Chương 118 Mối hận khắc cốt ghi tâm


Hàn Yên Dao trước khi rời đi đã từng nói với Quân Vô Ý rằng chỉ cần Quân Vô Ý có thể đạt tới cảnh giới chí tôn Thần Huyền thì chuyện tình cảm hai người sẽ có nhiều hi vọng. Tuy nhiên, Quân Vô Ý mặc dù là kỳ tài ngút trời, nhưng tu vi vẫn chỉ là trung cấp Kim Huyền. Nếu so với Thần Huyền cảnh giới thì thật sự là quá xa xôi, nói không may có lẽ là không bao giờ đạt tới được cảnh giới đó.
Tuy nhiên, hai năm sau đó, Quân gia tại Thiên Hương Quốc gặp phải đại kiếp nạn. Hai huynh trưởng của Quân Vô Ý là Quân Vô Hối, Quân Vô Mộng không biết lý do tại sao đều chết trận một cách không minh bạch. Thêm vào đó, trong một lần chinh chiến sau đó, Quân Vô Ý đã cầm chắc chiến thắng trong tay, cuối cùng lại bị người khác ra tay ám toán, toàn quân đại bại, đến bản thân cũng trở thành một người tàn phế.
Năm xưa, Mộ Tuyết Đồng này cũng là một trong những người tùy tùng đi theo Hàn Yên Dao ra ngoài, cũng là người duy nhất ngoài Hàn Yên Dao trong Phong Tuyết Ngân Thành không ghen ghét Quân Vô Ý. Hai người năm xưa không khác chi là huynh đệ ruột thịt.
Sau này, vì mặc cảm thân thể tàn tật, Quân Vô Ý mất hết hi vọng, biết mình và người kia đến cuối đời cũng sẽ không còn cơ hội bên nhau nữa. Thời gian trôi như tên bắn, nháy mắt thì mười năm đã trôi qua, Quân Vô Ý nghĩ chỉ trong giấc mơ mới có thể tương phùng, không ngờ đến ngày hôm nay lại nhận được tin tức của Hàn Yên Dao.
Vào giờ khắc này, trong lòng Quân Vô Ý quả thực giống như bão táp mưa sa cuốn tới.
Quân Mạc Tà chỉ lẳng lặng mà đứng nghe chứ không nói gì. Hắn hiểu rõ Quân Vô Ý là đang nói cho chính bản thân mình nghe chứ không phải thực sự nói cho hắn nghe. Những chuyện này, tam thúc đã chôn chặt trong lòng từ lâu lắm rồi, đến hôm nay, khi nghe được tin tức của người xưa, trong lòng vô cùng kích động, làm cho chuyện xưa cứ như muốn tuôn trào.
Tam thúc của hắn hơn nay thật ra chỉ muốn nói hết ra cho nhẹ lòng, chứ không phải nói cho một ai nghe cả, mà nghe xong hiểu hay không hiểu tam thúc cũng không quan tâm.
Bây giờ, cho dù trước mặt Quân Vô Ý là một tảng đá thì thúc cũng tiếp tục nói hết chuyện trong lòng ra.
Dù sao, mười năm nay, gánh nặng trong lòng của Quân Vô Ý thật sự là quá lớn.
Kí ức xưa phủ đầy bụi, chôn chặt trong lòng Quân Vô Ý như ngọn núi lớn đè nặng trong tâm khảm cuối cùng cũng được Quân Vô Ý nói ra, thời gian cứ chầm chậm trôi…
"Đến cuối cùng, Quân gia không bao giờ lấy lại được phong quang khi xưa. Sau khi đại ca và nhị ca bỏ mình trận mạc, ta cũng hoài nghi do PhongTuyết Ngân Thành âm thầm ra tay trong bóng tối. Tuy nhiên, khi đó võ công ta thấp kém, trong khi đó chuyện tình của Phong Tuyết Ngân Thành lại vô cùng bí ẩn nên cuối cùng ta vẫn không điều tra được gì.
