Chương 102: Mông thật trắng...


Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quân Mạc Tà sớm nhìn ra mục đích của người này khi phóng cây sào trúc kia, một là muốn giết mình, nhưng còn có một dụng ý, đó chính là vạn nhất phóng trượt không thể giết mình, còn có thể dùng để điểm chân mượn lực; về điểm này rất dễ dàng nhận thấy, theo cách mà hắn hạ xuống mặt hồ, hắn lao xuống rất nhanh và mạnh, nhưng hai chân lại hạn xuống trước, mà nếu là cao thủ dưới tình huống như vậy, bình thường đều phải là đầu dưới chân trên. Nói như vậy để hiểu được tốc độ của những cao thủ trong tình huống như vậy nhanh hơn gấp hai, ba lần so với người này!
Nhưng cũng vì thế mà có thể đoán ra một điều, vị Lưu đại nhân này tuy là một cao thủ Kim phẩm đỉnh phong cao cao tại thượng, nhưng hắn... không biết bơi!
Tất cả những điều này, trong nháy mắt Quân Mạc Tà căn cứ vào tình hình mà đoán định. Cho nên hắn lập tức lựa chọn phương án đem sào trúc bẻ gẫy, mất đi điểm tựa duy nhất này, khi tên khốn kia hạ xuống mặt hồ thì làm gì còn chỗ mượn lực, như vậy, cho dù có chết đuối cũng đuổi không kịp mình!
Nhưng điều mà Quân Mạc Tà không ngờ tới, đó là sào trúc tuy dài nhưng cũng rất cứng cỏi, hơn nữa lớp bùn trong đáy hồ cũng rất sâu, nên sào trúc không có bị nhổ lên. Nhìn thấy người nọ sắp hạ xuống, hắn đành phải buông tay khỏi sào trúc, trần truồng bơi vào khu lau sậy trốn đi. Cả người hắn trần như nhộng, tựa như một con bạch ngư mang theo một ít rong rêu màu đen nhanh chóng bơi đi.
Vị Lưu đại nhân kia vốn đã tính toán kĩ lưỡng mọi chuyện, hắn dám chắc tên nghe trộm này sẽ chỉ biết trốn chạy mà thôi. Tất nhiên tên này cũng không phải là nhân vật lợi hại gì, chỉ cần mình xuất thủ là có thể tóm gọn. Mặc dù bản thân không biết bơi, nhưng có sào trúc mượn lực, tiến có thể công lui có thể thủ. Chỉ cần xoay người một cái là có thể nhảy trở lại thuyền; cho nên hắn không hề cố kỵ, sào trúc được phóng ra cả người lập tức bay theo, trực tiếp đón đỡ một đạo thủy tiễn đánh tới. Lưu đại nhân ống tay áo phất nhẹ một cái. Cột nước nhất thời bị gạt sang một bên, đến lúc này hắn cũng dễ dàng biết được đối phương công lực không cao. Biết vậy hắn lại càng thêm yên tâm hạ xuống vị trí sào trúc vừa cắm vào; nhưng nào biết đâu rằng, vào thời điểm tới gần mặt hồ, hai mắt đảo qua, hắn kinh hoảng phát hiện ra cây sào trúc vừa mới còn ở trước mắt thoáng cái đã biến mất không thấy tăm hơi!
Đến lúc này hắn thực sự hoảng loạn, cả người đang trên không trung. Sau khi đã hết đà, không có điểm tựa để đặt chân, giống hệt như thiêu thân lao đầu vào lửa, tòm một tiếng rơi vào trong hồ. Vừa mới rơi xuống nước còn chưa tới kịp trấn tĩnh lại, liền thấy ngay trước mặt, cách đó không xa hai mảng mông lắc lắc hướng về chỗ nước sâu phí xa bơi đi. Hắn vô cùng giận dữ muốn vùng lên đuổi theo!
Đúng lúc này, đột nhiên dòng nước phía trước trở nên khác thường, ông một tiếng, một cây sào trúc rất dài mạnh mẽ rẽ nước đập về phía hắn!
Nếu hắn biết bơi, tự nhiên có thể tránh kịp thời, nhưng khổ nỗi hắn lại không biết bơi. Rơi vào lòng hồ cả người đang hoảng loạn, mất cả tinh thần, làm sao còn lo lắng được gì, "Bộp" một tiếng , hắn bị đập mạnh một nhát. Đầu tiên sào trúc quất thật mạnh vào hai chân đang vùng vẫy của hắn, một tiếng kêu thảm thiết, đau đớn giống như tê tâm liệt phế đè nén còn chưa kịp phát ra. Theo bản năng cả người gập lại, ngay lúc ấy sào trúc bồi thêm một nhát nữa, "Oanh" một tiếng, hung hăng vụt mạnh lên đầu của hắn!
