Chương 1275: Lời nhờ vả quái dị.


Con đường này, đúng là con đường ngày trước Quân Mạc Tà và Mai Tuyết Yên đi đến gặp Đông Phương Vấn Tâm.
Còn nhớ khi đó, cũng tại nơi này đã gặp phải sát thủ chí tôn Sở Khấp Hồn.
Nhưng khi đó tuyết rơi trắng trời, trên mặt đất khắp nơi lạnh lẽo, còn hiện giờ gió thu đìu hiu, lá vàng rơi rụng. Không ít cây cối trong rừng lá đã chuyển sang màu đỏ, một vùng rực rỡ, phong cảnh tuyệt đẹp như đang chìm trong mộng ảo, chẳng giống chốn nhân gian.
Một đường đi tới, bốn người tuy rằng ai ai cũng đề cõi lòng đầy tâm sự, nhưng trước cảnh trí như vậy, cũng thấy thoải mái hơn nhiều...
Cho dù lúc đi lúc nghỉ giống như du sơn ngoạn thủy bình thường, nhưng tốc độc cũng nhanh hơn nhiều lần so với người bình thường.
Chỉ mất mấy ngày đã trông thấy được Thiên Hương thành.
Quân Mạc Tà nhìn thấy tòa thành hùng vĩ này, trong nhất thời lẫn lộn trăm ngàn cảm xúc.
Cứ đừng từ xa ngắm nhìn, ngơ ngơ ngẩn ngẩn một hồi lâu.
Bọn người Mai Tuyết Yên có thể cảm nhận được cảm giác trong lòng hắn lúc này, nên tất cả đều lẳng lặng đứng cạnh bên hắn.
Thật lâu sau, Quân Mạc Tà mới thở dài, nói :
- Vào thành đi. Tới thẳng chỗ Đường Nguyên. Chúng ta sẽ băng qua thành.
Bốn người cứ như vậy lặng lẽ tiến vào Thiên Hương thành, không làm king động đến ai cả.
Thiên Hương thành vẫn vậy, nhưng cảnh còn người mất, mọi thứ không còn như xưa nữ, góc nhìn và cảm xúc đã khác rồi…
Ba trong bốn người kia đều rất hứng thú với quê cũ của Tà Chi Quân Chủ. Miêu Tiểu Miêu rất muốn biêt được quê của người trong lòng là như thế nào. Kiều Ảnh thì đối với nơi sinh ra Tà Chi Quân Chủ cực kỳ hứng thú. Còn Mai Tuyết Yên, tuy rằng đã từng ở Thiên Hương thành một đoạn thời gian, nhưng trước sau đều quá nhiều việc phải làm, hầu hết thời gian đều ở lại bên trong Quân Phủ cũ, cũng chưa từng thăm thú Thiên Hương thành này cho kĩ. Về sau thì lại vội vàng chuyển nhà, khó có gặp được ngày như hôm nay, vừa lúc bù lại tâm nguyện trước đó!
Quân đại thiếu gia cũng lần đầu tiên nếm được loại đau khổ này, đau khổ khi phải đưa nữ nhân đi dạo phố!
Mặc dù thân thể Quân Mạc Tà dẻo dai như thế, nhưng sau một ngày đi dạo vòng quanh phố lớn ngõ nhỏ cùng ba vị mỹ nữ, đầu gối cũng đã bắt đầu run run. Quân đại thiếu gia không ngừng âm thầm kêu khổ, nhưng lần này du ngoạn lại khiến cho áp lực buồn rầu trong lòng Kiều Ảnh giảm đi nhiều, còn Miêu Tiểu Miêu, lo âu dọc đường đi cũng cũng tiêu mất bảy phần sau khi dạo phố. Bao nhiêu cái lợi như thế, lần này mệt mỏi như thế cũng đáng!
Bản năng dạo phố của nữ nhân quả thật là cường đại, cuối cùng đã đem cường giả hiếm có như Quân Mạc Tà Quân đại thiếu gia mệt muốn chết, thế mà các nàng còn chưa đi xong. Phải nói vẫn là Mai đại mỹ nhân biết thương người, nhìn thấy tình cảnh bi thảm hai chân run run, sắc mặt trắng bệch của người nào đó, tranh thủ nói với hai vị mỹ nhân khác kết thúc chuyến du lãm hôm nay!
