Chương 227: Trưởng lão long tộc




Một bóng xám mờ mịt xuất hiện trong hư không, khi bóng xám này xuất hiện, Tiếu Ân và Hắc Toàn Phong cảm thấy lạnh thấu xương.

Luôn uy phong lẫm liệt như Hắc Toàn Phong lúc này lại đứng yên, thân hình nó cuộn lại, khép cái miệng rộng lại, không dám phát ra âm thanh nào.

May mà thực lực của nó tăng lên, can đảm cũng tăng lên theo nên vẫn điều khiển được năng lượng phong hệ, không bị té ngã.

Nhưng chỉ cần nhìn vẻ mặt sợ hãi của nó, là biết nó rất kiêng kỵ bóng xám trước mặt.

Đám người Kim lập tức đề phòng, thậm chí bọn họ còn lấy ra ma pháp trượng.

Một khi Tiếu Ân hành động, bọn họ sẽ kích thích ma pháp.

Hai mắt Tiếu Ân chớp động tinh quang, hắn toàn tâm toàn ý cảm ứng bóng xám trước mặt.

Từ bóng xám truyền đến khí tức rất quen thuộc, nếu như hắn không nhớ lầm, thứ này chắc tới từ vụ cốc thần bí ở dãy núi Ishtar.

Hắc Toàn Phong có được thành tựu như ngày hôm nay, kỳ thực là nhờ vụ cốc thần bí, nếu như không lấy được hài cốt thạch long từ nơi đó, như vậy Hắc Toàn Phong khó có thể vượt qua cực hạn chủng tộc. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnYY.com

Nhưng người trong vụ cốc thần bí lại quá tuyệt tình, lại muốn ăn tươi nuốt sống Hắc Toàn Phong.

Hít sâu một hơi, Tiếu Ân không nói hai lời, lấy ra bán thần trượng, hắn cẩn thận đề phòng.

Một cỗ khí tức thần bí từ bóng xám tản ra. Nếu Tiếu Ân đã phát hiện, bóng xám cũng không cần ẩn giấu.

Tinh thần ý thức của Tiếu Ân lập tức tập trung, nhưng hắn lập tức phát hiện, đoàn khí tức đó chỉ để trinh sát mà thôi, không có ý muốn đả thương ai cả.

Từ từ, đoàn khí tức này thu về, Tiếu Ân cảm thấy sự thất vọng cực độ của đoàn khí tức này. Dường như bóng xám muốn tìm kiếm đồ vật gì ở chỗ hắn.

Trong lòng Tiếu Ân khẽ động, hắn mơ hồ cảm giác được, đoàn bóng xám này có chút giống vong linh quân vương, nhưng lại có uy năng vô thượng giống như hắc long vương, khiến hắn có cảm giác không được tự nhiên.

Một lát sau, bóng xám bắt đầu biến ảo, trong nháy mắt biến thành một lão nhân.

Lão nhân này chẳng những có râu tóc đầy mặt, thậm chí còn có cả hàng lông mi trắng, giống hệt thọ tinh trong truyền thuyết.

Khi bóng xám biến hóa thành hình người, trong hư không xuất hiện dao động, một đoàn sương mù màu đen, theo sau đoàn sương mù, biến thành một trung niên nhân khôi ngô.

Đám người Tiếu Ân rùng mình, không thể tưởng tượng được còn có một người nữa, hơn nữa Tiếu Ân và Hoàng Toàn Phong không phát hiện ra.

Nhưng khi ánh mắt của Tiếu Ân nhìn trung niên tráng hán, trong đầu hắn nhớ tới cảnh khi hắn tiến giai thành ma đạo sỹ, lần đầu tiên sử dụng Tiêu Dung Thuật, khiến tồn tại cường đại này chạy trối chết.

Hắn hít sâu một hơi nói: "Nguyên là người tới từ vụ cốc thần bí, không biết các ngươi có dụng ý gì?"

Lão nhân đang muốn nói chuyện thì thấy thân hình đại hán trung niên xuyên qua khoảng cách trăm thước, đoạt quyền nói chuyện: "Tiếu Ân, trận tỉ thí lần trước không tính, chúng ta đánh lại."

