Chương 230: Ma pháp tổng công hội




Đột nhiên, giọng nói của Linnuo truyền tới: "Khảo hạch ma đạo sỹ là do ba tới năm ma đạo sỹ phụ trách."

Dừng một chút, hắn tiếp tục nói: "Đó là quy củ mấy ngàn năm qua, nhưng căn cứ theo lịch sử ma pháp, vạn năm trước, khảo hạch ma đạo sỹ đều do ngàn năm truyền kỳ phụ trách."

Đám người Tiếu Ân quay đầu lại, chỉ thấy Linnuo nói xong lại cúi đầu, khuôn mặt của hắn không có chút biến hóa, dường như đang tự hỏi gì đó.

Mấy người đều nhẹ nhàng lắc đầu, người này quá si mê chế tạo ma pháp trượng. Nhưng phương pháp tiến giai thành ma đạo sỹ, chỉ sợ chỉ có vị lục tinh đại ma pháp sư mới có thể hỏi thăm.

Trong lòng đột nhiên xuất hiện một vấn đề, Tiếu Ân hỏi: "Đại ma pháp sư Jennifer, trong công hội có mấy vị ma đạo sỹ?"

"Mấy vị?" Vẻ mặt của Jennifer biểu lộ sự khó tin nói: "Ma pháp công hội ở thành Hollywood chỉ có một vị ma đạo sỹ thường trú, nhưng rất xin lỗi, vận khí của các ngươi không tốt, vị ma đạo sỹ đó đã hoàn thành thời gian mười năm trú đóng ở đây, đã quay về tổng bộ, còn vị ma đạo sỹ các hạ mới chưa tới."

Suy nghĩ một chút, Jennifer thương lượng với Kim: "Ta có thể lập tức thông tri tới tổng bộ công hội, chỉ cần mất một ngày, sẽ có ma đạo sỹ tới đây chủ trì khảo hạch cho các ngươi, mọi người thấy thế nào?"

Kim quay đầu, nhìn về phía Tiếu Ân, đợi chủ ý của hắn.

Tiếu Ân khẽ lắc đầu, chỉ có một ma đạo sỹ tới, điều đó chẳng phải nói mình không thể tiến giai sao.

Thấy động tác của Tiếu Ân, Kim lập tức từ chối.

Jennifer cần thận nhìn về phía Tiếu Ân, lúc này nàng mới hiểu, nguyên Tiếu Ân mới là người làm chủ.

Trầm ngâm trong chốc lát, Tiếu Ân dò hỏi: "Jennifer các hạ, chúng ta muốn sử dụng truyền tống trận của công hội, xin người cho phép."

"Tất nhiên!" Jennifer không chút do dự nói: "Tất cả ma pháp sư đều có thể sử dụng truyền tống trận công lập. Đây là tôn chỉ cao nhất của ma pháp công hội, phục vụ vì tất cả ma pháp sư."

Cước bộ của Tiếu Ân lảo đảo, thiếu chút nữa là ngã.

Tôn chỉ này, sao nghe quen tai thế, giống như tuyên ngôn ở thế kỷ hai mươi mốt.

Nhìn Tiếu Ân dường như đã quyết ý rời đi. Jennifer không cam lòng nói: "Các hạ, kỳ thực chỉ cần ngài đợi một ngày, là có thể chờ được ma đạo sỹ tới."

Tiếu Ân thở dài một tiếng, nói: "Kỳ thực ta không quan tâm tới thời gian, mà chỉ có một ma đạo sỹ, như thế không đủ."

Nói xong, đoàn người bỏ lại Jennifer, đi ra bên ngoài.

Jennifer cứng miệng nhìn bọn họ rời đi, trong đầu chỉ có câu nói của cuối cùng Tiếu Ân.

Chỉ có một ma đạo sỹ, không đủ.

Đó là ý gì? Đột nhiên, nàng nhớ tới vị lục tinh đại ma pháp sư, nhất định cần phải ba tới năm ma đạo sỹ, mới có thể khảo hạch cấp bậc ma đạo sỹ.

Hai mắt của nàng sáng lên, chẳng lẽ. Vị lục tinh đại ma pháp sư đã đạt tư cách tiến giai…

Đám người Kim rời khỏi ma pháp công hội, số lượng các học đồ không giảm, ngược lại còn tăng thêm.

Chỉ bất quá khi bọn họ nhìn thấy trên người đám người Kim không có huy chương, không khỏi nhìn nhau, chẳng lẽ bọn họ đoán sai, bọn Đức Lỗ Phu tới đây không phải để khảo hạch thành ma pháp sư chính thức.

