Chương 425: Mãi Túy (Mua Say)



Quân Tây Bắc rốt cuộc cũng không hạ được Long đảo. Một trong những nguyên nhân là họ đã bị tổn thất thảm trọng trong cuộc chiến vừa rồi, mà nguyên nhân khác quan trọng hơn đó là sĩ khí đã bị đả kích trầm trọng.

Mỗi khi nhớ đến tình cảnh hôm đó, bọn họ đều run lên cầm cập.

Sự oai phong lẫm lẫm không ai bì kịp của Long vương đã khắc sâu vào tâm khảm yếu ớt của mỗi một tướng sĩ.

Ngay cả chuẩn S cấp ma thú là Thanh giao mà cũng bị ông ta khống chế được, vậy thì làm sao có thể chiến thắng được ông ta đây?

Dù là ai cũng không thể khiến cho các binh sĩ được khôi phục sĩ khí trong một thời gian ngắn cả; vả lại đại quân của Lam Nguyệt cũng sắp đến gần, còn phe mình thì bị tổn thương nguyên khí trầm trọng, dù bây giờ có thể chiếm được Tát La, vậy thì họ cũng không còn sức để phòng thủ nữa rồi.

Nếu trận đó có do đích thân Bái Yết La thống lãnh thì cũng không thay đổi kết quả được. Phe Tây Bắc chỉ đành bỏ qua Long đảo, thậm chí hơn mười tòa thành vừa chiếm được cũng phải bỏ rơi nốt. Giờ đây họ chỉ có thể tập trung binh lực để cố thủ các lãnh địa đã chiếm được từ trước.

Khi Lam Nguyệt kéo đại quân đến nơi, quốc gia trung lập cuối cùng ở trên biển liền trở thành trận doanh của phe Đông Nam.

Thế chân vạc ở trên đại lục rốt cuộc cũng bị lật đổ.

Chiến hỏa giữa hai phe nam bắc vẫn tiếp tục không ngừng, chỉ là không có phe nào có thể chiếm được đại tiện nghi mà thôi.

oooOooo

Một năm sau, trong một tửu điếm tại thành Tư Ba Đạt Khắc Lộ, nguyên là thủ đô của Tát La.

- Lão bản, cho ta thêm một bình rượu nữa!

Người vừa lên tiếng là một kẻ tóc tai rối bù, miệng đầy bột phấn, nhìn khuôn mặt của hắn rõ ràng là một tên túy quỷ. Y phục của hắn dơ bẩn rách nát, toàn thân tỏa ra mùi hôi thúi vô cùng, đã vậy lại còn có mấy con ruồi bay tới bay lui quanh người hắn nữa. Trên bàn của hắn có đầy bình rượu không nằm la liệt ra đấy, vậy mà hắn vẫn còn kêu thêm rượu nữa chứ.

Vốn dĩ lão bản của tửu điếm này cũng rất rộng lượng và thường hay hoan nghênh khách nhân, nhưng vấn đề ở đây là tửu điểm của lão vốn có đẳng cấp nhất định, mà tên ma men trông giống như một tên khất cái kia đã đuổi đi khá nhiều khách của lão rồi, hơn nữa trong mấy tháng gần đây, hắn ngày nào cũng tới đây quấy rầy, khiến cho nhiều khách quen của lão đã bỏ đi mất.

Sau khi uống thêm vài bình nữa thì cũng đến giờ đóng cửa. Trong thời buổi chiến tranh, liên minh thương hội của Tây Bắc đã cấm các tửu điếm doanh nghiệp mở cửa quá trễ.

Tên túy quỷ lảo đảo đứng lên rồi lè nhè gọi:

- Lão bản, tính tiền!

- Được!

Lão bản lấy bàn tính ra tính toán chớp nhoáng, sau đó mỉm cười nói với gã túy quỷ:

- Tiên sinh, tổng cộng là hai mươi sáu kim tệ và bốn ngân tệ, còn mấy đồng tệ lẻ tẻ thì không tính.

Trên thực tế thì lão tính ra chỉ có hơn hai mươi lăm kim tệ một chút thôi, nhưng lão đã tính thêm các phí tổn vào nữa. Dựa theo kinh nghiệm, gã hán tử say này sẽ không tính toán chút nào đâu.

Tửu quỷ thò tay vào trong túi, tìm tìm một lát, sau cùng chỉ lấy ra năm kim tệ, rồi hắn nhíu mày nói:

- Ủa, tiền đâu?

