Chương 1282: Bí mật Hồng Quân Tháp.


Đến lúc này, cơn chấn động trước nay chưa từng có cuối cùng đã có chút giảm đi.
Và cơn tức giận và sức mạnh của Quân Mạc Tà cũng dần giảm xuống.
Nhưng lúc này lại có vô số đường ánh sáng lấp lánh trong suốt ẩn chứa một năng lượng kỳ dị của thứ ánh sáng tím đột nhiên xuất hiện, cũng không biết cỗ năng lượng này rốt cục từ đâu tới, chen lấn nhau mà tràn vào thế giới Hồng Quân Tháp, tuôn thẳng lên tầng thứ bảy, tiếp tục hòa nhập vào với dòng khí của sáu tầng trước, cùng tràn lên tầng bảy.
Chỉ trong chớp mắt, cả Hồng Quân Tháp trấn động mạnh, Lôi điện lực cuồn cuộn bên trong tầng bảy theo trấn động này bùng lên cực độ, xen lẫn nhau rồi từ tầng một hội tụ lại một lực lượng mạnh mẽ, cùng với thế giới trong Hồng Quân Tháp, toàn bộ sức mạnh hội tụ tại tầng thứ bảy chậm rãi, ngang tàng hướng lên tầng tám.
Đập vào cực độ, đập vào bức thành che chắn!
Dưới sự chống đỡ của năng lượng ngoại lai manh mẽ chưa từng có thì bức thành che tầng thứ tám dần dần tung ra.
Ngay sau đó, một đường ánh sáng chói mắt bắn ra từ tầng thứ tám. Ba người Mai Tuyết Yên chỉ cảm nhận một tiếng nổ ầm ầm tựa như sâu thẳm trong tâm linh đều đang long trời lở đất. "Ư" một tiếng rồi bất tỉnh, ngay cả người đã tu luyện đến gần mức Bán Thánh như Mai Tuyết Yên cũng không ngoại lệ.
Mà cả không gian Hồng Quân Tháp sau giờ phút đó lại hoàn toàn yên lặng.
Trong đan điền Mạc Quân Tà, cái thế giới nhỏ vì đã được khai thiên tạo hóa công cơ bản đã thành hình kia, đột nhiên trấn động, sắc thái âm u giữa không trung đột nhiên biến đổi, như cuồn cuộn, như xao động.
Ầm một tiếng, lực Ngũ hành Phong Lôi thình lình tiến vào, sau đó đột ngột mọc lên từ mặt đất mà hướng lên trời cao.
Một tiếng vang động nặng trĩu, cả thế giới nhỏ trong nháy mắt bỗng nhiên mở rộng gấp bội lần, vẫn không ngừng mở rộng.
Trên trời, tiếng gió gào thét, mây trắng tung bay đầy trời, ánh sáng lấp lánh bỗng nhiên tiến vào lập tức biến mất tan thành những điểm sáng sắc nhạt. Tiếp theo, ở phía chân trời xa xôi, xuất hiện vô số ngôi sao lấp lánh, không ngừng xếp thành hàng thành các hình dạng rồi lại tiêu tan, bởi mặt trời đỏ rực giữa không gian, ánh bình minh chiếu rọi, ngày mới đã đến, cho nên đám sao tự nhiên sẽ rút lui.
Một ngọn núi đột ngột mọc lên từ mặt đất, núi non sông ngòi cũng lần lượt xuất hiện.
Khắp trời lại tối sầm lại, vạn vật càn khôn thoáng ẩn thoáng hiện cuối cùng xuất hiện một Quân Mạc Tà khổng lồ, đầu đội trời chân đạp đất, cao vạn trượng rồi bỗng nhiên giơ tay lên khiến cả trời xanh càng được đẩy lên cao hơn.
Đẩy lên một không gian rộng lớn chưa rõ càng hư vô hơn.
Tiếp đó, cả thế giới nhỏ này yên ả giống như một thế giới yên ổn bình thường.
Đất trời xanh thẳm, đất đai mênh mông, núi cao chót vót, nước róc rách chảy.
Nơi đây đã là một thế giới hoàn thiện.
Nơi đây ngoài việc chưa có hoa lá chim chóc, cỏ cây, các sinh linh của giới tự nhiên cùng những sinh vật sống thì đều giống với nơi trú ngụ của nhân loại trên đại lục.
Cùng lúc đó, Quân Mạc Tà cũng cảm nhận được lần biến đổi kỳ lạ này, trong chớp mắt khai thiên tạo hóa công tầng thứ tám vừa tràn vào mà rách ra. Trong lúc hoảng hốt đó, Quân Mạc Tà bỗng cảm thấy một cảm giác kỳ lạ, toàn bộ sức mạnh trong người dường như không thuộc về mình nữa. Nhưng lại cảm giác rõ rệt rằng toàn bộ sức mạnh của đất trời đều nghe hiệu lệnh của chính mình vô điều kiện.