Cho đến khi đám người Tiếu Ân rời đi, thảo luận càng thêm kịch liệt, sau đó có người nói, đại ma pháp sư Jennifer phụ trách khảo hạch thành ma pháp sư chính thức có sắc mặt rất cổ quái. Nhất thời các tin đồn càng thêm mãnh liệt.

Tất nhiên Tiếu Ân không để ý tới lời nói của bọn họ, hắn mang mọi người rời khỏi ma pháp công hội, kỳ thực trong lòng có vài phần thất vọng.

Mặc dù Linnuo đặt hết tâm trí vào việc chế tạo ma pháp trượng, nhưng không đại biểu cho việc hắn không biết gì về bên ngoài, hơn nữa khuôn mặt của hắn giờ này tràn ngập vui mừng, dường như đã nghĩ thông suốt, khôi phục lại bộ dáng tiêu sái như thường ngày.

Tiếu Ân lập tức chú ý tới thần sắc của hắn, cười hỏi: "Linnuo các hạ, ngài đã nghĩ kỹ rồi chứ?"

"Tất nhiên. Đã có phương án sơ bộ, nhưng cần phải từ từ xúc tiến." Hai mắt Linnuo tỏa sáng, nhẹ giọng nói: "Ta nhất định sẽ chế tạo ma pháp trượng tốt nhất, không để tài liệu của ngài lãng phí."

Trong lòng Tiếu Ân vui mừng, lộ ra nụ cười hài lòng.

Bất tri bất giác, Tiếu Ân đã thích ứng với địa vị ma đạo sỹ, ngay cả tâm tình của hắn cũng xuất hiện một tia biến hóa.

Rời khỏi cửa thành, Linnuo đột nhiên hỏi: "Tiếu Ân các hạ, ngài định tới ma pháp công hội để xác nhận tư cách ma đạo sỹ?"

"Đúng!"

Linnuo mỉm cười gật đầu nói: "Ngài nên đi. Nhưng nếu ngài muốn xác nhận, vậy không nên lãng phí thời gian ở phân hội của ma pháp công hội. Bởi vì chỉ có tổng hội của ma pháp công hội mới có tư cách xác nhận ma đạo sỹ."

Tiếu Ân nao nao, khuôn mặt của hắn hiện lên tia cười khổ, vấn đề đơn giản như vậy, mình lại sơ sót.

Ma đạo sỹ là đỉnh kim tự tháp của thế giới này, đặc biệt sau khi ngàn năm truyền kỳ biến mất, cỗ lực lượng này đứng hàng đầu.

Mặc dù lực lượng của ma pháp công hội cường đại, nhưng khó có khả năng mỗi một phân hội lưu ba tới năm ma đạo sỹ trấn thủ.

Nếu như thực sự như thế, chỉ sợ toàn ma đạo sỹ của đại lục cũng không đủ để hoàn thành sứ mạng này.

Kỳ thực trong loài người, có rất nhiều phân hội của ma pháp công hội chỉ có ngũ tinh đại ma pháp sư là người chủ trì cao nhất mà thôi.

Vị trí mà những người này tọa trấn đều là những nơi phồn hoa, các phân hội không cách xa nhau, nếu xảy ra biến cố sẽ có viện trợ.

Mà đế quốc Lang Nhân, chỉ có một ma pháp công hội, cho nên mới có ma đạo sỹ tọa trấn.

Đã như vậy, nếu hắn muốn đến ma pháp công hội thừa nhận tư cách ma đạo sỹ, vậy chỉ có cách tới tổng hội của ma pháp công hội thôi.

Trong lòng tính toán một chút, lập tức Tiếu Ân quyết định tới tổng hội một chuyến, thuận tiện hoàn thành chuyện mà Dida đại tát mãn nhờ hắn.

Kỳ thực trong lòng Tiếu Ân tràn ngập sự hiếu kỳ và sợ hãi đối với thần tượng thần bí.

Nếu có thể mượn tay ma pháp công hội bóp chết tai họa này từ trong trứng nước, Tiếu Ân sẽ không e ngại chuyện mượn dao giết người.

※※※

Tới ngoài thành ba mươi dặm, có một tòa ma pháp trận to lớn.

Diện tích của ma pháp trận này còn lớn hơn gấp mấy lần so với truyền tống trận công lập lớn nhất.

Ánh mắt mấy người trao đổi với nhau, trong lòng cảm khái.

