Chương 229: Ma pháp công hội Hollywood kinh ngạc




Trên thảo nguyên mênh mông bát ngát, dường như tràn ngập những hạt bụi màu vàng. Ánh sáng rực rỡ buông xuống khiến những đám cỏ xanh tươi tốt tỏa sáng, lóe ra ánh sáng ngũ sắc.

Một đám mây mù dùng tốc độ khó tin phi hành, phảng phất như lúc nào cũng có thể đổ mưa.

Những mục dân trên đại thảo nguyên không phát hiện ra, đoàn mây mù đó không phải do thiên nhiên hình thành, mà do có người hấp dẫn phong và thủy nguyên tố tạo thành.

Trên tầng mây, có một quái vật dài mười lăm thước, đại gia hỏa nằm trên tầng mây, tận lực co tứ chi lại.

Mây mù mờ ảo dường như có lực lượng vô tận, có thể nâng thân hình to lớn của quái thú lên.

Ở trên người quái thú, mấy vị ma pháp sư thấp giọng thảo luận điều gì đó, đặc biệt là vị lão nhân càng khổ sở suy nghĩ, phảng phất như có tâm sự nặng nề.

Bọn họ là Tiếu Ân và đám người Hắc Toàn Phong.

Lần này từ biệt Dida đại tát mãn, đám người Tiếu Ân tới ma pháp công hội của đế quốc Lang Nhân.

Sở dĩ không tới đế quốc Cát Hãn quấy rầy Mozart là do Tiếu Ân không muốn thu Hắc Toàn Phong vào trong không gian ngủ đông.

Nhưng muốn mang theo Hắc Toàn Phong, cùng nhau truyền tống thì truyền tống trận tư nhân của Mozart không đủ lớn, cho nên dưới sự đề nghị của Dida, bọn họ không thể làm gì khác đành tới ma pháp công hội duy nhất của đế quốc.

Ngồi trên lưng Hắc Toàn Phong, vị đại sư am hiểu chế tạo ma pháp sư, Linnuo, không ngừng nghĩ cách chế tạo ma pháp trượng cho Đức Lỗ Phu và Carter.

Vị đại sư này dường như trầm mê vào cảnh giới chế tạo ma pháp trượng. Nếu như có nguyên liệu cao cấp, chắc chắn hắn không từ chối khổ tu, nghĩ ra tất cả biện pháp để phát huy uy lực của ma pháp trượng tới cực hạn.

Đức Lỗ Phu và Carter đã cung cấp đầy đủ nguyên liệu cho Linnuo, khiến Linnuo động lòng. Đặc biệt là cành cây có tác dụng hòa tan năng lượng nguyên tố, càng là nguyên liệu khó kiếm. Đối với người nắm giữ nguyên tố triệu hoán hệ như Đức Lỗ Phu mà nói, không nghi ngờ gì nó là nguyên liệu tốt nhất để chế tạo ma pháp trượng.

Vì không muốn lãng phí nguyên liệu trân quý, dọc đường đi Linnuo không ngừng tra hỏi Đức Lỗ Phu và Carter. Mức độ nghiên cứu này không hề kém sự cố gắng trong tu luyện của đám người Kim.

Tất nhiên, so với lần tới đại thảo nguyên, thì trên lưng Hắc Toàn Phong còn có thêm một người, đó là Juliana.

Nhưng giờ phút này Juliana hoàn toàn khác so với bình thường, dung nhan tuyệt thế của nàng bị thay thế bằng một khuôn mặt thanh tú bình thường.

"Tiếu Ân, khuôn mặt này có đẹp không?" Juliana nhỏ giọng hỏi, giọng nói của nàng mượt mà như ngọc. Dù chỉ nghe qua một chút cũng khiến người khác thoải mái.

"Đẹp!" Tiếu Ân ngáp một cái, những lời này hắn đã nói không biết bao nhiêu lần. Tại sao phụ nữ lại coi trọng dung nhan của mình như vậy.

Nghe Tiếu Ân trả lời cho có lệ, Juliana bất đắc dĩ nói: "Tại sao chàng lại để ta mang mặt nạ? Hừ, tình nhân tinh linh của chàng quan trọng như vậy sao?"

Đầu của Tiếu Ân nhất thời to lên, thế mới biết, nguyên hồ ly tinh không chỉ xinh đẹp động lòng người, hơn nữa còn là sinh vật không nói lý nhất trên thế giới.

"Cái đó và Sara không có quan hệ." Tiếu Ân nặng nề nói.

"Sara… Hừ, gọi thân thiết như vậy sao?" Juliana chu cái miệng nhỏ nhắn, khiến Tiếu Ân nghĩ tới buổi tối động lòng hôm đó.

