Chương 235: Ma thú giằng co




"Thu hồi năng lượng xạ tuyến của ngươi lại đi!" Hai người Jonathan căn bản không dám tới gần Tiếu Ân, cho nên đứng ở xa kêu la.

Tiếu Ân nhìn tám đạo năng lượng xạ tuyến giống như tám cái xúc tu của bạch tuộc, liền cảm thấy đau đầu.

Mặc dù hắn có thể khống chế và sai bảo năng lượng xạ tuyến, nhưng phải làm thế nào để tán đi luồng năng lượng này, hắn cũng không nắm chắc.

Cúi đầu, não Tiếu Ân vận chuyển với tốc độ cao, Nhất Hào không ngừng phân tích và cung cấp các đáp án khác nhau cho Tiếu Ân.

Trong đó đáp án thứ nhất phù hợp với tâm ý của Tiếu Ân nhất.

Đáp án đó đề nghị Tiếu Ân áp súc lực lượng tinh thần, đem tám đạo năng lượng xạ tuyến ngưng tụ lại, biến thành tám khối năng lượng cầu nho nhỏ.

Cứ như vậy, chẳng khác nào năng lượng đó áp súc bên cạnh hắn, một khi đối địch với người khác, tuyệt đối có thể khiến địch nhân nhấm nháp uy năng to lớn của khối cầu này.

Ngay cả Scar cũng không dám tiếp xúc với năng lượng xạ tuyến, mặc dù ít đi vài phần linh tính, không cách nào phát huy được hiệu quả lớn nhất, nhưng uy lực có thể khiến bất cứ ai cũng phải rùng mình.

Tiếu Ân liếc nhìn Jonathan và Salt, hắn lập tức hủy bỏ ý nghĩ này, tìm một biện pháp đơn giản.

Nhất Hào cho hắn hai lựa chọn đơn giản, sử dụng lực lượng tinh thần thi triển Chấn Đãng Pháp, hóa giải uy năng cường đại của năng lượng xạ tuyến, chỉ cần năng lượng xạ tuyến không được bổ sung năng lượng, chỉ mất một lát là có thể giải quyết củ khoai lang nóng này.

Mặc dù trong lòng thầm hô đáng tiếc, nhưng Tiếu Ân phải sử dụng phương pháp này.

Từ từ, năng lượng dao động quanh người Tiếu Ân đang lộn xộn. Đó là di chứng của năng lượng vô chủ.

Nhưng loại năng lượng ấm áp này lại mang đến cảm giác vui vẻ cho người khác.

Trong lòng Tiếu Ân không hiểu chút nào. Năng lượng này rất ấm áp, nhưng một khi ngưng tụ thành năng lượng xạ tuyến lại trở nên cuồng bạo. Áp lực và sát khí khổng lồ, thậm chí còn hơn cả đám vong linh trên vong linh đảo.

Rốt cuộc, dưới sự cố gắng của Tiếu Ân, phần lớn năng lượng xạ tuyến đều khuếch tán ra ngoài. Tám đạo năng lượng xạ tuyến giờ chỉ như tám sợi tóc.

Song tới tình trạng này, dù Tiếu Ân chấn động thế nào, cũng không thể xua tan năng lượng xạ tuyến thể rắn này đi.

Thấy vẻ mặt nghi hoặc của Tiếu Ân, Jonathan cười khổ.

Nhóm ma đạo sỹ của bọn họ, ai cũng muốn khống chế năng lượng xạ tuyến, nhưng đến giờ chưa có ai thành công, nhưng sau khi người này xuất hiện, lại đoạt đi tám đạo năng lượng xạ tuyến, tất nhiên khiến bọn họ đố kỵ.

"Tiếu Ân các hạ, tám đạo năng lượng xạ tuyến này trải qua thời gian mấy vạn năm mới ngưng kết thành, đã đạt tới thực thể, không cách nào phá hủy được." Jonathan hâm mộ nói.

Tiếu Ân chớp đôi mắt, kinh ngạc hỏi: "Thế ta phải xử lý thế nào, chẳng lẽ phải cầm nó trong tay?"

"Tất nhiên không cần, ngài có thể đem nó vào vật phẩm trang sức không gian của mình, ta nghĩ dưới năng lực khống chế của ngài, sẽ không gặp phải vấn đề gì."

Tiếu Ân tự hỏi một chút, nhất thời tiếp thu ý kiến của hắn, nhưng hắn không bỏ nó vào vòng cổ không gian thiết thân của mình, mà bỏ nó vào một vật phẩm trang sức không gian mới tinh.

Mặc dù vòng cổ không gian không còn là vật phẩm trang sức không gian lớn nhất của hắn, nhưng nhiều năm gắn bó với hắn, hắn không muốn đổi cái mới. Có lẽ do hắn hoài niệm.

