Chương 401: Chiến tranh




Tiếng kèn liên tục vang lên, các ma pháp vỗ sĩ số lượng mười vạn đều nhịp rút đại kiếm cầm tay.

Dưới sự chỉ huy của kèn chiến tranh, động tác những người này giống như là một, nhìn qua làm người ta cảm thấy đẹp mắt vừa lòng đồng thời cũng không tránh khỏi nổi lên ý lạnh tận đáy lòng.

Mười vạn đại kiếm giơ lên cao, trên người mỗi người đều nổi lên năng lượng quang minh tinh khiết cường đại, đám ma pháp võ sĩ này đều được thần vương Odin Lage chúc phúc những năm qua tích lũy xuống thần ân vô cùng cải biến thể chất bọn họ tốn mấy vạn thậm chí càng nhiều thời gian hơn, làm cho bọn họ có được năng lượng tối thiểu cũng tương đương với ngàn năm truyền kỳ.

Mà áo giáp ma pháp trên người bọn họ đúng là mấu chốt để kích phát cỗ năng lượng này.

Không được một giây, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, kiếm khí vô cùng hội tụ tới không trung.

Mười vạn ma pháp võ sĩ, trong đó kém cỏi nhất chính là ngàn năm truyền kỳ, lợi hại nhất là ngụy thần, khi bọn họ vứt bỏ hết thảy tôn nghiêm và thể diện ngưng tụ lại tất cả năng lượng của mình thì phát huy ra uy năng cường đại tuyệt đối không thể tưởng tượng, khiến người ta không dám tưởng tượng.

Một quang kiếm khổng lồ thể tích vượt qua thẩm phán chi kiếm rất nhiều, dường như có được năng lực chém thần quốc trước mắt thành hai nửa lại một lần nữa được hình thành.

Năng lượng khổng lồ rốt cục không thể khống chế khuếch tán ra bốn phía, mà uy năng xung kích như thủy triều không ngừng vào mọi người khiến cho vô số người đều trợn mắt há mồm.

Đặc biệt là số người hầu đạt đến một vạn kia, trong mắt mỗi người đều lóe ra vẻ kích động và cuồng nhiệt, Tiếu Ân tin tưởng, chỉ sợ lúc này bắt bọn họ trực tiếp phát động công kích ôm bom cảm tử xông vào quầng sáng hắc ám thì bọn họ cũng không chút do dự, mà cũng không nhíu mày xả thân xông tới.

Đây là tín ngưỡng, tín ngưỡng được tích lũy qua vô số năm đã làm cho lý trí của bọn họ trong một số thời điểm, cho dù là nữ tính nhát gan nhất, ngày thường trói gà không chặt thì cũng trong khoảnh khắc đó vứt bỏ hết thảy nhát gan, hèn yếu mà hóa thân thành như Mẫu Dạ Xoa, Tôn Nhị Nương, thậm chí càng thêm điên cuồng hơn nam nhân.

Ngẩng đầu nhìn quang kiếm đã lớn tới mức bao phủ toàn bộ quảng trưởng phi hành, sắc mặt Tiếu Ân hết sức bình tĩnh nhưng trong lòng lại có vô số tạp niệm.

Rốt cục khi thể tích quang kiếm đã đạt tới mức khiến Tiếu Ân cảm thấy hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn tựa hồ không thấy cuối thì thanh kiếm khổng lồ này rốt cục chuyển động.

Có lẽ bởi vì thể tích thật sự là quá khổng lồ vượt quá sự tưởng tượng, chuyển động của nó cũng không nhanh, so với thẩm phán chi kiếm tuyệt đối có thể nói là chậm như sên bò.

Nhưng từ đầu đến cuối không có ai dám có chút khinh thường điều này.

Tốc độ quang kiếm tuy chậm nhưng áp lực do nó tạo nên không chút yếu bớt, ngược lại bởi vì nó chậm mà ổn định, lại càng gia tăng khí thế lên rất nhiều.

