Chương 250: Kết giới va chạm




Khi Hi An nói câu này, khí thế trên người hắn nhất thời trở nên cường đại, dưới sự bao phủ của luồng khí thế này, trong nháy mắt bốn phía trở nên yên lặng.

Phảng phất trong không gian, ngoài luồng khí thế khổng lồ này, không có lực lượng sinh mệnh nào khác.

Lông mày của Tiếu Ân hơi nhíu lại, hắn lập tức cảm giác được, nếu chỉ bằng một mình, đừng nghĩ tới việc giằng co với lão nhân này.

Nhất Hào nhanh chóng đi ra, kết hợp với tinh thần của Tiếu Ân.

Trước mắt hắn xuất hiện vô số số liệu, lực lượng áp súc trong cơ thể bắt đầu phóng thích ra.

Trong không gian chợt xuất hiện hai đạo ánh sáng to lớn, chỉ trong chốc lát đã khuếch tán ra ngoài mười dặm.

Sắc mặt của Tiếu Ân và Hi An đồng thời ngưng trọng lại, bọn họ đều lựa chọn phóng thích kết giới. Nhưng ai cũng không nghĩ ra, kết giới của bọn họ va chạm với nhau, lại không làm gì được đối phương.

Kết giới của đối phương bao phủ lấy mình, bản thân bọn họ tiến vào kết giới của nhau.

Hai kết giới dây dưa với nhau, bọn họ dùng lực lượng của bản thân thẩm thấu vào kết giới của nhau.

Mặc dù bọn họ chưa động thủ, nhưng kết giới va chạm với nhau tạo ra âm ba công kích.

Lần đầu tiên Tiếu Ân gặp phải phương thức chiến đấu quỷ dị như thế này, lực công kích và phòng thủ đồng thời xuất hiện. Ngay từ đầu Tiếu Ân có cảm giác không thích ứng được.

Mặc dù Nhất Hào rất lợi hại, nhưng dù sao nó chỉ là máy vi tính mà thôi. Đối với những phương thức chiến đấu mới hoàn toàn không có kinh nghiệm gì cả. Cho nên trong khoảng thời gian ngắn, nó không phát huy được tác dụng gì cả.

Mà trên phương diện này, Hi An lại là cao thủ. Tất cả động tác của hắn đã trở thành bản năng. Ngay từ đầu đã chiếm ưu thế tuyệt đối.

Mặt của Tiếu Ân âm trầm lại. Hắn kiềm chế không thi triển vài loại thuộc tính đặc thù trong kết giới. Bởi vì hắn mơ hồ cảm giác được đây là cơ hội ma luyện tuyệt vời.

Hi An là một vị cửu tinh ma đạo sỹ. Chỉ cách một đoạn đường ngắn là trở thành ngàn năm truyền kỳ.

Lực lượng của Hi An phát ra nhưng không hề có sát tâm. Trong tình huống này mà không lợi dụng mới là kẻ ngốc.

Mặc kệ Nhất Hào tính toán cách đối phó với việc kết giới va chạm. Từ từ tin tức mà Nhất Hào nắm giữ ngày càng nhiều, đã nắm được cách để Tiếu Ân đối phó với kết giới va chạm.

Kết giới của Tiếu Ân vốn ảm đạm đột nhiên bạo phát, giống như cơn hồng thủy, khí thế bễ nghễ thiên hạ, không ngừng cuốn sạch kết giới của Hi An.

Trong mắt của Hi An lộ ra vẻ kinh hãi, ánh mắt nhìn Tiếu Ân trở nên cẩn thận.

Ngay từ đầu khi kết giới đối kháng với nhau, lão tinh linh rõ ràng cảm ứng được ở phương diện Tiếu Ân chỉ là gà mờ. Điều này đã sớm nằm trong dự tính của Hi An, với kinh nghiệm hơn nghìn năm của lão, nếu phương diện này còn không bằng Tiếu Ân, thì đúng là chuyện buồn cười.

Lão chậm rãi tiêu hao nhuệ khí của Tiếu Ân, từng bước xâm chiếm kết giới của Tiếu Ân.

Nhưng khiến lão kinh ngạc đó là, Tiếu Ân không tìm cách để thoát khỏi khốn cảnh này mà kiên trì đối kháng với lão.

