Chương 240: Tinh hồn ma hạch




Trong khe núi, Tiếu Ân yên lặng tiêu thụ tin tức của hắc long vương, Nhất Hào điên cuồng phân tích, sử dụng phương pháp phân tích và mô phỏng.

Cứ như thế duy trì suốt mười phút, rốt cuộc Nhất Hào mới tìm ra được chút đầu mối. Nói cách khác, khi Tiếu Ân dung hợp với Nhất Hào thì có thể sử dụng kỹ năng này, nhưng điều đáng tiếc đó là, lực lượng của Tiếu Ân không thể duy trì trong thời gian dài.

Hai mắt mở ra, Tiếu Ân đứng lên.

Động tác của hắn khiến Tyrese và Hắc Toàn Phong chú ý.

Tiếu Ân nhìn Tyrese, hơi cười.

Tyrese hiếu kỳ, hắn cảm giác được nụ cười của Tiếu Ân rất sâu sắc, nhưng bao hàm ‎ý gì thì chưa ai biết được.

Đột nhiên khí tức đạm bạc bừng lên trên người Tiếu Ân, khí tức đạm bạc đó như có như không, hơn nữa có năng lực quấy rối thần kỳ.

Ngoài chủng tộc có long huyết ra, cho dù đám ma đạo sỹ ở ngoài khe núi cũng không cảm ứng được cỗ khí tức này.

Nhưng khi cỗ khí tức này tràn ra, Tyrese lập tức ngây như phỗng.

Linh hồn của hắn chấn động, nội tâm hắn điên cuồng kêu gào: "Long tộc, chính là bề trên long tộc."

Nếu như nói lúc đầu Tyrese có chút hoài nghi, thì bây giờ hắn hoàn toàn tin tưởng.

Tiếu Ân, quả nhiên là một con rồng, là chân long đã biến mất khỏi đại lục vô số năm.

Cấp bậc long tộc rất sâm nghiêm, xã hội loài người không thể so đo được.

Cấp bậc long tộc khắc sâu vào gen và linh hồn của mỗi con rồng. Chỉ cần bọn họ không mất đi gen và linh hồn truyền thừa, thì khi bọn họ gặp phải long tộc cao cấp, long tộc bậc thấp và á long không bao giờ dám phản kháng.

Tất nhiên có một số tên đột biến gen hoặc linh hồn biến dị sẽ thoát khỏi quy luật này. Nhưng đáng tiếc, Tyrese là một á long bình thường. Cả đời hắn chưa bao giờ xuất hiện hai chữ biến dị. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Cho nên sau khi cảm ứng được khí tức của long tộc bề trên, Tyrese hoàn toàn thần phục.

Trên người hắn chợt tỏa ra ánh sáng mãnh liệt, biến thành bộ dáng ưng long.

Thân thể của nó to lên. Đầu của hắn dán xuống mặt đất, thân thể cố gắng co xuống, đây là lễ tiết thần phục của hạ vị long và á long đối với thượng vị long.

Không chỉ có như thế, ngay cả Hắc Toàn Phong cũng phủ phục xuống, cái đầu to lớn của nó khiến người ta có cảm giác thành kính, đồng thời cũng cảm thấy dở khóc dở cười.

Tiếu Ân lẳng lặng đứng, trước mặt hắn hai đầu á long to lớn, đang tiến hành nghi lễ thành kính nhất thờ phụng mình. Tiếu Ân chắp hai tay ra sau lưng, bình tĩnh nhìn về phía trước, ánh mắt của hắn không có cảm tình, dường như ‎ý nghĩ và linh hồn của hắn không tồn tại.

Ở ngoài khe núi, nhìn thấy cảnh này, đôi mắt của mọi người mơ hồ lồi ra.

Bọn họ nhìn thấy gì? Cửu cấp cường giả của á long nhất tộc đang quỳ trước mặt Tiếu Ân.

Những người này đều là những lão bất tử, có thực lực ma đạo sỹ, mỗi người đều hiểu nhiều biết rộng, tự nhiên hiểu hành động của Tyrese đại biểu cho điều gì.

