Chương 256: Lão tổ tông




Là lực lượng bảo vệ công quốc Louis nên phạm vi của ma pháp lâm viên không nhỏ, cho nên muốn tìm một nơi không có bóng người là chuyện rất dễ dàng.

Tiếu Ân đã sống ở nơi này nhiều năm. Còn Maren và David Kirby là chủ nhân của nơi này. Rất nhanh bọn họ tìm được một địa điểm thích hợp.

Đó là một cánh rừng, có mười cái ghế đá.

Maren chỉ vào mấy cái ghế đá đó, có chút cảm khái nói: "Tiếu Ân, nhìn đi, đó đều là kiệt tác của ta."

Tiếu Ân nao nao, những chiếc ghế đó có hình dáng hơi thô, chỉ cần liếc mắt một cái là biết người chế tạo ra mấy thứ này là lính mới.

"Lúc đầu khi ta và David rời khỏi thành Bahia, vừa tới thành Louis đã được đại ma pháp sư Tiffany mời chào, nên quyết định định cư ở nơi này." Maren đặt mông ngồi xuống, khuôn mặt tưởng nhớ lại cuộc sống ngày xưa: "Khi đó chúng ta vừa mới tiến giai thành nhất tinh ma pháp sư. David có thiên phú ma pháp mạnh hơn còn ta thi triển Hoá Thạch Thuật và Ngưng Thổ Thuật thì hơn nửa là thất bại. Vì vậy mỗi ngày ta đều tới nơi này, chính tay mình nặn ghế để luyện tập. Hắc hắc… Không nghĩ tới, phương pháp này rất linh nghiệm, mấy tháng sau ta đã hoàn toàn nắm giữ hai ma pháp này. Cho nên mới giữ mấy cái ghế này lại làm kỷ niệm."

Tiếu Ân mấp máy miệng, ánh mắt nhìn sư phụ như hiểu rõ hơn.

Thiên phú ma pháp của Maren không tốt. Có thể tiến giai thành ma pháp sư chính thức có hơn nữa dựa vào vận khí. Nhưng khi hắn trở thành ma pháp sư chính thức, hắn vẫn không ngừng cố gắng, vì hai ma pháp không có nhiều tác dụng mà không tiếc luyện tập.

Có thể nói, nếu như Maren có Nhất Hào, vậy thành tựu của hắn không thua kém Tiếu Ân.

Kỳ thực Tiếu Ân hiểu được khổ não của sư phụ Maren. Bởi vì thiên phú ma pháp của hắn cũng không tốt, nên nhận thức rất rõ điều này. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Mấy người không nói chuyện, chỉ lặng yên ngồi ở chỗ này. Bọn họ không hẹn, cùng nghĩ tới cuộc sống lúc trước.

Dù là người sống lâu nhất như Linnuo hay Tiếu Ân mới có hai mươi bốn trên thế giới này, đều trầm mặc.

Một lúc sau, Maren vỗ chiếc ghế bên người nói: "Được rồi, Linnuo các hạ. Ngài có chuyện gì muốn thương lượng với chúng ta? Nếu như là chuyện đại sự thì với tư cách là bậc tiền bối trong nhất mạch của chúng ta. Xin ngài hãy làm chủ."

Linnuo lộ thần sắc dở khóc dở cười. Hắn nhìn về phía Tiếu Ân nói: "Tiếu Ân các hạ, hiện giờ ngươi có thể nói rồi đó. Ngươi dẫn chúng ta tới đây là vì chuyện gì?"

Maren và David Kirby không hẹn cùng nhìn Tiếu Ân. Bây giờ bọn họ mới biết đây là ý của Tiếu Ân.

Ánh mắt của Tiếu Ân đảo qua bọn họ. Cuối cùng dừng trên người Maren nói: "Sư phụ, người có nhớ thánh địa tu luyện mà ta tạm bố trí ở ma pháp tháp không?"

"Tất nhiên!" Maren tức giận nói.

Sắc mặt của David Kirby chợt thay đổi một chút nhưng rất nhanh khôi phục lại như bình thường, tuy nhiên vẫn bị Tiếu Ân nhìn ra.

Trong lòng hắn cười lạnh, tiếp tục hỏi: "Lúc đầu ta xây dựng thánh địa tu luyện, mấy vị ma pháp sư của công quốc Louis đã đáp ứng, tận lực không tiết lộ chuyện này ra ngoài."