Mặc dù dung nhan tuyệt thế của nàng bị mặt nạ tinh tinh che lấp, nhưng dung mạo của nàng đã sớm khắc sâu trong lòng Tiếu Ân. Có phụ tá như Nhất Hào thì mỗi cái nhấc tay, nhăn mày, nụ cười của Juliana đều để lại ấn tượng sâu trong đầu hắn, lực hấp dẫn đó còn gấp trăm lần người bình thường.

Nếu không phải có từ trường hồng trĩ phòng thân, dù có cho vàng Tiếu Ân cũng không dám dẫn theo báu vật nhân gian này.

Thở dài một tiếng, Tiếu Ân bất đắc dĩ nói: "Tên của người ta gọi là Sara, ta không gọi nàng là Sara thì chẳng lẽ phải gọi nàng là Rasa sao?"

Đôi mắt của Juliana chuyển động, buột miệng cười. Từ trường trên người nàng khuếch tán, nhất thời khiến mọi người rung động, ngay cả Hắc Toàn Phong cũng bất tri bất giác lún sâu vào trong tầng mây.

Tiếu Ân không để ý tới nàng, nhắm mắt dưỡng thần.

Juliana cảm thấy không thú vị, ánh mắt chuyển qua Hoàng Toàn Phong và Bạch Toàn Phong bên người Tiếu Ân.

Chỉ một lát sau, một người hai thú gắn bó với nhau như nước.

Trong lòng Tiếu Ân thầm than, mị lực của hồ ly tinh không thể nào chống được, ngay cả Hoàng Kim Sa Trùng và biến dị Slime cũng bị nàng lừa gạt. Đặc biệt là Hoàng Kim Sa Trùng đã tiến giai tới bát cấp, vừa sinh ra không lâu. Tiểu tử này lập tức bị Juliana mê hoặc, quả thực nó đã quên đi mình là sủng vật của ai.

Tất nhiên Tiếu Ân không đố kỵ với chúng nó, tinh thần ý thức của hắn khuếch tán ra ngoài, lẳng lặng hưởng thụ cảm ứng thế giới lập thể mà chỉ ma đạo sỹ mới có.

Đám người Kim nhìn Tiếu Ân, trong lòng bội phục vạn phần, dây dưa với Juliana mà còn bình tĩnh như thế, ngoài sư phụ ra, sợ không tìm được người thứ hai…

Phi hành mấy ngày, cuối cùng đoàn người Tiếu Ân tới thành thị ma pháp nổi tiếng của đế quốc Lang Nhân, thành Hollywood.

Tòa thành này đã có lịch sử lâu đời, ma pháp công hội thành lập ở nơi này thì những tòa thành khác của đế quốc mới xuất hiện. Tiếu Ân từ trong trạng thái minh tưởng tỉnh dậy, ngoài ý muốn cảm ứng được một khí tức bất bình.

Hắn kinh ngạc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong mắt của Juliana có sự tức giận không nói thành lời, dường như rất oán giận tòa thành ở phía dưới.

"Juliana, nàng làm sao vậy?" Tiếu Ân không thể hiểu được hỏi: "Chằng lẽ trong ma pháp công hội có người đắc tội nàng?"

"Ừ, người trong này không phải người tốt, dám giúp sư phụ lừa gạt ta." Juliana đem sự việc mình trải qua ở đây kể ra.

Nàng học được một ít ma pháp không gian từ Dida, sau đó lừa Harrison, muốn tới phương nam tìm kiếm Tiếu Ân.

Nhưng Dida thấu hiểu suy nghĩ của nàng, sớm đề phòng, thông báo với ma pháp sư tọa trấn ở ma pháp công hội.

Cho nên mặc dù cuối cùng Juliana tiến vào ma pháp truyền tống trận, nhưng lại không phát động được. Ban đầu nàng còn tưởng thực lực của mình không đủ, nhưng có hai gã học đồ phụ trách ma pháp trận bị lung lạc dưới nhan sắc của nàng, cho nên nói cho nàng biết nguyên nhân ma pháp trận không thể phát động được.

Người có tâm cao khí ngạo như Juliana tự nhiên tức giận vạn phần, nhưng tốt xấu gì nàng tự biết sức của mình, biết nơi này không phải nơi nàng và Harrison có thể làm loạn, nên mới tức giận rời đi, tới hồ Stanco để tìm kiếm vận khí.

Nếu như Tiếu Ân không xuất hiện ngoài ý muốn, chỉ sợ Dida đại tát mãn tự mình ra mặt, nàng mới bằng lòng trở về đế đô.

