Chương 236: Sinh tử ước đấu




Hơi cảm ứng một chút, sắc mặt của Tiếu Ân có chút ngưng trọng.

Ba người trước mặt đều không đơn giản, một người là lục tinh đại ma pháp sư Battle, người này bị Hắc Toàn Phong hù dọa nên mới xấu hổ rời đi. Nhưng Carpenter từng nói, người này dường như có lực lượng rất lớn, cho nên hắn cảnh báo bọn họ nhanh rời đi, hiện giờ xem ra sự thực đúng là như thế.

Mặt khác hai người còn lại cũng không phải kẻ yếu.

Hai người này có bộ dáng rất khác với người của đại lục, mặc dù màu da dễ nhìn hơn hắc quỷ, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái là biết bọn họ không phải pháp sư trên đại lục.

Hơn nữa khiến người khác ngạc nhiên đó là tu vi của một trong hai người này chỉ tầm nhị tinh ma pháp sư, nhưng người còn lại thì khí tức lại rất cường hãn. Nói cách khác, đây chính là vị cường giả cấp ma đạo sĩ của đại lục khác.

Đối mặt với ma đạo sỹ, ngay cả Tiếu Ân cũng có chút đau đầu.

Đột nhiên sắc mặt Battle đại biến, hắn nhìn Tiếu Ân, khó tin hỏi: "Ngươi… Ngươi, ma pháp bào và huy chương của ngươi lấy ở đâu?"

Lúc này ánh mắt của hai vị pháp sư ở đại lục khác mới nhìn lên người Tiếu Ân, khi bọn họ thấy huy chương thất tinh, cũng có chút kinh dị.

Đặc biệt là tên ma đạo sỹ, càng chau mày lại, một cỗ tinh thần dao động bắn về phía Tiếu Ân.

Tiếu Ân hừ lạnh một tiếng, hắn không muốn gặp phải phiền toái, nhưng tới cảnh giới của hắn, cũng không sợ phiền toái quấn lấy.

Trong nháy mắt, một cỗ tinh thần dao động phản kích, dây dưa với ma lực dao động quanh người đối phương.

Cũng may đôi bên không quyết đấu sinh tử, cho nên chỉ dây dưa một lúc, liền lập tức thu về.

"Huy chương của chàng, tất nhiên lấy từ tổng công hội ma pháp." Juliana cười híp mắt, nắm lấy tay Tiếu Ân. Mặt của nàng lộ nụ cười, phát huy mị lực của mình tới tận cùng.

Cho dù đã thay đổi dung mạo, nhưng khí chất trên người nàng vẫn khiến người khác không chống cự nổi. Vừa rồi Juliana băng giá, nhưng giờ lại trở nên nhiệt tình như lửa. Trong lòng ba người ở phía đối diện không thể giải thích được, xuất hiện ngọn lửa đố kỵ mãnh liệt.

Môi của Battle mơ hồ co rút, ánh mắt lóe lên nói: "Không có khả năng, vừa rồi hắn chỉ là nhất tinh ma pháp sư."

"Hắn là ma đạo sỹ." Ma đạo sỹ có màu da rám nắng dây dưa lực lượng tinh thần với Tiếu Ân lãnh đạm nói: "Hắn quả thực là thất tinh ma đạo sỹ, nhưng xem cường độ thì thời gian hắn tiến giai không dài."

Khi nói những lời này, giọng nói của hắn mang theo một cỗ ngạo khí, khiến người khác tin vào lời hắn nói.

Battle nao nao, sắc mặt có chút khó coi.

"LaBeouf các hạ, hắn là ma đạo sỹ sao?" Battle chưa từ bỏ ý định hỏi.

"Đúng!" Thần bí nhân tới từ đại lục phương nam tỉnh táo nói.

Ánh mắt của Battle lóe lên, nếu sớm biết trong đám người Tiếu Ân có cường giả ma đạo sỹ, như vậy có chết hắn cũng không lôi kéo cường giả phương nam tới báo thù Hắc Toàn Phong.

Song tới lúc này, hắn đành phải đâm lao theo lao.

Ánh mắt của Tiếu Ân đảo qua người Hắc Toàn Phong, hỏi: "LaBeouf các hạ, kẻ hèn là Tiếu Ân, không biết có gì chỉ giáo."

