Chương 226: Trao đổi




"Tê, hí hí…" Hoàng Kim Sa Trùng khéo léo giơ cánh tay lên, chỉ vào Slime ở phía đối diện, trong miệng phát ra âm thanh vui sướng, nó cảm thấy rất tò mò khi có một sinh vật giống mình.

Tiếu Ân dở khóc dở cười trấn an nó nửa ngày, vất vả lắm mới khiến nó không hiếu kỳ nữa, nhưng hai sinh vật kỳ dị này bắt đầu giao hảo với nhau như những lão bằng hữu lâu năm.

Tiếu Ân cảm ứng cường độ năng lượng xung quanh người chúng nó, sắc mặt chợt biến đổi.

Biến dị Slime hấp thu lông Hỏa Sơn Hồng Trĩ, hơn nữa sau khi tiêu hóa năng lương xong, năng lượng trong cơ thể nó có sự biến hóa về chất, giờ phút này đã đạt tới ngũ cấp tiêu chuẩn.

Nhưng khiến Tiếu Ân cảm thấy kinh ngạc đó là Hoàng Kim Sa Trùng có hình thái giống loài người, Tiếu Ân không thể tính được cường độ năng lượng trong người nó.

Xem ra sau khi hấp thu quá nhiều năng lượng, nó đã tiến hóa.

Cảm giác vui sướng điên cuồng xuất hiện trong đầu Tiếu Ân, chẳng lẽ nó đã đột phá cực hạn thất cấp, đạt tới cảnh giới bát cấp.

Khiến Tiếu Ân cảm thấy kinh ngạc đó là, bát cấp ma thú đều là những lão gian hoạt, có thể sử dụng lực lượng tinh thần để tiến hành trao đổi. Bát cấp ma thú có được trí tuệ của mình, giống như truyền thuyết quán đỉnh, một khi tiến giai thành công, sẽ có được trí tuệ cực cao.

Nhưng trên người Hoàng Kim Sa Trùng lại không có điểm này, dù sử dụng tinh thần để trao đổi, nó có nắm giữ được kết giới hay không vẫn là một bí ẩn.

Tiếu Ân chậm rãi nhíu mày, không khỏi cân nhắc có nên mời Hoàng Kim vương tới đây xem qua không.

Giải thích về bộ tộc Hoàng Kim, trên tinh cầu này, chỉ sợ không có người nào vượt được Yidikalun.

Hắn chắc chắn, nếu Hoàng Kim thương ưng kia nghe được tin sa trùng biến hóa thần kỳ, chắc chắn sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để chạy tới đây.

Đang lúc Tiếu Ân chần chừ không quyết thì trong đầu có một cảm giác quen thuộc.

Khi luồng cảm ứng này xuất hiện, lập tức Tiếu Ân vứt bỏ mọi vấn đề trong đầu. Bởi vì hắn biết, Hắc Toàn Phong sắp tỉnh lại.

Hai mắt Tiếu Ân nhìn chằm chằm vào Hắc Toàn Phong, khóe miệng nở nụ cười.

Đám người Kim lập tức hiểu được, bọn họ nhìn nhau, trong không khí tràn ngập sự vui mừng.

Hơi gật đầu với Kim một cái, Kim lập tức thu hồi Hoàng Kim kết giới, Hắc Toàn Phong không cần bổ sung năng lượng nữa.

Từ từ, sàn nhà tầng ba dường như chấn động, chỗ Hắc Toàn Phong nằm hơi chấn động.

Hiện giờ đại ma thú này đã dài mười lăm thước, hình thể xuất hiện sự biến hóa vi diệu. Mặc dù vẫn giống một con cá sấu nhưng thân hình của nó dường như có xu hướng cao lên.

Hình thể càng ngày càng giống cự long bị hóa đá.

Thân hình dài mười lăm thước, nặng cả tấn, cho nên khi nó lắc lư, dường như cả tầng ba cũng lắc lư theo.

May mà chất lượng kiến trúc ở đây tốt, xung quanh được ma pháp gia cố, nếu không cũng không để nổi đại quái vật ở chỗ này.

Rốt cuộc, hai chân của Hắc Toàn Phong đứng dậy.

Không sai, lúc này nó không quỳ rạp xuống mặt đất, mà sử dụng hai chân để đứng lên.