Tiếu Ân nghe xong không khỏi dở khóc dở cười, thầm nghĩ nếu ma pháp sư tọa trấn không làm thế thì với tri thức ma pháp không gian của nàng, trời mới biết nàng sẽ truyền tống tới nơi nào.

Trong lòng vừa động, Tiếu Ân hỏi: "Nàng thực sự học được ma pháp không gian? Sao ta không nhìn thấy nàng có thiên phú trên phương diện này."

Juliana đắc ý nói: "Không phải ta học được mà là linh vật thiên hồ của ta học được."

Ngoài ý muốn Tiếu Ân nhìn thoáng qua cái mông của nàng, khuôn mặt của Juliana ửng đỏ lên, mặc dù nàng mang mặt nạ tinh linh nhưng vẫn hấp dẫn như trước.

Lần trước nói chuyện với Juliana, Tiếu Ân đã hiểu được, linh vật trên người nàng cũng không hề kém tam đầu lang Cruyff.

Linh vật của nàng tên là Thiên Hồ Thủ Hộ. Đó là linh vật cực mạnh của bộ tộc thiên hồ, không biết tồn tại bao nhiêu năm, tóm lại có thực lực cực kỳ cường hãn, ngay cả khi đối mặt với Cruyff cũng không yếu thế. Ngược lại tam đầu lang dường như kiêng kỵ thiên hồ, cho tới giờ chưa có hành động khiêu khích nào cả.

Thiên Hồ Thủ Hộ mạnh nhất có hình thái mười cái đuôi, với thực lực trước mắt của Juliana chỉ ảo hóa ra năm cái đuôi, còn cách cảnh giới cao nhất khá xa.

Nhưng chỉ có năm cái đuôi đã có thể nắm giữ một ít ma pháp không gian, điều này nói rõ, Thiên Hồ Thủ Hộ không đơn giản.

Tiếu Ân do dự một chút, vứt bỏ ý nghĩ muốn nghiên cứu Thiên Hồ Thủ Hộ của nàng.

Mặc dù Tiếu Ân rất hứng thú với Thiên Hồ Thủ Hộ của Juliana, nhưng cũng biết, nơi này không phải địa điểm nghiên cứu.

Có lẽ đợi hai người ở chung với nhau, sẽ nghiên cứu vấn đề này.

Thấy vẻ mặt mơ mộng của Tiếu Ân, khuôn mặt của Juliana hồng lên.

Mặt nạ tinh linh là một kiện trân phẩm, mặc dù che giấu dung nhan của nàng, nhưng biểu hiện trên khuôn mặt của nàng vẫn giống như thực.

Nhẹ nhàng đẩy Tiếu Ân một chút, Juliana khẽ cắn răng nói: "Chàng suy nghĩ gì vậy?"

Tiếu Ân nao nao, giờ phút này suy nghĩ của hắn không thích hợp nói cho tiểu mỹ nhân nghe, nếu nàng biết mình có chủ ý với Thiên Hồ Thủ Hộ, chỉ sợ giông tố sẽ nổi lên.

Bởi vì thú nhân tát mãn rất coi trọng linh vật của mình, giống như cảm tình giữa Tiếu Ân và Hắc Toàn Phong.

Đột nhiên nhớ tới một chuyện, Tiếu Ân tò mò hỏi: "Juliana, lần này nàng rời đi, thực sự không động tới đồ của Dida đại tát mãn sao?"

"Tất nhiên, những thứ đó sớm muộn gì cũng thuộc về ta, để lại để sư phụ thưởng thức một thời gian đi."

※※※

Trong thành Hollywood đột nhiên xuất hiện rối loạn nhỏ.

Đây là thành thị ma pháp, cư dân ở đây không quá ngạc nhiên khi thấy ma thú và ma pháp sư.

Nhưng khi Hắc Toàn Phong xuất hiện, lập tức tạo ra chấn động.

Thân hình dài mười lăm thước của nó gây áp lực quá lớn cho mọi người, dù từ góc độ nào thì trông nó cũng giống như mãnh thú.

Võ sĩ gác thành khi nhìn thấy Hắc Toàn Phong, mấy lần cố lấy can đảm ngăn cản nó ở ngoài cửa thành, nhưng bị Hắc Toàn Phong trừng mắt, nhất thời mất đi toàn bộ dũng khí.

Dù sao dưới áp lực của Hắc Toàn Phong, người bình thường có thể duy trì bĩnh tĩnh, không có mấy người.

Nhưng khi Tiếu Ân mang theo Hắc Toàn Phong tiến vào thành, mới phát hiện mình mang nó theo là một sai lầm.

