Chương 234: Cắt không gian




"Dừng lại!" Sắc mặt Jonathan trắng bệch kêu lên.

Nếu như không phải hắn bó tay với xạ tuyến, chỉ sợ đã sớm đuổi tinh thần ý thức của Tiếu Ân ra ngoài.

Tiếu Ân kinh ngạc quay đầu lại, sắc mặt của hắn trở nên khó coi. Bởi vì hắn nhìn thấy hơn hai mươi người, những người này vây hắn vào giữa, sắc mặt của mỗi người lóe ra sát khí sắc bén, dường như Tiếu Ân thiếu nợ bọn họ.

Toàn bộ lực chú ý của Tiếu Ân và Nhất Hào đều tập trung vào không gian thần bí, không rảnh để chú ý tình cảnh bên ngoài.

Cho đến lúc này, Jonathan điên cuồng kêu gào, hắn mới phát hiện tình huống của bản thân mình.

Chẳng qua chỉ hơi cảm ứng một chút, Tiếu Ân liền biết, những người ở nơi này, không có người nào dễ đối phó, ma lực của bọn họ rất cường đại, ai cũng trên mình.

Nhất thời, cảm giác nguy hiểm xuất hiện trong lòng Tiếu Ân.

Dù là ai, bị hơn hai mươi ma đạo sỹ vây quanh, chỉ sợ đều không có cảm giác an toàn, hơn nữa nhìn bộ dáng của những người này, chỉ hận không lột da rút gân mình thôi.

Vì quá sợ hãi nên Tiếu Ân lập tức làm một chuyện chính xác.

Lực lượng tinh thần của hắn có hơn một nửa bị biến dị, hơn nữa còn dung hợp với tám đạo năng lượng xạ tuyến trong không gian thần bí.

Giờ phút này, lực lượng tinh thần của hắn hòa thành một thể với tám đạo năng lượng xạ tuyến, cho nên hắn dứt khoát đem tám đạo xạ tuyến thần bí ra khỏi không gian thần bí.

Xạ tuyến thần bí đứng độc lập trong không gian, căn bản không rời khỏi phạm vi của mình. Nhưng khi kết hợp với tinh thần ý thức của Tiếu Ân, lại hình thành nên một loại vật chất khác, cứ như thế ung dung thoải mái đột phá hạn chế không gian, bị Tiếu Ân mang tám đạo ra ngoài.

"Hô…" Mấy tiếng động kỳ dị vang lên. Năng lượng xạ tuyến bắt đầu nhảy múa quanh người Tiếu Ân. Giờ phút này Tiếu Ân không khác gì con bạch tuộc có tám cái xúc tu, chỉ bất quá tám cái xúc tu này dài hơn thân thể gấp ba lần.

Mỗi một đầu năng lượng xạ tuyến thoát khỏi hạn chế không gian, đều tự động dài thành năm thước, theo tâm ý của Tiếu Ân biến thành xúc tu.

Có tám cái xúc tu này phòng hộ, Tiếu Ân mới cảm thấy an toàn một chút.

Song ngoài dự đoán của Tiếu Ân, hơn hai mươi người này vốn hùng hổ, dường như muốn trực tiếp phân thây hắn nhưng khi thấy hắn rút năng lượng xạ tuyến ra khỏi không gian thần bí, liền lập tức trở nên nhốn nháo, tìm nơi để chạy trốn.

Hơn hai mươi ma đạo sỹ trong nháy mắt dùng những thủ đoạn khác nhau để chạy trốn. Thậm chí nửa thân thể đã rời khỏi tầng đỉnh, lúc nào cũng có ý niệm chạy trốn.

Lần này tới lượt Tiếu Ân cứng miệng, hắn liếc mắt nhìn tám cái xúc tu bạch tuộc quanh người mình có chứa năng lượng xạ tuyến, hắn không nghĩ ra, tại sao những người này lại sợ thứ này như thế.

Xa xa, tất cả ma đạo sỹ đều cẩn thận nhìn Tiếu Ân, trong mắt bọn họ xuất hiện tâm tình dao động kịch liệt.

Đối với những người đứng đầu trên đỉnh kim tự tháp, rất hiếm khi bọn họ bộc lộ tâm tình này.