Cuối cùng, cũng đến phiên ta gặp tai nạn, khi đó, ta cùng địch quân của Vũ Đường đế quốc chiến đấu, ta chiếm ưu thế hoàn toàn, chỉ còn thiếu một bước nhỏ nữa là toàn quân đại thắng. Tuy nhiên, cũng giống đại ca và nhị ca, lúc đó, trong quân của Vũ Đường đế quốc bỗng nhiên xuất hiện một số tuyệt đỉnh cao thủ, tu vi huyền khí cực cao. Bọn họ xuất lĩnh một đám kỵ binh tấn công chúng ta, làm chúng ta toàn quân đại loạn!"

"Sau đó, đám người này đánh thẳng vào trung quân của ta, ai trong số đó đều đạt cảnh giới Thiên Huyền đỉnh cấp. Ta còn nhớ rõ khi đó, Trần Nhị mặt rỗ cố gắng quát to: " Tam tướng quân! Chạy nhanh đi! Chạy nhanh" Ta còn thấy rõ máu của hắn phun trào đỏ thẫm trong sắc xanh của huyền khí.
Rồi Kiều Mãnh, Đoạn Thất Lang, tiểu cà lăm, tất cả bọn họ đều che chắn trước mặt ta, liều mạng bảo vệ cho ta. Trước khi bị giết chết, trong mắt mỗi một người đều cố gắng hướng về phía ta như muốn nói "
Chạy nhanh đi tướng quân!". Nhất là Kiều Mãnh, trước khi hắn chết còn cố gắng ôm chân một người, toàn bộ xương đầu bị đánh nát, miệng vừa phun máu vừa quát ta mau chạy đi!"
Trong khoảnh khắc đó, ta như chìm vào trong một cơn ác mộng khủng bố. Máu bọn hắn bắn tung tóe trên mặt ta, đó chính là máu huynh đệ của ta!"
Quân Vô Ý đau khổ cúi đầu, mặt nhăn nhó đau khổ. Khi nói tới lúc Trần Nhị mặt rỗ trước khi chết ráng quát hai câu, thanh âm của Quân Vô Ý giống như hét lên, nhưng sau đó lại trầm xuống, như nỉ non, thanh âm run rẩy… Khi nói xong, thúc không tự chủ đưa tay cố gắng vuốt mạnh khuôn mặt mình, giống như muốn dùng tay xoá đi đoạn kí ức máu của các chiến hữu bắn tung toé lên người mình để giúp mình chạy thoát.
"
Nhưng ta lúc đó đã điên rồi, những người này đều là huynh đệ thủ túc của ta, cùng ta lớn lên, chúng ta không biết bao nhiêu lần cùng nhau uống rượu, ca hát, săn bắn, còn cùng nhau chinh chiến sa trường giết địch. Vậy mà chỉ trong tích tắc, tất cả đều bỏ mạng trước mắt ta!"
"
Bọn họ chết sạch, ngay trước mắt ta, huynh đệ của ta, anh emcủa ta, một người cũng không còn !" Quân Vô Ý hét to lên, như uất hận đã lâu, đầu ngẩng cao, hai mắt nhắm chặt, hai giọt nước mắt âm thầm chảy xuống"
"
Vì ta! Chính vì ta mà bọn họ phải chết!"
"
Ta muốn liều mạng, ta muốn giết sạch! Giết sạch bọn chúng! Giết!" Quân Vô Ý hét lên phẫn hận, nhưng sau đó lại vô lực gục xuống: "Khi đó, công lực của ta quá yếu, thực sự là rất yếu,bọn chúng tùy tiện cử ra một người đã chế trụ được ta, sau đó chúng đầu độc ta, lại hủy đi huyền khí trong đan điền của ta, phong bế kinh mạch nửa thân dưới của ta! Ta một tiếng rên cũng không phát ra, ta chỉ nhìn chằm chằm bọn chúng, nhìn không chớp mắt. Tuy bọn chúng tên nào cũng mang mặt nạ, nhưng ta chắc chắn với ta, chỉ cần bọn chúng xuất hiện trước mắt ta, ta lập tức có thể nhận ra!"
"
Lúc đó, ta đã biết bọn chúng chính là người của Phong Tuyết Ngân Thành! Người đến từ nơi quỷ quái đó, ai cũng mang một loại hàn khí ác ma! Ta luôn nhớ rõ, thời khắc bọn chúng hành hạ ta, tên nào cũng đắc chí cười to thỏa mãn" Hai mắt Quân Vô Ý lúc này đã trở nên đỏ bừng.
