Chương 39: LÃO BẢN MẬP MẠP




Đội xe đi theo kỵ sĩ Scott, Tiếu Ân nhìn hai bên đường.

Hắn điều khiển ngựa tiến đến bên cạnh kỵ sĩ nói: "Kỵ sĩ đại nhân, tòa thành này có bao nhiêu người?"

Scott không quay đầu lại nói: "Hai năm trước đã có gần mười vạn người, hiện tại hẳn là hơn."

"Mười vạn?" Tiếu Ân sợ hãi than nói: "Một tòa thành chứa mười vạn người?"

Scott không nhịn được cười nói: "Kỳ thật quy mô như thế đã sớm được gọi là thành thị. Nhưng lịch đại công tước vì kỷ niệm vị công tước Luois đầu tiên, cho nên mới gọi nơi này là thành Luois, dù diện tích của tòa thành đã lớn trước mười lần nhưng vẫn không sửa lại tên."

Lúc này Tiếu Ân mới hiểu, nếu như không được kỵ sĩ Scott giải thích, chắc mình chỉ coi nơi này là một tòa thành nhỏ. Cẩn thận nghĩ lại, chính mình đã biết đây là thủ đô của công quốc, như thế nào có thể nghĩ nó giống với một tòa thành bình thường chứ? Nếu như chỉ là một tòa thành nhỏ thì sao có thể mời được ma pháp sư đến giúp sức cho công tước chứ.

Trong đầu nhớ lại các loại tin tức về thành Luois, nhưng những điều đó chỉ là tin tức, chỉ có thể tới tận nơi mới cảm nhận được khí tức của thành thị.

Phần lớn mọi người đã sớm bị hoa mắt bởi cảnh tượng phồn hoa trong thành.

Quả thực trong thị trấn Montenegro cũng có một số cửa hàng nhưng số lượng sao có thể so với một tòa thành chứa mười vạn người chứ.

Bản thân Tiếu Ân cũng cảm khái, khẽ hít vào một ngụm không khí, trong đầu hồi tưởng lại không khí ồn ào trong thành thị.

Nhưng so với những thành thị quy mô hơn một triệu dân, thì quy mô của tòa thành này không được hắn để trong mắt, nên chỉ khiến hắn cảm thấy hoài niệm mà thôi.

Theo sự dẫn dắt của Scott, mọi người đi vào một khách sạn.

Lão bản của khách sạn này là một tráng hán béo, nếu đơn độc luận về thể tích thì ngay cả kỵ sĩ Scott cũng thua kém ba phần, nhưng do béo nên động tác của hắn không được linh hoạt như kỵ sĩ.

Scott cười lớn tiến lên, ôm lấy tráng hán, hai tay vỗ mạnh vào lưng đối phương, sắc mặt Tiếu Ân nhất thời trắng bệch, khí lực thật lớn.

Trong mắt kẻ khác, bọn họ dùng khí lực lớn như vậy, khiến mọi người rất dễ hiểu lầm bọn họ có thâm cừu đại hận với nhau, tưởng chừng muốn đương trường đánh chết đối phương.

Nhưng Tiếu Ân biết, Scott không dùng toàn lực, ít nhất đạo ánh sáng thần kỳ trên người hắn không xuất hiện.

Sau khi ôm nhau xong hai đại nam nhân tách ra, Scott cười nói: "Bartley đã lâu không gặp, ngươi lại béo thêm đó."

"Phải không?" Đại mập mạp Bartley nhăn mặt nói: "Ta cũng cảm giác được nhưng không có cách nào thay đổi."

Scott quay đầu lại, nói với Tiếu Ân: "Đây là bạn tốt của ta, hồi trẻ đã cùng ta tham gia mạo hiểm đội."

Tiếu Ân thầm đánh giá tráng hán mập mạp trước mắt, hắn thấy được tinh quang chợt lóe trong mắt mập mạp, chắc chắn người này không đơn giản. Hơn nữa nếu tới Louis, kết giao với bằng hữu là chuyện cần phải làm.