Ngẩng đầu lên, đón nhận ánh mắt hâm mộ của Jonathan.

Lão ma đạo sỹ xấu hổ cười nói: "Tiếu Ân các hạ, đạo năng lượng xạ tuyến đó do nguyên tố quang hệ áp súc thành, nếu ngày sau ngài muốn sử dụng, chỉ cần để nó hấp thu đủ nguyên tố quang hệ, là có thể khôi phục lại."

Tiếu Ân nghe xong, nhất thời vui mừng khôn xiết.

Hắn vốn đang cân nhắc, làm thế nào mới có thể phát huy tác dụng của thứ này, dù sao lãng phí đồ chơi cường đại như thế, ngay cả bản thân hắn cũng không thể tha thứ cho mình.

Cảm ơn Jonathan, ánh mắt của Tiếu Ân chuyển dời tới không gian thần bí trên tầng đỉnh.

Ở bên trong, mặc dù thiếu đi tám đạo năng lượng xạ tuyến, nhưng không ảnh hưởng gì tới không gian, năng lượng cuồng bạo vẫn cuồng bạo như cũ, tinh thạch trôi lơ lửng từ từ hấp thu năng lượng nguyên tố.

"Jonathan các hạ, xạ tuyến này bắt nguồn từ đâu?" Tiếu Ân tò mò hỏi.

"Mấy thứ này đều được lưu truyền từ vạn năm trước." Jonathan thở dài nói.

Trong lòng Tiếu Ân khẽ động, nhất thời đoán được một chút, sắc mặt hắn vui mừng nói: "Ngài nói, mấy thứ đó do mấy vị ngàn năm truyền kỳ liên thủ chế tạo?"

"Không sai!" Jonathan gật đầu nói: "Nếu như không phải mấy vị ngàn năm truyền kỳ chế tạo ra, sao nó lại có uy năng to lớn như thế?"

Đôi mắt của Tiếu Ân lóe sáng, đúng vậy, nếu như không do cao thủ bậc đó chế tạo, hơn nữa trải qua vài vạn năm ngưng tụ, tám đạo năng lượng xạ tuyến này không thể có uy năng cường đại như thế, ngay cả không gian cũng dễ dàng cắt đứt.

Mắt Tiếu Ân chỉ hơi tỏa sáng mà thôi, còn vẻ mặt không thay đổi gì cả.

Điều đó khiến hai vị ma đạo sỹ càng đánh giá Tiếu Ân cao hơn.

Ở độ tuổi trẻ như vậy đã sớm trở thành ma đạo sỹ, hơn nữa có được lợi khí có uy lực to lớn, vẫn bảo trì được sự bình tĩnh, quả nhiên không tầm thường.

Mang Tiếu Ân trở về tầng mười một, nhưng lúc này hai người không đề cập tới chuyện khảo hạch nữa, mà trực tiếp giao huy chương và ma pháp bào của công hội cho Tiếu Ân.

Nhìn ma pháp bào và huy chương thất tinh đại biểu cho ma đạo sỹ, trong lòng Tiếu Ân tràn ngập cảm xúc.

Thân thể hắn nhẹ nhàng run lên, mở ma pháp bào ra. Đây là kiện ma pháp bào đã trải qua xử lý, chẳng những phía trên có vài ma pháp, thậm chí có thể tự động điều chỉnh kích cỡ lớn nhỏ, và có tác dụng chống lại thời tiết khắc nghiệt ở ngoài.

Mặc ma pháp bào vào, góc áo còn thừa tự động thu lại, trở nên rất vừa vặn.

Nhẹ nhàng di chuyển, mặc thứ này vào tương đương với việc mang theo một chiếc máy điều hòa, có thể điều chỉnh nhiệt độ thích hợp với thời tiết bên ngoài.

Tất nhiên để làm được điều đó, Tiếu Ân phải tiêu hao lực lượng tinh thần, ma pháp bào chỉ là vật dẫn mà thôi.

Chỉ cần Tiếu Ân đồng ý, hắn có thể khiến mười thước xung quanh mình trở nên ấm áp.

Tháo huy chương nhất tinh ra, giao cho Jonathan, Tiếu Ân đeo huy chương thất tinh lên. Sắc mặt hơi biến đổi, Tiếu Ân phát hiện, huy chương này khác với huy chương nhất tinh.

Huy chương thất tinh không chỉ đại biểu cho thân phận ma đạo sỹ của hắn, hơn nữa trong đó còn khảm một vật phẩm kỳ dị. Vật phẩm đó thong thả hấp thu nguyên tố ma pháp ở xung quanh, nhưng Tiếu Ân không hiểu được công dụng của nó.