Mặc dù đường chính trong thành rộng rãi, nhưng khi Hắc Toàn Phong tới trước cửa, đường phố vốn đang nhốn nháo, lập tức trở nên lạnh ngắt, ngay cả học đồ pháp sư cũng cứng miệng nhìn Hắc Toàn Phong.

Trong mắt của bọn họ có thể thấy được sự khiếp sợ. Mặc dù bọn họ là học đồ, căn bản không nhìn ra được thực lực của Hắc Toàn Phong, nhưng nhìn cường độ năng lượng dao động trên người đại quái vật, thì tuyệt đối có thể miễu sát bọn họ.

Cho nên đám học đồ và thủ vệ thành cùng lựa chọn, bọn họ không hẹn cùng bảo trì trầm mặc.

Hắc Toàn Phong hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, đôi mắt to lộ ra vẻ tò mò.

Nó đã đi theo Tiếu Ân qua mấy tòa thành, nhưng đều ở ngoại vi thành một mình. Cùng lắm thì có Mary ở cùng nó, chưa lần nào nó chính thức tiến vào thành, nên đây là lần đầu tiên nó tiến vào một tòa thành.

Kỳ thực ngoài Hắc Toàn Phong ra thì Hoàng Toàn Phong và Bạch Toàn Phong không xuất đầu lộ diện, mà chủ động tiến vào không gian ngủ đông.

Bọn chúng không làm vậy vì mệnh lệnh của Tiếu Ân mà chúng nó tự mình lựa chọn.

Hắc Toàn Phong cực kỳ ghét không gian ngủ đông, chỉ cần có thể, nó đều cần khẩn Tiếu Ân, không nên để nó tiến vào không gian ngủ đông. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Còn Hoàng Toàn Phong lại trái ngược với Hắc Toàn Phong, nó rất quyến luyến không gian ngủ đông, nên khi Tiếu Ân sắp vào thành, nó chủ động yêu cầu được tiến vào không gian ngủ đông.

Thực lực của nó đã đạt tới bát cấp, nên thông qua huyết ký, nó truyền đạt ý nghĩ của mình tới Tiếu Ân, nên Tiếu Ân khó lòng phản đối.

Còn Bạch Toàn Phong, bản thân nó là biến dị Slime, nó rất sợ hãi Hắc Toàn Phong, cho nên nó không hề do dự đi theo Hoàng Toàn Phong tiến vào không gian ngủ đông.

Tiếu Ân than nhẹ một tiếng, vỗ cái đầu to của Hắc Toàn Phong, nói: "Bạn tốt, ngươi ra ngoài dạo vài vòng đi, nơi này không thích hợp với ngươi."

Hắc Toàn Phong thất vọng gật đầu, nó mở đôi cánh to lớn của mình ra. Vù, vù. Sau vài tiếng vang, thân hình của Hắc Toàn Phong đột nhiên bay lên khỏi mặt đất, bay lên không trung.

Khi Hắc Toàn Phong rời đi, mọi người mới thả lỏng. Đối mặt với Hắc Toàn Phong, không người nào dám cử động, giống như bị áp lực to lớn đè ép, sau khi áp lực biến mất, những người này mới khôi phục lại được một chút, nhưng ánh mắt của bọn họ nhìn về đám người Tiếu Ân lại tràn ngập sợ hãi.

Ma thú rất mạnh, nhưng có thể thu phục được nó lại càng mạnh hơn.

Tiếu Ân dẫn đầu, tiến về phía ma pháp công hội, đây không phải lần đầu tiên hắn tiến vào thành thị này, tự nhiên không xa lạ gì với ma pháp công hội.

Không lâu sau, bọn họ đã tới cửa ma pháp công hội.

Khác so với lần đầu tiên tới đây, Tiếu Ân không dùng lực lượng tinh thần để mở cửa, mà trực tiếp đi vào.

Khi thân hình của hắn tiếp xúc với cánh cửa ma pháp, huy chương ma pháp của hắn sáng lên, đạo ánh sáng này nhẹ nhàng chạm phải cánh cửa ma pháp, nhất thời cánh cửa biến mất.

Tiếu Ân mỉm cười, không chút do dự bước vào. Để xếp đặt điều này, ma pháp công hội cũng tổn hao tâm huyết, nhưng hiệu quả thu được vô cùng tốt.

Đám người Kim nối tiếp nhau tiến vào, trên người bọn họ không có huy chương gì cả mà chỉ mặc ma pháp bào của học đồ, nhưng ngay cả ma pháp sư chính thức cũng không có được khí thế trầm ổn như bọn họ.

