Chương 1276: Bất đắc dĩ của kẻ làm quan.


- Đường đại quan nhân chính là thiên hạ thần tài, lại là đại ngôn nhân của Tà Chi Quân Chủ ở trên cả cái đại lục này! Đương nhiên có tư cách nói lời như vậy, chỉ cần trên đời này còn tồn tại Tà Chi Quân Chủ, chỉ cần quân chủ đại nhân còn là chúa tể trên thế giới này, thì địa vị của Đường đại quan nhân vẫn còn bền vững, không ai có thể lay động! Cho dù là quân vương các quốc gia, nhìn thấy Đường đại quan nhân cũng cần nể mặt, thậm chí là cẩn tâm dực dực (dè chừng).
Thiết Hoài Lập chua sót nói:
- Cũng là vì nguyên nhân này, mà ta mới muốn trở thành môn nhân dưới chướng Đường đại quan nhân ngài!
- Đây tính là cái lý do gì chứ?
Trong thanh âm của Đường Nguyên đã ngập tràn sự tức giận:
- Quân tam thiếu có giao tình với ta từ thời niên thiếu, cho đến hiện giờ vẫn như vậy. Đó từ đầu đến cuối chỉ là tình nghĩa riêng giữa hai chúng ta, với lũ ngoại nhân các người... có cái quan hệ gì? Hắn bây giờ là Tà Chi Quân Chủ thì sao? Cứ như lúc ngày bị Tam Đại Thánh địa căm thù, toàn bộ không ai xem trọng hắn, ta vẫn như cũ kiên trì đứng về phía hắn. Cho tới bây giờ ta cũng chưa từng coi trọng thân phận năng lực của hắn, điều duy nhất ta coi trọng cũng chỉ có bản thân hắn, Quân Mạc Tà! Mặc cho Quân Mạc Tà không còn là Tà Chi Quân Chủ, kể cả chỉ là một tên khất cái, một tên tàn phế, hắn cũng vẫn là huynh đệ của Đường Nguyên ta! Điểm này, vĩnh viễn sẽ không thay đổi! Điều này, đối với thị thi phi phi chốn quan trường của các ngươi chẳng có chút quan hệ nào!
- Ta trịnh trọng nhấn mạnh, Đường Nguyên ta, chỉ là một gian thương, bất kể là ở Thiên Hương thành, hay là bất cứ nơi nào trên Huyền Huyền đại lục, cũng không có bất kì một phe phái nào thuộc về Đường Nguyên này. Nhất là chốn quan trường thị phi lẫn lộn, thì càng như vậy! Thanh danh của Tà Chi Quân Chủ, cũng không phải thứ mấy người các ngươi có thể dùng tới làm bình phong mà dương oai diễu võ! Này không đơn thuần là cấm kỵ của Tam thiếu, mà còn là cấm kị của Đường Nguyên này!
Đường Nguyên hùng hồn nói.
Thiết Hoài Lập không chút xung động, trầm giọng nói:
- Đại quan nhân thấu hiểu tình đời, là bởi vì đại quan nhân đã đứng ở trên đỉnh của thế giới này, đương nhiên cũng có thể tiêu sái vô tận. Nhưng đa số mọi người vẫn còn lận đận bên trong chốn hồng trần. Kẻ thân bất do kỷ là hạ quan đây nửa đời tung hoành trong quân ngũ, vì cảm cho rất nhiều gia quyến của các huynh đệ bỏ mình, lại bị người lăng nhục mà không chỗ khiếu nại, dứt khoát kiên quyết từ bỏ vĩ trí tiền đồ rộng mở ở đó, trở lại Thiên Hương, ý tưởng duy nhất, cũng chỉ làm chút việc cho các tướng sĩ đã vì ta mà bỏ mình!
Đường Nguyên nghiêng đầu nhìn hắn, trào phúng nói:
- Nói thì êm tai đó, nhưng những điều ngươi thực hiện cũng vàng đỏ nhọ lòng son, không ngại gia nhập môn hạ của một thương nhân nhỏ bé. Hiện giờ ngươi còn nhớ rõ ước nguyện ban đầu ngày đó của mình sao!?
- Sao lại không nhớ rõ! Cho tới bây giờ ta cũng chưa từng quên đi dù chỉ là một khắc!