Vẻ mặt của LaBeouf trở nên ngưng trọng nói: "Tiếu Ân các hạ, ta nghe nói trong thành Yamaniya đột nhiên có thêm một biến dị ma thú, nên ta và ma sủng cự viên sáu tay tới đây nhìn một chút. Nếu có thể, để cho hai đầu ma thú này luận bàn một chút."

Khóe miệng của Tiếu Ân lộ ra vẻ đùa cợt nói: "Luận bàn? Xin lỗi, ta không có hứng thú, ngài có thể đi tìm người khác."

Hắc Toàn Phong là bảo bối của hắn, mặc dù xem khí thế đối kháng thì không dưới cự viên sáu tay, nhưng Tiếu Ân không muốn Hắc Toàn Phong mạo hiểm.

Khuôn mặt của LaBeouf chợt buông lỏng, hắn cất tiếng cười to, chợt rống lớn vài tiếng.

Cự viên sáu tay vốn đang cảnh giới Hắc Toàn Phong, lập tức vươn ra bốn cánh tay, vuốt ve thân thể, miệng nó phát ra những tiếng gào thét điên cuồng.

Hắc Toàn Phong đứng đối diện với nó, đột nhiên thân hình nắm sát xuống đất, đôi mắt to tràn ngập lửa giận.

Tiếu Ân kinh ngạc hỏi: "Có chuyện gì xảy ra?"

Juliana hừ nhẹ một tiếng nói: "LaBeouf sử dụng thú ngữ, nói Hắc Toàn Phong khiếp sợ, không dám so đấu. Nhìn xem, Hắc Toàn Phong rất thương tâm đó."

Tiếu Ân nao nao, quả nhiên nhìn thấy Hắc Toàn Phong quay đầu, hai mắt đẫm lệ nhìn hắn.

Một người một thú tâm ý tương thông với nhau, lập tức Tiếu Ân hiểu được ý của nó, nhưng hơi cân nhắc một chút, Tiếu Ân thở dài một tiếng, khẽ lắc đầu.

Danh dự có lẽ rất quan trọng, nhưng so với Hắc Toàn Phong thì không đáng.

Tiếu Ân tuyệt đối không để Hắc Toàn Phong lâm vào hiểm cảnh. Hơn nữa quan điểm của hắn đó là thà rằng mình bị đàm tiếu, cũng không để Hắc Toàn Phong đi liều mạng với người khác.

Tất nhiên nếu có một ngày Hắc Toàn Phong tiến giai thành bát cấp, thì bằng vào thể chất biến dị của nó, Tiếu Ân sẽ không cự tuyệt nó đi khiêu chiến với bát cấp ma thú. Nhưng đó là dưới tình huống chắc chắn chiến thắng, không phải tình huống thắng bại khó phân như bây giờ, thậm chí còn thắng ít bại nhiều.

LaBeouf điên cuồng hét lên, khí thế trên người càng mạnh lên, hắn mỉm cười nhìn về phía Juliana: "Thú nhân tiểu thư xinh đẹp, người kết bạn với một kẻ nhát gan, người đi cùng hắn đúng là quá lãng phí sự xinh đẹp và trí tuệ của mình. Nếu người không ngại, ta nguyện ý cống hiến sức lực vì người."

Nói xong, đầu hắn ngẩng cao lên: "Tiếu Ân pháp sư, ngươi không dám tiếp nhận khiêu chiến của ta, vậy ngươi rời đi đi."

Tiếu Ân kinh ngạc nhìn LaBeouf đột nhiên trở nên cao cao tại thượng, nói thực trong lòng hắn không tức giận, mà khôn giải thích được, chẳng lẽ tên ma đạo sỹ của đại lục phương nam này đột nhiên mắc bệnh thần kinh?

Juliana che miệng cười, nhẹ giọng nói: "Tiếu Ân, ma thú ở đại lục phương nam là đông nhất, nơi đó có phong tục, nếu hai nam nhân cùng nhìn trúng một người phụ nữ, thì một bên có thể sử dụng ma sủng để khiêu chiến. Nếu như bên còn lại tiếp nhận khiêu chiến thì dù bị thua cũng chỉ bị mất một ít mặt mũi mà thôi. Còn nếu không dám ứng chiến, như vậy phải rời khỏi vị nữ tử đó, hơn nữa sau này không được phép dây dưa."