Ban đêm, bốn người thần không biết quỷ không hay đi tới chỗ cơ mật trọng yếu đầu tiên của Thiên Hương Thành - Quý Tộc Đường.
Nhắc đến thì sư phòng vệ nghiêm ngặt của Quý Tộc Đường, cho dù xét trên toàn bộ đại lục, thì cũng phải xếp vào hạng nhất nhì. Nhưng bốn vị này là nhân vật nào chứ? Ít nhất cũng là cường giả điên phong cấp Thánh hoàng, cái gọi là phòng vệ nghiêm ngặt hạng nhất hạng nhì đại lục trong mắt bọn họ, lại sơ hở chồng chất, căn bản không trở ngại gì.
Bốn người vô thanh vô tức vòng qua tầng tầng phòng tuyến được bố trí bên dưới của Hải Trầm Phong và Tống Thương, thẳng một đường đi tới thư phòng của Đường Nguyên. Toàn bộ hành trình thế nhưng không ai phát giác.
Chuyện này cũng không có biện pháp mà, nhân để cũng là có hạn, ngươi để cho thế tục cao thủ phòng vây cường giả tuyệt đỉnh thế giới này, chẳng khác nào là máy tính chíp hôi phòng bị cao thủ hacker đỉnh cấp thế giới, khoảng cách hai bên chính là một trời một vực!
Bốn người tới thư phòng Bàn Tử, còn chưa nghĩ ra phải tiến vào như thế nào, đã ngửi được trong thư phòng tràn ngập mùi thịt nồng đậm.
Trên mấy giá sách to kia, cư nhiên còn có một chậu thịt mỡ còn đang ăn dang dở... Còn lấy khăn lụa màu đồng đậy lại, xem ra Đường Nguyên đang chuẩn bị tiếp tục ăn...
Bốn người nhìn nhau liếc nhau một cái, không khỏi cảm thấy được có chút buồn cười.
Miêu Tiểu Miêu, Kiều Ảnh hai người ít nhiều còn chưa hiểu mấy về Bàn Tử Còn may, Mai Tuyết Yên bởi vì Quân Mạc Tà mà cực ít tiếp xúc với bạn bè, mà Đường Nguyên lại là người xếp hàng đầu trong số những bằng hữu màQuân Mạc Tà nhận định. Cho nến nàng đối với Đường Bàn Tử cũng tương đối quen thuộc, đương nhiên cũng biết một ít thói quen của hắn.
Xem tình hình này Đường Nguyên kia tuy rằng giảm béo thành công, nhưng nhưng vẫn là có thói quen ăn uống khác người như thế, bất kì khi nào cũng đều nghĩ đến ăn. Chỉ là ăn thịt mỡ trong thư phòng, có phải hơi nhục nhã văn tư một chút rồi không? Tuy nhiên Bàn Tử cho tới bây giờ cũng chưa từng đem hai chữ " tư văn" để ở trong lòng, mà có vẻ Quân đại thiếu gia cũng là như thế. Đúng lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân cộp cộp, nghe tiếng vang, tựa hồ có hai người một trước một sau đi đến chỗ này.
Quân Mạc Tà trao đổi ánh mắt, thân ảnh bốn người nhoáng lên, nhanh chóng ẩn thân ra phía sau giá sách, lặng lẽ nhẹ nhàng. Đừng nói hai người bên ngoài chẳng qua chỉ là người tầm thường, cho dù là huyền giả tu vi cao thâm cũng không có thể phát hiện. Gian thư phòng của Đường Nguyên này có lẽ là được bố trí từ lâu trước, nói là thư phòng, nhưng cũng chỉ giống như một cái phòng tiếp khách nhỏ, bốn người ẩn thân sau giá sách, rộng rãi, không cần chen chúc.
Cái giá này được lấp đầy sách từ trên xuống dưới, hơn nữa có thật nhiều bộ sách hết đều là bản thiếu, bản giới hạn quý hiếm, cứ như là chủ nhân nơi này văn hóa cực kì vậy. Nhưng có ai biết Đường Bàn Tử chủ nhân nơi này có thể ngay cả một chữ cũng chưa từng xem qua...
- ... Ta còn không hiểu được, ngươi tìm đến ta muốn ra đi ra ngoài rốt cục là có mục đích gì?