Tứ chi của nó có một ít biến hóa, chân sau rõ ràng to lớn, hữu lực hơn rất nhiều so với chân trước. Sức nặng cả tấn của cơ thể nó dồn lên hai chân sau nhưng lại khiến người khác có cảm giác nhẹ nhàng.

Phong nguyên tố lưu chuyển quanh người Hắc Toàn Phong, nguyên tố này có một loại năng lực thần kỳ, đó là triệt tiêu sức nặng của Hắc Toàn Phong tới cực hạn, khiến mặt đất thừa nhận được sức nặng của Hắc Toàn Phong.

Hai tay Tiếu Ân mở ra, muốn ôm hôn thân thiết nó, nhưng hắn đột nhiên phát hiện, hiện giờ Hắc Toàn Phong không quỳ xuống đất, mà đã đứng lên, hắn không thể nào ôm được cái đầu của nó. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Hắc Toàn Phong rất thông tuệ, nhìn động tác của Tiếu Ân, thân thể của nó nhanh chóng cúi xuống.

Động tác đó của nó tạo nên một trận cuồng phong sắc bén, sức nặng hơn mười tấn xuyên qua năng lượng phong hệ, ập xuống Tiếu Ân.

Song khuôn mặt của Tiếu Ân càng thêm vui vẻ, hai tay hắn khép lại, ôm lấy cái đầu to của Hắc Toàn Phong.

Ở bên cạnh, Hoàng Kim Sa Trùng và biến dị Slime bị một màn này hù dọa, mặc dù chúng nó là ma sủng của Tiếu Ân, nhưng so sánh với Hắc Toàn Phong thì không có phách lực.

Tới bây giờ, ánh mắt của chúng nó nhìn Hắc Toàn Phong có thêm vài phần sùng kính. Đặc biệt Hoàng Kim Sa Trùng có năng lượng cường đại không kém hơn Hắc Toàn Phong cũng như thế.

Thân thiết nửa ngày, Hắc Toàn Phong ngẩng đầu lên, nó nhìn bốn phía, mấy máy miệng, dường như muốn tru lên một tiếng, nhưng nhìn bốn vách tường, nó lại ngoan ngoãn dừng lai. Bởi vì với trí tuệ của nó, nếu kêu gào ở chỗ này, chỉ sợ nơi này sẽ sụp đổ.

Khóe miệng Kim nở ra nụ cười, hắn nhẹ nhàng vung tay lên, trên đỉnh đầu truyền đến âm thanh cơ quan chuyển động.

Mặc dù tầng ba không phải tầng cao nhất trong tòa thành, nhưng một giây này, từ đỉnh tầng ba tới tầng cao nhất lộ ra một thông đạo xuyên thẳng tới bầu trời rộng lớn.

Thông đạo này rộng khoảng ba thước, với thể tích khổng lồ của Hắc Toàn Phong thì nhỏ một chút. Nhưng Hắc Toàn Phong có thiên phú khó tin gọi là Súc Cốt Thuật, thân hình của nó có thể tùy ý co duỗi như lò xo, chỉ cần cái đầu to của nó có thể thông qua, thì không có thông đạo nào mà nó không thể xuyên qua.

Tiếu Ân nhẹ nhàng vỗ cái đầu to của Hắc Toàn Phong, đại gia hỏa nhất thời bay lên không trung, tốc độ cực nhanh.

Vươn hai tay, Hoàng Kim Sa Trùng lập tức nhảy lên cánh tay trái của Tiếu Ân. Biến dị Slime do dự một chút, cuối cùng cũng nhảy lên cánh tay phải của Tiếu Ân.

Bắt chuyện một tiếng, đoàn người lập tức bay ra ngoài, đuổi theo Hắc Toàn Phong.

Tốc độ của Hắc Toàn Phong cực nhanh, không lâu sau đã rời xa đế đô tới một mảnh rừng rậm hẻo lánh. Tới nói này, nó không nhịn được nữa, ngẩng cái đầu to lớn của mình lên, phát ra một đạo long ngâm.

Dưới uy áp của đạo long ngâm này, dù Hoàng Kim Sa Trùng hay biến dị Slime, đều cảm thấy run rẩy.

Trên thế giới này, tất cả các sinh vật đều sợ hãi long tộc. Trừ khi chúng nó không ngừng đột phá, tiến giai cao hơn long tộc, nếu không cảm giác sợ hãi truyền thừa trong xương cốt chúng nó không bao giờ biến mất. Từng đạo sóng âm mà mắt thường không nhìn thấy nhấp nhô, ngoài đạo long ngâm này ra, trên thế giới không còn bất cứ âm thanh nào khác nữa.

