Chương 383: Long vương năm thuộc tính dũng mãnh




Trong ma pháp tháp, Tiếu Ân thương thảo một đêm với Vô Danh. Không ai biết bọn họ làm gì nhưng khi Tiếu Ân rời khỏi phòng Vô Danh, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng, dường như có chuyện không quyết đoán được.

Hắn và đám người Juliana im lặng đợi trong vòng mười ngày.

Trong mười ngày này, Tiếu Ân, Day Ville và phần đông đệ tử, những bằng hữu của mình ở ma pháp tháp và đại lục thần tạo điểm danh lại một lần nữa, giải quyết toàn bộ những vấn đề còn vướng mắc.

Tất nhiên việc quan trọng nhất là để Hara tín ngưỡng Cự Ma Thần.

Tín ngưỡng của nhân loại không dễ dàng thay đổi được.

Trong tình huống hiện giờ, nếu để Hara tín ngưỡng Tiếu Ân thì chỉ cần nước lên thì thuyền lên, hoàn toàn không có bất cứ vấn đề gì.

Nhưng nếu đột nhiên để hắn tín ngưỡng một sinh linh chưa hề tiếp xúc, vậy thì cho dù thân phận của sinh linh đó vô cùng cao quý, là một vị thần linh cường đại thì Hara vẫn khó có thể lập tức làm được điều này.

Đám người Tiếu Ân tất nhiên hiểu, tín ngưỡng không thể bắt buộc. Hara không phát ra tiềm lực cường đại nhất của mình thì hôm nay hắn không thể qua được cánh cửa này.

Để Hara lưu lại trong thần điện của Cự Ma Thần minh tưởng, đám người Tiếu Ân an bài chuyện trên đại lục thần tạo một lần nữa.

Thú nhân và người da đen, người da đen và dân cư của Hoàng Kim đại lục có quan hệ tế nhị với nhau.

Trong ba chủng tộc này, số lượng thú nhân là nhiều nhất. Mặc dù người da đen có ba mươi vạn dân cư nhưng so với thú nhân thì vẫn kém khá xa.

Vốn nhân số của Hoàng Kim đại lục không tới ngàn người, nhưng mấy năm qua bọn họ lén lút qua lại với bình dân và nô lệ. Được sự bồi dưỡng chu đáo, số lượng của họ đã gia tăng, sớm vượt qua con số một vạn người.

Khiến Tiếu Ân vui mừng đó là, tuy nhân số của Hoàng Kim đại lục ít nhất nhưng thần ân thu hoạch được không hề kém hai thế lực còn lại. Được Linnuo đặc biệt chiếu cố, chuyên chú bồi dưỡng tinh anh, mặc dù về chỉnh thể thì yếu nhất trong ba cỗ thế lực, nhưng nếu luận về thực lực thì họ không hề kém cỏi chút nào.

Ba cỗ lực lượng này là ba cỗ lực lượng trung tâm của đại lục thần tạo, cũng là suối nguồn tín ngưỡng lực của Cự Ma Thần, tuyệt đối không thể để xảy ra sơ sót.

Trước khi Tiếu Ân chưa trở về, ngay cả đám người Linnuo cũng khó toàn tâm toàn ý làm việc. Nhưng sau khi hắn trở về, tất cả mọi người đều yên tâm, bao gồm cả đám người Kim cũng một lần nữa trở về đại lục thần tạo. Đặc biệt là Day Ville, vị cường giả có danh vọng lớn trong đám thú nhân, sau khi trở về, một lần nữa tiến hành vận động, khiến tín đồ của Cự Ma Thần gia tăng với tốc độ chóng mặt.

Sau khi Tiếu Ân bố trí ổn thỏa mọi việc, một lần nữa mọi người ly khai, tuy nhiên lần này cả Juliana cũng rời đi.

Bên trong biển rộng mờ mình, ánh mặt trời tỏa ra hào quang xinh đẹp tràn đầy sức sống.

Nhưng ở hải vực này lại có một đoàn sương mù dày đặc không tiêu tan. Bất kể ánh sáng mặt trời cố gắng như thế nào, cũng không thể xuyên thấu qua.

Nơi này chính là sào huyệt trú chân của hắc long vương Corey trên tinh cầu.

Lần này Tiếu Ân tới đây là muốn tìm kiếm lão long.

Lần này khác với các lần trước, Tiếu Ân vừa mới bước chân lên Long Đảo, lập tức cảm ứng được mười khí tức cường đại.

Những khí tức này, rõ ràng đều từ nơi khác tới. Xem ra đây là long tử long tôn do hắc long vương triệu tập.

Truyền tống trận trên Long Đảo không công khai với bên ngoài. Có thể tiến vào trong đều được coi là "người một nhà". Nhưng khí tức của Tiếu Ân và Juliana không hề giống long tộc. Cho nên sau khi bọn họ xuất hiện, lập tức có hai hắc long to lớn bay về phía bọn họ.