Sắc mặt Tiếu Ân hơi căng thẳng, trầm giọng nói: "Làm sao các ngươi biết ta là Tiếu Ân?"

Trung niên đại hán khinh thường nói: "Lần đầu tiên ngươi đến vụ cốc, chúng ta đã phát hiện ngươi, ngươi xây nhà ở núi Ishtar, chúng ta dù không muốn biết cũng khó."

Tiếu Ân ho nhẹ một tiếng, trong lòng chấn động, nghe khẩu khí của hắn, dường như tảng đá cự long là do bọn họ cố ý để mình và Hắc Toàn Phong lấy đi, nếu không, với thực lực khi đó của bọn họ, làm sao có khả năng tiếp xúc với thạch long.

Còn có, đám người mình sống ở trong dãy núi Ishtar, đối phương cũng biết rõ, điều này thực đáng sợ.

Chỉ là, xem ra bộ dáng của bọn họ, dường như không biết chuyện của Nhất Hào, điều này khiến Tiếu Ân hơi yên tâm.

Dường như nhận ra sự nghi hoặc của Tiếu Ân, trung niên đại hán cất tiếng cười to, nói: "Tiếu Ân, không phải ngươi biết sử dụng Tiêu Dung Thuật sao, sử dụng lại cho ta xem."

Tâm thần của Tiếu Ân thu liễm lại, hắn mơ hồ cảm giác, mặc dù khẩu khí của người này vô cùng cuồng ngạo, nhưng trên thực tế không có nhiều ác ý. Đây là một cảm giác kỳ quái, nhưng cùng người này nói chuyện, hắn càng tin phỏng đoán của mình.

Chẳng lẽ bọn họ không muốn ăn Hắc Toàn Phong, mà chỉ muốn chơi đùa?

Lông mày của trung niên đại hán cau lại nói: "Tiếu Ân, ngươi đã là ma đạo sỹ, sao lại chậm chạp như thế, hành động nhanh chút nào."

Tiếu Ân cười cười, biết rõ mình có Tiêu Dung Thuật nhưng lại thúc giục mình thi triển, có thể thấy hắn đã chuẩn bị chu toàn.

Nếu như là trước kia, Tiếu Ân tin tưởng, trên thế giới này không có người có thể phá giải được Tiêu Dung Thuật, nhưng trải qua lần hợp tác với hắc long vương trên vong linh đảo, hắn hiểu được, mặc dù uy lực của ma pháp này rất cường đại, nhưng không phải thiên hạ vô địch.

Nhưng nói thực, Tiếu Ân cũng muốn biết, trung niên đại hán này làm thế nào để ngăn cản Tiêu Dung Thuật.

Bán thần trượng từ từ sáng lên, Tiếu Ân trầm giọng nói: "Các hạ, nếu ngài biết Tiêu Dung Thuật, cũng biết được uy lực của pháp thuật này, chẳng lẽ ngài thực sự muốn thử sao?"

Trung niên đại hán hừ lạnh một tiếng nói: "Nói nhảm, trên thế giới này không có ma pháp vô địch, ngươi có thể yên tâm thi triển, dù ta bị truyền tống đi cũng không trách ngươi."

Trong lòng Tiếu Ân xuất hiện cảm giác kỳ dị, người này nói giống hệt hắc long vương.

Ánh mắt đảo qua hai người này vài vòng, đột nhiên nhớ tới tình huống của hắc long vương, khẽ hỏi: "Ta hiểu rồi, người ký linh hồn khế ước với lão tiên sinh này, cho nên dù người bị truyền tống, lão tiên sinh cũng có thể gọi người trở về."

Những lời này nói ra, khiến hai người kinh ngạc, không thể tưởng tượng được Tiếu Ân có thể dễ dàng nhìn ra điểm này, kiến thức của hắn quả thức uyên thâm tới mức khó tin.

Song bọn họ không ngờ tới, Tiếu Ân và hắc long vương đã sớm dùng biện pháp này, cho nên biết rất rõ.

Trung niên đại hán và lão giải trao đổi với nhau một lúc, sau đó nói: "Tiếu Ân, ta sẽ không bị Tiêu Dung Thuật của ngươi truyền tống, cho nên ngươi không phải lo."

