Chương 62: GIÁM THỊ




Thái độ của Tiếu Ân cực kỳ thành khẩn, như một hài tử thật thà trả lời trưởng bối, không lộ ra vẻ khác thường nào cả. Cho nên Maren cùng David Kirby đều không nhìn ra sự thay đổi đáp án của Tiếu Ân, vốn hắn muốn giấu giếm Tạc Đạn Thuật nhưng giờ lại nói thẳng ra.

Hai ma pháp sư liếc nhìn nhau gật đầu một cái, vẻ cảnh giác trong mắt dần buông lỏng.

Maren khẽ quát một tiếng nói: "Con học thành Tạc Đạn Thuật sao không báo lại cho ta?"

Tiếu Ân nghiêng đầu, giả bộ ngây ngô không hiểu, đôi mắt biểu lộ vẻ hồn nhiên cùng kinh ngạc: "Sư phụ, người không hỏi con mà."

Maren ngẩn ra, một cơn buồn bực nổi lên, hắn muốn giận dữ đứng dậy mắng chửi Tiếu Ân một trận nhưng nhìn đôi mắt sáng ngời mở to của Tiếu Ân, lời trách mắng muốn tuôn ra nhất thời không thốt ra được.

Không sai, Tiếu Ân chẳng qua là một nhập môn học đồ mới học tập ma pháp được hơn hai năm mà thôi, bản thân mình từ trước cho tới giờ không yêu cầu gì về tiến độ tu luyện nên hắn không nói mình học thành Tạc Đạn Thuật cũng phải. Hơn nữa nhìn ánh mắt của Tiếu Ân, chỉ sợ hắn cùng không biết địa vị chính thức của nguyên tố triệu hoán hệ trong thế giới ma pháp.

David Kirby kinh ngạc nhìn đồng bạn, ngữ khí không thể tin hỏi: "Maren chẳng lẽ từ trước tới giờ ngươi không quan tâm đến tiến độ học tập của hắn?"

Sắc mặt Maren hiện lên nét xấu hổ, buồn bực nói: "David, hai năm trước hắn chỉ là một học đồ không biết gì, hơn nữa hắn còn tự học nguyên tố triệu hoán hệ, nếu đổi lại là ngươi, mới có hai năm ngươi có khảo hạch tiến độ của hắn không?"

"Cái này…" David Kirby khẽ lắc đầu cười khổ nói: "Nếu như là năm năm, mười năm, ta nhất định sẽ hỏi."

Maren khẽ hừ một tiếng, quay đầu nhìn Tiếu Ân, vẻ mặt hòa hoãn nói: "Tiếu Ân, một năm rưỡi trước con đã học thành Tạc Đạn Thuật rồi đúng không?"

"Đúng vậy, sư phụ ngài làm sao biết được vậy?" Tiếu Ân kinh ngạc hỏi nhưng trong lòng hắn sớm đã biết đáp án.

Maren cười hắc hắc nói: "Một năm rưỡi trước, con cùng người hầu học đồ của Chritton tỉ thí ma pháp. Cái tên kêu là Dearing kia đã đem tình hình lúc đó kể lại cho Chritton biết, đoạn thời gian từ đó tới nay, mỗi lần hắn gặp ta đều đem ngươi ra khen. Ta không rõ tại sao hắn lại khen ngươi cho đến hôm nay cùng hắn uống rượu hắn mới nói cho ta biết."

Tiếu Ân lúc này mới chợt hiểu, trách không được từ lúc đó, ánh mắt Maren nhìn mình có chút thay đổi, hơn nữa cho tới hôm nay mới tìm mình nói chuyện.

Nếu như Chritton không uống rượu, sẽ không bị Maren thám thính được, chỉ sợ Maren sẽ không tìm đến mình.

Mặc dù sự thật so với phỏng đoán có chút khác biệt, nhưng trên cơ bản cũng giống nhau, trong lòng hắn đổ mồ hôi lạnh, may mà mình nhanh trí, đem ma pháp Tạc Đạn Thuật nói ra nếu không hôm nay sẽ xảy ra chuyện phiến toái lớn.

Maren nhìn Tiếu Ân liên tục gật đầu: "Tiếu Ân, ngươi rất không tồi, có thể trong vòng thời gian ngắn như vậy nắm giữ được một ma pháp của nguyên tố triệu hoán hệ, tốt lắm."

"Sư phụ cám ơn người đã khích lệ." Tiếu Ân vẻ mặt kích động vội vàng nói.