" Chính vì vậy, từ lúc đó, ta bị như bây giờ, muốn đứng lên cũng không được, cừu hận chỉ biết chôn sâu trong lòng, cũng không có dũng khí nói cho ai biết. Mặc dù Phong Tuyết Ngân Thành có cường đại bao nhiêu đi nữa, nếu ông nội của con mà biết, chắc chắn cũng sẽ không nhẫn nhịn. Tuy nhiên, ta biết dù cho có thêm một trăm Quân gia cũng không phải là đối thủ của Phong Tuyết Ngân Thành. Nếu cứ miễn cưỡng hành động, chính là bắt các huynh đệ đi chịu chết, đến ngay cả Quân gia cũng sẽ bị diệt vong."
"
Hai vị ca ca của ta vì chuyện của ta mà chết, còn ta lại cứ mặt dày mà sống khoẻ mạnh; các huynh đệ của ta vì cứu ta mà chết sạch không còn một ai, còn ta lại ở đây sống một cách khuất nhục" Quân Vô Ý khuôn mặt đẫm lệ bi thảm cười nói: "Lại thêm sau này, hai đứa cháu của ta cũng vì chuyện của ta mà táng thân, ta lại vẫn không chết. Mạc Tà, con nói đi, tam thúc phải chăng là một thứ vô dụng, một thứ phế vật?"
Quân Vô Ý cười bi thảm, ngực phập phồng kịch liệt như muốn vỡ ra. Lúc này, bao nhiêu cừu hận sâu như biển giống như một lỗ hổng trên một con đê, tuôn trào ra mãng liệt.
Quân Mạc Tà chỉ lẳng lặng mà nghe, thần sắc vô cùng bình tĩnh. Khi hắn nghe câu nói của Quân Vô Ý mới trầm tư trả lời: "Trong tình huống này, con nghĩ muốn chết thì quá dễ dàng, sống mới thực sự khó khăn. Tuy nhiên, chết là hành động của một kẻ nhu nhược, sống được với đả kích cừu hận như thế này, mới thực sự là một dũng sĩ."
"
Chết là giải quyết mọi chuyện, nhưng sống, sự chịu đựng là vô cùng thống khổ. Tam thúc có thể sống đến lúc này mà không điên, quả thực là rất kiên cường"
Quân Vô Ý cười thảm: "Ai nói rằng ta không muốn chết? Ta thực sự rất muốn chết! Nhưng ta không thể chết, ngàn vạn lần không thể chết! Mạc Tà, ông nội của con có ba người con, lại chết mất hai người! Nếu ta cũng chết đi, ông nội ngươi chắc chắn không chịu đựng nỗi. Đến lúc đó, Quân gia cũng kết thúc."
Quân Mạc Tà im lặng
Những việc này đã chôn sâu trong tim Quân Vô Ý từ rất lâu Tuy nhiên hôm nay vì thấy lại cố nhân, một người là bằng hữu, một người là kẻ thù, làm cho bao nhiêu hồi ức như tuôn trào, thêm vào đó lại nhận được tín vật của người yêu làm cho tâm thần thúc rung động gấp mấy lần. Thêm vào đó, thân thể của thúc vừa mới hồi phục, chính là thời điểm tâm tình dễ kích động nhất, nên hôm nay thúc mới nói ra nhiều chuyện như vậy.
"Những năm gần đây, mỗi khi ta nhắm mắt lại, ta đều nhìn thấy hai vị ca ca chất vấn ta: Vô Ý, tại sao đệ không báo thù cho chúng ta? Nhắm mắt lại, ta thấy các huynh đệ của ta cả người đầy máu tươi hỏi ta: Tam tướng quân, hãy báo thù cho chúng ta, hãy báo thù!" Quân Vô Ý hai tay nắm chặt, sắc mặt vô cùng dữ tợn, cả người căng ra như cung đã lên dây, máu tươi chầm chậm chảy ra từ hai tay.
"Dù cho là ở trong mơ, ta cũng có thể cảm giác được máu của các huynh đệ đang tuôn ra không ngừng trước mắt ta." Quân Vô Ý cuối đầu, hai tay che mặt, vai run rẩy không ngừng.