Bố cục trong đại sảnh của ma pháp công hội vẫn giống như trước kia, chỉ có điều học đồ cấp pháp sư chờ đợi trong góc nhiều hơn mấy người mà thôi.

Đám người Tiếu Ân vừa mới tiến vào, các học đồ lộ vẻ mặt hưng phấn, nhưng khi thấy đám người Đức Lỗ Phu, thần sắc trong mắt bọn họ nhất thời ảm đạm.

"Carter, Đức Lỗ Phu, và Mary…"

Mấy tiếng xì xào bán tán truyền ra, mặc dù đám người Đức Lỗ Phu đã rời đi nhiều năm, nhưng ở đây vẫn có nhiều người nhận ra bọn họ.

Ánh mắt của Tiếu Ân đảo qua bọn họ, nhất thời mọi người im lặng.

Học đồ pháp sư đối mặt với ma pháp sư chính thức, cho dù là nhất tinh ma pháp sư cũng không dám đắc tội đối phương.

Đến giờ phút này, cuối cùng Linnuo mới tiến vào, khi hắn tiến vào, trong đại sảnh nhất thời xuất hiện những tiếng thở dốc, cho dù là học đồ phục vụ quầy bar, cũng dùng ánh mắt kính nể nhìn hắn.

Bất tri bất giác, tất cả mọi người đứng lên, bọn họ cung kính hành lễ với Linnuo.

Không vì cái gì khác mà vì ma pháp bào của Linnuo có gắn huy chương lục tinh.

Bốn ngôi sao đại biểu cho thân phận đại ma pháp sư, còn sáu ngôi sao, điều này nói rõ, lão nhân này là một vị lục tinh đại ma pháp sư, thậm chí chỉ kém một bước là tiến giai thành nhân vật mà mọi người mơ ước… Ma đạo sỹ.

Cho nên khi Linnuo xuất hiện, thái độ của những này đối với hắn trở nên khác hẳn.

Lông mày của Linnuo mơ hồ cau lại, dù đã tiến vào ma pháp công hội nhưng đầu hắn vẫn nghĩ tới hai cây ma pháp trượng, căn bản không thèm chú ý tới đám học đồ pháp sư.

Thu hồi ánh mắt, khuôn mặt Tiếu Ân mỉm cười, bước lên cầu thang, Juliana và đám người Kim cũng đi theo sau.

Mộ vị học đồ của ma pháp công hội đứng lên, hắn tới bên cạnh Kim nói: "Xin lỗi, tầng hai chỉ mở cửa cho ma pháp sư chính thức."

Carter hừ lạnh một tiếng, tinh thần lực cường đại bộc phát trên người hắn, phảng phất như sóng biển dũng mãnh lao về phía tên học đồ.

Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt của tên học đồ trở nên trắng bệch, chân lảo đảo vài bước, lưng nặng nề dựa vào tường.

Carter thi triển lực lượng tinh thần có chừng mực, tinh thần lực bao phủ đối phương nhất thời biến mất không còn tung tích.

Tên học đồ pháp sư không vì vậy mà bị thương, nhưng qua việc này, hắn nhất thời hiểu được, thực lực của Carter không phải là học đồ mà là ma pháp sư chính thức.

Bởi có thể dùng lực lượng tinh thần để công kích, hơn nữa còn khống chế vừa đủ, thì học đồ pháp sư không thể làm được, cho dù bước nửa chân vào cảnh giới ma pháp sư chính thức, thập cấp học đồ cũng không làm được.

Đám người Kim và Carter thuận lợi tiến vào tầng hai.

Sau lưng bọn họ, tiếng động càng lớn lên.

Đặc biệt những học đồ biết Carter, lại càng mở to hai mắt, bọn họ không thể tin được chuyện vừa xảy ra.

Carter, chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, sao hắn có được lực lượng khó tin như vậy, chẳng lẽ hắn đã trở thành ma pháp sư chính thức.

Trong lòng mọi người xuất hiện những dự đoán, nhưng mọi người đều nhất trí, đó là đám người Carter muốn khảo hạch ma pháp sư chính thức.

Nhất thời, vô số ánh mắt hâm mộ và đố kỵ xuất hiện. Đặc biệt mấy người nhận ra Tiếu Ân, hơn nữa biết lúc đầu hắn thu hai đồ đệ, trong mắt càng thêm đố kỵ, nếu như lúc ấy được Tiếu Ân thu làm đệ tử nhập môn, thì hiện giờ người tới đây để khảo hạch phải là bọn họ.