Đế quốc Lang Nhân, thế lực của ma pháp sư không bằng lang nhân tát mãn, nhưng diện tích của ma pháp trận quá lớn, chỉ cần ma pháp công hội nguyện ý, lúc nào cũng có thể vận chuyển một lượng lớn ma pháp sư tới.

Xem ra ma pháp công hội đối đãi với các chủng tộc khác, cũng rất đề phòng.

Phụ trách ma pháp trận là một vị nhị tinh ma pháp sư. Hắn vốn nhàn nhã ngồi dưới đình nhắm mắt dưỡng thần. Nhưng khi nhìn thấy huy chương lục tinh trên ma pháp bào của Linnuo, hai chân hắn như có lò xo nhảy lên.

Kỳ thực truyền tống trận của đế quốc Lang Nhân mặc dù khổng lồ, nhưng xác xuất sử dụng lại thấp nhất.

Nửa ngày ma pháp trận mới phát sáng một lần, điều này nói rõ số lượng người sử dụng truyền tống trận ở đây không thể nào so được với các quốc gia nhân loại.

Tiếu Ân dừng lại, hơi cười với Linnuo.

Hắn phát hiện, đối mặt với đám ma pháp sư, mình ra mặt không bằng Linnuo ra mặt.

Trên người lão ma pháp sư này có huy chương lục tinh, dù đi tới đâu cũng được tôn kính, hơn xa huy chương nhất tinh của mình.

Tới bây giờ, hắn rốt cuộc hiểu được, tại sao tự do pháp sư và cung đình pháp sư của mỗi nước đều tới công hội để lấy huy chương.

Bởi vì có huy chương tương đương với bên người có lệnh bài đại biểu cho đặc quyền của mình.

Linnuo không phải tiểu tử mới ra đời, trên phương diện thế thái nhân tình, hắn không kém Tiếu Ân bao nhiêu.

Thấy Tiếu Ân cười nhẹ, hắn lắc đầu cười khổ hai tiếng, nhưng cũng không thể xấu hổ cự tuyệt, không thể làm gì khác đành tiến lên. Gật đầu khi thấy đối phương ân cần hỏi thăm mình, hắn nói: "Ta muốn truyền tống cự ly xa, chuẩn bị cho ta khu vực truyền tống tương ứng với năm khu vực truyền tống bình thường."

"Năm khu vực truyền tống bình thường?" Tên nhị tinh ma pháp sư nhất thời ngẩn người, hắn kinh ngạc mở miệng, ánh mắt nhìn đám người Tiếu Ân, rốt cuộc không nói gì, mà quay về chuẩn bị.

Đám người Tiếu Ân nhìn nhau cười, xem ra Linnuo ra tay, quả nhiên tiện lợi.

Trong ma pháp trận có mấy khu vực truyền tống. Đặc biệt là khu vực truyền tống trận lớn, lại chia làm hai mươi khu vực truyền tống.

Khu vực truyền tống có thể tách ra, cũng có thể đồng thời tiến hành, chủ yếu để truyền tống đủ nhân số đã dự định.

Đám người Tiếu Ân chưa tới mười người, đừng nói là khu vực truyền tống liên kết với nhau, dù một khu vực truyền tống tách ra cũng thừa đủ.

Nếu như Tiếu Ân nói ra những lời này, chỉ sợ vị nhị tinh ma pháp sư đã sớm đuổi hắn đi, nhưng Linnuo nói, tên đó không dám làm trái.

Có lẽ trong lòng nhị tinh ma pháp sư nguyền rũa sự lãng phí của đám người Linnuo, nhưng hắn không dám nói câu oán hận nào cả.

Đây là đặc quyền, là đặc quyền của thế giới ma pháp.

Một lát sau, tên nhị tinh ma pháp sư kia vội vã chạy tới, cung kính nói: "Đại ma pháp sư các hạ, chúng ta đã chuẩn bị tốt yêu cầu của ngài, khu vực trung tâm tương đương với năm khu vực truyền tống bình thường, lúc nào cũng có thể truyền tống."

Hắn dừng một chút, cẩn thận nhìn Linnuo, sợ khiến Linnuo mất hứng nói: "Nhưng bởi vì thời gian hơi gấp, nên chúng ta không liên hệ được với ma pháp sư không gian hệ tới để chủ trì truyền tống trận. Nếu như ngài truyền tống gần thì không có vấn đề gì, nhưng nếu muốn truyền tống cự ly xa, cần phải đợi hai ngày."