Đây là hai hắc long dài gần hai mươi thước. Lân giáp trên người chúng đen bóng, khiến người khác vừa nhìn thấy liền liên tưởng tới áo giáp chói mắt.

Tất nhiên đó chỉ là cảm giác của Tiếu Ân mà thôi. Nếu đổi lại là ma pháp sư trên đại lục, chắc chắn đã kinh hồn khiếp vía, quay đầu bỏ chạy rồi.

Tốc độ của hai hắc long cực nhanh, loáng cái đã tới trước mặt Tiếu Ân. Chúng không nói hai lời phun ra một ngụm long viêm.

Khí tức hỏa nhiệt cường đại giống như dung nham lao về phía hai người Tiếu Ân. Rõ ràng chúng không muốn hỏi rõ trắng đen gì cả, muốn giết chết bọn họ luôn.

Sắc mặt của Tiếu Ân hơi trầm xuống, hắn rõ ràng thấy được vẻ tự mãn trong mắt hai hắc long này, lập tức hiểu được, bọn chúng muốn làm xấu mặt hai người mình. Tất nhiên, nếu hai người Tiếu Ân không tránh khỏi long viêm tập kích cũng không sao cả. Trong mắt long tộc, sinh mệnh nhân loại yếu ớt như thế thì giết vài người cũng chẳng có vấn đề gì cả.

Hừ lạnh một tiếng, một đạo khí tức mênh mông bạo phát trên người Tiếu Ân.

Đó là năng lượng bán lực lượng thần vực, vừa mới hình thành tạo nên một áp lực nặng như núi.

Long viêm chưa tới gần Tiếu Ân, đã bị cỗ lực lượng này làm cho tán loạn.

Ánh mắt của hai hắc long lộ ra vẻ hoảng sợ. Bọn họ không hẹn, cùng liều mạng lui về phía sau. Mặc dù đứng trước mặt bọn họ là một nhân loại bình thường, nhưng bọn họ cảm ứng được, trong thân thể nhân loại ẩn chứa một loại năng lượng cường đại hơn xa bọn họ.

Long tộc là một chủng tộc cao ngạo nhưng đồng thời là một chủng tộc thông minh. Dưới tình huống này, tất nhiên không có khả năng quyết sống chết với Tiếu Ân.

Chỉ có điều mặc dù động tác của bọn họ nhanh nhưng so với bán lực lượng thần vực của Tiếu Ân thì chậm như rùa.

Một tiếng nổ vang lên, hai hắc long bị bán lực lượng thần vực đè xuống mặt đất. Trên thân thể hắc long, tràn ngập bán thần vực cường đại, bọn họ muốn cử động một chút cũng là một ý nghĩ xa vời.

Tiếu Ân thể hiện thực lực chân chính của mình, lập tức ánh mắt của hai hắc long lộ ra vẻ cầu xin.

Không phải bọn họ quên mất sự cao ngạo của long tộc là do bọn họ cảm ứng được, cỗ lực lượng của Tiếu Ân còn ẩn chừa một loại lực lượng thần bí. Đó là tín ngưỡng lực trong bán thần vực, đối với cường giả cấp bậc ngụy thần, ngay cả long tộc cúng không chiếm được chút ưu thế về tâm lý nào.

"Tiếu Ân các hạ, thủ hạ lưu tình!" Một đạo âm thanh từ phương xa dồn dập truyền tới. Tiếu Ân nao nao, cỗ khí tức này, nếu hắn đoán không sai thì đó là trưởng lão của hắc long nhất tộc, từng giấu mình trong dãy núi Ishtar, Lida.

Một lát sau, một đạo hắc ảnh giống như điện quang lao tới. Đó là một trung niên hán tử, bởi vì quá khẩn trương nên khuôn mặt của hắn có chút kinh sợ.

Tất nhiên, vẻ mặt kinh sợ đó chỉ xuất hiện sau khi cảm ứng được sự cường đại của Tiếu Ân.

"Lida trưởng lão, chúc mừng ngài khôi phục thân thể." Tiếu Ân cười tủm tỉm, trong lòng rất bội phục hắc long vương. Có thể khiến hai hồn long khôi phục lại sinh mệnh là một chuyện không hề đơn giản.

Trải qua nhiều năm bôn ba, tầm mắt của Tiếu Ân tự nhiên được mở rộng, nhưng cũng hiểu nhiều chuyện, biết hắc long vương không phải là ngụy thần bình thường. Đặc biệt có thể khiến vong linh khôi phục lại thành sinh mệnh, thủ đoạn này không phải ngụy thần nào cũng có thể nắm giữ.

