Chương 372: Thần tính dụ hoặc




Nó kêu ư ử mấy tiếng trong cổ họng, nhìn khiên tròn bay vòng quanh Tiếu Ân, sự hung ác trong ánh mắt lại càng nồng đậm hơn.

Dường như bị lửa giận thiêu đốt, nó nhảy dựng lên, từ giữa không trung hóa thành một cơn mưa sao sa táp tới Tiếu Ân.

Tiếu Ân hờ hững, mặc cho đối phương đánh vào khiên tròn trên đỉnh đầu.

Sau một đòn kinh thiên động địa, cái khiên tròn nho nhỏ vẫn hoàn hảo không xây xát gì, còn cự thú thì đã hôn mê bất tỉnh.

Sắc mặt Tiếu Ân lại có một tia bất ngờ. Ngay khi va chạm vừa rồi, Tiếu Ân phát hiện, phong ấn thứ hai trên khiên nhỏ không ngờ có dấu hiệu buông lỏng, dường như chỉ cần thêm một lần tấn công nữa là có thể phá bỏ bất cứ lúc nào.

Sau khi cảm ứng được điều này, Tiếu Ân nửa mừng nửa lo. Hay là việc cầm khiên này giao thủ sẽ có thể giúp hắn cởi bỏ phong ấn bên trên phải không?

Tuy nhiên, nhìn cự thú đã té xỉu, hắn cũng chỉ đành bất đắc dĩ buông tha cho ý nghĩ này.

Tuy gần như đã giải khai được tầng thứ hai, nhưng biểu hiện của khiên này cũng khiến hắn quá đỗi vui mừng. Nếu có thể cởi bỏ hoàn toàn mười sáu phong ấn, chỉ sợ ngay cả cấp thần linh cũng có thể chống lại.

Khiên tròn vẫn vây quanh Tiếu Ân như trước, lấp lóe hào quang, ánh mắt Tiếu Ân rời khỏi cự thú, lại nhìn tới một gốc đại thụ trong rừng.

Hắn cao giọng: "Các hạ, nếu đã tới đây sao không ra ngoài gặp một lần?"

Bọn người Matt Lazo rùng mình, họ cũng đã dùng tinh thần ý thức đảo qua nhưng không phát hiện nơi kia có người ẩn núp.

Gốc đại thụ đó hơi lay động, từ sau vỏ cây nhánh cây thân cây lá cây có một thứ gì đó biến mất. Cuối cùng xuất hiện một nam tử trẻ tuổi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

"Nhãn lực thật giỏi. Không biết Tiếu Ân các hạ làm sao nhìn ra hành tung của ta?" Người nọ cao giọng hỏi.

Tiếu Ân khẽ mỉm cười, thầm nghĩ nhìn ra được hành tung của ngươi cũng không phải ta, mà là Nhất Hào và Vô Danh.

Chẳng qua Vô Danh sử dụng năng lực thần bí kỳ lạ kia và Nhất Hào, sau khi tỉ mĩ tính toán và so sánh, mới phát hiện ra môi trường xung quanh khác lạ.

Ít nhất, trước khi bọn họ tiến vào đây, ở góc kia cũng không có cây đại thụ nào. Chính xác là vì điều này mà Nhất Hào mới có khả năng thông qua so sánh mà tìm ra hành tung của nguời này.

Trong mắt Matt Lazo và Purcell đều có một vẻ kinh nghi và tức giận.

Người này không ngờ còn có thể giấu qua được cảm ứng của mình. Nếu không có Tiếu Ân phát giác, quả thật khiến bọn họ mất hết thể diện. Nếu khi nói chuyện với nhau không cẩn thận tiết lộ ra chuyện này thì lại càng thú vị.

Liếc mắt nhìn nhau, hai người lại quay sang nhìn kẻ lạ mặt phía trước, đồng thời nảy sinh tâm tu phải triệt hạ người này.

"Ảo thuật của các hạ phi thường cao minh. Trong số những người ta biết cũng chỉ có một nguời có thể sánh cùng, vậy không biết có biết người này không?"