Linnuo rất hài lòng với thái độ của hắn, khéo léo nói: "Vấn đề về ma pháp sư không gian, ngươi không cần quan tâm, chúng ta có thể giải quyết."

Trong mắt của tên nhị tinh ma pháp sư lộ ra vẻ sùng bái.

Ma pháp không gian là ma pháp đặc thù, địa vị ma pháp sư không gian trong thế giới ma pháp rất cao quý. Nhìn vẻ mặt của người này, chắc chắn hắn đã coi Linnuo là một vị ma pháp sư không gian.

Mọi người không chần chừ, đi vào khu vực trung tâm của truyền tống trận.

Vị trí này là vị trí truyền tống tốt nhất. Tên nhị tinh ma pháp sư có thể đem khu vực này kích hoạt, đã rất cố gắng rồi.

Khu vực trung tâm của ma pháp trận tản ra ánh sáng màu trắng, đây là dấu hiệu ma pháp trận được kích hoạt, chỉ cần ma pháp sư không gian xác định đúng phương vị, lúc nào cũng có thể truyền tống.

Nhưng ánh sáng bao phủ cũng hơi lớn, mấy người chiếm lấy mấy trăm thước vuông, tự nhiên khiến người khác chú ý.

Bên cạnh, ngẫu nhiên có vài đạo ánh sáng, từ những khu vực hẻo lánh, thường thường có mấy ma pháp sư bước ra. Nhưng khi ánh mắt của những người này nhìn vào huy chương lục tinh trên người Linnuo, nhất thời trở nên cung kính. Có lẽ ngày từ đầu còn có người bất mãn khi bọn họ dùng khu vực truyền tống lớn, nhưng giờ phút này không ai có tâm trạng để suy nghĩ như thế nữa.

Lục tinh đại ma pháp sư đó. Nếu không có đặc quyền sử dụng một ít khu vực truyền tống, vậy còn ai khổ công tới ma pháp công hội để khảo nghiệm cấp bậc.

Đám người Tiếu Ân không truyền tống luôn, sau khi tiến vào khu vực truyền tống, Tiếu Ân liền nhắm hai mắt lại.

Bằng vào cảm giác của hắn, có thể rõ ràng cảm ứng được Hắc Toàn Phong đang phi hành.

Mặc dù đại ma thú này nặng mười tấn, nhưng bằng năng lực điều khiển phong hệ tới cực điểm, một khi phi hành liền nhẹ như lông, hơn nữa tốc độ cực nhanh, tuyệt đối không dưới các chủng tộc phi hành.

Đương nhiên, nếu so sánh với Hoàng Kim vương Yidikalun thì kém hơn một bậc. Nhưng Tiếu Ân tin tưởng, nếu có một ngày, Hắc Toàn Phong có thể tiến giai thành cửu cấp ma thú, chắc chắn có thể dễ dàng thắng Yidikalun.

Trong nháy mắt, Hắc Toàn Phong cảm ứng được Tiếu Ân triệu hoán mình, nó mở đôi cánh dài hơn mười thước, chuyển hướng, thân thể cao lớn liền đổi hướng. Dùng tốc độ nhanh nhất bay về phía ma pháp trận.

Trong không trung đột nhiên xuất hiện một đám mây đen to lớn, xen lẫn đó những tiếng gào thét, dùng thế sét đánh từ xa bay tới.

Tên nhị tinh ma pháp sư cũng những ma pháp sư đi ra há hốc mồm nhìn, trên người đại ma thú có uy áp to lớn, dưới khí thế cuồng bạo của Hắc Toàn Phong, trái tim của bọn họ không ngừng run rẩy.

Tốc độ của Hắc Toàn Phong cực nhanh, chỉ một lát đã tới ma pháp trận, hai cánh của nó run lên, tốc độ sắp đạt tới cực hạn lại nhanh hơn ba phần.

Thân thể cao lớn giống như núi thái sơn của nó đáp xuống khu vực trung tâm ma pháp trận.

Xung quanh truyền đến những tiếng kinh hô. Mặc dù bên trong khu vực trung tâm của ma pháp trận có một vị lục tinh đại ma pháp sư. Nhưng nhìn thanh thế của đại quái vật, chỉ sợ cũng chỉ có nước né đi.

Song khi trái tim của mọi người đang đập liên hồi thì bọn họ thấy một cảnh mà cả đời họ không thể quên.

Động tác của Hắc Toàn Phong đột nhiên dừng lại, cách ma pháp trận năm thước thì trôi nổi trên không trung.

Khí tức cường đại bỗng nhiên biến mất, giống như đáp từ trên trời xuống không phải là siêu cấp mãnh thú, mà là một con hổ giấy.

