Chương 36: CHỊU OAN THAY NGƯƠI




Cửa lều đột nhiên mở ra.

Miệng Tiếu Ân mặc dù vẫn còn sót lại chút cặn bã sau khi nôn mửa nhưng giây phút này hắn như "kinh cung chi điểu", thấy có dị động, không cần nghĩ ngợi thuận tay quăng chiếc búa sắt. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Chiếc búa sắt có trọng lượng sáu mươi tư cân, hơn nữa do Tiếu Ân dốc sức ném, mang theo kình phong bay thẳng về phía cửa lều.

Một đôi tay tráng kiện đột nhiên vươn ra, giống như đã luyện tập vô số lần, thoáng cái bắt lấy chiếc búa sắt bay tròn trên không trung.

Nhưng lực quán tính mà búa sắt tạo ra cũng khiến cho hắn cảm thấy tương đối khó chịu, thân thể không tự chủ được lùi lại nửa bước.

Ngay lúc này, Tiếu Ân há to miệng hô: "Di,… Kỵ sĩ đại nhân?"

Ánh mắt Scott mau lẹ quan sát tình hình trong lều vải, hắn thấy vẻ kinh hồn bất an của Tiếu Ân, thấy thi thể tên sát thủ nằm trên mặt đất, sắc mặt lập tức khẽ biến.

Scott nhanh chóng bước tới bên người Tiếu Ân hỏi: "Ngài thế nào?"

"Còn may, mạng của ta khá lớn, cuối cùng cũng bảo trụ được."

Ánh mắt Scott chuyển qua người tên sát thủ hỏi: "Hắn là ai?"

"Một tên điên." Tiếu Ân thuận miệng nói: "Hắn lẻn vào lều vải, muốn ám sát ta."

"Ám sát ngài?" Scott không tưởng tượng nổi hỏi: "Ngài trêu chọc phải đại nhân vật nào sao?"

Tiếu Ân cười khổ một tiếng, lắc đầu, hắn theo kỵ sĩ rời trang viên, còn chưa nhận biết được ai, sao lại có thể trêu chọc tới đại nhân vật nào chứ. Hiện tại hắn so với Hằng Nga còn muốn oan uổng hơn.

Scott bước tới kiểm tra thi thể của tên sát thủ, đột nhiên hai mắt hắn ngưng tụ, chần chờ một chút nói: "Ta biết được rồi."

"Cái gì?" Tiếu Ân lập tức bước tới, cho dù là chết, hắn cũng muốn biết tại sao tên đó lại muốn ám sát hắn.

Scott áy náy nhìn Tiếu Ân rồi nói: "Tên này tới không phải ám sát ngài mà là tới để ám sát ta."

"Ngài?" Mắt Tiếu Ân trợn tròn lên, hắn nhớ lại tên sát thủ kia khi lẻn vào lều vải thấy hắn, ánh mắt tên đó mơ hồ hiện lên một tia nghi hoặc. Xem ra tên sát thủ này quả thực tới để ám sát kỵ sĩ, chỉ bất quá mình lại ở trong lều vải của kỵ sĩ, cho nên bản thân mới xui xẻo gặp phải tên sát thủ này.

"Đúng vậy, hắn tới để ám sát ta." Scott thở dài nói: "Xin lỗi, khiến ngài phải sợ hãi."

Tiếu Ân cười khổ một tiếng nói: "Không việc gì. Nhưng… Nếu có thể, ta hy vọng ngài sắp xếp cho ta ở căn lều khác."

Nếu như lại có sát thủ tới, bản thân mình còn tiếp tục ở lại căn lều này không phải là tự chuốc lấy phiền toái hay sao.

"Không thành vấn đề." Scott lập tức nói: "Ta sẽ lập tức an bài cho ngài ở trong một căn lều khác, là do ta an bài không chu đáo mới khiến ngài gặp nguy hiểm. Thật không nghĩ bọn chúng lại phái sát thủ tới đây, xem ra chúng ta gặp phài phiền phức rồi."

Trong lòng nghi hoặc Tiếu Ân hỏi: "Bọn chúng là ai, tại sao lại muốn ám sát ngài?"