Tiếu Ân mỉm cười, tay khẽ động, ngay trước mặt, cách hắn không xa, lập tức hiện ra vô số ánh sáng lắp lánh, các tinh quang đó dần tập hợp thành khuôn mặt người đàn ông trung niên bệnh tử giữa không trung.

Matt và Purcell ngẩn ra, ánh mắt nhin Tiếu Ân lại thêm vài phần kính ý.

Bởi bọn họ cũng đã nhìn ra, đây cũng không phải là đại loại như pháp thuật Kính Tượng Thuật, mà xác thực là ảo thuật.

Không trách hắn có thể nhìn ra ngụy trang của người kia. Tiếu Ân đã dùng hành động của bản thân để cho mọi người đáp án chân thật.

Người trẻ tuổi nhìn thoáng qua hình vẽ giữa hư không, khẽ lắc đầu: "Ta cũng chưa từng gặp người này."

Tiếu Ân có vẻ hơi thất vọng, thu lại ảo thuật: "Được rồi, vậy các hạ là ai? Vì sao lại đi theo chúng ta?"

"Bỉ nhân Follett Wright tới đây, tất nhiên là có việc cần bàn bạc."

"Follett Wright?" Đôi mắt Purcell đột nhiên dâng lên năng lượng dao động mạnh mẽ, cả người đều tản ra một ý chí chiến đấu không gì sánh kịp.

Đám người Tiếu Ân kinh ngạc nhìn Purcell này đột nhiên lại tràn ngập chiến ý, trong lòng cũng đoán hay là hai người này có oán cũ phải không?

Nhưng Purcell cũng không động thủ ngay mà lạnh lùng lên tiếng: "Follett Wrighr, đệ nhất cao thủ ngụy thần của ngân tâm, có được cảm tri lĩnh vực mạnh mẽ lại đi theo chúng ta, rốt cuộc là muốn làm gì?"

Lúc này mọi người mới cùng giật mình kinh hãi.

Một cao thủ có được cảm tri lĩnh vực mạnh mẽ không ngờ lại trăm phương nghìn kế tới gần và đuổi theo bọn họ.

Bên trên người bọn họ chưa có mảnh vỡ thần cách thì không nói, thực ra cũng không chắc là sẽ kiêng kỵ đến thế, dù sao bọn họ tại đây cũng đã là ba nhân vật có lĩnh vực chí cường.

Nhưng hiện giờ trên người bọn họ mỗi người ít nhất cũng có một mãnh vỡ thần cách, nên cảm giác của mọi người cũng khác hơn nhiều.

Một cỗ sát ý nhàn nhạt dâng lên trong mỗi người, ngoài Tiếu Ân và Day Ville, ngay cả bốn người Tower Belli cũng có sát khí.

Follett Wright kinh ngạc nhìn họ. Nói thật, ngay cả là hắn cũng không ngờ, gần như ngay sau khi tự giới thiệu đã dẫn tới sát khí mãnh liệt như vậy, quả là một thay đổi thật lớn ngoài dự đoán. Mơ hồ hắn cảm giác được những người này khẳng định là có thứ gì đó.

Tuy nhiên, bất kể thế nào hắn cũng không có khả năng tưởng tượng ra được đối phương đã có được mảnh vỡ thần cách, hơn nữa còn là mỗi người ai cũng có.

"Chờ một chút." Follett Wright nhíu máy, sắc mặt vô cùng nghiêm túc: "Bỉ nhân tới đây cũng không phải để đánh nhau với các vị, mà là muốn mời các vị đi tìm mảnh vỡ thần cách."

Tiếu Ân đưa tay ấn xuống một chút, bốn người Tower Belli lập tức kiềm chế sát khí của mình, còn Purcell và Matt Lazo do dự một chút, rồi cũng có lựa chọn như vậy.

Mắt Follett Wright sáng lên một chút kỳ dị, hắn không thể tưởng được vì sao Tiếu Ân lại có được uy tín lớn thế trong lòng hai siêu cấp cao thủ này.

Thực ra, cũng vô cùng đơn giản, đừng nói là Tiếu Ân, cho dù là con chó con mèo, nếu có thể cho bọn hắn mỗi người năm mảnh vỡ thần cách, thì cũng sẽ có được sự kính trọng y như thế. Tuy nhiên, nếu thực sự là con chó con mèo giúp hắn có được mảnh vỡ thần cách này, thì kết cục của những con chó con mèo đó cũng chưa chắc đã tốt.