Rất nhanh đám người Tiếu Ân tới tầng hai, nơi này có chút rộng rãi, đủ để bốn người sóng vai bước đi.

Bọn họ vừa xuất hiện, lập tức thu hút vài ánh mắt, dù sao, trong thế giới ma pháp, rất ít khi thấy ma pháp sư kết thành đội.

Trên tầng hai, cũng có một ít hàng quán bình thường, tiến hành mua sắm ở nơi này, cơ bản đều là nhất tinh ma pháp sư.

Mấy người tự cho mình là nhất tinh ma pháp sư, thấy ma pháp bào học đồ trên người đám người Kim, không khỏi hừ lạnh một tiếng, song khi ánh mắt của bọn họ chuyển sang huy chương lục tinh trên người Linnuo, không hẹn mà cùng thừ người ra. Vẻ mặt khinh bỉ chuyển thành cung kính.

Tiếu Ân nhìn rõ vẻ mặt của bọn họ, trong lòng cảm khái, thế giới ma pháp phải dựa vào thực lực để nói chuyện.

Có Linnuo làm bia đỡ, dù hắn không nói câu nào cũng khiến mọi người kinh sợ.

Trong lòng Tiếu Ân thoáng chần chừ. Mặc dù trước kia Tiếu Ân đã tới đây mấy lần, nhưng mỗi lần Tiếu Ân tới chỉ để mua đồ vật, một khi hoàn thành xong, liền rời đi, cho nên hắn không biết làm thế nào tìm được nhân vật cao tầng của ma pháp công hội, hơn nữa truyền ra ngoài chuyện của hắc quỷ pháp sư.

Ánh mắt đảo qua bốn phía, cuối cùng dừng lại căn phòng khi lần đầu tiến hắn tiến giai thành ma pháp sư chính thức. Trong lòng khẽ động, khuôn mặt Tiếu Ân nở nụ cười, nhẹ nhàng tới trước căn phòng, gõ nhẹ vài cái.

Rất nhanh, từ bên trong truyền tới một giọng nói lạnh nhạt: "Chuyện gì?"

"Khảo hạch thành ma pháp sư chính thức." Tiếu Ân cất cao giọng nói.

"Tiến vào!" Giọng nói ở bên trong trở nên ôn hòa hơn nhiều, rất hiển nhiên, thái độ đối xử với ma pháp sư chính thức và học đồ pháp sư đúng là cách nhau một trời một vực.

Đẩy cửa tiến vào, ở bên trong là một vị nữ ma pháp sư, bóng dáng nhỏ gầy của nàng ở trong phòng cũ giống như một bức họa cổ xưa.

Tiếu Ân nao nao, thần thái của nữ ma pháp sư này đúng là khác nhau so với giọng nói sắc bén của nàng, khiến người ta khó tin giọng nói đó phát ra từ miệng nàng.

Đứng ở cửa, đôi bên đánh giá nhau. Mặc dù nữ ma pháp sư không trở mặt, nhưng nàng hừ lạnh một tiếng.

Lúc này Tiếu Ân mới chú ý, trên ma pháp bào của nàng có gắn huy chương tứ tinh, nói cách khác, thực lực của nàng tương đương với đám người Kim.

Bất quá, nếu song phương chiến đấu sinh tử, Tiếu Ân nắm chắc, dù ai trong đám người Kim ra tay, cũng có thể giết chết nàng.

Đó là sự tự tin phát sinh từ thực lực cường đại.

Vị nữ ma pháp sư thấy huy chương nhất tinh trước ngực Tiếu Ân, đầu tiên hừ lạnh một tiếng. Chỉ là nhất tinh ma pháp sư mà dám ngang hàng với nàng, thực không biết lễ tiết. Nhưng bản thân nàng cũng không giải thích được, nàng biểu lộ sự tức giận của mình, nhưng đối phương vẫn như cũ, thậm chí còn xem thường áp lực do nàng tạo ra.

Khi ánh mắt của nàng nhìn thấy vẻ mặt của Tiếu Ân, một cơn phẫn nộ xuất hiện trong lòng nàng, bởi vì thân là đại ma pháp sư, nàng không cho phép ai áp chế mình.

Tiếu Ân tiến lên trước vài bước, đám người Kim tiến vào.

Sắc mặt nữ ma pháp sư khẽ biến, một lần có năm học đồ tiến vào? Đây là chuyện gì? Hơn nữa còn có thú nhân tát mãn và một vị…

Sắc mặt của nàng chợt biến đổi, vội vàng đứng dậy, cúi người thi lễ với Linnuo: "Lục tinh đại ma pháp sư tôn kính, chào ngài."