Tình cảnh quỷ dị tới cực điểm khiến mọi người khắc sâu.

Từ từ Hắc Toàn Phong hạ xuống, nó giương cái miệng đầy máu của mình ra, cố gắng không gào bậy, nếu không giờ phút này sẽ khiến nguyên tố bạo loạn, trời mới biết xảy ra tai họa gì.

Linnuo khẽ gật đầu nói: "Tiếu Ân các hạ, chúng ta có thể đi."

Tiếu Ân do dự một chút hỏi: "Tổng hội của ma pháp công hội nằm ở đâu?"

Linnuo thâm ý nhìn hắn, dường như đã sớm đoán ý nghĩ của hắn, mỉm cười nói: "Tổng hội của ma pháp công hội đạt tại thành Yamaniya, đây là tòa thành công lập, hoàn toàn bị ma pháp công hội khống chế, không thuộc về bất cứ quốc gia nào."

"Yamaniya…" Hai mắt của Tiếu Ân hơi nhắm lại, lực lượng tinh thần sớm xông vào ma pháp trận.

Ở chỗ này, có vô số quang điểm kỳ dị, mỗi quang điểm đại biểu cho một tòa truyền tống trận, nhưng ít nhất có một phần ba quang điểm không phát sáng.

Hơn nữa độ lớn mạnh của quang điểm khác nhau, tần suất lóe sáng rất thong thả, Tiếu Ân yên lặng quan sát, hơn nữa ra lệnh cho Nhất Hào phân tích quang điểm.

Một lát sau, Nhất Hào đưa ra một đáp án hoàn mỹ. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Quang điểm ảm đạm chắc thuộc ma pháp truyền tống trận tư nhân, mặc dù truyền tống trận đó không mở ra hoặc kích hoạt, nhưng chắc những truyền tống trận đó cùng xuất hiện với truyền tống trận công lập của ma pháp công hội, nên mới bị ghi chép lại.

Còn những quang điểm nhỏ, chắc là truyền tống trận đang vận hành.

Mỗi lần vận dụng truyền tống trận, sẽ có chấn động rất nhỏ, bạch quang sẽ lóe lên. Căn cứ theo tần suất lóe sáng của bạch quang có thể nhận ra số lần sử dụng ma pháp trận.

Là ma pháp sư không gian, hơn nữa còn quan sát qua truyền tống trận tư nhân, Tiếu Ân biết, muốn duy trì một truyền tống trận không phải là chuyện đơn giản.

Đừng nói là nguyên liệu, kỳ thực duy trì sự vận hành của ma pháp trận, tiêu hao năng lượng tinh thạch, đều là những con số trên trời.

Ám kim tinh thạch và tử kim tinh thạch có thể tự động khôi phục năng lượng, nhưng những tinh thạch bình thường, sử dụng xong đều trở thành những tảng đá vô dụng.

Mà duy trì sự vận chuyển của truyền tống trận lại là tinh thạch bình thường.

Nếu dựa theo số lượng và tần suất của quang điểm, mỗi ngày phải tiêu hóa một lượng lớn tinh thạch, đủ khiến mọi người khiếp sợ, trách không được ma pháp trận tư nhân không mở ra, có lẽ do phí tổn quá lớn nên các truyền tống trận tư nhân chỉ mở ra cho người của họ sử dụng.

Dù sao, có thể duy trì được trình độ tiêu hao như thế này, ngoài ma pháp công hội ra, chỉ sợ không có thế lực nào làm được. Dù lấy lực của một quốc gia cũng không thể duy trì trong thời gian dài.

Lông mày của Tiếu Ân hơi cau lại, không hiểu sao hắn lại nghĩ tới phương diện này, nhưng nói thực, hắn không biết ma pháp công hội lấy tinh thạch ở chỗ nào, cung cấp truyền tống miễn phí cho phần lớn ma pháp sư hơn vạn năm.

Mặc dù ma pháp công hội có nhiều năng lượng tinh thạch, nhưng chưa có ai dám mơ tưởng tới khối thịt béo này.

Tinh thần ý thức tỏa ra ngoài. Quang điểm trước mặt Tiếu Ân chậm rãi triển khai.

Tiếp xúc với một quang điểm, Tiếu Ân liền biết giới thiệu về truyền tống trận, nhưng khiến Tiếu Ân mất hứng, đó là đã tiếp xúc với hơn ba mươi quang điểm, nhưng hắn chưa tìm kiếm được mục tiêu của mình.

