Chương 108: Hai lão gia tử đụng độ.


" Con thực sự cũng không muốn làm như vậy, con biết tất cả những người này đều là thuộc hạ cũ của người và gia gia, thậm chí có người từng là huynh đệ vào sinh ra tử. Tuy nhiên, chúng ta không thể đem sự tồn vong của Quân gia đặt trên một cái hi vọng mong manh xa vời như thế. Nếu lần này chúng ta không tàn nhẫn, tương lai sau này có thể chính chúng ta sẽ phải chịu đựng sự tàn nhẫn. Tam thúc cũng hiểu rõ là nội gián không phải chỉ có một người. Lẽ nào tất cả bọn họ đều phản bội hoàng gia mà gia nhập Quân gia chúng ta? Đây chính là chuyện hoang đường. Nếu những bí mật của Quân gia chúng ta lộ ra làm cho hoàng gia trở nên nghi ngờ, thì mấy trăm người sống trong Quân gia, mấy nghìn con dân sống trong đất được cấp cho Quân gia, thậm chí tất cả các phe phái, tướng lĩnh trong quân đội dưới trướng Quân gia đều bị liên lụy. Đây chính là liên quan tới sống chết của cả vạn người. Phải làm như thế nào, con nghĩ tam thúc còn rõ ràng hơn con. Mấy hôm trước, tam thúc đã từng nói với con, làm thế gia công tử thật sự quá bi ai, nhưng làm sao chọn lựa được người sinh ra mình ( chọn nhà mà vào), chỉ có thể chấp nhận thôi. Tam thúc bây giờ đã chấp chưởng sự sống chết của toàn bộ Quân gia, chẳng lẽ đến lúc này lại lùi bước sao?" Quân Mạc Tà lạnh lùng phân tích tình huống nguy hiểm của Quân gia, thần sắc cũng từ từ trở nên tàn khốc.
Nói đến lúc sau, ngữ khí của hắn đã trở nên dữ dội.
Quân Vô Ý nhíu mày hỏi: " Nếu nói như vậy, chúng ta cứ phải khổ sở giấu diếm hoài, cho đến chết cũng không ngưng ư?"
" Tam thúc, hình như người hơi thiển cận một chút? Người cứ nhìn Thịnh Bảo Đường mà xem" Quân Mạc Tà thản nhiiên cười nói: "Cả thiên hạ này, có hoàng đế nào dám đụng đến Thịnh Bảo Đường?"
Quân Vô Ý giật mình kinh hãi: Thì ra dã tâm của đứa cháu mình lại lớn đến thế.
" Nhưng Thịnh Bảo Đường có ngày hôm nay là do biết bao thế hệ nỗ lực mới có, mà Quân gia chúng ta thì…" Quân Vô Ý nhíu mày.
" Quân gia có con, có người, còn có cả gia gia!" Quân Mạc Tà hừ nhạt, tay cầm chén rượu nói: "Chỉ cần có ba ngươi chúng ta là đủ! Quân gia chúng ta sau này sẽ còn mạnh hơn cả Thịnh Bảo Đường" Quân Mạc Tà khuôn mặt hiện ra vẻ cực kỳ tự tin.
Quân Vô Ý kinh ngạc nhìn đứa cháu của mình, đột nhiên cảm thấy trong lòng một cỗ hào khí dâng lên cuộn trào. Đối với những gì cháu mình nói, hắn lựa chọn tuyệt đối tin tưởng, vì có như vậy, bản thân hắn mới có một thêm niềm tin mãnh liệt vào tương lai.
" Bây giờ đã khác xưa, vết thương của tam thúc vừa mới lành lại, độc dược chỉ vừa mới trừ, tốt nhất trong khoảng thời gian này, lấy việc an đưỡng là chính, tuyệt đối không được vận huyền khí. Tuy người đã đạt được cảnh giới Thiên Huyền, nhưng chủ yếu là nhờ vào dược lực của Phần Kinh Hà chứ không phải do bản thân người tu luyện, do đó, căn cơ chưa được vũng chắc.
