Chương 138: Khinh bỉ ngươi...


Dịch Giả: Tiểu Ngọc(Hunter_vn)
Mới tờ mờ sáng, Quân đại thiếu gia đã hoàn thành bài khổ luyện đầu tiên trong ngày, vóc người chắc khỏe, thân trên để trần ướt đẫm mồ hôi, hắn tùy tiện lau qua vài cái rồi khoác tạm một chiếc trường sam lên người, sau đó hướng về thương khố (kho vũ khí) đi tới.
Trước đây, khi Quân Tam gia sai người cứu về hơn bốn mươi thanh niên nam nữ kia, sau đó đề nghị đưa họ đi thái ấp lánh nạn, đối với chủ ý này Quân đại thiếu gia có chút không đồng ý. Quan điểm sống của hắn với một đấng chính nhân quân tử như Quân Vô Ý hoàn toàn bất đồng, cái gì mà làm ơn không cầu báo đáp, đây không phải thái độ làm người của một đại sát thủ như hắn. "Ta cố gắng, ta ra sức, ta mạo hiểm sẵn sàng phải trả giá bất cứ lúc nào là vì cái gì? Không phải vì các ngươi sao? Nếu vậy các ngươi phải chứng tỏ được bản thân xứng đáng nhận được những điều đó đi chứ!"
Cho dù Quân gia giàu có thừa sức nuôi sống mấy người này, nhưng hắn tuyệt đối không muốn nuôi không như vậy. Muốn thế ít nhất chúng cũng phải biết bỏ công sức, trí óc của mình ra mà đổi lấy! Không làm mà đòi hưởng sao? Loại chuyện tốt kiểu này đừng có mơ. Cũng đừng cho rằng ta cứu các ngươi là vì lòng thương người hay hảo tâm gì gì đó... Cứu các ngươi rồi lại cung phụng nuôi các ngươi một đời, xin lỗi tình yêu, đây không phải là nghĩa vụ của ta. Cho nên dù cho trời sập, các ngươi cũng phải biết cách mà chống đỡ, đừng mơ tưởng tới sự giúp đỡ của bất kì ai cả.
Cho nên Quân đại thiếu gia mới có ý định đến xem trong số bọn chúng có ai xứng đáng được hắn ra sức tài bồi một phen hay không, tuy nhiên hắn cũng chẳng có ôm ấp kì vọng lớn lao gì, chỉ cần một hoặc hai người cũng được.
Dù sao thì tất cả tinh anh trong bọn chúng cũng đã bị chủ nhân của Hoàng Hoa đường tuyển chọn hết rồi còn đâu!
Sau nửa canh giờ. Quân Mạc Tà vẻ mặt đầy thất vọng đi ra. Không ngoài dự kiến, tất cả bọn chúng, sở dĩ bị Hoàng Hoa đường loại bỏ cũng chẳng oan ức gì, căn bản chúng không có một chút căn cốt dù là bé xíu để luyện võ.
Tất nhiên, tu luyện Huyền khí lại càng không cần phải nói tới.
Cho nên hắn cũng chỉ đành bó tay. Toàn những kẻ không có căn cơ, nếu vẫn cố tình huấn luyện, sau đó cho ra chiến trường, như vậy không những....tốn công tốn sức, lãng phí thời gian, tiền bạc của cải, mà còn làm cho bọn chúng chóng chết hơn mà thôi, như vậy bao nhiêu công sức bỏ ra cứu chúng lúc trước há chẳng phải đã đổ sông đổ biển rồi sao. Mấy đứa này, thật ra chẳng khác thường dân là mấy, mặt trời mọc thì thức dậy, mặt trời lặn thì đi ngủ, cứ yên yên ổn ổn sống qua ngày đoạn tháng mà thôi.
Trước đại môn Quân phủ không biết tự bao giờ đã tụ tập một đám người. Quân Vô Ý - Quân tam gia tuy rằng tàn tật nhiều năm, nhưng vẫn là một trong những nhân vật phong vân của Thiên Hương thành này, vừa có quyền vừa có thế, cho nên ngày hôm nay khi Quân gia vừa truyền ra tin tức cần mua một ít Huyền thú cả lũ bọn chúng lại không chen chúc nhau mà đến ư?
Mấy hộ vệ gác cổng trông thấy cảnh tượng như vậy cũng hết hồn.
