Chương 274: Quốc túy của dị đại lục




Tiếu Ân cũng không giấu giếm ý đồ của mình, cổ tay của hắn run lên, nhất thời có thêm một chuôi viên nguyệt loan đao.

Khi Tiếu Ân rút đao, lập tức hấp dẫn ánh mắt của mọi người. Đặc biệt là Godwin, thậm chí còn tiến lên hai bước, nguyên tố trên người trong nháy mắt ngưng tụ, chỉ kém một chút là phát ra.

Cũng may đầu óc của hắn không ngu, biết Tiếu Ân không thể nào động thủ với người con gái được thần tuyển của nguyện lượng nữ thần, cho nên năng lượng ma pháp vừa định phát ra thì kịp dừng lại, sau đó tiêu tán không còn tung tích.

Trái ngược với hình ảnh kịch liệt của Godwin là hình ảnh tươi cười của mười hai thần tuyển hộ vệ của Sara.

Những thiếu nữ xinh đẹp đó thông hiểu tâm ý của nguyệt lượng chi nữ, tất nhiên biết quan hệ mập mờ giữa nàng và Tiếu Ân. Cho nên các nàng tin Tiếu Ân không có ác ý với Sara.

Tiếu Ân quay đầu, kinh ngạc nhìn ánh mắt xấu hổ của Godwin. Mặc dù Tiếu Ân không nói gì, nhưng thần thái lại biểu hiện rõ.

Betty và Petty bật cười phối hợp, tiếng cười như chuông ngân vang vọng khắp khe núi, khiến người khác rung động.

Nhưng tiếng cười dễ nghe vang lên trong tai Godwin lại vô cùng chói tai. Mặt hắn xanh lại nhưng dưới ánh mắt của mọi người, dù lá gan của hắn có to gấp đôi cũng không dám mạo muội nói gì. Không thể làm gì khác hơn, hắn đành hậm hực vung tay, xoay người bỏ đi. Hắn không còn mặt mũi ở trong khe núi, dẫn đám hồng bào pháp sư rời đi.

Lúc này Tiếu Ân mới cười ha ha, cầm viên nguyệt loan đao đưa cho Sara, hỏi: "Giúp ta nhìn một chút, đây là vật gì."

Sara nhận lấy, ngón tay chậm rãi vuốt ve sống đao. Dưới ánh mắt của mọi người thì tay của nàng dường như chạm vào sống đao. Nhưng Tiếu Ân ở gần nàng thì có thể thấy rõ, ngón tay của Sara luôn cách sống đao một đoạn.

Tiếu Ân kinh ngạc nhìn, không thể tưởng tượng được Sara lại bình tĩnh như thế.

Giương mắt, thấy khuôn mặt kinh ngạc của Tiếu Ân, Sara cảm ứng được tâm tư của hắn, khuôn mặt nàng đột nhiên hiện lên nét ửng đỏ kinh tâm động phách.

Tiếu Ân hít sâu một hơi, hít mùi thơm, khiến trái tim hắn đập nhanh hơn vài lần.

Ánh mắt của Betty và Petty đồng thời hiện lên vẻ mất mát, nhưng rất nhanh các nàng đã khôi phục lại như bình thường. Nếu nhìn từ vẻ bề ngoài thì không ai nhìn ra được.

"Tiếu Ân, khi ta còn bé, từng lập chí làm ma cung thủ." Sara khẽ mở đôi môi, lộ ra hàm răng trắng nõn.

Tiếu Ân yên lặng nhìn đôi môi và hàm răng của nàng, cổ hơi rung động. Hắn vội vàng quay đi chỗ khác. Trong lòng hung hăng chửi mình vài câu. Mặc dù ở kiếp này hắn còn nhỏ tuổi, nhưng ở kiếp trước đã có nhiều kinh nghiệm nhưng vẫn không khống chế được cảm giác của mình.

Trong lòng hắn thất kinh, vội vàng thu liễm tâm thần. Đem tất cả ý niệm tập trung vào viên nguyệt loan đao.

