Chương 171: Từ hôn?


Dịch Giả: Tiểu Lang
Đối với lời nói của Quân Mạc Tà, Quản Thanh Nguyệt thật sự không muốn tin, nhưng mà Quân Mạc Tà nói thật sự sống động linh hoạt (y như thật).
Hiện tại, thậm chí hắn còn nói rõ ràng trên bộ vị "mẫn cảm" kia của Nguyệt Nhi có ba nốt ruồi đỏ, chuyện này thực sự làm cho Quản Thanh Nguyệt hoàn toàn suy sụp!
Quản Thanh Nguyệt đối với lời nói của phụ thân coi như điếc, hồng hộc thở phì phì. Vươn tay trái, run rẩy chỉ vào Quân Mạc Tà. Môi run run, tức đến độ nói không lên lời:
- Quân Mạc Tà! Ngươi…giỏi lắm! Ta nếu không giết ngươi, thề không làm người!
Nói xong lời cuối cùng, trong mắt cư nhiên lại có nước mắt chậm rãi chảy ra, đó là một loại cảm giác khó có thể phai mờ theo thời gian.
Là tuyệt vọng, thống khổ tê tâm liệt phế (đau tim thắt phổi) cùng với sự sỉ nhục không thể rửa sạch, là cả ba cái này hợp lại.
Quân Mạc Tà trong lòng chấn động: "Tên tiểu tử ngốc này, cư nhiên đúng là động chân tình với Nguyệt Nhi kia!"
Không khí trong đại sảnh lúc này, từ một câu nói của Quản Thanh Nguyệt, nhất thời từ cuối thu biến thành nghiêm đông! (ý nói đang bình thường vui vẻ đột nhiên trở lên cực kỳ lạnh lẽo)
Quân Chiến Thiên, Quân Vô Ý hai người sắc mặt tức thì trở nên âm trầm, sát khí trong phòng lập tức như sóng nước dâng trào.
Mạnh mẽ xuất hiện!
Đang ở trong Quân gia, lại trước mặt Quân lão gia tử và Quân Vô Ý, nói ra ý muốn giết chết Quân Mạc Tà, hậu nhân duy nhất đời thứ ba của Quân gia. Chuyện này nếu nói ra, tin tưởng rằng cả Thiên Hương thành này ai cũng sẽ cho là chuyện cười!
Mà hiện tại, chuyện đáng cười này cư nhiên rõ ràng chân thực xảy ra trước mắt…
Hiện tại ai mà không biết, Quân Mạc Tà chính là "nghịch lân" lớn nhất của Quân gia?
Quản Đông Lưu, Quản Như Sơn, Quản Thanh Ba, thậm chí Quản Thanh Hàn, bốn người sắc mặt lập tức thay đổi.
Trắng bệch!
- Súc sinh! Ngươi nói bậy bạ gì đó!
Quản Đông Lưu rốt cục không thể ngồi im được nữa, nhanh chóng đứng dậy, tàn nhẫn tát một cát trên mặt con trai:
- Còn không mau xin lỗi Quân Tam công tử?
- Con sẽ không xin lỗi hắn! Con cũng không có nói bậy.
Quản Thanh Nguyệt thẳng thắn cự tuyệt, hung hăng nhìn Quân Mạc Tà. Khóe miệng hắn khẽ rỉ ra một đạo máu tươi, hắn cũng không thèm lau:
- Quân Mạc Tà! Ta lấy danh nghĩa nam nhân, hướng ngươi đưa ra quyết đấu!
- Quyết đấu? Vì cái gì a?
Quân Tam thiếu tựa hồ rất mơ hồ, thậm chí còn hoang mang cười nói:
- Quản nhị thiếu, ta không nhớ là ta đắc tội ngươi cái gì a? Hôm nay chúng ta mới là lần đầu tiên gặp mặt a!
- Mọi người là quan hệ thông gia. Các ngươi tới Thiên Hương thành ăn ở Quân gia, uống ở Quân gia, ở cũng ở Quân gia ta.
- Chúng ta hết mọi thứ đều đã chiêu đãi, hôm nay nhị công tử lại ở chỗ đông người này mắng ta.
- Còn muốn cùng ta quyết đấu! Càng nói rõ ý tứ muốn giết ta! Xin hỏi đây là đạo lý gì?
- Ngươi...ngươi...không cần biết lý do gì! Sao? Ngươi không dám sao? Nếu ngươi là một tên nam nhân thì thống khoái tiếp nhận đi!
