Chương 106: Kẻ khóc người cười....


"Vâng." Lý Du Nhiên đáp ứng một tiếng, đem Ngọc san hô nhẹ nhàng đặt ở trước mặt Lý thái sư, sau đó đưa một tay đặt vào một bên của Ngọc san hô, hai mắt khép lại rồi hít một hơi thật sâu, cả người kim quang đại phát, có thể thấy rõ ràng một điều, hắn đang toàn lực vận dụng huyền công!
Một tiếng "Tranh" vang lên.... Vốn dĩ Ngọc san hô ban đầu trong suốt, hiện tại đã bắt đầu xuất hiện ánh sáng nhàn nhạt bên trong, liên tục luân chuyển như muốn thoát ra ngoài. Bằng mắt thường có thể thấy được xung quanh bề mặt Ngọc sang hô lam quang từ từ bay lên. Quỷ dị hơn là cả khối ngọc cũng theo đó mà chuyển thành màu xanh.
Chính là lúc này......
Lý Thượng hai mắt ánh lên vài phần khát vọng, cố gắng kìm nén kích động, chậm rãi vươn bàn tay phải gầy dét ra, nhẹ nhàng phủ lên một bên Ngọc san hô, trong khoảnh khắc đó, lam quang bị Lý Du Nhiên khống chế, từ từ di động với tốc độ có nhận thấy bằng mắt thường, từng chút, từng chút qua bàn tay tiến nhập vào trong cơ thể của Lý thái sư.
Lam khí đi vào cơ thể, khuôn mặt Lý Thượng vố đang cố gắng kìm nén kích động cũng hiện lên một tia hoan hỉ; lão rõ ràng cảm giác được kinh mạch toàn thân đang trở nên dễ chịu hơn trước rất nhiều, lam khí càng nhiều, cảm giác càng khoan khoái. Lý Thượng chỉ cảm thấy cả người càng ngày càng nhẹ nhõm, gần như linh hồn cũng đang run rẩy.
Đan điền năm đó bị Quân lão tặc một quyền đánh cho vỡ nát, vốn ko còn cảm giác, hiện hôm nay lần đầu tiên mơ hồ có chút đau đớn, nhưng ngay lập tức lại bị lam khí ôn nhu hóa giả, kinh mạch khôi phục cực nhanh. Cả hai vẫn đang rất tập trung theo dõi toàn bộ biến hóa, trong lòng vô cùng vui sướng. Do đang vô cùng kinh hỷ cả hai đều ko có phát hiện, màu sắc của Ngọc san hô đang từ từ biến đổi, trong nháy mắt, hoàn toàn chuyển thành màu trắng, bên trong tầng lam khí đang có một dòng linh khí bạch sắc đang ko ngừng tả xung hữu đột, vô cùng cuồng bạo. Lam khí vốn đang bao quanh khối ngọc cũng ko ngừng vây hãm, tiêu trừ bạch khí, từng chút từng chút một, bạch khí tuy rằng điên cuồng ko ngừng chống cự nhưng thủy chung vẫn ko có thoát ra được. Mặt khác, dưới sự hỗ trợ của Lý Du Nhiên và hấp thu của Lý Thượng, màu sắc của lam khí ngày càng nhạt, trong khi bạch khí ngày càng nồng đậm. Lúc này, hai người kia vẫn đang vô cùng vui vẻ, thấy sắc ngọc mờ dần, họ đều nghĩ rằng chỉ cần một chút nữa thôi, đan điền có thể khôi phục hoàn toàn rồi!
Mấy chục năm qua, Lý Thượng luôn bị vết thương luôn hành hạ, thế mà trong hôm nay, tất cả sắp sửa khôi phục như thường, hỏi sao lão ko kích động? Không mừng rỡ như điên? Với một người đã trải qua bao nhiêu sóng gió, tao ngộ trong đời như Lý Thượng, hiện tại cũng ko có kiềm chế được nữa...…Trong lòng lão đang rất vui mừng, thanh âm run run: "Du Nhiên, đan điền của ta chuẩn bị lành lặn như trước rồi".