"Đúng vậy!" Maren không thể giải thích được nói: "Tiếu Ân, cuối cùng ngươi muốn hỏi điều gì?"

Lông mày của Linnuo đột nhiên giương lên: "Tiếu Ân các hạ, chẳng lẽ thánh địa tu luyện đã bị tiết lộ ra ngoài?"

Tiếu Ân lạnh lùng cười nói: "Không sai, thánh địa tu luyện đã bị tiết lộ ra ngoài, hơn nữa ngay cả cấu tạo đồ ma pháp do ta khổ sở nghiên cứu cũng bị người khác sao chép."

Sắc mặt của Linnuo và Maren đồng thời biến sắc. Tất nhiên bọn họ hiểu được quan hệ lợi hại trong đó.

"Tiếu Ân, ai làm vậy?" Maren nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Có thể làm được điều này, chắc chắn là người ở bên trong giở quỷ. Nếu không cấu tạo đồ của ma pháp không có khả năng bị tiết lộ ra ngoài.

Khuôn mặt của Tiếu Ân lộ ra một tia cười lạnh, quay đầu nhìn David Kirby, từ từ nói: "Ngài cho là ai làm? David Kirby các hạ."

Trong nháy mắt, Linnuo và Maren chấn động. Bọn họ thấy động tác và thần thái của Tiếu Ân, nhất thời biết ai là người tiết lộ bí mật. Nhưng đáp án này khiến bọn họ khó tin.

"David. Là ngươi?" Maren khó tin hỏi.

Khuôn mặt của David Kirby bất đắc dĩ cười khổ. Hắn không giải thích nói: "Không sai, quả thực là đã dùng ma pháp lục thư sao chép lại cấu tạo đồ ma pháp của thánh địa tu luyện."

Môi Maren run rẩy. Hắn muốn chỉ trích lão bằng hữu của mình. Nhưng lời vừa tới miệng, lại không cách nào nói ra được.

Linnuo thì tỉnh táo hơn nhiều. Hắn hừ nhẹ một tiếng nói: "David. Tại sao ngươi làm như vậy? Ở nơi này, ngươi không thiếu thứ gì. Chẳng lẽ chúng ta khiến ngươi chịu thiệt gì sao?"

Đôi mắt của Maren sáng lên, vội vàng nói: "Đúng vậy. David, tại sao ngươi làm như vậy?"

David Kirby muốn nói lại thôi. Khuôn mặt của hắn mặc dù có chút áy náy. Nhưng thần sắc lại không hối hận.

Một lát sau, dưới ánh mắt của ba người, David Kirby thở dài một tiếng nói: "Xin lỗi, không được lão nhân gia cho phép, ta không thể nói lý do cho các ngươi."

"Không thể nói?" Tiếu Ân cười nhạo nói: "David Kirby các hạ, đáp án của ngài có thể khiến chúng ta hài lòng không?"

David Kirby tiếp tục cười khổ nói: "Ta cũng không biết làm cách nào để ngươi hài lòng. Nhưng xin các ngươi tin tưởng. Nếu như lão nhân gia tới tìm bất cứ ai trong các ngươi. Các ngươi cũng không có khả năng cự tuyệt."

Tiếu Ân cười lạnh một tiếng. Không thể tưởng tượng được, David Kirby lại nói những lời này.

Linnuo lắc đầu nói: "Các ngươi định xử trí chuyện này như thế nào?"

Trong thế giới ma pháp, mọi người rất thống hận hành động ăn cây táo rào cây sung. Nếu đem chuyện của David Kirby truyền ra ngoài, chắc chắn hắn sẽ giống như con chuột, bị mọi người hô đánh.

Ít nhất tại công cuốc Louis, thâm chí đế quốc Nặc Khả Đa, hắn không còn chỗ để đặt chân.

Cơ mặt của Maren co lại. Hắn rõ ràng nghĩ tới hậu quả của việc này. Ánh mắt của hắn phức tạp nhìn David Kirby, đột nhiên nói: "Tiếu Ân, Linnuo các hạ. Ta và David Kirby đã ở công quốc mấy chục năm. Mấy chục năm qua chúng ta sống rất tốt. Nhưng nhiều năm qua chúng ta chỉ sống ở một chỗ. Cho nên chúng ta sẽ rời khỏi công quốc Louis, đến một quốc gia khác du lịch."