Khóe miệng Tiếu Ân nhếch lên, trong lòng hắn âm thầm kêu khổ.

Mặc dù hắn nắm giữ được tám đạo năng lượng xạ tuyến, nhưng nói thực, đối mặt với hơn hai mươi ma đạo sỹ, hắn tự biết người biết mình. Biết mình không thể nào thoát khỏi sự vây công của những người này, cho nên trong lòng hắn rối bời. Hắn dùng toàn lực để khống chế tám đạo năng lượng xạ tuyến, ít nhất có thể gây áp lực cho những cường giả đứng đầu.

Có lẽ cử động của Tiếu Ân khiến bọn họ thoáng yên tâm một chút, những ma pháp sư vây quanh Tiếu Ân trao đổi ánh mắt với nhau, trong nháy mắt đạt thành hiệp nghị.

Lông mày của Tiếu Ân hơi cau lại, hắn rõ ràng cảm ứng được sự kiêng kỵ của những người này đối với mình, hơn nữa còn có chút địch ý.

Hắn thậm chí rõ, sở dĩ những người này có địch ý là do hắn liên hợp với Nhất Hào, lấy năng lượng xạ tuyến ra khỏi không gian thần bí.

Trong lòng Tiếu Ân cười khổ, nếu như vì nguyên nhân này mà kết tử thù với những cao thủ đứng đầu của ma pháp công hội, mới là chuyện oan ức nhất thiên hạ.

Nhưng trong tình huống này, Tiếu Ân chỉ biết duy trì nguyên trạng, nếu hắn vứt bỏ tám đạo năng lượng xạ tuyến này đi, như vậy sẽ không đảm bảo được an toàn trước đám người này.

Nhìn một vòng, ánh mắt của Tiếu Ân nhìn Jonathan, lãnh đạm nói: "Joanthan các hạ, ngài làm vậy là có ý gì?"

Vẻ mặt của Jonathan trở nên căng thẳng, hắn trầm giọng nói: "Tiếu Ân các hạ, xin thứ lỗi, nhưng ta có thể cam đoan, chúng ta không có ác ý."

Ánh mắt của Tiếu Ân nhìn hơn hai mươi vị ma đạo sỹ, nếu như không có ác ý, những người này mở to mắt vây quanh mình làm gì. Sự thực rõ ràng như vậy, chỉ sợ kẻ ngu cũng không tin.

Nhưng Tiếu Ân không phản bác ngay, cẩn thận hỏi: "Nếu ngài không có ác ý, tại sao lại có nhiều người tụ tập như thế này?"

Jonathan đang định trả lời thì một lão già râu tóc bạc trắng đột nhiên tiến lên hỏi: "Joanthan, vị này là ai?"

Jonathan lập tức cung kính nói: "Vị này vừa mới tới ma pháp công hội, yêu cầu khảo nghiệm cấp bậc ma đạo sỹ."

Dừng một chút, Jonathan do dự một chút, nói: "Lần này hắn mang theo năm đệ tử, trong năm đệ tử của hắn thì có ba người đạt tới cảnh giới tứ tinh đại ma pháp sư, hai người đạt cảnh giới ngũ tinh đại ma pháp sư, hơn nữa trừ một người ra, bốn người còn lại đều nắm giữ ma pháp đặc thù."

Mỗi câu nói của Jonathan đều khiến ánh mắt mọi người biến hóa, khi hắn nói xong, cả tầng đỉnh yên lặng lại.

Ánh mắt mọi người nhìn Tiếu Ân có chút không hiểu, nhưng có thể khẳng định là địch ý và sự nghi ngờ đối với hắn đã giảm đi nhiều, hơn nữa trong mắt lão già lộ ra tia thưởng thức.

Tiếu Ân biết thái độ của mọi người đã thay đổi, tảng đá trong lòng như gỡ được một nửa.

"Không tồi, tuổi trẻ như vậy đã đạt tới cảnh giới ma đạo sỹ, hơn nữa còn dạy ra năm tên đệ tử có cảnh giới đại ma pháp sư, rất giỏi!" Lão già tóc bạc hài lòng nói.

