Chương 186: Đục nước béo cò


Dịch Giả
Phí Mộng Thần lập tức kêu to không ổn, âm thầm oán giận bản thân mình thấy lợi tối mắt, Ưng Bác Không cái lão gia hỏa này rõ ràng lợi dụng mình để chuyển mục tiêu của mọi người nhằm để bản thân lão nhẹ nhàng rút lui! Nếu như mình cứ giữ khư khư lầy viên huyền đan này, chỉ sợ ngũ đại chí tôn sau lưng đồng thời lấy mình làm mục tiêu xuất thủ, bản thân mình lại không phải là Ưng Bác Không như vậy, cho dù bất tử cũng phải trọng thương a! Nghĩ tới đây hắn đưa ra quyết định dứt khoát, bàn tay từ từ đưa ra, lãnh đạm nói: "Ta cũng không cần!" Khỏa huyền đan lại bay về phía Ngân Thành ba đại trưởng lão.
Phí Mộng Thần cùng Ưng Bác Không đều rất khôn ngoan, ai cũng không đem huyền đan ném về phía Thạch Trường Tiếu...Bởi vì Thạch Trường Tiếu tuyệt đối sẽ không khách khí mà thu lấy, sau đó cao chạy xa bay! Mục đích của hắn cùng Ưng Bác Không không giống như nhau, hắn tới đây chính là vì huyền đan! Mà ở đường tràng cũng không có kẻ nào có thể ngăn cản được hắn! Ưng Bác Không tuy cũng có bản sự như vậy, thế nhưng cũng không đào tẩu bởi vì lão tới đây là để đánh nhau.
Một thời huyền đan bay loạn trên không trung, bay tới bay lui, ai cũng không dám cầm quá lâu... Bởi vì tại thời khắc này, huyền đan không còn là bảo vật nữa, mà chính là một quả đan dược mà tử thần nhận lệnh của Diêm Vương lấy về! Vô luận là người nào bắt được huyền đan, đều sẽ bị đám người liên thủ vây công! Thạch Trường Tiếu chỉ cần đánh tới đám người thu được đan dược, Ưng Bác Không lại cười hăng hắc tiến tới ngăn cản, thế nhưng mọi người cũng không có ý niệm động thủ trong đầu, vì chỉ cần động thủ, hai đại chí tôn sẽ liên thủ gây áp lực...
Ưng Bác Không lần này được đánh thống khoái, mồ hôi chảy đầm đìa, dùng sức hô to gọi nhỏ, Thạch Trường Tiếu ngược lại, trong lòng âm thầm buồn bực, sắc mặt cũng biến thành màu đen, trên trán tràn đầy mồ hôi, thân pháp của hắn tuy cũng bất phàm, thế nhưng không thể đáng đồng cùng Ưng Bác Không, cũng không cách nào đáng bại Ưng Bác Không chỉ trong mấy chiêu, chỉ có thể lo lắng suông, về phần mấy người còn lại bởi vì liên tục dùng hết sức chiến đấu cho nên thở hồng hộc, sắc mặt trắng bệch. Mà ngay cả Phí Mộng Thần cũng có vẻ không thể cố được nữa... Bởi vì tình huống như vậy, cho nên huyền đan tiêu sao bay lượn giữa không trung, cuối cùng lại lần nữa rơi xuống đất, cũng không người nào dám ra tay đoạt lấy...
Hoạt động năng suất cỡ này, nếu để cho một đội bóng chuyền mà thấy, không khỏi bội phục sát đất mới lạ! Tại lúc Ưng Bác Không tận lực duy trì như vậy. Quân Mạc Tà lại âm thầm giở trò, một đám người trong lúc vật lộn, rốt cuộc cũng xuất hiện thương vong, hơn nữa con số còn không ít. Thạch Trường Tiếu chỉ động tay hai lần thế nhưng tựa như liềm cắt lúa, một mảng người ngã xuống.
Quân Mạc Tà lợi dụng thời khắc Ưng Bác Không ném ra huyền đan, từ trong chỗ ẩn thân bay ra, ở giữa một đám thần huyền cùng Thiên Huyền, giống như là nhảy múa trên một sợi dây thép nối giữa hai đỉnh vách núi vạn trượng vậy.