Giống như một ngọn núi từ trên bầu trời chầm chậm đè xuống, chấn động và áp lực tạo thành đối với người ở dưới tự nhiên cũng mạnh hơn so với một kiếm nhanh như tia chớp.

Rốt cục dưới sự trông mong của mọi người, quang kiếm tiếp xúc với quầng sáng hắc ám dường như đang không ngừng bành trướng kia.

Giống như khi thợ rèn rèn kiếm, ném phôi kiếm đỏ rực vào trong nước lạnh, đại lượng bọt khí và khói bỗng sinh ra.

Tuy nhiên theo phôi kiếm không ngừng đâm sâu, độ lạnh dường như bị bốc hơi hầu như không còn, chậm rãi biến thành ít đi.

Trong mắt đám người Tiếu Ân đều lóe qua một tia vui mừng, tuy rằng chỉ là vừa tiếp xúc nhưng là mọi người đã thấy được kết quả cuối cùng.

Mười vạn ngụy thần, truyền kỳ liên thủ khiến cho quầng sáng hắc ám đã ngưng tụ vài trăm vạn năm đủ cản lại thẩm phán chi kiếm cũng bị tiêu diệt không chút chậm trễ.

Quả thật cỗ lực lượng này quá cường đại, cường đại tới mức vô biên vô hạn.

Đương nhiên nếu không có kèn chiến tranh trong tay Dike Stan, như vậy một đòn khổng lồ này không thể kích phát, bởi vì trong tình huống bình thường, cho dù là thần linh bình thường cũng không có khả năng khiến cho mười vạn người đồng tâm hợp lực tập trung năng lượng lại cùng một chỗ.

Chỉ có kèn chiến tranh và những kẻ thanh kính như điên này mới có thể sáng tạo ra thần tích như vậy.

Quang kiếm khổng lồ đột nhiên lao xuống, thế như chề tre tiếp xúc với vùng biên giới ở mép của thần quốc màu đen, dọc theo đường đi, vô số sóng gợn quầng sáng có ý đồ triệt tiêu và ngăn cản bước tiến của nó, nhưng tốc độ của nó lại không chút trở ngại, thần chắn giết thần, phật cản giết phật, dùng khí thế như khai thiên lập địa phát ra một kích ác liệt nhất.

Một tiếng nổ vang thật lớn truyền đến, những đạo sóng gợn ánh sáng lúc này rốt cục không chịu nổi vỡ tung ra.

Quầng sáng hắc ám mà Nuo Weijia mất mấy trăm vạn năm ngưng tụ thành không ngờ trong mấy phút đồng hồ ngắn ngủi hoàn toàn bị phá hủy, không còn hình dạng.

Chỉ có điều, quầng sáng hắc ám bị phá nát này dường như có đặc tính không chết không ngừng, tuy rằng đã bị phá nát nhưng vẫn chưa biến mất, mà ngược lại chúng cuồn cuộn mà lên, lấy phương thức thảm thiết nhất vồ đến quang kiếm.

Quang và ám lại giao phong lần nữa, lấy hình thức trộn vào làm một, cho dù là năng lực cảm ứng của Tiếu Ân và Dike Stan đều không thể phát hiện được trong hắc ám tuyệt đối đó rốt cục xảy ra chuyện gì.

Tuy nhiên, ánh sáng quang kiếm cũng không kéo dài, trong hắc ám kia có một cỗ khí tức khiến người không thể xem thường chợt nhộn nhạo tràn ra, thể tích quang kiếm thật lớn tan rã với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Chỉ có điều đám người Dike Stan không có bất kỳ ý tứ quấy nhiễu gì, ngược lại trên mặt lộ ra một tia cười khinh thường.

Tiếu Ân thở dài một hơi thật sâu, hắn biết đây là chủ nhân hắc ám thần quốc Nuo Weijia tự thân ra tay, cũng chỉ có lực lượng thần linh mới có thể đạt tới hiệu quả khủng bố như vậy.

Đám người Dike Stan cũng không thừa dịp xông lên, phỏng chừng cũng không có hảo tâm gì mà là có ý tưởng chậm rãi tiêu hao thần lực của đối phương.