Lý Du Nhiên cuồng hỷ nói: "Gia gia, từ bây giờ trở đi, thương thế mà Quân lão tặc gây ra sẽ khôi phục hoàn toàn rồi! Lý gia ta về sau cũng không cần cố kị gì nữa! Ha ha "
Tổ tôn hai người vốn đang thập phần vui vẻ với những viễn cảnh tươi đẹp thì bỗng nhiên....!
Ngay vào lúc niềm vui sắp trọn vẹn, biến cố xảy ra. Đúng vào thời điểm quyết định, dòng linh khí ngoại lai do Quân Mạc Tà đưa vào bị phong ấn trong khối ngọc trước đó giống như cuồng long xuất thế, phá bỏ vây hãm nhanh như chớp theo dòng lam khí vọt lên!
"Phanh..." một dòng linh khí vô cùng dị thường, cuồng bạo, quỷ mị đi vào kinh mạch đang được chữa trị của Lý Thượng, rồi từ đó một thẳng một đường tàn phá tứ tung tiến vào trong đang điền sắp sửa được chữa trị hoàn toàn của lão!
Không kịp đề phòng, Lý Thượng chỉ cảm thấy đan điền nổ "ầm" một tiếng, sắc mặt nhất thời trắng bệch, đan điền vốn thiếu một chút nữa là khỏi hẳn thì một lần nữa lại nát vụn. Nó giống như một vụ nổ hạt nhân, chỉ trong nháy mắt lan tràn đi khắp kinh mạch. "Phụt"... Lý Thượng phun ra một ngụm máu tươi, cả người mất đi tri giác, ngả ngửa ra sau.
"Gia gia!" Lý Du Nhiên kêu thảm một tiếng, tâm thần đai biến.
Vào lúc Lý Thượng ngã xuống, hai luồng linh khí bên trong khối ngọc vẫn đang đấu đá liên tục, không có báo trước "Phanh" .... một tiếng nổ tan, đứng ngay bên cạnh, đang lo lắng cho sự tình của gia gia, Lý Du Nhiên đâu có để ý đến sự thay đổi này, ngay lập tức bị mảnh ngọc bắn đầy vào mặt. Hắn kêu thảm một tiếng, trong chốc lát máu tươi đã phủ kín khuôn mặt, lảm nhảm: "Chuyện gì xảy ra? Vì sao? Đây là vì sao? Ai có thể nói cho ta biết đây là chuyện gì?"
"A.........!" Cũng chẳng còn cố kị gì, hắn ngửa mặt lên trời gào thét; chỉ trong chớp mắt, từ một người vốn luôn trầm ổn như bàn thạch, Lý Du Nhiên vẻ mặt hoảng loạn, bất lực, lo lắng, dữ tợn, đầy máu, giống như ác quỷ xuất thế!
"Ngọc san hô! Ngọc san hô rõ ràng hữu dụng, tại sao đột nhiên lại nổ tung? Tại sao? ! Sư phụ lão nhân gia, ông ta đã cam đoan, đảm bảo rồi mà...… a.....!" Hắn ko có để ý tới vết thương đau rát trên mặt mình. Hiện tại hắn giống như điên loạn rồi!
Tai biến này, nói thật, ngay cả Quân Mạc Tà cũng chẳng biết nói thế nào. Chắc chắn Quân đại thiếu gia cũng ko có ngờ rằng cỗ linh khí mình chỉ vô tình cài vào khối ngọc lại có hiệu quả kinh người như vậy! Từ đầu tới cuối trong đầu hắn cũng đâu có ý nghĩ sẽ phá hoại người dùng ngọc này, hơn nữa hắn cũng đâu biết người cần ngọc là Lý Thượng đâu, chỉ đơn giản là ghét cái mặt của Lý Chấn mà thôi. Cùng lắm thì hắn cũng chỉ có ý định phế bỏ khối ngọc đó mà thôi!