"Follett Wright, ngươi có tin tức về mảnh vỡ thần cách?" Tiếu Ân trầm giọng hỏi.

"Đúng. Hơn nữa lại phi thường đáng tin cậy." Follett Wright cười nói: "Theo như ta được biết, ngụy thần vong linh đó sau khi có được sáu mảnh vỡ thần cách, đều đã phóng ký lên một người. Chỉ cần chúng ta có thể đánh chết gã, là có thể một lần lấy được luôn cả sáu mảnh vỡ thần cách."

Tiếu Ân cười lạnh: "Follett Wright, chẳng lẽ ngươi đang nói đùa hả? Có thể bảo tồn mảnh vỡ thần cách, khẳng định là một vị đệ nhất ngụy thần, có thể là một ngụy thần thượng cổ. Muốn đánh chết một vị ngụy thần thượng cổ có hơn ngàn ngụy thần bảo hộ, ngài nghĩ có thể thành công sao?"

Follet Wright hơi khoát tay ngăn lại, động tác của hắn rất phóng khoáng tự nhiên, lại vẫn cứ khiến cho người ta vừa mắt, rõ ràng là đã từng được huấn luyện thật tốt.

Trên người PurcelỊ Tiếu Ân cũng có cảm giác như thế nhưng không rõ ràng như với người này.

"Ngài hiểu lầm rồi. Trong số các ngụy thần vong linh này, quả thực có một vị thống soái Nuke Te, tuy nhiên, bên cạnh hắn nhiều nhất cũng chỉ có vài ngụy thần vong linh bình thường thôi." Follett Wright nghiêm túc phản bác: "Còn các ngụy thần vong linh còn lại, đều ở khắp các nơi đi tìm mảnh vỡ thần cách. Không đến lúc một khắc trước khi luân hồi giới đóng cửa, bọn họ sẽ không tập hợp lại đâu."

"Nếu đối phương khinh suất như thế, vì sao ngài không tự mình động thủ?" Tiếu Án như tiện thể hỏi thêm: "Ngài là cao thủ có cảm giác lĩnh vực đó, chẳng lẽ còn cần chúng ta giúp đỡ?"

Follett Wright cười khổ: "Tiếu Ân các hạ, Nuke Te cũng không phải một ngụy thần bình thường. Trăm vạn năm trước hắn cũng đã trở thành ngụy thần và có tham dự một lần vào đại chiến chúng thần. Hơn nữa, sau nhiều năm tu luyện như vậy, hắn đã trở thành ngụy thần có được năm loại bán thần vực siêu cấp."

Sắc mặt Follett cực kỳ bất đắc dĩ.

"Nếu bán thần vực tiên tri của ta đã đại thành, thì cũng có thể cùng hắn quyết chiến một trận phán cao thấp. Nhưng ta thăng tiến cũng chưa được bao nhiêu năm, cho nên tuyệt đối không phải đối thủ của hắn." Sắc mặt Tiếu Ân biến hóa tinh tế.

Purcell vừa mới nói qua, ngụy thần có được thần vực năm thuộc tính là cao thủ không kém hơn bọn họ, không thể tưởng tượng được nháy mắt đã gặp được một. Thật đúng là khiến cho người ta không biết nói gì.

"Follet Wright, ngươi biết hắn là ngụy thần có bán thần vực năm thuộc tính sao còn muốn tìm hắn gây phiền toái?" Giọng nói Purcell ẩn chứa sát khí sắc bén.

"Nhân vật như vậy đã không phải người chúng ta có thể địch được. Trước khi đạt tới cảnh giới tối cao của ngụy thần, ta sẽ không đi trêu vào một tên khủng bố như thế."

Đám người Tiếu Ân tất cả đều im lặng không nói.

Cho dù cùng là ngụy thần, nhưng thực lực cũng có phân cao thấp.

Bọn họ đều là ngụy thần vừa tiến giai không lâu, đối phương lại là lão quái vật trăm vạn năm. Nếu bán thần vực cầm giữ chất lượng tương đương, thì thắng bại vừa nhìn đã biết.

