Chương 109: Phiền phức tới rồi


Độc Cô Tung Hoành đột nhiên cảm thấy khó thở, cảm giác đến ngay cả không khí chung quanh cũng không thể lưu động. Giờ phút này, lão cảm thấy vô vàn áp lực khi đối diện với Quân Chiến Thiên. Lão ngàn vạn lần không nghĩ tới, Quân Chiến Thiên chỉ vì đứa cháu phế vật của mình mà có thể nổi giận đến mức này. Lão cuối cùng cũng không nhịn được, tức giận hừ lạnh, huyền khí từ trong thân thể ầm ầm bạo phát, chống chọi lại khí thế bài sơn đảo hải của Quân lão gia tử, giằng co liên tục: " Chỉ là một tên phế vật mà lão già ngươi làm như là bảo vật sao? Lão tử cho dù thay ngươi dạy dỗ nó thì cũng là phúc tám kiếp cho nó!" Lão nói xong còn phun ra một bãi nước bọt.
Quân Chiến Thiên lạnh lùng nhìn hắn nói: "Độc Cô Tung Hoành, không biết cháu của ta làm gì đắc tội tới ngươi đến nổi ngươi phải tự mình ra tay? Thoải mái mà nói ra đi!"
Độc Cô Vô Địch hừ nhạt một tiếng, trợn mắt mắng: "Nếu nó dám đắc tội ta, cũng chẳng có gì to tát, lão phu là người đại nhân đại lượng, cùng lắm là đánh một cái rắm rồi phủi đít bỏ đi! Tuy nhiên, chuyện không nên làm nhất hắn cũng dám làm, to gan chọc ghẹo tới Tiểu Nghệ nhà chúng ta! Ta nói cho Quân Chiến Thiên ngươi biết, may mà cũng chưa có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra, nếu không, đến xác của cháu ngươi, ngươi có muốn tìm cũng tìm không ra!"
"Nếu Mạc Tà chỉ cần thiếu một cọng tóc, Độc Cô Tung Hoành, ta đảm bảo Độc Cô thế gia các ngươi sẽ hối hận cả đời!" Quân Chiến Thiên lạnh lẽo nói.
"Nếu Tiểu Nghệ nhà ta mà bị cái gì, Quân Chiến Thiên, ta cũng cam đoan Quân gia ngươi chắc chắn còn hối hận gấp trăm lần so với Độc Cô gia của ta!" Độc Cô Tung Hoành không hề yếu thế, lạnh lùng nhìn Quân Chiên Thiên mà trả lời.
Hai vị đại gia của quân đội đứng trước của hoàng cung mà giương cung bạt kiếm, bốn mắt nhìn nhau toé lửa, sắp đánh nhau tới nơi.
Thân binh đi theo hai lão lo lắng đến mức toàn thân ướt đẫm mồ hôi, nhưng cũng chỉ biết đứng xung quanh mà nhìn, không dám làm ra bất cứ cử động gì.
Nếu hai lão gia tử thực sự xông vào nhau, cho dù đích thân hoàng đế có tới đây cũng chưa chắc làm được gì! Đúng lúc nghìn cân treo sợi tóc thì: " Hèn gì nãy giờ lão phu cảm thấy không khí nơi đây không thoải mái, thì ra là do hai lão già các ngươi gây ra náo nhiệt!" Đường Vạn Lý lão gia tử miệng cười sang sảng tiến tới: " Thiệt tình, ta nói lão Quân, lão Độc Cô, hai lão già các ngươi có biết xấu hổ là gì không? Tuổi hai ngươi cộng lại cũng hơn một trăm năm mươi, sáu mươi; một chân đã bước vào quan tài tới nơi, vậy mà còn đứng đây làm như hai con gà chọi, không sợ đám con cháu nó chê cười ah? Nếu so với ta, hai lão già các ngươi quả là thiếu phong độ tới đáng thương!"
Hai lão già "phì" một tiếng, ngay lập tức không khí giằng co đầy áp lực tiêu tan trong nháy mắt.
