Chương 33: ĐẦU TƯ




Ánh sáng ảm đảm buông xuống, giống như ai đó không cẩn thận đánh đổ mực ra vậy, một tầng hắc sắc bao phủ bầu trời.

Ngẩng đầu nhìn sự biến đổi của bầu trời, Scott tức giận hung hăng mắng một câu, nhưng đối diện với sự biến đổi thất thường của thời tiết, hắn không có năng lực để thay đổi.

"Nghỉ ngơi, toàn bộ hạ trại." Kỵ sĩ lão gia ban lệnh ra, đoàn người gồm hơn năm mươi người tạo thành một tiểu đội hình lập tức ngừng lại.

Hơn ba mươi nô bộc liền luống cuống dỡ đồ xuống, nhanh chóng lập lên mấy chiếc lều vải trên bình nguyên.

Scott lôi kéo Tiếu Ân vào trong chiếc lều vải lớn nhất, về phần German và mấy vệ binh, nô bộc thì không có được đãi ngộ tốt như vậy. Thông thường bọn họ phải ở trong chiếc lều vải có không gian nhỏ hơn, hơn nữa một lều vải chứa sáu đến mười người.

Hôm nay là ngày thứ ba sau khi rời khỏi trang viên, hai ngày đầu bọn họ được nghỉ trong khách sạn, nhưng hôm nay, bọn họ phải di chuyển trên thảo nguyên, trong năm ngày tới bọn họ sẽ không gặp được khách sạn nào cả.

Mà ông trời lại đột nhiên thay đổi thời tiết khiến cho bọn họ càng không kịp trở tay, mắt thấy một cơn mưa to sắp ập tới, bọn họ không thể làm gì khác hơn đành phải dựng lều nghỉ tạm.

Kỵ sĩ Scott cười hỏi: "Lần đầu tiên đi xa, có cảm giác gì không?"

Tiếu Ân suy nghĩ một chút rồi thành thật nói: "Rất mệt."

Quả thật, ở thời đại này, đi xa không phải chuyện vui gì. Không có máy bay, không có xe lửa, không có xe hơi, không có đường quốc lộ cao tốc, cho nên việc di chuyển gặp phải sự cố trì hoãn là đương nhiên.

Với một kẻ ở kiếp trước luôn thoải mái ngồi trên ghế mỗi khi di chuyển như Tiếu Ân mà nói thì loại di chuyển mới mẻ này hai ngày đầu hắn còn cảm thấy hấp dẫn nhưng đến ngày thứ ba hắn cảm thấy bản thân không khác gì đang chịu tội vậy.

Đội ngũ di chuyển tổng cộng có ba xe, trong đó một cỗ xe được Scott chỉ định dành riêng cho Tiếu Ân sử dụng.

Loại đãi ngộ này ngay cả bản thân kỵ sĩ lão gia cũng chưa từng được hưởng thụ, nhưng hơn năm mươi người trong đội ngũ lại không có một ai oán thán cả.

Nguyên nhân duy nhất đó là thân phận hiện tại của Tiếu Ân là một kẻ biết ma pháp.

Mặc dù thân phận của hắn chưa phải là một ma pháp sư đúng nghĩa nhưng cũng đủ để hắn hưởng được đặc quyền trên thế giới này.

Scott vuốt râu quai nón dưới cằm nói: "Từ từ rồi ngài sẽ quen thôi."

Tiếu Ân khẽ gật đầu hỏi: "Tại sao ngài không cởi trọng giáp của mình ra."

"Đó là thói quen của ta." Scott cử động, âm thanh thiết giáp va vào nhau nhất thời vang lên.

Bộ thiết giáp này là trang bị cao cấp nhất của kỵ sĩ. Trong cả trang viên cũng chỉ có một bộ duy nhất.

Trải qua vài ngày di chuyển, hắn mang trên người bộ thiêt giáp, hơn nữa dường như hắn có vẻ ung dung thoải mái, một chút trở ngại cũng không có. Thực lực và thái độ của kỵ sĩ thắng được sự tôn trọng của Tiếu Ân.

"Kỵ sĩ tiên sinh, chẳng lẽ ngài không cảm thấy bộ áo giáp này nặng hay sao?" Tiếu Ân thuận miệng hỏi.