Vẻ tươi cười của lão bản đột nhiên méo mó đi:

- Tiên sinh, ngài tìm thử xem.

Gã tửu quỷ tìm khắp người một lượt nữa, nhưng ngoài mấy viên đất ra thì không còn gì nữa. Hắn gãi gãi đầu rồi nói:

- Lão bản, tiền của ta đã dùng hết rồi. Hay để ngày mai nhé, ngày mai ta nhất định sẽ trả hết.

Nụ cười của lão bản rốt cuộc cũng đông cứng lại. Nhìn tên tửu quỷ này mỗi lần uống là dường như uống nhiều hơn cả số lượng rượu mà lão bán được mỗi ngày nữa. Lão tuy là một người khá rộng lượng, thế nhưng lại khó lòng chịu đựng nổi tên khách nhân dai nhách và đáng ghét này. Xem ra hắn chỉ là một tên nghèo kiết xác ở góc đường nào đó, sau khi xin được vài đồng thì lại muốn tiêu xài huênh hoang đây mà, chứ làm gì có tiền mà trả.

Nghĩ tới số tiền rượu lên tới hơn hai mươi kim tệ, lão bản xót dạ vô cùng, thế rồi lão lạnh lùng gọi lớn:

- Tạp Lạc Phu!

Ứng theo tiếng gọi liền có một đại hán vạm vỡ xuất hiện ngay trước mặt lão:

- Phụ thân, chuyện gì thế?

- Hãy mời vị khách nhân không có tiền này ra ngoài ngay.

Lão đặc biệt nhấn mạnh chữ "mời", có nghĩa là phương thức sẽ không quá văn minh.

Thế rồi đại hán kia xông vào tay đấm chân đá tên tửu quỷ một chập, sau đó mới ném hắn ra đường và lầm bầm:

- Tên điên này có bộ xương cũng cứng gớm!

Tên tửu quỷ bị tẩn một trận khiến cho mặt mũi sưng húp, toàn thân nằm rạp xuống đất, trong nhất thời không thể bò dậy nổi, hoặc có lẽ là vì hắn cũng chẳng buồn đứng dậy nữa. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

- Ngươi....đã đọa lạc tới mức này hay sao?

Nương theo tiếng nói đó, trong không gian chợt có thoang thoảng mùi hương bay tới. Thì ra lúc này đã có một nữ tử đang đứng bên cạnh từ lúc nào rồi.

Nữ tử đó có một vẻ đẹp rất mỹ lệ, quầng mắt sâu thẳm, đôi ngươi đỏ rực, làn môi đen nhánh, cùng với vài chiếc răng nanh bén nhọn, còn làn da thì trắng hơn cả tuyết. Trong bóng đêm, nữ tử này trông có vẻ rất thần bí. Hấp Huyết chủng tộc có một mối quan hệ nào đó không thể nói rõ thành lời với bóng đêm.

Túy quỷ ngẩng đầu lên hỏi:

- Ngươi....ngươi là ai?

- Cả ta mà ngươi cũng không nhận ra hay sao? Hay là ngươi cố tình không nhận ra đấy, La Địch thân ái?

Nếu có người nghe được câu nói vừa rồi, nhất định sẽ giật mình kinh hãi. Không ngờ tên túy quỷ trông chẳng khác nào một gã khất cái này lại là thống soái Rạng Đông đại danh đỉnh đỉnh Đan Ni Tư kia chứ!

Mặc kệ ác danh phản bội của hắn tệ đến cỡ nào, nhưng mỗi khi đề cập đến cái tên này, ai nấy cũng đều phải thừa nhận rằng, hắn đúng là một người rất đáng sợ.

Thế nhưng gã thống soái vô địch oai phong lẫm lẫm, uy chấn thiên hạ kia sao lại có thể suy sụp và lưu lạc tới cái tửu điếm nhỏ bé này để mua say chứ? Thậm chí còn không đủ tiền để trả tiền rượu, để đến nỗi phải bị người ta đánh đập nữa.

Từ sau lần thất bại tại trận đánh vang lừng ở Long đảo, Mộ Dung Thiên đã từ vị trí đại thống soái mà tuột dốc từ từ. Đương nhiên, đó không phải là vì sự thất bại lần đó, bởi vì với tình huống ấy, không một ai là có thể đánh thắng được, chỉ cần có thể khiến cho thương vong của quân mình bị giảm xuống tới mức thấp nhất thì đã quý lắm rồi. Vì vậy mà Mộ Dung Thiên không phải chịu trách nhiệm cho trận đó.