Tuyệt đối hắn không ngờ tới, cái thứ bé tẹo mà hắn đưa vào tiềm ẩn trong đó lại giống như một trái bom nổ chậm, khi kích hoạt hậu quả thật kinh người! Đúng vào lúc quyết định nhất, nó làm tan biến hoàn toàn mọi hy vọng khôi phục đan điền, tu luyện huyền khí của Lý thái sư, hơn nữa với tình trạng hiên tại của lão, cho dù là thần tiên hạ phàm cũng vô phương cứu chữa đan điền một lần nữa! Không chỉ có như vậy, thân thể vốn đang suy nhược của lão, sau sự cố này chỉ sợ còn kém hơn nữa, thiếu chút nữa lấy luôn cái mạng già của lão!
Quả nhiên vô tình thành cố ý! Một vốn bốn lời!
Ngoài ra, cũng không thể bỏ qua một phần cũng rất đặc sắc, đó là từ một Lý Du Nhiên anh tuấn tiêu sái, bây giờ bộ dáng thật thảm hại, trên khuôn mặt bị thương chằng chịt! Cái này cũng chẳng khác gì bị người ta hủy đi dung mạo! Nếu không phải hắn phản ứng nhanh nhẹn hơn người kịp nhắm mắt lại, ko khéo bây giờ bị mù rồi ấy chứ!
Vì vậy, với một người luôn coi trọng bề ngoài như Lý Du Nhiên, cíi một người luôn coi trọng bề ngoài như Lý Du Nhiên, chắc chắn sẽ phải mang khăn che mặt một thời gian, tai nạn lần này thật là . . . ma xui quỷ khiến.
Thiên hạ nào ai giống ai....
So với việc Quân gia đang vui vẻ từ trên xuống dưới, thì không khí sợ hãi như một tầng mây đen bao trùm Lý gia, còn Độc Cô thế gia thật giống như trong một lò lửa!
Từ lúc Linh Mộng công chúa tới chơi trong chốc lát, ngay sau khi Độc Cô lão phu nhân an bài, đưa Độc Cô Tiểu Nghệ rời khỏi, Độc Cô thế gia giống như một thùng thuốc súng vài trăm cân phát nổ!
Độc Cô Tung Hoành lão gia tử chỉ mặt Độc Cô Vô Địch chửi rủa cả canh giờ, thỉnh thoảng quá giận dữ còn kèm theo quyền đấm cước đá, Đại tướng quân Độc Cô Vô Địch đau đớn đến méo cả mặt nhưng mười phần không dám mở miệng hay phản khán, nói thật, bây giờ hắn còn buồn bực hơn cả lão cha nhiều.
"Ngươi là heo a! ? Ngươi vô dụng, vô liêm sỉ, Vương bát đản! Cho ngươi trông coi nữ nhi, ngươi xem ngươi làm được cái gì? Hả? Đồ súc vật! Đồ con lợn!" Độc Cô lão gia tử nộ khí xung thiên: "Chửi ngươi là lợn vẫn còn coi trọng ngươi đấy! Ngươi, tên súc sinh ......! Tức chết ta mấ...t. Quân Mạc Tà....chính là Quân Mạc Tà, ngươi ... con mịa ngươi mắt bị mù rồi hả?"
Độc Cô Vô Địch mặt bị nước bọt bắn đầy cũng ko dám lau đi, lúng túng, nói: "Cái này.... con cũng không biết, nếu biết trước con.... "
Còn chưa nói hết câu, lại một trận bão vũ cuồng phong nổi lên.
"Phì, ngươi không biết ai biết? Vậy ngươi biết cái rắm gì, ngươi là cha nó ngươi ko biết ai biết....!"
Độc Cô Tung Hoành giận tới mức sắp sửa tàu hỏa nhập ma: "Một tên tiểu tử nổi danh ăn chơi đàn đúm, khắp cả kinh thành ai mà ko biết, người tốt không muốn, lại muốn cái loại đổ đốn! Con gái nhà lành ai muốn gả cho một thằng như nó hả? Huống chi là Tiểu Nghệ nhà chúng ta? ! Ngươi là tên đầu đất hả, óc ngươi làm bằng thứ gì kinh khủng vậy, đậu hũ với nước lã à? Hay là óc con lừa? ! Vô liêm sỉ.... ngu hết cả phần của thiên hạ...! Ngu xuẩn! Không hiểu sao lão tử lại nuôi được một thằng con quý báu như ngươi, cả đời anh minh như lão tử mà cũng bị tên đầu heo như ngươi làm tức chết! . . ."