Cảm nhận được khí thế và quyết tâm của đối phương, Hi An hơi lắc đầu, người trẻ tuổi có dũng khí không chịu thua cố nhiên là chuyện tốt, nhưng vì thế mà lao vào ngõ cụt thì chẳng tốt tí nào.

Khi lão đang âm thầm lắc đầu thì quyền chủ động trong đối kháng kết giới lại đột nhiên chuyển sang Tiếu Ân.

Động tác của Tiếu Ân giống như ẩn nhẫn đã lâu, giống như mãnh hổ xuống núi, cướp sạch ưu thế trước đó của Hi An.

Biến hóa bất ngờ này khiến Hi An trở tay không kịp.

Cấu trúc kết giới phòng tuyến của lão từng bước bị xâm chiếm, phảng phất sắp hỏng mất. Cố gắng lúc trước toàn bộ biến mất, giống như khổ cực năm mươi năm, trong một đêm mất đi tất cả. Giờ phút này đôi bên trở lại khởi điểm, giống như hai người vừa mới đối kháng kết giới với nhau.

Chỉ là giờ phút này tâm tình của hai người biến hóa long trời đất.

Khóe miệng Tiếu Ân lộ ra nụ cười quỷ dị. Hắn vững tin, mình sẽ trở thành người chiến thắng cuối cùng trong trận chiến không có khói lửa này. Trừ khi Hi An sử dụng phương thức khác, nếu không dựa vào năng lực tính toán siêu cấp của Nhất Hào, trận tỉ thí này chắc chắn hắn giành thắng lợi.

Quả nhiên, thời gian trôi đi, Tiếu Ân thực sự nắm giữ cục diện, chẳng những vững vàng áp chế kết giới của Hi An, thậm chí còn bắt đầu xâm chiếm kết giới của Hi An.

Hi An thở dài một tiếng, lão không cố chấp như Tiếu Ân, một khi phát hiện tình huống không ổn, sẽ không tiếp tục kiên trì nữa.

Nhưng nói thực, đối với năng lực của Tiếu Ân, lão hoàn toàn khiếp sợ, không ngờ chỉ trong thời gian ngắn như vậy đã nắm giữ được năng lực đối kháng kết giới, hơn nữa còn từ từ phát triển lên, thậm chí cuối cùng chuyển bại thành thắng.

Quá trình này nếu lấy đơn vị trăm năm để tính thì không nói làm gì, nhưng chỉ dùng một giờ thì quá khoa trương.

Giây phút này, Hi An mơ hồ hiểu được, tại sao vị nguyệt lượng chi nữ ở tinh cầu kia lại chọn Tiếu Ân là sứ giả bảo vệ.

Thuộc tính lực lượng của kết giới dường như thay đổi.

Kết giới của Hi An không còn đơn thuần như kết giới ban đầu nữa, năng lượng dao động bên trong tràn ngập khí thế quỷ dị khó lường.

Dưới sự áp bách của luồng khí thế này, Tiếu Ân lập tức cảm nhận được áp lực cực lớn.

Hắn lập tức hiểu được, Hi An đang vận dụng thuộc tính kết giới của cửu tinh ma đạo sỹ.

Đối với thuộc tính kết giới của Hi An, Tiếu Ân rất tò mò, hắn muốn nhìn xem đối phương sẽ mang tới cho mình bao nhiêu kinh ngạc.

Kết giới của Tiếu Ân từ từ xuất hiện khí tức sát lục cường đại, đó là khí tức cực kỳ kinh khủng, có thể trực tiếp thay đổi lòng người.

Sắc mặt của Hi An hơi đổi, chẳng lẽ đây là thuộc tính kết giới của Tiếu Ân? Kết giới tràn ngập sát khí này không dễ ứng phó.

Rốt cuộc Tiếu Ân động thủ. Khí tức sát lục được áp súc lại, hiện giờ hoàn toàn phóng thích ra, mỗi tấc không gian tràn ngập khí thế cường đại.

Nhẹ nhàng giờ tay, vô số đạo xạ tuyến màu đen bay về phía Hi An.

Tử Vong Xạ Tuyến, tâm niệm Tiếu Ân vừa đồng đã phát ra, hơn nữa số lượng và uy lực hơn xa quyển trục ở đại thảo nguyên.