Quân Chiến Thiên hừ lạnh một tiếng, nhìn Đường Vạn Lý và Độc Cô Tung Hoành rồi không nói tiếng nào xoay người bỏ đi.
" Ngươi bây giờ mới về thì đã chậm"
Độc Cô Tung Hoành hừ nhạt hai tiếng: "Bảy tên tiểu tử cháu ta đã đến Quân gia từ sớm rồi. Quân lão nhi ngươi trên đường về sẵn tiện mua thuốc trị thương mà về lo cho cháu ngươi luôn đi".
Độc Cô Tung Hoành miệng thỉ cười ha hả, nhưng trong lòng lúc này đã cảm thấy hơi hối hận. Ai cũng không ngờ rằng Quân Chiến Thiên lại lo lắng quan tâm tới đứa cháu mà hắn thất vọng cùng cực, không chỉ là phường ăn chơi trác táng, mà còn là thứ phế vật không có huyền khí. Nếu bảy đứa cháu mình ra tay không biết nặng nhẹ thì làm sao mà lo liệu đây? Bảy tên tiểu tử xem Độc Cô Tiểu Nghệ đứa muội muội duy nhất này chính là bảo bối trong nhà, vừa biết chuyện đã ào ào nhặng xị cả lên, kéo nhau thẳng tới nhà Quân gia.
Sau khi lão biết ai cũng phải vào cung vì việc của Lý Thượng xảy ra chuyện, lão lập tức sai bảy đứa cháu bắt Quân Mạc Tà về nhà mình, nhưng lão cũng biết, không ai thoải mái bó tay ngồi chịu trói, cho người ta muốn bắt là bắt. Quân Chiến Thiên hơi khựng lại, sau đó cũng không lên ngựa mà vận huyền khí toàn thân, lam quang phát ra, thân ảnh biến mất, tiếng quát giận dữ vang vọng : "Độc Cô Tung Hoành, lão tử sẽ không để yên cho ngươi, các ngươi sẽ hối hận!" Quân lão gia tử thật sự nóng giận, từ trước tới nay, lão luôn tự xưng là "lão phu", bây giờ đương trường gọi to mình là "lão tử".
"Lão Độc Cô, tại sao ngươi lại chọc tới lão Quân vậy? Chuyện đó có đáng giương cung bạt kiếm như vậy không?" Đường lão gia tử nãy giờ từ xa chứng kiến toàn bộ, tò mò hỏi.
Độc Cô Tung Hoành đang tức giận đùng đùng, nghe vậy thì trợn mắt mắng: " Ta muốn xúc phạm ai là chuyện của ta, liên quan cái chó gì tới ngươi mà lắm mồm?" Nói xong leo lên ngựa bỏ đi một nước.
Chỉ một câu nói của Độc Cô Tung Hoành làm cho Đường lão gia tử tức muốn bể phổi, ngây ngốc cả nửa ngày mới giận run rẩy cả người nói: " Lão… lão… lão thất phu ngươi, nếu lúc nãy không nhờ ta lên tiếng can ngăn, hai lão già các ngươi đã đánh nhau sống chết rồi. Lão phu ta có ý tốt khuyên can các ngươi, thế mà ngươi lại …. thật là tức chết mà!"
Lão nghĩ tới là thấy tức giận, ý tốt của lão,hai lão già đã không một tiếng cảm ơn, còn phủi đít bỏ đi, Đường lão gia tử đầu tóc rối loạn, mặt đỏ bừng bừng như cao huyết áp hét lên giận dữ: "Nếu về sau lão phu gặp chuyện như lần này mà xen vào, lão phu thề không làm người!" Nhưng nghĩ thề chưa đủ độc, lão lại hét to: "Lão phu chính là nhi tử của vương bát đản( con của con rùa)!" Thanh âm vang dội truyền ra xa.
