Chương 420: Thần chiến




Mà cùng lúc đó, trong thần quốc của vị thần linh kia cũng làm chuyện như vậy. Tuy nhiên duy nhất khác biệt chính là, năm ngàn vạn tín đồ lộ ra một mảnh lộn xộn.

Tuy rằng hắn là thần linh, cũng có thể trong nhất thời phân chia thần niệm thành năm mươi triệu phần, nhưng cho dù là thần linh cũng không có khả năng mỗi người đều là thiên tài chỉ huy, ít nhất vị thần linh này không phải.

Cứ như vậy, khoảng cách hai bên đang dần dần dùng một tốc độ hết sức ăn ý tiếp cận.

Hai thần quốc khổng lồ rốt cục tới gần nhau, tuy rằng hai bên còn chưa tới mức chạm nhau, nhưng vòng năng lượng bảo hộ bên ngoài hai thần quốc đã bắt đầu ma sát rất nhỏ.

Thần niệm của Cự Ma Thần và đối phương trong nháy mắt đã liên kết với nhau.

Hai bên cũng không trao đổi tên họ, điều này tuy rằng là một loại biểu hiện không tín nhiệm nhưng ở trong thần giới cũng là một việc hết sức bình thường.

Giữa thần linh với nhau, cũng không phải tùy tiện liền trao đổi tên họ.

Dưới sự phối hợp của hai bên, ma sát năng lượng giữa hai thần quốc dần dần yếu bớt và chậm rãi biến mất.

Theo vòng năng lượng bảo hộ của hai bên không ngừng yếu bớt, thực thể thần quốc cũng bắt đầu tiếp xúc.

Rốt cục, hai thực thể thần quốc dưới sự cố ý khống chế của hai thần linh bắt đầu va chạm có mức độ với nhau.

Tiếng "ầm ầm" vang lên trong hai thần quốc và bắt đầu truyền từ nơi tiếp xúc kéo dài không dứt về nơi xa hơn.

Ở trong thần quốc của Cự Ma Thần, gần một phần ba đại lục đều sinh ra chấn động rất nhỏ.

May mắn đây là thần quốc của thần linh, hết thảy đều dưới sự khống chế của thần linh. Nếu không phải như thế, chấn động mức độ này sẽ làm cho phạm vi mặt đất rộng lớn như vậy khó mà chịu nổi, mà sẽ khiến cho toàn bộ bề mặt đại lục bị thay đổi.

Trong nháy mắt đại lục thần quốc hai bên chạm vào nhau, thần quốc của đối phương đồng dạng sinh ra chấn động. Nhưng vị thần linh đối phương lại cũng không tập trung tinh lực khống chế nơi mặt đất đại lục đó.

Khoảnh khắc thực thể thần quốc hai bên tiếp xúc, hắn liền khẩn cấp đưa thần niệm cường đại của hắn xâm nhập vào.

Thần niệm đã sớm được chuẩn bị đẩy đủ thế như chẻ tre đụng vỡ lực lượng đã trở nên cực kỳ mỏng manh trên bầu trời thần quốc. Cũng trong nháy mắt này, hắn liền điều khiển thần quốc của mình dùng lực đẩy mạnh nhất đụng về phía thần quốc của Cự Ma Thần.

Giọng nói phẫn nộ của Cự Ma Thần vang vọng trong thần quốc, dường như ẩn chứa rất nhiều bất đắc dĩ và phẫn hận. Tuy nhiên, lọt vào trong tai đối phương lại êm tai giống như một khúc nhạc tuyệt vời nhất thế gian.

Tiếng gầm rú đinh tai nhức óc vang lên như pháo nổ ở nơi tiếp xúc của hai thần quốc. Tốc độ của hai thần quốc nhất thời biến đổi từ giảm chậm tới cực điểm vừa rồi dùng một loại không khí gần như thảm liệt đụng vào nhau. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnYY.com

Hai loại lực lượng thuộc tính khác nhau trong nháy mắt cùng xuất hiện và bắt đầu công kích lẫn nhau rất dữ dội.

Thần quốc của Cự Ma Thần và đối phương đang dùng một loại tốc độ cực nhanh rất có khả năng đè lên nhau.

Nếu lấy phạm vi lớn nhỏ của hai thần quốc mà nói thần quốc của Cự Ma Thần tự nhiên là lớn hơn hai lần có dư. Mà nếu bất kể từ góc độ nào đến đánh giá, đều là thần quốc đổi phương xâm nhập vào trong thần quốc giống như đại lục thần tạo.

Tuy nhiên độ lớn nhỏ của thần quốc cũng không đại biểu lực lượng thần vực của thần linh. Sau khi thần quốc hai bên đè lên nhau, thần vực cũng lâm vào một loại tình trạng chống cự và tiêu trừ lẫn nhau.

Đây thuần túy là một loại đánh giáp lá cà, ngay cả trong chiến tranh giữa các thần, nếu trước khi khẳng định nắm chắc thắng lợi cuối cùng thì cũng không thần linh nào nguyện ý sử dụng phương pháp gần như lưỡng bại câu thương này.

Theo hai thần quốc tiếp xúc càng sâu, từng khối bề mặt đại lục đã bắt đầu nứt ra. Điều này đối với bản thể của mỗi thần quốc mà nói thì đúng là một loại thương tổn cực lớn, trừ khi là sử dụng một lượng lớn tín ngưỡng lực có thể khiến thần linh bậc thấp phá sản để bù đắp nếu không không có khả năng khôi phục lại.

Không trung không ngừng truyền đến tiếng đất nứt không lồ, loại mật độ khủng bố này gần như là điềm báo thần quốc sắp bị sụp đổ. Thần linh đối phương dường như không chút e dè sự tổn hại của thần quốc, trong mắt hắn chỉ có rất nhiều thần cách thấp kém của Cự Ma Thần.

Chỉ cần có thể chiến thắng trận chiến này và chiếm được đại lượng thần cách từ nơi Cự Ma Thần, hơn nữa rất có khả năng là hai phần thần cách thấp kém, như vậy hắn thăng tiến lên thần linh bậc trung càng nắm chắc rất lớn.