Nhưng dùng tinh thần ý thức để tìm nhanh hơn sự tưởng tượng của mọi người, Tiếu Ân tưởng phải mất thời gian lâu, nhưng trong cảm giác của đám người Kim, mới chỉ có hơn nửa giây trôi qua mà thôi.

Rốt cuộc, khi Tiếu Ân cảm ứng thấy quang điểm thứ tám mươi mốt, trong đầu hắn xuất hiện một đoạn tin tức.

Thành Yamaniya, tổng hội của ma pháp công hội.

Tiếu Ân thở dài một tiếng, rốt cuộc tìm được mục tiêu.

Trước khi phát động truyền tống, đầu tiên Tiếu Ân cố ý quan sát một chút, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, quang điểm không ngừng lóe sáng hơn mười lần, gần như mỗi một phút đều có người truyền tống, hoặc rời đi, hoặc tiến vào, nói tóm lại không hề định dừng lại.

Mức độ tích cực này không thua gì xe lửa, bến xe, thậm chí là sân bay ở thế kỷ hai mươi mốt.

Giây phút này, trong lòng Tiếu Ân đột nhiên xuất hiện ý niệm, ai nói thế giới ma pháp lạc hâu, loại hệ thống ma pháp này, chưa chắc đã thua kém lực lượng khoa học kỹ thuật.

Hơi lắc đầu, Tiếu Ân đã sớm chuẩn bị năng lượng. Một đạo ánh sáng màu trắng to lớn bay lên trời, bao phủ khu vực truyền tống lại, cho tới khi biến mất không còn tung tích.

Ở bên cạnh một ít ma pháp sư bắt đầu xì xào bàn tán.

Nhưng tới giờ phút này, bọn họ mới hiểu, tại sao vị lục tinh đại ma pháp sư lại yêu cầu khu vực truyền tống rộng như vậy.

Nhìn ma sủng của người ta, vì nó, dù có chiếm cứ rộng hơn, cũng có thể thông cảm được.

※※※

Yamaniya, ban đầu là một đảo nhỏ cô lập ở đại lục phương đông, không có người nào chú ý tới.

Mặc dù diện tích của đảo nhỏ cực lớn, tương đương với ba, bốn quận, nhưng so với đại lục mà nói thì chẳng tính là gì.

Nhưng mấy vạn năm trước, ngàn năm truyền kỳ trên đại lục không hẹn mà cùng để ý tới đảo nhỏ không biết tên này.

Không có ai biết nguyên nhân, có lẽ do mọi người không chịu tiết lộ.

Tóm lại nơi này có dấu vết của ngàn năm truyền kỳ. Có vô số tranh cãi về đảo nhỏ này, những nhân vật hàng đầu trên đại lục đều tiến vào đó, thậm chí nơi đó còn bị cấm chú tàn phá, tạo ra rất nhiều mảnh đất đen.

Cuối cùng, một vị ngàn năm truyền kỳ đưa ra đề nghị kiến tạo ma pháp công hội, sau đó đi tuyên dương khắp nơi, ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết đó là khẩu hiệu của ma pháp sư.

Lúc đầu thành lập ma pháp công hội, chẳng qua chỉ để phối hợp lực lượng của mọi người. Nhưng không ai nghĩ đến, trải qua mấy vạn năm phát triển, số lượng ma pháp sư của ma pháp công hội đã chiếm một phần tư của đại lục, tạo nên một thế lực không lồ, không ai dám chống đối.

Quy mô như vậy, ngay cả người sáng lập cũng không ngờ tới. Nhưng tới tình trạng này thì dù mấy vị sáng lập có từ vũ trụ trở về, cũng không cách nào giải tán được đại quái vật này.

Ma pháp công hội đã có mấy vạn năm lịch sử, dù các quốc gia trên đại lục đã thay đổi không biết bao nhiêu lần, công hội vẫn bình yên đứng vững, hơn nữa giờ phút này còn tiếp tục đứng vững.

Truyền tống trận bình thường cách thành thị khoảng hai mươi dặm, nhưng thành Yamaniya lại khác, truyền tống trận vĩ đại cách thành khoảng trên trăm dặm.

Gần như có thể nói là từ đảo nhỏ này tới đảo nhỏ kia.

Cho nên khi đám người Tiếu Ân từ truyền tống trận đi ra, căn bản không thấy thành thị ở phương xa, mà lọt vào mắt bọn họ là một mảnh bình nguyên xinh đẹp.

