Chương 253: Phúc họa




Từng đợt năng lượng dao động xuất hiện quanh người Tiếu Ân. Không có bất cứ ai làm phép cả, song loại dao động này lại tự nhiên sinh ra.

Sau đó, cách đó không xa xuất hiện một đầu ma thú dài mười lăm thước.

Bóng dáng của ma thú này từ hư ảo chuyển thành thực thể, rốt cuộc thoát khỏi không gian trói buộc, xuất hiện trước mặt đám người Tiếu Ân.

Nó là ma sủng đầu tiên của Tiếu Ân, thất cấp á long, Hắc Toàn Phong.

Đầu ma thú thông minh này vừa tới nơi, đầu tiên thấy hắc long vương và hai đầu u linh long trốn ở xa xem náo nhiệt.

Thân thể của nó thu nhỏ lại một chút, nhưng đáng tiếc, thể tích của nó quá lớn, dù có thu nhỏ thế nào cũng không thể khiến người khác không chú ý tới được.

Hắc Toàn Phong cũng biết đạo lý này, động tác vừa rồi của nó chỉ là vô thức mà thôi.

Xoay đầu, nó lập tức thấy Tiếu Ân, Hoàng Toàn Phong và Bạch Toàn Phong.

Chớp đôi mắt, thân hình của nó lập tức vặn vẹo, chân thấp chân cao bò tới.

Giờ phút này, trên người Tiếu Ân, Hoàng Toàn Phong và Bạch Toàn Phong có chút run rẩy, vốn dấu hiệu này chỉ xuất hiện trên người Bạch Toàn Phong, lại có dấu hiệu mở rộng sang người Tiếu Ân và Hắc Toàn Phong, hơn nữa xu thế này rất rõ ràng.

Nếu không như thế, sắc mặt Tiếu Ân đã không khó coi như vậy, rõ ràng bị loại thống khổ này ảnh hưởng.

Hắc Toàn Phong tới gần bọn họ. Da thịt trên người cũng nổi da gà. Dường như cũng bị loại thống khổ này ảnh hưởng. Nhưng chẳng qua Hắc Toàn Phong chỉ hơi sửng sốt một chút, không có ý định lui bước, ngược lại còn tới gần thêm.

Thân hình khổng lồ của nó không ngừng tới gần. Da thịt trên người nó càng thêm run rẩy. Cùng lúc đó, Tiếu Ân và Hoàng Toàn Phong, Bạch Toàn Phong thoải mái hơn nhiều. Mặc dù trên người vẫn đau đớn mãnh liệt, nhưng ở trong phạm vi chịu đựng được.

Khác với Tiếu Ân và Hoàng, Bạch Toàn Phong, dường như Hắc Toàn Phong xem thường nỗi thống khổ này. Thậm chí khuôn mặt của nó chả có biểu hiện gì cả.

Tiếu Ân thở phào nhẹ nhõm. Hắn cũng không giải thích được chuyện vừa rồi. Trong cảm giác của hắn, dường như Bạch Toàn Phong sắp đạt tới cực hạn. Nhưng năng lượng trong người nó không có dấu hiệu ổn định trở lại, ngược lại càng thêm rối loạn, dường như Bạch Toàn Phong không còn chống đỡ được nữa.

Khi đó, Tiếu Ân quá chú tâm, muốn giúp Bạch Toàn Phong vượt qua cánh cửa này, cho nên mới kích phát năng lượng linh hồn.

Lấy linh hồn của hắn làm chủ thể, mấy linh hồn ma sủng trong nháy mắt kết hợp với nhau.

Biến hóa này thậm chí còn lan tới linh hồn của hắc long vương, nhưng lão gia hỏa này quá mức lợi hại, cảm nhận được tinh hình, liền thoát ra ngoài luôn. Song Tiếu Ân không quan tâm tới chuyện hắc long vương rời đi, hắn thuận lợi đem ba linh hồn của ma sủng kết hợp với nhau.

Ngay lúc đó, dị biến xảy ra.

Hắc Toàn Phong không lý giải được, xuất hiện bên cạnh hắn, hơn nữa thống khổ khi đột phá gen của Bạch Toàn Phong trong nháy mắt chuyển qua người Tiếu Ân và hai ma sủng còn lại.

Đó là cách di chuyển thống khổ, thông qua việc kết hợp linh hồn.