"Tiếu Ân các hạ!" Trong lòng Lida cảm thán, cảm ứng qua một chút, liền hiểu hiện giờ Tiếu Ân đã hùng mạnh hơn ngày xưa nhiều.

Ngày xưa hắn còn là nhân chứng chứng kiến Tiếu Ân tiến giai thành ma đạo sỹ, còn hiện nay Tiếu Ân đã cường đại tới nỗi hắn không cảm giác được. Tư vị này đúng là không nói thành lời được.

Tiếu Ân khẽ mỉm cười nói: "Lida trưởng lão, hắc long vương đâu?"

Tiếu Ân dùng giọng nói bình đẳng hỏi về hắc long vương, Lida vội vàng cung kính nói: "Vương của ta đang bế quan, muốn một lần nữa tiến giai thành ngụy thần. Bulliet và vài người khác đang bảo vệ vương, cho nên hai tiểu tử này mới đắc tội với ngài."

Giờ phút này, hai hắc long bị áp chế không động đậy được không còn sợ hãi như lúc đầu nữa, chỉ có điều ánh mắt nhìn Tiếu Ân tràn ngập tò mò.

Trong lòng Tiếu Ân tính toán, hắn bế quan năm năm, hắc long vương cũng không nhàn rỗi. Có được thần lực kết tinh và tinh hoa của vong linh sinh mệnh, trong khoảng thời gian ngắn, hắc long vương chạm phải cánh cửa tiến giai thành ngụy thần cũng là chuyện đương nhiên.

Ánh mắt của Lida liên tiếp đảo qua hai hắc long, nhưng hắn cũng không dám mạo muội cầu tình. Trong lòng Tiếu Ân thả lỏng, tốt xấu gì cũng quen biết nhiều năm, cũng nên cấp mặt mũi cho Lida.

Với thực lực hiện giờ của hắn, bán thần vực đã được khống chế một cách tùy ý. Ý niệm vừa xuất hiện trong đầu, áp lực to lớn trên người hai hắc long lập tức tan biến.

Hai hắc long đứng dậy, sau đó biến thành một nam, một nữ trẻ tuổi.

Tuy nhiên giờ phút này trong mắt bọn họ không còn chút cao ngạo nào, nhanh chóng tiến tới phía sau Lida, cẩn thận đánh giá Tiếu Ân và Juliana.

Lúc này Lida mới thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nhìn Tiếu Ân nói: "Tiếu Ân các hạ, chắc ngài vì vương nên mới tới đây. Nhưng xin lỗi ngài, chuyến đi này của ngài đã uổng công."

"Uổng công?" Tiếu Ân khó tin, nói: "Sao lại uổng công? Chẳng lẽ Corey không muốn xuất quan sao?"

Khi Tiếu Ân nói những lời này, giữa sườn núi long đảo chợt xuất hiện một cơn lốc năng lượng cường đại.

Khuôn mặt của Lida lộ ra vẻ vui mừng như điên. Hắn cảm ứng được khí tức cường đại của long tộc trong không trung. Không ngờ hốc mắt của hắn có chút ươn ướt.

Mấy vạn năm qua, hắn và Bulliet yên lặng ở trong vụ cốc chờ đợi, sống một cuộc sống tịch mịch. Ngay cả hắn cũng từng có ý niệm buông bỏ. Nhưng hôm nay, hắc long vương đã khôi phục lại thực lực như ngày xưa, trong lòng hắn có trăm ngàn mối cảm xúc, dường như toàn bộ thể xác và tinh thần của hắn đắm chìm trong một cảm giác kỳ dị.

Tiếu Ân tự nhiên không có cảm giác như hắn, chỉ có điều có cảm giác lão long không giống như trước kia. Còn về phần không giống ở chỗ nào thì đó chỉ là cảm giác thuần túy mà thôi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

"Trưởng lão đại nhân, long vương đại nhân đã thành công sao?" Hai thanh niên long tộc hỏi.

Kỳ thực dưới tình huống này, chỉ cần không phải là kẻ ngu thì khi cảm ứng được cỗ khí tức cường đại kia, đều có thể đoán được đáp án chân chính.

Lida gật đầu một cái, nghiêm nghị nói: "Vương của chúng ta đã trở lại, hắc long nhất tộc của chúng ta sẽ khôi phục lại địa vị ở chi nhánh thứ mười ba, hắc long nhất tộc chi nhánh thứ mười ba sẽ lại nổi danh long giới."

Âm thanh của hắn vang dội và có lực, giây phút này, khuôn mặt của hắn trở nên rực rỡ.

Trong lòng Tiếu Ân thất kinh, xem ra hắc long vương quả thực không bình thường. Ít nhất nghe khẩu khí của Lida, trong long tộc, địa vị của hắc long vương rất quan trọng.

