Chương 1234: Các ngươi không xứng.


Dịch giả: ryno_nguyen
Về mặt công lực có thể nói Sang Thượng Bắc Đảo đã đánh giá Quân Mạc Tà quá cao, chủ yếu cũng vì hắn khiếp sợ lực lượng tinh thần quá cường đại của Quân Mạc Tà!
Còn nếu xét cho đúng, thì thực lực tổng thể Quân Mạc Tà cũng chưa đến mức ấy! Nhưng bản thân hắn có một số bí mật và bí pháp kinh người, cho nên hiện tại đừng nói là sáu vị Thánh Quân, cho dù là sáu Thánh Nhân vây công hắn, chỉ cần không đánh lén hay một kích chí mạng thì nhất định Quân Mạc Tà có thể an toàn trở ra, nhất định không chết được!
Mà muốn đánh lén Quân Mạc Tà... điều này lại càng không thể!
Sang Thượng Bắc Đảo tâm niệm vừa động, thầm nghĩ không tốt, điều mình mới vừa nói tuy là sự thật, nhưng ở thời khắc mấu chốt này thì không thể nghi ngờ sẽ đả trích trầm trọng đến sĩ khí, thậm chí sẽ xuất hiện tình trạng mất hết ý chí chiến đấu, mới đành lựa lời mà nói câu khích lệ mọi người, đột nhiên phát giác ra nơi phương bắc xa xôi, tinh thần đối phương dường như chuyển động, tựa hồ là hướng mình chào hỏi.
Sang Thượng Bắc Đảo không dám xem thường, cực kỳ cẩn thận, trước đem công lực toàn thân ngưng tụ ở hai mắt, sau đó vận công hoàn toàn phong tỏa tâm môn, toàn lực ổn định tâm thức, lúc này mới chậm rãi quay đầu nhìn.
Vừa nhìn đã thấy một bóng trắng đứng khoanh tay trên bầu trời đêm, tựa như một án mây ngạo nghễ, rồi từ từ bay tới. Ở một khắc này, Sang Thượng Bắc Đảo có một loại cảm giác thật chán nản, đối phương hiển nhiên không hề bận tâm đến mình mà! Hoặc là phải nói đối phương không đem thế giới này để trong mắt!
Ngay cả chỉ là một án mây trắng, đó cũng là mây trắng tuyệt đỉnh rong chơi ở cửu trọng thiên!
Hoàn toàn không thể giống với mây trắng bình thường mà chúng sinh ngẫng đầu là có thể nhìn thấy!
Cổ khí tức thanh khiết đó, khí chất ung dung này, khí thế siêu nhiên như vậy, ngay cả hơi thở cũng làm cho người ta cảm thấy kinh sợ, có thể nói tuyệt đối bao trùm muôn dân, ngạo thị đất trời, cac cao tại thượng không gì sánh kịp!
Ở một khắc này, Sang Thượng Bắc Đảo thậm chí có một loại cảm giác giống như mình tùy thời liền bị đối phương hoàn toàn khuất phục!
Ánh mắt của đối phương vẫn lạnh lùng sắc bén như trước, sát khí tung hoành ngạo thị thiên hạ!
Nhưng Sang Thượng Bắc Đảo rõ ràng cảm giác được, đối phương cũng không phải là muốn cùng mình giao phong, ít nhất không phải là lúc này. Bởi vì ánh mắt đối phương lần này, còn nhiều thêm một cỗ ý tứ khinh thường tự đáy lòng! Ánh mắt như thế, cũng chỉ bao hàm một tầng đơn giản, các ngươi không xứng là địch nhân của ta!