Giọng nói của lão vang lên, hào khí trong không gian vốn khẩn trương liền tiêu tán đi một chút.

Trong lòng Tiếu Ân rùng mình, có thể bằng lời nói mà tạo ra uy lực như thế, chắc chắn địa vị của lão già này rất cao.

Trên thực tế, lão già này khiến Tiếu Ân có cảm giác nguy hiểm, dù Dida đại tát mãn và Yidikalun chưa chắc đã bằng lão già này.

Nếu như nói có người nào có khí thế trên hoặc sánh vai với lão già này, thì chỉ có vu yêu quân vương Pohl Walde, người đứng đầu mười hai quân vương và hai vị trưởng lão của bộ tộc hắc long mà thôi.

Còn về hắc long vương, căn bản hai người không cùng cấp bậc. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Tiếu Ân ưỡn thẳng ngực, chăm chú nhìn lão nhân, khom người nói: "Đa tạ ngài tán thưởng!"

Lão nhân hơi cười, ngón tay chỉ vào năng lượng màu bạc lượn quanh người Tiếu Ân, nhất thời khiến Tiếu Ân có cảm giác bị nhìn thấu.

Cảm giác này không hề xa lạ, bởi vì Lăng Bạch Thạch từng thi triển chiêu thức đó, dường như đó là loại mật thuật dùng để phân biệt tuổi tác. Chỉ là Tiếu Ân chưa từng học qua mà thôi.

Khi lão nhân thi triển mật thuật, vẫn dùng ánh mắt hiền lành nhìn Tiếu Ân, song khi lão thi triển xong, khuôn mặt tươi cười liền biến mất.

Khuôn mặt của lão tràn ngập kinh ngạc, từ từ ánh mắt của lão trở nên khó tin.

Ngẩng đầu lên, ánh mắt của lão chăm chú nhìn Tiếu Ân, trong miệng nói thầm, cũng không ai nghe được lão nói gì.

Đám ma đạo sỹ nhìn nhau.

Tiếu Ân không biết lai lịch của lão ma pháp sư này, nhưng các trưởng lão của tổng công hội ma pháp thì biết rất rõ.

Lão nhân gia được xưng là một trong ba người hùng mạnh nhất của ma pháp công hội, trên khắp đại lục cũng được xưng là mười nhân vật đứng đầu.

Song dù là lão nhân trác tuyệt như thế, vẫn biểu hiện sự thất thố trước mặt Tiếu Ân, khiến người khác có cảm giác khó tin.

Ít nhất, biểu hiện của lão ma pháp sư khiến bọn họ rung động, không dưới chuyện Tiếu Ân nắm giữ năng lượng xạ tuyến thần bí.

Một lúc lâu sau, vẻ mặt của lão ma pháp sư khôi phục lại như bình thường, nhưng ánh mắt của lão nhìn Tiếu Ân có thêm sự cổ quái.

Hít sâu một hơi, lão ma pháp sư nhẹ giọng nói: "Rất giỏi, chưa tới năm mươi tuổi, thực là thần kỳ!"

Câu nói này không khác gì tiếng sét đánh, giây phút này, đám ma đạo sỹ ở bên cạnh mới hiểu, tại sao lão nhân gia lại thất thố.

Chưa tới năm mươi tuổi đã là ma đạo sỹ? Mà còn bồi dưỡng ra năm đại ma pháp sư. Hơn nữa còn là người đầu tiên trong mấy vạn năm qua nắm giữ năng lượng xạ tuyến.

Trong khoảng thời gian ngắn, cả tầng đỉnh chìm trong yên lặng, cho dù là người dẫn Tiếu Ân tới đây, Jonathan và Salt cũng há hốc mồm, dùng ánh mắt như nhìn động vật quý hiếm nhìn Tiếu Ân.

Điều đầu tiên mà bọn họ nghĩ đến, đó là hoài nghi lão ma pháp sư làm phép sai, sau đó có năm ma pháp sư làm động tác này, Tiếu Ân có thể linh mẫn phát hiện ra quanh người hắn có năm đạo năng lượng dao động.

Nếu như trong tình huống bình thường, động tác của năm tên ma pháp sư này sẽ khiêu khích uy tín của lão ma pháp sư tóc bạc.