Cảm nhận được nỗi thống khổ kịch liệt này, phản ứng đầu tiên của mọi người là rời đi.

Tiếu Ân cũng không ngoại lệ, nhưng ngay khi ý niệm này xuất hiện trong đầu hắn, hắn lại phát hiện ra chuyện ngoài ý muốn, dù Hoàng Toàn Phong mới sinh ra không lâu, hay Hắc Toàn Phong đã đi theo mình trong một khoảng thời gian dài, đều không cần nghĩ ngợi, cam tâm gánh chịu phần đau khổ không thuộc về mình.

Lựa chọn của chúng nó rất kiên định, căn bản không có dấu hiệu lui bước.

Biểu hiện này khiến Tiếu Ân rất xúc động, ngay lập tức hắn bỏ ý niệm lui bước, hơn nữa còn dũng cảm gánh chịu trách nhiệm thuộc về mình.

Từ từ, thông qua linh hồn liên lạc, Tiếu Ân cảm ứng được, tình hình của Bạch Toàn Phong đang chuyển biến tốt đẹp.

Biến dị Slime vốn đã không chịu nổi thống khổ do đột phá gen mang lại, cả thể xác và tinh thần của nó đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng. Nhưng thình linh có ba cỗ lực lượng, không hề do dự, nhận lấy ba phần thống khổ. Linh hồn của nó trở nên ấm áp, đấu chí tăng lên.

Huyết mạch long phượng trên người nó rốt cuộc kết hợp thành một thể, hơn nữa bắt đầu tiêu hóa năng lượng trong tinh hồn ma hạch.

Tinh hồn ma hạch vốn tràn ngập tử khí và mộ khí âm u, nhưng khí tức này bị tinh thần đồng hóa.

Giây phút này, Bạch Toàn Phong toàn lực thi triển năng lực thiên phú của mình.

Tinh thần từ trường của nó không bị khí tức này đồng hóa, ngược lại còn điên cuồng cắn nuốt năng lượng đó.

Năng lượng đó không khiến đấu chí của Bạch Toàn Phong suy yếu, bởi vì trong ý niệm của nó, khí tức là một loại vũ khí rất lợi hại, sau khi cắn nuốt sẽ trở thành vũ khí quan trọng để đối địch.

Khi Bạch Toàn Phong thoát khỏi khốn cảnh, từ từ phát triển, áp lực trên người Tiếu Ân và Hắc, Hoàng Toàn Phong từ từ suy yếu.

Một khi đột phá thành công gen của chủng tộc, thì giống như dòng nước chảy, không có bất cứ thứ gì ngăn cản được.

Đầu tiên Tiếu Ân mở hai mắt, mặc dù đầu hắn vẫn nhức, nhưng khuôn mặt lại tràn ngập nỗi kinh hỉ.

Hắn nhìn Hắc Toàn Phong ở bên người, nhẹ nhàng tựa vào người nó, ánh mắt tràn ngập cảm kích.

Đại gia hỏa này, thực không biết nó xuất hiện như thế nào, lại tới được đây.

Nếu không có nó chia sẻ phần lớn thống khổ cho mình và Hoàng Toàn Phong thì chưa chắc Bạch Toàn Phong đã thuận lợi tiến giai.

Mặc dù hiện giờ Tiếu Ân đã không kém cửu tinh ma đạo sỹ, Hoàng Toàn Phong là bát cấp ma thú hàng thực giá thực. Nhưng nếu luận về chịu đựng thống khổ thì bọn họ kém Hắc Toàn Phong rất nhiều.

Đây là ưu thế chủng tộc trời sinh, trừ khi đạt tới cảnh giới ngàn năm truyền kỳ, nếu không không có cách nào thay đổi được.

Nhìn Bạch Toàn Phong ở bên người, thân thể nó đã dừng run rẩy, từ từ cuộn mình đứng lên, biến thành ma hạch nho nhỏ, một lần nữa chui vào trong hộp ngọc.

Tiếu Ân kinh ngạc phát hiện, trên người Bạch Toàn Phong, đồ án đại điểu màu lam vẫn tồn tại, nhưng giờ phút này mang lại cho hắn cảm giác khác, không còn tử khí âm u nữa mà tràn ngập sức sống.

"Thu hồi lại đi, Slime đang hấp thu lực lượng của tinh hồn ma hạch." hắc long vương có chút hâm mộ nói.