Không biết tại sao Sang Thượng Bắc Đảo cũng có loại cảm giác, dựa vào thực lực lúc này của mình, đúng là không đủ tư cách đối địch với đối phương
Ngoại tộc không thể nghi ngờ là một chủng tộc biến thái, nhưng bọn hắn hiểu rỡ được sự thật, một khi xác nhận đối thủ cường đại, không thể chống cự liền thần phục theo cường giả, đây cũng là nguyên nhân trong lòng bọn hắn có cái loại tính cách nô lệ này, cho dù là ngoại tộc đệ nhất cường giả Sang Thượng Bắc Đảo cũng không ngoại lệ, chẳng qua trước kia là không ai có thể khiền hắn thần phục, hiện tại lại có, bởi vì có Quân Mạc Tà hiện thân! (Biên: Lại dìm hàng NB )
Ngay khi Sang Thượng Bắc Đảo chuẩn bị vẹn toàn, đến khi nhìn ra xa, đã thấy nam tử áo trắng khẽ nở nụ cười, trên mặt tràn đầy ý xem thường, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, sau đó vươn tay phải, hướng về chính mình giơ ngón cái!
Sang Thượng Bắc Đảo không khỏi ngơ ngẩn, dựa theo thuyết pháp Huyền Huyền đại lục, ngón tay cái hẳn là tỏ vẻ tán dương, đối phương làm sao lại…
Đang suy nghĩ , đã thấy tay phải đối phương tức thì đảo lại một phen, ngón cái trực tiếp chỉ xuống phía dưới, vuông góc với mặt đất, nhưng lại nghiền hai cái, ý tứ rất đơn giản các ngươi trong mắt ta chính là ngón cái này! Ta muốn làm chết các ngươi, cũng không khác gì nghiền chết một con kiến!
Lập tức, Quân Mạc Tà lại hơi ngẩng đầu lên, hơi ngẩng cằm, lấy một loại ánh mắt kiêu ngạo, khinh thường, khinh bỉ, khiêu khích, thậm chí là hờ hững coi thường, lấy một loại thái độ cao cao tại thượng, trên cao nhìn xuống, tà tà liếc mắt nhìn Sang Thượng Bắc Đảo một cái!
Khinh bỉ đến cực điểm!
Sang Thượng Bắc Đảo chỉ cảm thấy trong lòng một trận lửa giận vọt lên, cơ hồ liền bị tức đến phun máu tươi ra ngoài.
Hỗn đản này! Tưởng là đặc biệt dụng tâm chào hỏi mình, lại có thể là sĩ nhục mình một phen sao?
Sang Thượng Bắc Đảo cảm giác mình giống như bị nội thương...
Cho dù ngươi có là tuyệt đỉnh cao thủ, cũng không có thể sĩ nhục người khác như thế!
Nhưng này chính là trực tiếp từ đầu đến đuôi, hoàn toàn không có che dấu !
Đối phương từ đầu tới cuối tuy rằng một câu cũng không nói, nhưng đem lời muốn nói, ý tứ muốn biểu đạt đều rành mạch rõ ràng lấy một loại động tác đơn giản nhất, trực tiếp nhất này hoàn toàn thể hiện ra rồi.
Không phải chỉ có Sang Thượng Bắc Đảo, tổng cộng mười ba cao thủ của ngoại tộc, cơ hồ cùng một thời gian đều bị động tác này của Quân Mạc Tà khiến cho đầy một bụng tức khí.
Sang Thượng Bắc Đảo hít một hơi thật sâu hắn dung sức như vậy, cơ hồ đem không khí trên khắp phiến không gian này hoàn toàn hít hết vào trong phổ, trước người gần như đã hình thành một mảnh chân không! Cũng may di tộc nhân chung quanh hầu hết đều là cao thủ, nếu không nháy mắt thiếu dưỡng, rất có thể đều ngạt thở mà chế...t
Sang Thượng Bắc Đảo cũng không thể không thở mạnh, bởi vì hắn chỉ e chính mình sẽ khống chế không nổi tính tình, tùy tiện hướng đối phương ra tay, ở trước măt cao thủ như thế, một khi bởi vì lửa giận làm nóng đầu, làm cho tâm thần bất định, thì cũng không khác gì tự tìm đường chết!
Coi như bên người mình có ngàn vị Thánh Quân thủ hộ, nhưng đối phương vẫn như cũ có thể tại lúc mình tâm thần bất định nháy mắt một kích đánh chết mình!
Cho nên Sang Thượng Bắc Đảo muốn nói gì, làm cái gì, đầu tiên nhất định phải làm cho tâm tình của mình phải hoàn toàn ổn định trước!