Quản Thanh Nguyệt liếc hai mắt nhìn Quân Mạc Tà, khiêu khích nói.
- Hỗn trướng! Ngươi không nghe lời lão phu sao?
Quản Đông Lưu hét lớn một tiếng, lại tiếp tục tát một cái thật mạnh.
Trong lòng vừa tức vừa lo, hôm nay việc này nếu mà xử lý không tốt.
Cho dù Quân gia có nể mặt thông gia mà để bọn họ rời đi, nhưng Quản Thanh Nguyệt tất nhiên khó mà thoát chết!
Cho dù Quân gia vì thế mà trở mặt đối phó Quản gia, đó cũng là chuyện có tình có lý.
Quân Mạc Tà kia là ai? Chính là độc đinh của Quân gia a! Cứ như lời lão Nhị vừa nói, không thể nghi ngờ là đã động sát tâm đối với Quân Mạc Tà, suy bụng ta ra bụng người mà nói, nếu có kẻ đối với con trai mình mà có ý muốn như vậy, quyết không hai lời, trực tiếp ra tay đánh chết!
Người cùng tâm (ý là ai cũng như ai), Quân lão gia tử sẽ lựa chọn như thế nào?
Quản Thanh Nguyệt vẫn hung hăng như trước trừng mắt nhìn Quân Mạc Tà, vẻ mặt quật cường, hai mắt không chớp, đối với cái tát của phụ thân hoàn toàn không có ý tránh né!
Quản Đông Lưu tay đến giữa không trung, mắt thấy sắp đánh tới mặt Quản Thanh Nguyệt.
Đột nhiên bị một người gắt gao nắm lấy cổ tay mình, quay đầu lại nhìn, đúng là Quân Vô Ý.
Quân Vô Ý ôn hòa cười cười, nhẹ nhàng bâng quơ nói:
- Quản huynh, ta thấy lệnh lang nói chuyện, tất có duyên cớ bên trong. Việc này đến tột cùng có nguyên nhân gì, còn phải điều tra rõ ràng mới được.
- Mạc Tà xưa nay quần áo lụa là, hoặc là hắn trong lúc vô tình đắc tội Quản nhị công tử mà không biết, lại nói, điều này chỉ là cãi vã của bọn tiểu bối thôi, ta thấy trưởng bối chúng ta nếu tùy tiện nhúng tay, mạnh mẽ áp chế, cự kỳ không ổn, chẳng may hai nhà chúng ta vì vậy mà xảy ra hiều lầm. Như vậy, thật sự không tốt đâu!
Quân Vô Ý mỉm cười, biểu tình trên mặt rất ấm áp, nhưng Quản Đông Lưu trong lòng lại chấn động.
Quân Vô Ý lời nói tuy rằng ôn hòa, nhưng trong đó ẩn chứa ý áp bức, không cần nói cũng tự thấy rõ ràng.
Giống như một tòa đại sơn trầm trọng, thản nhiên đặt trên đầu Quản Đông Lưu, nếu mà không ứng phó tốt chuyện này, sẽ ầm ầm áp chế, hoặc là trực tiếp đem mọi người Quản gia ở đây đều cùng ép thành bánh thịt không chừng.
- Tam thúc xin hãy bớt giận. Để cháu hỏi một câu.
Quản Thanh Hàn lẳng lặng khom người, đi tới trước mặt Thanh Nguyệt:
- Thanh Nguyệt, hôm nay rốt cuộc là có chuyện gì? Đang nói chuyện vui vẻ vì sao đệ lại đột nhiên làm càn như thế? Nếu là Mạc Tà ăn nói không đúng, đệ cứ mạnh dạn nói ra, tỷ tỷ sẽ làm chủ cho ngươi!
Nàng chỉ thấy ba tên thiếu niên này chúi đầu cùng một chỗ, thấp giọng đàm tiếu, mà trên mặt mỗi người đều rất hèn hạ, có thể thấy được là bọn họ đàm luận chuyện chẳng tốt đẹp gì, vì vậy lẳng lặng đi qua một bên ngồi. Nào đoán được trong khoảnh khắc lại đột biến như vậy.
Chẳng qua, Quản Thanh Nguyệt thủy chung vẫn là thân đệ đệ của mình, nàng cũng tin tưởng rằng đệ đệ luôn luôn nhu thuận như vậy, quyết không thể nào vô cớ sinh sự. Tất nhiên là Quân đại thiếu gia khiêu khích trước, đệ đệ bất đắc dĩ, không thể nhịn được nữa mới làm ra hành động kinh người như vậy.