Thật ra, loại chuyện này bảy tám năm về trước cũng xảy ra không ít. Lúc đó, Quân Tam gia mới thụ thương, Lão gia tử tận hết sức lực tìm kiếm thiên hạ danh y đến chữa trị cho con trai mình, đồng thời cũng không ít lần công khai thu mua thiên tài, địa bảo hay các loại dược liệu quý giá. Thậm chí là cả những thư tịch bí kíp với hi vọng có thể giúp ích một chút cho thương thế của Quân vô Ý. Quân Tam gia mặc dù tâm ý nguội lạnh từ lâu, trong lòng phi thường không thoải mái, nhưng cũng không muốn phụ lòng cha già, nên cũng miễn cưỡng mà đồng ý thu mua một chút. Nhưng dần dần, cùng với thời gian trôi qua, hai người càng hiểu tâm ý nhau nhiều hơn, vì thế những loại chuyện kiểu này cũng nhạt dần rồi chấm dứt hẳn.
Bất quá, lần này tin tức cũng vẫn là từ Quân gia truyền ra cho nên những thương gia có máu mặt trong thành lại ùn ùn kéo đến!
Quân Vô Ý ngồi ngay ngắn trên xe lăn, chậm rãi đi ra cửa. Hắn rất hiểu ý của Quân Mạc Tà, nếu như Quân Mạc Tà chỉ đơn giản muốn mua Huyền thú, cơ bản không cần Tam thúc hắn động chân động tay làm gì, bản thân nó cũng có thể chủ trì mọi chuyện. Còn như muốn mình ra mặt làm thay, chắc chắn nó không muốn người ngoài biết rõ nội tình, chính Quân đại thiếu gia mới là người cần mua Huyền thú. Thằng cháu của mình càng ngày hành động càng cẩn thận, suy tính kĩ càng, lúc nào cũng thần thần bí bí khôn lường.
Nhưng cũng phải thừa nhận một chuyện, Quân đại thiếu gia tuy nói ít làm nhiều nhưng tất cả những điều hắn nói đều đúng trọng tâm của vấn đề, hơn nữa suy tính của hắn càng ngày càng sâu xa, hợp lí, cho nên chuyện hắn nhờ vả, tuy có đầy một bụng thắc mắc nhưng Quân Vô Ý vẫn bằng lòng ra mặt, thay hắn thu mua Huyền thú.
Theo đó, Huyền thú từ cấp một tới cấp năm đều phải chọn mua hai con tốt nhất, hơn nữa hai con đó phải một đực một cái, thế là đủ; cấp cao hơn cũng không cần. Thực ra, hiện tại trong chợ bán Huyền thú của Thiên Hương thành này một con lục cấp Huyền thú cũng chẳng thấy nữa là, mà nếu chẳng may tìm được thì cũng có một cái giá trên trời!
Quân Vô Ý vung tay lên sai người khiêng mấy lồng Huyền thú vào trong tiểu viện. Trong lúc chờ Quân đại thiếu gia đến xem hàng thì bọn hạ nhân trong phủ cũng tranh thủ tắm rửa sạch sẽ cho chúng một lượt. Nhìn qua cũng sáng sủa sạch sẽ hơn chút, ít nhất cũng không có .... bẩn thỉu, hôi hám như lúc đầu.
Hai con Thỏ xám nhất cấp, nhị cấp là hai con Lưỡng sí ly, ba con Tấn Phong Lang tam cấp, tứ cấp - Man Ngưu, ngũ cấp - hai con Thiết cốt xà,
Quân Mạc Tà phất tay ra lệnh cho bọn hạ nhân lui ra trước, sau đó bước về phía hai con thỏ nhất cấp huyền thú đầu tiên. Cả hai con thú đều giương mắt nhìn hắn không có bất cứ phản ứng nào. Sờ sờ mũi, hắn lại đi tới bên lồng nhốt hai con Lưỡng sí Ly, kết quả vẫn y như cũ.
Tam cấp...…cũng chẳng thấy xi nhê gì!
Quân Mạc Tà bắt đầu nghi ngờ bản thân, chẳng lẽ suy đoán ban đầu sai hết, Tiểu Bạch kia đơn giản chỉ qúy mình một chút mà thôi? Tuy nhiên, bỏ việc giữa chừng cũng không phải cá tính của Quân đại sát thủ, kể cả công việc đó không có chút hy vọng gì đi chăng nữa. Trong khi hướng về lồng sắt thứ tư đi tới, đột nhiên vang lên một loạt âm thanh "xì, xì...", không ngờ trong lồng sắt bênh cạnh, hai con Thiết cốt xà đang ngóc đầu lên, bốn con mắt nhỏ âm lãnh đang chăm chú nhìn về phía hắn!
