Chương 19: Đã nghèo còn mắc eo.


Dịch Giả: Thiên Hương
Duỗi duỗi người, Quân Tà đứng lên cười đễu:
- Còn bạc không? Nếu không còn thì ta phải về ngủ đây! Đổ một hồi như vậy đã thắng nhiều bạc thật là mất hứng mà. Độc Cô tiểu thư nàng nói có đúng không?
Quân Tà biết hắn vừa phá được một cái bẫy của đối phương. Mà đối phương hiện tại có thể gọi là "đã nghèo còn mắc eo".
- Ngươi không được đi!
Đám người Lý Chấn nóng nảy vô cùng. Cho dù là Mạnh Hải Châu ở trong đó cũng không thể nào hiểu được vì sao bọn họ lại thất bại. Hơn nữa lại thua đến mức tan nát toàn quân như vậy. Bất kỳ ai trong đám người mình đều có đổ thuật cao hơn Quân Mạc Tà vậy mà mới vừa rồi bốn người liên thủ lại vẫn bị thua hết. Hơn nữa Quân Mạc Tà còn uống xong thuốc mê, xúc xắc cũng bị đám người bọn họ đụng tay chân vào, trên người Mạnh Hải Châu còn cố ý dùng một loại mùi hương. Loại mùi hương này khiến cho người dùng qua thuốc mê đầu óc chậm chạp hơn. Bất tri bất giác rơi vào bẫy của mình.
Nhưng mà đã chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy còn muốn thua đến đen đít là do cái gì?
Chẳng lẽ vận khí của Quân Mạc Tà tốt đến độ đó sao? Mỗi một lần đền đếm lớn hơn bọn họ một điểm. Loại trùng hợp này không thể xuất hiện liên tục như vậy được. Nếu nói hắn chơi gian thì chởi như thế nào? Một tên uống mê huyễn tề, đỗ kỹ rối tinh rối mù còn có thể chơi ăn gian? Vậy mới là quỷ đó.
Bước đầu kế hoạch trước đó rất thuận lợi đưa Đường Nguyên vào bẫy. Phán linh tinh rồi đưa Quân Mạc Tà đến đây. Kế hoạch còn chưa triển khai đã chết trong trứng nước rồi thì còn nói gì nữa?
Một khi nghĩ đến hậu quả khi quay về mà không hoàn thành nhiệm vụ thì bọn họ đều sợ run cả người. Đôi mắt thoáng hiện lên vẻ sợ hãi.
Gương mặt tao nhã của Lý Du Nhiên kia ở trong lòng bọn họ so với mặt quỷ nhe răng cười còn đáng sợ hơn. Cho dù Lý Du Nhiên hạ mệnh lệnh diệt tộc thì trên mặt vẫn tao nhã, ôn hòa như cũ.
Một kẻ đáng sợ hơn cả ma quỷ.
- Ta còn muốn đổ với ngươi. Ta còn có đồ để cược!
Mạnh Hải Châu lấy miếng ngọc bội trên eo xuống đặt lên bàn.
- Ha ha. Các ngươi thật muốn ta thua sạch sẽ sao?
Quân Mạc Tà cười khinh thường: - Lấy cái đó còn muốn đổ với ta à? Không bằng ta về nhà ngủ cho khỏe!
Vừa nói vừa lắc lắc đầu muốn xoay người rời đi.
- Chậm đã!
Mạnh Hải Long quát to một tiếng, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người Lý Chấn:
- Cái gì có thể cược được thì bỏ ra hết đi!
Đám người Lý Chấn đều biết nếu cứ như vậy mà trở về thì kết quả rất bi thảm liền vội vàng lấy những vật đáng giá như bảo thạch trân châu ngọc thạch… những vật có giá trên người đều đưa ra.
- Đây là bội kiếm và ngọc bội của Đường công tử. Ta cũng lấy ra đặt cược. Vốn là một trăm năm mươi vạn nhưng ta chỉ đặt một trăm vạn thôi.
Mạnh Hải Châu nhìn chằm chằm Quân Tà:
- Quân Mạc Tà, Chắc ngươi cũng hy vọng thắng lại cho hắn chứ?
Độc Cô Tiểu Nghệ có chút ngây người. Đương nhiên nàng biết rõ lai lịch của bội kiếm và ngọc bội này. Vốn thông minh nên chỉ trong nháy mắt nàng đã hiểu rõ ván bài này không bình thường chút nào. Bất quá nàng cũng không để cũng không có suy nghĩ nhiều. Một cuộc vui thứ thế này mới đáng xem chứ.
- Hắn là hắn ta là ta! Đồ của hắn thì có liên quan gì đến ta?
Quân Tà nhìn Mạnh Hải Châu với ánh mắt đang nhìn kẻ ngốc: - Ta thắng thì đó là chiến lợi phẩm của ta. Thuộc sở hữu của ta thì ta cho ai thì cho. Liên quan gì đến Đường Nguyên? Giúp hắn lấy lại sao? Ngươi đang mơ hả? Đường Nguyên dùng nó đánh bạc với các ngươi là chuyện của hắn không có liên hệ gì với ta. Chờ Đường Nguyên cầm bạc đi chuộc lại thì cũng là chuyện của các ngươi. Liên quan gì ta.
Nói xong Quân Tà không nhịn được nhìn về mấy khối ngọc và bội kiếm kia, trong lòng cười lớn: "Không phải là vật phàm à nha."
Khóe miệng Quân Tà lộ ra một nụ cười tà dị:
- Mạnh đại thiếu gia. Ngươi nói xem có phải không?