Nửa ngày sau, rốt cuộc Hắc Toàn Phong im tiếng, nó đắc ý thỏa mãn nhìn bốn phía, Hoàng Kim Sa Trùng và biến dị Slime đã hoàn toàn khuất phục trước up áp của long tộc.

Tiếu Ân lộ ra thần sắc hài lòng, rốt cuộc Hắc Toàn Phong đã tiến giai thành công. Là thất cấp ma thú, Hắc Toàn Phong tuyệt đối có thực lực chống lại mười hai quân vương.

Thoáng nhìn trên cánh tay mình, có lẽ đợi Hoàng Kim Sa Trùng phát triển một ít nữa, hẳn cũng có thể liều mạng với mười hai quân vương.

Xa xa, một khí tức cường đại lao đến, ánh mắt của đám người Tiếu Ân nhìn về hướng đó.

Người này không hề che giấu khí tức của mình, chỉ chốc lát đã tới trước mặt mọi người.

Đó là một trung niên nam tử xa lạ, mặt tròn, để ria mép hai bên, mũi mặc dù cao nhưng đôi mắt lại không lớn. Bộ lông rậm rạp nhưngn da lại trắng mịn khiến mọi người có cảm giác mâu thuẫn.

Tiếu Ân yên lặng cảm ứng khí tức của hắn, dường như có cảm giác quen thuộc, nhưng khiến Tiếu Ân cảm thấy kỳ quái đó là hắn lại không thể nhớ ra đó là ai.

Người này đứng trên trời cao nhìn đám người Tiếu Ân, Hắc Toàn Phong mở cái miệng rộng, lúc nào cũng có thể lao tới.

Đối với mãnh thú như vậy, ai cũng không dám khinh thường, trung niên nam tử dồn một nửa tâm tư lên người Hắc Toàn Phong.

Có lẽ hắn không có ác ý nhưng hắn kiêng kỵ Hắc Toàn Phong.

"Tiếu Ân các hạ, kẻ hèn là Ledoux hoàng tộc đại tát mãn của đế quốc Lang Nhân." Trung niên nam tử bình thản cười, đầu hơi cúi xuống, không có chút kiêu ngạo nào của hoàng tộc.

Hai mắt Tiếu Ân sáng lên, nhất thời hiểu được tại sao mình lại quen thuộc với khí tức của hắn.

Bởi vì khi Tiếu Ân vừa mới trở thành ma đạo sỹ, hơn nữa khi tới thành Chris Star, từng có hai cỗ khí tức cấp bậc ma đạo sỹ dò xét, một cỗ là của Dida đại tát mãn, còn cỗ khác là của vị hoàng tộc đại tát mãn này.

"Hoàng tộc đại tát mãn các hạ, ngài tới đây có chuyện gì?"

Tiếu Ân hơi vung tay, Hắc Toàn Phong lập tức dừng thị uy, nó ngậm miệng lại, thân mật cười với đối phương.

Ma thú kinh khủng lại lộ ra nụ cười thân mật, thực sự khiến người khác sợ hãi, ngoài ra còn có cảm giác dở khóc dở cười.

Ánh mắt Ledoux dừng trên người Hắc Toàn Phong một chút, rốt cuộc hỏi: "Tiếng huýt gió giống như lôi đình chắc phát ra từ ma sủng của Tiếu Ân các hạ."

"Đúng!" Tiếu Ân không chút do dự nói. Hắc Toàn Phong cũng cố ưỡn ngực, dường như muốn tuyên dương công tích của mình.

Ledoux cười khổ một tiếng, ánh mắt của hắn lộ ra vẻ kiêng kỵ, hắn do dự một chút nói: "Tiếu Ân các hạ, ma sủng của ngài chẳng lẽ là á long trong truyền thuyết?"

Tiếu Ân trầm ngâm một chút nói: "Không sai!"

Nhất thời Ledoux lộ ra sắc mặt vui mừng, hắn muốn há miệng nói, nhưng lại do dự.

Khuôn mặt của Tiếu Ân lộ vẻ không vui, mặc dù lang nhân tát mãn này có thực lực thấp hơn Dida đại tát mãn một chút, nhưng hắn so với Dida, còn thua kém rất nhiều, nào có khí chất của tuyệt đại cao thủ.