Tiếu Ân gật đầu một cái, đột nhiên cười nói: "Không sao, có linh hồn khế ước là không sao rồi."

Nói xong, bán thần trượng trong tay hắn hơi run lên, ánh sáng màu xanh biếc nhất thời biến mất.

Ở phía đối diện, đôi mắt của trung niên đại hạn trợn tròn lên, mặc dù Tiếu Ân nói khách khí, nhưng ra tay lại không lưu tình chút nào, ánh sáng màu xanh biếc xuất hiện rất bí mật.

Song lần này trung niên đại hán đã có chuẩn bị, cổ tay run lên, một đoàn hắc vụ giống như thực thể đọng lại.

Phạm vi bao phủ của hắc vụ không lớn, chẳng qua chỉ bao phủ nửa thước quanh người hắn. Nhưng phạm vi của nó lại lớn hơn ánh sáng màu xanh biếc.

Sắc mặt Tiếu Ân nhất thời biến đổi, đến giờ phút này, hắn mới chỉ hơi tin tưởng đối phương có thể ngăn cản được Tiêu Dung Thuật.

Điều này chỉ cần nhìn hắc vụ trên tay đại hán xuất hiện trùng khớp với điểm truyền tống không gian của Tiêu Dung Thuật là rõ.

Có thể nắm rõ điểm xuất hiện của Tiêu Dung Thuật như thế, lần đầu tiên Tiếu Ân mới thấy.

Một tầng hắc vụ dũng mãnh lao vào trong, hình thành lên một bóng đen hư ảo.

Trong không gian truyền tới một trận năng lượng dao động kỳ dị, ánh sáng màu xanh biếc của Tiêu Dung Thuật nhanh chóng khuếch tán, bao phủ bóng đen hư ảo lại.

Song khi ánh sáng màu xanh biếc lóe lên, thông đạo không gian cũng không mở ra và cũng không tiêu tán.

Đám người Tiếu Ân ngẩn ra, lập tức hiểu, ma pháp này thất bại.

Xác xuất thất bại của Tiêu Dung Thuật vẫn rất cao, Tiếu Ân có thể thi triển thành công hai lần ở vong linh đảo, lần đầu tiên là gặp may, còn lần thứ hai là do hắc long vương phối hợp.

Khi thông đạo xuất hiện, nếu thi triển Tiêu Dung Thuật sẽ có một trăm phần trăm thành công, nhưng trên thế giới này, ngoài hắc long vương ra, không có người thứ hai có thể phối hợp với Tiếu Ân.

Trung niên đại hán cũng hơi run, hắn cũng không nghĩ tới Tiêu Dung Thuật lại thất bại.

Đại hán trung niên cười nói: "Tiếu Ân, lần này không tính, chúng ta làm lại."

Khuôn mặt Tiếu Ân nở nụ cười vô hại, nhưng trong lòng thầm mắng.

Chỉ bằng thủ đoạn vừa rồi của người này, đem Tiêu Dung Thuật chuyển sang một bóng người hư ảo, bản lĩnh này nằm ngoài dự liệu của Tiếu Ân. Mặc dù lần này Tiêu Dung Thuật thất bại, nhưng Tiếu Ân có cảm giác, dù Tiêu Dung Thuật thành công mở ra thông đạo không gian, như vậy kẻ bị truyền tống, có khả năng lớn là bóng đen hư ảo.

Nhìn trung niên đại hán, đột nhiên tinh thần Tiếu Ân phấn chấn, đối thủ tốt như vậy, đúng lúc có thể thí nghiệm thực lực của mình đạt tới cấp độ nào.

Hít sâu một hơi, tinh thần của Tiếu Ân tiến vào trạng thái tốt nhất. Tinh thần ý thức của hắn và Nhất Hào kết hợp với nhau, giống như khi ở trong tám tầng kết giới trên vong linh đảo, tinh thần của Tiếu Ân được đẩy lên đỉnh điểm, trên tay hắn, năng lượng nguyên tố vô cùng vô tận đang dùng tốc độ khó tin tiến hành áp súc.