Follett Wright nhìn thoáng qua mọi người, do dự một lát, cuối cùng nói: "Tiếu Ân, Purcell, Matt Lazo, ta có lời muốn nói riêng với các ngươi."

Day Ville giật mình, tức thì xoay người bỏ đi, bốn người Tower Belli liếc nhìn nhau, bọn họ biết trường hợp này họ không có tư cách nói chuyện, tuy rằng tâm không cam, nhưng cũng theo Day Ville mà đi.

Năm người bọn họ đứng cùng nhau cũng là một sức mạnh không thể khinh thường. Chỉ cần không tham dự cướp đoạt mảnh vỡ thần cách thì tự bảo vệ mình là hoàn toàn không có vấn đề.

Dù sao, ai cũng không có khả năng ăn no rửng mỡ không có việc gì làm đi trêu chọc năm ngụy thần.

Follett Wright vừa lòng gật đầu: "Các vị, căn cứ theo tin tức của ta, lúc này đại đa số ngụy thần vong linh từ trước tới giờ cũng không có thần linh nào ở phía sau sai sử, mà là từ cá nhân Nuke Te."

Một câu nói này giống như ném một tảng đá lớn vào mặt nước, lập tức gây ra một làn sóng mãnh liệt.

"Một ngụy thần, không ngờ có thể điều động nhiều cao thủ đến thế." Purcell ngửa mặt lên trời cười ha hả: "Follett Wright, ngài đang nói giỡn hả?"

Follett Wright lạnh lùng nhìn hắn: "Nuke Te cũng không phải một ngụy thần bình thường."

"Ta biết. Nhưng cho dù hắn là siêu cấp ngụy thần có được năm loại thuộc tính, cho dù hắn sống đến trăm vạn năm, nhưng ngươi cho rằng có thể sử dụng nhiều cao thủ cùng cấp sẵn sàng bán mạng cho hắn sao?" Purcell dừng một lát, lại nói: "Có khả năng ngươi cũng không biết, ở trong này không ngờ còn có hắc kỵ sĩ xuất hiện. Đây chính là sủng đồ của thần linh hệ hắc ám."

Follettbật cười: "Đương nhiên ta biết."

Ánh mắt hắn nhìn lướt qua Tiếu Ân một lượt. Không hiểu sao, cứ sau khi chạm vào ánh mắt hắn, trong lòng mỗi người không ngờ đều có một cảm giác muốn tin tưởng hắn.

"Nếu là trong tình huống bình thường, bất kể Nuke Te mạnh cỡ nào cũng không có khả năng điều động nhiều cao thủ cùng cấp tới tương trợ như vậy. Nhưng lúc này thì khác." Follett nhấn mạnh từng tiếng: "Trước khi vào luân hồi giới, hắn đã có thần tính."

"Không có khả năng!" Gần như ngay sau đó, Purcell đã lập tức không nhịn nổi mà la lên, còn sắc mặt Matt Lazo cũng trở nên cực kỳ ngạc nhiên.

Chỉ có Tiếu Ân là bất động như núi, trên mặt không có nửa gợn sóng, khiến cho Follett Wright đối diện thầm ngạc nhiên không ngừng.

Tuy nhiên, nếu vị ngụy thần có cảm giác lĩnh vực này biết thực ra Tiếu Ân cũng không hiểu rõ những lời này có ý nghĩa là gì, không biết sẽ cảm thấy thế nào.

Cuối cùng Matt Lazo cũng mở được miệng, giọng nói hắn trầm đi mà mạnh mẽ, lại có thêm một tia hưng phấn mơ hồ: "Follet Wright, ngươi có thể khẳng định chứ?"

"Có thể." Follett Wright trả lời không chút do dự: "Ta từng đánh giết năm ngụy thần vong linh, trên người bọn họ đều cảm ứng được điều này. Nếu là một, hai, thì còn có lẽ có sai sót, nhưng cả năm người đều như thế, khẳng định là không có sai lầm gì. Hơn nữa…"

Hắn dừng một chút, lời nói lại càng tràn đầy hấp dẫn: "Theo ta được biết, hắn đã có được thần tính năm loại bất đồng."