Hắn tuy rằng đang ở trạng thái ẩn thân, thế nhưng tùy tiện dính mộ đòn của bất cứ một người nào trong đây đều có thể nguy hiểm tới tính mạng. Dù sao thực lực của hắn ở chỗ này cũng là yếu nhất!
Thế nhưng hắn không thể không tiếp tục nhảy múa, bởi vì hắn phải từ trong thời điểm mấu chốt khi huyền đan rơi xuống mà khống chế nó, đầu tiên muốn bảo đảm huyền đan không thể rơi vào trong tay Thạch Trường Tiếu, nếu không kế hoạch trực tiếp bị phá sản, tiếp theo chính là quốc sư Phí Mộng Thần cũng không thể chết, một khi hắn chết, hậu quả rất nghiêm trọng, thứ ba chính là muốn đảm bảo Ưng Bác Không có thể đủ sức cáng đáng.
Theo hiểu biết của hắn những năm gần đây, vấn đề đối ngoại của Thiên Hương quốc vẫn rất yên tĩnh, mà Quân đại thiếu gia lại hi vọng Thiên Hương vẫn nên bảo trì mối quan hệ đối với mấy quốc gia hùng mạnh đang dòm ngó. Mà Phí Mộng Thần cùng Thạch Trường Tiếu lại là hai đại quốc sư, từ một khía cạnh khác mà nói, đúng là hai quốc gia này có sự uy hiếp rất lớn đối với sự ổn định của Thiên Hương đế quốc. Cho nên Quân gia giờ như cánh chim trước gió, còn muốn nhờ địch quân áp bức nhằm đảm bảo thế lực quân sự của Quân gia.
Chim chết thì treo cung, thế nhưng nếu chim không hết thì sao? Vậy cũng nhất định vẫn được bảo trì ở tình trạn tốt nhất! Cho nên Quân đại thiếu gia lúc này rất mất mặt sắm vai một kẻ "Hán gian một nửa".
Cho nên Quân Mạc Tà chỉ cần có đạt được cơ hội, sẽ liều mạng đem huyền đan đẩy qua tay Phong Tuyết ngân thành ba đại trưởng lão cùng chín đại đệ tử Lệ Vô Bi bên kia. Hiệu quả quả nhiên là thập phần rõ ràng. Thân hình hắn như quỷ mị gây xích mích giữa mấy đám người với nhau, ba đại trưởng lão luống cuống tay chân, trán đầy mồ hôi, sáu trưởng lão cùng chín vị trưởng lão khác cố gằng chặn công kích của Thạch Trường Tiếu. Lúc này hai đại chí tôn luân phiên giao đấu, khóe miệng đám người này cũng rỉ ra một đường tơ máu.
Về phần chín đại đệ tử của Lệ Vô Bi, vốn thực lực cùng Thạch Trường Tiếu không sai biệt nhiều lắm, lại bị Quân Mạc Tà xếp đặt, liên tục đem huyền đan ném qua chỗ bọn họ, hết lần này tới lần khác mấy người kia mục tiêu đều không thay đổi, bắt lấy huyền đan, nhằm toàn lực đào tẩu, hòng tìm được một đường may mắn, thế là hợp với chuyện Thạch Trường Tiếu cùng Ưng Bác Không hai lần đáng nhau lúc này thực lực cũng bị tổn hại nghiêm trọng.
Đối với sự di động của huyền đan trên không trung, cho dù với nhãn lực cao thâm của Ưng Bác Không cùng Thạch Trường Tiếu cũng đều cảm thấy có phần kinh ngạc khó hiểu, Huyền Huyền đại lục mấy ngàn vạn năm qua, cho tới bây giờ cũng chưa có xuất hiện qua người nào có thân pháp ẩn thân quỷ dị bực này, cho nên hai người loại bỏ trường hợp này, chi quy là chuyện này do kình khí của đám người gây nên, mặc dù phát hiện có điểm quỷ dị thế nhưng cũng không có để ở trong lòng. Chỉ cần không rơi vào trong tay người khác, tựa sẽ không để ở trong lòng! Ưng Bác Không đáng một trận thống khoái, toàn thân đầm đìa mồ hôi. Quân Mạc Tà cũng phi thường cao hứng. Thế nhưng cách xa hiện trường hơn hai mươi trượng, hai hắc y nhân lăng phong đứng trên ngọn cây, đang dõi đôi mắt ưng về bên này, trong ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc.