Ở xa, cỗ khí tức vẫn mênh mông như trước. Khuôn mặt đang mỉm cười của Tiếu Ân từ từ dừng lại, sau đó sắc mặt hắn biến thành ngưng trọng, miệng nhẹ nhàng thì thầm: "Một loại, hai loại, ba loại… Bốn loại, hắn là loại long gì, không ngờ có năm loại thuộc tính."

Tiểu hồ ly hoài nghi nhìn Tiếu Ân, không rõ hắn thì thầm cái gì.

Tiếu Ân cười khổ một tiếng, giải thích cho nàng một chút về thực lực của ngụy thần. Dung hợp năm loại thuộc tính bán thần vực, điều này chứng tỏ thực lực của hắc long vương đã đạt tới ngụy thần đỉnh. Nếu hắn thành công chuyển hóa thánh bán thần vực thì thực lực của hắn tuyệt đối không dưới thống soái Nuke Te dẫn dắt hơn một ngàn vong linh ngụy thàn tiến vào luân hồi giới.

Sau khi biết rõ thực lực của hắc long vương, sắc mặt của Juliana không khỏi hơi biến sắc.

Quả thực, bất kể ai khi đối mặt với một vị cường giả như thế đều có chút chột dạ.

Tiếu Ân an ủi nàng, vỗ ngực nói: "Juliana, đừng quên, ta còn lợi hại hơn hắn."

Juliana ngẩn ra, che miệng cười duyên, phát huy nụ cười xinh đẹp của mình tới cực điểm.

Đừng nói là Tiếu Ân đứng mũi chịu sào, ngay cả hai hắc long ở phía sau Lida cũng mở to hai mắt nhìn.

Về phần Lida, dù sao cũng là lão long sống mấy vạn năm, hơn nữa còn từng là âm hồn long, nên phản ứng của hắn coi như là bình thường.

"Tiếu Ân, ngươi cũng đến đây, thực là khéo." Một âm thanh mạnh mẽ truyền đến, hắc long vương cười lớn, xuất hiện trước mặt bọn họ.

Ngoài Tiếu Ân ra thì không ai cảm ứng được hắc long vương tới đây như thế nào.

Có lẽ do hắc long vương lại một lần nữa tiến giai thành ngụy thần, nên nhất thời hưng phấn, dùng phương thức thuấn di để tới đây.

Với sự lão luyện của hắn, nếu không phải quá vui mừng thì tuyệt đối không làm ra chuyện này.

Hiện giờ hắc long vương dường như đã thoát thai hoán cốt. Tuy diện mạo không biến hóa lớn, nhưng khí chất trên người biến đổi, không ngờ có vài phần giống Cự Ma Thần.

Đặc biệt hai mắt của hắn, lộ ra một khí tức duy ngã độc tôn.

Nhưng khi Tiếu Ân và hắc long vương đối mặt nhìn nhau, vẻ mặt tươi cười của hắc long vương khựng lại, hắn kinh ngạc nhìn Tiếu Ân hỏi: "Tiếu Ân, ngươi cũng tiến giai?"

Tiếu Ân cười ha ha nói: "Sao, chỉ có ngươi được tiến giai mà ta không được tiến giai sao?"

Hắc long vương ngẩn ra, sau đó cười lớn, thanh âm càng lúc càng lớn, không ngờ mơ hồ phát ra sóng âm.

Tiếu Ân lập tức hiểu ý của hắn, nhất thời, bản thân cũng động tâm.

"Corey, ngươi muốn đấu với ta sao?" Tiếu Ân cao giọng hỏi.

Hắc long vương kiềm chế nụ cười trên mặt nói: "Đã sớm nghe qua tứ đại lĩnh vực chí tôn, lực lượng lĩnh vực lại đứng đầu. Lão long ta từng nếm qua tốc độ lĩnh vực, quả nhiên biết trong là rất cường đại, không biết bán lực lượng thần vực như thế nào?"

Tiếu Ân lạnh lùng cười, một cỗ hào khí xuất hiện trên người hắn, đối mặt với khí tức cường đại của hắc long vương, hắn không khiêm nhường nói: "Muốn biết sao, vậy phải thử một chút."

Hai người liếc mắt nhìn nhau, đột nhiên thân hình chuyển động, cứ như thế biến mất.

Lida liên tục cười khổ: "Juliana tiểu thư, xin hãy tha thứ, vương quá cao hứng nên mới tìm bằng hữu đánh một trận, tiểu thư không phải lo lắng, bọn họ không có bất cứ vấn đề gì đâu."

Juliana yêu kiều cười một tiếng nói: "Long tộc trưởng lão tôn kính, ngài yên tâm, ngay cả thần linh giáng lâm cũng bị Tiếu Ân đánh bại, ta không có gì phải lo lắng."