Thiết Hoài Lập kích động nói:
- Hạ quan từ khi trở lại Thiên Hương, Mộ Dung lão gia tử tự mình bố trí chuẩn bị cho ta đầy đủ, vốn là làm chủ bộ, sau đó lại làm Ngự Sử, ngôn quan, nhiều lần trắc trở, lại đến kinh thành đạo đài. Nhưng sau khi Mộ Dung lão gia tử thoái ẩn, hạ quan dừng ở tam phẩm, trở thành giám sát trưởng quan hiện giờ của ti giám sát kinh thành.
- So với thanh vân bên trong triều đình mà nói, giám sát ti như hạ quan tuy rằng địa vị không cao, chức quan cũng không lớn, nhưng chức vị này, mới chính là chức vị ta tha thiết ước mơ nhất! Kinh thành giám sát ti, chủ quản quan chức giám sát kinh thành, có trách nhiệm giám sát dân chúng, một phần thuộc Hình bộ; có thể nói là bộ phận có thực quyền. Nhưng điều ta coi trọng nhất lại là một khi dân chúng có cái gì oan khuất, có thể đến nơi này của ta khiếu nại! Mà trong số đó, còn có rất nhiều con cháu hoặc là quả phụ của các tướng sĩ!
Thiết Hoài Lập thê thảm cười một tiếng, nói:
- Đường đại quan nhân thuở nhỏ sống trong nhà giàu có, cơm ngon áo gấm, đương nhiên không biết gia quyến của các tướng sĩ tử trận biên cương của chúng ta đây có biết bao nhiêu khổ! Nhưng có bần khổ đến mấy, các nàng vẫn cứ kiên trì sống sót. Thế nhưng mấy chữ"sống sót" này, nói thì dễ, mà làm, thì lại là gian nan tới mức nào!
- Nhất là gia quyến nhà ai mà có nữ nhân được chút tư sắc, đáng ra là điều ông trời chiếu cố, nhưng ngược lại lại trở thành nguyên nhân khiến cho nhà tan cửa nát! Chỉ vì con cái trong nhà bộ dáng đẹp đẽ, mà cuối cùng lại trở thành nguyên do hủy gia diệt môn. Đó chẳng phải là loại chuyện thật đáng buồn cười sao? Nhưng những bi kịch như vậy thì đầy rẫy, lúc nào cũng có!
Thiết Hoài Lập càng nói càng lộ ra kích động, cuối cùng thì đứng lên, tựa hồ đã khôi phục nhuệ khí nam nhi năm đó xông pha trên chiến trường.
Đường Nguyên lẳng lặng nghe, cũng không nói chen vào.
- Từ sau khi hạ quan ngồi vào ghế giám sát kinh thành, đối với phương diện này đặc biệt coi trọng! Nhưng, sau khi chân chính ngồi ở vị trí này, mới biết được có rất nhiều chuyện, vốn không đơn giản giống như ta tưởng tượng. Ta ban đầu còn khờ dại nghĩ rằng chỉ cần ta ở vị trí này, thì ta có thể lo cho gia quyến các huynh đệ của ta! Nhưng nào biết được những điều ta có thể làm được đều là chuyện lông gà vỏ tỏi; nói cách khác, chỉ khi người ta để cho ta bảo vệ, ta mới có thể bảo vệ bọn họ. Còn khi người ta không đồng ý, ta đây liền chẳng thể làm gì!
- Bởi vì những kẻ có gan làm nên những chuyện thương thiên hại lí đó, tám chín phần đều là thế gia công tử nhà giàu có quyền quý! Những gia tộc này, bất luận là ai, cũng không phải kẻ mà một giám sát ti trưởng kinh thành nho nhỏ như ta có thể điều tra, bọn họ cũng không phải những kẻ mà ta có thể chọc vào! Nếu cứng đầu mà làm tới, tự rước lấy nhục không nói, mà những kẻ bị làm xấu mặt kia sẽ càng điên cuồng trả thù! Mà đáng buồn nhất, là bọn họ sẽ không trả thù ta, mà là dùng vô số thủ đoạn đổ lên đầu những người bị hại. Còn ta thì bất lực, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn!
