Chương 209: Chí Tôn tới


Quân đại thiếu là ai? Hắn chỉ dùng độn thuật một cái, âm thầm tiến vào một tiệm quần áo, trộm một bộ quần áo là mọi chuyện được giải quyết ngay, sau khi ăn mặc đàng hoàng, hắn mới trở lại Quân gia.
Hiện nay công lực của Quân đại thiếu còn chưa đủ, nếu công lực hắn đại thành, chỉ cần thi triển Âm Dương Độn, trực tiếp độn thẳng về Quân gia, nếu có thể như thế, đừng nói trên người chỉ có một tấm áo khoác mỏng manh, cho dù hắn có trần như nhộng thì cũng chẳng sao cả!
Quân gia chấn động!
Không chỉ có Quân gia chấn động mà Quản gia đang tạm trú tại Quân gia cũng chấn động theo, mà không, phải dùng từ phấn khởi để hình dung tình huống này!
Một trong Bát Đại Chí Tôn thảo nguyên ưng thần Ưng Bác Không đột nhiên đến Quân gia, chuyện này là vinh quang cỡ nào?
Một thế tục thế gia bình thường tại sao lại có vinh quang khác người đến vậy?
Ưng Bác Không khi tiến vào Quân gia rất thẳng thắn mà báo tên mình ra rồi nói ra nguyên nhân hắn tới, đương nhiên là hắn không nói nguyên nhân thật sự của hắn, mà dùng danh nghĩa trị liệu cho Hải Trầm Phong.
Bát Đại Chí Tôn cuối cùng vẫn là Bát Đại Chí Tôn, có tâm thỉnh giáo là một chuyện, nhưng muốn hắn làm trò cười, nói ra mình phải nhờ vả một tên tiểu hài tử chỉ dạy thì Ưng đại chí tôn không thể nào nói ra được.
Quân gia từ trên xuống dưới đều hiện lên vẻ kinh sợ, Quân Chiến Thiên Quân lão gia tử, Quân Vô Ý hai người đều ra ra nghênh đón, cung kính mời Ưng Bác Không và một Hải Trầm Phong nửa chết nửa sống tiến vào.
Khi nghe Quân tam thiếu Quân Mạc Tà còn chưa trở về, Ưng Bác Không phi thường độ lượng tỏ vẻ không sao, ngồi nhấm nháp trà thơm của Quân gia và cùng Quân lão gia tử hàn huyên.
Quân Chiến Thiên là một người dày dạn, là nhân vật số một số hai của triều đình, khi lão gặp chuyện lớn phát sinh thế này, đương nhiên định lực rất cao. Ngoài lúc ban đầu hơi kinh ngạc ra một chút, lão gia tử lấy lại tinh thần rất nhanh, cùng Ưng Bác Không nói chuyện phiếm, thái độ vô cùng tự nhiên.
Quân lão gia tử trước khi nói chuyện với Ưng Bác Không phân phó cho Quân tam gia:
- Vô Ý, con đi xem Mạc Tà, nếu thằng nhóc này đã trở lại, báo cho hắn nhanh chóng tới đây, cứu người như cứu hỏa, không nên trì hoãn.
Ý tứ của Quân lão gia tử chính là: Ưng Bác Không tới cửa cầu y, tôn tử mình có thể cứu trị được không? Tuy tôn tử bảo bối của mình trước đây có thể chữa khỏi căn bệnh nan y của con trai, nhưng sau đó chưa từng thấy hắn thi triển thêm y thuật lần nào, lỡ như lần này không thể làm theo yêu cầu của Ưng Bác Không, nếu vậy thì thực sự không tốt.
Cho nên trước đó kêu Quân Vô Ý tới tiểu viện mà chờ, đợi cho Quân Mạc Tà trở về thì hỏi hắn có chuyện gì xảy ra, nếu không nắm chắc có thể chữa khỏi thì ngàn vạn lần đừng tùy tiện ra tay.
Chẳng qua Ưng Bác Không nói ra một chuyện làm cho cha con Quân Chiến Thiên và Quân Vô Ý đều thấy an tâm một chút.
- Là sư phụ của Quân tam công tử chỉ điểm lão phu tới đây cầu y.
Sau khi nghe xong câu này, Quân Chiến Thiên và Quân Vô Ý hai người đều không cảm thấy bất ngờ mà đều thầm nghĩ: "Quả nhiên là thế!"