Dù sao, trong cảm giác của hắn, Cự Ma Thần là vừa mới chiến thắng một vị thần linh cùng cấp bậc nhưng chưa kịp tiêu hóa thắng lợi đã bị hắn gặp phải.

Thần linh như vậy, bất kể số lượng tín đồ hay là thần lực kết tinh được giữ lại chỉ sợ đều không còn bao nhiêu. Lại nói nếu không phải tới bước đường cùng, không đường nào để đi thì làm gì có vị thần linh nào nguyện ý một cái giá là thần cách thấp kém đây?

Cơ hội như vậy nếu không nắm chắc, vậy hắn cũng là quá ngu ngốc.

Cái gì giao hẹn thuê mướn, hết thảy đều gặp quỷ đi thôi.

Càng nghĩ đến đây, sự thích thú của thần linh kia cũng trở nên càng tràn đầy, thần tâm thật lớn cũng tùy theo mà động. Thần lực kết tinh dùng vô số thủ đoạn nhiều năm qua tích lũy lại đều lấy ra làm hậu thuẫn cường đại cho cuộc chiến được ăn cả ngã về không này.

Về phần thương tổn mà thần quốc phải chịu, tuy rằng cũng khiến hắn đau lòng nhưng hắn đã không rảnh để lo lắng. Cho dù là một số tín đồ đứng gần vết nứt nhất bị ngã xuống, hắn cũng không rảnh đi quan tâm.

Bởi vì hắn đã dùng toàn bộ tinh lực và năng lượng vào việc đối kháng với thần vực của đối phương.

Phạm vi thần vực của hai bên bởi vì thần quốc đụng vào nhau mà hoàn toàn va chạm cùng một nơi. Chỉ là khi dây dưa thần quốc, dưới tình huống cùng cấp bậc thì ai cũng khó mà áp chế được đối phương. Trong lúc nhất thời, toàn bộ không gian khắp nơi là năng lượng lốc xoáy cường đại do năng lượng không ngừng va chạm, nghiền nát bấy tất cả nhưng gì trong khu vực xung quanh.

Một số các tín đồ xui xẻo dưới tình huống như vậy lại càng không có bất kỳ năng lực chống cự nào bị cuốn vào trong, trở thành vật hy sinh khi thần vực dây dưa va chạm.

Rốt cục, tiếng nổ mạnh ầm ầm vang lên liên tiếp, khắp nơi trong hai thần quốc đều tạo thành một vùng sóng chấn động bùng nổ, lốc xoáy điên cuồng, sấm chớp nổ vang trời, hình thành một cảnh tượng như địa ngục ngày tận thế ở khắp mọi nơi.

Thần vực hai bên rốt cục vào giờ khắc này vỡ tan, kết quả này kỳ thật đã được quyết định từ lúc hai thần quốc bắt đầu va chạm vào nhau.

Dù sao đều là thần linh cùng cấp bậc, lực lượng thần vực khẳng định là xấp xỉ nhau. Một khi phát sinh ra chấn động kịch liệt, như vậy hậu quả duy nhất chính là triệt tiêu lẫn nhau, kế tiếp chính là đọ sức giữa thần thể, phân thân thậm chí là các tín đồ trong thần quốc.

Khẽ vuốt ve vô hạn thần lực kết tinh trong thần vực, kẻ xâm lấn ngẩng cao đầu, rốt cục khống chế thiên không thần điện của mình bay tới thiên không thần điện của Cự Ma Thần.

Đồng thời dưới mệnh lệnh của hắn, gần năm mươi triệu tín đồ bắt đầu lớn tiếng gào thét, bọn họ nhân cơ hội hai đại lục thần quốc va chạm nhau, vung đao kiếm trong tay điên cuồng tràn vào trong thần quốc của Cự Ma Thần.

Các nơi mà đám tín đồ này xuất hiện tới cũng rất được chú ý, là sau khi vị thần linh này cảm ứng phân bổ lực lượng trong thần quốc của Cự Ma Thần mà truyền tống tới.

Vào thời điểm hàng ngàn hàng vạn tín đồ này xuất hiện, bọn họ lập tức phát hiện trong phạm vi cách bọn họ không xa đều khẳng định có một tòa thần điện thật lớn. Ở mặt ngoài thần điện này tràn ngập năng lượng cường đại tới cực điểm. Đây là một trong số cội nguồn lực lượng của Cự Ma Thần đến từ các tín đồ thành kính nhất cầu nguyện.

Ở bên trong những thần điện này chẳng những có rất nhiêu nhân viên thần chức, hơn nữa khẳng định cũng ẩn nấp rất nhiều tín đồ còn sót lại của Cự Ma Thần, nơi này chính là nơi tốt nhất để thu hoạch cội nguồn lực lượng của thần linh. Nếu có thể phá hủy thần điện này, như vậy năng lực của Cự Ma Thần khẳng định sẽ giảm xuống rất lớn.

Thần linh có ý đồ xâm lược Cự Ma Thần này trước tiên lợi dụng ngôn ngữ để đánh lạc hướng đối phương, bất kể đối phương có tin tưởng hay không. Khi hai thần quốc khổng lồ bắt đầu tới gần liền lập tức lợi dụng thần quốc của mình, không hề thương tiếc va chạm với thần quốc đối phương, cho đến khi lấy được ưu thế hiện giờ. Có thể nói là vị thần linh kia đã hao tổn rất hết tâm cơ.

Tại giao phong chính diện, hắn tin tưởng tuyệt đối có thể chiến thắng được Cự Ma Thần cường đại này.

Đây cũng không phải bởi vì Cự Ma Thần vừa mới trải qua một trận chiến tranh mà ở vào tình trạng kiệt sức, mà còn bởi vì hắn có tin tưởng rất lớn vào năm mươi triệu tín đồ của mình. Chỉ cần các tín đồ này có thể tiêu diệt sạch tín đồ trong thần quốc của đối phương, như vậy Cự Ma Thần mất đi nơi khởi nguồn lực lượng cuối cùng khẳng định sẽ bị hắn giằng co mà ngã xuống.

