏ nhắn đang cười đến híp mắt, đang đếm ngón tay xem có thể bán bao nhiêu bạc.
Khi nhìn kỹ, Quân lão gia tử lại một lần nữa chấn động, không nói được gì, có ba khối ngọc bội thượng phẩm, trong suốt tỏa ra ánh sáng ấm áp, vừa nhìn đã biết đó không phải phàm vật. Cái này còn đỡ, lão gia tử chân chín giật không phải ở thân ngọc bội mà trên mặt có khắc chữ "Năm X, tháng Y, Tôn nhi Phong một tuổi","Năm A, tháng B, Tôn nhi Chấn một tuổi"
Đây không phải là ngọc bội mà trực hệ hậu nhân của Lý gia mới có đủ tư cách đeo hay sao? Đó cũng là vật tượng trưng cho thân phận của Lý gia! Hơn nữa Phong, Chấn hai chữ đúng là tên của hai tôn tử của Lý thái sư, hai ngọc bội này như thế nào lại có ở trên tay Mạc Tà ? Chẳng lẽ tiểu tử này mới ra ngoài một lần đã đi đồ sát, lột sạch đồ đạc con cháu nhà người ta ư? Quân lão gia vuốt râu ánh mắt có chút khinh nghi bất định.
Nhìn ra chỗ khác, Quân lão gia kêu lên đau đớn, do dùng sức quá lớn nhổ mất một sợi rây: hai ngọc như ý kia rõ rang là của hoàng thất gì đó ! Ngoài ra còn có một Mạnh gia ngọc bội, còn có minh châu, còn có …
- Những thứ kia làm sao mà có ?
Lúc hỏi ra câu này, mặt lão gia tử giật giật, đã có ý định giết Quân Tà: nếu là do tiểu tử này cướp bóc, thật đúng là phiền toái lớn.
Không phải Quân lão gia không nghĩ tới những thứ này là do tôn tử bảo bối của mình thắng được, mà lão hiểu rất rõ tôn tử của mình: Cháu mình quyết không có khả năng thắng được những đồ "Xa xỉ" này!
Thật buồn cười! Mình vừa rồi còn chê cười Đường Vạn Lý nhưng không nghĩ tới chờ mình ở nhà cũng là một phiền toái lớn như vậy!Quân lão gia chỉ biết im lặng…
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #23


Báo Lỗi Truyện
Chương 23/1284