Hai người từ sớm đã đoán tên tiểu tử nhà mình có một sư phụ lai lịch thần bí có thực lực không tầm thường, tuy nhiên vì tên tiểu tử này miệng kín như bưng, không lộ ra chút thông tin nào. Cuối cùng thì hai người cũng biết được thì ra người này cuối cùng cũng xuất hiện, hơn nữa, lại là một một nhân vật là phi thường lợi hại. Khó trách tiểu tử kia không thèm để Huyết Hồn Sơn Trang vào trong mắt, vô cùng ương ngạnh mà lấy cứng chọi cứng, thì ra chỗ dựa là đây.
Mà Quân lão gia tử theo lời nói của Ưng Bác Không mà suy đoán, vị sư phụ này của Quân Mạc Tà đúng là vô cùng cường hãn, chỉ cần câu "Là hắn chỉ điểm lão phu...." là có thể hiểu rồi!
Ưng Bác Không là loại nhân vật nào, một trong Bát Đại Chí Tôn được thế nhân công nhận, cũng chính là tầng lớp cao nhất của thế gian, ai mà có đủ thanh thế mà "chỉ điểm" hắn? Mà ai có thể xứng "chỉ điểm" một tông sư như thế?
Nói vậy chẳng phải người này vô cùng ghê gớm sao?
Thêm vào đó, khi Ưng Bác Không nhắc tới sư phụ của Quân Mạc Tà, thái độ của hắn vô cùng cung kính, điều này càng làm cho Quân Chiến Thiên và Quân Vô Ý suy nghĩ thêm: Ưng Bác Không từ trước đến nay nổi danh vô cùng kiêu ngạo, có thể làm cho hắn bội phục tôn kính như thế, chỉ sợ Lệ Tuyệt Thiên, một trong Bát Đại Chí Tôn cũng chưa chắc được như thế! Vậy trên đời này, người còn lợi hại hơn Lệ Tuyệt Thiên, cũng chính là người mà ai ai cũng bội phục là người nào?
Điều này cần phải nói ra sao? Khẳng định là đệ nhất nhân trong Bát Đại Chí Tôn Vân Biệt Trần chứ ai! Trách không được Quân Mạc Tà không thèm e sợ Lệ Tuyệt Thiên, có Vân Biệt Trần làm hậu thuẫn, trước mặt Vân Biệt Trần thì Lệ Tuyệt Thiên là cái rắm gì...
" Tiểu tử này giấu diếm thật tốt nha! Âm thầm bái sư người đứng đầu Bát Đại Chí Tôn là Vân Biệt Trần. Tuy nhiên, dường như chưa nghe nói qua Vân Biệt Trần có y thuật rất cao minh nha, chắc là do giấu tài với người ngoài rồi..."
Lão gia tử và tam gia đều thầm nghĩ như nhau, nhưng hai người nào ngờ, Ưng đại chí tôn đương nhiên thừa nhận mình không bằng Vân Biệt Trần, nhưng nói đến tôn kính, Vân Biệt Trần còn không xứng với sự tôn kính của hắn đối với nhân vật thần bí kia, lấy tính cách cực kỳ tự đại của Ưng Bác Không, thậm chí hắn còn tự tin cuồng vọng mà nghĩ, một ngày mà huyền công độc môn của hắn đại thành, cũng chính là lúc hắn khiêu chiến vị trí thiên hạ đệ nhất của Vân Biệt Trần!
Cho nên Ưng đại chí tôn và lão gia tử đều âm thầm cười trộm, trong lòng âm thầm sung sướng mà ngồi uống trà, trên cơ bản không ai biết hai người đều đang suy nghĩ toàn chuyện khác nhau trong đầu!
Đúng lúc này, Quản Đông Lưu nghe phong thanh cũng liền tiến tới, khi nhìn thấy một trong Bát Đại Chí Tôn là Ưng Bác Không tự mình tìm tới Quân phủ, trong lòng cũng âm thầm lau mồ hôi lạnh, thì ra Quân gia có một cái hậu trường là Ưng Bác Không, khó trách nha, Huyết Hồn Sơn Trang chỉ là một nơi mà cả năm Lệ Tuyệt Thiên mới có mặt một lần, nếu vậy thì phải liều chết mà lựa chọn thôi, nếu không, một bên là Huyết Hồn Sơn Trang không có Lệ Tuyệt Thiên, một bên là Quân gia có thảo nguyên ưng thần, một Quản gia nho nhỏ của mình rước không nổi bất cứ hậu quả nào.
