Chương 13: Ai dám bẫy ta?


Dịch Giả: Jy
- Chính xác vô cùng! Tam Thiếu à.
Đường Nguyên ôm cánh tay hắn khiến cho Quân Tà cảm giác được như mình bị bỏ vào trong một bao thịt mỡ:
- Bọn họ đều nói như vậy! Chỉ cần Tam Thiếu ngươi đến đó là có thể trả lại biên lai cầm đồ ấy cho ta, coi như chưa từng có chuyện gì.
- Sao? Bọn chúng nói như vậy à?
Quân Tà nhíu mày, ánh mắt hiện ra một tia lo lắng. Hắn đã phát hiện ra chỗ không ổn. Chuyện này có chút khó hiểu à nha? Vốn là mập mạp thua mất lão bà nhưng tại sao lại chuyển lên người mình vậy? Dường như ở đây có điều gì quỷ bí mà mục tiêu của nó là chính mình?
Đây chính là một cái bẫy.
Cái khác không cần nói, lấy tính cách siêu cấp bao che của Quân Mạc Tà trước kia nghe được huynh đệ mình bị khi dễ liền nỗi giận lôi đình, lại nghe được đối phương nể mặt mũi mình thế sẽ vênh vênh tự đắc đi đến. Đương nhiên khi đó sẽ lọt vào bẫy của đối phương sớm đã bố trí. Nếu đối phương có thể chơi đùa mập mạp như vậy thì với một Quân Mạc Tà ngây thơ trước kia cũng không có khó khăn gì.
Nếu đây là âm mưu nhắm vào Quân Mạc Tà thì người lập ra kế hoạch này biết rất rõ tính cách của Quân Mạc Tà như lòng bàn tay.
Không đúng. Nếu chỉ nhắm vào mình Quân Mạc Tà thôi thì không ai lại có hứng thú tính toán như vậy. xem ra bọn họ nhằm vào Quân lão gia tử. Mà người ở phía sau bọn chúng cũng là một nhân vật không thể trêu vào như Quân lão gia tử đây.
Quân Tà nhìn kỹ mập mạp trước mặt, trong lòng âm thầm suy đoán mập mạp là nhân vật gì? Là bạn hay là địch? Nhìn bộ dáng muốn "đái" ra quần của Đường Nguyên thì Quân Tà âm thầm kết luận nếu mập mạp này không giả vờ thì hắn là một tên ngu hơn heo. Nếu mập mạp đang giả vờ thì đây chính là một siêu sao điện ảnh nỗi tiếng. Hơn nữa cũng chính là một nhân vật nguy hiểm vô cùng.
Đi hay không đi?
Trong nháy mắt Quân Tà đã quyết định. Chuyện tốt như vậy không đi không được sao? Bằng vào khả năng đổ thuật của mình thì còn sợ thua sao? Hơn nữa nếu không đi thì sao biết được là tên nào đang muốn chơi mình đây? Từ trước đến nay Quân Tà không có ý định để cho địch nhân ở một nơi bí ẩn nhìn hắn hành động. Phải lôi ra ngoài xử lý. Đây chính là tác phong của hắn trước nay.
Âm thầm vận chuyện một chút tạo hóa thần công trong cơ thể, khóe miệng Quân Tà lộ ra vẻ tươi cười. Cho dù là đánh bạc ta cũng không thua. Với cỗ nội lực này muốn làm bừa là một chuyện đơn giản vô cùng.
- Chúng ta còn bao nhiêu ngân phiếu?
Đã quyết định xong nên Quân Tà quay người sang hỏi Khả Nhi.
Nghe được Quân Tà dùng hai chữ "chúng ta" để hỏi khiến cho trong lòng Khả Nhi đột nhiên xuất hiện một cảm giác xấu hổ lại có chút ngọt ngào. Gương mặt nhỏ ửng đỏ:
- Từ khi lão gia cắt xén chi tiêu của thiếu gia thì hiện tại thiếu gia còn có mười hai vạn lượng ngân phiếu, ba vạn lượng kim phiếu, kim diệp tử còn ba trăm lượng, bạc trắng một trăm đỉnh, bạc vụn…
- Đủ rồi đủ rồi. Không cần dùng nhiều như vậy đâu.
Thấy Khả Nhi còn muốn tính nữa làm cho Quân Tà hoảng sợ vội vàng ngăn cản nàng lại. Nếu không sợ rằng nha đầu này còn tính ra có bao nhiêu tiền đồng nữa…
Quân Tà nói:
- Lấy năm vạn lượng ngân phiếu và hơn mười lượng bạc vụn là được rồi.
- Như vậy sao đủ?
Đường Nguyên muốn nhảy dựng lên, vẻ mặt cầu xin:
- Huynh đệ à. Tam thiếu à. Đây không bằng một số lẻ người ta nữa đó. Ngươi không phải muốn bức chết ca ca ta đó chứ? Ca ca cầu ngươi mà!
Quân Tà nghiêm mặt nói.
- Mập mạp. Không phải ngươi mới nói chỉ cần ta đi đến đó là xong việc sao? Chúng ta đi đánh bạc chứ không phải đi cúng tiền cho người ta. Đường đại thiểu à. Mang nhiều như vậy để làm gì? Chẳng lẽ ngươi còn không tin đổ thuật đệ nhất thiên hạ của ta sao?
- Đỗ thuật đệ nhất thiên hạ của ngươi?
Một đôi mắt nhỏ trợn tròn. Đối với gương mặt béo ị của Đường Nguyên mà nói thì đây là một động tác có yêu cầu rất cao. Khóe miệng Đường Nguyên nhếch nhếch. Nếu trong lòng đang buồn thúi ruột thì sợ rằng đã cười ngã ngửa rồi. Trong lòng chửi thầm một tiếng: "Rắm thúi! Phì, phì, ngươi là đỗ thuật đệ nhất thiên hạ sao? Ta khinh.Trước giờ không có thấy ngươi thắng lần nào? Nếu nói thua tiền mà nói thì ngươi xưng thiên hạ đệ nhất không ai dám giành đâu.
Mặc kệ, chỉ cần ngươi đi là được rồi. Ta có thể cầm giấy thế chấp kia về thì còn sợ thằng nào? Mẹ nó chứ, lúc trước sao ta lại đưa lão bà ra thế chấp làm gì nhỉ? Kỳ quái thật mà. Mang ít tiền cũng tốt, ít nhất cũng không thua nhiều."