Lúc này Tiếu Ân mới thu hồi hộp ngọc lại, cẩn thận cất vào không gian ngủ đông.

Hoàng Toàn Phong bay quanh hắn một vòng, trải qua biến hóa vừa rồi, dường như nó rất mệt mỏi. Mặc dù cấp bậc của nó không thấp, nhưng không có nhiều kinh nghiệm đột biến gen, nên nó là người đầu tiên không chịu nổi.

Tiếu Ân lấy một viên tử kim tinh thạch nhét vào miệng nó, quả nhiên Hoàng Toàn Phong cao hứng ôm lấy tảng đá đó. Nhưng nó không giống hắc long vương nuốt luôn vào bụng, mà lẳng lặng hấp thu năng lượng trong đó. Dù sao không phải chủng tộc nào cũng có hàm răng lợi hại như long tộc.

Hắc Toàn Phong mở to hai mắt, cái đầu to của nó linh mẫn tìm kiếm vật phẩm trang sức không gian chứa tử kim tinh thạch, nhưng thể tích của nó rất lớn, dù thế nào cũng không gỡ được vật phẩm trang sức không gian xuống.

Tiếu Ân nhẹ nhàng vỗ cái đầu to của nó, thuận tay ném vài khối vào miệng nó, lập tức khuôn mặt của Hắc Toàn Phong trở nên hớn hở.

Nếu như là trước kia, chắc chắn Tiếu Ân sẽ không phung phí như vậy, nhưng trải qua hành trình trong vũ trụ, tầm mắt của hắn mở rộng hơn nhiều, không coi tử kim tinh thạch là bảo bối hiếm thấy nữa.

"Long vương đại nhân, vừa rồi xảy ra chuyện gì?" Tiếu Ân thành khẩn hỏi.

Mặc dù hắn không giải thích được, nhưng hắn tin tưởng, chắc chắn hắc long vương biết.

Quả nhiên hắc long vương tự nói thầm vài tiếng, sau đó nói: "Tiếu Ân, chúc mừng ngươi."

"Chúc mừng?"

"Đúng vậy, ngươi vừa mới kích động thành công khế ước hoàn mỹ, từ nay về sau, ngươi và ba ma sủng của mình chính thức kết hợp với nhau." hắc long vương cảm khái nói.

Chỉ cần nhìn vẻ mặt của hắc long vương là Tiếu Ân biết đó là chuyện tốt, nhưng hắn vẫn không hiểu được đó là chuyện gì.

Sau đó, dưới sự giải thích của lão long, rốt cuộc Tiếu Ân hiểu được ý nghĩa của khế ước hoàn mỹ.

Khế ước này không phải ai cũng thực hiện được, dù với kinh nghiệm của hắc long vương cũng không chứng kiến được quá nhiều người ký thành công loại khế ước này.

Một khi khế ước hoàn mỹ thành lập, uy lực của nó rất to lớn, hơn xa sự tưởng tượng của Tiếu Ân.

Đầu tiên, một khi khế ước thành lập, sức sống của Tiếu Ân và ba ma sủng của mình kết hợp lại với nhau. Nói cách khác, chỉ cần trong bốn người bọn họ, có một người không chết thì dù ba người còn lại có tan xương nát thịt cũng có linh hồn đầy đủ, giống như hai đầu u linh long, có cơ hội để sống lại.

Hơn nữa từ nay về sau, một người ba thú đều dùng được kỹ năng của nhau, trong lúc đối địch, bốn người bọn họ đồng thời có được sức phòng ngự phi thường của Hắc Toàn Phong, có Hoàng Kim kết giới của Hoàng Toàn Phong và có năng lực hấp thu của Bạch Toàn Phong.

Tất nhiên, Tiếu Ân có thể kết hợp các kết giới lại với nhau, hình thành lên một tập đoàn chiến đấu siêu cấp.

Ngoài ra, điều quan trọng nhất là, khi khế ước thành lập, nếu có một người bị uy hiếp tới sinh mệnh, thì ba người còn lại dù có cách xa tới mấy, cũng có thể Thuấn Gian Truyền Tống tới giúp.

Khi Tiếu Ân nghe thấy chỗ tốt này, khuôn mặt tươi cười như hoa.