Ánh mắt của Linnuo đảo qua mặt nàng, thuận miệng nói: "Chào ngươi."

Sau đó hắn liền trầm mê, căn bản cách ly với ngoại giới.

Khuôn mặt của nữ ma pháp trở nên xấu hổ, nhưng nàng không dám phẫn nộ, tứ tinh muốn khiêu chiến với lục tinh sao?

Nếu không có thực lực dị thường như Tiếu Ân, thì ý nghĩ đó nhanh chóng biến mất đi, nếu không mình chết thế nào cũng không biết.

Tiếu Ân hơi hơi cười nói: "Đại ma pháp sư tôn kính, chúng ta tới để khảo hạch ma pháp sư."

Nữ ma pháp sư nở nụ cười tươi nói: "Tốt, ta là Jennifer, tháng này ta phụ trách khảo hạch ma pháp sư chính thức…"

Ánh mắt của nàng nhìn về phía Linnuo, sau đó nàng phát ra ma lực dò xét đám người Tiếu Ân.

Song giọng nói tràn ngập tin tưởng và cao ngạo của nàng đột nhiên dừng lại, giống như bị con dao sắc bén cắt đứt.

Nàng hồ nghi sự đánh giá của mình đối với đám người Tiếu Ân, nói thực, dù là tứ tinh đại ma pháp sư, nàng cũng không thể khám phá được Ẩn Nặc Thuật trên người Tiếu Ân. Nhưng bằng năng lực cảm ứng đặc thù của mình, mỗi khí tinh thần của nàng tiếp xúc với đám người Tiếu Ân, đều khiến nàng cảm thấy nguy hiểm.

Thậm chí nàng còn có cảm giác, trước mặt những người này, nàng không thể nào khống chế được.

Nhìn vẻ mặt thất thần của Jennifer, Tiếu Ân cười cười, đại ma pháp sư quả hơn xa ma pháp sư bình thường. Dù bọn họ không nhận ra thực lực chính thức của đám người Kim, nhưng vẫn cảm nhận được sự khác thường.

Dùng ánh mắt ra hiệu, Kim lập tức tiến lên, gật đầu với Jennifer: "Kẻ hèn Kim, xin được khảo hạch thành ma pháp sư chính thức."

Jennifer ngưng trọng gật đầu, trong lòng nàng xuất hiện một ý nghĩ kỳ quái, bởi vì nàng phát hiện, hành vi của tên học đồ này rất thất lễ, nhưng nàng lại không thấy tức giận. Ngược lại trong lòng như trút được gánh nặng, dường như người này phải dùng lễ tiết ngang hàng để nói chuyện với mình.

Lui về sau một bức, Jennifer nói: "Pháp sư Kim, mời ngươi thi triển ba tam cấp ma pháp. Tốt nhất thi triển trong ba mươi giây thôi."

Kim hơi cười, thậm chí thân thể hắn còn không nhúc nhích, trên người hắn xuất hiện ba đạo nguyên tố đại biểu cho ba loại thuộc tính bất đồng.

Ma pháp vòng phòng hộ trong nháy mắt mở ra. Vòng phòng hộ ma pháp này không phải tam cấp, nó lộ ra ánh sáng thực chất.

Sắc mặt của Jennifer nhất thời thay đổi, chỉ với ma pháp này, trong lòng nàng xuất hiện cảm giác mặc cảm.

Bởi vì nàng nhận ra, vòng phòng hộ này không phải tam cấp, thậm chí không phải tứ cấp, mà là ngũ cấp vòng phòng hộ.

Thuấn phát ngũ cấp vòng phòng hộ, nàng cũng có thể làm được, nhưng không bất động thanh sắc như đối phương, không có một tín hiệu báo trước, dù thế nào nàng cũng không làm được.

Nhưng sự kinh ngạc của nàng còn chưa chấm dứt, bởi vì ngay khi vòng phòng hộ xuất hiện, nguyên tố ma pháp trong không khí lại điên cuồng vận chuyển, hai ngũ cấp ma pháp có thuộc tính công kích khác nhau trong nháy mắt hình thành.

Cảm thụ trong không gian không ngừng có năng lượng dao động cường đại, Jennifer cảm thấy da đầu tê dại. Giờ phút này, trong cảm giác của nàng, vị học đồ pháp sư xa lạ trước mắt, có thực lực cường đại ngang hàng với đại ma pháp sư.

Thực lực cường hãn của đối phương khiến nàng chấn động.

Thuấn phát ngũ cấp ma pháp phòng hộ, mặc dù phần lớn đại ma pháp sư đều làm được, nhưng không ung dung thoải mái như thế này được.