Những khu rừng trên đảo nhỏ có thể khiến đám người Tiếu Ân sinh ra cảm giác hòa bình, đúng là chuyện khó tin.

Nhưng nếu phát sinh trên đảo nhỏ, thì dù không tin cũng phải tin.

Bởi vì đây là thánh địa của ma pháp sư, được xưng là kỳ tích, thành Yamaniya.

Cho dù đây là nơi thần thánh của ma pháp sư, nhưng khi đám người Tiếu Ân xuất hiện, cũng khiến mọi người chú ý.

Lục tinh đại ma pháp sư Linnuo ở chỗ này, dường như mất đi cường thế.

Mặc dù người ở đây vẫn tôn kính hắn, nhưng loại tôn kính này chỉ là kính ý với cường giả mà thôi, không sợ hãi như những người ở nơi khác.

Có lẽ ở nơi này thường thấy lục tinh đại ma pháp sư.

Điều này, chỉ cần nhìn vị lục tinh đại ma pháp sư phụ trách truyền tống trận ở đây là biết.

Chỉ là Hắc Toàn Phong theo đám người Tiếu Ân hiện ra, lập tức khiến mọi người chú ý, ngay cả vị lục tinh đại ma pháp ngồi trên đài cao lạnh lùng nhìn truyền tống trận cũng lộ ra thần sắc kinh ngạc.

Tiếu Ân vỗ cái đầu to của Hắc Toàn Phong, cùng đám người Kim nhanh chóng rời khỏi ma pháp trận.

Bọn họ cũng không muốn phát sinh xung đột ở nơi này.

Hắc Toàn Phong tò mò đi theo đám người Tiếu Ân, nó thông tuệ hơn người bình thường nhiều. Vừa nhìn thấy những người ở nơi này, thái độ của nó thu liễm lại nhiều.

Bởi vì nó phát hiện, chất lượng ma pháp sư ở nơi này cao hơn nơi khác nhiều.

Thân thể của nó bám sát Tiếu Ân, thân hình nặng mười tấn của nó rơi xuống đất không tạo ra tiếng động, xung quanh người nó nhấp nhô năng lượng phong hệ, nâng thân thể của nó lên. Thủ đoạn khống chế nguyên tố ma pháp cường đại này nếu do đại ma pháp sư thi triển ra thì không hề kỳ quái.

Nhưng xuất phát từ ma thú, hơn nữa biểu hiện của nó giống như bản năng thì thực khiến người ta sợ hãi.

Cho nên khi thân hình Hắc Toàn Phong bắt đầu di động, hơn nữa rời khỏi phạm vi khống chế của ma pháp trận, sắc mặt của đám cao giai ma pháp sư khẽ biến, trong lòng tràn ngập kiêng kỵ và tham lam.

Rời khỏi truyền tống trận công lập, Linnuo chỉ đường, có chút thở dài nói: "Nơi đó chính là thành Yamaniya, thánh địa của ma pháp sư. Trăm năm trước ta từng tới đây một lần, đến giờ vẫn không quên."

"Ngài đã tới đây một lần?" Juliana kinh ngạc hỏi: "Với thân phận của ngài, cũng chỉ tới đây có một lần sao?"

Linnuo thận trọng gật đầu một cái nói: "Không sai, ta chỉ tới đây một lần, hơn nữa là lần khảo hạch thành lục tinh ma pháp sư, ngoài ra, ta không tới đây lần nào nữa."

Đám người Tiếu Ân hoài nghi, liếc mắt nhìn nhau, nhìn bộ dáng của Linnuo, dường như rất muốn tới Yamaniya, nhưng thời gian dài như vậy mà chỉ tới một lần, điều này cũng hơi khó tin.

Dường như nhận ra sự nghi ngờ của đám người Tiếu Ân, Linnuo cười khổ nói: "Ma pháp công hội là thế lực lớn nhất. Thế nhưng họ rất khao khát đối với những kỹ nghệ đặc thù của pháp sư."

Đám người Tiếu Ân chợt hiểu.

Nguyên kỹ thuật chế tạo ma pháp trượng của Linnuo bị người nhìn trúng, nên các cao giai pháp sư của công hội dùng trăm phương ngàn kế để lôi kéo hắn, nhưng Linnuo luôn muốn tự do, hơn nữa tâm lý của hắn mâu thuẫn với ma pháp công hội, nên cuối cùng từ chối khéo.

Nhưng nếu đã cự tuyệt đối phương, mà còn muối mặt tới nơi này thì chẳng ra làm sao cả.