Sắc mặt của Lida lập tức thay đổi, ánh mắt giống như diều hâu: "Tiếu Ân các hạ đánh bại thần linh giáng lâm sao?"

"Đúng vậy!" Vẻ mặt ngây thơ của Juliana khiến Lida không thể hoài nghi.

Lập tức, hắn nhìn về phía Tiếu Ân.

Ánh mắt Liđa nhìn về phía đó trong mắt có vẻ lo lắng. Chỉ có đôi mắt của Juliana lóe lên một tia giảo hoạt.

Tiếu Ân quả thật từng đối mặt với linh thể giáng lâm của nguyệt lượng nữ thần và đã khiến nàng kinh sợ và thối lui. Nhưng Lida không biết, nguyệt lượng nữ thần không phải bại trận mà chạy mà bị hình ảnh phía sau Tiếu Ân dọa sợ.

Thần linh mượn tín đồ, đặc biệt là tín đồ ma pháp võ sỹ cấp ngụy thần để giáng lâm thì vẫn như cũ không thể nắm giữ thần vực như phân thân nhưng uy lực lại hơn xa hình chiếu.

Tiếu Ân có thể đánh bại thần linh giáng lâm, như vậy dù hắc long vương có lợi hại hơn cũng sẽ phải thua.

Nhất thời, lão long lập tức trầm mặc, lẳng lặng cảm ứng cuộc chiến đấu long trời lở đất từ phương xa.

Nhân vật cỡ Tiếu Ân và hắc long vương, nếu muốn giao thủ thì không thể tiến hành trên long đảo.

Chỉ trong nháy mắt, bọn họ đã rời xa long đảo.

Đang thuấn di, hắc long vương đột nhiên dừng lại. Tiếu Ân phản ứng nhạy bén hào quang trên người chợt lóe, không ngờ cũng dừng lại.

Hắc long vương có vài phần thưởng thức, vài phần phiền muộn và có một chút đố kỵ nhìn Tiếu Ân thở dài nói: "Tiếu Ân, năm đó ta đã sớm biết, thành tựu sau này của ngươi không thể đo lường được, nhưng ngươi tiến bộ quá nhanh, không ngờ đã đạt tới bước này."

Hắn tự giễu cười nói: "Ta còn tưởng mình tiến giai nhanh tới cực điểm, nhưng không ngờ so sánh với ngươi, vẫn cách biệt quá nhiều."

Tiếu Ân vội vàng xua tay nói: "Hắc long vương, ngươi quá khiêm tốn. Ha ha, trước kia ta còn tưởng ngươi chỉ là một ngụy thần bình thường, không ngờ ngươi lại một ngụy thần thượng cổ đứng đầu."

Khuôn mặt của hắc long vương hiện lên vẻ đắc ý, tuy nhiên tia đắc ý này trong nháy mắt biến mất, hắn cười khổ nói: "Tiếu Ân, chẳng qua ta chỉ ngưng luyện năm thuộc tính bán thần vực thôi nhưng ngươi lại ngưng luyện sáu thuộc tính tạo thành lực lượng bán thần vực, hơn nữa còn chỉ một lần mà ngưng luyện thành công sáu thuộc tính khác nhau."

Hắn dừng một chút nói: "Ở trước mặt ngươi, ai dám nói tới chữ lợi hại chứ."

Tiếu Ân gãi đầu thầm nghĩ trong lòng, nếu để ngươi biết, ta đang tính cô đọng thêm càng nhiều thuộc tính nữa. không biết ngươi sẽ nghĩ gì.

Hắc long vương lắc đầu đột nhiên nói: "Ta vốn tưởng, ngươi nắm giữ lực lượng lĩnh vực, sẽ mất nhiều thời gian để tiến giai, nhưng không nghĩ tới ngươi tiến giai thành ngụy thần còn nhanh hơn ta…"

Giờ phút này, bọn họ tới một mặt biển không có bóng người, hắc long vương mới nói ra cảm thụ chân chính của mình.

Tiếu Ân bật cười ha hả nói: "Hắc long vương, ta có thể tiến giai nhanh như vậy kỳ thật là do ngươi chỉ điểm. Nếu không có ngươi chỉ cho ta con đường tắt thì ta không thể thuận lợi tiến giai được."

Hắc long vương yên lặng lắc đầu. Hắn biết hấp thu tinh hoa của vong linh là một nguyên nhân, nhưng ngoài nguyên nhân này thì còn có các nhân tố quan trọng khác. Nếu không Tiếu Ân không có khả năng tiến giai nhanh như vậy.

Chỉ có điều tới giờ phút này, hắn không thể hỏi một cách tỉ mỉ.