Mang ý nghĩ như vậy, thiên không thần điện của hắn rốt cục bay tới trước thần điện của đối phương.

"Các hạ tôn kính, ngài hẳn là đều thấy được chứ?" Vị thần linh kia kiêu ngạo nói: "Tín đồ của ta đã chiếm cứ thần quốc của ngài, nếu là giờ phút này ngài giao cho ta tất cả thần cách ngài chiếm được trong trận chiến trước, như vậy ta có thể cho ngài rời đi."

Giọng nói phẫn nộ của Cự Ma Thần ầm vang lên: "Tên lừa đảo đê tiện nhà ngươi, không ngờ dám lừa gạt ta."

Vị thần linh kia cười điên loạn, nói: "Một trong các thần tính của ta chính là hắc ám lừa gạt. Nếu ta không gạt người, như vậy còn có ai gạt người đây?"

"Thật không!" Cự Ma Thần dường như trong nháy mắt khôi phục bình tĩnh, nói: "Hóa ra ngươi căn bản là lừa gạt ta. Như vậy ta vì sao còn muốn giao thần cách thấp kém cho ngươi nữa?"

Tiếng cười của vị thần linh kia lập tức tắt ngấm, giọng nói hắn ngừng một chút, rốt cục thở dài một hơi nói: "Một khi đã vậy, thì cũng chỉ có thể một trận quyết thắng bại."

Theo giọng nói hắn vừa dứt, thiên không thần điện thật lớn bay tới thiên không thần điện của Cự Ma Thần dường như không có một chút lực lượng phòng bị nào đang lơ lửng trong không trung.

Tuy rằng tiến vào thần quốc của Cự Ma Thần, hơn nữa bởi vì thần quốc va chạm, thần vực phản cách, hắn đã hoàn toàn phá bỏ quyền khống chế của Cự Ma Thần đối với đại lục này. Nhưng thần thể của hắn vẫn như trước không dám xuất hiện bên trong thiên không thần điện của đối phương.

Hắn thà rằng đồng quy vu tận với thần điện của đối phương, cũng muốn cố gắng tránh lâm vào hoàn cảnh quyết đấu công bình với đối phương.

Hắn tin tưởng, chỉ cần có thể kéo dài đến khi tín đồ của hắn phá hủy toàn bộ thần điện của Cự Ma Thần, như vậy hắn liền có thể giành lấy thắng lợi cuối cùng.

Nhưng ngay khi hai thiên không thần điện sắp tiếp cận, hắn lại nghe được một giọng nói uy nghiêm như thể đến từ chín tầng trời.

"Thần nói phàm là tà ác, hắc ám, dưới lực lượng của quang minh, cuối cùng sẽ bị phá tan và tinh lọc…"

Dãy núi thật lớn nhấp nhô lên xuống như thể một con cự long uốn lượn ngàn dặm, tự nhiên có một loại cảm giác đứng trên cao nhìn xuống thiên địa.
‎※※※‎
Trên đại lục thần tạo dưới hạ giới. Chủ thần điện của Cự Ma Thần được xây dựng ở bên trong dãy núi này. Mà ở trong thần quốc của Cự Ma Thần cũng đồng dạng sắp xếp chủ thần điện ở trên dãy núi.

Chủ thần điện ở dưới mặt đất cùng thiên không thần điện có sự phối hợp chặt chẽ. Tín ngưỡng lực khổng lồ lưu chuyển không ngớt trong hai thần điện, chính là lực lượng chủ yếu nhất duy trì thiên không thần điện ở trên cao.

Đám người xâm lược tự nhiên có thể cảm ứng được tín ngưỡng lực cường đại từ chủ thần điện tản ra khắp thần quốc, lòe lòe phát sáng như ngôi sao rực rỡ.

Đám tín đồ trung tâm được thần linh kia truyền tống đến đây không ngờ đạt tới con số hơn năm triệu.

Mọi nơi dưới chân núi đều là người rậm rạp như nhưng con kiến.

Ngoài ra, phàm là nơi có một chút tín ngưỡng lực nồi lên trong thần quốc, đều có thể nhìn thấy mấy vạn thậm chí là mấy chục vạn người xâm lấn. Một khi bọn họ nhắm trúng mục tiêu, lập tức ùa lên giống như đỉa thấy máu tươi, có xu thế phá hủy hết thảy những gì nhìn thấy.

Nhưng mà bọn họ rất nhanh liền phát hiện, ở những nơi nhỏ phân tán linh tinh này, một ít thần đàn dạng nhỏ quả thật là bị phá hủy hết sức dễ dàng, nhưng bên trong thần điện trung, cao cấp đều có sự chống cự cực kỳ ngoan cường. Lực lượng phòng ngự bên trong vận dụng cực kỳ tinh vi, tuy rằng nhân số dị giáo đồ rất nhiều nhưng nếu muốn hoàn toàn diệt sạch thần điện của Cự Ma Thần thì cũng không có khả năng.

Đặc biệt là ở phía trước chủ thần điện. Nơi đó vốn là đường núi đá phiến thẳng tắp đã biến thành một con đường rác rưởi tràn ngập đá vụn. Đám dị giáo đồ đi qua nơi đây, nếu một bước đi sai lầm mà té ngã, lại vừa vặn ở bên cạnh vách núi thẳm, như vậy kết cục duy nhất chính là ngã xuống vực sâu, tan xương nát thịt tuyệt đối không có đường sống.

Cũng không phải đám dị giáo đồ xâm lược này không muốn sửa chữa con đường này, mà là khi bọn họ được truyền tống đến nơi đây và sau khi nhận được mệnh lệnh dùng tốc độ nhanh chóng công kích phá hủy thần điện, liền cắt đứt cảm ứng với thần linh của bọn họ.