Nghe Quân Tà nói vậy thì mọi người ở đây đều choáng váng. Cho dù là Đường Nguyên và Độc Cô Tiểu Nghệ cũng cảm thấy ngoài ý muốn. Đường Nguyên vừa rồi còn hớn hở nhất thời khóc không ra nước mắt.
Sắc mặt Mạnh Hải Châu trắng bệch. Ý của Quân Tà đương nhiên hắn hiểu được. Bây giờ tiến không được mà lùi cũng không xong. Nếu bội kiếm và ngọc bội này hôm nay thua Quân Tà thì ngày mai Đường Nguyên cầm bạc qua chuộc phải làm thế nào. Lý do từ chối của Quân Mạc Tà mặc dù không trượng nghĩa chút nào nhưng trò chơi cũng có quy cũ của nó. Ngoại trừ khổ chủ không có tiền chuộc mới bán lấy tiền lại. Nếu hiện tại bán đi thì thật là không còn gì để nói.
Hôm nay Đường Nguyên thua thiệt một cách khó hiểu như vậy thì hắn sẽ từ bỏ ý đồ sao? Lấy cá tính có thù tất báo của hắn nếu khi hắn đến chuộc mà mình không có trả lại thì đó là một tai họa rất đáng sợ. Đến lúc đó người khác mượn cơ hội đi sinh sự thì bọn họ đều bị đuối lý.
Nhưng trong lòng lập tức nghĩ:" Một cửa khổ sở còn ở trước mắt thì quản cái quỷ gì ở phía sau? Huống chi chưa chắc ta sẽ thua!"
- Đối với bên Đường công tử chúng ta đương nhiên sẽ có công đạo. Điểm này không cần phải phiền đến Quân tam thiếu quan tâm. Huống chi những đồ vật này Quân tam thiếu chưa chắc có bản lãnh thắng đến tay.
Mạnh Hải Châu đẩy tất cả ngọc bội và bội kiếm trên bàn về phía trước cắn răng nói:
- Quân tam thiếu, đây là ngọc như ý do hoàng thượng lão nhân gia tặng cho ta. Đây là bội kiếm bảo bối của thúc phụ ta. Đây là dạ minh châu của Lý thái sư… Đều là những vật vô giá. Tin tưởng nếu có định giá thì đây cũng hơn một ngàn vạn. Lấy ngân lượng hiện tại của Tam Thiếu sợ rằng không đủ. Nếu Tam thiếu muốn đổ thì cũng được. Ta có thể làm chủ cho phép Tam Thiếu dùng phương pháp khác đặt cược.
- Vậy ngươi muốn cho ta dùng cái gì đặt cược? Không phải lại vác thân ra cược đấy chứ? Chẳng lẽ trong nhà ngươi còn một vị muội muội muốn ta đến làm muội phu của ngưoi sao? Mà hình như ta không nghe nói ngươi có muội muội à?
Quân Tà suy nghĩ móc móc lỗ tai nói. Độc Cô Tiểu Nghệ không nhịn được phì cười sau đó lại hung hăng đá cho hắn một cước khiến cho Quân Tà nhe răng nhếch miệng.
Khuôn mặt của Mạnh Hải Chân xuất hiện gân xanh, hắn giận dữ thiếu chút nữa hộc máu nhưng cố nhịn:
- Tam thiếu thật biết nói đùa. Tiền cược rất đơn giản. Nếu là ta thua thì tất cả những cái này đều thuộc về Tam thiếu. Ngược lại nếu ta thắng thì Tam Thiếu phải đáp ứng cho ta một yêu cầu. Thay ta làm một việc. Được không?
"Nói giỡn sao? Như vậy sao được?" Trong lòng Quân Tà thầm kêu diễn kịch đến đây thì trong lòng bọn họ cũng bị nghẹn vô cùng. Nhịn không được cười thầm nhưng lại lắc lắc đầu:
- Nếu các ngươi bảo ta đi tự sát chẳng lẽ ta cũng đi? Muốn ta đưa toàn bộ gia sản Quân gia cho các ngươi ta cũng phải đưa? Điều kiện này của ngươi thật là… Coi ta là thằng ngốc sao?
- Ta có thể bảo đảm những việc Tam thiếu lo lắng sẽ không xảy ra. Không chỉ Tam Thiếu có thêm bạc mà cũng không thể thương tổn chút nào. Hơn nữa tuyệt đối Tam Thiếu có thể làm được. Nếu sau này Tam Thiếu không làm được thì có thể xem như chuyện hôm nay chưa hề nói đến.
Mạnh Hải Châu muốn đưa tên trước mặt này bỏ dưới chân đạp cho một trận cho hả giận.
- Thật vậy sao? Thế giờ đổ ra sao?
Quân Tà đáp ứng ngay.
- Đổ xúc xắc!
Trên gương mặt Mạnh Hải Châu lộ ra vẻ được ăn cả ngã về không. Rất có phong thái dân cờ bạc, gương mặt có chút dữ tơn nói: - Ta và ngươi đổ thôi. So lớn nhỏ. Ai lớn hơn người đó thắng. Quân Mạc Tà, không biết ngươi dám chơi không?
- Ha ha. Chẳng lẽ ta còn sợ tên bại tướng dưới tay như ngươi? Đổ xúc xắc? Ngươi cho là có thể thắng ta sao? Nực cười!
Quân Tà ngẩng đầu lên trời cười cuồng ngạo. Xem ra nếu không có mấy thứ đồ vật này thì hắn đã rời khỏi đây rồi.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #19


Báo Lỗi Truyện
Chương 19/1284