Quân Mạc Tà hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm. Hắn đột nhiên cảm giác được máu trong toàn thân như sôi lên, sát khí đang ngủ đông của hắn như núi lửa sắp phun trào.
Hắn cười lạnh lùng : "Phong Tuyết Ngân Thành sao? Tiêu gia sao? Rất tốt. Các ngươi ỷ mình có thực lực muốn làm gì thì làm sao? Ha ha ha, ta tạm thời lấy các ngươi thành mục tiêu của ta. Ta đã tiến tới thế giới này, ngọn núi nào chắn trước mắt ta, ta sẽ không ngần ngại đạp nát nó"
"
Bây giờ ta đã là Quân Mạc Tà, vậy thì tất cả vinh quang và sỉ nhục của Quân gia sẽ do ta gánh vác… Tiêu gia của Phong Tuyết Ngân Thành? Hừ, vài năm sau, Tà Quân ta sẽ làm cho Tiêu gia các ngươi đến con chuột cũng không thể sống sót."
Phía xa xa, Quân Chiến Thiên buồn bả đứng nhìn đứa con độc nhất và đứa cháu độc nhất. Trong lòng Quân lão gia tử cả trăm cảm xúc lẫn lộn.
Haiz, lão Tam à, nỗi khổ trong lòng con chẳng lẽ người cha này ngây thơ không biết gì sao? Ta chẳng lẽ không muốn báo thù Tiêu gia của Phong Tuyết Ngân Thành hay sao? Chẳng lẽ ngươi nghĩ chỉ cần ngươi không nói ra là có thể dấu diếm ta được hay sao? Những năm gần đây, trong tim ta lúc nào mà không nghĩ tới mối huyết hải thâm cừu này,
Nhưng sau lưng ta còn có Quân gia, còn có vô số tôn tử, cả vạn người tùy tùng. Nếu Quân gia nóng nảy mà hành động theo cảm tính, Quân gia bị tiêu diệt là thứ yếu, quan trọng là kẻ thù chính trị trong triều sẽ đem toàn bộ phe phái của Quân gia nhổ tận gốc, đây chính là cảnh máu chảy thành sông mà ta không muốn thấy.
Lẳng lặng đứng một hồi, Quân lão gia tử vô thanh vô tức tiêu thất trong tiếng gió đêm.
Chỉ còn lại có hai thúc cháu, người ngồi người đứng trong gió đêm. Yên lặng nghe tiếng gió nức nở như khóc như than.
Cơn gió cuối thu hiu quạnh tung bay trên trời đêm Thiên Hương Thành.
Mùa thu dần dần trôi qua!
Thiên Hương Thành tĩnh lặng đón gió thu, nhưng bên trong lại là sóng ngầm rung chuyển mãnh liệt… Mỗi ngày có ít nhất một trăm con chim đưa thư tung cánh bay khắp bầu trời đêm, vẽ ra một bức tranh thật đẹp trên trời.
Thêm vào đó, vô số cao cấp huyền giả đột nhiên chấm dứt việc bế quan tu luyện, rời khỏi nơi tu luyện mà tiến đến khắp hang cùng ngõ hẹp của Thiên Hương Thành, cố gắng thu thập tất cả tin tức lớn nhỏ, chú ý tất cà các hành động khác thường. Giống như một bổ đầu tận tâm với công việc, chăm chú quan sát mọi động tĩnh trong bầu không khí âm u của kinh thành.
Hơn nữa, trên toàn bộ đại lục, chỉ trong vòng vài ngày, vô số người nhận được tin tức đều trở nên kích động, chỉ hận không thể lập tức xuất hiện ở Thiên Hương Thành.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.
Chương thứ 19: Cơ hội?
Mà trên tất cả, chỉ cần có một tin tức bí ẩn lạ lùng, cũng có thể như sấm nổ ngang trời, rung động cả thế gian.
Quả thật đã có một tin tức lạ lùng như vậy.