Sức mạnh vốn tràn đầy trong cơ thể nay tiến vào cái thế giới nhỏ trong đan điền, ước chừng chỉ trong chốc lát, rồi lại như thủy triều nhanh chóng trở về bản thân, xen lẫn vào khó mà có thể hình dung sức mạnh đất trời.
Đối mặt với sức mạnh mãnh liệt kia, Quân Mạc Tà cảm giác được công lực Bán Thánh vốn có nay cũng chỉ như giọt nước trong biển cả. Quân Mạc Tà cho rằng dù nói gì thì bản thân cũng không thể chống đỡ lại sức mạnh này. Bị sức mạnh của chính bản thân phản lại, sự việc này nói ra thì thật đáng buồn cười, nhưng lại xảy ra ngay sau đó trên cơ thể mình.
Nhưng không biết tại sao, kinh mạch của bản thân lúc này lại trở thành không gì có thể cản trở được, không vực sâu nào không dung, lại mang sức mạnh tràn trề khó hình dung này chậm rãi hấp thụ.
Trong cả quá trình như vậy cố nhiên lại không hề xuất hiện một chút gì không thích ứng. Hơn nữa, Quân Mạc Tà lại như có cảm giác kinh mạch của bản thân thậm chí là toàn bộ không bão hòa, cách cái gọi là giới hạn cực điểm vẫn còn rất xa, dường như sức mạnh gấp hàng vạn lần như thế lại đến bản thân cũng có thể hấp thu một trong số đó, mà không tốn chút sức lực nào.
Đây vốn là cảm giác khó mà tưởng tượng được nhưng Quân đại thiếu gia vẫn khăng khăng tin vào cảm giác của mình.
Trong đầu Quân Mạc Tà khẽ lay động, mơ hồ hiểu ra một chút. Sức mạnh này vốn là do bản thân tu luyện khai thiên tạo hóa mà có được. Khi tu luyện khai thiên tạo hóa công, mỗi tầng hấp thu được linh khí của đất trời đều là hàng vạn lần trở lên.
Mà Hồng Quân Tháp chính là sức mạnh chủ yếu bảo vệ tính mạng, toàn bộ sức mạnh khác đều bị rút đi. Từng bước tu luyện lên tầng thứ tám hiện tại, tất cả sức mạnh tích lũy được đều được tích tụ tại một cảnh giới kinh khủng mà không ai có thể tưởng tượng nổi.
Hồng Quân Tháp rõ ràng cũng đang chờ đợi cái thời khắc mấu chốt này.
Trong thời khắc này, nháy mắt thẳng đến tầng thứ tám, tạo hóa đất trời, cơ cấu càn khôn đã hoàn toàn hoàn thiện.
Sau đó, Quân Mạc Tà cảm giác được bản thân đang từng bước bước trong không trung. Ánh hào quang mãnh liệt của Hồng Quân Tháp đang đón chờ Quân Mạc Tà đến.
Quân Mạc Tà tiến vào tầng thứ nhất Hồng Quân Tháp, từng bước từng bước lên trên.
Tầng thứ hai, tầng thứ ba.
Tầng thứ bảy!
Ngay tại giữa tầng thứ bảy, đột nhiên xuất hiện hàng vạn đường sáng mờ mờ, rồi nhanh chóng ngưng tụ lại thành thực chất trở thành một cầu thang lộng lẫy kéo dài đến dưới chân Quân Mạc Tà.
Quân Mạc Tà kinh ngạc đến mức bản thân không cảm giác được sự bất trắc, cứ như vậy từng bước từng bước đi lên.
Một bước, hai bước, sau tám bước, Quân Mạc Tà đứng lại trước một cánh cửa.
THực ra trước mặt cũng không hẳn là cửa nhưng Quân Mạc Tà lại cảm nhận được trước mặt lại có đến hai cánh cửa hơn nữa lại đang từ từ mở ra.
Hai cánh cửa đó cuối cùng cũng mở đến cực hạn.Quân Mạc Tà ngẩng đầu, nhìn vào trong.
Liếc nhìn vào bên trong là một không gian hoàn toàn trống rỗng, không có gì cả nhưng Quân Mạc Tà cảm giác như mình đã biết được điều gì và anh chậm rãi bước vào.
Đi vào bên trong rồi từ từ đứng lại.
Vách đá trên tháp ở bốn phương tám hướng đột nhiên xuất hiện vô số hình ảnh.
Nếu là người khác tất nhiên sẽ cảm thấy nơi này thật kỳ quái bởi nơi này chẳng có gì, hình ảnh cũng không mà chỉ là một khoảng không trống rỗng kỳ lạ.
Nhưng Quân Mạc Tà lại biết có, bởi anh thấy được sự khác thường rõ ràng, toàn bộ cũng không phải là ảo giác.
Vô số hình ảnh kia dường như là hành trình của một con người từ nhỏ đến lớn.
Hơn nữa tất cả sinh mệnh đều có hình thù kỳ quái, xem ra thì không phải nhân loại thông thường.