Dường như Ledoux cảm nhận được ý nghĩ của Tiếu Ân, hắn cắn răng một cái, đang định nói thì ngẩn ra, bởi vì hắn thấy quanh người Tiếu Ân còn có hai ma sủng.

Nhìn hình dạng của hai ma sủng này, đôi mắt của Ledoux mở lớn ra, ngay cả tròng mắt cũng muốn lòi ra.

Trong lòng Tiếu Ân khẽ động, liền vội vàng hỏi: "Đại tát mãn các hạ, ngài biết lai lịch của chúng sao?"

Ledoux hít sâu một hơi, rốt cuộc khôi phục lại sự bình tĩnh, nói: "Tiếu Ân các hạ, xin hỏi ma sủng của ngài có phải tới từ bộ tộc Hoàng Kim?"

Tiếu Ân nhìn theo ánh mắt của hắn, lập tức thấy được Hoàng Kim Sa Trùng đang bay lượn xung quanh, dường như muốn nhớ mọi thứ vào trong đầu.

"Không sai, ánh mắt của người không tồi." Tiếu Ân cười nói: "Đây là thành viên của bộ tộc Hoàng Kim, có vấn đề gì sao?"

Ledoux khẽ lắc đầu, thở dài nói: "Nếu như ta không nhìn lầm, ma sủng của ngài đã đạt tới bát cấp, cho nên nó mới có thể biến hóa thành hình người, nếu tiến thêm một bước, sẽ đạt tới cảnh giới của Hoàng Kim vương Yidikalun, có thể vĩnh viễn có hình dáng loài người, có thể mở miệng nói chuyện."

Trong mắt của Tiếu Ân hiện lên một tia vui mừng, Hoàng Kim Sa Trùng không nằm ngoài dự đoán của hắn, thực sự là bát cấp ma thú.

Chỉ có điều trí thông minh của nó thấp mà thôi, giống như một tiểu hài tử, đối với cái gì cũng tò mò.

Tiếu Ân đoán, đó là di chứng vừa mới sinh ra đã tiến giai thành công.

Nó giống như một đứa trẻ cần phải chiếu cố, chỉ cần nó tiếp tục phát triển, nó sẽ trở thành một trợ thủ không kém gì Hắc Toàn Phong.

Hơi cười, Tiếu Ân như đã tính trước gật đầu, dù là ai cũng không biết được ý nghĩ trong đầu hắn.

Ánh mắt của Ledoux chuyển qua người biến dị Slime, lần này hắn thực sự do dự không quyết.

Ma thú hình người màu trắng này giống Hoàng Kim Sa Trùng như đúc, nếu như không phải màu sắc trên người chúng khác nhau, còn có khí tức mạnh yếu khác nhau, chỉ sợ không có ai nhận ra sự khác nhau của chúng nó.

Do dự nửa ngày, Ledoux nói: "Xin lỗi, ta không nhận ra lai lịch ma sủng thứ ba của ngài, mặc dù nó có hình dáng của loài người, nhưng tu vi của nó chỉ đạt tới ngũ cấp, không thể nào là bát cấp ma thú."

Vừa nói, Ledoux vừa nhìn Tiếu Ân, dường như muốn biết được đáp án từ hắn.

Tiếu Ân ung dung cười, cực kỳ hài lòng với ánh mắt của vị đại tát mãn này, nhưng hắn không giải thích lai lịch của Slime cho Ledoux, khiến cho tâm trí của Ledoux hao tổn.

"Đại tát mãn các hạ, kiến thức của ngài khiến ta bội phục. Thực không hổ danh là người được Dida đại tát mãn kính trọng."

Ledoux nhìn Tiếu Ân, không nhận được giải thích gì về ma thú, không khỏi có chút ảo não, nhưng tình thế yếu hơn người ta, hắn cũng không có can đảm gây khó xử cho Tiếu Ân.

Mặc dù hắn là hoàng tộc đệ nhất đại tát mãn của đế quốc Lang Nhân, nhưng so với Dida, dù về danh vọng hay thực lực, đều kém rất nhiều, dù thế nào hắn cũng không dám đắc tội với khách của Dida. Huống chi với thực lực của đám người Tiếu Ân, trừ khi phát động lực lượng của quốc gia, nếu không chỉ với một mình hắn cũng không có cách nào để thủ thắng.

Luôn tự cao trong mắt mọi người, giờ phút này, Ledoux không khỏi thở dài.