Đó là thần phục, tuyệt đối thần phục, tương đương với linh hồn khế ước, chỉ biết thần phục.

Nếu như nói hai phương thức có gì khác nhau thì linh hồn khế ước phải bỏ ra một chút linh hồn, còn Tyrese thì miễn phí luôn cái giá này.

Trong mắt mấy đại nhân vật hiện lên tia sáng khác thường, trong lòng bọn họ cấp bậc của Tiếu Ân tăng lên vài bậc.

Nếu như nói ngay từ đầu còn có người có chủ ‎ý với Tiếu Ân, đặc biệt là gia tộc Dun tới từ đại lục phương nam, mặc dù bọn họ dùng tiền chuộc để chuộc tính mệnh của LaBeouf, nhưng trong lòng bọn họ sớm chuẩn bị công đạo cho ngày sau.

Làm thế nào dò xét lai lịch của Tiếu Ân, làm thế nào để âm thầm trả thù, thậm chí còn tru sát tất cả những người liên quan tới Tiếu Ân. Mặc dù nơi này không phải đại lục phương nam, nhưng gia tộc Dun có thể điều động vài tên ma đạo sỹ tới, tuyệt đối có thể hoàn thành kế hoạch này.

Nhưng thấy Tyrese thần phục, ‎ý niệm xấu xa trong đầu bọn họ đã không cánh mà bay. Giờ phút này, bọn họ lo lắng, chỉ cầu Tiếu Ân không phát động á long nhất tộc đối đầu với bọn họ thì đã cảm thấy mỹ mãn rồi.

Đối phó Tiếu Ân để rồi đắc tội với cả á long nhất tộc…

Nói thực, bọn họ không dám đùa giỡn với tương lai của gia tộc.

Tiếu Ân thống khổ sờ đầu, mặc dù giờ phút này đã khiến vị cửu cấp á long này hiểu lầm, như giờ phút này Tiếu Ân cũng không hề dễ chịu.

Có thể kích thích thành công linh hồn của hắc long vương là do Tiếu Ân sử dụng linh hồn của mình chạm vào linh hồn thể của hắc long vương.

Khi hai linh hồn tiếp xúc với nhau, trong nháy mắt, Tiếu Ân mới hiểu được sự cường đại khó tin của hắc long vương.

Mặc dù trong cơ thể của Tiếu Ân chỉ có chút xíu linh hồn của hắc long vương, nhưng chút linh hồn đó đủ để Tiếu Ân biết một góc thực lực của hắc long vương.

Cảm giác linh hồn va chạm với nhau không thể dùng ngôn ngữ để hình dung. Chỉ tiếp xúc mới nhận thức được.

Sau khi dẫn dắt long khí, linh hồn của Tiếu Ân cũng chịu nhiều ảnh hưởng, hắn phảng phất như tiến vào một không gian huyền ảo thần bí. Trong không gian này, dường như thân thể của hắn mịt mờ bay trong vũ trụ, dường như hắn biết tới vô số sinh vật cổ quái.

Những sinh vật đó đều có điểm chung, đó là thực lực của chúng nó đều cường đại tới cực điểm.

Tiếu Ân là ma đạo sỹ, hơn nữa nắm giữ vài kỹ xảo siêu đặc thùm ngay cả đối mặt với bát tinh, thậm chí cửu tinh ma đạo sỹ, hắn cũng chưa chắc thua kém.

Nhưng biết được những sinh vật trong vũ trụ qua linh hồn của hắc long vương, Tiếu Ân cảm thấy bản thân mình rất nhỏ bé.

Những sinh vật xuất hiện trong linh hồn của hắc long vương đều có uy năng khai thiên lập địa, trên người chúng truyền tới uy áp cường đại, cơ hồ muốn Tiếu Ân hộc máu mà chết.

Nhưng cuối cùng hắn không hộc máu, bởi vì linh hồn của hắn không thể nào thừa nhận áp lực to lớn như thế, nên nhanh chóng rời khỏi linh hồn của hắc long vương.

Thậm chí Tiếu Ân còn không thấy rõ chuyện gì xảy ra tiếp theo đã bất đắc dĩ phải rời đi.

