Chương 203: Ngọc đá cùng tan!


Trong lòng Quân Mạc Tà rõ ràng phát hiện: Vài thức này của Ưng Bác Không, tuy rằng không lưu loát, thậm chí không liền mạch, nhưng nếu chỉ luận từng chiêu một, tuy sự tinh xảo vẫn không bằng thượng thừa võ công của kiếp trước, nhưng sự tàn nhẫn thì hơn xa! Nếu dung nhập huyền khí vào đó, uy lực phát ra sẽ vô cùng kinh người! Quân Mạc Tà xem xong cũng cảm thấy có phần bội phục! Càng bội phục hơn nữa chính là trong quá trình giao thủ của Ưng Bác Không, mỗi khi lập lại chiêu thứ nào đó, sẽ có một chút biến hóa, từ đó dần dần đem sơ hở triệt tiêu, đem từng chiêu, thực ra phải trong thời gian dài gọt giũa mới xóa bỏ được sơ hở, từ trong thực chiến mà từ từ hoàn thiện! Phải biết rằng học tập võ học và sáng tạo võ học là hai khái niệm hoàn toàn bất đồng. Sáng tạo một môn, từ lúc mới sáng tạo ra, có chút thành tựu, rồi tinh nghiên (nghiên cứu, tinh luyện), rồi hoàn thiện, thậm chí là đại thành, tất cả các bước này từ trước tới giờ là quá trình không thể bỏ qua bất cứ bước nào, nếu nhanh chóng đạt tới đại thành chi cảnh, ngoại trừ người sáng tạo đột nhiên linh quang chợt lóe thì không nói tới, ít nhất là cần vài chục năm, thậm chí vài thế hệ bỏ công sức ra nghiên cứu mài giũa mới có thể tìm ra chiêu thức hoàn thiện cuối cùng.
Tại cái thế giới hoàn toàn không có cổ võ Trung Hoa này, Ưng Bác Không có thể khác người, vứt bỏ huyền công mà sáng tạo ra một môn công phu chiêu thức độc đáo, phương thức này sẽ nhanh chóng hình thành nên cánh cửa võ học, cùng với can đảm theo đuổi võ học và trí tuệ của võ học là đã đáng được hậu nhân ngợi khen rồi, mà chuyện sáng tạo nên một môn võ công chính là một công đức vượt thời đại rồi! Chỉ cần nói tới điều này là có thể thấy Ưng Bác Không quả không hổ danh là một trong Bát Đại Chí Tôn hàng đầu,không hổ tư cách của một thế hệ bậc thầy! Chuyện khác chưa nói tới, chỉ cần nói việc hắn bài danh trong Bát Đại Chí Tôn, lại có thể vứt bỏ thân phận, không tiếc tự hạ giá trị bản thân mà đánh nhau cùng một người cao thủ huyền khí bình thường, từ đó cố gắng cải tiến chiêu thức còn chưa đủ hỏa hầu của mình, chỉ cần nói tới thái độ nghiêm túc đối với võ học như vậy, chưa chắc người nào có thể làm như hắn!
Đột nhiên linh quang chợt lóe trong lòng Quân Mạc Tà.
"Ưng Bác Không hiện tại tìm không thấy đối thủ, vậy Huyết Hồn Sơn Trang và Phong Tuyết Ngân Thành không phải là đối thủ quá tốt sao? Ưng Bác Không hiện đang đau đầu vô cùng vì chiêu thức còn quá nhiều sơ hở, mà trong đầu ta không phải có vô số tuyệt chiêu võ công của kiếp trước sao? Nào là Thần ưng phác hổ, ưng khiếu cửu châu, thương ưng cửu biến, ưng dương thiên lý. . . Mình có cả đống tài nguyên như thế này, không lợi dụng thì chẳng phải quá uổng phí sao? Như vậy mà không xài thì mới đúng là đáng giận!"
Quân Mạc Tà tự hỏi trong đầu, sau đó hắn cảm thấy vô cùng vui mừng.