Nhưng giây phút này, tất cả mọi người đều quên vấn đề này, thậm chị lão già tóc bạc cũng im lặng chờ đợi, có lẽ trong lòng lão, cũng hy vọng mình nhiều tuổi nên hoa mắt.

Thời gian phảng phất trôi qua, tất cả mọi người lẳng lặng chờ đợi.

Song một lát sau, vẻ mặt của năm tên ma đạo sỹ hơi co lại, bọn họ im lặng gật đầu.

Tẩng đỉnh phát ra những tiếng thở dài, lồng ngực của mỗi cá nhân phát ra những tiếng thở buồn bực.

Một người có thể sai lầm, nhưng sáu người cùng kiểm nghiệm thì khả năng sai lầm có thể tính bằng con số không.

Giờ phút này dù trong lòng bọn họ không thừa nhận nhưng lý trí của ma đạo sỹ buộc họ phải tin vào sự thực này.

"Ngươi… Không ngờ ngươi chưa tới năm mươi!" Jonathan cảm khái nói.

Tiếu Ân vuốt mũi, xấu hổ cười.

Hắn hiểu được, ma pháp kiểm tra này không biết được tuổi tác chính thức của người khác, đại khái lấy năm mươi tuổi làm mốc.

Nếu hắn nói cho bọn họ biết sự thực, mình còn chưa tới hai mươi lăm tuổi thì hắn không biết đám ma đạo sỹ này có nhảy lầu không.

Tất nhiên dù ma đạo sỹ có nhảy lầu, thì xác suất bị thương có thể nói bằng không.

Lão ma pháp sư tóc bạc thở dài một hơi, cũng không biết lão cảm khái gì.

Rốt cuộc, lão ma đạo sỹ trầm giọng nói: "Jonathan, vị ma đạo sỹ trẻ tuổi này tên là gì?"

Jonathan vội vàng nói: "Vị này đến từ công quốc Louis, là một nhánh của đế quốc Nặc Khả Đa, pháp sư cung đình, Tiếu Ân các hạ."

"Louis công quốc?" Đám ma đạo sỹ vắt óc suy nghĩ, nhưng không có người nào từng nghe qua tên của công quốc này.

Trong lòng Tiếu Ân đổ mồ hôi, thế mới biết, trong mắt cường giả chân chính, công quốc Louis chả được tính là gì.

Nghĩ tới đây, trong lòng hắn có chút không thoải mái.

Dù sao Tiếu Ân cũng coi mình là công dân của công quốc Louis, tự nhiên cảm thấy phẫn nộ.

Nhưng Tiếu Ân cũng hiểu, không thể trách bọn họ, bởi vì bọn họ là những cường giả đứng đầu, chứ không phải chính khách, bọn họ không biết công quốc Louis cũng đúng, giống như một người trên trái đất, làm sao biết được những bộ lạc vô danh trên trái đất.

"Được rồi, pháp sư trẻ tuổi tới từ công quốc Louis, người muốn khảo hạch thành ma đạo sỹ sao?" Lão ma đạo sỹ tóc bạc nói.

"Đúng!"

"Ừ, tên của ta là Scar, là ma đạo sỹ của công hội, có thể khảo nghiệm ngươi."

"Đa tạ Scar các hạ!" Tiếu Ân thản nhiên nói.

Đột nhiên, một vị ma đạo sỹ ngẩng đầu lên, hắn trầm giọng nói: "Ta nhớ ra rồi, Tiếu Ân!"

Ánh mắt của mọi người nhất thời nhìn về phía vị ma đạo sỹ đó, Tiếu Ân cũng không ngoại lệ, hơn nữa hắn phát hiện vị ma đạo sỹ này có đôi tai nhọn hoắt, dung mạo của hắn quá mức thanh tú, tràn ngập khí tức tao nhã.

Khí chất này, Tiếu Ân từng thấy qua trên người tinh linh, cho nên hắn khẳng định, người này là một vị tinh linh ma đạo sỹ.

"Tiếu Ân không chỉ là ma pháp sư của công quốc Louis, còn là ngoại tộc trưởng lão của bộ tộc Nguyệt Tinh Linh." Vị tinh linh đó nói.