Con đã nói nhà bếp làm những bữa ăn bổ dưỡng đặc biệt dành riêng cho tam thúc. Trong khoảng thời gian này, ít nhất là trong mười ngày, người chỉ có thể ổn định huyền khí trong đan điền, từ từ hấp thu toàn bộ huyền khí đó vào khắp cơ thể, trở nên quen thuộc thu phát tuỳ ý, tuyệt đối không nên hành động tùy tiện, cũng nên kiêng nộ giới (giận dữ). Nếu thúc không có gì bận rộn, cố gắng dùng chính sức lực cơ thể mà vận động, những điều con dặn dò như trên, mong tam thúc cố thực hiện"
Quân Mạc Tà nhìn Quân Vô Ý đầy ẩn ý: "Chỉ cần thúc tin tưởng con, trong vòng mười ngày tới, con đảm bảo thúc sẽ cảm thấy bất ngờ vì chính thân thể của thúc".
Quân Vô Ý gật gù " Ta hiểu mà, mười năm ta còn có thể chờ, chỉ mười ngày này có thể làm khó được ta sao?"
" Ba trăm người con huấn luyện vẫn chưa về hả tam thúc?" Sau khi Quân Mạc Tà huấn luyện cho ba trăm người đến một trình độ tạm được, hắn liền bố trí một chuyến tử vong tu luyện: đến Thiên Phạt sâm lâm săn bắt huyền thú cấp thấp, thu hoạch da và huyền đan của chúng. Thêm vào đó là quy định trong số huyền đan, phải có ít nhất mười cái là của huyền thú cấp năm trở lên, cấp càng cao càng tốt, nếu không thể hoàn thành thì cũng không cần trở về.
Trước khi đi, Quân Mạc Tà sát ý dữ dội nói: " Lần này đi Thiên Phạt sâm lâm, tất cả đều do bản thân các ngươi làm chủ, kể cả tính mạng của chính các ngươi! Ta dự đoán, hơn một nữa số người ở đây sẽ tử vong! Đây là cái giá phải trả cho những bước đầu tiên trên con đường của cường giả, cũng là vòng đào thải đầu tiên, mà người bị đào thải, chỉ có một con đường, CHẾT!"
Thêm vào đó, đây cũng là cách Quân Mạc Tà tìm ra những tên nội gián bên trong đội ngũ của mình. Sau khi đội ngũ này tiến vào Thiên Phạt sâm lâm, Quân lão gia tử ra lệnh cho đại quân canh giữ trên đường về, nếu có ai tự tiện một mình trở ra, không cần biết vì lý do gì, lập tức giết không tha! Sau đó, tất cả chim đưa thư bay ra từ Thiên Phạt sâm lâm đều bị bắt lại, theo đó truy ra người gửi tin, rồi âm thầm lập tức giết chết.
Những người này đều là những thị vệ bí mật của Quân lão gia tử, ai ai cũng đạt tới Ngọc Phẩm huyền khí, kết quả đương nhiên là không cần lo lắng.
" Từ lúc đó tới giờ, có tất cả hai mươi bảy người lộ ra thân phận, dù có thừa nhận hay không, đều lập tức bị giết chết!" Tới giờ thì không có tin tức gì truyền ra nữa". Quân Vô Ý có chút uể oải nói: " Không ngờ đến đám gia tướng bình thường như vậy mà cũng ẩn tàng nhiều gián điệp như vậy, lẽ nào bọn chúng nghĩ Quân gia ta có thễ khi dễ là khi dễ sao?"
Quân Mạc Tà suy nghĩ một chút rồi nói: "
Lâu như vậy mà không có thêm ai gửi tin tức ra bên ngoài, có lẽ nội gian đã bị chúng ta thanh trừ sạch sẽ rồi. Những người còn lại chúng ta có thể hoàn toàn yên tâm, sau này người nào có thể toàn mạng quay về, con đều sẽ cố gắng bồi dưỡng.
Quân Vô Ý gật đầu, sau đó đứng lên, lưu luyến nhìn chén rượu trong tay Mạc Tà một lúc rồi mới xoay người đi về đình viện của mình.
Quân Mạc Tà ngồi yên tĩnh, miệng nở nụ cười đứng lên đi về hậu viện, nhóm rượu ngon thứ hai đã sắp xong rồi, đây chính là nhóm rượu mạnh nhất từ trước tới giờ nha.