Không có ai công kích hắn, không có ai liếc mắt nhìn hắn. Đứng trước những sinh vật dị thường đó, Tiếu Ân chỉ như một con kiến nhỏ, căn bản không có ai chú ‎ý tới.

Thực lực của hắn không đủ nên bị đuổi khỏi thế giới này.

Cảm xúc đó chỉ thoáng qua nhưng để lại ấn tượng sâu trong trí nhớ của Tiếu Ân, khiến trái tim hắn đập mạnh lên.

Ma đạo sỹ, rất cường đại…

Nhưng chỉ cường đại trong khối tinh cầu này mà thôi, nếu tới địa phương thần bí kia, thì chỉ giống như rác rưởi mà thôi.

Tiếu Ân yên lặng hít thở, mục tiêu trong lòng hắn thay đổi, ma đạo sỹ, tuyệt đối không phải giới hạn ucar mình.

Tiếu Ân từ từ mở hai mắt ra, Tyrese và Hắc Toàn Phong vẫn duy trì tư thế, không hề nhúc nhích.

Cảnh sắc trước mắt hiện ra, Tiếu Ân lắc đầu, lúc này mới trấn định lại một chút.

Linh hồn tiếp xúc lại sinh ra cảm giác mãnh liệt như thế, điều này Tiếu Ân chưa tính tới. Nhưng trải qua thể nghiệm này, Tiếu Ân rất mong chờ lầm tiếp xúc thứ hai.

Hắn hít sâu một hơi, tâm tình hoàn toàn bình phục, long khí trên người vô tung vô ảnh biến mất.

Cũng không phải hắn không muốn tiếp tục giả hổ, mà do lần đầu tiên sử dụng, có thể kích thích được một chút long khí đã không tồi rồi.

Linh hồn mà hắc long vương lưu lại sao có thể dễ dàng kích thích thành công, linh hồn của Tiếu Ân chỉ vừa mới tiếp xúc, đã lạc với bản thân. Có thể kích thích được một chút long khí, hơn phân nửa là nhờ công của Nhất Hào.

Nhưng như vậy là đủ, nhìn bộ dáng của Tyrese cũng biết hắn đã tâm phục khẩu phục, tuyệt đối không dám tìm mình gây phiền phức.

Tiếu Ân cười híp mắt tiến lên, nhẹ giọng nói: "Tyrese các hạ, cuộc sống của ta ở đây rất tốt, không muốn người khác chú ‎ý, ngài có thể đứng dậy được không?"

"Vâng, ‎ý chí của ngài là sứ mệnh của ta." Giọng nói vô cùng khiêm tốn của Tyrese truyền tới đầu Tiếu Ân.

Tiếu Ân gãi đầu, bất đắc dĩ nói: "Được rồi, ngài có thể đứng lên, thế này rất khiến mọi người chú ‎ý."

"Vâng!" Tyrese lập tức đứng lên, một trận ánh sáng mãnh liệt hiện lên, hắn lại biến thành loài người, nhưng thái độ so với lúc trước biến đổi một trăm tám mươi độ.

Nhìn cửu cấp á long hóa thân thành trung niên đại hán, Tiếu Ân có chút khó xử. Trong lòng chuyển động, để hắn tạm bên người đã.

Để người này làm tay chân của mình, tuyệt đối là đủ.

Khẽ giơ tay lên, túm lấy LaBeouf đã hôn mê, bay ra ngoài khe núi, tự nhiên Tyrese bám sát phía sau, một bước cũng không rời, còn Hắc Toàn Phong nhìn xung quanh vài lần, cuối cùng ánh mắt của nó tập trung vào chiến lợi phẩm, cự viên sáu tay bị đóng băng.

Nó mở cái mồm đầy máu, nhưng không ăn cự viên mà linh hoạt dùng hàm xách đi, sau đó bay theo hướng đi của Tiếu Ân.

Trong cơ thể ma thú này, có một khối bát cấp ma hạch, ngay cả Hắc Toàn Phong cũng biết, không thể lãng phí được.