Cường công dưới tình huống như vậy, hiệu quả tự nhiên là không có khả năng dễ dàng. Hơn nữa còn có một điểm khiến trong lòng bọn họ không yên là vì sao vào giờ khắc này lại mất đi cảm ứng với thần linh.

Tuy nhiên, mệnh lệnh của thần linh vẫn được chấp hành một cách nghiêm cẩn. Khi nhận được mệnh lệnh của một vị quan chỉ huy, vô số tín đồ yểm trợ cho nhau bắt đầu phóng tới thần điện ở trong dãy núi. Trên người của bọn họ có áo giáp và vũ khí ma pháp, tuy rằng kiểu dáng và uy lực không cường đại bằng vô số ma pháp võ sĩ của Odin Lage, nhưng kích phát kiếm khí cũng không phải chuyện khó khăn gì.

Nhưng đám người xâm lược và phần đông tín đồ thần quốc đều giống nhau, trên cơ bản đều là người bình thường. Chỉ có điều thời gian bọn họ ở thần giới rất dài chiếm được thần ân tới một mức độ nhất định, cho nên mới có được lực lượng cường đại. Chỉ là loại lực lượng này không thể sử dụng thủ đoạn ma pháp để kích phát ra, chỉ có thể thông qua kiếm khí của vũ khí ma pháp để phát ra.

Đương nhiên, bất kể là vị thần linh nào đều sẽ có một số lượng tín đồ ma pháp sư không tồi, nhưng ở trong hoàn cảnh thần vực va chạm rồi bị tiêu tan, nguyên tố ma pháp trong không trung đã bị cực độ hỗn loạn, căn bản không thể điều động nguyên tố ma pháp bên ngoài để phóng thích ma pháp.

Chỉ có các ma pháp sư cấp bậc đại ma pháp sư trở lên mới có thể sử dụng năng lượng ma pháp tích lũy trong cơ thể để phóng thích vài pháp thuật thấp kém mà thôi.

Chỉ có truyền kỳ và ngụy thần, bình thường dự trữ rất nhiều năng lượng ma pháp cho nên mới có khả năng phóng ra ma pháp mạnh mẽ.

Tuy nhiên, một khi bọn họ phóng thích ma pháp dự trữ mà ma lực của bản thân không được bổ sung, như vậy bọn họ cũng không khác gì người bình thường. Hơn nữa, trong tình trạng nguyên tố ma pháp hỗn loạn tới mức này, đừng nói là muốn phóng thích ma pháp cùng loại cấm chú là tuyệt đối không có khả năng. Cho dù muốn phóng thích ma pháp phạm vi lớn thì xác xuất thành công cũng thấp tới mức làm cho người ta mất hết tin tưởng.

Có thể nói dưới hoàn cảnh này, tuy rằng cũng không phải là vùng đất cấm ma, nhưng cũng có một bộ phận hiệu quả chẳng khác gì vùng đất cấm ma. Đặc biệt là đối với ma pháp sư bậc thấp mà nói lại chẳng có gì khác nhau.

Nếu là trong đám tín đồ của Odin Lage, đám ma pháp sư đã trải qua nhưng năm tháng tu luyện khó thể tưởng tượng, trên cơ bản đều là dựa vào bản thân cố gắng mà đạt tới cảnh giới truyền kỳ và ngụy thần. Như vậy chịu ảnh hưởng sẽ không lớn, ít nhất còn có thể liên tục phóng thích một số pháp thuật bậc thấp, bậc trung. Nhưng lúc này xâm lược là một vị thần linh bậc thấp, tuy rằng trong các tín đồ của hắn cũng sẽ sinh ra hai loại ma pháp sư cấp bậc này, nhưng số lượng giống như phượng mao lân giác. So với tín đồ của thần vương bệ hạ thì chính là một trời một vực.

Giờ phút này, đám ma pháp sư xâm lược ở nơi xa giơ cao ma pháp trượng trong tay, bắt đầu phát động ma pháp công kích thần điện to lớn kia.

Hào quang đại biểu các loại ma pháp thuộc tính khác nhau sáng lên. giống như sao băng lướt qua bầu trời đánh lên ma pháp tháp cao ngất bên trên.

Đám người xâm lược hô lên những tiếng hoan hô như sấm nổ, vô số các tín đồ mặc áo giáp ma pháp, tay cầm vũ khí liều mạng chạy về phía trước. Trong mắt bọn họ tràn ngập hào quang khát máu, dường như muốn phá hủy hoàn toàn nhưng gì ngăn cản trước mắt.

Nhưng mà ngay khi bọn họ xông tới phạm vi cách thần điện khoảng trăm thước, mặt đất đột nhiên rung động rất nhỏ, rồi sau đó từ dưới mặt đất đột nhiên toát ra từng hàng thạch thương dài nhỏ mà sắc bén tới cực điểm.

Những hàng thạch thương này đột nhiên từ dưới đâm ra, mật độ dày đặc, tốc độ cực nhanh, lực lượng mạnh mẽ đều khiến cho trong vòng thần điện từ trăm thước cho đến ba ngàn thước gần như mỗi cự ly nửa bước đều có một mùi thạch thương toát ra. Chỉ trong chốc lát, mặt đất phạm vi này lập tức biến thành địa ngục trần gian.

Vô số các ma pháp võ sĩ bị thạch thương hoàn toàn đâm thủng, tuyệt đại đa số võ sĩ cũng không chết ngay tại chỗ mà bị treo trên thạch thương, rên rỉ thống khổ.

Lực phòng ngự trên áo giáp ma pháp thấp kém căn bản không thể so sánh với thạch thương. Áo giáp thật dày dưới loại lực lượng ma pháp đặc thù này như biến thành giấy, trong nháy mắt bị xuyên thủng hoàn toàn.

Ở nơi xa xa trong thần quốc, Cự Ma Thần thấy cảnh tượng này khóe miệng mơ hồ nổi lên một tia cười lạnh lùng.