Đúng thời điểm đó, kinh thành dường như rơi vào hỗn loạn, một con ngựa chạy như bay, khi đến trước cửa Quân gia thì dừng lại, trên lưng ngựa là một nội thị cung đình. Sau khi hắn tiến vào Quân gia, một lúc sau Quân lão gia tử cũng vội vã ra khỏi nhà, hướng về phía hoàng cung mà tiến.
Cùng lúc đó, ngự y hoàng cung vô cùng vội vã chạy tới Lý phủ.
Hai cha con nhà Độc Cô gia cũng vội vội vàng vàng cưỡi kị mã chạy vào hoàng cung.
Các đương gia của càc đại gia tộc và các đại thần có địa vị một chút đều ào ào tiến về phía hoàng cung.
Người bình thương nhìn thấy đều nhận ra đã xảy ra chuyện, lớn đến mức có thể làm rung chuyển cả Thiên Hương quốc.
Trên thực tế, việc này cũng có thể gọi là đại sự. Thái sư Lý Thượng của đương triều đã gặp tai nạn hiểm nghèo, hiện vẫn đang hôn mê bất tỉnh, sống chết chưa biết. Lý thái sư chính là người đứng đầu tất cả quan văn của Thiên Hương quốc. Người này mà đột ngột mất đi, chắc chắn cả triều đình sẽ rối loạn.
Hoàng đế bệ hạ ngồi trên ngai vàng tức giận đập bàn: " Một tên quan văn đang tốt đẹp không muốn, lại bày đặt tu luyện huyền khí, cuối cùng không những luyện không thành mà còn làm cho cái mạng già chỉ còn lại nữa hơi thở. Hắn quản lý triều chính đã lâu, nếu hôm nay mất đi chắc chắn sẽ làm cho triều đình tê liệt! Tình trạng này làm sao trẫm không buồn bực cho được? mọi người …" Khi nói tới đây, hoàng đế bệ hạ đột nhiên ngưng lại, hai tay ôm trán, thở dài vô lực.
Thì ra là khi lão hoàng đế vừa nói vừa nhìn xuống đám triều thần, lão mới nhận ra rằng lão đang làm việc một việc rất ngu ngốc, thật sự là quá ngốc!
Đám lão thần phía dưới: Quân lão gia tử thì mặt mày đăm chiêu, hai mắt mông lung nhìn vào hư không, chắc chắn là hồn vía đang du lịch nơi nào rồi, tất nhiên những gì lão bệ hạ vừa nói, một cau lão gia tử cũng không nghe thấy.
Độc Cô Tung Hoành thì đứng nghiêng đầu, ngón tay không ngừng móc vào mũi mình ngoáy ngoáy, sau đó rút ra, vo vo lại thành viên rồi tùy tiện búng tay bắn ra xa, thái độ gì đây chứ ? (Thật là kinh tởm :61: )
Đường Vạn Lý Lý lão gia tử chau mày liếc xéo Độc Cô Tung Hoành, vừa tức giận thầm mắng, vừa nhảy đông nhảy tây để tránh "đạn mũi" bắn trúng mình, quả thật là quá đen mà :61:
Đừng nghĩ bình thường Đường lão gia tử và Mạnh gia, Lý gia ai ai cũng kiêu ngạo, nhưng trước vị lão đại này, dù tức giận muốn hộc máu nhưng một câu cũng không dám nói, dù có chửi cũng chỉ dám chửi ở trong lòng.
Mạnh gia lão gia tử thì trưng ra bộ mặt nghiêm túc, mắt cứ nhìn mũi, ra vẻ là đã nhập định quên tất cả mọi thứ.
Mộ Dung thế gia lão gia tử Mộ Dung Phong Vân lưng thì tựa vào cột trụ trong đại điện, chòm râu bạc trắng bay bay theo từng nhịp thở, từ miệng chảy ra… một dòng nước miếng. ( Mấy lão này ai cũng quá là kinh dị :110: )
Lão già của Tống gia thì cứ cuối đầu thật sâu, dường như đang nghiên cứu coi có cách nào để có thể đút đầu vào…. quần lót được hay không?