Ưng Bác Không ra chiêu khống chế cho cả cục diện cân bằng, trong lòng lại tự hỏi, làm sao phối hợp tay và chân, chiêu sau làm sao nối tiếp được chiêu trước, từ từ đem các chiêu thức vừa thi triển vừa tìm cách biến hóa từng chút một, tuy quá trình này chậm vô cùng nhưng hắn lại cảm thấy vô cùng thích thú.
Huyền khí của thế giới này hoàn toàn bất đồng với nội lực của kiếp trước của Quân đại thiếu, bản thân huyền khí quá mức mạnh mẽ, thiếu hẳn đặc tính cương nhu hài hòa của nội gia chân lực, làm hạn chế sự phát huy của các chiêu thức tinh xảo, vì thế đa số các chiêu thức của thế giới này đều là lấy cứng đối cứng là chính. Người tu luyện huyền khí của thế giới này rất ít khi có thể thi triển ra một chiêu thức phức tạp như ý, trừ phi là những chiêu tuyệt sát uy lực cực đại, nhưng loại chiêu thức này một khi phát ra thì huyền khí trong người cũng bị rút sạch không còn một chút nào.
Loại tình huống này cũng tương tự như cuồng bạo đấu khí.
Nếu theo đuổi uy lực, tốc độ của chiêu thức thì huyền khí phát ra không theo kịp nhịp độ, mà ngược lại theo đuổi chất lượng của huyền khí thì chiêu số lại quá cồng kềnh.
Tuy nhiên, những chiêu thức hiện tại của Ưng Bác Không mặc dù vẫn chưa lưu loát, nhưng trên cơ bản đã siêu thoát khỏi phạm trù này rồi, từ từ thay đổi lối mòn suy nghĩ trên. Càng ngày càng dung hợp chiêu thức và huyền khí. Đây chính là một sáng kiến vô cùng to lớn! Ưng Bác Không đã chân chính khai phá ra một thế hệ bậc thầy mới! Thậm chí có thể nói trở thành hiện tượng tiếp nối người trước, mở lối cho người sau!
Hải Trầm Phong sắc mặt bình tĩnh dị thường, trường kiếm như gió, xoay vòng, chém, vẩy, đỡ.... đem một bộ tuyệt học Ba Lan Kiếm (kiếm gợn sóng) của vị Lam Quang Hải Úy Lam Chí Tôn thi triển vô cùng nhuần nhuyễn vô cùng nhuần nhuyễn, từ lúc bắt đầu trận chiến tới giờ vẫn chiếm thượng phong, mặc dù cố gắng phát chiêu tấn công nhưng đối thủ vẫn sừng sững như núi, có lúc rõ ràng thấy vô cùng sơ hở, nhưng khi hắn vung kiếm tấn công thì chẳng biết tại sao người này có thể hóa giải một cách quỷ dị.
Một lúc lâu sau, Hải Trầm Phong cảm thấy ưu thế mà mình vẫn chiếm nãy giờ từ từ giảm đi trông thấy, mặc dù đối phương vẫn sử dụng những chiêu thức cũ, nhưng sơ hở càng ngày càng ít đi, mà đối phương đột nhiên dùng một chiêu thức quái lạ tấn công tới thì liền làm cho hắn luống cuống tay chân.
Chiến đấu thêm một lúc sau, thế cục song phương đã hoàn toàn nghịch chuyển, Hải Trầm Phong vẫn hết sức chăm chú, toàn lực ứng phó, tuy nhiên thân thể đã ướt đẫm mồ hôi, hô hấp cũng đã bắt đầu có dấu hiệu rối loạn, trong khi đối phương hơi thở vẫn rất ổn định, chiêu thức cũng trở nên biến hóa, càng ngày càng trở nên tinh diệu, mỗi khi xuất thủ đều làm Hải Trầm Phong vất vả đáp trả mà lộ ra sơ hở, chẳng qua hắc y nhân kia cũng không có ý định truy kích vào chỗ hở đó, nếu không thì Hải Trầm Phong sớm đã chết bảy tám lần.