Linnuo kinh ngạc, ánh mắt nhìn Maren tràn ngập kinh ngạc.

Thân thể của David Kirby khẽ run. Ánh mắt nhìn Maren tràn ngập cảm kích và vui mừng.

Quyết định của Maren chính là muốn cùng tiến cùng lui với David Kirby. Nhưng nếu chuyện này xảy ra thì không thể tiếp tục sống ở công quốc Louis được nữa. Cho nên Maren mới không do dự, lựa chọn rời đi cùng David.

David Kirby hít không khí trong lòng, hắn run giọng nói: "Maren…"

Maren cười với hắn nói: "David, mặc dù chúng ta không thể giải thích được cho Tiffany, nhưng ta tin ngươi."

Linnuo và Tiếu Ân nhìn nhau. David Kirby nói ra những lời khó tin, phản ứng của Maren càng khiến người khác mơ hồ hơn.

Mặc dù Tiếu Ân không đồng ý với quyết định của sư phụ, nhưng tâm niệm vừa động, lại nghĩ đến, nếu Benson và Harrison làm ra chuyện như thế này, mình sẽ xử trí như thế nào?

Hắn khẽ thở dài một tiếng. Rốt cuộc nói: "David Kirby các hạ. Ngài đối với nhất mạch của sư phụ ta rất chiếu cố. Tiếu Ân rất cảm kích."

Nói xong, Tiếu Ân nói với Maren: "Sư phụ, người và David Kirby các hạ ở lại đi. Nếu hai người rời đi, con rất lo lắng đó."

Maren nhìn Tiếu Ân, rốt cuộc cười nói: "Tốt, chúng ta tạm thời lưu lại. Nếu ngày sau có biến cố thì rời đi cũng không muộn."

Trong lòng Linnuo có chút cảm khái. Hắn đột nhiên nhớ tới một việc. Hỏi: "David. Người ngươi nói là ai?"

Khuôn mặt của David Kirby lộ vẻ xấu hổ, nói: "Linnuo các hạ, xin lỗi ta không thể nói cho ngài biết."

Tiếu Ân xem thường cười lạnh một tiếng: "Có gì mà không thể nói, lão đầu đó là một trong ba vị cửu tinh ma đạo sỹ của ma pháp công hội, ma đạo sỹ Sloppy Burger. Am hiểu hai hệ ma pháp: phong hệ và điện hệ. Mặc dù tuổi đã cao nhưng thân thể rất cường tráng, tốc độ cực nhanh, ngay cả cửu cấp ma thú thuộc phi cầm tộc cũng chưa chắc bằng hắn.

Khi nói những lời này, trong lòng Tiếu Ân tràn ngập cảm xúc. Tốc độ của Sloppy Burger khiến hắn có ấn tượng sâu. Ngay cả Hoàng Kim vương Yidikalun cũng chưa chắc bằng hắn. Thực không biết lão gia hoả đó làm thế nào tu luyện được.

Vẻ mặt của David Kirby chấn động. Hiển nhiên không biết làm thế nào mà Tiếu Ân biết được tên của người này.

Đầu tiên Linnuo ngẩn ra, sau đó miệng thì thào lẩm nhẩm. Cuối cùng, sắc mặt hắn trở nên cổ quái.

"Sloppy Burger. Đúng là Sloppy Burger các hạ sao?" Linnuo kích động nói: "Tiếu Ân các hạ, ngài không nhớ sai chứ?"

"Tất nhiên!"

Tiếu Ân định kể lại lần mình giao thủ với lão gia hoả đó. Nhưng vừa nghĩ đến chuyện mình tự nhiên thuấn di tới bên người Hắc Toàn Phong, cuối cùng hắn không kể chuyện đó ra.

Song Linnuo thở dài một hơi nói: "Tiếu Ân các hạ, David Kirby nói không sai. Nếu như lão nhân gia tới tim ta, ta cũng chỉ có cách giao cấu tạo đồ ma pháp của thánh địa tu luyện ma pháp mà thôi."

Tiếu Ân và Maren đồng thời ngẩn ra. Ánh mắt nhìn Linnuo tràn ngập quỷ dị.

David Kirby kinh ngạc quay đầu nói: "
Linnuo các hạ, ngài đã biết?"