Ở ngoài khe núi, đông đảo cao thủ đã đứng lên. Những người này đều coi Tiếu Ân là nhân vật cao thâm khó lường, hơn nữa Tyrese theo sát phía sau Tiếu Ân, tự nhiên không có ai dám ngồi nữa.

Ánh mắt của Tiếu Ân đảo qua mọi người một vòng, ánh mắt của hắn mang theo nghi vấn.

Một lão già tới từ đại lục phương nam lập tức tiến lên, tay hắn cầm một hộp ngọc tới trước mặt Tiếu Ân. Tiếu Ân thoáng chần chừ, tiếp nhận hộp ngọc, hơn nữa sau khi cầm nó, liền trả con tin về.

Mặc dù hắn không mở hộp ngọc, nhưng hắn biết, trong trường hợp này chỉ có kẻ ngu mới gian lận. Nếu như trong hộp ngọc không có bảo bối mà đối phương đáp ứng, chắc chắn mọi người trong ma pháp công hội đứng bên cạnh hắn sẽ thay hắn đòi công đạo.

Nhẹ nhàng mở hộp ngọc, ánh sáng màu lam nhạt nhất thời khuếch tán ra ngoài.

Ánh sáng nhiếp lòng người, dưới sự bao phủ của ánh sáng, nội tâm của mọi người trở lên yên lặng.

Không chỉ có như thế, ánh sáng màu lam còn tràn ngập khí tức cường đại, cỗ khí tức này rất kỳ lạ, nếu không sinh địch ý với nó, nó sẽ mang tới cảm giác an bình. Nhưng nếu sinh địch ý với nó, nó sẽ tỏa ra uy áp to lớn.

Khuôn mặt Tiếu Ân nở nụ cười hài lòng, hắn nhìn LaBeouf đang hôn mê, trong lòng lại muốn quyết đấu sinh tử.

Nếu mỗi lần quyết đấu sinh tử đều có thù lao phong phú như thế này, Tiếu Ân nguyện ý làm đấu sỹ trên đấu trường.

Khi Tiếu Ân đóng hộp ngọc lại, ánh sáng màu lam nhạt mới tiêu tán, ánh mắt của mọi người đều lóe lên sự hâm mộ và đố kỵ.

Trong lòng Tiếu Ân rùng mình, bảo bối động lòng người. Vừa rồi hắn đã quên chuyện này.

Nhưng trong mắt những người này, Tiếu Ân cũng nhận thấy sự kiêng kỵ.

Đứng phía sau Tiếu Ân, vẻ mặt của Tyrese kinh ngạc, hắn hỏi lão giả của đại lục phương nam: "Doha, ngươi bỏ ra thứ này, chẳng lẽ hôm nay ngươi đổi tính?"

Doha liếc mắt nhìn Tyrese một cái nói: "LaBeouf là tôn nhi xuất sắc nhất của lão bằng hữu, dù thế nào cũng không thể để hắn gặp phải tổn hại."

Sau đó hắn lạnh nhạt cười nói: "Tyrese các hạ, ta biết ngài rất có hứng thú với thứ này."

Sắc mặt của Tyrese trở nên phẫn nộ: "Doha, ngươi không phải ly gián, đồ của Tiếu Ân các hạ, ai cũng không được động tới."

Giọng nói của hắn mặc dù không lớn, nhưng mang theo khí tức hung ác, đôi mắt nhìn Doha không hề che giấu sát khí.

Trong lòng mọi người thầm nghĩ, ma thú đạt tới cửu cấp mặc dù có thể biến thành hình người, nhưng khí thế hung ác thiên sinh không thể thay đổi.

Chỉ là thấy thái độ quyết liệt của Tyrese, tâm tư muốn động đậy của một số người lập tức biến mất.

Một mình Tiếu Ân đã khó đối phó, hơn nữa còn cửu cấp á long, đừng nói là những người ở đại lục phương nam, dù đám ma đạo sỹ của công hội cũng không dám trêu chọc tổ hợp này.

Tiếu Ân hơi cười, thu hộp ngọc vào trong vòng cổ không gian của mình. Sau khi thu hồi nó, trong lòng hắn mới buông lỏng.

Thứ này là ma hạch. Là cửu cấp ma hạch, hơn nữa còn là cửu cấp ma hạch có tinh hồn.

