Chương 1177: Các huynh đệ, chờ ta theo cùng!


Đây không phải là không có cao thủ mà dưới tình huống thực lực không bằng đối thủ dĩ nhiên phải lựa chọn dùng tính mạng của mình để kéo theo địch nhân cho những người khác khỏi phân tâm.
Ở nơi này đa số là những chiến sĩ Thiên Phạt nhưng trong đó cũng không thiếu những tên ngoại tộc.
Hành động dũng cảm bực này đối với ngày hôm nay lại có vẻ như rất bình thường!
Tựa hồ tính mạng đối với song phương đều trở nên không đáng giá, không hề có giá trị như bản thân đã từng tưởng tượng…
Hiện tại đang trong thời khắc dầu sôi lửa bỏng, chiến tranh tàn khốc một mất một còn cho dù là người ngày thường nhát gan vào thời khắc này cũng sẽ gạt bỏ nỗi sợ hãi, vươn vai trở thành một dũng sĩ!
Mà hiện tại, chiến sĩ Thiên Phạt đã hoàn toàn điên cuồng!
Đại bộ phân liên quân Ưng – Hùng cũng đã phải dùng đến Hồi Thiên Đan mang theo bên mình.
Mà phần thú tính trong con người huyền thú bọn chúng rút cục cũng đã kích phát ra toàn bộ. Ở trong trận chiến này phát huy ra, không ngừng nhìn thấy chiến hữu của mình ngã xuống. Mà còn nhìn thấy huynh đệ mình biến thành một đống mưa máu trên không trung!
Kích thích mãnh liệt như vậy cơ hồ khiến cho toàn bộ chiến sĩ Thiên Phạt nơi đây mất đi lý trí!
Trong mắt bọn hắn vào giờ phút này cũng chỉ có địch nhân mà thôi! Chỉ có giết chết hết địch nhân mới có thể báo thù cho các huynh đệ!
Mà ở phía sau lưng bọn chúng còn hơn mười vạn quân dị tộc đang không ngừng tiến lên như thủy triều. Toàn bộ đều là những tên cưỡi những con ngựa kỳ quái gia nhập vào cuộc chiến. Lấy ưu thế số đông về binh lực gấp mấy trăm lần đem liên quân Ưng – Hùng bao vây vào bên trong!
Mà đám Chí Tôn thiên nhẫn trên không trung vẫn như cũ mạnh mẽ xông lên. Hiện giờ Thiên Phạt còn sót lại năm vị Thánh Tôn, đối phương cũng còn năm vị Chí Tôn thiên nhẫn còn sống đang liều mạng quyết chiến.
Mà hơn ba trăm tên Cuồng Đao nhẫn mang theo tiếng gào thét thê lương bắt đầu lao vào cuộc chiến!
Chính bởi vì nhóm này, sau khi Chí Tôn thiên nhẫn cùng Cuồng Đao nhẫn gia nhập cuộc chiến gây cho liên quân Thiên Phạt sự thương vong cực lớn! Cùng áp lực nặng nề, thực lực hai bên cách nhau một trời một vực!
Từ lúc những tên Cuồng Đao nhẫn gia nhập cuộc chiến, số lượng chiến sĩ tự bạo của Thiên Phạt càng ngày càng cao. Sáu nghìn chiến sĩ, đến hiện tại may mắn sống sót không đến một nửa!
Trên bầu trời lại truyền đến tiếng nổ rền vang, một luồng khí lưu dẫn tới bên ngoài hỏa sơn hơn ngàn trượng mới hạ xuống.
Trên mặt Lộc Thánh Tôn hiện lên vẻ buồn bã, căn bản không cần nhìn, chỉ cần nghe thấy tiếng vang khổng lồ đó hắn đã đoán được, lại có một vị lão huynh đệ đã bỏ mình mà đi!
Mà hôm nay, có lẽ là ngay sau đó bản thân mình cũng sẽ đi theo vị lão huynh đệ kia! Chân bước theo mọi người.
Nhưng hắn vẫn tin tưởng! Vô luận là bản thân mình hay là chư vị lão huynh đệ, cùng mỗi một chiến sĩ Thiên Phạt đang ở dưới. Cho dù đang đổ máu, đã hy sinh hoặc sắp hy sinh thì cũng sẽ không có ai hối hận.