Jonathan cảm khái nói: "Tiếu Ân các hạ, ngài là ma đạo sỹ trẻ tuổi nhất của đại lục."

Tiếu Ân hơi cười, từ trước tới giờ hắn không để ý tới vấn đề trẻ tuổi.

Nhìn y bào và huy chương đặc biệt của mình, Tiếu Ân liền hỏi đối phương.

Quả nhiên, Jonathan cười cười nói: "Tiếu Ân các hạ, ma pháp bào được công hội dùng thảo dược ma pháp quý hiếm tạo ra, có năng lượng phòng ngự nhất định, lại có thể điều chỉnh nguyên tố năng lượng, đối với ma đạo sỹ mà nói, nó có thể giải quyết được nhiều việc nhỏ."

Tiếu Ân gật đầu một cái, chỗ tốt này hắn đã thử qua, quả thực rất tiện lợi.

"Còn huy chương ma pháp, trong đó có một khối ma hạch quang hệ, bình thường nó không ngừng hấp thu năng lượng trong không gian. Một khi bản thân ma đạo sỹ gặp phải nguy cơ, nó có thể bổ sung ma lực trong nháy mắt." Jonathan nghiêm túc nói: "Mặc dù năng lượng không nhiều, nhưng dù là bát tinh ma đạo sỹ, cũng có thể bổ sung được một nửa, trong lúc đối chiến, không nghi ngờ gì sẽ chiếm được nhiều tiện nghi."

Tiếu Ân nhất thời hiểu ra, tâm tư của hắn nghĩ tới việc Dida đại tát mãn truy đuổi ma đạo sỹ Rui Pike.

Có lẽ khiến Dida thất bại trong gang tấc không chỉ bởi Đông Lăng Ma Hổ, mà còn do sự đặc thù của huy chương ma pháp này.

Jonathan mở miệng giải thích mấy chỗ cần chú ý cho Tiếu Ân biết, khiến Tiếu Ân càng hiểu sâu về giá trị của hai kiện đồ vật này.

Cuối cùng, Jonathan mỉm cười hỏi: "Tiếu Ân các hạ, ngài là thất tinh ma đạo sỹ, ngài có hứng thú giữ chức vụ trong ma pháp công hội không?"

"Giữ chức?" Tiếu Ân kinh ngạc nói: "Ngài đùa ta sao? Ta là cung đình pháp sư của công quốc Louis, đồng thời là ngoại tộc trưởng lão của bộ tộc Nguyệt Tinh Linh đó."

"Không có vấn đề gì!" Jonathan hiền hòa nói: "Ngài gia nhập ma pháp công hội không xung đột gì với thân phận ở ngoài, hơn nữa chỉ thêm thân phận mà thôi, công hội không có yêu cầu gì với ma đạo sỹ."

Trong lòng Tiếu Ân động, nhưng hắn lập tức nghĩ đến, người trong ma pháp công hội không phải kẻ ngốc, sao lại làm chuyện ngốc nghếch này.

Lắc đầu, Tiếu Ân nghiêm mặt nói: "Xin lỗi, hiện giờ ta chưa muốn gia nhập ma pháp công hội, cho nên xin ngài tha thứ."

Khuôn mặt của Jonathan không biểu lộ vẻ tức giận gì cả, hắn cười thần bí nói: "Được rồi, tất cả theo ý của ngài."

Tiếu Ân mơ hồ ngứa đầu, trong lòng hắn không yên, có một loại dự cảm, người này sẽ không buông tha cho mình, chỉ là không biết Joanthan sẽ dùng thủ đoạn gì để mượn sức mình.

Nhẹ nhàng thở phào, Tiếu Ân đột nhiên nói: "Jonathan các hạ, lần này tới tổng công hội ma pháp, ngoài việc muốn khảo hạch thành ma đạo sỹ, ta còn một chuyện quan trọng muốn báo với các trưởng lão của công hội."

Jonathan nao nao, hắn thuận miệng nói: "Có chuyện gì, có thể nói qua cho ta nghe không?"

Nếu như lúc trước Tiếu Ân không biểu lộ thực lực của mình, Jonathan sẽ không hứng thú nghe chuyện của hắn, nhưng giờ phút này thái độ của Jonathan rất tốt, hơn nữa còn dùng giọng thương lượng để hỏi.

Tiếu Ân không chút do dự gật đầu nói: "Tất nhiên!"

Mặc dù biết rõ nơi này chỉ có ba người bọn họ, nhưng ánh mắt của Tiếu Ân vẫn dạo qua một vòng.

Thấy bộ dáng thần bí đó của Tiếu Ân, Jonathan và Salt cảm thấy tò mò.