Vốn mấy ngày trước, cuộc sống ở Thiên Hương Thành có chút bạo loạn. Bắc Thành Bang chỉ trong một đêm đã bị tổ chức thần bí tiêu diệt hòan toàn. Đường Gia, thế gia tại Thiên Hương Thành, thông qua Bộ Hình triển khai cứ thế mà làm, không kiêng nể gì cả. Mà nguyên nhân khiến gia chủ Đường gia thân phận tôn quý là thế, mà lần này lại phải tự mình thân chinh tham gia, là do mất một vật cực kỳ trọng yếu.
Một khoả nội đan của huyền thú Cửu giai đỉnh phong!
Án này còn chưa được dẹp, thì tin tức đã bị rò rỉ ra ngoài, liền đó đã lan nhanh như tốc độ ánh sáng vậy. Cứ như chim bay thẳng cánh, phảng phất như một cơn lốc, làm rung chuyển cả đại lục.
"Đây chính là cơ hội! Cơ hội lớn để chúng ta một lần nữa có được Huyền đan!"
Phủ Thái sư, Lý Thượng vẫn nằm trên giường bệnh, Lý Du Nhiên mặt che sau tấm sa màu xanh, giọng như chém đinh chặt sắt nói.
"Hả? Ngày trước ta đã tốn công tốn sức không nhỏ, nhưng vẫn mãi là bọ ngựa đợi mồi, hoàng tước ( chim sẻ) đợi phía sau …. Cuối cùng chả thu được cái gì cả, việc hôm nay cũng chắc gì đã là cơ hội?"
Thái sư Lý Thượng khí sắc trông đã khá hơn nhiều, mặc dù trông vẫn còn suy nhược nhưng cũng không đến nỗi như lão truyền ra ngoài. Hiện giờ đã có thể đối thoại bình thường. Giờ phút này, trong mắt lão như đã có thần thái sang sủa hơn, nhìn đứa cháu mà lão coi như con này nói.
Từ ngày cố khôi phục đan điền một lần nữa thất bại, mặc dù thử qua nhiều cách điều trị, mạng già đã được bảo đảm, nhưng trạng thái thân thể lại không tránh khỏi bị bệnh tật hành hạ. Thái sư Lý Thượng giờ đây cũng không tránh khỏi tâm tàn ý lạnh.
Lão tất nhiên hiểu rõ tình trạng thân thể mình, chỉ e cũng không thể cầm cự được bao lâu nữa, cho nên trong giai đoạn này, hết mực tập trung tài bồi cho trưởng tôn của mình là Lý Du Nhiên. Vô luận gặp vấn đề gì, cũng trước tiên hỏi ý kiến Lý Du Nhiên, sau đó mới chỉ điểm lại, nêu ra những điều cần chú ý.
Lý Du Nhiên quả nhiên cũng không phụ sự kỳ vọng của lão, cho dù là tâm tính hay suy nghĩ, đều hứa hẹn có nhiều sự tiến bộ. Đối với sự nhận thức tình hình, cảm giác, suy nghĩ đã rất nhạy cảm. Thậm chí cho dù là Lý thái sư nhiều lúc cũng tự thị không bằng, khiến cho lão đối với chính mình càng thêm chút tâm ý nguội lạnh, nhưng lại vừa có chút an ủi. Dù sao chung quy sau này Lý Gia cũng đã có người thừa kế.
"Tình huống trước mắt rất rõ ràng. Sự tình Huyền đan của Đường Gia bị mất, trên đời này, chắc chỉ có ba người có thể tiết lộ. Đường lão gia chủ hiển nhiên sẽ không ngu xuẩn tiết lộ bí mật của mình, tự nhiên lại mang đến cho gia tộc mình một cái đại phiền toái này.
Mà chúng ta lại càng không thể tiết lộ ra ngoài. Huyền đan vô cùng trọng yếu, thêm một người biết là thêm một kẻ tranh giành. Chúng ta cho là người của lão biết chuyện Huyền Đan lúc trước đã lấy. Rõ ràng không phải là chúng ta tiết lộ, thì kẻ duy nhất có thể tiết lộ bí mật này, cũng chỉ có thể là kẻ ngày đó biết Huyền đan mà thôi"
.
"Cũng có nghĩa là, chỉ cần tìm được kẻ này, cũng chính là thu được Huyền đan về tay!"