"Tam ca, huynh xem viên đan dược kia kìa, đệ xem từ linh khí tinh thuần mà nói, đúng là đỉnh cấp không thể nghi ngờ, thế nhưng đệ sao lại cảm thấy nó như là có ẩn chứa lực lượng vậy?" Một người lông mi thô đen nháy con mắt, lên tiếng nói: "Tựu như muốn chảy nước miếng a, chỉ muốn xông lên cắn một ngụm! Trước kia ra cũng đã thấy không ít ngưng đan, thế nhưng chưa bao giờ có cảm giác như thế này..." Nói xong, hắn chép miệng vài cái, khóe miệng cũng chảy ra một dòng nước miếng.
"Xác thực là như vậy. Trong lúc này dường như không phải là năng lượng của Ngưng Đan thế nhưng cỗ lực lượng này lại càng..." Càng cái gì vị tam ca này cũng không thể nói ra miệng được, chỉ đàng lắc đầu nói: "Cỗ lực lượng này, dường như là loại lực lượng thiên phạt động, nhưng mà so với thiên phạt động càng thêm... Có lực hấp dẫn!"
"Khỏa đan dược này, bất kể như thế nào đi nữa, nhất định phải đoạt tới tay, nếu không lão đại sẽ..." Tam ca rùng mình một cái, cũng không nói gì nữa.
"Ách... Tam ca, chỉ có hai chúng ta tốt nhất đừng nhắc tới lão đại nữa... Nhắc tới đệ lại lạnh cả người." Hắc y nhân lông mi thô sợ run cả người, lén lén lút lút quay đầu lại nhìn, dường như sợ hãi Lão đại đột nhiên xuất hiện ở sau lưng vậy.
"Lão đại hiện tại nhất định là không có thời gian để ý tới ngươi đâu, từ khi nhị ca trốn đi, lão đại tựa như hay nổi giận, những năm gần đây đều đi khắp nơi tìm nhị ca. Nếu như nhị ca bị lão đại bắt được... Hắc hắc hắc hắc...Vị tam ca kia trông có vẻ hả hê, tựa hồ như rất chờ mong vị nhị ca kia bị lão đại thu thập vậy.
"
Nhị ca đi theo người nọ thì có tiền đồ gì, cứ tiêu diêu tự tại như huynh đệ chúng ta không phải còn tốt hơn sao? Thật sự là không hiểu mà." Hắc y nhân lắc lắc cái đầu to. Nếu để đệ thấy hắn sẽ đập cho hắn một chưởng! Cho dù không đập hắn, cũng phải xé xác người nọ ra!"
"Ngươi? Hừ hừ, nếu một mình ngươi gặp nhị ca, ta phỏng chừng ngươi sẽ bị nhị ca trực tiếp ném bay a!" Tam ca khinh bỉ nhìn hắn, nói tiếp: "Ngươi đúng thật là một kẻ không có đầu óc mà, nhị ca chỉ cần dùng một cái móng tay cũng có thể đáng bại ngươi! Đừng nói là hắn mà ngươi cũng chưa chắc là đối thủ của người nọ, ngươi còn không phục sao."
"Móng tay của nhị ca xác định là lợi hại! Thế nhưng đệ không phục người nọ! Tuy thực lực của hắn rất mạnh." Thô lông mi hừ hừ, tuy rất không phục thế nhưng sự thật vẫn là sự thực.
"Chú ý, Thạch Trường Tiếu chính là người có thực lực cao nhất, nếu hắn cướp huyền đan chúng ta sẽ xuất thủ cướp lấy nó!" Tam ca đột nhiên gấp gáp nói, hai người đồng thời trấn định lại tinh thần, đột nhiên một cỗ năng lượng như gió lốc chậm rãi xoáy động dưới chân hai người, hạt mưa trên không trung cũng không rơi xuống nữa, tại chân hai người ngưng tụ thành một Thủy Tinh Cầu mỹ lệ vô cùng! Một màn này không ngờ kể cả Thạch Trường Tiếu cùng Ưng Bác Không hai đại chí tôn lại không phát hiện ra! Chẳng lẽ hai người này thực lực lại không kém người trong bát đại chí tôn? Nếu không với thần thức cường đại như Thạch Trường Tiếu tại sao lại bỏ qua bọn họ?