Áo giáp ma pháp cao cấp làm sao dễ dàng đạt được, trừ loại thần linh từ cổ xưa nhất như Odin Lage ra, những thần linh còn lại sợ là rất khó trang bị áo giáp ma pháp đẳng cấp cao nhất cho tín đồ của mình.

Đừng nói là thần linh bậc thấp, cho dù là các tín đồ của thần linh hắc ám bậc trung Nuo Weijia cũng chỉ mặc áo giáp ma pháp bình thường mà thôi. Đối với hiệu quả trận địa thạch thương tạo thành, Cự Ma Thần cũng không bất ngờ chút nào.

Các tín đồ ở nơi xa tuy rằng có tín ngưỡng thành kính nhưng dưới trường hợp máu tanh khủng bố này lại vẫn bị chấn động như cũ khó thể tự kiềm chế.

Một vị ma pháp sư xâm lược ở phía sau sắc mặt biến thành màu đất, hắn lẩm bẩm: "Không có khả năng, ở trong hoàn cảnh này, làm sao còn có thể phóng thích ma pháp phạm vi lớn như thế. Ma pháp dao động xung quanh cũng không mãnh liệt, đây cũng không phải là ma pháp phạm vi siêu lớn. Bọn họ là làm như thế nào?"

Phía sau thần điện, hơn một trăm tín đồ ma pháp đứng thẳng một hàng trên cùng. Trong đầu mỗi người bọn họ đều có một bộ đồ án được thần linh của mình truyền đến, dựa theo đồ án này, trong thời gian quy định, phạm vi quy định phóng ra ma pháp đồng dạng.

Ma pháp sư tuy rằng đều là hạng người tâm cao khí ngạo, nhưng tín ngưỡng của những tín đồ này đối với thần linh lại khiến cho bọn họ không có bất kỳ năng lực chống cự nào đối với chỉ thị của thần linh mình.

Kết quả là, thạch thương trong nháy mắt đâm ra trải rộng khắp phạm vi phía trước thần điện.

Ở trong thần giới căn bản không có khả năng phóng thích ma pháp phạm vi lớn, cấp bậc cao này, bằng vào hơn trăm ma pháp sư cộng đồng cố gắng, trong nháy mắt hình thành một loại quần thể ma pháp sư trận có hiệu quả tương tự ma pháp phạm vi lớn.

Vô số tín đồ nhìn cảnh tượng như tu la địa ngục phía trước, trong lòng không tránh khỏi lạnh lẽo, hai chân run lên. Đặc biết là mấy tên quỷ xui xẻo bị treo trên mũi nhọn thạch thương kêu la thảm thiết lại càng làm cho người ta sởn tóc gáy. Hơn nữa, bọn họ cũng không có chú ý tới, máu tươi chảy ra từ trên những người này một khi tiếp xúc với mặt đất liền nhanh chóng thấm sâu vào trong đất, biến mất.

Dần dần, ở trên không trung nơi này dường như có thêm một phần âm phong quỷ khí, mang cho mọi người một cỗ khí lạnh thấu xương.

Đám tín đồ bị dính trên thạch thương nhanh chóng ủ rũ xuống, sinh mệnh lực của bọn họ không ngờ trôi qua với tốc độ nhanh gấp mấy lần.

Đám tín đồ này trải qua thần ân vô số năm, tố chất thân thể cực kỳ cường hãn, cho dù là thương thế như vậy, trừ những tín đồ trực tiếp bị xuyên qua đầu và tim ra, các tín đồ còn lại đều bình yên sống sót. Trong tình huống bình thường, bọn họ có thể kiên trì mấy ngày hoặc càng lâu hơi, nếu là được cứu chữa thỏa đáng, tuyệt đối có thể giữ lại tính mạng bọn họ.

Nhưng giờ khắc này, sinh mạng lực của bọn họ lại đang nhanh chóng suy yếu, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong.

Các tín đồ phía dưới cũng không yên lặng bao lâu, một tín đồ cường tráng hét lên một tiếng rung động lòng người và vung đại kiếm trong tay chặt đứt thạch thương trước mặt. Sau đó càng nhiều người lập tức liều mạng làm theo.

Khi thạch thương đâm lên tuy rằng uy lực rất lớn, nhưng khi đã đứng thẳng trước mặt mọi người, vậy thì cũng không còn uy hiếp gì nữa. Tại rất đông đám dị giáo đồ vung vũ khí đánh đổ, con đường phía trước liền nhanh chóng bị san bằng. Rất nhiều người bệnh được chuyển ra đằng sau, nhưng đã có một bộ phận người trong đó không chịu đựng được mà chết đi, ngay cả thân thể của bọn họ đều rất quỷ dị bị rút nhỏ một vòng.

Cũng không phải không ai chú ý tới hiện tượng không bình thường này, mà là trong tình huống và bầu không khí quyết liệt này, căn bản không có thời gian nói đến.

Sau nửa giờ, một số lượng rất đông dị giáo đồ lại tới gần thần điện trong vòng trăm thước.

Nhưng mà, lại ở khoảng cách này vô số tia lửa u ám đen sẫm trong giờ khắc này lại nổi lên.

Trong phạm vi trước thần điện trăm thước và trong vòng ba ngàn thước, ngọn lửa hắc ám giống như tới từ cửu u bốc lên đầy trời.

Vô số các tín đồ cố gắng muốn dập tắt ngọn lửa trên người, nhưng áo giáp ma pháp trên người bọn họ vào giờ khắc này dường như mất tác dụng. Ngọn lửa hắc ám thần bí quỷ dị chỉ cần một khe hở nhỏ là có thể trực tiếp lan tràn vào, lực lượng phòng hộ trên áo giáp căn bản không thể ngăn cản ngọn lửa hắc ám cấp bậc này đốt cháy.