Hai đại cao thủ so đấu càng lúc càng hung hiểm, chiến cuộc hung hiểm và chiến đấu kịch liệt lại là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, chiến đấu kịch liệt nghĩa là thực lực song phương sàn sàn như nhau, trong lúc chiến đấu song phương đều đem toàn lực ra mà so đấu, hoàn cảnh này nếu tiếp tục chiến đấu tới thời khắc cuối cùng, chỉ có đường lưỡng bại câu thương. Còn muốn không xảy ra tình huống trên thì chỉ có cách cả hai bên trước khi hao hết tinh lực liền đồng thời thu tay lại.
Nhưng chiến cuộc hung hiểm lại là một khái niệm hoàn toàn khác hẳn, bên thực lực thấp hơn có thể chết bất cứ lúc nào, mà tình huống của Hải Trầm Phong hiện tại chính là như thế! Vốn Ưng Bác Không là một Chí Tôn Thần Huyền, một tiền bối cao nhân, hắn lại là người nắm toàn cục trong tay, thế nên cục diện Hải Trầm Phong bị tổn hại không hề xuất hiện. Tuy nhiên, lúc này Ưng Bác Không đã đặt toàn bộ tâm trí vào việc nghiên cứu mười bảy thức tán thủ, tiến nhập vào trạng thái không minh, hiện giờ cùng Hải Trầm Phong giao thủ đã hoàn toàn xuất chiêu theo bản năng rồi, dù cho Ưng Bác Không vẫn khống chế cho huyền khí thấp hơn tu vi của Hải Trầm Phong, nhưng dù sao hắn cũng là một Chí Tôn Thần Huyền, khi đã dùng bản năng mà chiến đấu thì làm sao Hải Trầm Phong có thể so sánh?
Tuy rằng hiện tại không làm cho Hải Trầm Phong bị thương nặng, nhưng khi hắn tùy tiện giơ tay nhấc chân một cái liền làm cho các diệu chiêu của Hải Trầm Phong hoàn toàn vô hiệu, sự chênh lệch thực lực của hai người càng ngày càng có thể thấy rõ! Hải Trầm Phong lúc này tự biết hắn không phải may mắn mà thoát liên tục mấy sát chiêu liền: " Thì ra đối phương từ đầu đến cuối đều là trêu chọc mình, chiến cuộc căn bản là đều nằm trong lòng bàn tay hắn. Một khi đã như vậy, cho dù ta có phải chết, ta cũng phải cho ngươi một cái giáo huấn nặng nề!"
Hải Trầm Phong thân là Thiên Huyền cao thủ, ngày thường ít gặp phải đối thủ, đương nhiên hắn vô cùng tự tôn cao ngạo, mà Ưng Bác Không rõ ràng là đang coi thường hắn, đối với Hải Trầm Phong mà nói, điều này là vô cùng nhục nhã, thậm chí là một loại nhục nhã mà hắn không bao giờ có khả năng rửa sạch! Thực lực hoàn toàn có khả năng đánh bại giết chết, lại cố tình chỉ trêu chọc không giết, giống như mèo vờn chuột, vờn đến khi nào hết vui, bắt đầu thấy chán mới ra tay giết chết, hay giống như đánh cờ, rõ ràng là có thể chiếu bí hết cờ, nhưng lại cố tình kéo dài, không cho người ta nhận thua, muốn làm mọi cách diệt sạch mặt mũi người ta, ăn sạch không chừa một quân nào, chỉ chừa lại có quân tướng đi tới đi lui trong cung, sau đó lại mang đại quân tiếp cận, nào là xe pháo mã tốt tất cả qua sông, bao vây quân tướng không thể nhúc nhích... Thật là mệt chết người nha! Loại đùa dai này đối với người mới chơi thì không nói làm gì, chứ nếu dùng với một vị cao thủ đánh cờ lâu năm danh tiếng vang dội xem? Không làm người tức giận đến tăng xông máu, xung huyết não mới là kỳ quái!
Mà tình huống của Hải Trầm Phong hiện tại, chẳng khác nào quân tướng cùng đồ mạt lộ (không còn lối thoát) này!