Nhưng trong lòng Bái Yết La biết rõ, Mộ Dung Thiên là một người có dã tâm bừng bừng, nên không thể để cho hắn nắm hết binh quyền. Khi phe Tây Bắc cần phải tận hết khả năng để tranh đoạt Tát La thì bắt buộc lão phải dùng tới Mộ Dung Thiên, nhưng đến khi đạt được mục đích rồi, tất nhiên lão phải dùng tới ái đồ mà mình đã hết lòng bồi dưỡng từ lúc bé là An Tác Ni Á. Tuy Mộ Dung Thiên vẫn ngồi ở chức cao, nhưng chỉ là ở phía sau để bày mưu tính kế mà thôi, chứ không còn oai phong như lúc còn làm đại thống soái nữa.

Trong mấy tháng qua, Mộ Dung Thiên đã giao hết công vụ cho Đình Đình giải quyết, còn mình thì biến mất tăm.

Mộ Dung Thiên khẽ nhướng đôi mắt lờ đờ lên:

- Ta không biết ngươi là ai, ta chỉ muốn rượu. Rượu!

Chu Lợi Á thở dài một hơi, rồi cúi người đỡ hắn dậy và nói:

- Được rồi, ngoan nào, mai hẵn uống tiếp.

Sau khi đưa hắn về nhà của mình, Chu Lợi Á không e ngại dơ bẩn mà giúp hắn tắm rửa sạch sẽ rồi thay một bộ đồ mới. Trong thời gian đó, Mộ Dung Thiên chỉ giống hệt một tên túy quỷ đã say mèm, để mặc cho nàng muốn làm gì thì làm.

Khi nàng đưa hắn lên giường, bỗng nhiên hắn mở bừng đôi mắt, một tay ôm chặt lấy nàng, đồng thời kéo nàng cùng ngã ra giường.

Chu Lợi Á bị giật mình nên khẽ kinh hô một tiếng, rồi không biết phản ứng thế nào mới phải.

Mộ Dung Thiên vừa hôn như mưa lên mặt nàng vừa nói:

- Không phải nàng vẫn muốn có một hài tử hay sao? Ta cho nàng, ta cho nàng, chỉ cần nàng cho ta tiền là được!

Cuối cùng Chu Lợi Á cũng không phản kháng lại, nàng để mặc cho Mộ Dung Thiên xé rách hết y phục của mình ra, đồng thời còn thô bạo tiến nhập vào nội thể của mình.

Nhìn thanh niên thiên tài này đọa lạc tới mức đó, Chu Lợi Á cũng thấy rất khó chịu. Nàng chợt phát hiện ra, ngoài mục đích nối dõi tông đường của mình, nàng còn có một loại cảm giác khác với Mộ Dung Thiên nữa.

Chu Lợi Á cắn răng chịu đựng cơn đau xé nát tâm can, và để mặc cho Mộ Dung Thiên tấn công mình tới tấp.

Ngoài hơi men ra, nam nhân này cần có thứ khác để phát tiết nữa, tỷ như thân thể của nữ nhân chẳng hạn.....

Ngày hôm sau, khi lão bản vừa mở cửa thì lập tức nhìn thấy được tên túy quỷ ngay.

Lão nhíu mày rồi gọi lớn:

- Tạp Lạc Phu!

Trên người tên túy quỷ này không có tiền, tất cũng sẽ không có một vật gì có giá trị cả, do đó mà không thể để cho hắn uống chùa được.

- Để cho hắn vào!

Bỗng nhiên có một nàng mỹ nữ ở phía sau lên tiếng.

- A, Chu Lợi Á nữ hoàng!

Hấp Huyết nữ hoàng danh trấn Tây Bắc, vì vậy mà lão bản tất nhiên phải nhận ra, chỉ có điều nàng có thân phận tôn quý như vậy mà lại quang lâm căn tửu điếm nhỏ bé của lão, thật khiến cho lão không biết phản ứng ra sao mới đúng. Mãi một lúc sau thì lão mới ân cần mời mọc:

- Hoan nghênh, hoan nghênh nữ hoàng quang lâm!

Chu Lợi Á nhạt nhẽo nói:

- Hôm nay ta sẽ bao hết toàn bộ quán này, lão không được cho ai vào đây. Bằng hữu của ta muốn cái gì thì lão phải mau cung cấp đầy đủ cho ta.

- Dạ, dạ!

Lão vừa trả lời vừa giật mình kinh hãi. Tên túy quỷ kia rốt cuộc có lai lịch thế nào mà lại khiến cho Chu Lợi Á coi trọng hắn đến như vậy chứ?