Chỉ là Tiếu Ân vừa mới giơ tay, phóng thích Tử Vong Xạ Tuyến, dưới chân Hi An đã ngưng tụ năng lượng phong hệ, lão đã rời đi.

Không chỉ có như thế, mặc dù trên người lão không phóng ra tia năng lượng nào, nhưng khi lão rời đi đã để lại một tia năng lượng bản thân ở đó.

Nhất thời toàn bộ Tử Vong Xạ Tuyến mà Tiếu Ân phát ra đều đánh vào nơi đó, xóa bỏ đi toàn bộ khí tức đối phương để lại.

Trong lòng Tiếu Ân căng thẳng, năng lực khống chế của Hi An thực đáng sợ, đặc biệt là cảm ứng thời cơ càng cường đại tới mức lạ thường. Cho dù Nhất Hào có năng lực tính toán siêu cường cũng khó làm được như thế.

Nhưng pháp thuật trên tay hắn không ngừng phóng ra, hắn muốn xem giới hạn cực hạn của mình tới đâu.

Song đúng lúc này trong lòng Tiếu Ân lạnh đi, một cỗ áp lực không hiểu xuất hiện.

Tới bây giờ Hi An không có dấu hiệu phản kích, nhưng Tiếu Ân đã dốc toàn bộ thực lực ra thế mà vẫn chưa chạm được nửa sợi lông của đối phương.

Dù Tiếu Ân thi triển ma pháp gì, thậm chí còn thi triển pháp thuật đánh lén, nhưng Hi An vẫn tính trước được một bước, dễ dàng né tránh công kích của Tiếu Ân.

Mơ hồ Tiếu Ân đoán được thuộc tính kết giới của đối phương.

Kết giới dự đoán, đây là năng lực vô cùng đáng sợ. Trong quá trình chiến đấu, có thể dễ dàng biết được hành động của đối phương, hơn nữa còn sớm có cách đối phó.

Kể từ đó, chẳng khác gì lão đứng ở thế bất bại, dù gặp người có thực lực cao hơn lão, cũng đừng mơ tổn thương được lão.

Hi An hơi cười, rốt cuộc lão ngước đầu lên nói: "Tiếu Ân, ngươi chỉ có chút bản lãnh đó sao? Tới lượt ta ra tay đây."

Một đoàn bạch quang giống như ánh trăng lao về phía Tiếu Ân.

Tiếu Ân vội vàng thi triển ma pháp vòng phòng ngự, khi bạch quang tiếp xúc với vòng phòng hộ, nhất thời vang lên những tiếng vang liên tiếp, dường như muốn đè nát Tiếu Ân.

Cười lạnh một tiếng, thân hình của Tiếu Ân nhanh như điện, lui về phía sau, nhưng đột nhiên hắn cảm ứng được một tia năng lượng quỷ dị.

Đó không phải do hắn cảm ứng mà Nhất Hào tính toán ra.

Tiếu Ân không cần nghĩ ngợi, hai chân dừng lại, thân thể vững vàng bay lên giữa không trung.

Sắc mặt của hắn ngưng trọng lại nhìn ra phía sau, không biết khi nào ở đó có một tấm chắn năng lượng. Nếu vừa rồi tiếp tục lùi về sau, giờ phút này thân thể của hắn chắc đã thân mật tiếp xúc với lá chắn năng lượng.

Mồ hôi lạnh trên người Tiếu Ân nhất thời chảy ra. Sắc mặt Tiếu Ân cực kỳ khó coi, chăm chú nhìn Hi An. Đối đầu với địch nhân biết trước động tác của mình, đúng là một ác mộng mà.

Song hắn không nghĩ ra, kỳ thực Hi An cũng bị phản ứng mau lẹ của Tiếu Ân dọa sợ, lần đầu giao phong mà đã tránh được ám toán của mình.

Khuôn mặt đau khổ, Tiếu Ân biết, chỉ dựa vào thuộc tính sát lục, chỉ sợ không làm gì được đối phương.

Hít sâu một hơi, khí tức âm u tràn ngập kết giới. Phối hợp với thuộc tính sát lục lại càng thêm đáng sợ.