Lão hoàng đế nhìn thấy cảnh này thì hận không thể tát vài cái vào mặt mình: Nếu tức giận thì trút lên đầu mấy tên quan lại triều thần cũng được, tại sao ta lại vời mấy lão già này tới đây làm gì không biết. Nói với mấy lão này khác gì đàn gãy tai trâu đâu? Chẳng có tác dụng cái chó gì cả! Lão cuối cùng mất kiên nhẫn nói :" Thôi được rồi, là trẫm sai, đáng ra trẫm không nên làm phiền mấy "lão thần tiên" các ngươi làm gì, thôi các ngươi lui xuống về nhà ngủ hết đi, khỏi làm các ngươi mệ mỏi đứng đây".
Mấy lão già này nghe thấy mừng như bắt được vàng, tranh nhau tạ ơn rồi cáo lỗi rút lui. Độc Cô Tung Hoành bước đi vài bước rồi không biết nghĩ sao, đột nhiên quay lại dùng chân đạp thẳng vào mông của lão Mộ Dung Phong Vân :"Mau thức dậy, đừng ngủ nữa lão già, về nhà đi rồi… ngủ tiếp."
Mộ Dung Phong Vân miệng liên tục chép chép, giương đôi mắt ngái ngủ nhìn quanh, sau đó cuống cuồng chân tay: "Bệ hạ, cựu thần có tội, cựu thần đã có tuổi, nên vô tình ngủ gục tại cung vàng điện ngọc của bệ hạ, mong. . ."
" Tất cả cút hết cho trẫm, cút về nhà mà làm tuổi già sức yếu đi!" Hoàng thượng giận dữ gầm lên làm cho tất cả các bá quan văn võ còn lại sợ tới run rẫy. Mấy lão gia tử đểu bày ra bộ mặt bối rối và sợ hãi, nhưng khi vừa ra khỏi cửa cung, mấy lão già ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi rồi phá lên cười, sau đó nghênh ngang bỏ đi.
Từ trong hoàng cung, những tiếng quát mắng giận dữ như sấm sét đánh xuống của lão hoàng đế không ngừng vọng ra.
"Quân lão thất phu! Ngươi đứng lại cho lão tử!" Quân Chiến Thiên chuẩn bị lên ngựa rời khỏi hoàng cung thì chợt nghe phía sau có người gọi mình, quay đầu lại thì thấy Độc Cô Tung Hoành lão gia tử khuôn mặt xám xịt đen vọt tới.
" Ngươi kiếm ta có chuyện gì?" Quân lão gia tử nhíu đôi lông mày bạc trắng khó chịu hỏi: " Dám hô la hét ồn ào trước mặt lão phu, con khỉ già ngươi muốn tạo phản hả?"
"Đồ rơm rác, ngươi nghĩ ngươi là ai? Lão phu đã bao giờ thèm nhìn tới cái mặt ngươi?" Độc Cô Tung Hoành hừ mũi một cái rồi nói: " Lão phu đã quyết định sẽ giúp ngươi dạy dỗ đứa cháu của ngươi! Ta đang định lột một vài miếng da trên người nó, ngươi có ý kiến gì không?"
"Ngươi nói cái gì?" Quân Chiến Thiên đã xoay người định rời đi, nhưng khi nghe thấy thế liền quay lại, bây giờ trong mắt lão dường như đang chứa hai đạo thiểm điện (sấm sét): "Ngươi-thay-ta-dạy-dỗ-cháu-của-ta?" Cứ từng chữ một Quân lão nói ra thì lam quang cũng theo đó tăng vọt, một cổ khí thế bài sơn đảo hải mạnh mẽ phát ra, mặc dù không có tí gió nào xung quanh nhưng áo choàng có thêu hình huyết lan hoa của Quân lão bay phần phật trong không khí.
Đương nhiên lão gia tử đã thực sự tức giận! Hiện tại, ở kinh thành này, không có mấy người dám công khai đối chọi với Quân Mạc Tà. Tuy nhiên, Độc Cô gia chính là một số ít người dám làm điều đó, ví dụ như Độc Cô vô địch, Độc Cô Tiểu Nghệ, và cả Độc Cô Tung Hoành, người đang đứng trước mặt Quân lão gia tử.
Mà Độc Cô Tung Hoành này cũng là loại người nói được thì chắc chắn sẽ làm được!
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.

Dị Thế Tà Quân - Chương #108


Báo Lỗi Truyện
Chương 108/1284