Các lão gia tử của các đại gia tộc còn lại chưa đi xa, nghe thấy câu hét đó, xém tín nữa là té ngửa: "Rõ ràng là giọng của lão già Đường Vạn Lý, hắn bị gì vậy nhỉ? Ngay tại hoàng cung, giữa thanh thiên bạch nhật mà hét to mình là nhi tử của vương bát đản là sao? Chẳng lẽ cái đầu bị đập vào đâu nên tưng tưng rồi? Chuyện náo nhiệt thế này mà không được chứng kiến thì thật là tiếc, nhân cơ hội này chạy lại xem sao ah!" Mấy lão già đứng bàn bạc một chút rồi cùng nhau chạy nhanh như điện về phía Đường gia, bộ dáng già nua sắp chết bày ra lúc ở trong cung đã chẳng thấy đâu.
Nói không chừng, mấy lão già này với tốc độ hiện giờ, mấy thanh niên khỏe mạnh có muốn đuổi cũng đuổi không kịp.
Cảnh này mà hoàng đế bệ hạ nhìn thấy chắc chỉ còn nước tức giận mà hộc máu đương trường!
Lúc này, tại Quân gia, Quân Mạc Tà vẫn chưa biết tai họa sắp ập lên đầu mình. Hắn đang sai mấy người giúp việc khỏe mạnh khiêng theo vô số vò lớn xếp thành một hàng. Hắn dùng phương pháp thủ công chế tạo ra dụng cụ nhưỡng rượu ( chưng cất rượu) từ kiếp trước của mình, bây giờ là lúc thu hoạch. Nhìn thấy nước rượu đầu màu phấn hồng chảy chầm chậm vào những vò đã chuẫn bị sẵn, vò này đầy lại tới vò tiếp, không khí tràn ngập mùi rượu, Quân Mạc tà vui vẻ vô cùng.
Thật ra, Quân Mạc Tà không thích uống liệt tửu (rượu mạnh), hắn chưng cất ra số rượu này, chẳng qua là muốn đem bán kiếm một số lượng lớn tiền tài mà thôi. Hắn đã tìm hiểu rõ ràng văn hoá uống rượu của thế giới này, do đó, hắn biết mơ ước một vạn lượng vàng một vò rượu của hắn chắc chắn sẽ thành hiện thực. Đương nhiên, lý do hắn làm chuyện này không phải tất cả đều vì tiền bạc, mà còn muốn làm cho mọi người ở thế giới này, cái gì mới gọi là rượu chân chính! Rượu của Trung Hoa là như thế nào! Rượu nào bản công tư chê, thứ đó là rác rưởi, nếu rượu được bản công tử công nhận, đó chính là rượu ngon. Rượu của ta là một vạn lượng một vò nhỏ! Cho dù vì vậy mà toàn gia bị tịch thu tài sản cũng nhất định không bớt! Đến rượu ngon mà cũng không nhưỡng ra được thì chặt cái đầu trên cổ xuống đi, sống cũng chỉ thêm xấu hổ mà thôi. Ý định thật sự của Quân Mạc Tà là: Nhưỡng ra loại rượu này, chỉ bán duy nhất một lần, sau này không…. Thèm bán nữa! Sau này mỗi tháng chỉ nhưỡng ra tầm mười mấy hai mươi vò, đủ cho toàn gia uống mà thôi, về phần những người khác, hừ hừ. cho dù là lão hoàng đế có muốn uống, Quân đại công tử ta cũng cứng đầu không làm tiếp: Ta nói không có là không có, lão làm gì được ta? Đầu tiên ta làm cho các ngươi nghiện loại rượu này, sau đó, búng tay một cái, không bán nữa! Sau đó các ngươi không còn cách nào khác, phải quay lại uống thứ rượu rác rưởi của thế giới này, dù khó uống cũng ráng mà nuốt xuống!
Quân Mạc Tà cực kỳ nóng lòng mong tới lúc đó, muốn nhìn xem mặt mũi lũ quý tộc có tiền sẽ chảy dài như thế nào, chắc chắn là sẽ là một cảnh tượng thập phần đặc sắc, lão tử ta sẽ chờ xem kịch hay. Quân Mạc Tà miệng khẽ hát nhỏ, thần sắc của hắn lúc này không thể nào gọi là "tà quân" nữa rồi, phải gọi hắn là "tà thần" mới xứng với hắn.