"Long vương đại nhân, loại khế ước này bị thần linh bảo hộ hay sao, tại sao trước kia ta không biết?" Tiếu Ân nghi hoặc hỏi.

Hắc long vương do dự một chút nói: "Khế ước này không phải do thần linh nắm giữ, mà là pháp tắc cơ bản của vũ trụ, nghe nói đó là pháp tắc cơ bản của viễn cổ thần linh."

"Viễn cổ thần linh? Pháp tắc cơ bản?" Ánh mắt của Tiếu Ân lộ vẻ nghi hoặc.

Hắc long vương giơ tay lại, nói: "Không nên hỏi, mấy vấn đề này ngươi chưa thể tiếp xúc được, hơn nữa biết càng nhiều chưa chắc đã có lợi cho ngươi."

Tiếu Ân lập tức thu liễm, nói: "Long vương đại nhân, ta hiểu."

Hắc long vương hài lòng gật đầu, biết mình biết người mới là người thông minh.

Chần chừ trong chốc lát, rốt cuộc Tiếu Ân nói: "Long vương đại nhân, lần này du hành vũ trụ, ta có thu hoạch rất lớn, đã nắm được thuộc tính lực lượng kết giới, nhưng đối với việc vận dụng, ta vẫn có chút nghi hoặc, xin người chỉ điểm."

Hắc long vương kinh ngạc nhìn, hắn nhíu mày, ánh mắt tràn ngập hoài nghi nhìn Tiếu Ân: "Ngươi đã nắm giữ lực lượng kết giới? Hơn nữa còn là thuộc tính chuyên môn?"

"Đúng!" Tiếu Ân nói.

Sắc mặt của hắc long vương trở nên ngưng trọng, hắn nhẹ giọng nói: "Nếu như chuyện ngươi nói là sự thực thì năng lực ẩn giấu của ngươi đã nằm ngoài phạm trù của ta. Ngươi làm như thế nào?"

Đầu tiên Tiếu Ân ngẩn ra, sau đó vui mừng như điên.

Hắn nắm giữ lực lượng mới, đều do Nhất Hào khống chế, cho nên cường độ năng lượng mà hắn biểu hiện ra bên ngoài chỉ có cấp bậc ma đạo sỹ. Muốn phát huy toàn bộ thực lực, chỉ có cách để Nhất Hào phóng xuất toàn bộ lực lượng.

Nhưng hắn tuyệt đối không nghĩ ra, ngay cả hắc long vương cũng không nhìn thấu lực lượng cường đại do Nhất Hào cất giấu, như vậy trên khối tinh cầu này, còn ai có thể nhìn ra.

Bất tri bất giác, mặt Tiếu Ân tràn ngập vẻ tươi cười, nhưng hắn cũng không quá đắc ý, hai vai nhún lại nói: "Xin lỗi long vương đại nhân, ta cũng không biết."

Hắc long vương liếc mắt nhìn hắn nói: "Thả kết giới của ngươi ra, để ta nhìn xem nó có thuộc tính lực lượng gì."

Tiếu Ân gật đầu, không tiêu hao chút thời gian nào, Nhất Hào đã kết hợp với hắn.

Trong nháy mắt, khí tức trên người Tiếu Ân biến hóa kịch liệt.

Cường độ năng lượng trên người giống như hỏa tiễn phóng ra, khí thế cường đại khuếch tán ra bốn phương tám hướng. Chỉ mất một giây, trong phạm vi mười dặm, tràn ngập khí thế của Tiếu Ân, hơn nữa luồng khí thế này lập tức biến thành kết giới.

Sắc mặt của hắc long vương có chút ngưng trọng. Giờ phút này, rốt cuộc hắn mới tin lời nói của Tiếu Ân. Nguyên trên người hắn ẩn tàng lực lượng, giây phút này, thậm chí hắc long vương có chút buồn bực, hắn không nhìn thấu thực lực của Tiếu Ân, kết quả này quá đả kích người mà.

Nhưng hắc long vương là lão già thành tinh, khuôn mặt bất động thanh sắc nói: "Không tồi, đúng là lực lượng kết giới, ngươi phóng thích thuộc tính ra đi."

"Vâng!" Tiếu Ân lên tiếng, có chút do dự hỏi: "Ngài muốn ta phóng thích thuộc tính nào?"