Hơi xấu hổ, Ledoux nói: "Tiếu Ân các hạ, ta đã gặp các đệ tử của ngài nhưng chưa biết ba vị ma thú, lần đầu tiên gặp mặt, xin ngài hãy giới thiệu?"

Tiếu Ân cười hì hì nói: "Được rồi!"

Hắn vẫy tay, Hắc Toàn Phong lập tức tới dưới chân Tiếu Ân, nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu to của Hắc Toàn Phong, Tiếu Ân tiếp tục nói: "Đây là bằng hữu tốt nhất của ta, Hắc Toàn Phong."

Hắc Toàn Phong lập tức ngẩng đầu dậy, nhìn bộ dáng hưng phấn dường như một hưng phấn hét một tiếng. Tiếu Ân lanh tay lẹ mắt, lập tức gõ lên đầu nó, lúc này nó mới thành thực, vẻ mặt hậm hực khiến Ledoux ngây người.

Hắn hít sâu một hơi, ánh mặt lộ ra một tia tham lam.

Tiếu Ân cũng biết rằng, rất nhiều người có mưu đồ với Hắc Toàn Phong, nói thực, dù Linnuo cũng rất thèm thuồng Hắc Toàn Phong. Dù bản lĩnh của Tiếu Ân có lớn hơn cũng không thể giết chết những người này.

Cho nên chỉ cần nhìn mà không động thủ thì Tiếu Ân cũng không để ý.

Ngón tay chỉ vào Hoàng Kim Sa Trùng và biến dị Slime, Tiếu Ân nói: "Đây là hai bạn tốt của ta, Hoàng Toàn Phong và Bạch Toàn Phong."

Ledoux không khỏi nhíu mày, rõ ràng là lấy theo tên của Hắc Toàn Phong.

Hắn muốn biết Bạch Toàn Phong là ma thú gì, nhưng Tiếu Ân giới thiệu như vậy, chẳng khác gì chưa nói, khiến hắn không lần ra đầu mối.

Nhưng hắn lập tức hiểu được, đừng nghĩ thu được tin tức hữu dụng gì từ Tiếu Ân.

Cuối cùng nhìn Hắc Toàn Phong, Ledoux cắn răng một cái, lấy một kiện đồ vật từ trong vòng cổ không gian ra.

Đó là một cành cây màu xanh da trời, mặc dù chiều dài chỉ có ba mươi phân, nhưng phía trên truyền ra năng lượng quái dị khiến người khác không thể diễn đạt được.

Đám người Tiếu Ân không hẹn cùng dùng tinh thần ý thức dò xét, song rất nhanh bọn họ phát hiện, thứ này rất thần kỳ, đặc biệt xung quanh có các loại thuộc tính nguyên tố ma pháp khác nhau.

Hơn nữa khiến người khác sợ hãi đó là các nguyên tố này lại dung hòa với nhau giống như được kết lại một chỗ.

Trong khoảng thời gian ngắn, trong mắt đám người Tiếu Ân lộ ra sự ngưng trọng.

Giờ phút này, Tiếu Ân không phải là học đồ mới từ Louis tới, những năm gần đây, tầm mắt của hắn đã mở rộng, rất nhiều đồ vật chưa từng nhìn thấy nhưng đã nghe qua.

Nhưng cành cây dài mấy chục phân này của Ledoux, hắn chưa bao giờ nghe thấy.

"Tiếu Ân các hạ, đây là một cành cây mà ta tìm được khi còn trẻ, nó cứng rắn vô cùng ngay cả kiếm tinh cương cũng không tổn hại được nó. Ngoài ra, nó còn có một công năng rất đặc thù, đó là có thể kết hợp các nguyên tố ma pháp lại với nhau." Ánh mắt của Ledoux hiện lên vẻ không nỡ, sau đó hắn nói: "Mặc dù không ai biết lai lịch của cành cây này, nhưng không nghi ngờ gì, nó là tài liệu tốt nhất để chế tạo ma pháp trượng. Nếu như có thể tìm được một viên ma hạch cao giai vô thuộc tính, thì nó sẽ trở thành ma pháp trượng lý tưởng nhất cho pháp sư triệu hoán hệ."

Vẻ mặt của Tiếu Ân và Đức Lỗ Phu không tự chủ được động, ngay cả mắt của bọn họ cũng sáng lên.

Mặc dù bọn họ chưa thấy qua sự thần kỳ của cành cây, nhưng bọn họ không hoài nghi lời nói của Ledoux.