- Ta…Ta…Ta…
Quản Thanh Nguyệt ta ta nửa ngày, lại cũng không nói ra điều gì.
Vẻ mặt phẫn nộ, còn có quẫn bách. Thật sự là không thể mở miệng, vả lại bất luận Nguyệt Nhi thân phận vốn là gì, nhưng, thân phận bên ngoài của nàng cũng chỉ là một hồng bài cô nương (cô nương cao giá và nổi tiếng nhất) ở Nghê Thường Các tại Linh Vụ Hồ mà thôi.
Nói cho rõ ràng một chút chính là một con điếm! Cho dù là thanh quan nhân, bán nghệ không bán thân cũng vậy mà thôi. Điếm thủy chung vẫn là điếm.
Nếu để cho tỷ tỷ luôn luôn thanh liệt và phụ thân biết rằng mình cư nhiên vì một con điếm mà cùng Quân gia Tam thiếu quyết đấu, không biết có thể sẽ phát điên hay không.
Vô luận vừa rồi Quân Mạc Tà chửi bới, nói xấu Nguyệt Nhi như thế nào, mọi người nhiều nhất cũng chỉ có thể nói Quân Mạc Tà chẳng biết ý tứ, nhưng cũng quyết không xuất ngôn bảo vệ cho một con điếm!
Mà trên thực tế, Quản Thanh Nguyệt tuy rằng sớm ở quê nhà nhận biết Nguyệt Nhi, hơn nữa lại gặp lại ở Thiên Hương thành, kì thực hắn cũng hoàn toàn không rõ ràng lắm vị Nguyệt Nhi cô nương này đến tột cùng có lai lịch như thế nào!
Nhưng bất kể thế nào, nữ tử này, cũng là người Quản Thanh Nguyệt nhận định là nữ thần trong lòng mình! Điều này, Quản Thanh Nguyệt rất kiên quyết, cho dù bất kể kẻ nào khinh nhờn nữ thần của mình, hắn cũng muốn thề sống chết bảo vệ.
- Quản nhị công tử, xin nói cho rõ, ta rất muốn biết, ta rốt cuộc đắc tội ngươi ở điểm nào? Nếu quả thực là tiểu đệ đây đắc tội nhị công tử, tiểu đệ nguyện ý bồi tội. Xin nhị công tử cứ việc nói rõ!
Quân Mạc Tà vẻ mặt buồn bực lại thành khẩn, nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng.
- Nói chuyện với đệ đó!
Quản Thanh Hàn mày liễu nhíu lại, người ta Quân đại thiếu gia quần áo lụa là thái độ có thể nói là rất đứng đắn.
Lại nhìn đệ đệ mình trong lòng không khỏi có chút bi ai, chẳng lẽ đệ đệ mình ngay cả Quân Mạc Tà hoàn khố như vậy cũng không bằng sao!
- Việc này hay là để cho ta nói rõ đi.
Quản Thanh Ba bình tĩnh tiếp nhận câu chuyện, khó xử nhìn đệ đệ.
Hắn biết, chuyện này đã phát triển tới tình trạng rất nghiêm trọng, nếu mà không giải thích rõ ràng, đối với Quản gia chỉ sợ sẽ là một cái tai nạn thật lớn.
Vì thế, theo lời kể của Quản Thanh Ba liền đem chuyện Quản Thanh Nguyệt cùng Nguyệt Nhi trình bày vô cùng uyển chuyển.
Đau khổ, hơn nữa còn là một đôi sinh tử yêu nhau không rời, bởi vì một vài nhân tố không thể kháng cự này nọ làm cho hai người phải xa nhau, sau đó Nguyệt Nhi chẳng biết như thế nào, lưu lạc tới Thiên Hương thành. Là một người…Ách, tạm thời là một cô nương hát rong trong thanh lâu.
Mà vào lúc này, Quản Thanh Nguyệt lại tới Thiên Hương thành, dưới cơ duyên xảo hợp, hai người gặp nhau, mà càng xảo hợp chính là, Quân Mạc Tà cư nhiên là khách nhân của vị cô nương này…
Quản Thanh Ba dù nói tương đối hàm súc, hơn nữa còn miêu tả chuyện cũng khiến người khác đồng tình, miêu tả lại cảm tình của hai người cũng đủ cảm động lòng người. Nhưng dù là như thế, Quản Đông Lưu cũng đã bị tức giận rồi.
Hai mắt hắn từng đợt biến thành màu đen! Cơ hồ sắp ngất.