Kêu thảm một tiếng, Lưu đại nhân cả người bị đánh tơi tả như một chiếc diều đứt dây, bị vụt hai lần cực mạnh, máu tươi loang lổ trong nước, hắn giống như một con cá bị đánh bay lên khỏi mặt hồ. Hướng thẳng về phía thuyền hoa bay đi. Trong ấn tượng cuối cùng của hắn, chỉ thấy một cặp mông đang lắc lư ở trước mắt ... Mông thật là trắng!
Từ trên thuyền hoa một bóng người mảnh khảnh nhẹ nhàng bay ra. Toàn thân bao phủ ngân quang. Hiển nhiên là Nguyệt nhi cô nương bên cạnh Lưu đai nhân lúc trước, hai tay nàng cẩn thận đón lấy thân thể Lưu đại nhân, lập tức xoay người, bay ngược trở lại thuyền, thì ra trên lưng nàng có buộc một sợi dây thừng... Nguyệt nhi cô nương trở lại trên thuyền. Vẻ mặt nàng vô cùng phức tạp nhìn ra xa, tên nghe trộm vừa nãy đã chạy mất rồi. Phía trước ngoài mấy chục trượng, đó là một mảng lau sậy rậm rạp. Mà bây giờ đang là ban đêm trời tối đen như mực. Bản thân lại vừa cứu người, cho dù rất muốn đuổi theo cũng không đuổi kịp nữa rồi… Vị Lưu đại nhân lúc trước uy phong lẫm liệt làm sao, mà giờ phút này đã hấp hối nằm ở dưới chân của mình, hôn mê bất tỉnh...
Bên kia tại một chỗ lau sậy kín mít, Quân Mạc Tà vẫn chưa hết khiếp sợ, thừa dịp đêm tối cả người trần truồng bò nhanh lên bờ, vội vàng chạy đi, trong lòng thầm kêu vô cùng may mắn: nếu không nhờ lần bị thương vừa qua, Khai Thiên Tạo Hóa Công tiến thêm một bước nữa. Chỉ sợ lần này toi rồi rồi! Đúng là "nhân họa đắc phúc"
"Bịch" một tiếng đánh ngã một tên vẻ mặt đang vô cùng thoả mãn, xiêu xiêu vẹo vẹo vừa mới đi ra từ thanh lâu, Quân Mạc Tà nhanh chóng cởi lấy y phục của hắn, vội vội vàng vàng khoác tạm lên người, thoáng một cái đã không thấy tăm hơi hắn đâu nữa. Trên mặt đất chỉ còn lại một cơ thể trần truồng mập mạp hình chữ đại. Tiểu huynh đệ của hắn bé tẹo, mềm oặt vắt sang một bên trông vô cũng thảm hại (^_^!).
Lúc này, tám gã hộ vệ của Quân gia đang phát điên lên đi tìm thiếu gia nhà mình, bọn họ rất hiểu việc để lạc mất người kiểu này nghiêm trọng thế nào nếu như để cho Quân lão gia tử biết. Tám người bảo hộ thiếu gia không tốt thì với tội danh này, có chạy đằng trời cũng không thoát được; nếu mà vạn nhất thiếu gia bị làm sao... Cả bọn không dám nghĩ tiếp nữa… Tìm kiếm cả đêm, tám người mới mệt mỏi trở về, vừa đến cổng, liền thấy một bóng người rất giống thiếu gia nhà mình đang lén lút, vội vàng đi về.
Vì sao lại nói là rất giống thiếu gia nhà mình? Bởi vì người nọ mặc một bộ quần áo vô cùng không phù hợp với dáng người, có vẻ rất chật vật, đầu tóc rối tinh rối mù. Quân đại thiếu gia mặc dù mười phần là một tên bại hoại gia tử quần áo lụa là, nhưng vóc dáng không tồi, cho nên ngày thường hắn vô cùng chú ý cách ăn mặc của bản thân, nhất quyết không có lôi thôi, lếch thếch như nguời kia! Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp?
Tuy nhiên, dù nghĩ vậy nhưng tám gã hộ vệ kia vẫn quan sát rất cẩn thận, ngay sau đó kinh hỉ hô lớn. Quá tốt rồi! Cái người vừa nhìn giống như một người qua đường lôi thôi, lếch thếch kia ko phải Quân đại thiếu gia nhà mình thì còn có thể là ai đây?