Bởi vì bọn họ cảm ứng rõ, đúng là cành cây có biến hóa như lời Ledoux nói.

Trầm ngâm trong chốc lát, Tiếu Ân sảng khoái thừa nhận nói: "Đại tát mãn Ledoux, đây là đồ tốt, chúng ta cũng muốn có."

Dừng một chút, giọng nói của Tiếu Ân trở nên ngưng trọng: "Nếu ngài lấy thứ này ra, chắc có điều cần cầu, không biết ngài muốn trao đổi thứ gì, hoặc muốn chúng ta làm chuyện gì?"

Ledoux cười nói: "Tiếu Ân các hạ quả là người sảng khoái, không giống với các pháp sư bình thường, rõ ràng rất muốn có vật phẩm này nhưng lại giả bộ không ngó ngàng tới."

Tiếu Ân không nhịn được cười. Kỳ thực vừa rồi hắn cũng có ý nghĩ đó, nhưng nhìn thái độ của Ledoux, hắn biết Ledoux đã tìm hiểu về mình, vậy thì mình cần gì phải giả vờ.

Ánh mắt của Ledoux nhìn về phía Hắc Toàn Phong, hắn trầm giọng nói: "Tiếu Ân các hạ, ta muốn dùng cành cây này để trao đổi với người…"

Sắc mặt của Tiếu Ân hơi trầm xuống, cắt đứt lời nói của hắn: "Đại tát mãn các hạ, yêu cầu của ngài ta không thể làm được, ngài hãy thu lời nói đó về, coi như ta chưa từng nghe qua."

Khuôn mặt của đám người Kim lộ vẻ bất bình, cánh cây ma pháp tuy trân quý, nhưng sao có thể so sánh với Hắc Toàn Phong.

Trong lòng đám người Tiếu Ân, đại gia hỏa không chỉ là sủng vật mà còn là thân nhân của bọn họ, cho dù dùng thần khí để đổi, đám người Tiếu Ân cũng không chịu.

Vẻ mặt của Ledoux kinh ngạc, thấy sắc mặt âm trầm của đám người Tiếu Ân, hắn vội vàng nói: "Chờ một chút, ta không muốn dùng nó để trao đổi ma sủng Hắc Toàn Phong của ngài, mà muốn ít máu trong cơ thể của nó."

Lúc này đám người Tiếu Ân thẹn thùng, đây là hiểu lầm to lớn, ngay cả mặt dày như Tiếu Ân, cũng không nhịn được nóng lên.

Hắn ho nhẹ một tiếng, trong lòng xuất hiện vài ý niệm, dò hỏi: "Ngài muốn máu của Hắc Toàn Phong để làm gì?"

Trong thế giới ma pháp, có rất nhiều ma pháp đặc thù phải phối hợp với máu của ma thú cường đại, mà một ít thuật nguyền rủa đặc biệt lại phải dùng máu bản thể, cho nên Tiếu Ân có chút lo lắng, người này đòi máu của Hắc Toàn Phong, có phải muốn đối phó với nó hay không.

Nhưng Tiếu Ân cũng biết, với thể tích của Hắc Toàn Phong, muốn dùng một ít máu để đối phó với nó, cơ bản là si tâm vọng tưởng.

Ledoux do dự một chút nói: "Tiếu Ân các hạ, linh vật của ta khi còn sống là một con á long trưởng thành, hơn nữa còn là á long bát cấp đỉnh."

Đám người Tiếu Ân nhất thời bừng tỉnh, bọn họ đến từ đế quốc Lang Nhân, nên hiểu được tác dụng của máu đối với linh vật.

Ledoux muốn dùng máu của á long để kích thích tiềm lực của linh vật. Nếu vận khí tốt, như vậy hắn có thể thăng cấp linh vật lên một bậc, thậm chí còn trở thành tồn tại không kém Dida đại tát mãn.

Trong lòng Tiếu Ân tính toán một chút, ánh mắt nhìn về phía Hắc Toàn Phong, nếu như là ma pháp sư khác, chắc chắn sẽ không nói hai lời, đồng ý ngay lập tức. Nhưng trong lòng Tiếu Ân, vì một cây ma pháp trượng mà khiến Hắc Toàn Phong phải xuất huyết, có đáng hay không?