Nhưng khi hắn cố chấp nhiếp tâm thần, đè xuống cảm xúc không ổn định, đang lúc muốn nói chuyện, lại phát hiện đối phương khoát tay áo, đột nhiên không thấy!
Cứ như vậy đột nhiên quỷ dị không thấy đâu!
Đây là chuyện gì? Làm sao giải thích?
Lại có thể hoàn toàn không cho mình cơ hội mở miệng nói chuyện!
Đây là khinh thị bực nào?
Chẳng lẽ ý của hắn là, mình ở trước mặt hắn ngay cả tư cách nói chuyện ngang hàng cũng không có... Không! Thậm chí không cần nói chuyện ngang hàng, chỉ là một câu nói mà thôi, cơ hội như vậy cũng không có? Tư cách như vậy cũng không đủ sao?
Sang Thượng Bắc Đảo tức giận đến mắt nổ đom đóm, hai mắt cơ hồ cũng muốn trừng ra khỏi hốc mắt, lòng ngực kịch liệt phập phồng!
Khinh người quá mức mà!
Đây quả thực là khinh người quá đáng !
Đối phương từ đầu đến cuối ngay cả một câu cũng không nói, sẽ tạo thành hiệu quả hơn xa so với nói chuyện thân nhau nhiều lắm .
Sang Thượng Bắc Đảo toàn thân hắc vụ lượn lờ, bốn mắt màu đỏ, hiển nhiên bởi vì quá độ phẫn nộ đến nổi sắp bùng nổ. Mà ngoài hắn ra mười hai vị cao thủ đều là câm như hến, thở cũng không dám thở mạnh một ngụm, thậm chí cả ánh mắt cũng không dám nhìn hắn, duới tình huống như thế, vô luận là ai chỉ cần mở.miệng. Như vậy, lập tức liền là nơi Sang Thượng Bắc Đảo trút giận... Đây là chuyện ván đã đóng thuyền. Ai cũng không muốn vào lúc này dưa mặt mình ra lảnh trọn một cái mông của đối phương, càng không muốn quay đầu ăn phải một cái rắm to, một cái rắm siêu cấp đủ để khiến người băng lãnh mà chết.
Trong bầu trời đêm yên tĩnh, cũng chỉ có Sang Thượng Bắc Đảo kia giống như lôi kéo xé gió tiếng thở dồn dập, một hồi lâu sau, rốt cục thật lâu thật lâu luc sau mới phun ra một ngụm thở dài, mới hoàn toàn bình ổn xuống.
Sang Thượng Bắc Đảo cư nhiên còn ha ha cười một tiếng, tiếng cười tuy rằng khô khốc, nhưng cuối cùng là nở nụ cười:
- Không có biện pháp, thực lực của đối phương quả thật xa xa cao hơn ta, cho dù là bỏ qua nhục nhã, cũng chỉ có thể như thế! Chỉ có thể không thể không thừa nhận! thực sự việc này mà nói, nếu thực lực của chúng ta có thể cao hơn nhiều so với đối phương, có thể đạt tới trình độ như vậy, như vậy giờ này khắc này thừa người nhận vũ nhục, có lẽ là đối phương, kẻ mạnh làm vua, quyền đầu lớn chính là đạo lý, điều này vốn là chân lý lớn nhất của trời!
Lời tuy nói như thế, nhưng trong khẩu khí của Sang Thượng Bắc Đảo cũng có vẻ mất mát cùng buồn nản, bất luận kẻ nào cũng có thể rõ ràng nghe ra được. Tung hoành cả đời, leo lên tới vị trí ngoại tộc đệ nhất nhân đã được mấy ngàn năm, mình lúc nào chịu qua bị khinh bỉ vủ nhục bực này?
- Lão đại uy vũ anh minh, chúng ta theo không kịp!