Mà hai con Man Ngưu trong lồng sắt thứ tư hai mắt cũng đang mở to trừng trừng nhìn vào hắn.
Quân Mạc Tà trong lòng khẽ động, đột nhiên dừng bước. Hai con Man Ngưu nghi hoặc nhìn qua hắn vài lần. Sau đó cúi đầu, rồi lại ngẩng lên, chỉ là hơi rụt rè một chút, sau đó chúng lại nhìn về phía Quân Mạc Tà, trong bốn con mắt cự đại, bắt đầu xuất hiện một chút khao khát, dường như trong mắt bọn chúng Quân đại thiếu gia giống như những đám cỏ xanh mơn mởn trên thảo nguyên tốt tươi vậy.
Mà hai con Thiết cốt xà bên kia còn tỏ ra kích động hơn nữa, hai chiếc đầu cứ nhô lên hạ xuống, đung đưa liên hồi, hai chiếc đuôi thì không ngừng vùng vẫy quật vào lồng sắt gây lên những tiếng bang bang liên tục, làm cho chiếc lồng như muốn vỡ tung, nhưng thủy chung từ đầu tới cuối hai cặp mắt kia vẫn chăm chăm nhìn về phía Quân Mạc Tà, trong mắt có chút lo lắng bất an, khao khát: "Giá như không có cái lồng khốn kíp này, bọn ta đã có thể tới được chỗ người kia rồi."
Quân Vô Ý ngồi ở bên cạnh nhìn thấy toàn bộ động tĩnh khác thường trong lòng cũng vô vùng nghi hoặc, nhưng hoàn toàn không nhìn ra bất kì nguyên nhân nào. Nhìn bề ngoài, cháu ta cũng đâu có khác người thường gì đâu?
Quân Mạc Tà thong thả lùi ra sau hai bước, tuy trên mặt không có bất kì biểu hiện khác thường nào cả, nhưng trong lòng lại đang mừng như điên!
Tới bây giờ mà còn không hiểu nữa, thật sự ngu hết phần lợn!
Khai Thiên Tạo Hóa công uy lực không cần bàn cãi, Hồng Quân tháp cũng không tệ, chắc chắn một trong hai thứ hoặc có thể là cả hai đều có tác dụng hấp dẫn Huyền thú, hơn nữa tác dụng rất mạnh mẽ! Chỉ một phát hiện nhỏ như vậy nhưng với Quân Mạc Tà lúc này giống như vớ được kho báu vậy.
Trên Huyền Huyền đại lục nơi nào hung hiểm nhất? Tin chắc rằng, nếu được hỏi không ai sẽ trả lời rằng: đó là Phong Tuyết Ngân thành. Bởi vì dù Phong Tuyết Ngân thành có thực lực cường đại đến mấy đi nữa, cũng không phải địa phương đe dọa đến tính mạng của con người, cho nên không thể nói đó là nơi hung hiểm nhất trên Huyền Huyền địa lục này. Mà nơi hung hiểm nhất bất kỳ ai cũng biết chính là: Thiên phạt sâm lâm!
Thiên đường của Huyền thú trên đại lục, cũng chính là địa ngục trần gian của con người! Cho dù là Chí tôn Thần Huyền cao cao tại thượng đi nữa, nếu lạc vào đó cũng dễ dàng mất mạng như chơi!
Nhưng đối với Quân Mạc Tà lại khác.
Chuyện này thì có tác dụng gì?
Huyền Huyền đại lục cái gì là đáng giá nhất?
Dược liệu cao cấp. Tiên dược trị trương, cải tử hoàn sinh, kỳ trân dị bảo nâng cao tu vi Huyền khí, huyền đan của Huyền thú, cao cấp Huyền thú...!
Tất cả đều đúng, nhưng mấy thứ đó từ đâu mà có? Câu trả lời chính là Thiên Phạt sâm lâm!
Đã mấy vạn năm qua, chưa có một ai dám bước chân vào Thiên Phạt sâm lâm tìm kiếm một lần, cho nên thiên tài địa bảo ở đó có thể ít được sao?
Với người được Huyền thú yêu mến như Quân Mạc Tà mà nói, đường vào Thiên Phạt sâm lâm vô cùng rộng mở. Đồng dạng với việc thực lực có thể đề thăng cực nhanh, đủ sức ngạo thị thiên hạ!