"Ma cung thủ? A, ta hiểu rồi."

Sở dĩ động tác của Sara ổn định như thế là do lúc trẻ nàng từng luyện bắn cung. Nhưng vì sao nàng lại không lựa chọn làm ma cung thủ mà chuyển qua ma pháp sư thì hắn không biết được.

Tay Sara vuốt ve thân đao một lúc, sau đó khuôn mặt thoáng ngưng trọng.

Lông mày của nàng nhăn lại, nói: "Tiếu Ân, xin lỗi ta không biết thanh viên nguyệt loan đao này được luyện chế từ nguyên liệu gì."

Tiếu Ân há to miệng, hắn mấy lần muốn nói cho Sara, thanh đao này không phải được luyện chế mà bỗng nhiên sinh ra trong kết giới.

Nhưng lời vừa tới mồm liền nuốt trở vào.

Nếu mình kể viên nguyệt loan đao sinh ra từ kết giới, chắc chắn mọi người sẽ coi mình là kẻ ngu.

Vẻ mặt của Sara hấp dẫn Arnezeder, bà chậm rãi tiến lên, tiếp nhận viên nguyệt loan đao từ tay Sara, khẽ lay động, nhất thời một vầng sáng mỹ lệ sinh ra.

Mặc dù không chém vào vật gì, nhưng hàn khí sinh ra đủ khiến trái tim mọi người băng lạnh.

Tiếu Ân muốn nói nhưng lại thôi. Hắn biết rõ trình độ sắc bén của viên nguyệt loan đao.

Ngay cả cột sáng liên lạc với thần linh cũng chém nát, nếu Arnezeder không cẩn thận chạm phải ai thì hậu quả không thể tưởng tượng được.

Cũng may dù sao Arnezeder cũng là một vị ma pháp sư chính tông. Bà ta nhìn nửa ngày không rút ra được kết luận gì, khẽ lắc đầu nói: "Tiếu Ân, ta có thể xác định, thanh viên nguyệt loan đao này không được chế tạo ở Hoàng Kim đại lục."

Tiếu Ân tức giận cười hai tiếng, nhưng trong lòng thầm nghĩ, đúng là nói nhảm mà.

Đừng nói là đại lục Hoàng Kim, dù cho thợ rèn của ba đại lục có cùng đứng lên, cũng đừng mơ có thể chế tạo được thần binh như thanh bảo đao này.

Bọn họ tụ tập với nhau, nhất thời hấp dẫn ánh mắt của mọi người. Sloppy Burger và Scar cũng tò mò lại gần. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Vốn hai vị này đang đứng bên cạnh truyền tống trận nhưng xác định truyền tống trận an toàn, hơn nữa cách một đoạn thời gian lại có một đám ma pháp sư tớ, tự nhiên không cần những lão đại cấp bậc cửu tinh như bọn họ lo lắng. Cho nên bọn họ mới tới góp vui.

Viên nguyệt loan đao trong tay Arnezeder rất nhanh lọt vào tay hai lão già này. Bọn họ cũng thấy thanh viên nguyệt loan đao này kỳ lạ nhưng bọn họ không quá để ý.

Quả thực, trên thế giới này ma pháp là lực lượng mạnh nhất. Vũ khí của võ sỹ không được tôn sùng. Nếu Tiếu Ân lấy bán thần trượng ra, chắc chắn sẽ khiến cả đám đỏ mắt.

Tiếu Ân nhíu chặt lông mày, hỏi: "Các vị, chẳng lẽ các người thực sự không biết lai lịch của thanh vũ khí này?"

Nghe giọng nói không vui của Tiếu Ân, mấy người có chút bất ngờ. Nếu Tiếu Ân lấy nó ra, tự nhiên có điền cần cầu.

Nếu cả đám người đều không nhận ra lai lịch của vũ khí, thì đúng là quá mất mặt.

Nhất thời, lực chú ý của mọi người đều tập trung. Ngay cả Greg tới từ đại lục phương nam hay vị hồng bào pháp sư cấp bậc cửu tinh cũng tới vây quanh.