Không khí xung quanh dường như trầm trọng, áp lực cường đại không ngừng lưu chuyển trên người mỗi cá nhân. Mất đi sự áp chế của tám tầng kết giới, tốc độ áp súc nguyên tố của Tiếu Ân cực nhanh, chỉ trong vài lần hô hấp, năng lượng nguyên tố khổng lồ đã bị áp súc lại một chỗ, hơn nữa dưới tâm ý của hắn chuyển đổi thành một ngọn lửa màu trắng sữa.

Ngọn lửa này nhìn qua thì lúc nào cũng có thể bị dập tắt.

Nhưng không người nào dám xem thường ngọn lửa nhỏ này, bởi vì bọn họ đều cảm ứng được uy năng cường đại ở trong đó.

Dù là trung niên đại hán hay lão nhân đang xem cuộc chiến, sắc mặt của bọn họ trở nên vô cùng ngưng trọng.

Tiếu Ân nhìn vẻ mặt của bọn họ, trong lòng đột nhiên động, kết giới kết hợp giữa ảo thuật và không gian hệ nhất thời phát ra.

Trong kết giới hư ảo này, ngọn lửa quanh người Tiếu Ân xuất hiện dao động kỳ dị, năng lượng quỷ dị khổng lồ dường như biến mất.

Tới bây giờ, sắc mặt của hai vị cường giả tới từ vụ cốc thần bí mới thay đổi, ánh mắt của bọn họ nhìn Tiếu Ân có thêm vài phần tôn trọng.

Bọn họ cũng không biết, Tiếu Ân đột nhiên nghĩ ra việc sử dụng kết giới sơ khai để che giấu uy năng của ngọn lửa, cho nên bọn họ mới tưởng Tiếu Ân cố ý biểu hiện lực lượng cường đại của bản thân. Hơn nữa dùng phương thức này để nói rõ thực lực cường đại của bản thân hắn.

Nhìn ngọn lửa yếu ớt lúc nào cũng có thể bị dập tắt, hai vị cường giả gật đầu với nhau một cái.

Trong lòng bọn họ thầm hô may mắn, nếu như Tiếu Ân âm thầm sử dụng phương pháp này đánh lén bọn họ, thì sẽ khiến bọn họ gặp phải nguy hiểm nhất định.

Dù sao, ngọn lửa nhỏ đó ẩn chứa năng lượng quá cường đại, đối với người đã mất đi thân thể như bọn họ, tuyệt đối là uy hiếp trí mạng.

Vẻ mặt trung niên đại hán trở nên hòa ái, tinh thần đao dộng từ trên người hắn phát ra, liên lạc cùng với Tiếu Ân.

"Tiếu Ân các hạ, chúng ta không có ác ý."

Tiếu Ân nao nao, hắn đã hợp thể với Nhất Hào, đang tính toán chi ly, làm thế nào mới bắt được bọn họ.

Đặc biệt cường giả tới vụ cốc gây ra áp lực cường đại cho Tiếu Ân.

Song dù hắn tính toán thế nào, cũng không nghĩ ra, đối phương lại truyền tới một tin tức đơn giản như vậy.

Nhất Hào lập tức điên cuồng phân tích, nhưng thiếu số liệu, nó cũng không phán đoán được đối phương có ý đồ gì khác không.

Nhưng khí tức trên người Tiếu Ân bình tĩnh lại một chút. Hắn cảnh giác nhìn đối phương, không nói một lời nào.

Trung niên đại hán cười cười, hắn rõ ràng dùng lực lượng tinh thần để trò chuyện với Tiếu Ân: "Tiếu Ân các hạ, ta biết trong lòng ngài có sự hoài nghi, nhưng chúng ta không muốn là địch với ngài. Nếu không, mấy năm trước cũng không để ngài và ma sủng mang xác thạch long đi."

Sắc mặt của Tiếu Ân trở lên cổ quái, khuôn mặt mơ hồ lộ ra vẻ hậm hực, địch ý trên người không còn nồng đậm nữa.

Mạnh miệng rồi bắt dừng tay, mặc dù Tiếu Ân không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng hắn có sự áy náy. Thạch long rất quan trọng đối với Hắc Toàn Phong, cho nên dù có cho hắn suy nghĩ lại, hắn vẫn làm như thế.