"Đúng vậy!" Linnuo cười khổ nói: "Lão nhân gia đã mất tích mấy trăm năm. Không ngờ được lại trở thành một trong ba vị cửu tinh ma đạo sỹ của ma pháp công hội. Thực khiến người khác kinh ngạc."

Lông mày của Tiếu Ân cau lại. Hắn mơ hồ hiểu, dường như mình đã nghĩ sai rồi.

"
Linnuo các ha. Sloppy Burger rốt cuộc là ai?"

Thân thể của Linnuo đứng thẳng dậy, nghiêm túc nói: "
Sloppy Burger các hạ, chính là sư phụ của ta."

Tiếu Ân mở to hai mắt, hắn chưa bao giờ nghĩ tới chuyện này.

"
Linnuo các hạ, ngài nói, Sloppy Burger là tổ sư gia nhất mạch chúng ta?" Sắc mặt của Tiếu Ân khó coi hỏi.

"
Đúng vậy. Năm đó Sloppy Burger là bát tinh ma đạo sỹ tự do của đế quốc Nặc Khả Đa. Nhưng điều đáng tiếc trong cuộc đời của người là không có người nối nghiệp. Thu nhận mấy đệ tử nhưng không có người nào đột phá cực hạn đại ma pháp sư, tiến giai thanh ma đạo sỹ, cho nên người mới buồn bực quy ẩn. Cuối cùng không ai biết tung tích." Linnuo thở dài nói: "Mặc dù lão nhân gia là kỳ tài ngút trời, nhưng lại yêu cầu cao đối với đệ tử nhưng hiện giờ chắc người rất cao hứng."

Nhìn ánh mắt vui mừng của Linnuo, Tiếu Ân chỉ cảm thấy nhức đầu. Nếu như Sloppy Burger biết kẻ giao chiến với mình là ai, chăng lẽ hắn còn cao hứng sao?

Lồng ngực của David Kirby như được giải thoát, vừa rồi ngực hắn như bị tảng đá đè xuống, giờ phút này rốt cuộc cũng trở nên thoải mái: "
Maren, hiện tại tin ta chưa?"

Maren ha ha cười nói: "
Ta vốn tin ngươi mà."

Hai người nhìn nhau cười, tình bằng hữu càng thêm gắn bó.

Tiếu Ân cũng không có cách nào khác. Nếu như không biết Sloppy Burger là ai thì thôi. Nhưng nếu ông ta là lão tổ tông thì dù hắn yêu cầu David Kirby điều gì thì David không thể nào cự tuyệt được.

Tất nhiên nếu như thánh địa tu luyện không phải do nhất mạch của Tiếu Ân tạo ra, chắc Sloppy Burger cũng không ra mặt yêu cầu David Kirby phục chế lại.

Ánh mắt của David Kirby chuyển qua người Tiếu Ân nói: "Tiếu Ân, ta đã đem tin ngươi trở về cho đại nhân Sloppy Burger. Chắc người sẽ nhanh tới tìm ngươi."

Sắc mặt của Tiếu Ân nhất thời biến đổi. Không biết vì sao hắn có cảm giác chột dạ.

Tiếu Ân vội vàng nói: "
David Kirby các hạ, ta đã đáp ứng đại ma pháp sư Tiffany, tới bộ tộc Nguyệt Tinh Linh."

"
Nhưng…"

"
Chẳng lẽ người đã quên hiện giờ ta là ngoại tộc trưởng lão của bộ tộc Nguyệt Tinh Linh nhưng chưa tới bộ tộc Nguyệt Tinh Linh lần nào?"

"
Nhưng…"

"
A. cứ như vậy đi. Chờ ta trở lại, ta sẽ tới ma pháp công hội bái kiến đại nhân Sloppy Burger." Nói xong, Tiếu Ân lập tức khởi động năng lượng phong hệ, thoáng cái đã rời đi.

Ba người trố mắt nhìn, không hiểu tại sao Tiếu Ân lại phản ứng như vậy khi biết Sloppy Burger là lão tổ tông.

※※※

Tiếu Ân nhanh như chớp trở về ma pháp tháp tạm thời của mình.

Vài ngày không thấy, dường như ma pháp lâm viên đã khác trước. Xa xa xuất hiện một bãi đất trống lớn. Tiếu Ân chỉ cần liếc mắt một cái là biết, đám người Tiffany chuẩn bị kiến tạo ma pháp tháp cho mình.