"Loại nào?" hắc long vương thiếu chút nữa cắn vào lưỡi mình. Khóe miệng của hắn nhếch lên nói: "Tùy tiện!"

Tiếu Ân gãi đầu. Trong kết giới có thêm khí tức âm trầm quỷ dị, cảm giác lạnh thấu xương len lỏi mọi nơi, xâm nhập vào trong lòng mọi người.

Hắc long vương mở to đôi mắt, không hề có cảm giác gì, nhưng Hoàng Toàn Phong lại không thích khí tức này, nhưng do tồn tại của khế ước hoàn mỹ, nó vẫn có thể nhẫn nại được.

Vẻ mặt của hắc long vương rất ngưng trọng nói: "Thuộc tính vong linh, đây chính là thuộc tính hắc ám liên minh."

Tiếu Ân liếc mặt nhìn hắn, lão long này biết hắc ám liên minh, chẳng lẽ liên minh này đã tồn tại mấy vạn năm sao?

"Còn thuộc tính gì, bày hết ra đi." hắc long vương phân phó nói.

Tiếu Ân đáp ứng, liền phóng ra ba loại thuộc tính: thuộc tính sát lục, thuộc tính Hoàng Kim và thuộc tính không gian.

Mỗi lần hắn phóng thích một loại thuộc tính, sắc mặt của hắc long vương lại biến hóa, khi bốn tầng kết giới chất chồng, rốt cuộc hắc long vương không che giấu được sự chấn động.

"Ngươi, ngươi không ngờ nắm giữ bốn loại thuộc tính lực lượng?" hắc long vương thì thào nói.

"Không, còn có hai loại nữa." Tiếu Ân hỏi: "Ngài có muốn nhìn nữa không?"

"Nhìn!" hắc long vương nghiến răng nghiến lợi nói: "Tất nhiên phải xem, tại sao lại không xem?"

Bị bộ dáng của hắc long vương dọa sợ, Tiếu Ân không dám giấu giếm, vội vàng phóng thích toàn bộ lực lượng.

Dù sao lão long đã ký linh hồn khế ước với mình, trước mặt hắn mà ẩn giấu thực lực, đúng là một chuyện vô vị.

Nguyên tố triệu hoán hệ được xưng là ma pháp có lực công kích mạnh nhất.

Thuộc tính của nhất hệ ma pháp này được phóng thích, nhất thời nguyên tố năng lượng trong kết giới trở nên hoạt bát. Tiếu Ân nhất thời tin tưởng, hắn tin mình có thể chọc thủng cả thế giới.

Hắn mơ hồ có cảm giác như vậy, nếu sử dụng thuộc tính kết giới này để đối địch, vậy lực phá hoại của nó sẽ vô cùng kinh khủng.

Ảo thuật hệ, đây là thuộc tính đặc thù cuối cùng mà Tiếu Ân nắm giữ, năng lượng quanh người Tiếu Ân bắt đầu biến hóa.

Từ từ, không gian xung quanh bắt đầu thay đổi, trước mắt đám người hắc long vương, đảo nhỏ biến mất, ngay cả biển rộng và bầu trời cũng biến mất.

Bọn họ đột nhiên xuất hiện ở một nơi xa lạ.

Đó là một khe núi u ám, bên trong tràn ngập sương mù màu đen. Hai đầu u linh long kinh hãi nhìn nhau, nơi này chính là dãy núi Ishtar mà bọn họ từng ẩn náu mấy vạn năm.

Chỉ có điều, rõ ràng bọn họ đang ở trên hải đảo, sao lại đột nhiên về vụ cốc.

Đột nhiên, cảnh sắc trước mắt biến đổi, hắc vụ đầy trời giống như vỡ tan, khôi phục lại như bình thường.

Sắc mặt của Tiếu Ân có chút xấu hổ, hắn hợp tác với Nhất Hào, lần đầu tiên thay đổi không gian trong thế giới hiện thực.

Nhưng đáng tiếc do lần đầu tiên thực hiện, nên tính toán có chút sai lầm, cuối cùng mới tạo ra kết quả này.

Quay mặt nhìn sắc mặt âm trầm của hắc long vương, Tiếu Ân vội vàng nói: "Nhất thời thất thủ, nhất thời thất thủ, hắc hắc…"

Giờ phút này tâm tình của Tiếu Ân rất hưng phấn, bởi vì rốt cuộc hắn đã chuyển đổi được không gian tại hiện thực. Mặc dù giờ phút này hắn chỉ chế tạo được không gian, còn xa mới bằng được không gian chân thực như trong Nhất Hào không gian, nhưng so với trước kia thì hắn đã tiến được một bước lớn.