Kỳ thực Greg đang âm thầm quan sát Tiếu Ân. Bởi vì hắn cảm giác chuyện Doha mất tích có liên quan tới Tiếu Ân. Chỉ tiếc dù có nói ra thì cũng không có ai tin. Cho nên hắn không thể làm gì khác, đành phải ở bên người Tiếu Ân, muốn nhìn xem có thu hoạch được gì không.

Tư tưởng của vị hồng bào ma pháp sư cấp bậc cửu tinh vô cùng đơn thuần. Hắn muốn xem, đó là vật gì mà khiến cả đám chí cửu tinh cường giả nhăn mặt như vậy.

Tiếu Ân cũng không để ý, đưa viên nguyệt loan đao cho bọn họ. nhưng khiến hắn thất vọng đó là Greg chả biết gì cả. Nhìn tư thế cầm đao của hắn là biết hắn chưa bao giờ tiếp xúc với thứ này. Càng chẳng phải nói tới việc nhận ra lai lịch.

Nhưng khi viên nguyệt loan đao rơi vào tay vị hồng bào ma pháp sư, đột nhiên tinh quang hiện lên trong mắt lão nhân.

Đó là ánh mắt kinh ngạc tới cực điểm, mặc dù chỉ chợt lóe qua nhưng bị Tiếu Ân nhạy cảm phát hiện ra.

Nhất thời trong lòng Tiếu Ân xuất hiện vô vàn hy vọng. Hai mắt của hắn tập trung nhìn hồng bào lão giả, lẳng lặng đợi hắn nói.

Song lão nhân này lại chần chừ một lát, lắc đầu, không nói gì đưa viên nguyệt loan đao trả lại Scar.

Rốt cuộc Tiếu Ân không nhịn được nói: "Các hạ, chẳng lẽ ngài không định bình luận gì về đồ vật này sao?"

Lão già kia do dự một chút, cuối cùng vẫn lắc đầu. Nhưng ở nơi này, ngoài Tiếu Ân và Sara ra thì mọi người đều là những lão già thành tinh, nhìn vẻ mặt của hắn là biết, trong lòng hắn chắc chắn đang che giấu gì đó.

Sloppy Burger cười nói: "Porter các hạ, mặc dù chúng ta khác hệ thống, nhưng đều là người của ma pháp công hội."

Hồng bào lão giả cửu tinh ma đạo sỹ Porter vô thức gật đầu.

"Chúng ta đều là người của ma pháp công hội, hơn nữa từng gặp nhau vài lần đúng không?"

Porter lại gật đầu.

"Nếu đã gặp nhau thì chúng ta là bằng hữu đúng không?"

Porter tiếp tục gật đầu, trong lòng mơ hồ có cảm giác không đúng, nhưng không thể nói ra được. Dưới ánh mắt của mọi người, hắn đành phải gật đầu.

"Tốt!" Sloppy Burger vỗ tay, nói: "Nếu tất cả mọi người đều là bằng hữu, ngài không nên giấu chúng ta."

Porter há miệng, vẻ mặt mịt mờ.

Hồng bào pháp sư bọn họ không giống như ma pháp sư bình thường trong công hội.

Bọn họ đều là những đứa trẻ do hội trưởng thần bí lựa chọn. Từ nhỏ đã gia nhập ma pháp công hội. Trong cuộc đời bọn họ, ma pháp là thứ duy nhất bọn họ biết. Ngoài việc tu luyện ra, bọn họ không hiểu nhân tình thế thái, cho nên không phải là đối thủ của lão hồ ly Sloppy Burger.

Đó là hội trưởng công hội không cho phép bọn họ tham gia sự vụ của công hội. Nếu để bọn họ đại biểu cho ma pháp công hội, chắc chắn sẽ bị các quốc gia trên đại lục cười tới nỗi rụng cả răng.

Sloppy Burger ho nhẹ một tiếng nói: "Porter các hạ, chúng ta biết, ngài chắc chắn biết lai lịch của thanh viên nguyệt loan đao này, đúng không?"

