Chương 38: PHIỀN TOÁI




Yên lặng lắc đầu, Tiếu Ân cảm thấy hoàn toàn mê muội.

Nhưng hắn cũng hiểu rõ tại sao sau khi kỵ sĩ biết mình có thể thi triển ma pháp lại thể hiện thái độ cung kính như vậy.

Kỵ sĩ là người nắm quyền cao nhất tại trang viên, hắn đối với Tiếu Ân quá mức cung kính. Nếu như Tiếu Ân là một ma pháp sư chính thức, biểu hiện cung kính của hắn như vậy hoàn toàn hợp lý nhưng Tiếu Ân ngay cả ma pháp học đồ cũng chưa đạt được, đối xử như vậy thật sự có vẻ quá mức.

Từ kinh nghiệm kiếp trước, kỳ thật Tiếu Ân có thể nhìn ra ẩn tình trong đó, nhưng do hắn quá chú tâm tu luyện ma pháp cho nên đã bỏ qua điểm này, hiện tại nghĩ lại thật quá sơ sót.

"Kỵ sĩ Scott, ngài khẳng định ta sẽ lọt vào mắt xanh của Tiffany các hạ?" Tiếu Ân cười khổ nói.

"Đúng vậy!" Hai mắt của kỵ sĩ tỏa sáng, tràn ngập hy vọng: "Mặc dù ta không phải ma pháp sư nhưng ta biết một chuyện, một người chỉ tự học trong một thời gian ngắn đã nắm giữ được một nhất cấp ma pháp, chắc chắn có thiên phú ma pháp cực cao. Một vị đệ tử như vậy, bất cứ ma pháp sư nào cũng muốn thu nhận."

Lông mày nhíu lại, Tiếu Ân hỏi: "Kỵ sĩ đại nhân, sao ngài không trực tiếp tới thỉnh cầu Tiffany các hạ?"

"Ta?" Scott lộ ra vẻ mặt quái dị, đồng thời dùng ánh mắt quái dị nhìn Tiếu Ân.

"Sao vậy?" Sắc mặt Tiếu Ân đỏ lên, hắn biết bản thân mình đã nói sai điều gì rồi.

Ho khan một tiếng, kỵ sĩ Scott cười khổ nói: "Ngài nghĩ một kỵ sĩ nho nhỏ như ta có thể có cơ hội diện kiến Tiffany các hạ sao? Ngài nói muốn gặp được Tiffany các hạ là gặp được sao?"

Nhìn vẻ mặt khổ sở của kỵ sĩ, Tiếu Ân dường như đã hiểu. Xem ra kỵ sĩ mặc dù là kẻ nắm quyền cao nhất tại trang viên, đối diện với ma pháp sư cường đại, thân phận của hắn không khác gì mấy nông phu trong trang viên.

Cân nhắc một chút, Tiếu Ân nói: "Nếu Tiffany các hạ không quan tâm tới ngài, ngài cần gì phải lo lắng mà không giao ra loại thực vật đó đi."

Liếm đôi môi khô khốc, sắc mặt kỵ sĩ càng thêm khổ sở: "Nếu như có thể giao ra, ta đã sớm giao ra rồi. Nhưng có trời mới biết khi nào Tiffany các hạ đột nhiên nhớ tới, mà không biết vật đó sau khi rời khỏi tay ta có truyền tới tai Tiffany các hạ hay không?"

Kỵ sĩ dừng lại một chút, bất đắc dĩ nói: "Ngay cả tên kia cũng không dám gặp Tiffany các hạ để đòi hỏi, ta thì được tính là gì?"

Gật đầu, trên mặt Tiếu Ân đột nhiên lộ ra một nụ cười cao thâm khó hiểu nói: "Được rồi, kỵ sĩ đại nhân, nguyên ngay từ đầu ngài đã đem chủ ý này để lại cho ta."

Sắc mặt kỵ sĩ Scott nhất thời đỏ lên, hắn cúi đầu nói: "Xin ngài tha thứ cho ta."