Dù sao, đối mặt với năng lượng khổng lồ như vậy, cho dù thần linh cũng không dám coi thường.

Quang kiếm chậm rãi biến mất, số lượng màn sương đen còn sót lại so vói lúc ban đầu ít đến đáng thương, nhưng mà ngay tại giờ phút này, màn sương đen lại ngưng tụ, biến thành một hắc ám ma thần thật lớn.

Hắc ám ma thần này tuy rằng được tạo thành từ màn sương đen nhưng là lại cho người ta có một cảm giác như thật thể.

Thần linh chính là thần linh, chỉ sợ chỉ là một bóng đen do ý niệm ngưng tụ thành đều làm cho người ta có thể cảm giác được sự mạnh mẽ trong đó.

"Thần sứ và các tín đồ của Odin Lage… Các ngươi vì sao phải khơi mào chiến tranh?" Thanh âm ngân nga vang lên quanh quẩn trong không gian thần giới trống trải, dùng một loại phương thức đặc thù truyền ra phương xa.

Thần giới rộng lớn, đồng dạng có thể nói là vô biên vô hạn, mỗi một thần quốc của thần linh đều cách nhau rất xa, dường như vĩnh viễn cũng không xảy ra va chạm.

Khi đám người Tiếu Ân ở quảng trường phi hành đi tới nơi này cũng không có bất kỳ thần thần quốc nào hướng đến gần, đặc biệt là những thần quốc có vẻ gần nơi này khi thấy thẩm phán chi kiếm và quang kiếm khổng lồ như hàng không mẫu hạm xuất hiện liền chậm rãi bay đi hướng về phương xa.

Tất cả thần linh gần đây đều lấy hành động của mình để chứng minh bọn họ cũng không có ý đồ nhúng tay vào.

Đương nhiên, cách xa nơi này có hai đống hoang tàn trồi dạt, vậy không có người nào quan tâm.

Hai mắt Dike Stan trợn lên, giọng nói hắn giống như sấm rền vang dội: "Thần hắc ám Nuo Weijia! Người hầu của ngươi xúc phạm vinh quang của thần vương bệ hạ khiến cho vinh quang của bệ hạ bị làm nhục và xâm phạm, vì rửa sạch vết nhơ này, cái giá phải trả là phải dùng sinh mạng của ngươi, ngươi… Có thể sám hối!"

Bên trong màn sương đen nhanh chóng quay cuồng một hồi, rất hiển nhiên vị thần linh hắc ám này cảm thấy cực kỳ không ngờ và khó tin đối vói câu trả lời này.

Một cỗ oán niệm từ trong màn sương đen tản ra, ngay cả Tiếu Ân cũng có thể cảm nhận được sự phẫn nộ, khuất nhục và không cam lòng ẩn chứa bên trong.

Là một thần linh cao cao tại thượng không ngờ lại bởi vì nguyên nhân này mà bị quang minh thần vương gạt bỏ, ngay cả bản thân thần linh đều có chút nghĩ không ra.

Tuy nhiên Nuo Weijia cũng không có ý giải thích điều gì, bởi vì khi thấy được tư thế của đối phương, hắn đã hoàn toàn hiểu được bất kỳ giải thích gì đều phí công.

Quang minh thần vương, quang huy chi chủ Odin Lage vĩ đại chính là ỷ thế hiếp người, nói rõ muốn diệt hắn.

Là một thần linh bậc trung hắc ám hệ, hắn cũng bất lực về điều này.

Tựa như hắn đang ngủ say, vẫn như trước muốn thôn tính một thần linh hệ hắc ám vừa thăng tiến thần giới không bao lâu, nhưng lại có được tiềm lực phát triển vô hạn.

Hắn có ý đồ ỷ thế hiếp người, lấy lực lượng tuyệt đối đem thần cách, thần tính và thần quốc của đối phương dung nhập vào bản thân mình.