Porter lập tức lắc đầu, không có chút do dự nào.

Scar nao nao, Arnezeder lập tức nói: "Vậy ngài đã từng nhìn thấy thanh viên nguyệt loan đao này ở đâu?"

Porter vẫn như trước lắc đầu, khuôn mặt nở ra nụ cười.

Trong lòng Tiếu Ân động, hỏi: "Porter các hạ, ngài từng nhìn thấy nguyên liệu chế tạo thanh viên nguyệt loan đao này?"

Porter mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn Tiếu Ân. Nhiều người như vậy, cuối cùng cũng chỉ có hắn hỏi ra vấn đề, năng lực quan sát quả là hơn người.

Kỳ thực ở nơi này chỉ có Tiếu Ân mới biết lai lịch của thanh viên nguyệt loan đao này. Cái hắn quan tâm nhất là thanh đao này tới từ đâu, tại sao lại xuất hiện trong kết giới biến dị.

Cho nên hắn mới hỏi tới vấn đề chế tạc. Bởi vì hắn nghĩ, nếu kết giới biến dị có thể sinh ra một cây đao, vậy có thể sinh ra thứ khác.

Ánh mắt lóe sáng, Tiếu Ân dồn dập hỏi: "Ngài thấy ở đâu?"

Porter do dự nửa ngày, nhìn Tiếu Ân, hiển nhiên có chút do dự. Nếu như người khác hỏi, hắn có thể dùng thân phận của mình để cự tuyệt, không ai dám nói gì hắn.

Nhưng Tiếu Ân thì khác. Hắn xây dựng thành công ma pháp trận, đối với người luôn theo lệnh hội trưởng như hắn thì hành động của Tiếu Ân thu được hảo cảm của hắn. Hơn nữa Tiếu Ân còn là trụ cột trong chiến dịch xâm lấn hắc quỷ đại lục, nên hắn có chút do dự.

Scar và Sloppy Burger nhân cơ hội rèn sắt khí còn nóng, lập tức nhao nhao tâng bốc Tiếu Ân lên. Hơn nữa còn nhấn mạnh, nếu không có Tiếu Ân xây dựng thành công ma pháp trận thì mệnh lệnh của hội trưởng đại nhân không thể thực hiện được.

Thương cảm thay cho hồng bào ma đạo sỹ, bị hai lão hồ ly này quay một vòng, cuối cùng ngoan ngoãn nói ra sự thực.

"Ta từng thấy nguyên liệu chế tạo thanh viên nguyệt loan đao này ở chỗ hội trưởng đại nhân." Porter nói.

Trong lòng đám người Tiếu Ân run lên. Trong ngàn năm qua, hội trưởng của ma pháp công hội là nhân vật thần bí nhất. Cho dù là Sloppy Burger cũng không biết lai lịch của hội trưởng, chỉ biết đó là lão quái vật sống hơn ngàn năm.

Tiếu Ân do dự một chút, trầm ngâm hỏi: "Thế nguyên liệu đó được chế tạo thành thứ gì?"

Khuôn mặt Porter lộ thần sắc kỳ quái, trước khi nhắc tới bốn chữ hội trưởng đại nhân thì hắn còn cố kỵ. Nhưng khi hắn nói tên này ra, tâm lý của hắn trở nên thoải mái.

"Ta cũng không biết đó là vật gì." Porter vẽ lại trên không trung một hình ảnh, sau đó nói: "Chính là đồ chơi này."

Tất cả mọi người nhìn nhau, đó là vật gì? Chưa từng thất qua.

Theo thói quen khi gặp phải nan đề, Scar vuốt đầu, bất chợt một cơn đau nhức truyền đến, hắn nhe răng trợn mắt nửa ngày, mới nhớ tới hiện giờ đầu mình chỉ còn một đống da.

Trong lòng thầm nguyền rủa tên người được thần tuyển hắc quỷ, nhưng hắn không thể tưởng tượng được, đầu sỏ gây ra tội lỗi này lại là thanh viên nguyệt loan đao trong tay hắn.