Than nhẹ một tiếng, khí tức mãnh liệt trên người hắc long vương xuất hiện. Đó là bán thần vực ngưng luyện năm thuộc tính. Đối mặt với Tiếu Ân, hắc long vương không hề giữ thực lực, dùng năng lực cường đại nhất của mình.

Tiếu Ân trầm mặc, lực lượng bán thần vực của hắn cũng lan ra.

Lực lượng bán thần vực lan ra ngoài hai mươi thước, sắc mặt của Tiếu Ân đột nhiên thay đổi.

Bởi vì ngay khi hắn dùng lực lượng bán thần vực để ngăn địch thì không gian thần vực mấy trăm thước mà Cự Ma Thần tặng bắt đầu dao động.

Đồ vật này lấy từ thế giới của thần, có lực lượng chân chính của thần linh. Tiếu Ân không dám để nó lộ diện, lập tức điều khiển lực lượng áp chế nó.

Trong nháy mắt, trong lòng Tiếu Ân xuất hiện một ý niệm. Vũ khí dù cường đại nhưng nếu không có kinh nghiệm thực tiễn thì không thể phát huy được sự cường đại của nó.

Thần vực của Cự Ma Thần còn không thể chính thức sử dụng, khó có thể khống chế. Đây là điềm báo trước, xem ra phải nhanh nghĩ biện pháp đem nó tế luyện lại một lần nữa. Nếu không khống chế thì chỉ có thể trả lại cho Cự Ma Thần.

Dù sao vũ khí không thể khống chế được thì cũng không thể dùng.

Tiếu Ân đình trệ, lập tức bị hắc long vương nắm được. Lão long không biết duyên cớ trong đó, còn tưởng Tiếu Ân vô lực.

Lúc này trong lòng hắn mới thoải mái. Cho dù Tiếu Ân là thiên tài cũng không đến nổi khoa trương như vậy. Xem ra hắn vừa mới tiến giai lên ngụy thần, đối với lĩnh ngộ và khống chế bán thần vực còn kém một bậc.

Nếu biết được nguyên nhân, lão gian hoạt hắc long vương làm sao bỏ qua được cơ hội này.

Năm thuộc tính bán thần vực trên người lập tức được đầy lên với tốc độ nhanh, tốc độ so với bán thần vực của Tiếu Ân nhanh hơn gấp đôi, chiếm được nhiều không gian.

Đồng thời, hắn giơ tay lên, trong tay lập tức có thêm một cây trường mâu màu bạc to lớn.

Hắc long vương vung tay lên, trường mâu giống như thực chất bắn về phía ngực Tiếu Ân. Đồng thời tay áo hắc long vương vung lên, một cổ năng lượng kỳ dị từ tay hắn tiến ra, tiến vào bên trong biển rộng.

Tiếu Ân không ngờ tới hắn vừa mới ngây người thì hắc long vương đã làm ra nhiều phản ứng như vậy.

Hắc lập tức cảm ứng được xung quanh bán thần vực của mình không ngờ đã bố trí đầy bán thần vực của đối phương. Dường như biến hoàn cảnh xung quanh thành một cái lồng sắt. Còn hắn ở trong mắt của hắc long vương biến thành một kẻ bị nhốt, bất kể giãy dụa thế nào cũng không thể thoát thân được.

Ngay khi Tiếu Ân do dự có nên đánh bừa với bán thần vực của đối phương không thì trường mâu đã phóng tới.

Tất nhiên ở bên trong lực lượng bán thần vực của Tiếu Ân, tập kích chỉ là chuyện phí công.

Trường mâu sặc sỡ vừa mới đụng phải bán thần vực của Tiếu Ân lập tức bị chấn gãy. Tuy nhiên hào quang tuy gãy nhưng không biến mất, phảng phất như nước cuốn, bao quang một vòng quanh bán thần vực của Tiếu Ân. Trong nháy mắt, bên ngoài bán thần vực của Tiếu Ân lập tức có thêm một tầng quang điểm rậm rạp, cho dù muốn loại bỏ cũng không được. Tiếu Ân nhíu mày, hắn thực sự không rõ mục đích của hắc long vương. Ngay khi hắn muốn tiếp tục tiến lên thì nhìn thấy một cảnh tượng kinh tâm động phách. Dưới chân mình, biển rộng giống như bị kích thích, những cơn sóng lớn từ trên biển tràn lên. Nước biển phẳng lặng đột nhiên xuất hiện cơn lốc xoáy cấp mười hai. Những cơn sóng biển cao hơn mười trượng lao xuống đầu hắn.

Sắc mặt của Tiếu Ân hơi đổi. Từ khi hắn tiến giai thành ngàn năm truyền kỳ, khi đối địch, cơ bản hắn đều dựa vào lực khống chế của bản thân mình. Bất kể là tấn công hay phòng ngự, lực lượng lĩnh vực đều lập công lao lớn.