Chẳng qua khi hắn còn chưa có hành động gì thì ngược lại bị người nhìn chằm chằm.

Dike Stan lại một lần nữa giơ kèn chiến tranh trong tay lên, tuy nhiên lúc này đây lão cũng không thổi mà ném kèn lên cao.

Một loạt tiếng kèn hùng tráng không biết tên truyền ra, tất cả những người nghe được thanh âm này đều có một loại nhiệt huyết sôi trào, như thế là một cỗ năng lượng từ xương tủy tràn ra khắp cơ thể.

Dường như, mỗi người bọn họ nhìn về phía trước, sát ý cường đại trở nên thật thể.

Bên trong màn sương đen đột nhiên truyền đến một tiếng hừ lạnh thống khổ, dưới công kích của tiếng kèn này, ý niệm chặn được quang kiếm thật lớn của Nuo Weijia lập tức bị tiêu diệt.

Tiếng kèn có đả kích to lớn đối với thân thể giáng lâm không có thật thể, thậm chí còn vượt xa sự phỏng đoán của Tiếu Ân.

Dike Stan xoay nửa người hướng về Tiếu Ân khom người thật sâu, nói: "Bệ hạ, xin ngài tuyên bố đi!"

Giọng nói lão giống như phóng đại vô số lần truyền khắp quảng trưởng phi hành, cũng truyền khắp các thần quốc gần đó trong thần giới: "Quang huy chi chủ vĩ đại, thần vương bệ hạ Odin Lage đã bị khuất nhục, chỉ có dùng sinh mạng và linh hồn của Nuo Weijia mới có thể lửa sạch, chúng ta… Nô bộc của thần vương bệ hạ nguyện ý bỏ qua hết thảy, vì bệ hạ mà chiến."

"Chúng ta… Nô bộc của thần vương bệ hạ nguyện ý bỏ qua hết thảy, vì bệ hạ mà chiến." Giống như sấm rền, tiếng đồng thanh ở vô số người phát ra, vô số ma pháp võ sĩ, nhân loại người hầu, còn có hơn vạn các chiến sĩ dị tộc đều phát ra tiếng hò reo từ nội tâm, đưa tín ngưỡng cuồng nhiệt và tâm tư bọn họ giờ phút này biểu đạt không thể nghi ngờ.

Đây là một lời thị uy, một lời thị uy trắng trợn.

Giờ phút này, Tiếu Ân thậm chí còn có chút hoài nghi có phải là thần vương bệ hạ Odin Lage mượn tay của mình hướng về toàn bộ lực lượng dị đoan trong thần giới để thị uy.

Tuy nhiên nếu tới tình trạng này, trừ những kẻ chán sống, muốn khiêu chiến sự kiên nhẫn của thần vương bệ hạ, nếu không thì căn bản không có lựa chọn thứ hai.

Giơ quyền trượng trong tay lên cao, giọng nói Tiếu Ân đồng dạng cao quý mà tràn đầy uy nghiêm.

Khí thế những người cầm quyền trượng nhiều thế hệ, hơn vạn giáo hoàng bệ hạ tích lũy lại vào giờ phút này bị hắn thông qua thần thánh quyền trượng trong tay toàn bộ phóng thích.

Tiếng nói thật vang dội dường như nắm giữ thiên hạ trong tay truyền tới phần đông ma pháp võ sĩ, truyền tới các thần đang ở xa xa xem cuộc chiến, cũng truyền tới mỗi một ngóc ngách trong hắc ám thần quốc này.

Giờ khắc này, Tiếu Ân đại biểu không phải là hắn, mà là thần vương Odin Lage có vô số năm lịch sử, đứng ở đỉnh của thần giới được xưng là một trong bảy đại quang huy chi chủ lâu đời nhất.

"Kẻ khinh nhờn, Nuo Weijia, giết…"

Trong nháy mắt tiếng "giết" được thốt ra, thần quốc của Nuo Weijia đột nhiên chấn động, giống như có một bàn tay thật lớn đây vào thần quốc này.