Giảm âm thanh, Tiếu Ân trầm giọng nói: "Hai vị, ta phát hiện một thần tượng."

"Thần tượng?" Jonathan và Salt trao đổi ánh mắt với nhau, tưởng là chuyện gì, trên đại lục không thiếu thần tượng.

Tiếu Ân cười hắc hắc, nói từng chữ: "Trên thần tượng còn thần lực chưa tiêu tán."

"Cái gì?"

Lần này Jonathan và Salt không ngồi yên, bọn họ đồng thời tiến lên trước một bước, ánh mắt lấp lánh hữu thần nhìn Tiếu Ân, nếu như không phải kiêng kỵ thực lực của người trẻ tuổi này, chỉ sợ bọn họ đã động thủ.

Tiếu Ân giơ tay chặn lại, cười nói: "Hai vị trưởng lão, hai vị thấy giá trị của tin tức này thế nào?"

Jonathan trầm ngâm một chút, lập tức nói: "Giá trị liên thành, không thể ước lượng."

Sau đó hắn nói: "Tiếu Ân các hạ, xin chờ một chút, ta mới đại trưởng lão Scar tới."

Hai vị ma đạo sỹ không hoài nghi lời nói của Tiếu Ân, bởi vì bọn họ biết, Tiếu Ân khó có khả năng lừa ma pháp công hội, nếu không chắc chắn bị tất cả ma đạo sỹ của công hội nhớ nhung, chắc chắn ngày sau không còn an bình.

Một lát sau, lão ma pháp sư tóc bạc trắng cùng Jonathan tới tầng mười một.

Mặc dù lão ma pháp sư tới cũng không biểu hiện vẻ hỗn loạn gì, nhưng tóc trên đầu lão khẽ nhấp nhô, làm lộ tâm tình của lão.

"Tiếu Ân các hạ, tin tức của ngài khiến người khác sợ hãi." Scar đi thẳng vào vấn đề nói: "Công hội muốn mua tin tức này, không biết ngài có nguyện ý bỏ ra không."

Tiếu Ân cười ha ha, nói: "Tất nhiên, nếu như ta không bán, cũng không chạy tới đây, càng không khảo nghiệm ma đạo sỹ để lấy sự tín nhiệm của các vị."

Ba người Scar nhìn nhau cười khổ, nguyên vì nguyên nhân này nên Tiếu Ân mới tới khảo hạch ma đạo sỹ. Nếu không chắc hắn không muốn người khác biết.

Kỳ thực mặc dù Tiếu Ân tạo ra một ít sóng gió ở đế quốc Nặc Khả Đa, nhưng chút sóng gió đó không là gì đối với cả đại lục, giống như một hòn đá bỏ vào biển rộng, chỉ có thể khiến một số người chú ý mà thôi, không thể nào hấp dẫn ánh mắt của ma pháp công hội.

Cho nên tên của Tiếu Ân không được tầng lớp thượng tầng của công hội biết tới.

Trầm ngâm trong chốc lát, Scar nói: "Tiếu Ân các hạ, không biết ngài định trao đổi gì với chúng ta?"

Đôi mắt Tiếu Ân chuyển động nói: "Ta muốn một ít lục cấp pháp thuật đỉnh cao. Không biết ngài có thể cung cấp không?"

Scar nao nao, hắn kinh ngạc nhìn Tiếu Ân, hồ nghi hỏi: "Tiếu Ân các hạ, chẳng lẽ sư phụ của ngài không đem ma pháp cao cấp truyền cho ngài sao?"

Khóe miệng Tiếu Ân nhếch lên, hắn dùng ánh mắt vô tội nhìn đối phương, vô tâm thỉnh giáo: "Không, cao cấp ma pháp có đặc thù gì sao?"

Kỳ thực mặc dù sư phụ Maren của Tiếu Ân được sự trợ giúp của Hoàng Kim kết giới, đã thuận lợi tiến giai thành nhị tinh ma pháp sư.

Nhưng cấp bậc này không là gì đối với ma đạo sỹ, có thể nói lúc nào cũng có thể giẫm chết như giẫm một con kiến, cho nên ngay cả bản thân Maren cũng không có được ma pháp cao cấp.

Scar không chút do dự gật đầu đáp ứng nói: "Kỳ thực đối với ma đạo sỹ mà nói, ma pháp cao cấp chỉ để tham khảo mà thôi, nếu muốn ngày sau có thành tựu, không nên học quá nhiều ma pháp cao cấp mà phải tự mình mò mẫm con đường ma pháp của mình, như vậy mới nghiên cứu được pháp thuật thuộc về mình, hơn nữa mới nắm giữ được kết giới."