Nhưng hai ngũ cấp ma pháp có thuộc tính công kích khác nhau thì thực đáng sợ.

Ma pháp công kích rất cường đại, một khi thi triển thành công, nhất định phải phóng ra, nếu không đối với người khống chế ma pháp mà nói thì giống như trên tay có một quả lựu đạn. Nếu không cẩn thận, bản thân sẽ bị nó nổ tung. Nhẹ thì bị thương, nặng thì bị nguyên tố ma pháp cắn trả. Thậm chí còn có thể bỏ mình.

Nhưng giờ phút này, nam nhân trước mặt mình lại dễ dàng khống chế hai ngũ cấp ma pháp công kích.

Thủy chung ở trạng thái chờ.

Nhìn Kim điều khiển nguyên tố ma pháp, ai cũng tin, hắn sẽ thi triển ma pháp thành công.

Bởi vì nguyên tố ma pháp quanh người Kim không hề rối loạn, ngược lại giống như những công nhân ngoan ngoãn, hoàn toàn chấp hành ý chí của Kim.

"Có thể thông qua chưa?" Kim buồn bực nói.

Mặc dù trên người hắn có huyết mạch của thần, nắm giữ được trình độ khống chế ma pháp, nhưng duy trì trạng thái này lâu, cũng không phải chuyện thoải mái.

Jennifer giống như người trong mộng tỉnh lại, vội vàng gật đầu nói: "Có thể, hoàn toàn có thể!"

Giờ phút này thái độ của nàng so với lúc đầu cách biệt một trời một vực, thậm chí khi đối mặt với Kim, còn rơi vào thế hạ phong.

Thái độ đó giống như tự nhiên, không hề giả bộ, còn đám người Tiếu Ân thản nhiên tiếp nhận.

Đó là do thực lực, chỉ cần có thực lực cường đại, dù kẻ nào cũng được đãi ngộ như bọn Tiếu Ân, đây là chuyện bình thường.

Kim mỉm cười, nguyên tố ma pháp quanh người hắn nhất thời tiêu tán, hai ngũ cấp ma pháp công kích cứ như thế biến mất trong không trung, phảng phất như chưa từng xuất hiện.

Khuôn mặt của Jennifer lộ ra vẻ mờ mịt, nếu như không phải tự mình cảm ứng, nàng tuyệt đối không tin, ngũ cấp ma pháp công kích cũng có thể xóa đi dễ dàng như vậy.

Nhẹ nhàng thở dài một tiếng, rốt cuộc Jennifer xác định một chuyện, cấp bậc ma pháp của người này, mình không thể đánh giá.

"Pháp sư tiên sinh tôn kính." Jennifer do dự một chút, cuối cùng nói: "Thực lực của ngài vượt xa dự đoán của ta, xin tha thứ cho ta, ta không có quyền định đoạt danh hiệu cho ngài."

Vẻ tươi cười của Kim nhất thời bị kìm hãm, hắn kinh ngạc nhìn đối phương, ấp úng hỏi: "Jennifer đại ma pháp sư, ý của ngài là…"

Jennifer cười khổ một tiếng nói: "Khảo hạch ngài phải do ma đạo sỹ tiến hành."

Mọi người chợt hiểu, Jennifer chỉ có tư cách khảo hạch ma pháp sư chính thức, nếu Kim muốn được ma pháp công hội thừa nhận, hắn phải tới công hội có ma đạo sỹ để khảo hạch, thì hắn mới có được huy chương đại ma pháp sư.

"Ma đạo sỹ?" Tiếu Ân đột nhiên hỏi: "Nếu muốn tiến giai thành ma đạo sỹ, thì mời ai tới khảo hạch?"

Khuôn mặt của Jennifer hiện lên vẻ cổ quái, mặc dù nàng là đại ma pháp sư, nhưng ba chữ ma đạo sỹ vẫn là danh từ xa vời đối với nàng.

Cho nên khi nghe tới vấn đề này, ngay cả nàng cũng có chút chần chừ.

Bởi vì trong trí nhớ của nàng, dường như chưa gặp phải vấn đề này.

Một lát sau, Jennifer do dự nói: "Ma đạo sỹ, chắc do truyền kỳ pháp sư khảo hạch."

Tiếu Ân khẽ cau mày, hắn hoài nghi những lời này. Bởi vì Dida từng nói qua, chỉ sợ ngàn năm truyền kỳ không còn ở phiến đại lục này nữa, hơn nữa nhìn bộ dáng của Jennifer, câu trả lời của nàng chỉ là phỏng đoán mà thôi.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #229


Báo Lỗi Truyện
Chương 229/482