"
Lại nói, cứ cho hắn là hoàng tước, ta thử lấy bề ngoài mà xét. Kẻ đến đã chiếm được Huyền đan, đã có lợi lớn rồi thì cứ một mạch vô thanh vô tức mà chuồn. Cứ để mọi thứ như bình thường, không gây động tĩnh gì thì mới hợp lý. Nhưng liền sau đó, lại phát ra một tin tức, lộ ra rằng Cửu cấp Huyền đan thật sự tồn tại. Kẻ này cũng thật khó hiểu, trước đó thì thủ đoạn thần bí, không lưu lại một tý dấu vết gì cả. Nhưng sau đó lại tung ra một chiêu như vậy, hắn nhất định có dụng ý!"
"
Mà dụng ý của hắn, tôn nhi ngu dốt , cũng chỉ phán đoán ra vài điểm. Thứ nhất, hắn mặc dù có được Huyền đan, nhưng cũng chưa nói đến làm sao để dùng, làm sao để đạt được hiệu quả chân chính của Huyền đan, có được vật nhưng vẫn chưa thể dùng được. Cho nên hắn mới thu hút cường giả đến, hòng đục nước béo cò, moi ra cách phát huy hiệu quả của Huyền đan.
Mà nói kĩ một chút, bàn đến phương pháp hấp thu Cửu cấp Huyền đan, chính Đường Vạn Lý nghiên cứu cũng đã vài chục năm, nghe ngóng khắp nơi cũng không ít. Nhưng đến lúc này cũng chưa hiểu rõ toàn bộ, thì làm sao có thể dễ dàng thu được tin tức liên quan đây? Kể cả cháu, nếu không được sư phụ chỉ điểm, e rằng cũng chả biết gì mà nói."
"
Nói tiếp đi." Trên mặt Lý Thượng lộ ra vẻ tán thưởng.
"Thứ hai, kẻ này hẳn chỉ là người trong Thiên Hương thành, tất nhiên phải là một cao thủ nhất lưu. Thậm chí rất có thể là tuyệt đỉnh cao thủ đã tu luyện tới bình cảnh Huyền khí. Nếu không thì hắn sẽ tuyệt đối không ở ngay đó mà phóng ra tiêu tức, tự kiếm phiền phức làm gì. Dẫu sao cứ kiên nhẫn chờ đợi, chờ cho sóng gió qua đi thì càng tốt chứ sao? Cho nên cháu đoán rằng kẻ này hẳn đang đến giai đoạn cần đột phá bình cảnh."
"
Không tệ! Thế còn thứ ba?" Ánh mắt Lý Thượng ý tán thưởng càng hiển hiện.
"Thứ ba? Người này lại luôn tự tin sẽ nắm đằng chuôi mọi việc, vậy hẳn phải có một mạng lưới tình báo vô cùng mạnh mẽ. Với một điểm này, có thể tám phần đoán được rằng hắn là người của đại thế gia trong thành. Lại nói, chỉ có sử dụng lực lượng của cả gia tộc, hắn mới có thể lớn mật, dám nắm chắc mà làm vậy!" Âm thanh Lý Du Nhiên có chút thận trọng.
"Được! Phân tích rất tốt, có được những điều này chúng ta cơ bản có thể thu hẹp mục tiêu gần hơn." Lý Thượng vỗ tay một cái, trong lòng rất vui mừng: "Ngay lúc này cháu hoài nghi những ai?"
"
Lý gia chúng ta tất nhiên phải trừ ra, tiếp đến Đường Gia cũng không thể tính đến, còn lại Quân gia, Mộ Dung gia, Độc Cô gia, Mạnh gia, và Tống gia, tổng cộng năm nhà, cả năm đại gia tộc này đều có khả năng!"
Lý Du Nhiên từ từ hạ từng đầu ngón tay:
"Bất quá đối với Quân gia mà nói, mặc dù là đối đầu với chúng ta nhiều năm, nhưng lấy Quân Chiến Thiên cương trực, có vẻ không bao giờ thèm làm mấy chuyện kiểu này, Quân Vô Ý thì mặc dù thân tàn nhưng tim không phế. Nhưng hắn vẫn là tàn tật, hành động không thể liền mạch, tới Quân Mạc Tà vẫn chỉ là một thiếu niên, không có tư cách điều khiển Quân gia. Cho nên, nghi ngờ đối với Quân gia, nhìn trước mắt mà nói là nhỏ nhất, nhưng cũng không thể tiêu trừ mọi sự để ý, mọi chuyện đều có thể xảy ra!"