Sắc mặt của Tiếu Ân khẽ biến, hắn trầm giọng nói: "Ý của ngài là, nếu như ma đạo sỹ học nhiều ma pháp cao cấp thì tiền đồ ngày sau sẽ bất lợi."

Scar mỉm cười, tiểu tử này thực thông minh.

"Không sai, ma đạo sỹ sợ nhất là tự mãn với hiện tại, nếu ngay từ đầu học quá nhiều ma pháp, sẽ tạo ra chướng ngại đối với việc nghiên cứu kết giới."

Tiếu Ân cung kính đứng dậy, hắn thành khẩn cảm ơn.

Scar rất hài lòng, nói: "Ngươi phải nhớ kỹ, ma đạo sỹ cần phải có ma pháp riêng thuộc về mình, làm được như thế sẽ có tác dụng lớn trong việc nắm giữ kết giới."

Tiếu Ân lên tiếng, hắn hồi tưởng lại những ma đạo sỹ mà mình đã gặp và động thủ, trong lòng so sánh một chút.

Bao gồm cả Dida và mười hai quân vương đều có cấp bậc ma đạo sỹ, pháp thuật mà bọn họ thi triển ra, có rất ít ma pháp cố định

Phần lớn bọn họ đều sử dụng pháp thuật thích hợp với bản thân. Có lẽ những pháp thuật đó có uy lực kém một chút, nhưng không thể phủ nhận, khi bọn họ thi triển ma pháp này, mới là giây phút chói sáng, thậm chí so với ma pháp cố định còn khiến người khác rung động hơn.

Nghĩ thông suốt đạo lý này, đôi mắt Tiếu Ân sáng lên.

Hắn tiến giai thành ma đạo sỹ, rất tâm đắc đối với phương pháp chất chồng, hơn nữa kết hợp Ảo Thuật và không gian hệ ma pháp, hiện giờ chiếm được năng lượng xạ tuyến. Nếu kết hợp mấy thứ này với nhau, Tiếu Ân nắm chắc mình không kém bát tinh ma đạo sỹ.

Khóe mắt chuyển động, nhìn ba người Scar nhìn mình, sắc mặt Tiếu Ân hơi đỏ lên, vội vàng nói: "Scar các hạ, xin thứ lỗi, ta vừa rồi nhập tâm quá."

"Đó là chuyện tốt!" Scar thở dài nói: "Ta từng có tuổi trẻ, từng vui vẻ khi thực lực tăng lên."

Vẻ mặt Tiếu Ân vui mừng, gật đầu một cái, sau đó nói: "Scar các hạ, đa tạ ngài chỉ dạy!"

Hắn dừng lại một chút, dưới ánh mắt của đám người Scar, nói: "Đoạn thời gian trước, ta từng tới vong linh đảo."

Sắc mặt của đám người Scar đồng thời biến hóa.

"Khi ta tới vong linh đảo, thì nhìn thấy pháp sư của hắc quỷ đại lực đang điên cuồng săn bắt vong linh sinh vật cao cấp."

Tiếu Ân uyển chuyển kể lại chuyện trên vong linh đảo, trên cơ bản đó đều là sự thực. Tất nhiên những điểu mấu chốt, đặc biệt là quá trình giao thủ của hắc long vương và bán thần trượng, hắn che dấu đi.

Mặc dù giờ phút này, Tiếu Ân không cần kiêng kỵ ma pháp công hội như trước kia nữa, nhưng nhiều một chuyện không bằng ít một chuyện, đạo lý này hắn hiểu rất rõ.

Một lúc lâu sau, Tiếu Ân kể lại toàn bộ kinh nghiệm của mình, ba người Scar nhìn nhau, bọn họ đồng thời gật đầu.

Tiếu Ân kể xong, trong đó có dính dáng đến vài nhân vật.

Dù là mười hai quân vương trên vong linh đảo, hay Hoàng Kim vương Yidikalun, đều là những nhân vật mà người thường không thể nào biết được, cho nên bọn họ không hề hoài nghi lời nói của Tiếu Ân.

"Tiếu Ân các hạ, ngài đã cảm ứng qua thần tượng, vậy cảm giác của ngài như thế nào?" Sắc mặt Scar ngưng trọng hỏi.

"Rất mạnh!" Tiếu Ân thở dài một tiếng nói: "Đó là một cỗ khí tức cường đại khiến ta mất đi năng lực chống đỡ, đứng trước lực lượng đó, ta cảm thấy mình rất nhỏ bé."

Tiếu Ân tận lực nhớ lại cảm giác khi đó, kỳ thực mặc dù hắn cảm ứng được lực lượng của thần tượng, nhưng tuyệt đối không khoa trương như thế, nhưng nếu Tiếu Ân dùng kế dương đông kích tây thì phải nói nó lợi hại một chút.