Tiếu Ân nghe xong có chút dở khóc dở cười, phong tục này thực cổ quái.

"Juliana, nàng làm sao biết được?"

"Hừ hừ!" Mũi của Juliana hơi nhíu lại, lộ ra vẻ quyến rũ không nói thành lời, khiến yết hầu của mấy nam nhân đồng thời rung động: "Chàng quên sư phụ của ta là ai sao? Phong tục này, sao ta lại không biết chứ."

Tiếu Ân khẽ gật đầu, đúng vậy với kiến thức của Dida, tất nhiên sẽ dạy cho Juliana tình huống ở các nơi, nhưng Tiếu Ân không có đãi ngộ đó, bởi vì sư phụ Maren của hắn cũng chả biết chuyện này.

Sắc mặt LaBeouf mơ hồ lạnh lại: "Tiếu Ân pháp sư, xin ngài không nên dây dưa với vị thú nhân tiểu thư xinh đẹp nữa."

Tiếu Ân tức giận trừng mắt nhìn đối phương một cái, tên điên này dám đem phong tục ở phương nam áp dụng ở nơi này, đúng là mắc bệnh thần kinh.

Khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh, Tiếu Ân thuận miệng nói: "Ngu ngốc!"

Nói xong hắn ôm lấy bả vai của Juliana, vỗ vỗ nước mắt cá sấu của Hắc Toàn Phong, ra hiệu, dây dưa với kẻ ngốc như thế quá mất thời gian, hắn sợ mình cũng bị ngốc theo.

Khuôn mặt của LaBeouf đen lại, trong trí nhớ của hắn, từ trước tới này chưa tình phát sinh loại chuyện này.

Có ma sủng cường đại, đã không dám ứng chiến, lại còn vô lễ, Tiếu Ân là nhân vật đầu tiên.

"Tiếu Ân, ngươi dám vũ nhục ta, ta muốn quyết đấu với ngươi." LaBeouf lớn tiếng quát.

Giọng nói giống như sóng dữ truyền ra ngoài, khiến mấy nhìn người đứng xem kinh hô.

LaBeouf là cường giả của đại lục phương nam, nhưng nhìn trang phục trên người Tiếu Ân, thì rõ ràng là ma đạo sỹ của đại lục.

Nếu đôi bên thực sự quyết đấu, chắc chắn sẽ là sự kiên quan trọng.

Giờ phút này, sắc mặt Battle đã sớm trắng bệch, hắn không nghĩ tình thế phát triển tới mức này. Hắn chỉ muốn giáo huấn Hắc Toàn Phong, cho tới bây giờ hắn chưa bao giò nghĩ tới điều này sẽ liên lụy tới một vị ma đạo sỹ tôn quý.

Tiếu Ân nghiêng mặt đùa cợt nói: "Quyết đấu? Xin lỗi, ta chưa bao giờ quyết đấu với kẻ ngu."

Hai mắt của LaBeouf trợn tròng lên, khí thế cường đại bộc phát trên người hắn, không khí xung quanh dường như bị áp lực đè nén, trở nên ngưng trọng.

Batte và pháp sư của đại lục phương nam còn lại thân bất do kỷ lùi về phía sau, dưới áp lực cường đại này, bọn họ không thể nhúng tay vào.

Tiếu Ân ôm Juliana, dường như không xem thường người này, nhưng hắn đã sớm đề phòng, lúc nào cũng có thể đánh với đối phương một trận.

LaBeouf lạnh lùng nhìn Tiếu Ân, mặc dù trong lòng hắn tràn ngập lửa giận, nhưng khi thực sự quyết đấu, hắn phải tỉnh táo lại.

Lông mày của Juliana hơi nhăn lại nói: "Tính tình của hắn nóng nảy, nhưng lực không chế rất mạnh, là một kình địch."

Tiếu Ân kinh ngạc hỏi: "Nàng thêm mị thuật?"

Juliana cười tươi, giống như một tiểu hồ ly: "Chỉ thêm một chút thôi."

Tiếu Ân khẽ lắc đầu, tính tình người này quá nóng nảy, nếu không đã không bị Battle lừa gạt. Nhưng dù bị Juliana mị hoặc, hơn nữa trong tình huống giận dữ, hắn vẫn tỉnh táo như trước, dường như lửa giận không cách nào ảnh hưởng tới hắn, năng lượng khống chế cường đại như thế, quả nhiên không hổ danh là ma đạo sỹ.