"Porter các hạ!" Scar cười khổ nói: "Ngài nhớ rõ hình dáng của vật đó chứ?"

"Tất nhiên là nhớ!" Porter ưỡn thẳng ngực, kiêu ngạo nói: "Ta từng nhìn thấy nó trong phòng hội trưởng đại nhân. Đó là lần đầu tiên ta được vào phòng riêng của hội trưởng, mỗi một thứ trong đó, ta không bao giờ quên."

Tiếu Ân kinh ngạc cười, lén nhìn Sara. Hắn nghĩ thầm nơi này có một siêu cấp tín đồ nhưng tín đồ này không tín ngưỡng thần linh mà chỉ tín ngưỡng hội trưởng của ma pháp công hội mà thôi.

Không ngờ Sara rất thông minh, phảng phất như hiểu tâm ý của hắn, mỉm cười ấm áp với Tiếu Ân khiến trong lòng hắn cảm thấy nao nao.

Scar cười ha ha, sau đó cầm viên nguyệt loan đao đưa cho Porter nói: "Porter các hạ, phiền ngài rồi."

Porter tiếp nhận viên nguyệt loan đao, không hiểu ý đồ của Scar.

Tất cả mọi người đều mỉm cười, Scar bất đắc dĩ nói: "Phiền ngài vẽ nó ra."

Lúc này Porter mới tỉnh ngộ, hắn cũng không từ chối. Cầm viên nguyệt loan đao, vẽ lên mặt đất.

Tiếu Ân tò mò nhìn, thấy đường nét trên mặt đất càng ngày nhiều lên, ánh mắt của hắn sáng lên, tròng mắt có xu thế lồi ra.

Khi Porter vẽ ba trăm sáu mươi đường trên mặt đất, thân hình của Tiếu Ân bắt đầu run rẩy.

Một trăm linh tám đường tung hoành với nhau.

Chỉ cần là người tới từ tinh cầu đó, đó là người của quốc gia kia thì không ai không biết vật trên mặt đất.

Hai tay Tiếu Ân túm chặt lại, hắn dùng toàn bộ lực lượng để áp chế tâm tình kích động của mình.

Cũng may tất cả mọi người đều chú ý tới đồ án trên mặt đấy. Cho nên trong khoảng thời gian ngắn, không có ai chú ý tới Tiếu Ân.

Nhưng vẫn có hai ánh mắt xinh đẹp nhìn Tiếu Ân, hơn nữa còn thấy rõ vẻ mặt kinh ngạc của Tiếu Ân.

Chỉ là chuyện này được các nàng chôn sâu trong lòng, không nói với ai. Nửa ngày sau mọi người vẫn không biết đó là gì, bắt đầu có chút không vui.

Porter đột nhiên vỗ trán nói: "Đúng rồi, còn hai đồ vật nữa."

Hắn vẻ hai hình tròn nói: "Còn có những hạt châu hình tròn có màu sắc khác nhau, cũng được chế tạo bằng loại nguyên liệu này."

"Màu sắc gì?" Tiếu Ân vô thức hỏi.

"Màu đen và màu trắng."

Tiếu Ân gật đầu, giờ phút này vẻ mặt của hắn giống như vẻ mặt của mọi người, đều mịt mờ. Ai cũng không phát hiện ra sơ hở.

Arnezeder trầm ngâm một chút, hỏi: "Tiếu Ân, ngươi lấy thanh đao này ở đâu?"

Trong lòng Tiếu Ân căng thẳng nhưng khuôn mặt lại mỉm cười, không nhanh không chậm nói: "Ta lấy từ trong khe nứt không gian. Ta luôn tò mò về loại nguyên liệu này nên hôm nay mới lấy ra để hỏi mọi người."

Tất cả mọi người đều hiểu, Scar cười khổ nói: "Nguyên xuất phát từ khe nứt không gian, trách không được chúng ta không nhận ra lai lịch. Có lễ đây là sản phẩm của một loại tinh cầu nào đó."