Không thể không nói, người có thể nghĩ ra chủ ý nham hiểm đến mức độ này, thật sự đã đạt tới đỉnh phong của chữ "tà".
Đột nhiên, ngoài đại môn truyền tới tiếng đùng đùng vô cùng lớn làm cắt đứt suy nghĩ tà đạo của Quân Mạc Tà làm hắn vô cùng kinh ngạc. Dám có người giữa thanh thiên bạch nhật mà tới Quân gia làm loạn, đúng là chuyện lạ nha? Hắn có đoán cũng đoán không ra, chỉ nghe phía đại môn vô số tiếng răng rắc vang lên, sau đó là tiếng bước chân uỳnh ịch tiến đến, ầm một tiếng, cánh cửa hậu viện của hắn bị đập tan thành nhiều mảnh nhỏ, một giọng nói vang lên: " Tên nhóc Quân Mạc Tà mau bò ra đây cho lão tử!" Quân Mạc Tà thấy thế liền liên tưởng tới cảnh xã hội đen tìm tới cửa, cứ như mình đã trở vể thế giới cũ của mình.
Sau khi giọng nói vang lên, Quân Mạc Tà thò đầu ra nhìn, chỉ thấy bảy tên cẩu hùng tráng hán, to như cây cột điện vung tay múa chân, nét mặt hung dữ tiến về phía mình nhanh như gió.
Mạc Tà suy nghĩ một lúc rồi quyết định, nhanh chân chạy lại phân phó gia nhân: " Ngươi chạy đi nói cho tam thúc người không cần phải ra mặt, mọi chuyện ở đây do ta tự mình xử lý, ta có thể đối phó, nói người cứ yên tâm, nhân tiện nói cho đại tẩu của ta không cần phải tới đây!" Quân Mạc Tà hiện tại chỉ lo là Quân Vô Ý không kiềm được lo lắng mà chạy tới thì hỏng hết dự tính của hắn.
Quân Vô Ý tuy thực lực đã đạt tới Thiên Huyền cảnh giới, nhưng huyền khí bên trong thân thể vô cùng không ổn định, nên chưa thể vận dụng, nếu tùy tiện động thủ, huyền khí có thể làm nổ tung hết tất cả kinh mạch. Đến lúc đó cho dù là ông trời cũng không thể cứu. . . Còn về phía Quản Thanh Hàn, dù nói thế no cũng chỉ là một nữ nhân tóc dài não ngắn, nhiều khi tới đây lại càng vô ích.
Quân Mạc Tà vừa nhìn đã nhận ra ngay thực lực của bảy người này, tu vi của Quản Thanh Hàn miễn cưỡng chỉ có thể đối phó một tên yếu nhất trong đám này, hơn nữa bọn nó lại đông như vậy.
Gia gia đi vào cung, người hầu bình thường trong nhà không ai có thể chống lại bảy tên Hỗn Thế Ma Vương này, hơn nữa, các đại gia tộc đều có một thỏa thận ngầm: Dù đám tiểu bối làm gì, trưởng bối cũng không ra mặt, để bọn chúng tự giải quyết với nhau. "Xem ra hôm nay ta phải đơn thương độc mã đích ra trận rồi".
Quân Mạc Tà đương nhiên nhận ra bọn họ.
.
Độc Cô gia bảy người "Anh hùng hào kiệt trùng thượng tiền" cũng là đại danh đỉnh đỉnh ở Thiên Hương Thành , so với Quân Mạc Tà còn vang dội hơn.
Tuy không phải là bằng hữu, nhưng vẫn chào hỏi khi gặp nhau.
Hiện tại, điều khiến Quân Mạc Tà phân vân đau đầu nhất không phải là mình sẽ bị bảy tên cẩu hùng này hành hạ bầm dập đến mức nào, mà vấn đề là … hắn có nên giết sạch bảy tên này hay không? Độc Cô gia có vì vậy mà nổi điên không? Quân gia có thể chống chọi được cơn thịnh nộ đó không?
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.

Dị Thế Tà Quân - Chương #109


Báo Lỗi Truyện
Chương 109/1284