Dù sao người có thể tiếp xúc với lực lượng của thần không có nhiều, hơn nữa lần đầu tiên tiếp xúc, đều có cùng cảm giác, cho nên Tiếu Ân không sợ có người nói mình nói dối.

Vẻ mặt của ba người Scar càng thêm ngưng trọng, bọn họ thoáng nhìn nhau, yên lặng gật đầu một cái, Jonathan nói: "Không sai, những gì người cảm ứng, quả thực là lực lượng của thần. Nhưng đáng tiếc là ngài không biết cường độ của nó."

Tiếu Ân tức giận lườm hắn nói: "Đối với ta mà nói, có thể xác định được lai lịch của lực lượng đã không tồi rồi, còn về phần cường độ, ta không hiểu."

Lúc này ba người Scar mới nhớ, Tiếu Ân là ma đạo sỹ chưa tới năm mươi tuổi.

Ở độ tuổi đó có thể nhận ra lực lượng của thần đã rất giỏi rồi, còn muốn phân chia cấp bậc, đúng là có chút ép buộc hắn.

Bởi vì theo tuổi tác của hắn, không thể nào có cơ hội tiếp xúc với lực lượng của thần nhiều.

Song bọn họ không biết, mặc dù Tiếu Ân trẻ tuổi, nhưng tiếp xúc với lực lượng của thần lại nhiều hơn bọn hắn.

Sở dĩ nói rất mơ hồ là để bọn họ chú ý mà thôi.

Scar khẽ gật đầu nói: "Tiếu Ân các hạ, cảm ơn ngài đã báo tin, ta phải thương nghị với các vị trưởng lão, xin người thứ lỗi."

Nhìn Scar vội vàng rời đi, Tiếu Ân mơ hồ đắc ý.

Ma pháp công hội có nhiều nhân tài, chỉ một góc nhỏ của bọn họ cũng cường đại hơn mười hai quân vương.

Vì thế nên có được tin tức này, bọn họ không thể nào buông tha được.

Lão hồ ly Dida, quả nhiên nhiều mưu kế.

※※※

Một lần nữa trở về tầng thứ năm, khi Tiếu Ân đẩy cửa bước vào, hắn thấy mắt của Linnuo và đám người Kim sáng lên.

Bọn họ nhìn ma pháp bào và huy chương thất tinh đại biểu cho thân phận ma đạo sỹ của Tiếu Ân, trong lòng mọi người tràn ngập vui mừng và hâm mộ.

Mặc dù trước đó bọn họ biết chắc Tiếu Ân có thể thuận lợi thông qua khảo hạch, nhưng khi Tiếu Ân thực sự thành công, bọn họ vẫn không thể khống chế tâm tình kích động của mình.

Tiếu Ân cười híp mắt, đảo qua người bọn họ, kỳ thực Tiếu Ân cũng rất hưng phấn khi thấy huy chương và ma pháp bào đại biểu cho thân phận đại ma pháp sư của đám người Kim.

"Sư phụ, chúc mừng người!" Sắc mặt của Kim mơ hồ đỏ lên, hắn hưng phấn nói.

Hơi gật đầu, tay vỗ mạnh bờ vai của hắn, trong lòng Tiếu Ân cũng khó che giấu được sự đắc ý của mình.

Hắn đột nhiên phát hiện, mình rất muốn gặp Juliana, hắn muốn Juliana chia sẻ niềm vui với mình.

Xoay người, hắn thi lễ với Jonathan và Salt nói: "Hai vị ma đạo sỹ tôn kính, đa tạ đã tiếp đãi."

Jonathan khéo hiểu lòng người cười nói: "Tiếu Ân các hạ, có phải ngài muốn quay lại công quốc Louis?"

"Tất nhiên!" Tiếu Ân không hề che giấu nói: "Chuyện ở đây đã xong, ta muốn gặp bằng hữu và thân nhân để chia sẻ niềm vui."

Jonathan hơi gật đầu: "Đúng vậy, lúc đầu khi chúng ta tiến giai thành ma đạo sỹ, cũng có ý nghĩ như thế. Tiếu Ân các hạ, chúc ngài thuận buồm xuôi gió."

Quả thực ma đạo sỹ đối với ma pháp sư mà nói là một cửa ải quan trọng. Nếu vượt qua cửa ải đó, sẽ có được danh vọng và địa vị, hơn hắn ngày xưa.

Cho nên mỗi một ma đạo sỹ đều có những lo lắng vướng bận.

Bởi vì thân phận ma đạo sỹ sẽ thay đổi rất nhiều chuyện.

Tiếu Ân muốn quay trở về, thông báo cho người nhà của mình, đó là chuyện hoàn toàn bình thường.