Dường như không thể chịu đựng được uy năng khổng lồ ẩn chứa trong một chữ này, toàn thần quốc đều bị áp thành một bầu không khí tĩnh mịch.

Quảng trường phi hành bay tới hắc ám thần quốc, mỗi khi tới gần một chút, thần quốc của Nuo Weijia liền run rẩy càng dữ dội.

Rốt cục khi quảng trường phi hành xuyên qua vòng bảo vệ của thần quốc, toàn bộ bay vào trong hắc ám đó, tòa núi lớn cao nhất trong hắc ám thần quốc bắt đầu hoàn toàn sụp đổ.

Tiếng kèn vang rền lại vang lên lần nữa, ma pháp võ sĩ, chiến sĩ bán nhân mã, Titan khổng lồ, còn có hơn trăm vị hồng y giáo chủ đều bắt đầu từ quảng trường phi hành nhảy xuống, xếp thành một đội hình chỉnh tề.

Ở hắc ám thần quốc cũng không phải hoàn toàn bao phủ trong một vùng hắc ám.

Là một thành viên trong nhóm thần linh bậc trung, thần quốc của Nuo Weijia là nơi cực kỳ tiếp cận với địa phương người thường sinh sống, nếu nói là có điểm khác với thần quốc của Odin Lage, nhiều nhất chỉ là ánh sáng có hơi chút mờ hơn một chút mà thôi.

Nhưng giờ phút này, hết thảy bình tĩnh vốn có đều bị đánh phá hoàn toàn.

Dãy núi cao ngất như thế bị một cú đánh vô hình thật mạnh, ầm ầm sụp đổ, sông hồ chảy dài không ngừng kia nổi lên sóng gió động trời, dòng nước bình tĩnh lúc này lại mang đến uy hiếp tử vong.

Trên bình nguyên, thảo nguyên, thậm chí là mặt đất, rừng rậm đều lộ ra những cái khe như mạng nhện.

Hết thảy mọi thứ này đều là di chứng do quảng trường phi hành và thần quốc của Nuo Weijia tiếp xúc sinh ra.

Lực lượng thần vương Odin Lage quả nhiên là vượt xa so với một thần linh bậc trung, phương diện va chạm năng lượng cơ bản nhất đã chiếm ưu thế tuyệt đối, không ngờ lay động hoàn toàn căn cơ thần quốc của đối phương.

Đám người Dike Stan xuất hiện, bắt đẩu khai hỏa đối với thần quốc tự nhiên là đã sớm kinh động đến Nuo Weijia.

Trong thần quốc của hắn, vô số tín đồ đã kết thành đại trận phòng ngự ở các nơi, trận địa đã sẵn sàng đón tiếp đám người Tiếu Ân.

Nuo Weijia khẳng định đã trả một giá lớn, trong thời gian rất ngắn tập hợp tất cả các tín đồ.

Cho dù là trình độ các tín đồ lúc này tốt xấu lẫn lộn, nhưng tới mức này thì cũng không còn cách nào khác.

Trong thần quốc của hắn, tổng cộng số lượng tín đồ cũng đạt tới hơn trăm triệu, nhân số thật lớn như thế tự nhiên không thể xếp cùng một chỗ, ngay cả là chia thành mấy chục nơi cũng đã là một chuyện rất giỏi rồi.

Quảng trường phi hành của đám người Tiếu Ân sau khi đột phá phòng ngự của thần quốc đối phương, năng lượng tiêu hao tự nhiên không nhỏ, liền ở trong này chậm rãi hạ xuống.

Ở phía trước bọn họ khoảng ngàn thước chính là một nơi tập kết của tín đồ Nuo Weijia.

Ở đó có các loại sinh linh hơn trăm vạn, đang nhìn chằm chằm bọn họ như hổ rình mồi.

Đây là chân chính trăm vạn đại quân tập trung một chỗ, từ trên cao nhìn lại, một mảnh đông nghìn nghịt, dường như nhìn không thấy cuối.