Chỉ cần nhìn qua diện tích, là biết ma pháp tháp sắp kiến tạo lớn hơn bất cứ tòa tháp nào. Nhưng với thân phận hiện giờ của Tiếu Ân thì điều này hoàn toàn xứng đáng.

Hắn vừa tiến vào đã có cảm ứng được một cỗ khí tức quen thuộc.

Trong lòng Tiếu Ân kích động. Hắn nhìn vào ánh mắt kích động đó, gật đầu mạnh một cái.

Mặc dù không có bất cứ ngôn ngữ gì nhưng giây phút này, Tiếu Ân và Juliana như thông linh với nhau.

Tiếu Ân tiến lên hai bước, không e dè kéo Juliana vào trong lòng. Cảm thụ thân thể mềm mại ở trong lòng mình, trong lòng Tiếu Ân trở nên bình tĩnh.

"Sư phụ!" Giọng nói của đám người Kim chợt truyền đến. Tiếu Ân bất mãn quay đầu lại, thì thấy tất cả người thân của mình đã ở trong ma pháp tháp.

Ánh mắt của Tiếu Ân nhìn Tiffany. Hắn cười nói: "
Tiffany các hạ truyền tống trận tư nhân của ngài có thể mở ra không?"

Tiffany không cần nghĩ ngợi nói: "
Tất nhiên, nếu Tiếu Ân trưởng lão muốn sử dụng, lúc nào cũng có thể mở ra."

"
Rất tốt, vậy để chúng ta tới bộ tộc của ngài!"

Đầu tiên Tiffany ngẩn ra, sau đó nửa mừng nửa lo nói: "
Tiếu Ân trưởng lão, rốt cuộc ngài đã quyết định tới bộ tộc chúng ta một lần."

"Đúng vậy!" Tiếu Ân lẫm liệt nói: "Nếu ta là ngoại tộc trưởng lão của bộ tộc Nguyệt Tinh Linh thì cũng phải tới bộ tộc Nguyệt Tinh Linh một lần để xứng với danh xưng của mình."

Ánh mắt của Juliana chuyển động, không khỏi có chút hoài nghi.

Nàng rất hiểu Tiếu Ân, biết hắn không phải vì nguyên nhân này mà tới bộ tộc tinh linh. Nhưng vẻ mặt của hắn không biểu hiện chút sơ hở nào.

Tiffany tươi cười gật đầu nói: "
Rất tốt, vậy ta lập tức đi mở truyền tống trận."

Nhìn Tiffany rời đi, Tiếu Ân nói: "
Mary, tốc độ của ngươi rất nhanh."

Mary che miệng cười nói: "
Sư phụ, không phải tốc độ của con nhanh mà giữa đường gặp được Juliana tiểu thư."

Tiếu Ân ngẩn ra, nhìn mọi người, đột nhiên phát hiện bọn họ rất chướng mắt.

Hừ nhẹ một tiếng, Tiếu Ân nói: "
Chúng ta chuẩn bị tới bộ tộc Nguyệt Tinh Linh, các ngươi đi chuẩn bị đi. Nửa giờ sau sẽ tập hợp ở chỗ này. Nepal, Benson. Sư phụ có chuyện tìm các huynh, các huynh tới đó đi."

Nepal và Benson không hẹn cùng lộ ra nụ cười quỷ dị. Bọn họ cười ha ha rời đi.

Đám người Kim liếc mắt nhìn nhau một cái, khóe miệng cười cười đi lên lầu. Ngay cả Tyrese cũng đi theo.

Chỉ có Đức Lỗ Phu ồm ồm nói: "
Sư phụ, trong vật phẩm trang sức không gian của chúng ta đều có đồ, cần gì phải chuẩn bị ạ?"

Kim và Carter vội vàng tiến lên, kẹp lấy tên này nói: "
Chúng ta phải chuẩn bị rất nhiều đồ, tên ngu này."

Nhìn bọn họ nhốn nháo rời đi, Tiếu Ân hài lòng gật đầu. Khuôn mặt của tiếu hồ ly đã đỏ ửng lên.

Mặc dù nàng mang mặt nạ tinh linh, che giấu khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành của mình, nhưng tâm tình của Tiếu Ân vẫn kích động trước mị lực cường đại của nàng.