"Đứa trẻ này là ai? Là cháu ngươi sao?" Bartley tò mò hỏi.

"Hắn là Tiếu Ân, hắn có thiên phú ma pháp rất cao." Scott đắc ý nói: "Lần này ta tới đây là để giới thiệu hắn vào ma pháp tháp học tập."

Đôi mắt Bartley nhất thời lồi ra, ánh mắt nhìn Tiếu Ân thay đổi hẳn.

Đại mập mạp này là bằng hữu của Scott thì chắc chắn thực lực của hắn không tầm thường, nhưng khi nghe nói tới ma pháp, cũng không nhịn được có chút thất thố. Cho nên có thể thấy được, ma pháp sư tại công quốc có địa vị cao quý ra sao.

"Bartley, chúng ta mệt rồi, ngươi dọn phòng cho bọn ta đi." Scott buồn cười đẩy ông bạn già.

"Ách, được, không thành vấn đề." Bartley hét lớn một tiếng, mấy tên bồi bàn liền tới bố trí phòng cho đám người Scott.

Scott dẫn Tiếu Ân tới phòng riêng của Bartley, đến khi vào phòng, trên mặt kỵ sĩ mới thu hồi vẻ tươi cười, thay thế vào đó là vẻ mặt mệt mỏi. Nguồn: http://truyenyy.com

Bartley rót rượu, đưa cho mỗi người một chén, mặc dù rượu này không phải loại thượng phẩm, nhưng cũng khiến Tiếu Ân thấy hứng thú, cầm lấy chén rượu khẽ nhấp miệng, có một chút ngọt, cảm giác cũng không nặng, mùi vị cũng không tồi. Kinh ngạc nhìn đại mập mạp, không thể tưởng tượng được tên tráng hán lại thích loại khẩu vị này.

"Scott, ngươi rất mệt?" Bartley quan tâm hỏi.

"Đúng vậy, rất mệt." Scott không dấu giếm đem chuyện gặp phải sát thủ trên đường kể lại rồi nói: "Xem ra bọn chúng mất kiên nhẫn rồi."

Sắc mặt Bartley âm trầm, nhấp một hớp rượu nói: "Bọn chúng quả thực hết kiên nhẫn rồi? Sau đó chúng có tạo ra động tĩnh gì không?"

"Không." Scott cười khổ nói: "Ta đoán bọn chúng phái sát thủ tới là muốn cảnh cáo ta lần cuối. Nhưng…"

Nhìn Tiếu Ân ngồi im lặng, sắc mặt kỵ sĩ tăng thêm vẻ khổ sở: "Nhưng tên sát thủ kia gặp phải xui xẻo."

Tiếu Ân sững người lại, nhìn kỵ sĩ gật đầu.

Mặc dù lần phục kích trước, Nhất Hào có nói trên người tên sát thủ tỏa ra sát khí nhưng khi gã đó lẻn vào lều vải, ánh mắt cùng động tác của gã đó dường như không muốn giết người trong lều vải.

Có lẽ do nguyên nhân này nên cuối cùng hắn mới chết oan trong tay Tiếu Ân.

Bartley trầm ngâm hỏi: "Hiện tại ngươi có chuẩn bị gì? Nếu đã giết người của hắn, nếu không cho hắn một lời giải thích, chỉ sợ…"

Scott thở dài một hơi, nói: "Chờ ta, đưa Tiếu Ân tới ma pháp tháp, nếu có thể may mắn bái nhập làm môn hạ của một vị đại sư, phỏng chừng chuyện này không ai dám đề cập đến."

"Biện pháp tốt. Nhưng nếu không thành công thì sao?"

Scott bất đắc dĩ nói: "Nếu như quả thật không còn lối thoát, ta sẽ đem vật đó giao ra, ít nhất cũng có thể giữ được trang viên."

Hắn cắn răng nói: "Đó là nhà của ta, dù kẻ nào cũng không được phép xâm phạm."

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #39


Báo Lỗi Truyện
Chương 39/482