Từ biệt hai vị ma đạo sỹ, đám người Tiếu Ân tới đại sảnh của tầng một.

Lúc này mọi người trong đại sảnh dùng ánh mắt khác thường nhìn bọn họ, đặc biệt là tên nhị tinh ma pháp sư tiếp đãi bọn họ, càng kinh sợ, khom người đứng đợi.

Cho đến khi bọn họ rời đi xa, vị nhị tinh ma pháp sư này mới thở phào một hơi, từ từ đứng thẳng dậy.

Một ma đạo sỹ, năm đại ma pháp sư, trong đó có hai người cấp bậc ngũ tinh.

Có lẽ không ai đoán được kết quả này. Người ta có thế lực khổng lồ như thế, không thèm tới phân hội để khảo hạch mà tới tổng công hộ để khảo hạch, nhất thời bọn họ trở thành truyền thuyết trong câu chuyện của đám ma pháp sư.

Tất nhiên ngoài đám người Tiếu Ân, cũng không có đoàn người thứ hai tạo ra chấn động như thế này nữa.

Bọn họ rời khỏi đại sảnh, liền thấy hai chiếc xe ngựa ở trước cửa ma pháp công hội. Hơn nữa có một mã phu thỉnh thoảng nhìn về một hướng, khuôn mặt của hắn lộ vẻ ảo não.

Nhìn thấy đám người Tiếu Ân, mắt của tên mã phu trở nên sáng ngời nói: "Ma pháp sư tôn kính, các ngài có muốn tới xem đại chiến ma thú không, nếu muốn đi thì phải nhanh lên một chút."

Đám người Tiếu Ân nhìn nhau cười, bọn họ rất lịch duyệt, chỉ cần liếc mắt một cái là biết xa phu này muốn đi xem. Nhưng trong tòa thành này có quy định chặt chẽ, xa phu chờ ở ma pháp công hội không được phép thì không được rời đi, cho nên hắn chỉ có thể ngoan ngoãn đợi ở nơi này.

Tiếu Ân khẽ lắc đầu, hắn muốn nhanh nhìn thấy Juliana, làm gì còn thời gian đi xem đại chiến ma thú chứ. Hơn nữa hắn cũng không tin, giờ phút này có ma thú nào có thể so được với Hắc Toàn Phong hoặc tương đương với bát cấp ma thú.

Khuôn mặt của xa phu trở nên ảm đạm, nhưng hắn đã được huấn luyện, hơn nữa không dám tức giận với ma pháp sư, không thể làm gì khác đành cười trừ.

Tiếu Ân vung tay lên, đám người Kim leo lên hai chiếc xe ngựa.

Tên mã phu cung kính hỏi: "Ma pháp sư tôn kính, người muốn đi đâu?"

"Thành Đông Giao." Tiếu Ân thuận miệng nói, đó là nơi hẹn găp của bọn họ với Juliana.

Mã phu đang nao nao, vẻ mặt ảo não liền biến mất, hắn cao giọng trả lời một câu, sau đó vung roi ngựa, điều khiển xe ngựa chạy ra ngoài.

Tiếu Ân, Linnuo và Đức Lỗ Phu ngồi trên một xe ngựa, nhìn biểu hiện của xa phu khẽ lắc đầu.

Đột nhiên, trong lòng Tiếu Ân căng thẳng, trong đầu đột nhiên xuất hiện ý niệm đáng sợ.

Tên xa phu muốn xem đại chiến ma thú, mà mình nói muốn tới thành Đông Giao, hắn lập tức vui mừng như điên.

Chẳng lẽ đại chiến ma thú lại phát sinh ở thành Đông Giao.

Đôi mắt của Tiếu Ân trở lên sáng ngời, thân hình vừa động, đã tới trước xe ngựa. ánh mắt nhìn mã phu, hỏi: "Nói cho ta biết, đại chiến ma thú ở đâu?"

Mã phu bị dọa sợ, sự kính sợ và sợ hãi với ma pháp sư trong nhiều năm qua khiến sắc mắt hắn trở nên trắng bệch.

Tốt xấu gì lá gan của hắn cũng không nhỏ, nơm nớp lo sợ nói: "Thành… Đông Giao, tất nhiên là thành Đông Giao."

"Đại chiến ma thú gì?"

"Không biết, nghe nói có hai đầu ma thú tới từ bên ngoài, rất nhiều ma pháp sư tôn kính đã vội vã tới đó." Hắn suy nghĩ một chút, dường như nhớ ra nội dung mới, vội vàng bổ sung nói: "Nghe nói trong đó có một con ma thú biến dị hiếm thấy. Con ma thú còn lại là bát cấp ma thú tới từ đại lục phương nam."