"Xem ra bổn gia chủ ta thật sáng suốt, trước đây có thể lựa chọn một phương thực lực hùng hậu, lập trường chưa từng dao động bao giờ, không thôi là phiền to rồi...."
Đổ mồ hôi hột luôn, mỗi người trong lòng đều theo đuổi suy nghĩ riêng, toàn bộ đều sai bét, nhưng ai cũng nghĩ mình đoán quá chính xác, chụp cái mũ mang tên "Thần cơ diệu toán" lên đầu mình mà ngồi rung đùi đắc ý!
Vì thế, cả khách lẫn chủ đều vô cùng sung sướng!
Đến lúc Quân Mạc Tà trở về, cũng là lúc mọi người trong đại sảnh đang đàm đạo tới say mê. Ngoại trừ Ưng Bác Không có chút kiệm lời, những người khác đều có vẻ cao hứng phấn chấn khác thường.
Quân Vô Ý nắm ngay tay của hắn mà làm một tràng:
- Con đi đâu thế? Thảo nguyên ưng thần tới tìm con con có biết không? Y thuật của con có thật sự cao tay không?…
Quân Mạc Tà đang sốt ruột muốn trở lại tiểu viện của mình mà mặc nội y vào, bên dưới của hắn hiện giờ vẫn đang trống không, gió lùa vào mát lạnh, vội vàng muốn vào trong ngay nên nói:
- Chẳng quan trọng gì, tam thúc kêu hắn ngồi chờ đi, đợi con đi thay quần áo xong rồi ra gặp hắn.
Quân Vô Ý nóng lòng nói:
- Còn thay quần áo làm gì, không phải bộ này đang sạch sẽ vô cùng sao? Nhanh chân nào!
Một nửa là mang theo, một nửa là muốn phụ giúp cho nhanh, mang Quân Mạc Tà còn đang "trống rỗng" phía dưới xách thẳng ra đại sảnh.
- Thì ra là ngươi!
Ưng Bác Không vừa nhìn thấy đã nhận ra ngay, thì ra tên thiếu niên nhưỡng ra thiên phẩm rượu ngon lại chính là đệ tử của thần bí cao nhân, Quân gia Quân tam thiếu. Nhất thời có một loại kinh hỉ: "Thì ra là người quen cũ, cũng chính là tiểu bằng hữu vô cùng sùng bái mình, mà tiểu bằng hữu này nhìn thế nào cũng không phải loại người khó nói chuyện như vị thần bí cao nhân kia nói, vậy thì một chút vấn đề cũng không xảy ra rồi!"
- Ta nói, rượu của tiểu tử ngươi, mau mau mang cho ta hai vò nào, ngươi làm cho ta khốn khổ rồi, uống rượu của ngươi xong, chẳng thể nào nuốt xuống loại rượu nào khác nữa, lúc này lại gặp tiểu tử ngươi, đúng là ông trời sắp đặt mà!
Tưởng tượng đến rượu ngon, Ưng Bác Không kiềm không được thiếu chút nữa là chảy cả nước miếng ra ngoài, chính sự cũng đã quên mất.
- Mười vạn lượng một vò! Nếu muốn uống rượu, trước tiên cầm bạc đến, xin miễn trả giá!
Quân Mạc Tà nói một câu, Quân lão gia tử cùng Quản Đông Lưu đứng kế bên tí là xỉu ngay tại chỗ, hai người này tuy đều là loại người gặp nguy không loạn, can đảm hơn người, nhưng khi nghe Quân đại thiểu nói xong, Quản gia chủ tí nữa thì bị hù chết, còn Quân lão gia tử có điểm kiên định hơn nhưng sắc mặt cũng đã biến đổi.
Hai người không hẹn mà trong lòng đều thầm kêu khổ: "Đây chính là Bát Đại Chí Tôn đó, đứa nhỏ ngươi sao lại không biết lợi hại thế này? Hắn đối với rượu của ngươi có yêu thích chính là cấp một cái mặt mũi to lớn cho ngươi, ngươi chẳng những không dựa vào đó mà phát triển quan hệ cho tốt, lại còn há mồm đòi cái giá trên trời! Cái này gọi là loại cam đảm gì đây? Lỡ làm hắn phẫn nộ thì sao?"