Rốt cuộc hắc long vương thở dài một tiếng nói: "Tiếu Ân, thực lực của ngươi rất cường đại, cường đại tới nỗi nằm ngoài dự đoán của ta."

Trong lòng Tiếu Ân mừng thầm nói: "Đa tạ ngài khích lệ."

Ánh mắt của hắc long vương đột nhiên trở nên cổ quái: "Nhưng kết giới của ngươi có nhiều loại thuộc tính như vậy để làm gì? Chẳng lẽ đây là cảnh giới cao nhất mà ngươi theo đuổi. Cả đời không muốn tiến thêm một bước nữa?"

Nụ cười trên khuôn mặt của Tiếu Ân đọng lại, nếu như nói vừa rồi hắn rất phấn khởi thì hiện giờ hắn như bị dội một thùng nước, cả người tràn ngập hàn khí.

"Long vương đại nhân, chẳng lẽ ta đã làm sai điều gì?" Tiếu Ân run giọng nói.

Hắc long vương thương xót nhìn hắn nói: "Ngươi đã tới vong linh đảo, từng gặp cửu cấp vong linh quân vương."

"Vâng!" Tiếu Ân gật đầu nói.

"Trong đám quân vương đó có bốn người đạt tới cửu cấp cảnh giới, có thuộc tính kết giới. Nhưng ngươi đã từng thấy trong bọn họ có ai có hai thuộc tính kết giới không?"

Sắc mặt của Tiếu Ân nhất thời tái nhợt.

Giây phút này, hắn nghĩ lại, đúng là các quân vương chỉ có một loại thuộc tính kết giới, không có ai có hai thuộc tính kết giới.

Ngay cả Hi An đại trưởng lão cũng chỉ có một loại thuộc tính kết giới.

Tu luyện tới cửu cấp cảnh giới, người nào cũng là kỳ tài ngút trời, chẳng lẽ nhiều nhân vật đứng đầu như thế lại không có ai có hai thuộc tính kết giới?

Nghĩ thấu điều này, lưng Tiếu Ân chảy mồ hôi lạnh.

"Long vương đại nhân, từ hai thuộc tính kết giới trở lên, có gì không ổn sao?" Tiếu Ân hỏi.

Hắc long vương tiếc nuối thở dài một tiếng: "Hai thuộc tính kết giới, đối với ma đạo sỹ mà nói thì không có hại gì. Hơn nữa do có nhiều tầng thuộc tính, nên uy lực hơn xa đơn thuộc tính."

"Thực không? Tại sao ta thấy các cửu cấp cao thủ chỉ có một thuộc tính?"

"Đó là do bọn họ muốn tiến vào cấp bậc cao hơn." Giọng nói của hắc long vương trở nên ngưng trọng: "Sau ma đạo sỹ chính là ngàn năm truyền kỳ. Nhưng muốn tiến giai thành ngàn năm truyền kỳ, nhất định phải ngưng tụ thuộc tính kết giới của mình làm một thể. Chỉ có đạt tới trình độ này, mới có thể tiến giai thành ngàn năm truyền kỳ."

"Ngàn năm truyền kỳ?" Sắc mặt của Tiếu Ân biến ảo khó lường hỏi: "Chẳng lẽ có liên quan tới thuộc tính kết giới?"

"Không sai!" hắc long vương thở dài nói: "Ngưng luyện nhiều thuộc tính kết giới khó khăn hơn đơn thuộc tính kết giới. Cửu tinh ma đạo sỹ muốn tiếp tục tiến giai, đều lựa chọn một hệ thuộc tính nguyên tố đơn giản. Để sau này đột phá cực hạn ma đạo sỹ bớt khó khăn hơn."

"Ngưng luyện?" Giờ phút này, mặt Tiếu Ân không còn huyết sắc, hắn thì thào nói: "Ngài nói. Đem kết giới của bản thân nguyên luyện thành một thể là có thể trở thành ngàn năm truyền kỳ?"

"Không sai!" hắc long vương trịnh trọng nói.