Sắc mặt Tiếu Ân chợt đen lại. Hắn hung hăng mắng một tiếng, nói với những người chưa biết biến cố trong xe ngựa: "Các ngươi từ từ tới, ta tới trước gặp Juliana."

Nói xong, thân hình của Tiếu Ân bay lên không trung, sau đó giống như thiểm điện bay về thành Đông Giao.

Lúc này hai người Linnuo mới từ trong mộng tỉnh lại, nhưng bọn họ nhớ trong thành Yamaniya, ngoài ma đạo sỹ ra những người khác không được phép phi hành, cho nên chỉ biết thúc giục xa phu, bảo hắn dùng tốc độ nhanh nhất để tới đó.

Tiếu Ân ở giữa không trung, trong lòng tràn ngập lửa giận.

Nghe giọng nói của mã phu, Tiếu Ân biết, chắc chắn Hắc Toàn Phong xảy ra biến cố, nên mới ẩu đả với ma thú cường đại.

Nhưng đến tột cùng xảy ra chuyện gì, Tiếu Ân cũng không biết, nhưng có thể khẳng định, nếu như Hắc Toàn Phong phát sinh xung đột với bát cấp ma thú của đại lục phương nam, như vậy những người đó sẽ không ra tay ngăn cản.

Bởi vì dù là Hắc Toàn Phong hay bát cấp ma thú, đều không phải là tài sản của ma pháp công hội, nếu cả hai lưỡng bại câu thương mới hợp với ý của bọn họ.

Tiếu Ân dùng toàn bộ lực lượng tinh thần, dùng tốc độ nhanh nhất bay về thành Đông Giao, tốc độ cực nhanh hai cỗ xe ngựa không thể so được.

Chẳng qua chỉ mất một ít công phu, Tiếu Ân đã tới thành Đông Giao, hắn đã cảm nhận được khí tức cường đại của hai đầu ma thú, dường như chúng rất kiêng kỵ nhau.

Trong đó có một con là ma sủng của Tiếu Ân, Hắc Toàn Phong.

Ngày thường nó vốn không lo không nghĩ, vậy mà hiện giờ ánh mắt của nó rất chăm chú.

Ma thú đối diện với nó là một con cự viên, trên người nó có sáu chi, ngoài hai chân ra còn bốn cánh tay, phân bố ở hai sườn. Thân cự viên cao ba thước, nhưng khi quỳ dưới đất không kém Hắc Toàn Phong nhiều, nhưng khí thế của nó rất mạnh, không hề thua kém Hắc Toàn Phong. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Tiếu Ân chỉ hơi cảm ứng một chút, đã biết nó là bát cấp ma thú.

Mặc dù chỉ mới giằng co với nhau, nhưng khí tức cường đại của chúng đã va chạm với nhau, khiến mọi người kinh hãi.

Xa xa có mấy ngàn người chạy tới xem.

Những người này rất có kinh nghiệm, các khoảng cách giằng co giữa hai ma thú rất dài, có thể nói là sẽ không xảy ra chuyên ngoài ý muốn, chắc chắn không dính phải tai ương.

Phía trước hai ma thú, Juliana ngẩng đầu đứng, mặc dù nàng mang mặt nạ tinh linh, che lấp đi dung nhan tuyệt thế nhưng trên người nàng có một cỗ khí chất khác thường, khiến người khác không dám khinh thường.

Đứng phía trước với nàng, có mấy người, nhưng hoàn hảo, song phương chưa xung đột với nhau.

Thân hình Tiếu Ân như điện, giống như lưu tinh xẹt qua bầu trời, tiếng xé gió vang lên, khí thế mênh mông khiến mọi người sợ hãi than.

Một lát sau, Tiếu Ân đã tới bên người Juliana.

"Juliana làm sao vậy?" Tiếu Ân không e dè kéo bàn tay nhỏ của Juliana, quan tâm hỏi.

Juliana cười ngọt ngào với hắn, khóe mắt lộ ra vẻ phong tình khiến Tiếu Ân cảm thấy ấm áp.

Đột nhiên Tiếu Ân cảm ứng được phía trước truyền đến vài đạo xạ tuyến nóng rực, hắn hơi sửng sốt, quay đầu nhìn lại thì thấy ba người đang giằng co với Juliana nhìn mình chằm chằm, dường như muốn nuốt sống mình.

Trong lòng Tiếu Ân cảm thán, vừa nhìn đã biết ba người này bị từ trường thiên hồ của Juliana mê hoặc.

Mặc dù diện mạo của Juliana bị mặt nạ tinh linh thay đổi, nhưng độ hấp dẫn vẫn không kém trước kia, lực hấp dẫn của nàng vẫn mạnh mẽ!

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #235


Báo Lỗi Truyện
Chương 235/482