Sắc mặt của Hi An nhất thời đại biến, lão kinh ngạc nhìn Tiếu Ân nói: "Lực lượng hắc ám liên minh? Ngươi là người của bọn họ?"

Tiếu Ân không thể giải thích được hỏi: "Cái gì là hắc ám liên minh?"

Hi An nhìn chằm chằm vào Tiếu Ân, thực lâu mới nói: "Không có khả năng, nguyệt lượng chi nữ điện hạ không thể nào lựa chọn người của hắc ám liên minh làm sứ giả bảo vệ của mình."

Lông mày của Tiếu Ân nhăn lại, trong lòng hắn có dự cảm. Hắc ám liên minh này có lẽ có liên quan với pháp thuật vong linh của mình.

Hi An thở dài một tiếng nói: "Tiếu Ân, ngươi có được thiên phú vong linh hệ, thực sự nằm ngoài dự đoán của ta."

Tiếu Ân cười hắc hắc, trên người hắn có thêm một thuộc tính khác nữa.

Đó là năng lượng màu vàng kim, đại biểu cho hạo nhiên chính khí. Khi luồng năng lượng này bắt đầu tràn ngập, cả không gian giống như có thêm một vầng mặt trời, tràn ngập khí tức nóng rực.

Hi An há to miệng, hắn không nói được bất cứ lời nào.

Trong mắt hiện lên một tia mê ly, Hi An không cách nào xác định được thuộc tính kết giới của Tiếu Ân thuộc loại nào?

Thi triển ra ba thuộc tính, năng lực cảm ứng của Tiếu Ân và Nhất Hào được tăng cường lên rất nhiều, thậm chí hắn còn mơ hồ phát giác, dưới sự áp bách của ba thuộc tính, kết giới của Hi An thu nhỏ đi nhiều.

Bởi vì lực lượng của ba thuộc tính quá cường đại, hơn nữa còn sinh ra ba cỗ lực lượng tương sinh tương khắc, cứ như thế hòa thành một thể hoàn mỹ.

Mặc dù năng lực của Hi An vô cùng cường đại, nhưng liên tục bị ba loại thuộc tính này hành hạ, nhất thời khiến hắn rơi vào thế bại trận.

Nhưng lão chính là một lão già điển hình, một khi phát giác không ổn, lập tức quyết định rất nhanh, kết giới khuếch tán mười dặm, trong nháy mắt co rút lại.

Cuối cùng, Hi An áp súc kết giới lại còn một dặm.

Khi kết giới áp súc tới tình trạng này, mặc cho ba thuộc tính kết giới của Tiếu Ân có đánh sâu tới mức nào cũng không công phá được bức tường phòng ngự này.

Hi An thở phào một hơi, lão mỉm cười nói: "Tiếu Ân, ngươi rất giỏi, có thể trở thành sứ giả bảo vệ của nguyệt lượng chi nữ, quả có thực lực cường đại, nhưng đáng tiếc là tuổi của ngươi còn quá trẻ."

Nói xong, ánh trăng vô cùng vô tận từ người Hi An điên cuống phóng ra, những ánh trăng đó dưới sự tổ hợp của Hi An, biến thành những đạo phong nhận bén nhọn bay về phía Tiếu Ân.

Tiếu Ân bất động thanh sắc, nhẹ nhàng cong ngón tay bắn ra. Ba thuộc tính của kết giới nhất thời tỏa sáng.

Thuộc tính kết giới không chỉ tạo phiền toái cho kết giới của đối phương, hơn nữa nó còn là thủ đoạn quan trọng để đối phó với công kích của địch nhân.

Ba loại lực lượng giống như những sợi dây quấn quanh người Tiếu Ân, mặc cho những đạo phong nhận có dày đặc tới cỡ nào, cũng không thể phá được lực lượng thủ hộ.

Đột nhiên phong nhận thay đổi, chúng nó chợt lui lại, biến thành khí lạnh thấu xương, từ bốn phương tám hướng vây khốn lấy Tiếu Ân.

Biến hóa bất ngờ này khiến Tiếu Ân bất ngờ, ngay cả Nhất Hào cũng thế. Còn không chờ hắn phản ứng, hàn ý cường đại đã lan tới người hắn, dường như trong nháy mắt sẽ biến hắn thành khối băng.