Chu Lợi Á không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng cùng ngồi uống rượu với Mộ Dung Thiên.

Không ngờ nàng nữ hoàng mảnh khảnh như vậy mà lại có tửu lượng thật kinh người. Sau khi uống hết mười bình rượu mà sắc mặt của nàng chỉ hơi hồng lên một chút thôi, còn ngoài ra thì không thấy bị say chút nào.

Lão bản lén lút nhìn trộm mọi hành động của Chu Lợi Á, lão nhận ra được, tên túy quỷ kia chiếm một địa vị rất quan trọng ở trong lòng nàng, bằng không thì nàng đã không bỏ hết quân vụ bề bộn mà chạy đến đây nhởn nhơ như thế rồi.

Bỗng nhiên lại có một người nữa xộc vào cửa. Lão bản vội vàng lên tiếng:

- Xin lỗi khách nhân, bổn quán hôm nay đã có người bao trọn, mời ngài....

- Ta không phải tới đây uống rượu, mà là tìm người!

Người vừa vào lạnh lùng thốt.

- Tìm người ư?

Lão nghe hỏi thì cảm thấy rất quái dị.

Tại quán này, ngoài phụ tử lão ra thì cũng chỉ có Chu Lợi Á và tên túy quỷ kia nữa thôi.

Người vừa đến cũng là một mỹ nữ, dung mạo và khí chất cũng không thua gì Chu Lợi Á.

Lão bản càng nhìn thì càng thấy nàng ta quen mặt, rồi đột nhiên lão kêu lên thất thanh:

- Đình Đình tiểu thư, không phải ngươi là Đình Đình tiểu thư hay sao?

Làm phó thủ cho Đan Ni Tư thống soái đã bị thất tung, Đình Đình cũng rất nổi danh tại Tát La.

Đình Đình không thèm để ý đến lão, mà đi thẳng đến trước mặt Mộ Dung Thiên. Nàng nhìn bộ dạng của hắn như vậy thì nhịn không được rồi nói:

- Ngươi vẫn còn hồ đồ như vậy sao?

Mộ Dung Thiên ngẩng đầu lên, hắn mở miệng nói mà làm rượu bắn tung tóe vào cả mặt của Đình Đình:

- À à, lại thêm một nàng mỹ nữ nữa, thật hay lắm. Tới đây, chúng ta cùng uống, càng đông càng náo nhiệt!

Nhìn Mộ Dung Thiên ăn nói như kẻ điên, Đình Đình muốn nói gì đó nhưng lại thôi, sau đó mới khẽ cắn môi rồi nói với Chu Lợi Á:

- Chu Lợi Á nữ hoàng, xin người đừng dung túng cho hắn, nếu không thì hắn sẽ lại càng đọa lạc hơn nữa.

Chu Lợi Á thản nhiên đáp:

- Hắn muốn sao thì làm vậy, ngươi cho rằng mình có thể quản được hay sao?

Những lời này ngầm có ý khác, bởi vì nếu Mộ Dung Thiên cứ muốn buông thả, vậy thì bất luận là ai cũng không thể thay đổi hắn được.

Đình Đình cũng nghe ra được ý tứ của Chu Lợi Á, nàng hiểu rất rõ, với cá tính của Mộ Dung Thiên, một khi hắn đã muốn làm chuyện gì thì sẽ không ai ngăn cản nổi, dù đó là chuyện tốt hay xấu.

Đình Đình khẽ giậm chân mấy cái rồi sau đó quay người bỏ đi thẳng.

Gã nam nhân kia đã từng mang đến cho nàng một tia hy vọng báo thù cho Phương Thốn quốc, nhưng hôm nay hắn lại khiến cho nàng cảm thấy thất vọng. Tuy nhiên, Đình Đình vẫn kiên trì giúp hắn giải quyết quân vụ, bằng không thì ngay cả một điểm hy vọng cuối cùng cũng sẽ không còn nữa.

Hai nàng mỹ nữ liên tiếp xuất hiện tại tửu quán, điều này khiến cho lão bản càng kinh ngạc hơn. Tên túy quỷ kia rốt cuộc là ai chứ?

Nhìn thấy Đình Đình, người ta sẽ liên tưởng đến Mộ Dung Thiên trước tiên. Vì nàng làm phó thủ cho Đan Ni Tư, nên nhiều người nói giữa hai người họ vẫn có quan hệ ám muội, và trước nay cả hai vẫn như hình với bóng vậy.