Ho nhẹ một tiếng, Tiếu Ân điều khiển năng lượng trong không gian trở lại như bình thường, nhẹ giọng hỏi: "Cường giả tới từ vụ cốc, rốt cuộc ngài muốn làm gì?"

"Chúng ta muốn hỏi thăm một người."

"Ai?"

Vẻ mặt của trung niên đại hán trở nên trang trọng, giống như tín đồ đang cầu khẩn.

"Chúng ta muốn biết Corey đại nhân ở đâu?"

Tiếu Ân hít sâu một hơi, ngay cả ngọn lửa mà hắn đang khống chế cũng hơi run.

Sắc mặt trung niên đại hán khẽ biến, vội vàng chuẩn bị phòng ngự. Thứ này nhìn qua chẳng có gì, nhưng năng lượng uy áp mà nó biểu hiện ra quá mức dọa người.

Sắc mặt của Tiếu Ân trở nên âm trầm bất định, hắc long vương là lợi thế lớn nhất của hắn, tồn tại của người này, ngoài Hắc Toàn Phong ra, cả đám người Kim cũng không biết, nhưng hai người này làm sao biết được.

Kỳ thực Tiếu Ân không lo lắng cho sự an toàn của hắc long vương, mà lo lắng hành động của mình trên Vong Linh đảo bị mười hai quân vương biết được, như vậy hắn sẽ trở thành tử địch của bọn họ.

Lạnh lùng nhìn hai người trước mắt, địch ý trên người Tiếu Ân càng đậm lên, thậm chí hắn quyết định, không tiếc giá đắt, dùng mọi thủ đoạn để lưu hai tên này ở lại đây.

Cổ tay cử động, ngón tay Tiếu Ân có thêm một chiếc nhẫn ngũ sắc, chiếc nhẫn này nhìn qua thì bình thường nhưng không biết vì sao, trong cảm giác của mọi người, chiếc nhẫn này lại tỏa ra một lực lượng khiến người khác sợ hãi.

Chiếc nhẫn này là đồ Tiếu Ân đoạt được trong sân chơi của thần linh, huyết quang tù cấm giới chỉ, nhưng màu sắc của nó quá chói mắt, nên Tiếu Ân mới sử dụng các loại nguyên liệu thay đổi vẻ ngoài của nó, khiến hình dạng của nó thay đổi.

Nhưng uy lực của nó quá cường đại, một khi sử dụng, hơn nữa bị ngoại nhân nhìn thấy, chỉ sợ không thể giấu giếm được.

Nhưng hôm nay, không thể không sử dụng nó.

Huyết quang tù cấm giới chỉ có khả năng giam cầm vượt cấp, Tiếu Ân tự tin, một khi sử dụng nó, chắc chắn có thể vây khốn một người. Cầm giữ một người, sau đó giải quyết tên còn lại.

Chỉ cần giải quyết hai người này, như vậy tin tức này sẽ không lộ ra ngoài.

Song đang lúc hắn đang chuẩn bị không tiếc đại giới ra tay, thì ở phía đối diện, trung niên đại hán đột nhiên tiêu tán.

Không sai, một lần nữa hắn biến thành một đoàn hắc vụ, hơn nữa dùng phương thức biến hóa biến thành một hình tượng. Khi Tiếu Ân thấy hình tượng này, nhất thời trong lòng đại chấn, thế công vốn đang chuẩn bị lập tức dừng lại.

Bởi vì hình tượng mới của trung niên đại hán, so với tiểu hắc long thì thể tích của nó lớn hơn mấy trăm lần, thì không có gì khác nhau.

Trong giây phút này, liên tưởng tới thạch long trong vụ cốc, dù kẻ ngu cũng đoán được thân phận của người này.

Tiếu Ân kinh hô: "Ngài là thành viên của bộ tộc hắc long?"

Hăc long hình thành tư sương mù hơi cúi cái đầu cao ngạo của nó xuống nói: "Đúng, Lida trưởng lão của bộ tộc hắc long vấn an ngài."

Tay Tiếu Ân run lên, vội vàng xóa đi ngọn lửa.