Sloppy Burger nhẹ nhàng vỗ tay một cái nói: "Hội trưởng đại nhân không phải đã sống hơn ngàn năm sao, có lẽ đồ trong tay người cũng tìm được trong khe nứt không gian."

Giải thích này lập tức được mọi người của ma pháp công hội ủng hộ. Chỉ cần nhìn vẻ hưng phấn trong mắt bọn họ là biết, trong lòng bọn họ, rất tò mò với hội trưởng đại nhân. Nhưng điều này không liên quan tới Tiếu Ân, chỉ cần mình không bị bọn họ truy hỏi là được.

Porter nhìn viên nguyệt loan đao trong tay Tiếu Ân, đột nhiên nói: "Tiếu Ân các hạ, ngài có bán nó không?"

Tiếu Ân ngẩn ra, hỏi: "Ngài muốn nó để làm gì?"

"Nếu hội trưởng đại nhân giữ thứ gì đó, ta nghĩ lão nhân gia cũng thích thanh viên nguyệt loan đao này. Cho nên ta muốn mua nó để tặng cho người." Porter không hề giấu giếm nói.

Tiếu Ân mỉm cười nói: "Porter các hạ, rất xin lỗi, ta rất thích nó, cho nên muốn lưu lại làm kỷ niệm. Dù sao nó cũng xuất phát từ khe nứt không gian, nó có ý nghĩa rất lớn."

Porter tiếc nuối thở dài, giờ phút này trong lòng hắn xuất hiện một ý niệm. Nếu Tiếu Ân là người bình thường thì thực tốt.

Ánh sáng ma pháp trận lại sáng lên, đám người Tiếu Ân biết, lại có một nhóm ma pháp sư truyền tống tới.

Vì ngày hôm nay, ma pháp công hội đã chuẩn bị từ lâu. Chẳng những nhóm đầu tiên truyền tống tới có thực lực cường đại, ngay cả nhóm thứ hai, thứ ba cũng toàn những cao thủ chân chính.

Thậm chí Tiếu Ân còn thấy một số cung đình ma pháp sư của các quốc gia. Bởi vậy có thể thấy được, lần này ma pháp công hội huy động cả đại lục.

Ánh sáng trong khe núi giống như mộng ảo, đôi mắt của Tiếu Ân sáng ngời, vội vàng bỏ mọi người lại, tiến lên nghên đón.

Lần truyền tống này gồm Juliana và đám người Tyrese.

Hiển nhiên, Sloppy Burger xác định nơi này an toàn, nên mới để bọn họ tới đây. Nếu không với thân phận của đám người Juliana, thực sự không thể xuất hiện sớm ở nơi nguy hiểm như thế này.

Một lát sau, ánh sáng tiêu tán, khuôn mặt Tiếu Ân mỉm cười.

Ở trong ma pháp trận, Juliana đã sớm nhìn được cảnh tượng bên ngoài, cho nên khi ánh sáng vừa tiêu tán, nàng liền như con mèo con lao về phía Tiếu Ân.

Tiếu Ân ôm chặt thân thể mềm mại của nàng, chỉ cảm thấy từng đợt sóng dâng lên trong lòng.

Mặc dù mới chỉ xa nhau mười ngày, nhưng hắn phát hiện, mình luôn lo lắng cho sự an nguy của nàng. Đặc biệt khi bản thân lâm vào hiểm cảnh, lại càng muốn gặp nàng.

"Sư phụ!" Đám người Kim tiến lên, nở nụ cười cổ quái.

Xa xa đám người Scar khẽ lắc đầu, cảm thán thở dài nói: "Tuổi trẻ, thực tốt!"

Arnezeder giảm thấp âm thanh, nhẹ nhàng nói: "Thần tuyển chi nữ, xin người nhớ tới thân phận và trách nhiệm của người."

Sara thu hồi ánh mắt, trong mắt dường như có một tia mờ mịt.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #274


Báo Lỗi Truyện
Chương 274/482