Maren do dự một chút, lấy ra trong người bốn cái ma pháp lục thư nói: "Tiếu Ân thiên phú của ngươi quả thực không giống người thường, tinh thần lực của ngươi mặc dù tăng trưởng kém nhưng lại có thể nắm giữ được sáu ma pháp, sợ rằng cũng chỉ duy nhất ngươi là có thể làm được. Như vậy mấy ma pháp này. ngươi đã có thể học tập."

"Cám ơn sư phụ!" Tiếu Ân thật lòng nói.

Hắn mới chỉ học được từ Maren hai ma pháp cơ bản nhất, hơn nữa đều là nhất cấp ma pháp. Cho nên một lần nhận được bốn ma pháp lục thư thấy mình được sủng ái mà hơi lo sợ.

Maren ra hiệu, Tiếu Ân vui mừng cầm bốn ma pháp lục thư rời khỏi tầng chín. Nhưng khi hắn trở về phòng mình vẻ vui mừng trong mắt nhất thời biến mất không còn.

Maren mặc dù là sư phụ của hắn nhưng quan hệ giữa hai người cũng không phải hòa hợp. Hơn nữa cho tới giờ hắn vẫn chưa dẫn mình gặp mấy vị đệ tử còn lại, có thể thấy được Maren chỉ xem mình là một thí nghiệm phẩm mà không phải là một nhập môn đệ tử.

Nhìn bóng lưng Tiếu Ân rời đi, David Kirby khẽ cau mày nói: "Maren ngươi đem nhị cấp ma pháp cho hắn học, có phải có chút hơi sớm không?"

Maren khẽ lắc đầu nói: "Không, để hắn học qua một chút, nói không chừng hắn thật sự có thể nắm giữ."

David Kirby không nhịn được cười nói: "Xem ra, ngươi đối với hắn rất có kỳ vọng."

"Đúng vậy!" Maren trầm mặc chốc lát rồi nói: "Hắn là một học đồ kỳ quái nhất mà ta từng thấy, trụ cột thiên phú của hắn rất kém cỏi, nhưng lực lương tinh thần tăng trưởng lại không kém so với học đồ bình thường. Không…"

Maren dừng một chút nói: "Tốc độ tăng trưởng tinh thần lực của hắn còn muốn tốt hơn so với học đồ bình thường một chút, thật sự khiến ta thấy kỳ quái."

"Hắn ở bên cạnh ngươi hơn hai năm, chẳng lẽ ngươi không tìm ra nguyên nhân sao?" David Kirby kinh ngạc hỏi.

"Tìm không được." Maren cười khổ nói: "Ta chú ý hắn rất lâu, nhưng không phát hiện ra nguyên nhân gì."

Nếu Tiếu Ân nghe được câu này, chỉ sợ sẽ bị hù dọa chết khiếp, đông thời sẽ cảm thấy may mắn bí mật của mình không bị lộ ra.

Sống tại ma pháp tháp hơn hai năm, hắn biểu hiện xác thực không khác gì nhiều so với các học đồ khác, khác biệt duy nhất là hắn hiếu động hơn so với các học đồ.

Tập luyện quảng bá thể thao khó có khả năng giấu diếm được Maren. Nhưng Maren không cảm ứng được chút năng lượng dao động nào khi Tiếu Ân tập luyện quảng bá thể thao. Cho nên, Maren cũng cho rằng hắn làm như vậy chỉ là để rèn luyện thân thể mà thôi, chứ không liên tưởng đến chuyện khác.

Thời gian chủ yếu của ma pháp sư dùng để minh tưởng cùng nghiên cứu ma pháp, cho nên tố chất thân thể cũng không tốt. Mặc dù cao cấp ma pháp, có đủ loại để tăng cường thể chất nhưng đối với ma pháp học đồ mà nói, cũng chỉ có cách tự rèn luyện thân thể mà thôi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Cho nên mặc dù quan sát Tiếu Ân luyện tập quảng bá thể thao trong thời gian dài mà không cảm ứng được bất cứ năng lượng dao động gì nên tự nhiên Maren sẽ không đem những động tác đó ghi nhớ trong lòng.

Vào buổi tối, Tiếu Ân mỗi lần đặt lưng lên giường liền lập tức tiến vào mộng đẹp. Mặc dù mắt hắn đeo kính nhưng luyện tập ma pháp trụ cột trong không gian hư cấu đều là dựa vào kích thích tiềm lực thân thể để đề cao lực lượng tinh thần, cho nên cũng không có bất cứ năng lượng nào dao động ra bên ngoài.

Trong tình huống đó, dù cho Maren có tiến hành giám sát hai mươi bốn giờ cũng đừng mong phát hiện ra bí mật gì, hắn cũng không có thừa tinh lực để rình coi tên đệ tử này.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #62


Báo Lỗi Truyện
Chương 62/482