Trong lòng Tiếu Ân thầm kêu không ổn. Lão già này quả là khó chơi, đặc biệt thủ đoạn công kích đa dạng, thực khiến người khác khó lòng phòng bị.

Ba loại thuộc tính quanh người đột nhiên biến hóa vi diệu, thuộc tính vong linh và sát lục trong nháy mắt rút đi, chỉ còn lại thuộc tính Hoàng Kim nóng rực.

Khí lạnh vây quanh người Tiếu Ân nhất thời bị hòa tan, thuộc tính của chúng tương sinh tương khắc với nhau, khí lạnh trong kết giới không chịu nổi một kích.

Song ngay khi Tiếu Ân mới thở phào một hơi thì trên mặt đất từng khối cự thạch sắc bén từ dưới đất lao ra, giống như máy xay thịt liều mạng xoay tròn, lao về phía Tiếu Ân.

Công kích của đối phương biến đổi liên tục, lần sau hung ác hơn lần trước, lần sau khó ứng phó hơn, thực khiến hắn khiếp sợ, thực không hổ danh là cửu tinh ma đạo sỹ.

Song khi những khối cự thạch đó sắp tới trước mặt Tiếu Ân, kết giới lại có biến hóa kinh người.

Thuộc tính thứ tư hiện ra.

Kết giới tràn ngập năng lượng không gian, luồng năng lượng cường đại này trong nháy mắt phát huy tác dụng. Hơn trăm khối cự thạch bị lực lượng không gian giam cầm, không cách nào di động được.

Mí mắt của Hi An nhảy lên, tim lão đập nhanh, kết giới của đối phương có bốn loại thuộc tính khác nhau, điều này quá kinh người khiến lão tí nữa ngất xỉu.

Mượn lực lượng của nữ thần, quả thực hắn có năng lực biết trước, nhưng cũng chỉ biết được thủ đoạn công kích của đối phương mà thôi, căn bản không biết được kết giới của đối phương ẩn chứa bao nhiêu thuộc tính đáng sợ.

Hơn nữa năng lực biết trước này tạo ra gánh năng rất lớn với thân thể. Ngay cả với thực lực của lão cũng không thể duy trì trong thời gian dài. Nhìn Tiếu Ân dễ dàng phá vỡ công kích của mình, lão mơ hồ biết được kết quả của trận tỷ thí này.

Tiếu Ân loại bỏ xong năng lượng của đối phương, lập tức lùi về phía sau.

Lão già này quá lợi hại, dù Tiếu Ân đã phát động bốn thuộc tính kết giới, nhưng vẫn chưa nắm chắc được phần thắng.

Dù sao thuộc tính biết trước quá đáng sợ.

Dựa theo lời của hắc long vương, chúng thần cũng không cách vận dụng thuộc tính biết trước. Bởi vì thuộc tính thuộc lĩnh vực thời gian là lĩnh vực cấm kỵ, ngay cả thần linh cũng không nắm giữ được.

Trong nháy mắt rời xa Hi An khoảng nghìn thước, Tiếu Ân tin tưởng, dù đối phương có đột nhiên tập kích cũng đừng mơ tổn thương mình. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Lấy một chiếc nhẫn từ trong vòng cổ không gian ra, Tiếu Ân chậm rãi đeo nó vào tay.

Trải qua ngụy trang, ai cũng không thể biết được lai lịch thực sự của chiếc nhẫn này.

Đeo nhẫn vào, tâm tình của Tiếu Ân trở lên bình tĩnh, dù đối phương có lợi hại tới đâu, chỉ cần bị huyết quang tù cấm giới chỉ nhốt, hắn tuyệt đối nắm chắc sẽ đánh bại được Hi An.

Thần khí có tên là huyết quang tù cấm giới chỉ có uy lực cường đại vô cùng, với thực lực ma đạo sỹ của Tiếu Ân, ngay cả khi đối mặt với ngàn năm truyền kỳ cũng có thể tạm thời giam cầm đối phương.

Ở tinh cầu của mình, mặc dù Tiếu Ân không dám sử dụng, nhưng hiện tại, hắn có thể yên tâm sử dụng, bởi vì nơi này khó có người nhận ra lai lịch của chiếc nhẫn này.