Carter đột nhiên xoay người hỏi: "Linnuo các hạ, người tiến giai thành lục tinh đại ma pháp sư ở đây?"

"Đúng!"

"Tại sao lại ở đây, chẳng lẽ ở bên ngoài không được sao?"

Linnuo cười nói: "Trong hệ thống ma pháp, lục tinh đại ma pháp sư đã rất cường đại, dưới tình huống bình thường, phân hội sẽ không khảo hạch, phải giống như ma đạo sỹ, tới nơi đây để khảo hạch."

Hắn dừng một chút, đột nhiên hạ giọng nói: "Ma pháp công hội có một quy củ rất thú vị, hễ ai tiến giai thành đại ma pháp sư ở đây, công hội sẽ chuẩn bị cho người đó một phần lễ vật."

Đám người Tiếu Ân hiếu kỳ, Mary thúc giục nói: "Người đừng thừa nước đục thả câu, nhanh nói ra đi."

Trong đám đệ tử của Tiếu Ân, Mary thân mật với Linnuo nhất. Có lẽ do Linnuo chế tạo sừng của độc giác thú thành ma pháp trượng cho nàng sử dụng. Tóm lại quan hệ giữa hai người không kém gì người thân của nhau.

Linnuo cười hắc hắc nói: "Phần lễ vật này do các ngươi chọn, đại khái là ma pháp trượng, hoặc một chút đạo cụ ma pháp thích hợp với ma pháp sư. Tất nhiên các pháp sư cũng không thiếu mấy thứ đó, bọn họ cũng có thể cung cấp cho các ngươi một ít ma thú hoặc ấu thú, nói chung nếu tiến giai ở chỗ này, chắc chắn thu được nhiều chỗ tốt."

Đám người Tiếu Ân liếc mắt nhìn nhau, đối với ma pháp công hội càng thêm khâm phục và kiêng kỵ.

Nếu mỗi đại pháp sư đều có lễ vật như thế, vậy thì vật tư và lực lượng của ma pháp công hội sâu tới mức khó lường.

Ngay cả Tiếu Ân cũng không thể dễ dàng làm được điều này.

Khi mọi người đang nhỏ giọng nghị luận, một đạo hồng quang đột nhiên xuất hiện, hơn nữa rất nhanh ngừng lại trên đầu bọn họ.

Sắc mặt của đám người Tiếu Ân nhất thời lạnh lùng, trong thế giới ma pháp, hành động đó không hề lễ phép, thậm chí còn có một ít khiêu khích.

Nếu như nơi này không phải là ma pháp công hội cao thâm khó lường, chắc chắn ở đây không chỉ có một ma đạo sỹ, chắc đám người Tiếu Ân đã ra tay động thủ.

Pháp sư mặc áo hồng bào dừng trên không trung một lúc, sau đó hạ xuống, ánh mắt của hắn đảo qua mọi người, ngoài nhìn Linnuo sâu một chút, còn đám người Tiếu Ân hắn không để trong lòng.

Nhưng khi hai chân hắn chạm đất, dù là ai cũng nhận ra ý đồ của hắn.

Bởi vì hai mắt của hắn tập trung nhìn Hắc Toàn Phong, trong mắt lộ rõ vẻ hâm mộ, hưng phấn cùng sợ hãi. Chỉ cần là người có kiến thức, đều biết hắn vì Hắc Toàn Phong mà tới.

Sắc mặt của Linnuo trở nên ngưng trọng, người này mặc một bộ áo choàng ma pháp màu đỏ rực rỡ, hơn nữa trên người hắn còn gắn huy chương lục tinh.

Rốt cuộc, hồng bào ma pháp sư quay đầu lại, nói với Linnuo: "Các hạ cũng tham gia cuộc chiến thú đài sao, kẻ hèn đại biểu cho ma pháp công hội cảm ơn các hạ."

Đám người Tiếu Ân ngẩn ra, cuộc chiến thú đài, bọn họ chưa từng nghe nói qua.

Ánh mắt nhìn Linnuo, thấy lão ma pháp sư cũng mơ hồ, quả thực hắn đã từng tới nơi này, hơn nữa thuận lợi khảo hạch thành lục tinh đại ma pháp sư, nhưng chưa bao giờ nghe nói tới cuộc chiến thú đài.

Hồng bào ma pháp sư nhìn vẻ mặt của đám người Tiếu Ân, hắn kinh ngạc hỏi: "Chẳng lẽ các vị không phải tới vì cuộc chiến thú đài?"

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #230


Báo Lỗi Truyện
Chương 230/482