Thanh âm của Đường Nguyên vang lên, trong giọng nói mơ hồ xen lẫn một tia ngạo mạn cùng với tự đắc. Hiển nhiên, người cùng hắn đi vào không đáng cho hắn kính nể. Có thể hiến cho thiên hạ thần tài Đường Nguyên coi trọng thật sự chẳng có mấy người!
- Hạ quan tìm đến Đường đại quan nhân, chỉ là muốn đại quan nhân nhận hạ quan làm môn hạ, thật sự không có ý gì khác, xin đại quan nhân minh giám.
Thanh âm vang lên sau đó quả thực ngoài dự đoán mọi người, dường như là một quan chức nào đó, hơn nữa thanh âm kia còn hơi đông cứng, cho dù giọng điệu có ý hạ mình, nhưng trong lòng thì không nhiệt tình như Quân Mạc Tà tưởng tượng.
Quân Mạc Tà không khỏi ngẩn người: Hở, người này hình như đến nhờ vả Bàn Tử, vậy mà còn mang giong điệu như thế?
Có điều nghe thanh âm này, có vẻ hẳn không phải là một lẻ luồn cúi thích vỗ mông ngựa, để xem Bàn Tử xử lý như thế nào...
- Hửm? Ngươi nói ngươi muốn gia nhập làm môn hạ của ta? Ha ha ha, lời này của các hạ nghe thật thú vị... Nhưng không biết người thân là quan lớn trong nha môn kinh thành như các hạ đây, lại luôn miệng nói cần ra nhập vào môn hạ của một thương nhân như ta, là dụng ý gì? Thật sự là khiến ta khó lòng hiểu được!
Ghế tựa vang lên một tiếng keeet, Đường Nguyên đã thoải mái ngồi vào chỗ riêng của hắn, lập tức cái ghế bắt đầu kẽo kẹt kẽo kẹt, có vẻ Đường Nguyên đang ngồi đó đung đưa thân mình qua lại...
- Đường đại nhân tuy nhiên không phải người trong quan trường, thậm chí không phải người trong triều đình, nhưng trước mắt mà nói, Đường đại nhân ngài cũng là người có quyền thế nhất trong toàn bộ đại lục!
Thanh âm của người nọ mang theo chút ủy khuất, còn có một tia kiên quyết:
- Trong toàn đại lục này, tất cả mọi người đều biết, thà rằng đồng thời đắc tội quân chủ của cả tám nước, nhưng trăm triệu lần đừng có đắc tội đệ nhất thần tài ngài. Bởi vì đồng thời đắc tội quân chủ tám nước, nhiều nhất chỉ là chết, thậm chí kẻ huyền lực tu vi cao cường còn có thể may mắn thoát nạn. Nhưng đắc tội đệ nhất thần tài thì nhất định sống không bằng chết! Những lời này, không phải chỉ một mình ta nói. Đây là một sự thật, sự thật mà mọi người đều biết!
Quân Mạc Tà càng ngày càng tò mò, người thanh âm này nghe, quyết không phải loại người vô sỉ có thể khom lưng khuỵu gối nịnh hót a dua. Nhưng một người như vậy, lại chủ động muốn tới ra nhập vào môn hạ của Đường Nguyên... Rốt cuộc là vì nguyên do gì?
Còn một điều, nghe ý của Đường Nguyên, người kia hẳn là quan lớn quyền cao chức trọng ở nha môn Thiên Hương Thành!
Điều đó càng khiến chuyện này càng thêm kỳ quặc.
- Vậy sao?
Đường Nguyên chớp chớp mí mắt, ừ một tiếng, nói :
- Nói tiếp đi, những lời như vậy ta thích nghe nhất đấy, nói nhiều thêm chút, để cho thống khoái một hồi!
Nói xong, tên béo nào đó hắc hắc cười:
- Trên đời này, chuyện thống khoái nhất, chẳng qua cũng chỉ như nhàn nhã ngồi thoải mái ở trên ghế, nghe người ta nịnh nọt. Đây quả thực là như cuộc sống thần tiên a.