"Ngoại tộc trưởng lão?" Lúc này mọi người mới kinh ngạc.

Bộ tộc Nguyệt Tinh Linh rất tự mãn với chủng tộc của mình, lần này lại đột nhiên xuất hiện một vị ngoại tộc trưởng lão, thực khiến mọi người thất kinh.

Mi tâm của Tiếu Ân hơi nhíu lại, hỏi: "Ma đạo sỹ các hạ, chẳng qua đó chỉ là hư danh mà thôi, thậm chí ta còn chưa tới bộ tộc Nguyệt Tinh Linh."

Tên tinh linh ma đạo sỹ liếc mắt nhìn Tiếu Ân, khóe miệng của hắn hơi nhếch lên, nhưng cũng không nói gì, song chính vẻ mặt đó lại càng khiến Tiếu Ân không đoán được ý định của hắn, trời mới biết người này có quan hệ gì với bộ tộc Nguyệt Tinh Linh, nhưng có thể biết mình là ngoại tộc trưởng lão, chắc chắn quan hệ không kém.

"Được rồi, ta hiểu rồi!" Scar hơi vung tay lên, tên tinh linh ma đạo sỹ cung kính rời đi.

Tiếu Ân hiếu kỳ, tinh linh cho hắn ấn tượng của sự kiêu ngạo và cố chấp, từ thái độ của vị tinh linh ma đạo sỹ này, có thể thấy Scar là một nhân vật quyền thế trong ma pháp công hội.

"Tiếu Ân các hạ, mới vừa rồi ngài làm thế nào khống chế được năng lượng xạ tuyến?" Scar hỏi.

Những lời này vừa nói ra, hiện trường nhất thời yên tĩnh, đông đảo ma pháp sư dựng lỗ tai của mình lên, đặc biệt vị tinh linh trưởng lão lại càng hơn xa mọi người.

Tiếu Ân nhìn tám đạo năng lượng xạ tuyến ôn thuận quấn quanh người mình, trong lòng nở nụ cười khổ.

Có thể thu phục thứ này, kỳ thực là dựa vào bộ tư liệu của Nhất Hào có chưa tri thức về quang học. Dựa vào bộ tư liệu khổng lồ đó, Nhất Hào mới có thể đổi khoa học kỹ thuật thành ma pháp, hơn nữa còn khống chế được năng lượng xạ tuyến.

Nói ra thì đơn giản, nhưng muốn giải thích với bọn họ, chỉ sợ mấy ngày mấy đêm cũng không xong.

Khe khẽ thở dài, Tiếu Ân nhún vai nói: "Các vị ma đạo sỹ, ta chỉ điều chỉnh tinh thần ý thức phù hợp với tần suất của năng lượng xạ tuyến mà thôi, song mấy thứ này giống như ruồi bọ, ngay cả ta cũng không thoát được."

Sắc mặt của đông đảo ma pháp sư đại biến, đem lực lượng tinh thần của mình điều chỉnh cùng với tần suất của xạ tuyến, một câu nói chứa bao nhiêu khó khăn, nghe quá rợn người.

Mặc dù tất cả những người ở đây đều là siêu cấp cao thủ, nhưng không ai dám nói mình có thể làm được điều này.

Scar do dự một chút, hỏi: "Làm thế nào ngươi điều chỉnh được tần suất của lực lượng tinh thần?"

"Rất đơn giản!" Tiếu Ân tùy ý nói: "Chỉ cần nghĩ phải điều chỉnh là điều chỉnh được."

Rất nhiều ma đạo sỹ lộ vẻ mặt xem thường, nói những lời này ra quả thực khiến người khác khó lòng tiếp nhận.

Trong mắt Scar lộ ra vẻ hoảng hốt, sau đó dở khóc dở cười hỏi: "Chẳng lẽ ngươi có thể tùy ý điều chỉnh tần suất ma lực của mình?"

Tiếu Ân mở to đôi mắt vô tội, gật đầu nói: "Đúng vậy, mặc dù có chút khó khăn, nhưng vẫn miễn cưỡng làm được."

Kỳ thực nếu chỉ có một mình Tiếu Ân thì đến chết hắn cũng không làm được, nhưng kết hợp với Nhất Hào, kết quả lại khác.