"
Đối với Độc Cô gia tộc nghi ngờ cũng không cao lắm, mặc dù gia tộc này sở hữu thế lực lớn, có khả năng để làm hoàng tước (ý nói kẻ đứng sau giật dây, muốn xưng bá)! Nhưng từ căn bản mà nói, Độc Cô gia tộc thiếu nhất là dã tâm, nếu không bằng vào thực lực nhà này sớm đã thay thế Quân gia.
Lý do để bệ hạ có thể dễ dàng thả lỏng sự phát triển của Độc Cô gia, bởi vì họ cho ra những dũng sĩ trụ cột, nhưng lại không giống với Quân gia là nơi của những tướng soái tài năng. Độc Cô gia xông pha trận mạc thì có thể, nhưng nếu muốn như Quân Vô Hối, Quân Vô Mộng, Quân Vô Ý và cả Quân Chiến Thiên nọ, thống soái toàn cục, ngồi trong quân trung mà quyết định thắng bại, Độc Cô thế gia tuyệt không thể!"
"
Nhưng đổi lại mà nói nếu Độc Cô gia tộc mà có thể có dạng nhân vật như vậy, sợ rằng cũng sẽ sớm bị bệ hạ đem cả gia tộc một nhà diệt sạch! Dù sao Độc Cô gia tộc cũng không như Quân gia có ân cứu mạng với bệ hạ. Cho dù là Quân gia công lao hiển hách, lớp hậu bối bị xuất sắc chả phải cũng rơi vào kết cục này sao? Độc Cô gia há có thể là ngoại lệ ư?"
"
Cho nên Độc Cô gia dù có mạnh, hậu nhân tuy nhiều nhưng không lại không có như Quân thị gia tộc ngưng tụ lực lượng. Quân gia mặc dù giống như suy sụp, nhưng một nhà bốn vị nguyên soái nổi danh, tâm phúc của họ cũng đủ để làm dao động cả vương quốc này!"
"
Cho nên mới nói, Độc Cô gia mặc dù có nhiều nghi ngại hơn so với Quân gia, nhưng cũng phải nói một câu không dễ nghe, cháu thật sự không nghĩ ra gia tộc Độc Cô lại có đủ tâm cơ để trở thành Hoàng Tước!"
"
Nói đến Mạnh gia, thứ nhất, họ là minh hữu của chúng ta, thứ hai, Mạnh gia cũng không có nhân vật nào đặc biệt, cho nên cơ hội của họ cũng không lớn, tạm thời đứng ở vị trí thứ ba.
"Trong các thế gia, lại nói đến Tống gia, luôn luôn nhún nhường, nhưng con chó cắn người thì không sủa, chúng chính là kẻ đáng đáng nghi thứ nhì, chỉ đứng sau Mộ Dung thế gia. Mộ Dung thế gia vẫn luôn ẩn nấp dã tâm, tâm đầy tham vọng, lại có quan hệ với hoàng thân quốc thích. Cho nên, với sự việc lần này, cháu với Mộ Dung thế gia đặc biệt chú ý!" Lý Du Nhiên thận trọng phân tích, mấy lời này tuy thong thả mà nói nhưng hiển nhiên trong tâm vẫn khẩn trương tự hỏi.
"
Uhm! Tốt." Lý Thượng gật đầu.
"
Nhưng mà, bên cạnh những gia tộc này, còn một vài nơi cháu chưa có nói đến."
"
Xin tổ phụ đại nhân chỉ giáo." Lý Du Nhiên nói.
"
Trong thành mà nói, vẫn còn một nhất đại thế gia mà cháu có vẻ không để ý. Hoàng thất! Hoàng thất mới chân chính là thế gia mạnh mẽ nhất! Mặc dù cho đến giờ, bệ hạ vẫn luôn thâm tàng bất lộ, nhưng nếu bên cạnh không có một vài cường giả đỉnh cấp bảo hộ, sợ rằng bệ hạ đã sớm bị giết không biết bao nhiêu lần rồi! Còn một điểm, cháu cũng phải đặc biệt lưu ý, trong Thiên Hương Thành còn có ba đại bang phái, thực lực cũng tương đương, cũng cần phải xem xét kĩ."