"Cả tám người các ngươi sao thế? Chẳng lẽ buổi chiều bị đám hộ vệ chó chết của nha đầu Linh Mộng dọa cho hết hồn rồi hả! Khốn kiếp. Không nghe ta nói hả?" Quân Mạc Tà cũng chẳng them để ý bọn chúng nữa, vội vã chạy vào nhà. Vừa chạy vừa ko ngừng lắc đầu thầm nghĩ: " Thôi kệ, làm việc của mình trước. Toàn một lũ vô dụng, đúng là sắt không rèn rũa cẩn thận thì cũng chẳng ra cái giống gì. Không phải chỉ là một Thiên huyền sơ giai cao thủ thôi sao? Thế mà cũng có thể làm cho cả đám hộ vệ của mình sợ vãi tè? Thật là tức chết, nhìn thấy bộ dáng của bọn nó, ta thà đi trước cho được việc!"
"Chết? "Tám người nhất thời nhớ đến lúc tên Dạ Cô Hàn kia giận dữ gầm lên một tiếng, ngay sau đó làm cho cả bọn đờ hết người ra, chẳng lẽ vừa nãy bọn mình cũng như vậy, ngay cả thiếu gia cũng nói thế, sau đó thiếu gia cũng tức giận mà đi trước rồi! Trợn mắt há mồm nhìn Quân Mạc Tà, cả tám người đầu óc hoàn toàn rối loạn.
Bọn họ vẫn đang đứng bất động, thầm hỏi, nếu thiếu gia muốn đi một mình, vì sao lại cùng với chúng ta trở về? Chúng ta đã đi tìm lại tất cả nhưng nơi có thể rất lâu, mà không có tìm thấy thiếu gia đâu cả? Còn nữa, bộ y phục thiếu gia đang mặc trên người kia, đó là những thứ chỉ có người nhà các phú gia bình thường hay mặc mà thôi, còn y phục của thiếu gia đâu? Hơn nữa, tại sao tóc của thiếu gia lại ướt nhèm như vậy?
"Còn đứng đó, không lê cái xác cho ta"
Quân Mạc Tà một chân đã bước qua cổng, cũng không thèm quay đầu lại, lên tiếng quát tháo. Bọn hộ vệ lúc này như mới ở trong mơ tỉnh lại, chậm chạp bước đi, theo sau thiếu gia đang rất thần bí kia vào nhà. Tám người đều đang vô cùng buồn bực, Đại thiếu gia hôm nay sao lại chạy nhanh thế nhỉ, chẳng lẽ bị ma ám?
Đang không vui vẻ gì, cả người lại trần như nhộng khoác mỗi một chiếc áo bên ngoài, chân đất tóc ướt, cảm giác rất lạnh và khó chịu, Quân Mạc Tà ba chân bốn cẳng vội vàng chạy đi thay quần áo, vạn nhất bị người khác biết kỳ thật trước đó mình trần truồng bơi chạy trốn, sau đó cứ như vậy mà nhong nhong trên phố, mãi sau mới kiếm được quần áo để mặc vào về nhà! Lúc đó, thanh danh một đời Quân đại sát thủ ta không phải tan theo nước hồ rồi sao...
Đại môn của Quân phủ nhanh chóng được mấy người đi sau đóng lại!
Trời về khuya, trăng cũng đã lên cao, Quân Vô Ý đang một mình ngồi trên xe lăn, bình thản, tự rót rượu uống một mình, lẳng lặng chờ đứa cháu trở về. Ánh trăng nhu hòa soi sáng khuôn mặt cương nghị của hắn, mờ mờ ảo ảo, trong mắt hắn ánh lên vẻ bình tĩnh, xen lẫn cả một chút nóng nảy, lo lắng.
Hy vọng, để rồi thất vọng, hy vọng, rồi lại phải…Tuyệt vọng!
Ngoài sân một âm thanh vang lên, rất nhanh Quân Mạc Tà cả ngươi y phục chỉnh tề đạng cười hì hì đi vào.
Quân Vô Ý quay xe lăn lại, bình tĩnh, yên lặng nhìn Quân Mạc Tà, cẩn thận quan sát kỹ hắn một lượt, phát hiện không có vấn đề gì mới nhẹ nhàng thở ra: "Nghe nói ngươi buổi chiều ở Thịnh... Bảo đường gây ra chuyện lớn phải không?"