Khóe miệng của Tiếu Ân hơi nhếch lên, hiện ra một nụ cười cổ quái. hắc long vương kinh ngạc nhìn. Không thể tưởng tượng được, giờ phút này Tiếu Ân có thể cười được.

"Thực là thú vị!" Tiếu Ân không nhịn được cười nói: "Không thể tưởng tượng được trở thành ngàn năm truyền kỳ, lại phải hợp nhất."

Giây phút này, Tiếu Ân nghĩ tới các tiểu thuyết võ hiệp ở kiếp trước, có nói tới việc nhân kiếm hợp nhất. Tới kiếp này lại phải đụng phải vấn đề hợp nhất, khiến tâm tình đang khó chịu của hắn khó kiềm chế được bật cười lên, chỉ là nụ cười này tràn ngập sự buồn bực.

"Hợp nhất?" hắc long vương ngẩn ra, lập tức nói: "Không sai, từ này rất đúng, nếu có thể hợp nhất, tự nhiên có thể tiến giai. Chỉ là đưa mắt nhìn thiên hạ, có thể trở thành cửu tinh có rất nhiều, nhưng có thể hợp nhất làm một, trong vạn người chưa chắc đã có một.

Tiếu Ân vô thức hỏi: "
Còn ta thì sao?"

Hắc long vương lắc đầu nói: "
Kỳ thực với thiên phú của ngươi, nếu chỉ có một thuộc tính kết giới, dù là thuộc tính kết giới nghịch thiên cũng có hy vọng lớn tiến giai thành ngàn năm truyền kỳ. Nhưng ngươi lại để kết giới của mình có nhiều thuộc tính như thế, hơn nữa đều là thuộc tính đặc thù."

Lão long vương bấm đốt ngón tay, từ từ nói: "
Thuộc tính vong linh, thuộc tính Hoàng Kim, thuộc tính sát lục, thuộc tính không gian, còn có thuộc tính ảo thuật…"

Nói tới đây, ngay cả hắc long vương cũng không nhịn được kêu lên: "
Ta nói ngươi, không có việc gì tại sao phải mở rộng nhiều thuộc tính như thế làm gì?"

Khóe miệng Tiếu Ân hơi nhếch lên, hắn không còn hứng thú nói chuyện. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Khi hắn xuyên qua vũ trụ, năng lượng của bản thân hắn đều áp súc tới cực điểm, lúc đó hắn chỉ thuận tay mà làm, chẳng kiêng kỵ gì cả.

Hơn nữa sau khi áp súc toàn bộ năng lượng, khi đối mặt với Hi An đại trưởng lão, hắn chỉ vận dụng bốn thuộc tính đã chiếm cứ được thượng phong.

Có thể nói, cửu tinh ma đạo sỹ có nhiều thuộc tính kết giới, giống như con cua có nhiều càng.

Nhưng vấn đề là, dù hắn có thông minh tới thế nào, cũng không thể tưởng tượng được, muốn tiến giai thành ngàn năm truyền kỳ chỉ có một con đường.

Nếu sớm biết như thế, đánh chết hắn cũng không dám mở nhiều thuộc tính.

Khóe miệng của Tiếu Ân lộ nụ cười khổ, Tiếu Ân không nhịn được, oán hận nói: "Ngài biết đạo lý này, tại sao không nói cho ta biết sớm?"

Hắc long vương dùng ánh mắt kỳ quái nhìn hắn, nói: "
Ba ngày trước, ngươi chỉ là thất tinh ma đạo sỹ, ngay cả kết giới cũng chưa nắm được, khi đó nói cái đó có lợi ích gì, hơn nữa còn tạo thành chướng ngại cho sự tiến bộ của ngươi."

Lão long vương lắc đầu nói: "
Ta làm sao biết được, trong vòng mấy ngày ngươi đã đạt tới cảnh giới cửu tinh, hơn nữa còn có nhiều thuộc tính như vậy."

Sắc mặt của Tiếu Ân đen lại, hắn tất nhiên biết không thể trách người khác, nhưng theo như lời nói của hắc long vương, đây chẳng lẽ là số mệnh của mình hay sao?

Nhìn vẻ mặt uể oải của Tiếu Ân, hắc long vương cân nhắc nói: "
Tiếu Ân, ngươi không phải nản chí."

Tiếu Ân đột nhiên ngẩng đầu hỏi: "
Ngài có biện pháp để giải quyết sao?"