Bởi vì cái này vốn là truyền thừa từ vạn năm của Thiên Phạt!
Cũng chỉ vì riêng Thiên Phạt mà thôi!
Cũng không phải vì đại lục!
Người mặc dù chết, chí vẫn trường tồn: Vĩnh viễn không hối hận!
Ưng vương điên cuồng gào thét. Khi thì bay lượn lên chín tầng trời chém địch nhân, khi thì phi thẳng xuống dưới, trường kiếm tung bay. Đao của hắn, tuy rằng đã được Quân Mạc Tà tỉ mỉ dùng kim chi lực đánh lên cũng không chịu nổi chém giết cường độ cao cùng thời gian dài như thế ,đã sớm hóa thành bột phấn. Hiện tại ở trên tay hắn cũng đã đổi qua thanh đao thứ tư rồi. Rút cuộc hắn cũng không nhớ là thanh đao này hắn đã cướp trong tay ai!
Ưng vương sớm đã dùng qua Hồi Thiên Đan. Hiện tại trên thân người hắn một lần nữa lại tăng thêm vài vết thương. Đếm toàn thể vết thương trên người hắn không dưới mười vết. Thậm chí còn có vết sâu đến mức nhìn thấy cả xương trắng. Nhưng hắn tựa hồ như hoàn toàn không có cảm giác gì, vẫn như cũ điên cuồng tiến về phía trước. Tung hoành ngang dọc, lên trời xuống đất như sao băng!
Chỉ có Hùng vương, Hùng Khai Sơn hiện giờ vẫn đang liên tục múa siêu đại đao nặng một ngàn sáu trăm cân kia của hắn. Thanh đao này hiện giờ cũng đã biến thành một cái cưa. Lưỡi đao bị mẻ nhiều chỗ.
Thân hình to lớn của hắn dường như không biết mệt mỏi điên cuồng quét ngang quét dọc. Ở trên chiến trường giống như là hạc giữa bầy gà. Hiện tại năng lực phòng ngự siêu biến thái của Hùng tộc rút cuộc cũng đã thể hiện rõ trên người của hắn.
Hùng vương một người cũng đã đủ giữ quan ải, một mình chống vạn quân, có thể nói là tấm gương cực kỳ lớn đối với chiến sĩ Thiên Phạt. Mỗi lần có một chiến sĩ Thiên Phạt cảm thấy mệt mỏi, tay chân vì giết người quá lâu mà mỏi nhừ. Chỉ cần mở to mắt nhìn vào thân hình to lớn của Hùng vương vẫn như cũ đang đứng thẳng, anh dũng chiến đấu, nửa điểm mệt mỏi cũng không có. Tất cả mọi người trong thân thể không hiểu sao lại có thêm chút khí lực để chống đỡ.
Vì vậy lại tiếp tục cầm lấy đao kiếm, tiếp tục chiếm đấu, tiếp tục giết đám ngoại tộc.
Loại tác động này ngoài Hùng vương ra thì các thú vương khác của Thiên Phạt lại không thể có!
Bởi vì Hùng vương vốn được trời sinh ra để chiến đấu, lấy chiến đấu làm lẽ sống!
Thân thể to lớn kia giống như một Chiến Thần vĩ đại đang tồn tại.
Mà lúc này, đám Cuồng Đao nhẫn cùng U Minh quỷ nhẫn ai cũng không dám thi triển ẩn thân thuật. Cuộc chiến trước mắt cũng không phải là độc chiến. Ẩn thân, đích thực là địch nhân không nhìn thấy mình, nhưng quân mình đồng dạng cũng không thấy mình.
Trên chiến trường, vô luận là địch ta, chỉ giết thôi cũng đã đỏ con mắt rồi. Có chăng khác nhau chỉ là ý niệm trong đầu. Nếu quả thực ẩn thân, tuyệt đối không thể tránh khỏi đao thương giống như mưa rào. Làm như vậy căn bản là đang đùa giỡn với tính mạng của mình.
Cho nên, cho dù không cam lòng, cho dù không nguyện ý ra sao, bọn hắn cũng phải bỏ qua ý định đơn đả độc đấu, một chọi một trong cuộc chiến Đoạt thiên này, lao vào hỗn chiến với đối phương.
Giữa không trung, Lộc Thánh Tôn cười lớn một tiếng. Thân thể di chuyển hướng về phía một tên Chí Tôn thiên nhẫn vọt tới.