Quảng trường phi hành của đám người Tiếu Ân tuy rằng rất lớn nhưng mà tổng cộng quân thảo phạt còn không tới mười lăm vạn, so sánh với nhân số ở dưới thì có chênh lệch thật lớn.

Khoảnh khắc quảng trường phi hành sắp rơi xuốngđất, các tín đồ của Nuo Weijia phát ra tiếng hoan hô hưng phấn.

Dường như có thể bức đầu sỏ đáng sợ gây nên cảnh tượng toàn thần quốc như biến thành ngày tận thế rơi xuống cũng đã là một thắng lợi khả quan.

Đại quân do hơn trăm vạn tín đồ tạo thành, chỉ riêng uy thế cũng đã là hết sức cường đại, cỗ khí tức tràn ngập sát khí cường đại kia lại giống như thực chất ép tới.

Đồng thời đội ngũ này bắt đầu chuyển động, bước chân bọn họ có chút hỗn độn, không ngừng tới gần, xem ra bọn họ cũng biết nhất định phải đánh chết đám người xâm lấn này, thần linh bọn họ mới tránh khỏi được đại nạn.

Dike Stan nhìn đám tín đồ thành tín đông nghìn nghịt không ngừng tới lần này, trên mặt thủy chung mang theo một tia cười lạnh khinh thường.

Nhân số đối phương nhìn có vẻ đông, nhưng là chất lượng làm sao có thể so sánh với thực lực đội quân do thần vương bệ hạ Odin Lage trải qua vô số năm bồi dưỡng ra.

Lão giơ tay ra vỗ nhẹ lên kèn chiến tranh màu vàng kim.

Tiếng kèn lại một lần nữa vang vọng đất trời, thanh âm vô cùng vô tận bức bách mà đến dường như muốn áp chế hết thảy mọi thứ.

Ngay cả đội quân trăm vạn người ở phía trước tới gần từng bước dường như cũng đều biến thành những kẻ không hề đáng giá.

Sau khi nghe được tiếng kèn, biểu hiện đội ngũ hai bên hoàn toàn trái ngược.

Đội ngũ bên Tiếu Ân lập tức sục sôi ý chí chiến đầu, khí thế mênh mông trong nháy mắt đạt tới đỉnh không ngờ mơ hồ áp chế hoàn toàn khí thế đối phương.

Mà các tín đồ của Nuo Weijia lại giống như bị đả kích trí mạng, có một bộ phận người thậm chí còn ôm ngực, một số lăn quay ra đất rốt cục không dậy nổi.

Hỗn loạn không thể tránh xuất hiện trong trận địa đối phương đội ngũ vốn hồn độn đã không thể giữ vững được tiết tẩu ổn định, nhưng các tín đồ Nuo Weijia vẫn như trước phóng tới quảng trường phi hành đã đáp xuống đất, khoảng cách ngàn thước kia tràn ngập một bầu không khí thảm thiết tựa hồ muốn đồng quy vu tận.

Kèn chiến tranh là một thần khí thuần quang minh, là một thần khí chuyên môn phục vụ cho chiến tranh mà Odin Lage ban ân.

Sau khi thần khí này vang lên, không chỉ có hiệu quả đơn giản nâng cao sĩ khí quân mình mà còn có công năng đả kích quân địch mãnh liệt.

Đặc biệt là năng lượng hắc ám trước mặt, cường độ đả kích kịch liệt này lại đạt tới một mức độ siêu cường.

Đội quân được tạo thành từ trăm vạn sinh linh tín đồ khác nhau còn không đi qua được nửa khoảng cách cũng đã vô duyên vô cớ ngã xuống một phần tư.

Những sinh linh này đều bởi vì tiếng kèn chiến tranh làm sụp đổ năng lượng hắc ám trong cơ thể mà tạo thanh tử vong.

Nhìn hung khí giết người không thấy máu này, trong mắt Tiếu Ân có chút cảm khái.

Mắt thấy những người này đã tới gần khoảng năm trăm thước, một ma pháp cường đại che phủ trời đất ào ào phủ xuống.