Cửu cấp ma hạch tự nhiên lấy trên người cửu cấp ma thú.

Đó là siêu cấp cường giả tương đương với Hoàng Kim vương Yidikalun và á long Tyrese, giá trị như thế nào, chỉ cần nghĩ cũng biết.

Hơn nữa ma hạch mà Doha lấy ra, còn phong ấn tinh hồn của cửu cấp ma thú.

Cửu cấp ma hạch khác với ma hạch bình thường, cơ bản không cách nào lấy được.

Bởi vì một khi ma thú đạt tới cửu cấp là có thể biến thân thành loài người, thậm chí còn có hy vọng xung kích tầng cao hơn. Trong tình huống đó, dù có hội tụ đủ thực lực cường đại, tiêu diệt cửu cấp ma thú thì chúng cũng vì sự kiêu ngạo của mình mà chủ động tự bạo để cùng chết với đối phương.

Hơn nữa cửu cấp ma thú muốn tiến thêm một bước sẽ dẫn tới thiên phạt.

Chỉ có chống đỡ được thiên phạt, chúng mới có thể tiến giai thành thập cấp trong truyền thuyết, sánh được với ngàn năm truyền kỳ của nhân loại.

Nhưng nếu chúng không chống đỡ được thiên phạt thì sẽ hóa thành bụi bặm, không lưu lại bất cứ dấu vết gì.

Cho nên, muốn đạt được ma hạch của cửu cấp ma thú, chỉ có thể lấy được khi chúng hết thọ hạn, nhắm mắt mà chết.

Nhưng dù cửu cấp ma thú có chết tự nhiên, thì bình thường chúng cũng tự bạo ma hạch. Chỉ có ma thú không tranh với đời mới lưu lại ma hạch của mình.

Ở trên đại lục này, Tiếu Ân chỉ tiếp xúc với bát cấp ma hạch, còn cửu cấp ma hạch, lần đầu tiên hắn nhìn thấy.

Tất nhiên cửu cấp ma hạch rất khó lấy được, nhưng nhiều năm như vậy, cửu cấp ma thú hết thọ hạn vẫn có, cho nên Tiếu Ân có thể khẳng định, trong ma pháp công hội chắc chắn có cửu cấp ma hạch.

Nhưng cửu cấp ma hạch có tinh hồn lại là chuyện khác.

Muốn có được nó còn khó hơn cửu cấp ma hạch cả trăm lần, ngay cả Tiếu Ân cũng không xác định được trên tinh cầu này có viên thứ hai hay không.

Tinh hồn, tự nhiên là linh hồn khi còn sống của cửu cấp ma thú, trước khi chết phong tỏa linh hồn của mình vào trong ma hạch, điều này ngoại nhân không thể làm được. Nhất định phải dựa vào tâm ý của ma thú, mới có thể đem linh hồn của ma thú chuyển hóa thành tinh hồn rót vào ma hạch.

Chỉ khi cửu cấp ma thú cam tâm tình nguyện thì mới có một phần mười cơ hội thành công. Nếu có chuyện ngoài ý muốn hoặc có một chút ý niệm không muốn trong đầu thì trên cơ bản không thể thành công.

Nhưng một khi thành công đem tinh hồn rót vào trong ma hạch, thì sẽ sinh ra ma hạch khác với ma hạch bình thường, thậm chí có thể nói là có được một ít trí tuệ, có thể đem uy lực của ma hạch phát huy tới mức độ lớn nhất. Chỉ cần thi triển pháp thuật triệu hoán là có thể chủ động phóng tinh hồn ở bên trong ra, trong khoảng thời gian ngắn sinh vật được gọi về có uy lực không kém gì khi còn sống.

Có thể nói, có được một viên cửu cấp tinh hồn ma hạch, tương đương với việc có được vô số quyển trục triệu hoán cửu cấp ma pháp.

Mặc dù mỗi lần chiến đấu chỉ thi triển được một lần, nhưng đó đã là bảo bối quý hiếm rồi.