"Không, ta đã quen rồi." Scott thản nhiên nói, sau đó nói: "Ngài nghỉ ngơi cho tốt đi, ta ra ngoài tuần tra."

Hắn bước tới cửa lều vải, do dự một chút rồi nói: "Bởi vì thời tiết bất thường, chúng ta có thể phải trì hoãn hai ngày, hy vọng ngài có giấc mộng đẹp."

"Xin đợi một chút." Tiếu Ân vội vàng đứng lên, lấy đoản kiếm trên thân xuống, nói: "Kỵ sĩ đại nhân, những năm gần đây, gia đình ta vẫn được ngài chiếu cố và bảo vệ, mà ngài lại còn tự mình dẫn ta tới thủ đô của công quốc. Vì biểu đạt sự biết ơn của ta, xin ngài hãy nhận lấy nó."

"Việc này không thể được!" Scott nhìn đoản kiếm trên tay Tiếu Ân, mặc dù trong mắt hắn lộ rõ vẻ không đành lòng nhưng hắn vẫn cương quyết cự tuyệt: "Căn cứ theo luật pháp của công quốc, hộ tống ngài tới thành Luois là nghĩa vụ của ta, cho nên ta tuyệt đối không thể nhận lấy ma pháp vũ khí, xin ngài hãy thu hồi lại."

Tiếu Ân không phải là một đứa trẻ mười tuổi, cho nên hắn rõ ràng nhìn ra khát vọng trong mắt của kỵ sĩ, đương nhiên cũng biết được quyết tâm của hắn.

Trải qua mấy ngày ở chung, Tiếu Ân từ miệng kỵ sĩ biết được rất nhiều chuyện trên thế giới này.

Nói đại khái, thân phận của hắn chỉ có một số ít người trong trang viên biết mà thôi.

Trải qua sự giới thiệu của kỵ sĩ, cuối cùng hắn mới có nhận thức rõ ràng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Trên thế giới này ma pháp là một lực lượng chí cao vô thượng, đặc biệt là trên chiến trường ma pháp sư tạo ra thương tổn tuyệt đối là siêu cấp cường đại, chỉ cần thuận lợi thi triển ma pháp, một ma pháp sư tuyệt đối có thể dễ dàng hủy diệt một đại đội nghìn người.

Hơn nữa cấp bậc ma pháp sư càng cao, tầm quan trọng trong chiến đấu càng thể hiện rõ, cho nên đối với bất cứ quốc gia nào thì ma pháp sư đều là một tài sản cực kỳ quý giá.

Nhưng điều đáng tiếc đó là, ma pháp sư quả thật quá ít, trong một ngàn người thì cũng chỉ có một người có thiên phú tu luyện ma pháp. Nhưng tuyệt đại đa số những người này cho dù cố gắng cả đời, cũng bất quá chỉ là ma pháp học đồ mà thôi, chính thức tiến giai trở thành ma pháp sư, tỉ lệ chỉ có một phần mười mà thôi.

Lấy công quốc có ba trăm vạn dân cư mà nói cũng chỉ có được một vị ngũ tinh đại ma pháp sư và năm vị ma pháp sư. Đương nhiên, cấp bậc học đồ không được tính toán.

Chính vì sự quý hiếm và cường đại của ma pháp sư, cho nên bất cứ quốc gia nào cũng nỗ lực và chấp nhận bỏ ra cái giá thực lớn để thành lập ma pháp tháp cho ma pháp sư.

Sở dĩ kỵ sĩ Scott thay đổi thái độ đối xử với Tiếu Ân là do hắn biết Tiếu Ân tự học thành tài, hơn nữa còn có thể phóng thích ra ma pháp.

Nếu tương lai Tiếu Ân có thể trở thành ma pháp sư của công quốc, đối với Scott thì đó là khoản đầu tư lãi lớn.

Cho dù thiên phú của Tiếu Ân thấp, thì hắn cũng có thể trở thành một gã ma pháp học đồ, đối với kỵ sĩ không có hại gì. Bởi vì một ma pháp học đồ có thể chế tạo ma pháp vũ khí, cũng đủ khiến mọi người bỏ ra cái giá lớn để mượn sức.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #33


Báo Lỗi Truyện
Chương 33/482