"
Không có!" hắc long vương sảng khoái nói: "Nhưng trên người ngươi có nhiều kỳ tích, thì dù phát sinh thêm một chuyện nữa cũng không khó tin."

Tiếu Ân nao nao, nghe những lời này của hắn, trong đầu dường như nghĩ tới điều gì đó. Nhưng vấn đề là, cảm giác đó rất mờ mịt, khiến hắn không nắm bắt được.

Hắn có một loại cảm giác mơ hồ, đó là nghĩ thông được vấn đề này, hắn sẽ giải quyết được khó khăn trước mắt.

Hắc long vương tiến lên vỗ vai Tiếu Ân nói: "
Nhiều thuộc tính kết giới mặc dù tiến giai khó khăn hơn nhưng cũng có chỗ tốt tương ứng. Trong cảnh giới ma đạo sỹ không chỉ có lực chiến đấu cường đại hơn cửu tinh ma đạo sỹ khác, hơn nữa một khi ngưng luyện thành công, khi trở thành ngàn năm truyền kỳ, cũng cường đại hơn cao thủ đồng cấp."

Đôi mắt Tiếu Ân sáng ngời. Đây là tin tốt duy nhất sau tin dữ.

Hắc long vương nói: "
Một phần cày, một phần thu hoạch, ngươi cố gắng càng nhiều thì thu được lực lượng càng mạnh. Con đường ngày sau thế nào, ngươi phải tự thu xếp lấy."

Nói xong, hắc long vương xoay người, nhấp nhô vài cái đã biến mất, ánh mắt của hai đầu u linh long thâm trầm nhìn Tiếu Ân, sau đó đuổi theo long vương.

Có lẽ trong lòng hai người bọn họ rất kinh ngạc với Tiếu Ân.

Trên hải đảo, nhất thời chỉ còn Tiếu Ân và hai ma sủng.

Cảm ứng được tâm tình của Tiếu Ân, dù là Hắc Toàn Phong hay Hoàng Toàn Phong đều không dám quấy rầy, hai ma thú có vóc người khác nhau nhìn nhau, dùng phương thức đặc thù trao đổi với nhau.

Rất nhanh, Hoàng Toàn Phong mở hai cánh, bay vòng quanh người Hắc Toàn Phong, đôi cánh nho nhỏ của nó không ngừng tỏa ra năng lượng màu vàng kim. Hắc Toàn Phong nhắm hai mắt lại, khẽ ngáp, bộ dáng rất thoải mái.

Một lát sau, Tiếu Ân tỉnh lại.

Mặc dù hắn chưa nắm được linh quang chợt lóe, nhưng giờ phút này, tâm tình của hắn đã tốt hơn nhiều.

Cẩn thận suy nghĩ lại, giờ phút này hắn mới hai mươi bốn tuổi mà thôi, cũng đã đạt tới cảnh giới cửu tinh ma đạo sỹ. Thời gian tu luyện của hắn rất dài. Trong những năm tháng tiếp theo, chỉ cần hắn không buông bỏ, thì việc tiến thêm một bước dường như không thể không đạt được.

Một khi trong lòng có mục tiêu mới, Tiếu Ân lại tràn ngập sức sống. Tất nhiên tâm tình sa sút không thể biến mất trong khoảng thời gian ngắn.

Vỗ vỗ Hắc Toàn Phong, Tiếu Ân cất cao giọng nói: "Không phải ngưng luyện thuộc tính sao, có gì đặc biệt chứ. Hợp nhất, ta nhất định có thể làm được."

Hắc Toàn Phong đột nhiên mở hai mắt, nó đứng lên, phát ra long ngâm chi âm, dường như trả lời Tiếu Ân.

Đột nhiên hải đảo bên kia truyền tới tiếng rống giận: "
Tiểu tử kia, hét cái gì, không để lão gia ta ngủ yên giấc."

Hắc Toàn Phong lập tức ngã xuống, không còn bộ dáng uy phong như lúc nãy, đôi mắt to nhìn Tiếu Ân.

Tiếu Ân khẽ lắc đầu, hung hăng giơ ngón tay giữa về phía giọng nói truyền đến. Sau đó mang hai ma sủng của mình trở về công quốc Louis.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #253


Báo Lỗi Truyện
Chương 253/482