Ma pháp này tuy rằng không có một chỉ huy ổn định, cũng không có tần suất cố định nhưng mà số lượng nhiều đạt tới mức làm cho người ta phải ngạc nhiên thán phục.

Nhưng ma pháp này cũng không thể trực tiếp công kích đến đám người Tiếu Ân, từ quảng trường phi hành tản ra rất nhiều hào quang màu trắng ngà, hào quang này là một loại năng lượng kỳ dị mà khổng lồ, cản hết những công kích từ phía trước tới.

Dike Stan đột nhiên hô to một tiếng: "Động thủ!"

Hơn vạn ma cung thủ bán nhân mã không kém ma cung thủ của bộ tộc tinh linh chút nào lập tức kéo dây cung khiến cho người nghe tiếng sợ mất mật.

Từng mũi tên hư không xuất hiện trên dây cung, những mũi tên hư ảo này tản ra các loại hào quang khác nhau, nhưng trong tất cả hào quang đều có một tia hào quang mỏng manh màu trắng ngà không thể che dấu.

Dưới thần lực của Odin Lage đám bán nhân mã này trừ ma lực đặc thù ra cũng được thêm vào một bộ phận thần lực.

"Phóng…" Giọng nói lạnh như băng trong nháy mắt vang khắp chiến trường, hơn vạn mũi tên ánh sáng màu sắc khác nhau chợt bắn ra ngoài.

So với công kích lộn xộn, không chút tổ chức của đối phương số lượng một vạn ma cung thủ bán nhân mã tuy rằng ít một chút nhưng mà sau khi hình thành quy mô không ngờ lại có được uy năng cường đại hơn đối phương.

Hơn vạn mũi tên cũng không bắn chết một người đối phương mà tới trên đỉnh đầu đối phương chợt nổ tung ra.

Nhiều mũi tên như vậy không ngờ trong nháy mắt biến thành bạo liệt tiễn, vô số hào quang bắn nhanh ra bốn phương tám hướng, uy lực bỗng nhiên đề cao tới một mức độ không thể tin nổi, đương nhiên trong đó chủ yếu nhất là một luồng sáng màu trắng bất kể là đụng tới sinh vật nào, đều khiến thân thể đối phương tự động bốc cháy.

Lực lượng quang minh tinh khiết cường đại, mức độ thiệt hại đối với sinh vật hắc ám hệ giờ phút này lộ ra rõ ràng.

Cho dù là chỉ bị một chút hào quang màu trắng ngà xâm nhập cũng trong nháy mắt kêu thảm ngã trên mặt đất, cái loại thanh âm thống khô mãnh liệt truyền khắp chiến trường khiến nơi này biến thành một a tì địa ngục chân chính.

"Phóng…" Gần như sau khi bắn loạt tên thứ nhất ra ngoài, trong miệng Dike Stan lại lần nữa vang lên thanh âm đồng dạng.

Loạt tên thứ hai trong vòng hai giây chợt bắn nhanh ra, lúc này đây tên ánh sáng vẫn là bạo liệt tiễn như trước, phạm vi tấn công to lớn vượt xa vừa rồi.

Sau một hồi tiếng nổ mạnh dữ dội, vô số người biến thành cô hồn dã quỷ trên chiến trường.

Tuy rằng bọn họ là tín đồ của thần linh, cũng là tín đồ siêu cầp từ hạ giới thăng tiến lên, ngày thường được hưởng thụ ân sủng của thần linh, nếu không có gì bất ngờ như vậy bọn họ sẽ không hề lo lắng đến vấn đề sống chết.

Nhưng vào giờ phút này, bọn họ đã chết, chết triệt để, cho dù là Nuo Weijia tự thân ra tay cũng đừng mơ làm sống lại những linh hồn đã bị lực lượng quang minh hoàn toàn luyện hóa.

"Tia chớp công kích." Theo Dike Stan phân phó, hơn một ngàn Titan khổng lồ đồng thời duỗi hai tay ra.