Nhưng bất thình lình bị sóng biển đả kích, Tiếu Ân đột nhiên nhớ tới một chuyện.

Hắn là một ma pháp sư, là một ma pháp sư chính thống.

Trước kia hắn học tập, đều là cách làm thế nào vận dụng ít năng lượng nhất để điều động nguyên tố ma pháp.

Nhưng từ khi hắn tiến giai thành truyền kỳ đã quên đi những điều này?

Mơ hồ Tiếu Ân có cảm giác, dường như đây không phải là vấn đề của riêng một mình hắn.

Truyền kỳ và ngụy thần, có rất ít dùng thủ đoạn công kích ngày xưa.

Từng đợt sóng nối tiếp nhau đánh tới, tuy mỗi ngọn sóng ẩn chứa lực ngàn cân. Nhưng Tiếu Ân ngạo nghễ đứng trong biển sóng, giống như một cây trụ vững chắc, nguy nga bất động.

Tiếu Ân trầm tư một lát, rốt cuộc buông bỏ vấn đề này. Mỗi người am hiểu một thủ đoạn, có lẽ đây là phương thức tác chiến của hắc long vương.

Lực lượng bán thần vực của hắn khếch tán ra ngoài. Trước cảnh tượng hoa lệ, năng lượng thủy hệ tràn ngập mọi ngõ ngách, sử dụng thủ đoạn cường ngạng nhất đề chống lại.

Lực lượng bán thần vực nắm giữ năng lượng không có tạp chất giờ phút này hoàn toàn được biểu lộ.

Không gian mà hắc long vương chiếm được từ trước bị lực lượng bán thần vực đè ép lập tức sụp đổ, ngay cả chút thời gian kiên trì cũng không có.

Đối với Tiếu Ân, lực lượng bán thần vực lấy lại ưu thế là một chuyện vô cùng tự nhiên, cho nên hắn không cảm thấy có gì lạ.

Nhưng ẩn nấp trong đáy biển, hắc long vương nghẹn giọng trân trối, không tin nổi.

Hắn dùng trăm phương ngàn kế đem năm thuộc tính của bán thần vực phát huy tới cực điểm, áp chế bán thần vực của Tiếu Ân, đồng thời sử dụng thủy nguyên tố trên biển rộng tiến hành công kích, bỏ ra ít sức nhất nhưng lại có công kích cường đại nhất.

Trong suy nghĩ của hắn, chỉ cần duy trì được loại tình huống này thì ngay cả lực lượng lĩnh vực cũng chưa chắc dễ dàng tiêu thụ nổi.

Nhưng không nghĩ tới đối phương chỉ khếch tán ra, đã phá tan mọi bố trí của hắn.

Ngăn không được, bất kể thế nào cũng ngăn không được. Năm thuộc tính bán thần vực của hắn đã phát huy tới cực hạn nhưng vẫn không ngăn được lực lượng cường đại vô cùng vô tận.

Giờ phút này, tâm tình của hắn nguội lạnh. Hắn là người chứng kiến Tiếu Ân từng bước trưởng thành.

Có được sáu thuộc tính kết giới biến thành sáu thuộc tính lực lượng lĩnh vực. Hắn vô cùng quen thuộc với điều này nhưng giờ phút này khi đối diện lại cảm thấy nó xa lạ, cỗ lực lượng đó gần như có thể quét ngang mọi thứ. Nhìn Tiếu Ân, thậm chí hắn còn hoài nghi đây không phải là Tiếu Ân mà hắn biết.

Năm thuộc tính bán thần vực vô cùng cường đại. Ngay cả khi hắn gặp phải ba bán thần vực chí tôn còn lại hắn cũng chưa chắc chịu thiệt.

Nhưng gặp phải lực lượng bán thần vực, năm thuộc tính của hắn dù cường đại tới cỡ nào cũng bị đối phương khắc chế, không thể chống đỡ được.

Trong nháy mắt, hắc long vương hiểu rõ nhiều chuyện.

Càng nhiều thuộc tính được ngưng tụ thì lực lượng bán thần vực không ngừng tăng trưởng.

Năm thuộc tính kết hợp một chỗ, cỗ lực lượng này đủ để chống lại tam đại lĩnh vực.

Nhưng đơn thuần về thuộc tính lực lượng thì dù có cô đọng nhiều thuộc tính thì vẫn kém lực lượng lĩnh vực một bậc. Chỉ kém một bậc nhưng chênh lệch rất lớn.

Có lẽ lực lượng lĩnh vực đối mặt với tam đại lĩnh vực, do thuộc tính khác nhau nên không dễ dàng thủ thắng. Nhưng gặp phải bán thần vực có nhiều thuộc tính thì giống như búa đập đinh, diều hâu bắt gà con, hoàn toàn áp chế.