Quân Mạc Tà không biết đó là loại sinh vật gì, thuộc chủng tộc nào nhưng khi hình ảnh đó vừa xuất hiện thì anh đã biết, không nghi ngờ gì chính là chủ nhân đời thứ nhất của Hồng Quân Tháp.
Hắn, từ trước đến giờ chưa từng tạo ra trời đất như hôm nay.
Sau khi Quân Mạc Tà xem đến hình ảnh cuối cùng thì những bức ảnh này cũng biến mất, rồi lại xuất hiện một hàng dài những hình ảnh khác.
- Đây là hành trình chủ nhân đời thứ hai của Hồng Quân Tháp.
Quân Mạc Tà lặng lẽ nói.
- Thì ra là như vậy!
- Thì ra cái gọi là trời đất không chỉ có duy nhất một. Cái gọi là vũ trụ cũng không phải là tồn tại duy nhất.
Quân Mạc Tà lặng lẽ suy tư.
- Trời đất mà chúng ta tưởng tượng đó chẳng qua là một trò chơi mà thôi.
Tới chủ nhân đời thứ năm của Hồng Quân Tháp, Quân Mạc Tà cuối cùng cũng nhìn ra được một sinh mệnh giống với bình thường. Người này khoan bảo đại tu, mặt mày tuấn tú, cuộc đời trải qua nhiều việc đặc sắc phong phú.
Đến cuối cùng, người này cũng sáng tạo ra vũ trụ đất trời diễn sinh của bản thân.
Hình ảnh cuối cùng chính là người thanh niên này đứng giữa không trung, cúi nhìn cái thế giới nhỏ mà chính mình tạo ra kia mà nói:
- Ta tên Huyền, cả đời trải qua huyền diệu, nên xưng là thế giới Huyền Huyền đi.
Quân Mạc Tà thấy rõ, trong cái thế giới Huyền Huyền nơi đây, một tinh cầu trong đó hoàn toàn giống với đại lục Huyền Huyền mình đang ở.
- Hóa ra đại lục Huyền Huyền cũng chỉ là một phần trong thế giới Huyền Huyền kia.
Quân Mạc Tà cười thoải mái:
- Hóa ra ta cũng chỉ là sống trong thế giới mà người khác tạo ra.
Cảm xúc vừa dứt, đã thấy hình ảnh lại biến đổi, lại là một hình người kỳ lạ xuất hiện, chủ nhân đời thứ sáu của Hồng Quân Tháp xuất hiện.
Cho đến đới thứ tám, Quân Mạc Tà mới lại thấy những hình ảnh quen thuộc, một mãnh hán khôi ngô, đồng thời sáng tạo ra một thế giới, sau khi hắn sáng tạo xong Quân Mạc Tà bỗng nhiên cảm giác mắt mình ươn ướt.
Trường Giang, Hoàng Hà đó chính là dấu vết đã đi sâu vào linh hồn.
Người khổng lồ này tên gọi Bàn Cổ.
Sau khi chứng kiến hành trình của Bàn Cổ, sau đó lại đến bản thân Quân Mạc Tà, nhìn thấy bản thân ở kiếp trước biến thành một đường linh hồn bay lượn khắp không gian. Đến được đại lục Huyền Huyền này, Quân Mạc Tà vô cùng xúc động, không ngờ bản thân lại xuất hiện như vậy.
Quân Mạc Tà chính là chủ nhân đời thứ chín Hồng Quân Tháp.
Nhưng vì sao từ đầu đến cuối đều không nhìn thấy Hồng Quân? Chủ nhân đời thứ nhất dường như cũng không phải Hồng Quân. Trong lòng Quân Mạc Tà xuất hiện nhiều thắc mắc, ngay lập tức đã có được đáp án. Đáp án này cũng tự động hiển hiện trong lòng. Hồng Quân tuy đã từng có được tháp này nhưng thời điểm hắn có được đã trở thành đại đạo cho nên cũng không tu luyện Khai thiên tạo hóa công.
Hồng Quân Tháp, ban đầu có tên Khai Thiên Tháp, cho đến khi Hồng Quân có được, mà hắn lại không tu luyện Khai thiên tạo hóa công, sau khi đánh vào thần thức của hắn, cuối cùng biến thành thuyết Hồng Quân.
Tiếp đó, chính là hành trình chói lọi cả một đời của Quân Mạc Tà. Không để mắt đến mỗi giai đoạn trưởng thành của mình, trên mặt Quân Mạc Tà lộ ra một nụ cười.
Từ đầu đến cuối, Huyễn Phủ bị hủy diệt, sau đó bản thân lại xuất hiện trong tháp này.
Hình ảnh đến đây bị gián đoạn.
Dị Thế Tà Quân
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 5: Đoạt Thiên Chi Chiến

Dị Thế Tà Quân - Chương #1282


Báo Lỗi Truyện
Chương 1282/1284