Tiếu Ân cân nhắc tới quan hệ song phương một lúc, rốt cục nói: "Được rồi, kỵ sĩ đại nhân ta đáp ứng ngài, nếu ta gặp được Tiffany các hạ, ta sẽ nói giúp ngài. Nhưng ngài không nên ôm hy vọng lớn."

"Điều đó là đương nhiên." Vẻ mặt kỵ sĩ vui mừng tươi cười nói: "Kỳ thật chỉ cần ngài có thể trở thành học đồ của một vị ma pháp sư chính thức, trang viên của ta coi như an toàn rồi."

Tiếu Ân sửng sốt nhìn vẻ mặt thô cuồng của kỵ sĩ, rốt cuộc cũng biết nguyên tâm tư kín đáo của kỵ sĩ được che đậy bằng vẻ bề ngoài đầy thô dã.

Nhưng suy nghĩ lại điều này cũng hết sức bình thường, nếu như tâm tư của kỵ sĩ cũng giống với vẻ bề ngoài thô dã của hắn, thì sau khi mất đi chỗ dựa, dưới sự uy hiếp cường đại của tên quý tộc ở công quốc, không bị mất trang viên và lãnh địa mới lạ.

Thở dài một hơi, không thể tưởng tượng được bản thân còn chưa tiến vào thành Louis, đã gặp phải phiền toái rồi. Bất quá nghĩ tới lão Bond còn ở trong trang viên, dù buồn bực hắn cũng phải nhịn lại, lợi ích của hắn và kỵ sĩ coi như đã buộc chặt vào nhau rồi.

Trải qua biến cố đêm nay, dù là Tiếu Ân hay Scott đều cẩn thận hơn nhiều.

Đối phương nếu đã phái sát thủ tới, căn bản hắn không còn kiêng kỵ gì nữa, dưới tình cảnh này mà còn lộ ra sơ hở, thì không khác gì tự tìm chết.

Vì vậy đội ngũ bên ngoài nhìn thì có vẻ thả lỏng, nhưng bên trong lại cực kỳ cảnh giác.

Tiếu Ân cũng không hỏi rõ địch nhân của kỵ sĩ Scott là ai, mà kỵ sĩ đại nhân dường như cũng cố ý quên không nhắc tới. Nhưng trong lòng hai người đều hiểu rõ, hiện tại bọn họ đã cột chặt vào nhau trên một cỗ chiến xa.
‎※※※‎
Trải qua nửa tháng bôn ba, rốt cục bọn họ cũng tới thủ đô của công quốc, thành Luois. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Luois là tòa thành trung tâm của công quốc, mặc dù không thể so với những thành thị nổi tiếng của các đế quốc trên đại lục nhưng so với các thành thị trên công quốc, nó tuyệt đối là tòa thành tốt nhất.

Xa xa có thể thấy được một tòa thành lớn, bao quanh là tường thành vững chắc.

Độ cao của tường thành độ tầm sáu bảy thước, ngoài kỵ sĩ và mấy thiếp thân thị vệ của kỵ sĩ thì đa số mọi người trong đội ngũ đều lần đầu tiên tới thành Luois, phần lớn không che dấu được sự kinh ngạc.

Tiếu Ân thấy rõ được ánh mắt khinh miệt của mấy tên thủ vệ thành nhìn mọi người, khiến hắn không khỏi thầm giận. Nhưng hắn không nghĩ tới, vẻ mặt của những người trong trang viên lần đầu tiên tới đây biểu hiện như vậy là hoàn toàn bình thường, duy nhất chỉ có hắn là không biểu hiện mà thôi.

Nhưng sự khác biệt này không khiến kỵ sĩ kinh ngạc, mà chỉ âm thầm cảm thán, ma pháp sư quả thật không thể dựa theo lẽ thường để suy đoán, cho dù đó là một đứa trẻ mười tuổi chưa có danh hiệu.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #38


Báo Lỗi Truyện
Chương 38/482