Hiểu thông điều này, hắc long vương thở dài một tiếng, trái tim háo thắng của hắn lập tức phai nhạt đi.

Tuy nhiên nếu cứ như thế thu tay lại, hắn có chút không cam lòng. Hắn do dự một chút, lấy ra một kiện đồ vật. Đồ vật này thô ráp giống như cái chuôi cán bột.

Sau khi lấy ra thứ này, khuôn mặt của hắc long vương hiện lên một mảnh huyết sắc, hắn cao giọng nói: "Tiếu Ân, ngươi cẩn thận."

Nói xong, hắn ném mặt trượng lên không trung, lập tức tỏa ra hào quang lóa mắt. Chuôi cán bột cũng bắt đầu theo gió mà dài ra, không ngờ lớn lên gấp trăm lần. giống như một tòa núi lớn đè xuống người Tiếu Ân.

Những làn sóng vẫn dâng lên như trước, cuồng phong thì gào thét, nhưng lực chú ý của Tiếu Ân hoàn toàn bị kiện đồ vật mới xuất hiện hấp dẫn.

Hắn tự nhiên nghe được lời cảnh cáo của hắc long vương, có thể khiến lão long nhắc nhở chắc chắn là có uy thế kinh thiên động địa. Nhưng sau khi nhìn thứ này, ngay cả Tiếu Ân cũng hoảng sợ.

Hắn không cần nghĩ ngợi, vung tay lên, ở giữa thân thể của hắn có thêm hai kiện đồ vật.

Một kiện là tấm thuẫn, kiện khác tự nhiên là Tỵ Thủy Châu.

Hai kiện đồ vật này vừa xuất hiện, toàn thân Tiếu Ân liền tỏa ra ánh sáng, sóng biển to lớn hơi tới gần Tiếu Ân giống như gặp phải một vách tường vô hình, đều bị phản chấn trở lại. Sóng biển đầy trời, không có giọt nào có thể xâm nhập vào phạm vi trăm mét quanh thân thể Tiếu Ân.

Cảnh tượng kỳ dị như thế tự nhiên hấp dẫn sự chú ý của hắc long vương. Hắn nghẹn họng nhìn trân trối, trong lòng thầm đoán đó là ma pháp gì. Nhưng hắn không thể cảm ứng được khí tức ma pháp đặc thù, trong lòng lão long bắt đầu nghi thần nghi quỷ.

Nhưng đúng lúc này, tắm thuẫn đột nhiên theo gió dài ra, tấm thuẫn nhỏ biến thành tấm thuẫn lớn có thể che chở mấy chục người.

"Oanh…" Âm thanh va chạm kịch liệt vang lên, âm ba mãnh liệt tới cực điểm khiến Tiếu Ân và hắc long vương nhíu mày.

Xa xa xung quanh long đảo, sương mù dày đặc bắt đầu liều mạng bốc lên. Nếu không có ma pháp trận đồ đặc thù vây khốn sương mù lại một chỗ thì chỉ sợ giờ phút này sương mù đã tiêu tán hết.

Sóng lớn, cuồng phong trên mặt biển chậm rãi ngừng lại.

Mất đi ma lực của hắc long vương, dường như tất cả khôi phục lại bình thường.

Một lát sau, trên mặt biển xuất hiện vô số xác tôm, cá.

Đám tôm, cá này không phải do sóng lớn đè chết, mà bị âm thanh lôi đình vừa rồi đánh chết.

Tỵ Thủy Châu có thể tránh nước biển, hào quang của nó có đặc tính truyền dẫn cường đại.

Thanh âm cộng hưởng quá cường đại, Tỵ Thủy Châu tự động đem thanh âm đó truyền xuống nước, khiến Tiếu Ân không bị nhiều ảnh hưởng. Chỉ xui xẻo cho đám sinh linh trong biển.

Hắc long vương và Tiếu Ân đồng thời giơ tay thu lại vũ khí của mình.

Hai kiện đồ vật quay trở về lập tức tự động biến nhỏ trở lại. Ai cũng không thể liên tưởng tới âm thanh chấn động vừa rồi là do hai kiện đồ vật nhỏ này gây ra.

Tiếu Ân và hắc long vương liếc mắt nhìn nhau, đồng thời hỏi: "Sao ngươi có thứ này?"

Sau đó bọn họ liền ngậm miệng lại, thu đồ vật của mình về.

Tiếu Ân phát hiện, không ngờ hắc long vương không thu thứ này vào trong vật phẩm trang sức không gian mà giống mình, đều thu vào bên trong thân thể.

Sau đó ánh mắt của hai người nhìn phía trên mặt biển. Nước biển vẫn quay cuồng như trước, một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trước mặt bọn họ.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #383


Báo Lỗi Truyện
Chương 383/482