Đúng lúc Tiếu Ân giơ tay lên cao, muốn phát ra huyết quang nhốt Hi An thì lão tinh linh ở phương xa đột nhiên lắc đầu.

Một cỗ tinh thần dao động xuyên qua nghìn thước, truyền vào đầu Tiếu Ân.

"Không đấu nữa, ta nhận thua." Những lời này phát ra, kết giới quanh người Hi An nhất thời tiêu tán, chỉ còn lại bốn tầng kết giới của Tiếu Ân.

Tiếu Ân giơ cao cánh tay, khóe miệng hơi co lại.

Lão già này, trong tình huống này nhận thua, thực quá giảo hoạt.

Một giây trước, trong đầu Tiếu Ân tràn ngập tâm niệm tất thắng, đang muốn phát động một kích lôi đình, hoàn toàn đánh bại đối thủ.

Thế mà kích cuối cùng chưa phát ra, đối phương đã nhận thua.

Cảm giác chênh lệch này khiến tâm tình Tiếu Ân chấn động, trong khoảng thời gian ngắn khó có thể điều chỉnh lại.

Hít sâu một hơi, rốt cuộc Tiếu Ân buông tay xuống, cẩn thận thu huyết quang tù cấm giới chỉ vào trong vòng cổ không gian, sau đó thu bốn loại thuộc tính kết giới lại.

Dùng ánh mắt buồn bực nhìn đối phương, Tiếu Ân ngoài mặt thì cười nhưng trong lòng không cười nổi nói: "Hi An đại trưởng lão, ngài nhận thua rất đúng lúc đó."

Hi An hơi gật đầu, mặt lão không hề thay đổi nói: "Ta chỉ có thể kiên trì tới mức đó, nếu còn cố kiên trì tiếp, nhất định phải trả giá bằng sinh mệnh, cho nên không thể làm gì khác đành phải nhận thua."

Tiếu Ân hoài nghi hỏi vài câu, lúc này mới hiểu, Hi An sử dụng thuộc tính kết giới biết trước, có uy lực vô cùng to lớn, nhưng có hạn chế lớn về mặt thời gian.

Trong một ngày chỉ có thể duy trì nhiều nhất nửa giờ, một khi vượt qua thời gian này, nếu muốn tiếp tục vận dụng thuộc tính biết trước, nhất định phải trả giá bằng sức sống của mình.

Hi An và Tiếu Ân không có thâm cừu đại hận gì với nhau, tất nhiên không thể lựa chọn cách sau. Nhưng thời gian lão nhận thua quá trùng hợp nên mới khiến Tiếu Ân bất mãn.

Kéo Tiếu Ân vào truyền tống trận, bạch quang lóe lên, bọn họ trở về địa phương ban đầu.

Tiến vào thụ động, Hi An thành khẩn nói: "Thực lực của ngươi rất mạnh, nguyệt lượng chi nữ không chọn sai sứ giả bảo vệ cho mình."

Trải qua trận đánh vừa rồi, hai người bọn họ hiểu nhau hơn, tự nhiên thoải mái nói chuyện với nhau.

"Ngài quá khen."

Tiếu Ân cố giải thích, kỳ thực mình không phải sứ giả bảo vệ của Sara, nhưng nhìn vẻ mặt của Hi An và của các Nguyệt Tinh Linh, hắn sáng suốt không giải thích nữa.

Hi An trầm ngâm trong chốc lát, đi thẳng vào vấn đề nói: "Tiếu Ân, ngươi tới đây là muốn mua sắm sao?"

"Làm sao người biết được?" Tiếu Ân kinh ngạc hỏi.

"Nơi này là một trong những nơi giao dịch trong vũ trụ, người tới đây không phải để mua vật thì để bán vật." Hi An không lưu tình nói: "Ngươi từ cái tinh cầu vứt đi đó, chắc trong tay không có thứ gì tốt, chắc chắn tới đây để mua đồ."

Tiếu Ân xấu hổ cười hai tiếng, lão tinh linh nói chuyện đúng là chả kiêng nể gì, nhưng rất hợp khẩu vị của hắn.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #250


Báo Lỗi Truyện
Chương 250/482