Tiếng kêu thê lương trong nháy mắt truyền khắp dãy núi, các tín đồ phía sau bị ngọn lửa hắc ám xâm nhập mà thống khổ bỏ chạy về phía sau. Nhưng ngay tại giờ phút này, quan chỉ huy ra lệnh một tiếng, vô số trường thương, mũi tên bay tới đâm xuyên dính đám người bị ma hỏa xâm nhập trên mặt đất, mặc kệ bọn họ bị ma hỏa đốt cháy mà chết đi cũng không ai dám lên giúp đỡ.

Bởi vì đám tín đồ hắc ám hệ trong thần giới đều biết sự đáng sợ của loại ma hỏa này. Một khi bị ăn mòn lên thân thể, trên cơ bản chỉ có một con đường chết.

Chỉ có điều, điều kiện phóng thích loại ma hỏa này cực kỳ hà khắc, mầm mống ma hỏa quy mô như vậy lại khó có thể sưu tầm, không thể tưởng được đối phương lại không tiếc như vậy.

Nhưng mà mọi người lại cũng không biết được, ma hỏa này là do đích thân Cự Ma Thần ở trong thiên không thần điện tự mình điều khiển thượng cổ ma khí phóng ra, đối phó với đám dị giáo đồ trong thần quốc của mình tự nhiên là như giết gà dùng dao mổ trâu, quá dễ dàng.

Tất cả các tín đồ bị ma hỏa đốt cháy cuối cùng đều biến thành hư vô, tất cả tinh huyết và linh hồn đều không chạy thoát mà lại bị mặt đất hấp thu, chậm rãi hội tụ làm một điểm, cuối cùng trở thành chất dinh dưỡng của thượng cổ ma khí.

Thật lâu sau, ma hỏa biến mất toàn bộ, tín đồ phụ trách chỉ huy hết sức gào lớn: "Ma hỏa đã cháy xong, bọn họ không có khả năng lại phóng ra một loạt ma hỏa nữa. Tiếp tục đi tới…"

Lại là một đám dị giáo đồ cố nâng cao lòng can đảm tiếp tục bước trên mảnh đất tràn ngập máu tươi này.

Nói cũng kỳ quái sau khi bị ma hỏa đốt cháy, trên mặt đất không có dấu vết thiêu đốt mà ngược lại tràn ngập một màu đỏ như máu tươi quỷ dị mà khủng bố.

Ngay cả các tín đồ đến từ hắc ám khi nhìn thấy loại màu sắc này cũng đều không kìm nổi kinh hồn bạt vía. Tuy nhiên, bởi vì trong lòng có tín ngưỡng cường đại đối với thần linh cho nên đám người vẫn không chùn bước đặt chân lên mảnh đất này. Cho dù là đã bị đả kích liên tục hai lần nhưng lại vẫn như trước không nói lùi bước.

Tiếng ngâm xướng vang dội từ trong miệng đám tín đồ này vọng ra. Trong tiếng ngâm ẩn chứa tín ngưỡng lực khổng lồ, hai loại tín ngưỡng lực khác nhau ở trong và ngoài thần điện dần dần giằng co cùng một chỗ.

Tuy rằng số lượng dị giáo đồ rất đông. nhưng nơi này dù sao cũng là hang ổ Cự Ma Thần cho nên về mặt đối kháng tín ngưỡng lực lại vẫn chiếm ưu thế vững vàng. Ngay cả là vài trăm vạn người đồng thanh ngâm xướng cũng vẫn như trước không thể khiến cho tín ngưỡng lực xung quanh thần điện bị dao động.

Đại lượng ma pháp nguyên tố phong bạo do các dị giáo đồ phóng ra phàm là tới gần thần điện một khoảng cách nhất định sẽ bị vòng bảo hộ như ẩn như hiện kia ngăn cản. Tầng bảo hộ này đúng là do sử dụng tín ngưỡng lực chuyển hóa mà thành, bảo hộ kiến trúc trong thần điện hoàn hảo không tổn hao gì.

Ở trong một góc người bên ngoài không nhìn thấy, mấy vạn tên giáo đồ trung tâm nước miếng tung bay ngâm xướng. Bọn họ cũng đồng dạng đang ca ngợi sự vĩ đại của thần linh, vì thần linh bọn họ nguyện ý trả giá cả cuộc đời này.

Từ giây đầu tiên chiến tranh bắt đầu, bọn họ vốn chưa từng ngừng lại, trên người đã sớm bị mồ hôi làm ướt đẫm. Chẳng sợ bên ngoài tiếng hò giết chấn động vang trời đất bọn họ vẫn một mực mắt điếc tai ngơ. Tín ngưỡng lực cường đại từ trên người bọn họ mãnh liệt tràn ra, cuồn cuộn không ngừng bù đắp tín ngưỡng lực thần điện tiêu hao.

Sau trận chiến này, đám tín đồ được kích thích tiềm năng này khẳng định sẽ bị bệnh nặng một hồi. Thậm chí có người bị nghiêm trọng sẽ mất đi sinh mạng. Nhưng bọn họ lại không quan tâm, chỉ biết liều mạng thúc ép thân thể của mình, dùng hết khả năng để luyện ra tín ngưỡng lực để cung cấp cho thần linh sử dụng.

Nhưng cho dù là đám tín đồ thành kính đến cực điểm này, ở trong mắt thần linh chẳng qua cũng chỉ là một số đạo cụ có thể lợi dụng mà thôi. Thần linh tràn ngập uy nghiêm và lực lượng không có khả năng chân chính để đám sinh mạng nhỏ bé hèn mọn này ở trong lòng.

Ở bèn ngoài thần điện lại truyền đến một hồi tiếng rống giận, đó là biểu hiện kẻ thù càng ngày càng tới gần. Nhưng giờ phút này, mấy vạn tín đồ ở sâu trong thần điện vẫn cầu nguyện trước sau như một, bọn họ dùng tín ngưỡng của mấy vạn người chống lại trăm vạn người, áp lực to lớn phải chịu đựng là có thể biết được. Nhưng từ đầu đến cuối không có một ai chùn bước.

Ngoài cửa, đám dị giáo đồ bước trên con đường đại biểu tử vong phóng về phía trước.