Hắn vốn không rõ ràng chuyện này lắm. Nhưng vừa nghe Quản Thanh Ba nói như vậy, liền đoán được ra ngay.
Nguyên do việc này là hai tên quần áo lụa là, còn là thông gia, trước mặt mọi người vì một con điếm lại trở mặt động thủ.
Việc này quả thật đúng là thiên đại chê cười.
Mọi người tất cả đều oán thầm không thôi, nhìn về phía Quản Thanh Nguyệt, ánh mặt đều cùng mang theo vài phần vẻ khinh thường.
Thông minh như vậy, lại vì một thanh lâu nữ tử ai cũng có thể làm chồng, cư nhiên ở Quân gia không kiêng nể gì cùng người thừa kế Quân gia tranh giành tình nhân? Vị Quản nhị thiếu gia này thật đúng là đồ ngốc!
Trong không gian còn có tiếng than khẽ không phải là của gia chủ Quản gia Quản Đông Lưu, mà là Quản gia trưởng nữ Quản Thanh Hàn.
Quản Thanh Hàn xưa nay khinh thường tiểu thúc Quân Mạc Tà là dạng quần áo lụa là, nhưng mà hôm nay, đệ đệ luôn luôn nhu thuận của mình, không ngờ cũng là loại người như vậy.
Quản Thanh Hàn như thế nào cũng không thể tưởng được mình xung phong đảm nhận việc tra hỏi, cuối cùng lại là một việc xấu xa như vậy.
Nhất thời, nàng tức giận đến nỗi khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, hung hăng trừng mắt nhìn Quản Thanh Nguyệt, rồi lại hung hăng trừng mắt nhìn Quân Mạc Tà, dứt khoát lùi ra một bên.
Quân Mạc Tà có chút ủy khuất: "Đệ đệ ngươi gây ra chuyện, ngươi trừng mắt với lão tử làm gì? Ngươi còn không biết đệ đệ ngươi là một trong những thủ phạm vừa mới ám sát lão tử đấy."
Lão tử mới là chân chính ủy khuất này!
- Tên súc sinh này, quả thực là làm ta giận chết mà.
Quản Đông Lưu tức giận gào lên.
Tiếng nói làm rung động cả đại sảnh:
- Vì một cái nữ tử như vậy, ngươi ngươi ngươi, ngươi cư nhiên không quản chúng ta Quản gia thông gia, cùng tiểu thúc của tỷ tỷ ngươi muốn... muốn… quyết đấu sinh tử?
Quản Đông Lưu tức giận đến toàn thân đều run rẩy:
- Đồ bất hiếu! Ta thật không ngờ! Ngươi ngươi ngươi, ngươi làm Quản gia ta mất hết mặt mũi!
Quản Thanh Nguyệt thấy thấy phụ thân tức giận như thế, có chút hối hận, cũng có chút sợ hãi, nhưng trên miệng vẫn không nhận thua, kiên trì phản bác nói:
- Nguyệt Nhi là người con yêu tha thiết, Nguyệt Nhi nàng không phải là nữ tử phàm tục, lại nói, tiểu tử này cũng không phải là tiểu thúc của tỷ tỷ con, chúng ta lần này đến chính là thay tỷ tỷ từ hôn, chỉ cần từ hôn rồi, hắn cùng Quản gia chúng ta không có quan hệ gì!
- Súc sinh, ngươi im miệng cho ta!
Quản Đông Lưu quá sợ hãi, vội vàng quát bảo ngưng lại, đáng tiếc lời nói đã tuôn ra muốn thu hồi cũng là muộn rồi.
Quản Thanh Hàn kinh hoàng ngẩng đầu lên, ánh mắt không tin nhìn phụ thân mình, đột nhiên trên mặt trắng bệch, môi đỏ run rẩy, nhưng một câu cũng không nói được.
Quân lão gia tử cùng Quân Vô Ý mặt trầm như nước, thậm chí lập tức Quân Mạc Tà cũng là chấn động. Trong đại sảnh, lập tức trở lên cực kỳ yên tĩnh.
- Lão phu có chút say rồi, xin lỗi không tiếp được.
Quân lão gia tử đứng lên, lạnh lùng nói. Lời này có chút quái dị, tiệc rượu còn chưa bắt đầu, một miếng còn chưa ăn, một chén rượu cũng chưa uống, Quân lão gia tử cư nhiên đã nói mình say.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.

Dị Thế Tà Quân - Chương #171


Báo Lỗi Truyện
Chương 171/1284