"Ực" một tiếng, người đối diện Đường Nguyên nuốt nước miếng, hơi thở tức thì dồn dập. Chắc hẳn bị những lời này của Đường Nguyên khiến cho tức giận đến không nhẹ. Ngồi nhàn nhã thoải mái để người khác nịnh nọt, ta chẳng lẽ không muốn sao? Nhưng vấn đề là lúc này lão tử đang giúp người khác được trải qua, ngươi thì thống khoái, còn ta lại đang thống khổ á...
Theo tiếng ghế kẽo kẹt vang lên, Đường Nguyên ngồi ngay ngắn, thanh âm cũng đột nhiên trở nên trầm trọng hẳn lên:
- Thiết Hoài Lập, ta biết rõ ngươi, ngươi là một quan viên chánh trực, điểm này, ở Thiên Hương quốc có thể nói là tiếng lành đồn xa. Danh tiếng của ngươi ở Thiên Hương thành cũng rất khá, nhất là ở trong lòng dân chúng, uy vọng của ngươi có thể nói là cực cao! Mà lý do chân chính để cho ta tự mình tiếp đãi là bởi vì ngươi thực sự chính trực thanh liêm. Chỉ có những nhân tài như vậy, mới là những kẻ mà Đường Nguyên ta thật sự kính trọng!
Thì ra người này là Thiết Hoài Lập.
Quân Mạc Tà trong lòng lay động, Thiết Hoài Lập này vốn dĩ là đại tướng dưới tay Mộ Dung Phong Vân, cũng coi như một cái hán tử cứng cỏi. Sau bởi vì rời quân ngũ, thẳng tiến trên quan trường, Nhưng sau khi Mộ Dung Phong Vân thoái ẩn, có lẽ bởi vì cây đổ thì cành lá cũng nghiêng, người này cũng theo đó là thất thế, chức quan bị giáng liên tục. Nghe nói cuối cùng đã ở lại kinh thành làm một chức quan nhỏ không quyền không thế. Thảo nào hôm nay lại có thể đến đây cầu cứu Đường Nguyên.
Có điều đánh giá của Đường Nguyên đối với hắn, cũng không quá cao.
Người này, vốn không phải loại có thể khom lưng cúi đầu trước quyền quý, chuyện ngày hôm nay có thể nói là khác thường đến cực điểm.
Thiết Hoài Lập thở dài một hơi, nghe xong mấy lời tán dương của Đường Nguyên thì càng có vẻ mất mát, im lặng, sau một lúc lâu không nói gì cả.
- Thiết Hoài Lập, Đường Nguyên ta vốn kính trọng nhất những người khí khái như ngươi vậy. Cho nên hôm nay ngươi đến chỗ ta nhờ vả, ta thật sự là hết sức phẫn nộ! Chẳng lẽ Thiên Hương quốc chúng ta, lại không có lấy một thanh quan khí khái một chút sao? Chẳng lẽ tất cả đều mẹ nó, nhờ đi cửa sau mới có thể làm quan sao?
Đường Nguyên có chút tức giận hỏi:
- Đường Nguyên ta chỉ là một thương nhân, còn là một gian thương từ chân đến đầu, việc biết làm chỉ là kiếm bạc trắng, ngươi và ta vốn không chung đường. Tốt nhất vẫn là đừng nên kiên quan đến nhau, vì sao ngươi hôm nay lại làm thế này?
- Đường đại quan nhân nói không sai, ta và ngươi vốn dĩ không cùng chung một con đường. Nếu có cách khác, ta làm sao cần đến hạ sách này, đến cầu xin một thương nhân thân đầy hơi tiền chứ. Nhưng hôm nay, ta lại không thể không cầu ngươi được! Không thể không cầu đến kẻ thương nhân thân nhuốm mùi tiền như ngươi!
Thanh âm của Thiết Hoài Lập thật chua xót.
- Vậy nói thử lý do của ngươi đi!
Đường Nguyên thản nhiên nói:
- Ngươi hôm nay đến van cầu ta, thật là khiến cho ta rất thất vọng. Nếu lý do của ngươi không tốt, vậy ta sẽ càng thất vọng vì ngươi, thậm chí là tuyệt vọng! Ta đây sẽ khiến cho ngươi hoàn toàn biến mất ở Thiên Hương thành.!
Dị Thế Tà Quân
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 5: Đoạt Thiên Chi Chiến

Dị Thế Tà Quân - Chương #1275


Báo Lỗi Truyện
Chương 1275/1284