Lão bản vốn là cư dân của Tát La, vì vậy mà cũng nghe được khá nhiều tin đồn.

Đan Ni Tư?

Đan Ni Tư đại nhân ở trong mắt người dân của Tát La là hóa thân của cả cứu thế chủ và ma quỷ. Hắn đã bị thất tung trong mấy tháng vừa qua.

Lão bản thầm nhẩm tính trong đầu, thời gian mà hắn thất tung cũng vừa khéo là thời gian mà gã nam tử kia đến tửu điếm của lão, chỉ chênh lệch có vài ngày thôi.

Nói như vậy, tên tửu quỷ kia lại là Đan Ni Tư đại nhân hay sao?

Vừa nghĩ tới đây, lão bản liền quay sang nhìn Mộ Dung Thiên. Quả thật, trên người hắn có dáng dấp rất giống với Đan Ni Tư, chỉ là khí chất thì khác hẳn mà thôi.

Tên túy quỷ trước mắt kia lại có thể là Đan Ni Tư đại nhân hay sao?

Nghe nói trong cuộc bầu cử đại thống soái, Chu Lợi Á nữ hoàng là người đầu tiên đã bầu cho Mộ Dung Thiên, lại thêm nàng phó thủ đắc lực là Đình Đình tiểu thư thì lại càng không cần phải nhắc tới. Hai nữ nhân này đều có quan hệ mật thiết với hắn cả.

Thế là đáp án liền trở nên sống động hơn, nhưng lão bản chỉ là không tin vào mắt mình thôi, bởi vì nếu so sánh ngoại hình thì hai người ngày không có điểm nào giống với nhau hết, thậm chí khi hắn bị người ta đánh cho một trận mà cũng chẳng phản kháng lại chút nào.

Chu Lợi Á hơi khoác tay, lão bản lập tức biết điều mà lui xuống. Đến ngày hôm sau, một tin tức động trời liền được truyền đi khắp nơi - vô địch thống soái Đan Ni Tư, người có phong quang vô hạn đã suy đồi thành một tên tửu quỷ.

Những ai nghe được tin tức này đều có phản ứng khác nhau, có người thì thấy hả hê vì danh tiếng của Mộ Dung Thiên ở Tát La đã bị nhơ nhớp rất nhiều, hầu như ai ai cũng không hận kẻ phản bội đó. Nhưng cũng có một số người vốn là dân bản xứ ở Tát La thì lại cảm thấy cực kỳ nuối tiếc, vì nếu Mộ Dung Thiên bị ngã xuống ở tại chiến trường thì đó là một việc sảng khoái, nhưng giờ đây hắn lại bị suy đồi theo phương thức này thì cũng khiến cho nhiều người khó chấp nhận nổi.

Nghe nói vì hắn bị tước đoạt binh quyền, vì hắn không chịu nổi cuộc đại bại tại Long đảo, vì hắn cảm thấy cực kỳ hối hận khi phản bội lại Tát La, vì hắn bị mất đi lực lượng kinh người của mình mà vẫn chưa khôi phục lại tí nào, vv....Tóm lại, mọi người đối với việc hắn tự mình suy đồi thì đều có cảm nhận khác nhau.

Vô luận thế nào, có một việc khiến cho mọi người, và nhất là nam nhân, vẫn thấy ngưỡng mộ hắn vô cùng. Đó là dù cho hắn không còn vinh quang hiển hách nữa, vậy mà hắn vẫn có Hấp Huyết nữ hoàng xinh đẹp ở bên cạnh bầu bạn.

Hết ngày này qua ngày khác, Chu Lợi Á vẫn cùng hắn đến tửu điếm từ sáng sớm, rồi sau đó đến tối mịt mới trở về. Cho dù là kẻ ngu ngốc thì cũng hiểu được, giữa bọn họ đúng là có quan hệ mật thiết rồi.

Nhưng trên thực tế, ngoài Chu Lợi Á ra, ở tại một góc khuất nào đó, lúc nào cũng có một đôi mắt dõi theo Mộ Dung Thiên, nhìn hắn mỗi ngày mỗi xuống dốc mà không hề bước ra khuyên nhủ.

Bởi vì nàng biết được, khi Mộ Dung Thiên càng bị suy sụp, càng bị rơi xuống vực sâu của cuộc đời, vậy thì đến lúc đó mới kích thích được năng lực cực mạnh của hắn.

Về điểm đó, nàng đã từng được đích thân thể hội rồi.

Dị Giới Dược Sư - Chương #425


Báo Lỗi Truyện
Chương 425/431