Tuy nhiên, quân tướng này còn có một chiêu, đó là tuyệt chiêu cuối cùng: Ngọc đá cùng tan! Hải Trầm Phong đột nhiên quát to một tiếng, thu kiếm về, cả người lam quang tăng vọt, càng ngày càng sáng chói, giống như một cơn lốc nhanh chóng xoay quanh thân thể của Ưng Bác Không! Trên người hắn lam quang chia ra từng màu khác nhau, từ màu xanh da trời, đến xanh lam, đến thâm lam, sau đó là mặc lam (xanh đậm đặc)! Cả khu vực như bị một cái vòi rồng nhỏ tàn phá, từng đạo lam quang từ từ ngưng tụ thành thực thể! Trong lòng Ưng Bác Không đang đắm chìm tâm đắc những cải biến chiêu thức của mình, đột nhiên thấy áp lực tứ phía đột nhiên tăng mạnh, giống như thủy triều của biển lớn mang theo cuồng phong gào thét, mưa to gió lớn, áp lực hỗn loạn mênh mông vô tận tiến tới!
Hắn trong lòng cả kinh, lập tức nhớ tới chiêu bài tuyệt kỷ của Úy Lam Chí Tôn: Lãng Quyển Càn Khôn ( sóng cuốn Càn Khôn)! Chiêu này chính là sát chiêu ngọc đá cùng tan, đây chính là chiêu thức tự đưa mình vào địa ngục! Chiêu này chính là thiêu đốt huyền khí của toàn thân, kết hợp với toàn bộ tiềm lực và năng lượng của đan điền, hóa thành lực sát thương cực kỳ mạnh mẽ rồi bộc phát ra! Một chiêu này mà đánh ra, có thể đem huyền khí của người thi triển tăng lên ít nhất một lúc hai giai vị! Có thể lấy thực lực của mình tăng lên giai vị, tuyệt đối có thể đem địch nhân cao hơn mình ít nhất hai giai vị lập tức giết chết! Tuy nhiên, một chiêu này khi thi triển, có một chỗ tổn hại vô cùng, đó là không cần biết địch nhân sau đó thế nào, bản thân người thi triển cầm chắc cái chết! Chưa đả thương địch thủ, trước đã thương bản thân, cuối cùng người ta có chết hay không, mình nhất định xong đời! Ưng Bác Không kinh hãi mắng:
- Hỗn trướng, ngươi muốn tìm chết sao? Ta là Ưng...
Hắn muốn nói: "Ta là Ưng sư thúc của ngươi!" thì đã bị Hải Trầm Phong ha ha cười to cắt ngang, lời nói của Ưng Bác Không chưa kịp phát ra đã bị hắn bi phẫn quát to:
- Lão tặc, ngươi cũng biết sợ sao? Can đảm nhục mạ Úy Lam nhất mạch ta, vậy thì nạp mạng đi!
Trường kiếm "ông ông" hai tiếng bắn lên trời, giống như nộ hải giao long, mang theo cuộn sóng gió lốc mà bay lên, kiếm lên tới trời đã thay đổi thanh âm, vang lên boong boong, tựa như giao long rít gào giận dữ khi trút hơi thở cuối cùng! Kiếm quang nhanh chóng lan rộng, đầy trời đều là thanh âm sấm rền gió rít! Đột nhiên bạch quang chợt lóe, một tiếng ầm ầm vang lên như tiếng sét giữa trời xanh, giống như thiên hà vỡ đê, hướng về một hướng mà đánh xuống! Đánh thẳng xuống đầu Ưng Bác Không! Ưng Bác Không vừa tức vừa vội, cơ hồ buồn bực đến hộc máu, nổi trận lôi đình mà chửi ầm lên:
- Ngươi là một tên tiểu vương bát đản, mau mau dừng tay, lão tử ngày mai phải tìm Mộng Hồng Trần tính sổ! Hắn tại sao lại dạy ra một tên điên khùng thế này? Lão tử từ nãy tới giờ đã hạ thủ lưu tình ngươi không thấy hay sao? Ngươi là tên vừa ngu ngốc vừa điên khùng!
- Lão tử là sư thúc của ngươi! Lão tử là Ưng Bác Không! Lão tử là...…
Trong lòng hắn hối hận cũng đã muộn, hắn cũng không làm cách nào thay đổi cục diện trước mắt nữa rồi....
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.

Dị Thế Tà Quân - Chương #203


Báo Lỗi Truyện
Chương 203/1284