"Đúng vậy!" Quân Mạc Tà thành thực trả lời: "Cháu có gây chuyện ở Thịnh Bảo đường!" Đột nhiên hắn cảm thấy có chút gì đó không đúng, tại sao khi Tam thúc nói đến Thịnh Bảo đường lại có phần ngập ngừng? Khẩu khí cũng vô cùng không thích hợp.
Quân Vô Ý nhíu mày, hai mắt nhìn xuống, im lặng, thật lâu sau chậm rãi nói: "Ngươi có biết không, khi nhận được tin này, ta cả người đổ mồ hôi lạnh, gia gia của ngươi tuy ngoài mặt nhìn như không có chuyện gì, nhưng ta biết rõ ông cũng rất lo sợ! Mạc Tà, thúc biết ngươi rất có dũng khí, nhưng....... nhưng mà nếu không phải là chuyện bất khả kháng, hay là liên quan tới chuyện sống chết trước mắt, ngàn vạn lần cháu không được cùng Thịnh Bảo đường phát sinh xung đột gì cả. Thịnh... Bảo đường... Quân gia chúng ta không thể trêu vào, ít nhất hiện tại là như vậy, hiểu chưa?" Những lời này, hắn nói thật chậm, cơ hồ là gằn từng tiếng một, thật sự rất khó có thể tưởng tượng được, những lời như vậy lại được thốt ra từ miệng một Thiết hán như hắn!
Quân Mạc Tà cũng ngẩn ra, chậm rãi ngồi xuống ở trước mặt hắn, cất tiếng nói: "Tam thúc, việc này có thể không giống như là lời thúc nói đâu, chẳng lẽ Thịnh Bảo đường này đáng sợ như vậy sao? Ngay cả thúc cũng sợ bọn họ?"
Quân Vô Ý quay đầu đi chỗ khác, không cho hắn nhìn thấy biểu tình phức tạp trong ánh mắt của mình, chỉ hờ hững nói: "Nếu là một mình ta, ta tự nhiên không có sợ gì Thịnh Bảo đường! Thậm chí, so với Thịnh Bảo đường còn mạnh hơn cả trăm lần, nhưng cho dù có năng lực như thế nào, một đời con người ta cũng chỉ ngắn ngủi như cỏ cây mùa xuân, cùng lắm là chết mà thôi! Mà ngươi cũng vậy, Mạc Tà, ta biết ngươi gan dạ, thông tuệ hơn người, không sợ trời không sợ đất, về điểm ấy tam thúc ta thực sự rất vui mừng, nhưng mà, ta lại cảm thấy được rằng, ngươi đối với gia tộc không thấy rõ được trách nhiệm của mình, cho nên, ta hy vọng ngươi nghe lời của ta! Vô luận thế bào cũng phải nhớ kỹ một điều, ngươi là thế gia đệ tử! Phía sau ngươi, là cả một đại gia tộc lâu đời - Quân gia!"
"Gia tộc, phần lớn thời điểm đều là chỗ dựa vững chắc, là trợ thủ lớn nhất của ngươi, nhưng cũng có những lúc, nó chính là cản trở duy nhất của ngươi!" Quân Vô Ý ngẩng đầu, ánh mắt bối rối, như hàm chứa rất nhiều điều không thể nói rõ hết ngay lúc này được: "Chỉ cần gia tộc còn hi vọng, chúng ta... tuyệt đối không thể buông tay! Đây là vinh quang của thế gia đệ tử, nhưng cũng là bi ai, là trách nhiệm!"
Quân Mạc Tà im lặng, thật lâu sau mới nhoẻn miệng cười, nói: "Cháu hiểu rồi!"
"Hiểu được là tốt rồi." Quân Vô Ý ôn hòa cười nói: "Chính vì việc này, ta đã đợi ngươi về cả đêm. Hiện giờ ngươi cũng đã hiểu được, nào, hãy cùng ta uống một chén."
"Uống rượu? Tạm thời không được, chỉ sợ trong vòng mười ngày nửa tháng tới thúc cũng không thể uống rượu. Bởi vì… cháu phải chúc mừng thúc một tiếng mới được, năm loại dược liệu kia, hiện giờ đã đủ rồi." Quân Mạc Tà mỉm cười: "Hơn nữa, số kim để châm cứu, từ nửa tháng trước cháu cũng đã chuẩn bị xong. Tam thúc, sau khoảng mười ngày, chiếc xe này thúc cũng không cần ngồi nữa, có thể dỡ ra nhóm bếp, ngày đốt xe cũng chính là ngày thúc sẽ thoải mái ăn uống túy thích rồi…!"
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.

Dị Thế Tà Quân - Chương #102


Báo Lỗi Truyện
Chương 102/1284