Đùi phải của hắn không biết đã mất lúc nào!
Còn về phần ai chém đứt, đối với Lộc Thánh Tôn mà nói, đã không còn trọng yếu nữa rồi.
Đối mặt với hắn là sắc mặt dữ tợn của tên dị tộc, trong mắt hắn hiện lên vẻ tuyệt vọng, đồng thời cũng lao về phía Lộc Thánh Tôn.
Mười ba người bọn chúng cùng nhau xuất trận, muốn chiếm lấy công đầu trận này!
Tổng cộng mười ba Chí Tôn thiên nhẫn, đây chính là một cỗ lực lượng cường đại, nhưng lại ở cuộc chiến này bị phục kích một cách khó ngờ đến nhất, hơn nữa những người phục kích bọn hắn lại là những Thánh Tôn đến từ Thiên Phạt.
Nếu như bị phục kích từ Tam Đại Thánh Địa thì bọn hắn tự tin có thể nắm chắc thoát được. Nhưng đối với những tiền bối Thánh Tôn của Thiên Phạt này, cho dù là đang dùng hình dạng con người chiến đấu nhưng vẫn là một đám huyền thú a.
Thú vương đạt tới tu vi Thánh Tôn, vô luận là lực phòng ngự hay thực lực đều mạnh hơn đám nhân loại ở Tam Đại Thánh Địa.
Trận chiến này, bản thân mình cùng mười ba huynh đệ xuất chiến không ngờ hiện tại còn có hai người sống sót.
Nhưng lại là thực lực giảm sút, vết thương chằng chịt.
Mặc dù đối phương xuất hiện tám vị Thánh Tôn, trước mắt cũng chỉ còn có hai người còn sống, hơn nữa nhìn vào trạng thái bọn chúng còn muốn thảm hơn mình một chút. Nhưng vị Chí Tôn thiên nhẫn này lại khóc không ra nước mắt.
Mười ba người đối mặt với tám người, song phương thực lực đều là Thánh Tôn. Thực lực tổng thể của mình gấp ba lần đối phương không ngờ lại mắc phải khúc xương lớn chẹn họng, lâm vào kết cục như vậy? Trước khi xuất chiến, kết quả như vậy, vô luận là ai cũng không nghĩ đến được…
Hắn hung tợn đánh về phía Lộc Thánh Tôn. Vị Chí Tôn thiên nhẫn này hiện tại đã nhìn ra, hỉ sợ lão đầu đáng giận này mới là nhân vật đầu sỏ đứng đầu tám vị Thánh Tôn Thiên Phạt. Mọi âm mưu, quỷ kế chỉ sợ đều từ hắn mà ra.
Chính vì con thú đáng giận này mà mười một huynh đệ của hắn ngay trước mặt hắn thần hình câu diệt. Thậm chí ngay cả cơ hội đầu thai cũng không có.
Hận!
Coi như hắn phải chết đi nữa cũng nhất định phải kéo theo lão đầu này ra đi cùng hắn.
Hắn đột nhiên bổ nhào vào, đối với Lộc Thánh Tôn quả thực là gãi đúng chỗ ngứa.
Tăng thêm tên trước mắt này, chính mình đã giết được ba vị Chí Tôn thiên nhẫn của đối phương, thực sự là có lãi.
Cho dù chết cũng có thể nhắm mắt rồi!
Hai người đều nghiến răng nghiến lợi, mắt nhìn về đối phương sắp tiếp cận, trong mắt đều giống nhau là điên cuồng cùng kiên định!
Hai người vào giờ phút này đã không còn binh khí trong tay. Binh khí đối với sự va chạm mãnh liệt của cường giả cấp độ Thánh Tôn sớm đã nát vụt. Hai người cứ như vậy, tay không mà xông lên.
Cơ hồ vào lúc thân thể hai người sắp chạm vào nhau, hai người đều làm một chuyện giống nhau là tự bạo!
"Oanh" một tiếng, thân thể của hai người đụng vào nhau, tiếp theo đó là một tiếng nổ long trời lở đất.
Hai vị cường giả Thánh Tôn này đồng thời cùng thiêu đốt sinh mệnh lực cùng linh hồn lực còn sót lại của chính mình. Hai người đều không tính toán còn sống sót trở về. Đều e sợ đối phương còn sống cho nên thậm chí ngay cả chuyện giữ lại năng lượng cho thánh anh để chuyển sang kiếp khác cũng không làm, tận lực tập trung lực lượng tự bạo. Lực lượng tự bạo của hai người làm rực sáng cả một góc trời.