Quân Mạc Tà không tin, ngay như Huyền khí còn có thể dùng Huyền đan để đề thăng tu vi mà Khai Thiên Tạo Hóa công lại không có phương pháp gì cả?
Dường như cảm giác được Quân Mạc Tà trong lòng đang vô cùng kích động, Hồng Quân tháp trong đầu lập tức dựng lên, không ngừng xoay tròn, vào thời khắc này, trong lòng hắn có một loại cảm giác vô cùng kỳ lạ, giống như có một người nào đó đang sỉ nhục hắn. Lại cảm thấy như bị cả thiên hạ chê cười, khinh bỉ; giống như một kẻ tay mang bát vàng đi ăn xin vậy.
Loại tâm tình này làm hắn cảm thấy vô cùng không thoải mái, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ lão tử nghĩ sai chuyện gì sao?"!
Thực ra hắn hoàn toàn không biết được trong suy nghĩ của hắn có vấn đề. Hơn nữa còn là cả một vấn đề lớn là đằng khác, trên thực tế hắn cũng chẳng khác người cầm bát vàng đi ăn xin là mấy, thậm chí còn ngu hơn! Tuy trước đây là một đệ nhất sát thủ, được xếp vào hàng võ lâm cao thủ, nhưng từ lúc cha sinh mẹ đẻ tới giờ hắn đâu có biết gì về Tu chân đâu, chứ đừng có nói là nghe qua về bảo vật trong giới Tu chân!
Mà trong Tu chân giới, đệ nhất Linh bảo nghịch thiên chính là Hồng Quân tháp này, hắn cũng chẳng bao giờ dám nghĩ đến đệ nhất linh bảo loại này lại nằm trong tay mình! Nếu như Hồng Quân tháp có ngàn vạn công năng thì cho tới giờ hắn cũng chưa có tìm ra một cái nào hoàn chỉnh cả!
Trong tay có kho tàng mà không tài nào khai thác được .......
Đây mới là bi ai lớn nhất trong đời a!
Nếu như thẳng thắn so sánh, Quân đại sát thủ bây giờ không còn là một tên khất cái cầm bát vàng đi xin ăn nữa, mà là một tên đầu heo cầm ngọc ngà châu báu đi xin ăn .... Tuyệt đối không có oan ức gì!
Dù cho hắn có quay về kiếp trước kiếm vài quyển "tiểu thuyết" tu chân đọc qua, hiện tại kết quả cũng không có khiêm tốn như thế này....
Hắn thật sự không biết rằng, với những đại môn phái Tu chân, Hồng Quân tháp chính là bảo vật vô giá!… Ít nhất ... So với Quân đại sát thủ còn biết thưởng thức hơn nhiều! Còn như mà để cho đệ tử bình thường của mấy môn phái Tu chân đó mang theo Hồng Quân tháp xuyên việt thì so với Quân đại sát thủ bây giờ cũng mạnh hơn rất nhiều.
Cho nên Hồng Quân tháp mới khinh bỉ hắn một phen, đúng là không có oan ức gì! Hơn nữa còn có vô số lí do khác đủ để sỉ nhục chết hắn.....(^_^)
Ngay khi Hồng Quân tháp bắt đầu chuyển động, hầu như toàn bộ Huyền thú trong năm lồng sắt đều đồng loạt nhốn nháo đứng lên, ngay cả hai con Huyền thú tam cấp vừa nãy không có phản ứng gì cũng mở to hai mắt nhìn Quân Mạc Tà. Điên cuồng quẫy đạp lồng sắt, hận không thể phá lồng thoát ra, chạy đến, chui vào lòng của hắn.
Quân Vô Ý ngồi một bên trợn mắt há mồm kinh ngạc, đây rốt cục là chuyện quái gì vậy, cháu ta nào có động tay động chân gì đâu?
Từ lúc tới đây, nó tuyệt đối không có làm một cái gì khác thường cả, cũng chỉ ung dung đi lại quan sát mà thôi, sao mấy con Huyền thú lại kích động như thế?
Rốt cuộc đây là chuyện quái quỷ gì vậy?
Đúng lúc này, hạ nhân chạy vào bẩm báo, Độc Cô bảy vị thiếu gia cùng Tiểu Nghệ tiểu thư cầu kiến.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.

Dị Thế Tà Quân - Chương #138


Báo Lỗi Truyện
Chương 138/1284