Năng lượng dao động cường đại nhất thời khuếch tán đi bốn phương tám hướng, xung quanh có từng làn sóng năng lượng không nhìn thấy.

Hai vị cường giả của bộ tộc hắc long liếc mắt nhìn nhau, cảm thấy khiếp sợ đối với thủ đoạn khống chế năng lượng cường đại của Tiếu Ân.

Trong lòng bọn họ cảm khái không thôi, lần trước hắn mới tiến giai thành ma đạo sỹ, nhưng sau một đoạn thời gian, tiến bộ của hắn lại to lớn như thế, không biết hắn làm thế nào.

Mặc dù Tiếu Ân đã xua tan đi ngọn lửa, nhưng cũng không cất nhẫn và bán trượng đi, chỉ là địch ý trên người hắn đã tiêu tán.

Hắn hơi cúi người, dùng lễ tiết của ma pháp sư ân cần hỏi: "Lida trưởng lão, chào ngài!"

Ánh mắt chuyển qua người lão nhân, hắn cảm nhận được khí tức trên người lão nhân không kém Lida. Nếu như hắn không nhìn lầm, đây cũng là vị cường giả khác của bộ tộc hắc long.

Quả nhiên, lão nhân ở xa gật đầu: "Bulliet trưởng lão vấn an ngài, xin ngài trợ giúp."

Khuôn mặt của Tiếu Ân nở nụ cười hòa ái: "Nhị vị trưởng lão, muốn tìm kiếm nơi ở của hắc long vương sao?"

"Đúng!" Lida kích động nói, hai người bọn họ đã sinh tồn ở khối tinh cầu này mấy vạn năm, chính là vì chờ đợi giây phút này.

Tiếu Ân trầm ngâm một chút, đột nhiên hỏi: "Tại sao hai vị biết ta biết hắc long vương ở đâu?"

Bulliet do dự trong chốc lát, áy náy nói: "Tiếu Ân các hạ, xin ngài tha thứ, kỳ thực khi người mang thạch long đi, chúng ta đã cảm ứng được khí tức của vương, hơn nữa để lại một ấn ký mơ hồ. Một khi người gặp vương, như vậy chúng ta có thể thông qua ấn ký ma pháp cảm ứng được vương."

Tiếu Ân nhất thời hiểu được, hắn nhướng mày nói: "Ấn ký ma pháp của ngài rất tốt, ngay cả hắc long vương cũng không phát hiện ra."

Bulliet cười nói: "Đó là ma pháp mới do chúng ta dùng thời gian vạn năm ở trên tinh cầu này nghiên cứu ra, ngay cả vương cũng không biết, cho nên mới sơ sẩy."

Lúc này Tiếu Ân mới thư thái, mặc dù hắc long vương lợi hại, nhưng dù sao không phải thần linh, đối với một ít pháp thuật, không biết cũng chả có gì lạ.

Lida bổ sung nói: "Tiếu Ân các hạ, chúng ta cảm ứng được khí tức của vương, lập tức chạy đến đây, nếu có kinh động, xin ngài tha thứ."

Tiếu Ân vội vàng giơ tay nói: "Hai vị quá khách khí."

Nhìn đôi mắt mở to của bọn họ, Tiếu Ân tin tưởng, hắn hơi gật đầu nói: "Ta có thể để hai vị liên lạc với hắc long vương, nhưng hắn có bằng lòng gặp hai người không thì ta không biết được."

Lida vội vàng nói: "Đó là tất nhiên!"

Đám người Kim cẩn thận đề phòng ở phía sau, nhưng bọn họ nói chuyện với nhau mấy câu, lại có thể hóa thù thành bạn, không khỏi nhìn nhau. Nhưng bọn họ luôn luôn chấp hành đối với quyết định của Tiếu Ân, cho nên không có ý nghĩ gì khác.

Chỉ có Hắc Toàn Phong bởi vì ăn thạch long nên có sự sợ hãi đối với hai vị cường giả của bộ tộc hắc long, bởi vậy vẫn trốn bên người Mary, không dám tới gần bọn họ.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #227


Báo Lỗi Truyện
Chương 227/482