Thanh âm của Thiết Hoài Lập trở nên bi phẫn hẳn:
- Đã bao nhiêu lần, có nhiều người bị hại, bị lăng nhục đến tìm ta, hi vọng cái gọi là thanh thiên như ta đây giúp bọn họ làm chủ. Ta cũng vì họ mà đứng ra, nhưng sau đó, kết quả của bọn họ lại chỉ có càng thê thảm! Ta từng vô số lần dâng sớ lên cấp trên, hoặc là trưởng quan Hình bộ của ta. Nhưng toàn bộ, đều là đá chìm đáy biển, hoàn toàn không có hồi âm. Không có triều đình làm chỗ dựa sau lưng, Thiết Hoài Lập ta mang danh là trưởng ti kiểm sát, nhưng lại trị không nổi đứa con của một lương thương! Trong mắt quan chức thế gia cùng phú hào ở kinh thành, Thiết Hoài Lập ta hối hả ngược xuôi, chỉ là một chuyện cười mà thôi, một chuyện cười từ đầu tới cuối! Thậm chí, bị coi như kẻ mua vui, có vài người, còn bắt đầu đặc biệt lấy gia quyến các tướng sĩ chết trận làm trò đùa, hành động như thế, cũng chỉ vì muốn xem Thiết Hoài Lập ta chạy ngược chạy xuôi, đâm đầu tường đá! Sau đó bọn họ sẽ bưng chén rượu đứng một bên mà nhìn, cười mãi không thôi!
Thiết Hoài Lập bi ai nói:
- Ta không giết bá tánh, nhưng bá tánh lại vì ta mà chết! Ta Thiết Hoài Lập không biết tự lượng sức mình, tự rước lấy nhục, hết lần này tới lần khác làm một thứ đồ chơi, điều này chẳng đáng là gì. Con người mà, sinh ra chính là để cho người ta trêu cợt. Không phải là tự mình, thì cũng bị cấp trên đùa bỡn, hoặc là, bị thế đạo này trêu ngươi. Nhưng... gia quyến những huynh đệ kia của ta thì có tội gì chứ?
Hắn đột nhiên lớn tiếng kịch liệt dị thường, giống như đang rít gào:
- Những huynh đệ ruột thịt đó của ta hàng năm trấn thủ biên ải, vì quốc gia xuất sinh nhập tử, hăng hái chiến đấu máu nhuộm sa trường. Mà sau khi bất hạnh qua đời, quốc gia trợ cấp cho, cũng chỉ có vỏn vẹn năm mươi lượng bạc! Sau đó con thơ mẹ già của bọn họ, lại bị lũ quyền quý mà bọn họ đã dùng tính mạng bảo hộ đùa bỡn, lăng nhục! Dâm nhục! Cho dù là nén giận chịu nhục, cũng không được, những kẻ kia còn nhất định muốn thấy được bọ họ chạy ngược chạy xuôi, cùng đường bất đắc dĩ, sau đó phải khuất phục, tự mình dâng nữ nhân lên cửa cho bọn hắn, thì bọn hắn mới hả lòng hả dạ... Mà một số người không muốn chịu cuộc sống cùng cực mà vô lực thay đổi. Thì từng người từng người một bất đắc dĩ tuyệt vọng, cuối cùng vô thanh vô tức tiêu thất trên thế giới này. Thanh thiên sao? Trên đời này có thanh thiên hay sao? Chẳng lẽ, bọn quyền quý Thiên Hương thành lại bất nhân tới mức độ này sao? Không biết cảm ơn là gì sao?
Thanh âm của Thiết Hoài Lập đã khàn khàn, khóe mắt muốn nứt ra!
Đường Nguyên cũng giật mình.
Không thể tưởng tượng được hắn vừa rồi chỉ thuận miệng hỏi một câu, thế nhưng lại dẫn loại chuyện ác liệt tới mức này.
- Đường đại quan nhân, ngài trước kia cũng từng lưu luyến thanh lâu, cũng từng phong hoa tuyết nguyệt!
Thiết Hoài Lập lỗ mũi thở hổn hển, bi ai nói:
- Nhưng ngài biết chăng, những nữ tử ngài ôm ấp trong thanh lâu kia, những kỹ nữ mang danh ngàn người cưỡi vạn nhân đùa kia, có bao nhiêu người là hậu nhân của những công thần Thiên Hương thành đã đẫm máu hy sinh hay không!? Trong các nàng, có rất nhiều người bị quyền quý sau khi chơi chán đã bán qua tay vào chốn thanh lâu này! Ở nơi đó, có rất nhiều người đã từng là người trong sạch, gia quyến của những công thần chết trận, là hảo cô nương băng thanh ngọc khiết thanh thanh bạch bạch! Đều là những tâm can bảo bối mà đáng ra chúng ta cần bảo vệ!