Tất cả mọi người đều hâm mộ nhìn hắn, đây là đặc thù của người có cảm giác lĩnh vực đó.

Matt Lazo và Purcell đều trầm ngâm không nói, tuy rằng từ ánh mắt đến thần tình của họ đều rõ ràng đã động tâm, nhưng một Nuke Te có thần tính bán thần vực năm loại, ngay cả là bọn họ cũng không dám dễ dàng động đến.

Một lát sau, hai người bọn họ lại theo bản năng nhìn về hướng Tiếu Ân, đây đã là một trong năm thói quen kể từ khi bọn họ mỗi người lấy được năm mảnh vỡ thần cách.

Tiếu Ân hơi cúi đầu như đang suy tính lợi hại, nhưng thực ra hắn đang thầm hỏi Vô Danh.

"Vô Danh, thần tính là cái gì?"

"Là thứ mà chỉ thần linh mới nắm giữ được."

"… Phiền ngài giải thích lại tỉ mỉ một chút."

"Chính là nguồn gốc tín ngưỡng lực của thần linh."

Đôi mày Tiếu Ân nhăn lại.

Trong mắt đám người Follett Wright, lại là hắn đang tính toán việc này thật cẩn thận.

"Một thần linh có được thần tính thế nào ở mỗi phương diện cũng có ảnh hưởng to lớn đến tương lai vận mệnh của thần linh." Vô Danh lại giải thích thật tỉ mỉ: "Như nguyên tố thần là Phong Thần, chỉ có khi tín đồ thật tâm sùng bái cầu nguyện phong mới có thể hấp thu được tín ngưỡng lực từ các tín đồ đó."

"Tín đồ tín ngưỡng phong? Có cả tín đồ như vậy à?"

"Đương nhiên, trên cánh đồng hoang, trên sa mạc, hoặc giữa biển cả, tín đồ phong tín ngưỡng tuyệt đối không ít."

"A." Tiếu Ân trầm ngâm, dường như đã hiểu ra: "Đã có thần nguyên tố, nhất định sẽ có thần chiến tranh, thần mặt trời, nguyệt lượng nữ thần, sơn thần thủy thần, còn có hỉ nộ ái ố thần nữa."

"Không tồi. Đó đều là các thần linh cơ bản. Ngoài ra còn có thần hành động, thần ăn cắp, thần cường đạo, còn có thần ý niệm, thần thù hận, thần vui thích. Thần tính thần linh tổng thể có thể chia làm thần tính quang minh, thần tính hắc ám và thần tính trung lập - mỗi thần tính đều có rất nhiều thần."

Tiếu Ân khẽ gật đầu: "Thần tính từ đâu mà đến?"

"Tự chuyển hóa và đoạt lấy mà có." Giọng nói thản nhiên của Vô Danh lại tiếp tục vang lên trong đầu hắn: "Sau khi ngụy thần thăng tiến, có thể thử chuyển hóa thuộc tính của mình thành thần tính. Chỉ cần có một thuộc tính có thể chuyển hóa thành công, dung hợp thần tính và thần cách lại là có thể nhen lên thần hỏa trở thành chân thần."

"Thần tính có lựa chọn không?"

"Không thể. Ngươi chỉ có thể lựa chọn ba loại thuộc tính quang, ám và trung lập. Còn thần tính đến tột cùng là cái gì, thì phải xem những gì đã làm và nội tâm dục vọng của ngươi trong những ngày thường."

Tiếu Ân cười khổ: "Không thể lựa chọn."

"Đúng. Thần tính cướp được cũng phải ăn khớp với thần tính của chính mình. Nếu không thì không dùng được." Vô Danh dường như trầm ngâm một chút: "Thần linh bình thường nhiều nhất chỉ có thể có được một loại thần tính. Mà ngụy thần có nhiều thuộc tính có thể có được nhiều thần tính đồng dạng. Còn ngụy thần có được bốn loại lĩnh vực có thể có được năm loại thần tính. Còn ngươi là ngụy thần có được sức mạnh đứng đầu tứ đại lĩnh vực có thể ngay đầu tiên đã có được sáu loại thần tính."