"
Ngoài ra, cũng không ngoại trừ khả năng có cao thủ thần bí tiềm ẩn tại Thiên Hương Thành. Vừa hay tại Thiên Hương Thành đang có một vài tập đoàn sát thủ hoạt động, cái này cũng có thể là một mục tiêu."
Lý Thượng ho vài tiếng, cố gắng gượng ngồi dậy, mắt mở trợn trừng nói: "
Sự kiện Huyền đan lần này, chắc chắn báo hiệu một cơn sóng gió sắp nổi lên! Du Nhiên, cháu phải cẩn thận! Lại nói, bằng vào lực lượng hiện giờ của chúng ta có lẽ cũng không đủ, hãy thỉnh sư phụ cháu đến, có vậy mới có thể nắm chắc sự tình. Nếu lão không thể đến thì … cũng phải xin để các sư huynh tới! Nếu không được thì ta khuyên cháu tốt nhất nên bỏ qua lần tranh đoạt này!"
"
Nhịn một tý nhưng sẽ tránh được tai ương!" Lý Thượng thở dài một tiếng, thân hình lại nằm xuống.
(giống câu Một điều nhịn, chín điều lành của mình)
"
Khi ở Lăng Thần cháu đã gửi đi Thiên lý ưng, tin rằng hiện sư phụ đã nhận được tin rồi." Lý Du Nhiên chầm chậm gật đầu.
"
Ừ, tình hình huyền khí của cháu đến đâu rồi? Lý Thượng vẫn nhắm mắt hỏi.
"Đã đến Kim phẩm đỉnh giai." Lý Du Nhiên giọng có chút thẹn nói: "Tuy nhiên, cảnh giới hiện có chút không ổn định, nếu củng cố thêm chút thì sẽ có thể đột phá đến Ngọc Huyền. Chỉ là vẫn chưa làm được..."
Lý Thượng nhấc tay, ngăn hắn nói tiếp:
"Chưa nói có phải vô tâm hay không, dù biết rõ hậu quả ra sao, ta cũng sẽ vui vẻ giúp cháu đột phá. Dù sao, cháu cũng là hi vọng lớn nhất của Lý gia. Sự tình này cháu không cần quá để tâm."
Lý Du Nhiên thở dài một tiếng.
Lần trước Lý Thượng dùng Hải Để Ngọc san hô chữa thương. Do nằm ngoài dự liệu nên gây nổ mạnh, Lý Thượng tất nhiên bị trọng thương, Lý Du Nhiên cũng bị vài vết cắt trên mặt, tiểu bạch kiểm (gương mặt cute đó ^^) hoàn toàn bị hủy hoại. Nhưng nói lại, phúc họa khó lường, họa đến chưa chắc không may, nhờ vậy mà Lý Du Nhiên lại nhận được chỗ tốt khác.
Sau khi Linh khí trong ngọc san hô bị Lý Du Nhiên kích phát xuất ra, Lý Thượng mới có thể hấp thu được. Khi vụ nổ bùng nổ, một lượng lớn linh khí lại vừa khéo tụ vào kinh mạch đang tắc nghẽn trên người Lý Du Nhiên. Cũng tính là nhân họa đắc phúc (gặp họa mà được phúc). Sau đó, Lý Du Nhiên vì mặt bị thương, nên cũng không ra ngoài, chỉ tĩnh tâm tu luyện.
Nhờ có luồng lực này này tương trợ, đã thăng tiến từ Kim Phẩm sơ giai thăng cấp lên Kim Phẩm đỉnh giai! Chỉ run rủi thêm chút nữa là sẽ có thể một bước tiến lên Ngọc Phẩm huyền giả. Lấy tuổi tác Lý Du Nhiên mà nói, bằng vào tốc độ tiến cảnh như vậy thì dù không phải là vô tiền khoáng hậu, nhưng cũng có thể ngẩng mặt mà kiêu ngạo với đời rồi.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.

Dị Thế Tà Quân - Chương #118


Báo Lỗi Truyện
Chương 118/1284