Thạch Trường Tiếu ầm ĩ thét dài, không hề cố kỵ phát động huyền công toàn thân, thân thể nhanh như điện phóng về phía huyền đan. Giờ khắc này huyền đan bay tới gần hắn nhất, mà Ưng Bác Không giờ phút này còn đang dây dưa với Phí Mộng Thần, thời cơ có thể nói là trôi qua tức thì! Ngũ đại thần huyền cao thủ tuy đều nhận ra điều này, thế nhưng cũng không kịp ngăn cản, băng tuyết Ngân Thành Tam Lục Cửu ba đại trưởng lão lúc trước toàn lực đỡ một kích của Thạch Trường Tiếu, tuy may mắn không bị trọng thương, thế nhưng Huyền khí bản thân hao tổn quá lớn, khí huyết trực tiếp bốc lên cổ, muốn ngăn cũng vô lực, mà Phí Mộng Thần tuy cực lực không muốn huyền đan rơi vào trong tay Thạch Trường Tiếu, thế nhưng bản thân thực lực của hắn nhiều nhất chỉ có thể hơn ba vị trưởng lão một chút, so sáng với bát đại chí tôn còn kém xa, trước khi tham dự trận giao tranh này, cũng muốn cân bằng lực lượng của các thế lực,, thế nhưng hắn hiện tại đang bị Ưng Bác Không dây dưa, miễn cưỡng lỗ mãng chỉ sợ nguy đến tính mạng, huyền đan mặc dù tốt, thế nhưng cũng phải có mạng mà dùng mới nói, lúc này cũng chỉ có thể giương mắt mà nhìn. Nhưng mà nói đến người có thể ngăn trở Thạch Trường Tiếu đắc thủ, cũng chỉ có một người, một thân công pháp lợi hại nhất trong số bát đại chí tôn chính là Ưng Bác Không. Thạch Trường Tiếu mặc dù ra tay trước, thế nhưng Ưng Bác Không lại rất nhanh, cho dù không thể vượt lên trước Thạch Trường Tiếu, nhưng chỉ cần ra tay xuất thủ với Thạch Trường Tiếu, Thạch Trường Tiếu cũng không thể bỏ mặc mà đoạt lấy huyền đan.
Đáng tiếc Ưng Bác Không lại không có muốn huyền đan, vả lại trải qua trường đại chiến này, hắn cũng cảm thấy đã nghiền rồi, trong tâm sinh ra ý thoái lui, cho nên mới dứt khoát cuốn lấy Phí Mộng Thần, làm cho Thạch Trường Tiếu có cơ hội tách ra đoạt huyền đan, chấm dứt trận chiến tranh giàng này. Cũng coi như là Thạch Trường Tiếu nợ lão một cái nhân tình, có thể để người đồng cấp nợ nhân tình của mình, vụ buôn bán này quả là không tồi! Tâm tư của Ưng Bác Không bản thân hắn minh bạch, mà Thạch Trường Tiếu cũng minh, cho nên hắn mới có thể toàn lực thoát ra, mưu đồ đoạt đan, mọi người ở đây tuy đông, thế nhưng chỉ cần Ưng Bác Không không quấy rối, cũng không có người nào ngăn cản được hắn đoạt đan! Chứng kiến vật chắc chắn sẽ vào tay, huyền công phát ra hấp lực cường đại, viên huyền đan mà hắn tha thiết ước mơ này tự động hướng tới tay hắn bay tới, lập tưc muốn rơi vào tay Thạch Trường Tiếu! Thạch Trường Tiếu dùng toàn bộ lực lượng phi tới, đón lấy huyền đan, khoảng cách càng lúc càng gần hơn! Vị sinh tử chí tôn trong lòng lập tức nổi lên cảm giác kích động mà nhiều năm không có: cửu cấp đỉnh phong huyền đan a! Rốt cục cũng sắp tới tay rồi!
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.

Dị Thế Tà Quân - Chương #186


Báo Lỗi Truyện
Chương 186/1284