So sánh với bảo bối này, tính mệnh của LaBeouf chẳng có giá trị gì cả. Cho nên dù là Scar hay Tiếu Ân, khi nghe đến bảo bối này, đều không hề do dự đáp ứng luôn.

Doha đặt LaBeouf lên mặt đất, cho hắn dùng một lọ nước thuốc. Một lát sau, rốt cuộc LaBeouf tỉnh dậy. Hắn quay đầu nhìn xung quanh, trong mắt lộ rõ vẻ mờ mịt, nhưng rất nhanh, hắn liền nhíu mày, khuôn mặt lộ rõ vẻ thống khổ.

Đám người Tiếu Ân biết, đó là di chứng sau khi ma sủng cự viên sáu tay của hắn chết.

Mặc dù ma sủng chết không khiến chủ nhân chết theo, nhưng khác với khi ma sủng chủ động phản bội, ma sủng chết sẽ khiến tinh thần của chủ nhân bị đau nhức ở một trình độ nhất định.

Một vị pháp sư khác tiến lên, kể lại chi tiết chuyện trong khe núi cho LaBeouf biết.

Biết cự viên sáu tay chết thảm, vẻ mặt của LaBeouf càng thêm thống khổ, mặc dù hắn đã nhắm chặt hai mắt, nhưng Tiếu Ân có thể cảm nhận được sát khí lạnh lẽo trên người hắn.

Sau đó vị pháp sư kia nói đến chuyện Tyrese xuất hiện và thần phục Tiếu Ân, nhất thời khiến LaBeouf thất kinh, sát khí trên người nhất thời tiêu tán nhưng vẻ âm hàn càng tăng thêm.

Cuối cùng khi pháp sư kia nói cho hắn biết, Doha dùng cửu cấp ma hạch tinh hồn để chuộc tính mệnh của hắn, sắc mặt của LaBeouf trở nên trắng bệch.

Hắn nhìn Doha chằm chằm, môi hơi nhúc nhích nhưng không nói được câu gì.

Doha thở dài một tiếng, khuôn mặt đầy nếp nhăn dường như càng già thêm.

"LaBeouf, tổ phụ của ngươi từng cứu ta một mạng, hiện giờ xem như ta đã đáp trả ân tình của hắn." Doha hơi cười nói: "Ta thay tổ phụ ngươi cứu ngươi, ngươi không cần cảm kích ta."

LaBeouf cúi đầu thực sâu, nhẹ nhàng lên tiếng.

Doha vỗ tay hắn nói: "Mặc dù tinh hồn ma hạch là đồ tốt, nhưng cũng chỉ là vật ngoại thân. Thiên phú của ngươi rất mạnh, nhưng sinh ra ở chỗ tốt, tổ phụ của ngươi cho ngươi nhiều trang bị tốt. Nhưng ngươi lại quá ỷ lại vào vật ngoại thân. Hy vọng trải qua lần giáo huấn này, ngươi có thể tỉnh táo suy nghĩ con đường đi của mình."

LaBeouf nhắm hai mắt, đau khổ suy nghĩ.

Không chỉ có một mình hắn, tất cả mọi người khi nghe xong những lời nói này đều tràn ngập cảm xúc, đặc biệt là nhìn cuộc chiến giữa Tiếu Ân và LaBeouf, trong lòng đều có ý nghĩa đặc biệt.

Một lúc lâu sau, LaBeouf mới mở hai mắt, trong mắt của hắn là một mảnh bình tĩnh.

Bi phẫn, nổi giận, sợ hãi và oán độc dường như đã biến mất, chỉ còn lại thần sắc kiên định, khiến trên người dường như có thêm ánh sáng lộng lẫy.

"Doha các hạ, đa tạ ngài đã chỉ điểm ta, ta biết phải làm thế nào rồi."

LaBeouf xoay người, thậm chí không thèm nhìn Tiếu Ân, cứ như thế bước đi.

Nhìn bóng lưng người này, đột nhiên Tiếu Ân xuất hiện ý niệm hối hận trong đầu, mình muốn có được tinh hồn ma hạch mà bỏ qua hắn, việc này là đúng hay sai?

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #240


Báo Lỗi Truyện
Chương 240/482