Trong lòng Tiếu Ân nhảy loạn một trận. Ngay từ đầu đã có thể có được sáu loại thần tính. Đây chẳng phải là đã mạnh hơn thần linh nhiều sao. Hít một hơi, hắn hỏi: "Nếu không dùng được, thì bọn họ còn có những thái độ như vậy làm gì?"

"Nếu như đã là thần linh thì lực hấp dẫn của thần tính cũng không phải quá lớn. Nhưng với một ngụy thần, thần tính là thứ gì đó rất gần với thần cách." Giọng nói của Vô Danh có chút dao động: "Cũng không phải các ngụy thần đều có thể thành công chuyển hóa thuộc tính bản thân thành thần tính. Có rất nhiều ngụy thần ngay cả có được mảnh vỡ thần cách nhưng cuối cùng bởi vì không thể chuyển hóa thuộc tính của mình thành thần tính, mới đành trơ mắt nhìn mảnh vỡ thần cách bị mất trước mắt mà không thể luyện thành."

Tiếu Ân thầm rùng mình: "Vô Danh, ngươi nghĩ ta và ngươi có thể thuận lợi chuyển hóa không?"

"Hẳn là có." Vô Danh thở dài: "Nếu ngay cả người chế tác thần cách còn không thể chuyển hóa, thì thế giới này thật sự rất điên cuồng rồi."

Lúc này Tiếu Ân mới nhẹ nhõm thở phào một cái. Tuy nhiên, cuối cùng hắn cũng hiểu được vì sao bọn Matt Lazo lại có thể động tâm như thế.

Bởi vì trong tay bọn họ đã có mảnh vỡ thần cách. Như vậy, sau khi có được thần tính rồi, chẳng phải đúng là đã khẳng định có thể trở thành chân thần sao. Nếu không, sau này tu luyện, vẫn thủy chung không thể chuyển hóa thuộc tính thành thần tính, thì bất kể bọn họ có là ngụy thần mạnh đến đâu, cuối cùng vẫn cứ xa không là thần linh.

Trong đầu Tiếu Ân có vô số ý niệm chuyển động. Đã có Vô Danh cam đoan, từ trong đáy lòng Tiếu Ân không muốn trêu vào cao thủ có bán thần vực năm loại thuộc tính kia. Nhân vật như thế muốn chặn đánh giết thật sự là quá khó khăn…

Đột nhiên, giọng nói của Vô Danh lại một lần nữa vang lên: "Tiếu Ân, thần tính của Cự Ma Thần chính là hắc ám chiếm đoạt. Nếu ngươi có thể tìm thêm được cho hắn tám thần tính hắc ám bất đồng thì hắn mới có thể tiến hóa trở thành đứng đầu hết thảy thuộc tính hắc ám."

Trong nháy mắt Tiếu Ân bình tĩnh suýt ngừng thở: "Tức là sao?"

"Tức là hắc thần tinh khiết tất cả thần tính hắc ám đều có thể quy nạp vào trong đó. Bất kể hắn muốn một loại thần tính, chỉ cần trong miệng bọn họ nhớ kỹ tên đại ma thần, liền có thể cung cấp tín ngưỡng lực tinh khiết." Giọng nói của Vô Danh tràn đầy lực hấp dẫn: "Day Ville tuy là một thú nhân, nhưng hắn đã nắm giữ lôi điện và băng tuyết là nguyên tố hệ trung lập. Nếu có thể có chín loại cùng hệ trung lập thì hắn có thể đứng đầu hệ trung lập. Còn ngươi, nếu có thể lại tu luyện được ba loại thuộc tính, cô đọng ra bán thần vực thực sự có chín loại thuộc tính, thì khi ngươi dung hợp thần cách, sau khi châm thần hỏa, có thể trở thành người đứng đầu thực sự hết thảy thuộc tính quang minh."

Trái tim Tiếu Ân nhảy lên mãnh liệt, hắn lắp bắp hỏi: "Chúng ta có thể làm được sao? Nếu có thể làm được, thì các thần linh khác cũng có thể làm được."

"Thần linh khác không được. Ngươi có thể!"