Đây là toàn bộ linh hồn lực của hai người, là lần cuối cùng phát ra ánh sáng rực rỡ nhất trên đại lục này!
"Oanh", một tiếng nổ vang dội, khiến cho mặt đất cách đó mười trượng, trong phạm vi mấy trăm trượng xung quanh tức thì hóa thành trống rỗng. Chừng bảy tám ngàn chiến sĩ song phương đang chiến đấu giống như quả bóng cao xu bị xì hơi bay ngược ra ngoài. Trong đó có không ít những người không may đứng mũi chịu sào trực tiếp hóa thành đống thịt nhão, sau đó bị ném ra ngoài rất xa.
- Đại ca!
Hùng Thánh Tôn hét lớn một tiếng, cảm giác giống như tức ngực, đầu đột nhiên cảm thấy trống rỗng.
Tám vị lão huynh đệ, hai ngàn năm chung sống với nhau. Cùng nhau được sinh ra, cùng chơi một chỗ, cùng nhau lớn lên, cùng nhau ăn vạn độc quả, trùng kích cảnh giới Chí Tôn. Cùng nhau một đường tu hành, hai lần tham dự Đoạt Thiên Chi Chiến. Đại chiến Cửu U Thập Tứ Thiếu, sau đó đồng thời cùng phong ấn Cửu U, sớm tối có nhau …
Tám người huynh đệ, khi còn trẻ có ai lại không hừng hực khí thế? Tạo nên thanh danh Bát Thánh Thiên Phạt, vang dội tới bực nào? Người trong thiên hạ ai dám khinh thường bọn hắn?
Nếu như một vị huynh đệ bị khi dễ là nhất định tám người cùng nhau xuất mã.
Hiện giờ, ngoại trừ mình hắn ra thì bảy vị huynh đệ ở đây đều đã hy sinh, tan vào trong thiên địa. Chết không toàn thây!
Chung sống cùng nhau từ lúc thiếu niên cho đến già, hắn há có thể chịu đựng? Có thể chịu được sao? Quả thực là không chịu nổi.
Ngay cả con đường trước mắt chính là tử lộ, ngay cả một khi chết đi sẽ tan vào hư vô. Nhưng ta vẫn còn muốn đi cùng huynh đệ của ta.
Nếu có người khi dễ bọn hắn, một khi ta còn nhất định ta phải đòi lại công đạo cho bọn hắn. Dùng tính mạng của ta, bảo vệ bọn hắn. Mặc kệ là ở nơi nào, bất kể là thân thể hay là linh hồn.
Hùng Thánh Tôn nhìn sang chỗ khác, gắt gao nhìn lên vị Chí Tôn thiên nhẫn còn sống kia.
Hai mắt đỏ hồng, khuôn mặt méo mó.
- Lại đây!
Khuân mặt Hùng Thánh Tôn không có chút biểu cảm nói:
- Ngươi đó! Không nên làm chậm trễ thời gian của ta. Ta còn phải đi gặp huynh đệ của ta!
Nói đến hai chữ huynh đệ, ánh mắt của mắt trở nên xa xôi, nóng bỏng. Bảy người huynh đệ hiện lên trước mặt Hùng Thánh Tôn sau đó đi xa.
Hùng Thánh Tôn cảm nhận được các huynh đệ đã đi xa, trong lòng đột nhiên cảm thấy như ruột gan đứt từng khúc. Bất thình hình hống lên một tiếng dữ dội:
- Đợi ta theo cùng!
Giống như lúc trước cùng nhau bước chân vào giang hồ. Chính mình bị các vị huynh đệ đùa dai bỏ đi, hắn đã hô lên một tiếng như vậy!
Vẫn là câu nói năm đó! Huynh đệ, chờ ta! Chờ ta!
Mặc kệ là làm cái gì! Cho dù là sinh hay tử! Đều chờ ta! Chúng ta cùng nhau bước tới!
Dị Thế Tà Quân
Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 5: Đoạt Thiên Chi Chiến.

Dị Thế Tà Quân - Chương #1177


Báo Lỗi Truyện
Chương 1177/1284