Thiết Hoài Lập thở vù vù, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chú vào Đường Nguyên, như muốn phún lửa, đột nhiên hét lớn một tiếng:
- Thiên hạ thần tài Đường Nguyên, ngài cao cao tại thượng, xa rời thế đạo, nhưng ngươi có biết rằng những anh hồn chết trận kia đang ở dưới cửu tuyền kêu khóc? Nhưng ta có thể nghe thấy được!
Thiết Hoài Lập vỗ vỗ ngực vang lên tiếng bùm bụp:
- Ta mỗi đêm nằm mơ, cũng đều mơ thấy các huynh đệ chết trận của ta, đi đến bên đầu giường, nhờ vả ta dốc hết khả năng chiếu cố thật tốt người nhà của bọn họ! Nhưng mà ta làm không được! Ta bất lực! Ta có tội! Ta thật có tội!
Đường Nguyên ảm đạm thở dài một tiếng, đứng dậy, nói:
- Thiết đại nhân, Đường Nguyên vừa rồi lỡ lời mạo phạm, mời ngồi. Ngồi xuống, từ từ nói.
Quân Mạc Tà ở phía sau nghe thấy, mặt trầm như nước, sát ý lành lạnh nghiêm túc mà sinh.
Những chuyện mà Thiết Hoài Lập nói kia, không thể nghi ngờ, đều là sự thực đang tồn tại.
Đám giai cấp Thiên Hương quyền cao chức trọng này, lại dám bất chấp tất cả làm những chuyện xấu xa đó
Hơn nữa, còn làm không biết chán.
Mà cả Thiên Hương quốc này, mấy vạn năm nay, quan hệ lớn nhỏ rắc rối khó gỡ, có thể nói dây mơ rễ má cực kì! Có thể chỉ là người của một gia tộc nho nhỏ, nhưng chỉ cần rút dây động rừng, để hắn biết được, còn chưa thể xử lý tốt những chuyện tiếp theo, thì hắn có thể nhanh chóng tìm được chỗ dựa vững chắc, sau đó vô thanh vô thức đem chuyện này dấu nhẹm!
Chỉ cần một gậy đánh không chết, chẳng khác nào để cho bọn hắn có cơ hội luồn cúi, lợi dụng hết thảy biện pháp, gia nhập vào mạng lưới đó, hình thành một hệ thống phạm tội càng ngày càng khổng lồ nhưng lại không có cách nào động chạm được!
Lưới trời lồng lộng, sơ mà không lộ! Nhưng nhân gian thì làm gì có lưới trời?
Lâu dần, mọi thứ lại càng ngày càng khó giải quyết, liên kết giữa bọn quyền quý phú hào càng ngày càng chặt, làm việc cũng càng thêm không kiêng nể gì, vô pháp vô thiên. Cuộc sống bình dân của dân chúng, đương nhiên cũng càng ngày càng là khó khăn! Cuối cùng đã làm cho rất nhiều người đi tới bước đường cùng, sống không nổi. Và cho tới khi cái mâu thuẫn này đạt đến đỉnh điểm, thì quốc gia này cũng sẽ gặp phải cái gọi là phiến loạn...
Thiết Hoài Lập đặt mông ngồi xuống, tinh thần của hắn lúc này kích động dị thường, làm sao còn để ý được là bản thân đang đến cầu Đường Nguyên làm việc, cứ thể mà tự nhiên bộc lộ cảm xúc, đỏ hồng mắt nói:
- Chính là như vậy, dân chúng kinh thành còn truyền miệng nhau Thiết mỗ là thanh thiên đại lão gia cái gì đó, rồi quan phụ mẫu gì đó. Mà trên thực tế, ta làm gì dám xứng với thanh thiên, ta căn bản chẳng làm được chuyện gì cả. Nhưng dân chúng đối với ta lại càng ngày càng là ỷ lại, tiếng thơm của ta thì ngày càng lan xa… Phi, lại có thể cũng càng ngày càng tốt!
Dị Thế Tà Quân
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 5: Đoạt Thiên Chi Chiến

Dị Thế Tà Quân - Chương #1276


Báo Lỗi Truyện
Chương 1276/1284