"Vì sao?"

"Bởi vì tăng thêm mỗi một thần tính nhất định phải có càng nhiều thần cách và linh hồn mạnh mẽ hơn. Bất kể là thần cách hay sức mạnh linh hồn ngươi cũng không thiếu."

Tiếu Ân ngẩn ra, hắn lập tức hiểu bí mật có thể cầm giữ linh hồn của mình đã bị Vô Danh biết.

Hít một hơi thật sâu, hắn nói: "Ta đã hiểu, đa tạ."

Giọng nói của Vô Danh xa dần, liên lạc của hai người cắt ngay lập tức.

Chậm chậm. Tiếu Ân ngẩng đầu lên, trong ánh mắt hắn tràn đầy kiên định: "Nuke Te ở đâu? Xin đưa chúng ta đi."

Follett Wright. Matt Lazo và Purcell cùng thở phào một hơi nhẹ nhõm. Trước khi Tiếu Ân quyết định, bọn họ vẫn cứ đắn đo, nhưng trong nháy mắt Tiếu Ân quyết định kia trong lòng lại tràn đầy niềm tin tất thắng.

Dường như cho tới bây giờ bọn họ vốn không nghĩ đến thất bại.

Bốn cao thủ có bốn loại lĩnh vực chí tôn tuy còn chưa đạt tới cảnh giới, nhưng nếu là bốn nguời liên thủ, thì ngoại trừ thần linh sẽ không có gì bọn họ phải e dè.
‎※※※‎
Luân hồi giới thật lớn, thậm chí phải lớn hơn rất nhiều so với đại lục thần tạo.

Ở nơi này mà tìm được mười mảnh vỡ thần cách đương nhiên không phải một chuyện dễ dàng.

Số lượng ngụy thần vong linh tuy đông, nhưng một khi đã phân tản ra thì phải là trăm ngàn dặm không thấy một người.

Vốn ngụy thần vong linh đó đã tính chia ra một nửa số người để bảo vệ các thông đạo, còn một nửa nhanh chóng đi tìm, nhưng không hiểu sao điều này lại bị tiết lộ, hơn nữa còn có người đánh lén gần một nửa thủ vệ canh cửa, khiến cho kế hoạch của bọn họ hoàn toàn thất bại, hơn nữa còn phải trả giá thương vong thê thảm.

Gần một phần tư nhân thủ cứ như vậy mà tổn thất, hơn nữa hành động của họ còn bị truyền ra, tất cả các chủng tộc khác khi nhìn thấy bọn họ đều tỏ vẽ đề phòng và oán hận.

Càng đáng sợ hơn, thời gian trôi qua, các ngụy thần và truyền kỳ không tìm thấy mảnh vỡ thần cách đã dần dần dồn lửa giận tới trên đầu các ngụy thần vong linh họ.

Chỉ cần phát hiện một ngụy thần vong linh đơn lẻ, sẽ không cần biết tại sao đều bị tập kích. Tuy đại bộ phận chỉ là hành động xúc động mà trả thù, nhưng đã có một vài nhóm ngụy thần cường đại thật sự đánh giết một số ngụy thần vong linh. Hơn nữa tình huống kiểu này lại càng có hướng phát triển hơn.

Đến nước này, Nuke Te đành hạ lệnh ít nhất ba ngụy thần vong linh trở lên làm một nhóm mới có khả năng ra ngoài đi tìm tung tích mảnh vỡ thần cách, và trong lúc đó nhất định phải giữ liên lạc.

Đồng thời, hắn cũng cảnh cáo các ngụy thần thượng cổ cho mình rất tài giỏi. Bởi vì một trong các ngụy thần thượng cổ là Clough đã bị mất liên lạc, khẳng định là lành ít dữ nhiều. Điều này cũng nói lên trong số đám đông ngoài kia cũng có những cao thủ tương đương với ngụy thần thượng cổ tồn tại.

Tuy nhiên, bất kể thế nào, bọn họ vẫn là thế lực đông nhất trong luân hồi giới, đã tìm được sáu mảnh vỡ thần cách ở đây, và đều tập trung trong tay hắn.