Scott do dự một chút, nói: "Tiếu Ân, ngài cũng biết trang viên và lãnh địa của ta, ngài có cảm giác thế nào?"

"Rất lớn." Tiếu Ân thật lòng nói, bốn phía trang viên của kỵ sĩ còn có mấy nghìn hộ gia đình, tự nhiên chiếm diện tích không nhỏ. Điều này cũng khiến Tiếu Ân cảm thấy kỳ quái, một vị kỵ sĩ ngay cả tước vị cũng không có, tại sao lại có được lãnh địa lớn như vậy.

Scott trầm ngâm một lúc rồi mới nói: "Kỳ thật, năm mươi năm trước, trang viên và lãnh địa của ta cơ bản là một mảnh hoang địa không hề có chút giá trị gì cả, bất cứ nông sản nào cũng không thể trồng được, hơn nữa lại còn cách xa công quốc. Khi đó cha ta là một vị kỵ sĩ cao quý, chính người đã đem theo lĩnh dân tới đây."

Tiếu Ân hơi hơi gật đầu, chuyện kế tiếp cũng đơn giản, những lĩnh dân di cư tới đây khai khẩn thổ địa tạo nên lãnh địa như ngày nay.

Nhưng Tiếu Ân vẫn cảm thấy kỳ quái hỏi: "Kỵ sĩ đại nhân, ngài không phải nói, nơi đó là một mảnh hoang địa, không trồng được bất cứ loại nông sản nào mà. Phụ thân ngài làm thế nào mà khai khẩn được chứ?"

Scott chần chừ một lát, rồi nói: "Tiếu Ân, bí mật này ta có thể nói cho ngài biết, nhưng xin ngài hãy giữ bí mật."

"Được!" Tiếu Ân không chút do dự trả lời.

Scott nghiêm túc quan sát vị thiếu niên cao chỉ bằng nửa thân hắn, không biết vì sao hắn lại có cảm giác muốn thân cận với vị thiếu niên này, dường như vị thiếu niên này trời sinh ra đã dễ đạt được sự tín nhiệm của kẻ khác.

Trên thực tế, Tiếu Ân có khí chất như hiện tại là do tác dụng của bộ quảng bá thể thao cùng với việc tu luyện lực lượng tinh thần. Đương nhiên, việc hắn có thể sửa chữa lại ma pháp kiếm, hơn nữa còn giết được sát thủ khiến cho Scott coi trọng hắn.

Nếu chỉ là một đứa trẻ có khí chất trầm ổn, kỵ sĩ cũng không coi trọng hắn như vậy.

Scott hạ thấp thanh âm, nói: "Năm đó cha ta nhận lệnh của bá tước Kan Bote, mang theo một loại thực vật đặc thù trồng ở hoang địa, chỉ mười năm sau mảnh hoang địa đã trở nên phì nhiêu, cuối cùng đem hoang địa trở thành kho lương của công quốc."

Tiếu Ân kinh ngạc há miệng, đây là loại thực vật gì? Bản thân hắn chưa từng nghe nói tới loại thực vật thần kỳ như vậy?

Nhưng hắn có thể khẳng định, loại thực vật này chắc chắn không có trên trái đất.

Scott thở dài một tiếng nói: "Phụ tử hai đời chúng ta tốn hao tâm huyết năm mươi năm tạo ra lãnh địa như hiện tại, cuối cùng cũng khiến kẻ khác phải đỏ mắt."

Tiếu Ân lập tức hiểu được, hắn hỏi: "Là do người tại công quốc gây ra?"

"Ừ, đó là một quý tộc mà ta không thể trêu trọc." Scott bất đắc dĩ nói ra: "Khẩu vị của hắn quá lớn, hắn muốn có thành quả mà ta đã đạt được, sau mấy lần thương nghị không có kết quả, hắn đã bắt đầu động thủ."

Tiếu Ân chậm rãi gật đầu, đoán tên quý tộc đó không chỉ muốn trang viên của kỵ sĩ, thậm chí hắn còn muốn có thực vật thần kỳ nữa.

Nhưng hắn không thể trực tiếp cướp đoạt, cho nên mới phái sát thủ tới ám sát kỵ sĩ.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #36


Báo Lỗi Truyện
Chương 36/482