Độc Cô Vô Địch bị "mưa xuân" phun vào mặt xối xả, không mở được mắt ra, chỉ rụt rè nói: "Phụ thân đại nhân xin bớt giận, . . . Tiểu Nghệ hình như tâm tình cũng mới chuyển biến một chút, hình như vẫn chưa có tiến triển gì, cho nên chuyện hai đứa nó chắc chắn vẫn còn cứu vãn được!" Câu nói của hắn một lần nữa làm vỡ cả một "tổ ong vò vẽ"....
Độc Cô lão gia tử lập tức nổi giận đứng lên, tung một cước, nhất thời cả thân hình khôi vĩ của Độc Cô đại tướng quân giống nhưng quả bóng bị đá bay ra ngoài, lão quát lớn : "Ngươi...…! Cái ngươi nói là tiếng người đó hả? Cái gì gọi là chưa có tiến triển? Lẽ nào ngươi còn muốn nó thực sự tiến triển? Chưa muộn, có thể cứ vãn? Không lẽ đợi tới lúc bụng con gái ngươi phưỡn ra mới giải quyết hậu quả sao? Ngươi cho là loại chuyện như vậy tên súc sinh kia ko có làm được?" Càng nói càng giận, Độc Cô lão gia tử lao lên túm lấy thằng con đấm đá túi bụi!
Bình thường mỗi lần như vậy, lão phu nhân vẫn ra khuyên bảo, nhưng lần này cũng chỉ dám đứng bên cạnh nhìn, ko dám ho hoe gì, khơi khơi phang thêm một câu: "Đánh đúng lắm...đánh mạnh vào! Không biết tại sao Lão nương lại sinh ra một thằng con đầu đất như ngươi?"
Đánh tới mỏi tay, nộ khí của Độc Cô lão gia tử mới giảm đi đôi chút. Nghiêm mặt nói: "Chuyện này phải chấm dứt ngay, nhân dịp Tiểu Nghệ đang ở trong cung với công chúa vài ngày, ngươi mau tìm cách giải quyết triệt để đi! Nếu chuyện này còn đến tai lão tử một lần nữa, lão tử đá chết ngươi! Còn không lăn đi? Sao? Hay là muốn lão phu tự mình đi!"
Độc Cô đại tướng quân mặt mũi bầm dập vội vội vàng vàng đứng lên, chuồn thẳng.
Sau khi ăn đòn của lão gia tử trở về nội viện của mình, nhất thời trong viện "gà bay chó sủa", người đầu tiên bị "hỏi thăm" là các phu nhân, sau đó truyền xuống: lệnh cho Độc Cô Anh, Độc Cô Hùng, Độc Cô Hào, Độc Cô Kiệt, Độc Cô Trùng, Độc Cô Thượng, Độc Cô Tiền lập tức từ quân doanh ngoài thành trở về! Không được chậm trễ! Nếu không xử theo quân pháp... gia pháp.
Độc Cô Đại tướng quân quyết định bắt Quân Mạc Tà khai đao! "Tên súc sinh ghê tởm, ngang nhiên dụ dỗ con gái ta! Làm hại lão tử bị trận đòn oan! Không phải ngươi ngại mình sống quá lâu chứ? Ngươi nghĩ rằng có gia gia của ngươi che chở, lão tử thực sự không dám giết ngươi? Chỉ bằng trận đòn phải chịu hôm nay lão tử cũng đã muốn lột da ngươi rồi, chưa kể ngươi dám trêu chọc bảo bối của ta! Hừ...hừ....!
Tên của bảy người Độc Cô Đại tướng quân vừa nhắc chính là tên của Độc Cô Thất Kiệt do chính Lão gia tử yêu quý đặt cho. Tên của bảy người theo thứ tự chính là "
Anh hùng hào kiệt xông lên trước" ! Thật làm người ta hâm mộ ko thôi.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.

Dị Thế Tà Quân - Chương #106


Báo Lỗi Truyện
Chương 106/1284