Quân Tà cầm ngân phiếu phân phó cho hạ nhân chuẩn bị hai con ngựa. Đường Nguyên vội vàng vô cùng, cái thân thể như heo của hắn "xoát" một tiếng liền lăn tới cửa, đôi mắt nhỏ nhìn quanh như đang canh điều gì:
- Đi mau tam thiếu. Nếu không đụng tới lão gia tử kia của ngươi là xong đời đó. Ngươi cũng biết ca ca ta mỗi lần đến đây phải chịu áp lực thật lớn…ài.
Quân Tà cười cười nhảy lên lưng ngựa liếc mắt nói:
- Ta thấy hôm nay ngươi đâu có sợ bao nhiêu đâu?
Đường Nguyên nhảy lên lưng ngựa làm con ngựa phải hít một ngụm không khí cố gồng thân thể đứng thẳng, bốn chân run rẩy mềm nhũn như muốn ngã xuống bất kỳ lúc nào. Có thể trong lòng con ngựa này buồn bực: Tổ bà nó, ta chở không ít người, cho dù là tướng quân người bận khôi giáp tay cầm binh khí cũng có thể tự nhiên như không có gì. Người này hôm nay sao lại nặng như vậy? Chỉ vì tính toán sai lầm chút thôi mà suýt gãy mịa chân rồi…
Quân Tà phì cười một tiếng, hai chân kẹp chân ngựa đi về phía trước. Tám gã thị vệ lưng hùm vai gấu đều vác đao kiếm trên người đi theo sau.
Con ngựa chở Đường Nguyên di chuyển thật khó khăn. Vừa đi vừa thở phì phò, bộ dáng chỉ còn thiếu lè lưỡi ra nữa thôi…
Ra khỏi cửa chính là đường Đông Phong. Trong Thiên Hương thành này có thể nói là một con đường xa hoa nhất, người đi lại trên phố đông như nước chảy. Đường Nguyên nào có lo lắng con ngựa chịu không được, hắn thúc ngựa đi về phía trước dẫn đường quay đầu lại nhìn không ngừng. Vẻ mặt suốt ruột. Hiển nhiên là hắn ngại Quân Tà đi quá chậm.
Đảo mắt đã đi ra đến đầu đường Đông Phong, cách đó không xa ở hướng nam là một tòa tửu lâu – Thiên Lý Phiêu Hương Lâu. Đây là sản nghiệp của Lý Gia. Phía sau tửu lâu là một khu nhà thật đó, đó chính là "Thiên Kim Đường" trong miệng Đường Nguyên. Địa hình nơi này bí mật, là nơi các thiếu gia vung tiền như rác. Bên trong có đầy đủ dụng cụ đánh bạc.
Quân Tà muốn giục ngựa đi đến liền đột nhiên cảm thấy bên ven đường có hai thiếu nữ. Một người đang tức giận đi trước trong miệng hét to:
- Không cần đi theo ta. Phiền chết được!
Thiếu nữ còn lại đi theo sau không ngừng khuyên giải. Sau hai người bọn họ là một đám thị vệ đi theo. Thoạt nhìn đây chính là một thiên kim tiểu thư con nhà giàu có.
Quân Tà liếc mắt nhìn liền thấy thiếu nữ kia đang bĩu môi, vẻ mặt điêu ngoa. Bộ dáng cũng khá xinh đẹp. Thiếu nữ đó vốn đang nỗi nóng nhưng lại thấy ánh mắt Quân Tà nhìn chằm chằm mình không nhịn được phun một ngụm nước miếng:
- Nhìn cái giề?
Đang khi tâm tình bản thân bực mình nhất thì lại thấy Quân Tà với xú danh hoa hoa công tử đang nhìn chằm chằm mình nàng liền tức giận vô cùng. Trong đầu chợt xuất hiện ý niệm: "Lấy hắn ra trút giận".
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 1: Tà Quân Vấn Thế

Dị Thế Tà Quân - Chương #13


Báo Lỗi Truyện
Chương 13/1284