Từng đợt điện quang kỳ dị nổi lên trên tay bọn họ, chỉ giây lát, hơn một ngàn Titan khổng lồ khắp người lượn lờ vô số ngân xà, bị tia chớp cường đại bao phủ.

Mặt Tiếu Ân không chút thay đổi nhìn mọi chuyện, nếu như trước đây không trải qua chấn động tử sắc quang điện, như vậy hắn nhất định bị cảnh tượng kỳ dị trước mắt làm khiếp sợ, nhưng sau khi gặp tử sắc lôi điện vô biên vô hạn, được gọi là cấm chú của thần linh, hắn có được một loại trạng thái gần như miễn dịch đối với loại điện hệ có uy năng thật lớn này.

Tuy rằng uy năng do hơn một ngàn Titan khổng lồ bày ra cường đại tới cực điểm, đã đủ khiến nhân vật cấp ngụy thần rung động nhưng trong mắt Tiếu Ân cũng chỉ là bình thường mà thôi.

Tuy nhiên đây chỉ là cảm giác của mình Tiếu Ân mà thôi, khi vô số tia chớp như ngân xà loạn vũ dưới mệnh lệnh Dike Stan hướng về phía tín đồ của Nuo Weijia phía trước bắn ra liên miên không dứt, lập tức tạo thành thương tổn thật lớn không kém hơn một vạn chiến sĩ bán nhân mã.

Từng hàng tín đồ hắc ám giống như rơm rạ dưới lưỡi hái, từng đám từng đám ngã xuống, trên người bọn họ lóe ra từng ngọn lửa điện quang, thân thể bọn họ run lên dữ dội, trên mặt trừ vẻ cuồng nhiệt cũng đồng thời bị điện quang làm cho mắt lé méo mồm.

Trải qua vô số lượt đả kích, đại quân trăm vạn túi đồ đã suy yếu han một nửa.

Mà ngay tại giờ phút này, Dike Stan rốt cục phản kích, khoảnh khắc tiếng rống giận dữ như sấm rền vang lên, các ma pháp võ sĩ đã nhịn rất lâu rốt cục rút trường kiếm, sắp đội hình chỉnh tề, dũng mãnh xông lên…

Phảng phất như hai con quái thú khổng lồ, ma pháp võ sĩ, tín đồ của hai bên hung hăng va chạm cùng một chỗ, vô số phần chân cụt, tay đứt bị tung bay lên, tuy rằng số lượng tín đồ của Nuo Weijia chiếm tuyệt đối nhưng mà trước mặt đám ma pháp võ sĩ đã đạt tới cấp truyền kỳ và ngụy thần, đám tín đồ như là một tấm giấy mỏng, trong nháy mắt bị xé thành vô số mảnh nhỏ.

Mặc dù trong phần đông đám tín đồ hắc ám cũng không thiếu cường giả siêu cấp nhưng số lượng thật sự quá ít ỏi, căn bản là không thể chống đỡ được gần mười vạn ma pháp võ sĩ, không được giây lát, nhân số tử vong đã đạt tới một mức độ vô cùng khủng bố. Nguồn: http://truyenyy.com

Tiếng kèn đột nhiên biến đổi, ma pháp võ sĩ đang hỗn chiến lập tức phân tán ra, kiếm khí liên miên không dứt như nước Trường Giang che kín toàn bộ không gian, ra sức lấy đi mạng sống kẻ thù của thần vương bệ hạ.

Tiếu Ân khẽ cau mày, trong lòng hắn mơ hồ sinh ra một tia dự cảm không tốt.

Trận chiến này nhìn qua dường như là thần vương quân đội do Dike Stan chỉ huy lấy được thắng lợi không gì sánh kịp, nhưng giết chết kẻ thù càng nhiều, Tiếu Ân lại càng kỳ quái, chẳng lẽ Nuo Weijia cứ vậy trơ mắt nhìn tín đồ của hắn gặp nạn lớn, lại nhẫn nhịn không chịu ra mặt cứu viện sao?

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #401


Báo Lỗi Truyện
Chương 401/482