Bọn họ cũng không có chú ý, khi đại quân một lần nữa bước lên mảnh đất này, có những thi hài may mắn còn sót lại trong nháy mắt hòa tan biến vào nền đất, dường như ở dưới này có một ác ma đang ngủ say, đang không ngừng ăn mòn sinh mạng bọn họ.

Đột nhiên, vô số dị giáo đồ hét lớn, thanh âm bọn họ tràn ngập vui sướng, ngay cả thanh âm ngâm tụng ca ngợi thần linh đầy tiết tấu đều bị ngăn chặn nghiêm trọng trong giờ khắc này.

Người đi đầu hưng phấn nhìn về phía trước, bọn họ vừa rồi đã thuận lợi bước qua khoảng cách một trăm thước trước thần điện.

Vừa rồi ngay tại khoảng cách này, vô số người chết oan uổng. Hiện giờ, lần thứ ba tần công dưới sự phù hộ của thần linh bọn họ rốt cục bước qua khoảng cách ma quỷ này, bước vào trong phạm vi cách thần điện trăm thước.

Hàng người đi đầu nhìn thấy cửa thần điện, mũi của bọn họ vì khẩn trương quá mức và chạy quá nhanh mà trở nên run run dồn dập. Hàm răng bọn họ cắn thật chặt, ánh mắt nhìn về thần điện tràn ngập hung ác.

Mắt nhìn thấy bọn họ liền muốn tới cạnh thần điện thì đúng vào giờ khắc này, một bóng hình thú nhân chợt lóe mà biến mất một luồng hào quang màu trắng đột nhiên từ trong thần điện bắn ra.

Những nơi luồng hào quang màu trắng này đi qua, áo giáp trên thân đám dị giáo đồ bắt đẩu tỏa ra ánh sáng tịnh hóa, thân thể bọn họ dường như sẽ thoát lực mà tiêu tán bất kỳ lúc nào. Đặc biệt là những trang bị ma pháp hắc ám bám trên vũ khí và áo giáp, dưới hào quang màu trắng bắn tới, tràn ra từng đạt từng đợt sương khói màu đen, dấu ấn ma pháp hắc ám không ngờ hòa tan từng chút một như băng tuyết dưới nắng hè.

"Ma pháp quang… Quang… Minh…" Tên chỉ huy trăm vạn tín đồ trợn mắt há hốc mồm nhìn tất cả trước mắt,chi cảm thấy mình dường như có thể té ngất bất kỳ lúc nào.

Ma pháp quang minh! Không ngờ ở trong thần điện của một thần linh hắc ám hệ xuất hiện ma pháp quang minh. Đây rốt cục là chuyện gì xảy ra?

Vị quan chỉ huy xui xẻo này cũng không biết, giờ phút này thần linh hắn tín ngưỡng cũng đang vì vấn đề này mà sợ hãi và kinh dị không thôi.

Khoảnh khắc hai thiên không thần điện sắp tiếp xúc, trong thần quốc của Cự Ma Thần bỗng nhiên truyền đến thần âm giống như sấm đánh, theo sau mà đến là ánh sáng tràn ngập khí tức thần thánh bao phủ trời đất.

Vừa tiếp xúc tới luồng ánh sáng này, khí tức vị thần linh bậc thấp kia lập tức hoàn toàn bị đánh tan. Không chỉ vậy, thiên không thần điện thật lớn của hắn dưới sự chiếu sáng của hào quang có thể nói như mặt trời, năng lượng hắc ám dày đặc bên trên không ngờ bắt đầu lỏng lẻo nhanh chóng.

Thiên không thần điện là nơi cuối cùng giữ mạng của tất cả thần linh, nếu là nói về lực phòng ngự, quả thật phải cao hơn mấy bậc so với thần quốc. Cho dù gặp phải ánh sáng của thần linh quang minh hệ cũng không có khả năng bất lực như không có.

Nhưng hắn tuyệt đối không thể tưởng tượng được, thần khí trong tay Tiếu Ân cũng không phải thần khí của thần linh bậc thấp, bậc trung mà là siêu cấp thần khí thần thánh quyền trượng mà Odin Lage thần vương bệ hạ sử dụng không biết bao nhiêu tỷ năm mới chậm rãi bồi dưỡng ra.

Cho dù là thần linh bậc trung dưới uy năng của quyền trượng cũng đều phải run rẩy, huống chi là một thần linh bậc thấp nho nhỏ.

Tiếng "ầm ầm" từ trong thiên không thần điện truyền ra không ngừng, dưới ánh hào quang vô tận chiếu rọi, khí tức hắc ám cường đại dần dần bị đánh tan, toàn bộ thiên không thần điện giống như là băng tuyết dưới nắng, dần dần tiêu tan.

Vị thần linh kia cực kỳ sợ hãi. Tuy rằng hắn như thế nào cũng không nghĩ ra khí tức của đối phương rõ ràng là một vị thần linh hắc ám hệ nhưng vì sao lại phóng thích ra được năng lượng quang minh thuần khiết mà hùng mạnh vượt xa đẳng cấp bậc thấp có thể chống đỡ. Nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến phán đoán của hắn về thực lực đôi bên trong nháy mắt.

Ngay trong khoảnh khắc tiếp xúc lực lượng quang minh. Vị thần linh này đã khống chế thiên không thần điện hướng về phía sau liều mạng bỏ chạy.

Nhưng ngay tại giờ khắc này, hắn đột nhiên phát hiện ở bên ngoài thiên không thần điện không biết từ khi nào đã được bố trí đầy một tầng lưới ngăn cản. Bất kể hắn tránh né thế nào đều không có khả năng giãy ra được tầng lưới ngăn cản không biết bày ra khi nào này.

Càng làm cho hắn kinh sợ không ngừng là năng lượng vừa rồi đả kích hắn chật vật không chịu nổi lực lượng quang minh thuần túy, nhưng giờ khắc này phụ trách chặn hắn lại là năng lượng hắc ám thuần túy. Không chỉ vậy, bất kể là lực lượng quang minh hay là hắc ám dường như đều cường đại hơn hắn rất nhiều.