Những tiếng thở dài lần lượt vang lên, ánh mắt của những người này nhìn Tiếu Ân tràn ngập vẻ quái dị.

Môi của Scar run lên một chút, hai mắt ngưng tụ lại, một cỗ lực lượng cường đại vô hình vô tướng dựng quanh người Tiếu Ân.

Sắc mặt của Tiếu Ân cũng hơi đổi, loại lực lượng này hắn không hề xa lạ. Đó là lực lượng kết giới thuộc quyền sở hữu của cường giả bát tinh trở lên.

Nếu như người khác ở trong kết giới, chắc chắn sẽ bị tấn công, bởi vì chiến đấu trong kết giới là một cơn ác mộng khó quên.

Nhưng Tiếu Ân không hề quan tâm, bởi vì kết giới mang tới áp lực rất nhỏ cho hắn, thực sự quá nhỏ, căn bản không khiến hắn cảm thấy có áp lực.

Đừng quên trên vong linh đảo, hắn thừa nhận tám tầng kết giới mà chẳng bị sao cả.

Tinh thần ý thức thoáng khuếch tán một chút, lập tức Tiếu Ân hiểu được, đây là kết giới do ma đạo sỹ tóc bạc tạo thành.

Hừ lạnh một tiếng, ma pháp nguyên tố ở xung quanh điên cuồng hướng về phía người Tiếu Ân.

Giờ phút này, Tiếu Ân dùng thời gian ngắn nhất để áp súc ra ngọn lửa siêu cường khiến cả hắc long vương cũng phải kiêng kỵ.

Nếu có thứ này, cho dù không thể đánh nát kết giới của đối phương, nhưng để thoát vây thì không có vấn đề gì.

Song ánh mắt xoay chuyển, Tiếu Ân ngoài ý muốn nhìn tám đạo năng lượng xạ tuyến vờn quanh người mình, trong lòng hắn khẽ động, những người này rất kiêng kỵ thứ này, đặc biệt lúc đầu khi hắn lấy nó ra, những người này như gặp phải đại địch.

Bởi vậy có thể thấy được, đồ chơi này có chút hiệu quả.

Hắn vừa nghĩ tới đây, tám cái xúc tu bắt đầu không an phận. "Ba" một tiếng, chúng điên cuồng giãy dụa quanh người Tiếu Ân.

Một giây sau, mọi người cứng miệng lại.

Xạ tuyến thần bí giống như có tác dụng cắt đứt không gian, hễ nơi bị nó đi qua, kể cả kết giới do Scar thi triển ra cũng giống như băng tan vào nước, trong phút chốt tan biến.

Vẻ mặt của các ma đạo sỹ trở nên khó coi, Tiếu Ân sử dụng thủ đoạn này khiến kết giới của Scar không có đất dụng võ.

Hai mắt của Tiếu Ân mơ hồ tỏa sáng, cho tới bây giờ, hắn không nghĩ tới tác dụng rợn người như thế này của năng lượng xạ tuyến.

Đặc biệt cảm giác khi cắt đứt không gian, cảm giác này khiến hắn lưu luyến không quên, thậm chí có chút si mê. Đây là hệ ma pháp gì? Sao lại có uy lực cường đại như vậy? Vật ở trong không gian thần bí là thứ gì?

Liên tiếp những vấn đề xuất hiện trong lòng Tiếu Ân, nhìn sắc mặt khó coi của đám ma đạo sỹ, trong lòng hắn xuất hiện cảm giác hưng phấn và tự hào.

"Ai…" Scar thở dài một tiếng, xoay người rời đi, từ từ, hơn hai mươi ma đạo sỹ cũng rời đi, chỉ còn lại hai người Jonathan và Salt.

Tiếu Ân gãi đầu, không hiểu ý của bọn họ, cẩn thận hỏi: "Hai vị, khi nào thì khảo hạch của ta bắt đầu?"

Jonathan và Salt dùng ánh mắt kỳ dị nhìn hắn, bọn họ đồng thanh nói: "Ngươi cần phải khảo hạch sao?"

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #234


Báo Lỗi Truyện
Chương 234/482