Đột nhiên Tiếu Ân lộ ra nụ cười như có như không, cho dù khí thế của đối phương có cường đại, sắc mặt của Tiếu Ân cũng không thay đổi: "LaBeouf, ngươi quá ngu… Nơi này là địa bàn của chúng ta, không phải đại lục phương nam của các ngươi. Nếu muốn quyết đấu vì chuyện này, chờ ta tới đại lục phương nam rồi nói."

Đấu chí và khí thế của LaBeouf nhất thời hạ thấp xuống, có thể tiến giai thành ma đạo sỹ, tự nhiên không phải kẻ ngu. Dưới sự nhắc nhở của Tiếu Ân, cuối cùng hắn hiểu đối phương nói có lý.

Trong lòng hơi rùng mình, LaBeouf cảm thấy kỳ quái, vì sao hôm nay định lực của mình kém vậy, lại dễ xúc động như thế.

Đột nhiên, hắn nhìn Juliana rúc trong lòng Tiếu Ân, đặc biệt là cặp mắt sáng ngời khiến hắn động tâm.

Hàm răng khẽ cắn chặt, LaBeouf khắc chế sát khí cường đại trong lòng, cố gắng tỉnh táo nói: "Được, Tiếu Ân các hạ, ta muốn mời ngài tới đại lục phương nam làm khách."

"Tới đại lục phương nam?" Đầu tiên Tiếu Ân ngẩn ra, sau đó cười nói: "Ngươi hy vọng ta tới đại lục phương nam để ngươi khiêu chiến sao?"

LaBeouf không nói gì, nhưng nhìn ánh mắt kiên định của hắn là biết ý của hắn.

Tiếu Ân cố ý trầm ngâm một chút: "Được rồi, ta đáp ứng yêu cầu của ngươi, nhưng không phải hiện tại."

LaBeouf sửng sốt hỏi: "Lúc nào?"

Tiếu Ân hơi cười, dùng ánh mắt đùa giỡn nhìn đối phương, chậm rãi nói: "Chờ ta tiến giai thành ngàn năm truyền kỳ, ta sẽ tới đó giáo huấn ngươi."

Giọng nói của Tiếu Ân tràn ngập mùi vị trêu chọc.

Khí tức trên người LaBeouf trở nên cuồng bạo, nếu như đây là đại lục phương nam, hắn đã sớm xuống tay. Nhưng giờ phút này trong lòng hắn có kiêng kỵ lớn, nếu không được Tiếu Ân đồng ý, hắn không dám ra tay ở chỗ này.

Dù sao, nơi này cũng là tổng công hội ma pháp của đại lục, nếu một khi khiêu khích khiến mọi người phẫn nỗ, đừng nói là bản thân hắn, kể cả đại lục phương nam cũng gặp xui xẻo.

Juliana càng tươi cười, nàng ghé vào lỗ tai Tiếu Ân, nói: "Không nghĩ ra, chàng cũng biết trêu chọc người khác."

Tiếu Ân không nhịn được cười nói: "Ta nói thực lòng mà."

Quả thực, nếu người bình thường nói lời này, chắc chắn sẽ bị cho là khoác lác, nhưng xuất phát từ miệng Tiếu Ân thì chưa chắc là hư ngôn.

LaBeouf hít sâu một hơi, đột nhiên xoay người, cự viên sáu tay điên cuồng hét lên một tiếng.

Đầu cự viên nhất thời nhảy lên cao ba trượng, đã lao tới trước mặt Hắc Toàn Phong, nó nhe răng trợn mắt với Hắc Toàn Phong, thậm chí còn xoay nửa người, quay mông về phía Hắc Toàn Phong.

Tiếu Ân kinh ngạc mở to hai mắt, chẳng lẽ ma thú cũng biết vũ nhục người khác, điều này thực khó tin.

Đôi mắt của Hắc Toàn Phong lạnh như băng, nó đột nhiên dựng cái đuôi to lớn của mình lên.