Hắn hít sâu một hơi, cố ổn định tâm trạng, thấp giọng hỏi: "
Juliana, nàng sợ long ngâm chi âm sao?"

Juliana tức giận nhìn Tiếu Ân, nói: "
Linh vật thiên hồ của ta nói cho ta biết, chàng trở về nên ta mới tới đây."

Trong lòng Tiếu Ân kinh ngạc, hỏi: "
Linh vật của nàng? Tại sao lại biết được?"

"
Hừ, linh vật của ta là thập vĩ thiên hồ nổi danh viễn cổ. Trời sinh đã có năng lực tiên đoán. Mấy ngày nay ta tương đối nhớ chàng nên nó mới nói cho ta biết."

Juliana thoái mái nói. Đây là tình cảm của thú nhân. Mặc dù không hàm súc bằng tinh linh và loài người nhưng khiến người khác cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.

Nắm chặt tay tiểu hồ ly, ánh mắt của Tiếu Ân tràn ngập nhu tình.

Song khóe miệng của Juliana cong lên nói: "
Tiếu Ân, tại sao chàng lại sốt ruột tới bộ tộc Nguyệt Tinh Linh. Hừ, nhất định chàng nhớ tới Sara. Còn có Betty và Petty đúng không?"

Tiếu Ân không thể giải thích được hỏi: "
Nàng nói gì? Tại sao ta lại nhớ các nàng ấy?"

Juliana hừ một tiếng nói: "
Chàng biết ba nàng đã trở về bộ tộc Nguyệt Tinh Linh nên mới không chờ được, muốn tới đó gặp các nàng."

Tiếu Ân sửng sốt, sau đó hô oan uổng nói: "
Nói nhảm, ở bên cạnh nàng, sao ta còn nhớ được nữ nhân khác chứ."

Nghe câu nói lấy lòng của Tiếu Ân dù da mặt của thú nhân có dày cũng ăn không tiêu.

Nhưng dù sao tiểu hồ ly không phải phàm nhân, đôi mắt nàng chuyển động nói: "
Ta biết rồi, chàng nói, một khi không có ta ở bên cạnh, chàng sẽ suy nghĩ miên man."

Tiếu Ân cố gắng giải thích nhưng rốt cuộc hắn phát hiện, dù mình có cố gắng thế nào cũng không ăn thua.

"
Được rồi, được rồi. Đừng nóng giận!" Juliana thay đổi thái độ, ôn nhu vô ngực Tiếu Ân nói: "Lần này chàng đi đâu? Tại sao ngay cả linh hồn của ta cũng không nhìn thấu được hành tung của chàng?"

Trong lòng Tiếu Ân nóng lên nói: "
Lần này ta rời khỏi tinh cầu, đi du lịch vũ trụ."

Nói những lời này, Tiếu Ân cũng thu được một tin tức. Đó là thâp vĩ thiên hồ có năng lực tiên đoán, nhưng không cường đại. Hơn nữa dường như chỉ có phạm vi nhất định mà thôi. Nếu rời khỏi tinh cầu thì không thể cảm giác được.

Một giây sau, khuôn mặt của Juliana lộ ra thần sắc khó tin như dự liệu của Tiếu Ân.

Tiếu Ân cất tiếng cười to, thanh âm tràn ngập sự đắc ý. Tiểu hồ ly nhếch miệng, đôi mắt quay tròn, dùng hết tâm tư để hỏi Tiếu Ân.

Nàng chưa bao giờ nghĩ tới việc Tiếu Ân sẽ lừa mình.

Tiếu Ân đem kinh nghiệm mà mình trải qua kể lại cho nàng. Tất nhiên những chuyện có liên quan tới hắc long vương, hắn vẫn che giấu.

Thời gian vui vẻ dường như trôi qua rất nhanh. Khi đám người Kim xuống. Tiếu Ân lưu luyến kết thúc câu chuyện, mang theo tiểu hồ ly, Kim và Tyrese tới ma pháp tháp của Tiffany.

Còn mấy đệ tử thì lưu lại cùng Hắc Toàn Phong.

Dù sao truyền tống trận tư nhân của Tiffany không thể nào chứa nổi Hắc Toàn Phong.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #256


Báo Lỗi Truyện
Chương 256/482