Chỉ có điều, Nuke Te biết rằng vẫn chưa đủ. Nếu hắn muốn sau khi trở thành chân thần vẫn có tiền đồ tuyệt như trước thì nhất định phải có nhiều mảnh vỡ thần cách hơn. Trong lời tiên đoán, thần vận mệnh đã từng tiên tri sẽ có ít nhất mười mảnh vỡ thần cách xuất hiện, cho nên không tới một khắc trước khi luân hồi giới đóng cửa, hắn tuyệt đối không có khả năng buông tha.

Nơi hắn ở lại là trong một thung lũng thật lớn, đúng ở trung tâm cả luân hồi giới, ở nơi này, bất kể tin tức về mảnh vỡ thần cách từ phương nào truyền đến hắn đều có thể đến trợ giúp.

Mà khi hắn và mười hộ vệ bên người đồng thời ra, còn không có trường hợp nào ngăn cản nổi họ.

Đương nhiên, nếu trước khi hắn đuổi tới, mảnh vỡ thần cách đã bị người ta lấy rồi chạy mất rồi thì hắn cũng bó tay.

Lúc này, hắn đành ảo não. Ngay mấy hôm trước có truyền đến một tin tức, bọn họ lại một lần nữa phát hiện mảnh vỡ thần cách, nhưng khi hắn đuổi tới đã sớm nguời đi nhà trống, chỉ có năm vị ngụy thần vong linh hệ đang thoi thóp. Xem khí tức hồn loạn mà pha tạp này vừa nhìn đã biết đã từng xảy ra một tràng chiến đấu thảm thiết.

Nhưng khiến hắn quan tâm là khí tức của mảnh vỡ thần cách kia đã sớm mất tăm mất tích.

Tuy trong lòng hối hận, nhưng trong tình huống có thể xưng là cừu địch với cả luân hồi giới này, đối với môt mảnh vỡ thần cách kia, hắn đành bất lưc.

Trong thung lũng mấy ngày này cũng không có tin tức gì, hắn cũng chỉ đành yên lặng chờ đợi. Hắn đã sống hơn trăm vạn tuổi, loại chờ đợi này đã không phải lần đầu tiên.

Trong trăm dặm trên thung lũng này không có bất cứ bóng kẻ nào xuất hiện. Đó là vì ở đây tràn ngập khí tức vong linh cuồng bạo, bất cứ kẻ nào cũng biết nơi này là địa bàn của ai, và đã đoán ra đây là đại bản doanh của hơn một ngàn ngụy thần, chỉ cần không phải đồ ngốc sẽ không tới nơi này tìm đường chết.

Có điều, hôm nay dường như có gì đó khôngbình thường. Nuke Te đã sớm cảm thấy tâm thần không yên, nhưng không cách nào hiểu được nguyên nhản. Bởi vì, bao gồm cả Nuke, không ai đoán được tình hình của bọn họ không ngờ đã bị ai đó nhìn thấu cả.

Trong thung lũng là một khoảng không gian mờ mịt xám xịt. Có thể sống trong hoàn cảnh này, ngoại trừ vong linh, cũng chỉ có loại người đặc biệt như Nuke Te đã sống trăm vạn năm trong thế giới hắc ám, gần như không còn chút tình cảm dao động nào.

Ít nhất Tiếu Ân cũng chưa bao giờ nghĩ đến hắn có thể sống được ở đây hơn mười năm.

Trong này màu sắc nhạt nhòa, ngoại trừ vong linh và sinh vật hắc ám, một khi tiến vào trong đó, bất kể là thi triển thủ pháp gì đều rất dễ dàng bị nhận ra.

Nhưng lúc này, trong thung lũng cực lớn kia có bốn người rõ ràng không hề thuộc sinh vật hệ vong linh, nhưng bọn họ vẫn một đường đi tới, lại cũng không kinh động bất cứ kẻ nào.

Bốn người này, trên tay mỗi người đều có một cái nhẫn đen thui. Cái nhẫn này cũng không có uy năng mạnh mẽ gì, tác dụng duy nhất là thay đổi khí tức của sinh vật không phải vong linh thành sinh vật vong linh mà thôi.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #372


Báo Lỗi Truyện
Chương 372/482