Không có lệnh của Tiếu Ân, nó không dám sử dụng cái miệng lợi hại của mình, nhưng lực lượng của chiếc đuôi cũng không nhỏ. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Cự viên sáu tay dường như đã có sự chuẩn bị, ngay khi thấy chiếc đuôi của Hắc Toàn Phong quất tới, nó chợt đạp hai chân, nhanh như chớp thoát khỏi phạm vi quật, đối với việc nắm chắc thời cơ, dường như nó cao hơn Hắc Toàn Phong một bậc.

Song hai mắt của Tiếu Ân sáng lên, là chủ nhân của Hắc Toàn Phong, Tiếu Ân biết, Hắc Toàn Phong chưa phát huy tốc độ của mình, mặc dù nhìn qua thì nó rất tức giận, nhưng thực tế nó vô cùng tỉnh táo.

LaBeouf lạnh lùng cười nói: "Tiếu Ân các hạ, thú sủng của ngài dám công kích thú sủng của ta, nó đã khiêu khích ta, ta phải vì cự viên sáu tay đòi công đạo cho nó."

Khóe miệng Tiếu Ân nở nụ cười xem thường, song hắn còn chưa kịp phát huy sở trường miệng lưỡi của mình thì thân hình to lớn của Hắc Toàn Phong chợt ngã xuống.

Sắc mặt Tiếu Ân nhất thời đại biến, hắn tiến lên, tới trước chiếc đầu to lớn của nó.

Chỉ là biểu hiện tiếp theo của Hắc Toàn Phong khiến mọi người khó tin.

Đại quái vật lăn trên mặt đất, đập nát không biết bao nhiêu tảng đá, san bằng không biết bao nhiêu bãi cỏ.

Sau đó tứ chi của nó không ngừng giẫm đạt trên hư không, đuôi thì quất khắp nơi, khiến mảnh đất trở nên bừa bãi. Đồng thời trong miệng Hắc Toàn Phong phát ra những tiếng gào thét, nước mắt tự nhiên nhỏ xuống.

Tiếu Ân cứng miệng nhìn Hắc Toàn Phong, trong lòng hắn xuất hiện tình cảm khác thường.

Biểu hiện của nó không khác gì một đứa trẻ bị người khác khi dễ, nhưng bởi vì thế tích của Hắc Toàn Phong quá lớn, nên thanh thế hơi lớn.

Không chỉ có Tiếu Ân không biết làm sao, ngay cả LaBeouf ở phía đối diện, cự viên sáu tay, cùng tất cả mọi người xem náo nhiệt đều thấy lạ, cho tới bây giờ bọn họ không nghĩ ma thú có tâm tình mãnh liệt như vậy, nhìn thân thể cao lớn của Hắc Toàn Phong, mọi người cảm thấy quái dị.

Juliana lặng yên không phát ra khí tức đi lên, nàng nhỏ giọng nói: "Tiếu Ân, Hắc Toàn Phong nói với ta, nó có thể thắng được cự viên sáu tay."

Tiếu Ân khẽ lắc đầu nói: "Ta không thể để nó mạo hiểm."

Juliana bình tĩnh nhìn hắn, trong ánh mắt lộ ra sự khác thường: "Tiếu Ân, Hắc Toàn Phong là ma thú, nó là ma thú có trí tuệ. Nếu muốn không ngừng gia tăng thực lực, nó cần phải có tinh thần khiêu chiến, ngươi hạn chế nó như vậy, sẽ tạo ra trở ngại trong quá trình phát triển của nó."

Tiếu Ân kinh ngạc ngẩng đầu, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc.

Heo nuôi trong nhà, lúc nào cũng có thể bị làm thịt, nhưng heo rừng lại khác, nó có răng nanh sắc bén, thân hình cường tráng, thậm chí nó có thể liều mạng với các dã thú hung mãnh như hổ, báo.

Hắc Toàn Phong và mình không giống nhau, mình dùng cách này để bảo vệ nó, có thích hợp hay không?

Vô số ý niệm xuất hiện trong đầu Tiếu Ân, Tiếu Ân lập tức nghĩ tới hắc long vương. Ngay cả tên có thể so với thần linh, vì để khôi phục thực lực cũng mạo hiểm tới vong linh đảo để đối mặt với mười hai quân vương, nếu Hắc Toàn Phong muốn không ngừng tiến hóa, trở nên siêu việt, nó không thể sống an lành trong nhà được.

Thở dài một tiếng, Tiếu Ân bất đắc dĩ nói: "Được rồi, Hắc Toàn Phong, ta cho phép ngươi xuất chiến."