Tuy nhiên, mọi chuyện lại ngược lại hoàn toàn với những gì hai người suy nghĩ, Ưng đại chí tôn không những không nổi giận mà lại cười ha ha mà nói:
- Dám cùng lão tử ương ngạnh, ngươi chính là người đầu tiên!
Hắn cười một hồi rồi nói tiếp:
- Trên người lão tử tuy là có chút bạc, nhưng chắc chắn là không đủ, không thể thiếu nợ một chút sao? Sau khi uống xong ta sẽ đi cướp sạch mấy nhà phú hộ, kiếm mấy chục vạn lượng đến trả ngươi, nhưng trước hết cứ mời lão tử uống một cách sảng khoái nhá! Chắc chắn sau này không thiếu một xu, thế nào?
Mọi người nghe xong đều toát hết mồ hôi! Dù sao cũng là một trong Bát Đại Chí Tôn, tại sao lại chẳng khác chút nào với cường đạo vào nhà cướp của thế này?
- Lúc nãy ta có vẻ nói không rõ, ngoại trừ xin miễn trả giá, cái này là kinh doanh nhỏ lẻ, chỉ giao dịch tiền mặt, không cho thiếu nợ, thỉnh khách hàng thứ lỗi!
Quân Mạc Tà đúng là bày ra thái độ không thương lượng gì cả, khẩu khí càng ương ngạnh hơn:
- Nếu không có tiền, dù là Thiên Vương lão tử ta cũng không cho một giọt!
Quân đại thiếu chẳng có tí ti nào lo lắng: "Ta cầm vương bài trong tay thì sợ cái chó gì, lão tiểu tử ngươi tới tìm ta là muốn ta chỉ điểm, còn muốn cầu bổn thiếu gia ra tay cứu chữa cho tên sư điệt oan uổng kia của ngươi, bây giờ còn vòi rượu ta sao?"
"Ba điều kiện: Không trả giá, không thiếu nợ, chỉ giao dịch tiền mặt! Không cho thượng lượng một chút nào, còn có thiên lý hay không chứ, thật là làm khó ta mà!" Trên mặt Ưng Bác Không nổi rõ vẻ khổ sở, còn có chút vẻ cầu xin, đột nhiên lông mi dựng thẳng, cả giận nói:
- Ngươi chọc giận lão tử, lão tử thật sự ra ngoài cướp bóc thì ngươi cũng đừng có hối hận!
- Không tiễn!
Quân Mạc Tà khuôn mặt nhơn nhơ tự đắc nói tiếp:
- Ra khỏi cửa liền rẽ trái, đi tới bảy trăm bước, rẽ phải, chính là tổng bộ của đệ nhất phú hào đế quốc Mộ Dung thế gia, nơi đó chắc chắn có nhiều bạc lắm, ta đề nghị ngươi tiến vào trong đó, chỉ cần ngươi có thể cầm bao nhiêu, trong đó chắc chắn có đủ cho người cầm bấy nhiêu. Nếu ngươi nghĩ chỗ đó quá cứng rắn, khó mà gặm được, thì ngươi có thể ra khỏi cửa rẻ phải, cứ tiến thẳng tới trước, không cần rẽ trái hay rẽ phải, ngươi sẽ thấy một cái đại môn vô cùng to lớn sơn son thiếp vàng, chính là nhà của Hộ Bộ Thượng Thư của đế quốc, chắc chắn cũng sẽ có nhiều bạc, ngươi nhanh chân đi cướp đi. Thêm vào đó, vương phủ của mấy vị hoàng tử đều nằm kế cận khu vực đó, cho dù phú hộ giàu nhất cũng không giàu hơn mấy nhà này bao nhiêu đâu!
- Ta sẽ ngồi đây hoan nghênh ngươi đi cướp bóc trở về!
Quân Mạc Tà cười tủm tỉm mà nói:
- Ưng lão, lúc đó ta sẽ chúc mừng ngươi, chỉ cần ngươi cướp một vòng như ta nói, rượu sẽ đủ cho ngươi uống ba đời còn chưa hết, ngươi không những được uống một cách thống khoái, cho dù ngươi có muốn dùng rượu của ta mà tắm rửa mỗi ngày cũng không hết!
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.

Dị Thế Tà Quân - Chương #209


Báo Lỗi Truyện
Chương 209/1284