Giờ phút này, hắn rốt cục rõ ràng một việc: Vị thần linh mà hắn định đánh cướp cường đại đến mức hắn không thể lay động.

Mình tính kế người ta, nhưng người ta làm sao không tính kế mình chứ?

Mắt thấy thiên không thần điện chấn động trở nên kịch liệt, hào quang vô cùng vô tận kia ngày càng cường đại dường như bất cứ lúc nào đều có thể đủ tịnh hóa lực lượng phòng hộ của thần điện. Nhưng cũng hào quang ấy chiếu lên màn năng lượng hắc ám xung quanh chặn hắn lại không chút nguy hại giống như là giữa quang và ám có một sự cân bằng tuyệt đối, khiến cho hai đặc tính này giữ được một quan hệ thần kỳ.

Thần linh bậc thấp hắc ám hệ không thể kiềm chế được, thần niệm hắn điên cuồng mà tràn ngập sợ hãi.

"Thưa ngài vĩ đại xin tha thứ cho sự vô lễ của ta. Sau khi chứng kiến uy năng của ngài, ta nguyện ý đưa ra thần thệ, nguyện ý coi ngài là chủ thần, trở thành khế ước thần của ngài."

Hào quang mãnh liệt công kích dường như ngừng một chút, đúng vào lúc vị thần linh này hơi chút thở phào chợt nghe trên bầu trời truyền đến một giọng nói như sấm rền: "Nếu là trước trận chiến hôm nay, ta cũng nguyện ý nhận một khế ước. Nhưng đáng tiếc chính là, hiện giờ ngươi đã nhìn thấy bộ mặt thật sự của ta, vì không muốn bị người ngoài nào khác biết được, ta cũng chỉ có thể diệt trừ ngươi."

Trong tiếng nổ to lớn, áp lực như từng ngọn núi khổng lồ từ trên bầu trời giáng xuống, bao vây tròn quanh thiên không thần điện của hắn.

Phía trước thần quốc của Cự Ma Thần xuất hiện một bóng người mơ hồ. Tiếu Ân cầm thần thánh quyền trượng trong tay đứng sóng vai Cự Ma Thần, lạnh lùng nhìn vị thần linh kia.

Sắc mặt vị thần linh kia biến đổi mạnh, hắn chua xót lẩm bẩm: "Hai vị thần linh? Bản thể hai vị thần linh khác hệ không ngờ lại ở cùng một chỗ, hơn nưa lại còn là hai loại thần hệ hoàn toàn đối lập - quang minh và hắc ám. Chẳng lẽ tận thế của thần giới tới rồi sao?"
‎※※※‎
Phía trước hào quang lóe lên, trên người các tín đồ hắc ám đều lóe lên màu đen bị thiêu cháy dưới thần quang màu trắng.

Phía trước chủ thần điện, vị quan chỉ huy dị giáo đồ mở to hai mắt nhìn cảnh tượng trước mắt. Hắn thà rằng tin tưởng hai mắt của mình có bệnh cũng không muốn tin tưởng hết thảy mình tận mắt nhìn thấy.

Đối tượng của lần thần chiến này là một vị thần linh hắc ám hệ mà, nhưng nhìn ma pháp đối phương phóng thích vào thời điểm cuối cùng đi!

Đánh chết hắn cũng không tin đây là ma pháp hắc ám.

Miệng hắn co giật một hồi, trong lòng cực kỳ đau khổ. Mặc dù trong lòng hắn đang hoài nghi có phải thần linh đại nhân bị người nào lừa, nhưng lại căn bản không dám nói ra.

Loại thanh âm nghi ngờ thần linh này nếu hắn dám nói ra, như vậy không cần đợi thần phạt hạ xuống, chỉ riêng tín đồ xung quanh đủ để chia hắn làm tám mảnh.

"Đại nhản. Chúng ta làm sao bây giờ?"

Tiếng kêu dồn dập làm quan chỉ huy đang gần như không biết làm gì tỉnh táo lại, hắn cắn chặt hàm rống lớn tiếng quát: "Các ma pháp sư. Hắc ám gia trì."

Đám đông ma pháp sư cao giọng trả lời, từng người giơ cao pháp trượng trong tay.

Ở trong hoàn cảnh này, nếu muốn phóng thích ma pháp công kích phạm vi lớn quả thật không dễ dàng gì nhưng phóng thích một loại ma pháp hắc ám phòng ngự có thể chồng chất lên nhau là vẫn có thể làm được.

Hắc ám gia trì đây là ma pháp mà tất cả các ma pháp sư dưới trướng thần linh hắc ám hệ phải nắm giữ để phòng ngự quang minh hệ.

Ma pháp này không có bất kỳ tính công kích gì, là do rất nhiều thần linh hắc ám hệ giằng co với thần linh quang minh hệ vô số năm mà nghiên cứu ra. Ma pháp này được truyền bá rất rộng rãi trong các thần linh hắc ám hệ như một ma pháp đại chúng nhất.

Phàm là những thứ bị ma pháp này bao phủ, bất kể lực lượng quang minh cường đại thế nào đều sẽ bị suy yếu nghiêm trọng, hơn nữa đối với ma pháp hắc ám hệ còn có tác dụng gia trì rất lớn. Đây là ma pháp mà tất cả các thần linh hắc ám hệ phải chuẩn bị khi phát sinh chiến tranh với thần linh quang minh hệ.

Ngay sau đó, khi ma pháp này được vô số ma pháp sư hắc ám hệ phóng thích ra, trên thân của những người tiến công đi đầu lập tức có thêm một tầng hào quang màu đen dày đặc như bức tường. Dưới loại hào quang này gia trì, thương tổn do ma pháp quang minh đối với các tín đồ hắc ám bị suy yếu tới cực điểm. Vùng đất cấm trước thần điện lại một lần nữa bị người tràn tới.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #420


Báo Lỗi Truyện
Chương 420/482