"Hô…"

Khi Tiếu Ân nói xong, Hắc Toàn Phong vốn đang lăn lộn khóc lóc, nhất thời giống như chiếc lò xo nhảy dựng lên. Thân hình to lớn của nó giống như không có sức nặng, xoay một vòng trên không trung, sau đó vững vàng đứng trên mặt đất.

Tiếu Ân nhìn nó, khuôn mặt nó tràn ngập tươi cười vì thực hiện được gian kế, nước mắt vốn chảy cuồn cuộn, trong nháy mắt biến mất.

Vươn đầu lưỡi, lưỡi của Hắc Toàn Phong liếm lên tay Tiếu Ân, cái đuôi của nó vẫy vẫy, đắc ý thỏa mãn, rống lên một tiếng với cự viên sáu tay.

Tiếng rống của nó không lớn, nhưng tràn ngập sự khiêu khích.

Cự viên sáu tay là bát cấp ma thú, nó nhìn thấy Hắc Toàn Phong lăn lộn dưới đất, ánh mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên, nhưng khi Hắc Toàn Phong khiêu khích, nó lập tức phản kích.

Bốn cánh tay của nó không ngừng đấm trước ngực, khí thế cường đại không hề yếu hơn Hắc Toàn Phong, đôi bên giằng co với nhau.

Juliana mừng rỡ ôm lấy cánh tay của Tiếu Ân, nói nhỏ: "Ta biết chàng sẽ đồng ý mà."

Tiếu Ân nhếch miệng lên, tức giận nói: "Hắc Toàn Phong có biểu hiện như thế? Dám lừa gạt ta, đến tột cùng là ai dạy nó?"

Biểu hiện vừa rồi của Hắc Toàn Phong giống như thực, ngay cả Tiếu Ân cũng tưởng nó thương tâm vì không được xuất chiến, nhưng phản ứng của Hắc Toàn Phong quá nhanh, quá rõ, nếu như Tiếu Ân không nhìn ra ẩn tình trong đó, thì đúng là quá ngu.

Đôi mắt Juliana chuyển động, nói: "Không biết, có lẽ tự nhiên nó nghĩ ra."

Tiếu Ân tức giận liếc mắt nhìn nàng, trong lòng rất hối hận, giao Hắc Toàn Phong cho nàng, tuyệt đối là sai lầm.

Trước kia Hắc Toàn Phong thông tuệ, nhưng nó là một đứa trẻ thành thực.

Nhưng hiện tại nó dám lừa gạt cả chủ nhân.

Tất cả đều do hồ ly tinh gây ra.

Tiếu Ân đang cảm khái, đôi mắt của LaBeouf đột nhiên sáng lên, cao giọng nói: "Tiếu Ân các hạ, nếu ma thú của ngài đã tiếp nhận sự khiêu chiến của cự viên sáu tay, vậy để bọn chúng tới lôi đài sinh tử đi."

Hắn nhe răng cười một tiếng: "Dựa theo quy định sinh tử, chúng nó chỉ có một có thể sống sót."

Sắc mặt Tiếu Ân từ từ trầm xuống, hắn nhìn đối phương, ánh mắt tràn ngập sát khí: "LaBeouf, Hắc Toàn Phong là thân nhân của ta, nếu ngươi buộc nó xuất chiến, ta không phản đối, nhưng cự viên sáu tay khiêu chiến với Hắc Toàn Phong, ngươi cũng phải chiến đấu sinh tử với ta."

Cơ mặt của LaBeouf run lên, giọng nói của hắn lạnh như băng, tràn ngập sát khí: "Tốt, Tiếu Ân các hạ, ta tiếp nhận khiêu chiến sinh tử của ngươi, chúng ta sẽ gặp nhau trên lôi đài sinh tử."

Hai ma đạo sỹ, hai siêu cấp ma thú, giây phút này bộc lộ sát khí cường đại.

Không ai nghĩ đến, hai ma thú giằng co với nhau lại dẫn tới kết quả oanh động như thế này.

Trong ma pháp công hội, cường giả của hai đại lục do dự một chút, bọn họ đều lựa chọn khoanh tay đứng nhìn.

Có lẽ đây là một cơ hội vô cùng tốt để hiểu rõ thực lực của đối phương.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #236


Báo Lỗi Truyện
Chương 236/482