Mười hai người cùng kêu lên nói. Vốn trước khi đến vổ mông ngựa lão đại còn có bốn chử thần công cái thế. Hợp lại hẳn là: Lão đại thần công cái thế anh minh uy phong, chúng ta theo không kịp…
Nhưng tin rằng hiện tại nếu là ai nhắc lại bốn chử "Thần công cái thế" này, phỏng chừng liền bị lão đại dùng thân thể của chính mình đi cái thế…
Sang Thượng Bắc Đảo lại phát ra một tiếng thở thật sâu, lúc này mới đem ánh mắt một lần nữa hướng về phía chiến trường, một hồi lâu sau không nói một lời. Lần này Quân Mạc Tà cho hắn đả kích, quả thật là rất trầm trọng.
- Xem ra, này năm vạn bộ đội, nhất định bị đối phương giết sạch...
Một gã ngoại tộc vóc dáng cao gầy thật cẩn thận nói. Ân, cái gọi là vóc dáng cao gầy, chính so sánh mà nói. Lấy dáng người song đầu liên thể khác thường của bọn hắn mà nói, bất kể như thế nào, cho dù là cao ba thước, cũng không thể coi là cao gầy.
Nhưng vị nói chuyện này so sánh cùng đồng bạn của mình, cũng tuyệt đối có thể được cho thon thả. Thậm chí là yểu điệu.
Đương nhiên, vẫn là cùng thục nữ không hợp tích.
- Chết hế...t Cũng là sứ mạng của bọn hắn! Làm võ sĩ thần tộc, chết tại chiến trường, là vinh quan lớn nhất của bọn hắn.
Sang Thượng Bắc Đảo trên mặt vẫn đang có chút ửng hồng, nói :
- Cổ Hàn không đến, hậu chiêu của chúng ta hoàn toàn không dùng được. Đại quân không thể động, năm vạn quân đội này đành phải dùng làm đá thử vàng! Năm vạn người hy sinh này, tính là cái gì, chân chính khiến ta để ý chính là cơ hồ binh lực gấp mười lần đối thủ, nhưng lại bị đối thủ tạo thành tổn thất lại gần như tan tác, coi như đối phương mỗi người tu vi cao thâm, chiến lực càng là cường hãn, nhưng phần thành quả chiến đấu này cũng khiến người khác rất khó có thể tin!
Khi bọn hắn đứng yên tại chỗ phía ngoài hậu phương tầm trăm dặm, đại quân dị tộc nhân che khuất bầu trời, doanh trại im ắn, trùng điệp đếm trăm dặm, ở trong đêm khuya, giống như một cái trường quỷ khổng lồ. . .
- Không sai, chi bộ đội này của đối phương chiến lực cũng thật là quá mạnh mẻ!
Gã vóc dáng cao gầy kia miệng lẩm bẩm nói :
- Nhất là hướng trận ba trăm người baqn đầu kia, mấy ngàn năm qua đây cũng vẫn là lần đầu tiên ta nhìn thấy quân đội được tạo thành từ nhiều cường giả như vậy!
Gã cao gầy này tên là Thạch Xuyên Định Môn, đừng vội nhìn diện mạo hắn cực kỳ đáng khinh, vẻ mặt đức hạnh kiểu cha chết mẹ tái giá, nhưng người này thực lực cũng cực cao, lại là một trong lục Đại Thánh quân trong tộc. Tuy rằng ở vào vị trí cuối, nhưng cũng không thể khinh thường.
Mà vận khí của hắn cũng tốt nhất. Không ai có thể thoát khỏi cùng Quận Mạc Tà đối mặt, cùng với xưng tên báo họ, nếu không, xác định chắc tên của vị này tại đây từ trong miệng Tà Chi Quân Chủ sẽ trở thành "Thạch Xuyên Đĩnh Môn" ...( "đá xuyên qua hậu môn" các cong hàng cứ tưởng tượng nhá )
- Quả thật như thế, bộ đội cường hãn như vậy, cho dù ta cũng ít thấy!
Sang Thượng Bắc Đảo ngưng trọng nói :
- Nếu là ta không đoán sai, những người này, một phần chính là thủ hạ của người nọ! Chỉ có cường giả như vậy mới xứng có được thuộc hạ như vậy!
Cửu Thiên
Dị Thế Tà Quân
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 5: Đoạt Thiên Chi Chiến.

Dị Thế Tà Quân - Chương #1234


Báo Lỗi Truyện
Chương 1234/1284