Hắc Toàn Phong mở to đôi mắt như hai cái đèn lồng, lẳng lặng nhìn Tiếu Ân, dù nó thông tuệ nhưng nó cũng không biết tình cảnh bây giờ của mình.

Rốt cuộc, Tiếu Ân xoay người, hắn thành khẩn nói: "Đại tát mãn các hạ, thực xin lỗi, ta không thể đáp ứng."

Ledoux khó hiểu, hắn kinh ngạc hỏi: "Tại sao?"

Tiếu Ân ôm lấy cái đầu to của Hắc Toàn Phong, lộ ra nụ cười tươi nói: "Bởi vì Hắc Toàn Phong là người nhà của ta, ta không thể dùng máu của người thân để đổi lấy bất cứ đồ vật gì."

Ledoux nhất thời há to miệng, dù hắn cân nhắc thế nào, cũng không nghĩ tới Tiếu Ân cự tuyệt hắn vì nguyên nhân này.

"Tiếu Ân các hạ, ngài nói giỡn hay sao. Nó chẳng qua chỉ là ma sủng."

Tiếu Ân hơi cười nói: "Đúng, nó là người nhà của chúng ta, là người thân mật nhất với chúng ta."

Đám người Kim nhìn nhau cười, đột nhiên xông tới, dựa vào thân thể to lớn của Hắc Toàn Phong, trong không gian tràn ngập hào khí thân mật.

Đôi mắt của Hắc Toàn Phong chớp động, không ai phát hiện ra, hơi nước thoáng tỏa ra trong mắt nó.

Hoàng Kim Sa Trùng cũng nháy mắt, nhưng nó vừa mới sinh ra không lâu, nên không hiểu gì, cho nên ánh mắt của nó chỉ tràn ngập tò mò.

Biến dị Slime thực sự giật mình, trong mắt nó cũng lộ ra thần sắc giống như Ledoux.

Đối với quyết định của Tiếu Ân, nó cũng có chút không hiểu.

Nhưng mơ hồ ma thú được Tiếu Ân đặt cho biệt danh là Bạch Toàn Phong này hiểu được, tại sao Hắc Toàn Phong lại trung thành với Tiếu Ân.

Vẻ mặt của Ledoux cực kỳ tức cười, hắn không nghĩ tới, người ta cự tuyệt yêu cầu của mình, sắc mặt của hắn không được tốt lắm.

Hắn thở dài một tiếng, muốn thu hồi lại cành cây, chỉ thấy Hắc Toàn Phong đột nhiên run lên, thân hình to lớn của nó linh hoạt như một con khỉ, trong nháy mắt thoát khỏi đám người Tiếu Ân.

Sau đó nó như cuồng phong bay về phía Ledoux.

Tiếu Ân rùng mình, nhưng hắn biết uy lực của Hắc Toàn Phong. Mặc dù Ledoux là đệ nhất cao thủ của hoàng tộc, nhưng nếu chưa chuẩn bị thì không phải đối thủ của Hắc Toàn Phong. Nếu như vậy mà hắn bị thương thì đúng là khóc không ra nước mắt.

Song ngoài dự đoán của mọi người, Hắc Toàn Phong tới trước người hắn, không có động tác công kích gì cả, mà vươn hai chân trước ra, chân của nó giống như thanh chủy thủy lợi hại nhẹ nhàng vạch một cái.

Lân giáp nhìn qua không thể phá vỡ được nứt ra, máu tươi chảy ra như suối.

Máu cũng không văng khắp nơi, bởi vì trên không trung có một trận gió nhẹ, vây đống máu đó lại.

Ledoux phản ứng cực nhanh, trong chốc lát hắn hiểu được tâm ý của Hắc Toàn Phong, lập tức lấy một chiếc lọ đã chuẩn bị sẵn ở trong vật phẩm trang sức không gian ra.

Máu tươi trên không trung chảy vào trong đó.

Bóng người chợt lóe, Tiếu Ân đã xuất hiện trước mặt Hắc Toàn Phong và Ledoux, sắc mặt hắn không tốt lắm, ra tay như điện, cầm vết thương trên tay Hắc Toàn Phong.

Một đạo ánh sáng vàng kim chợt hiện lên, vết thương trên người Hắc Toàn Phong vốn không sâu, giờ phút này nhanh chóng khôi phục lại.

Đám người Kim đồng loạt lao tới, mặc dù bọn họ biết với thể tích của Hắc Toàn Phong thì chút máu đó không tính là gì, giống như người thường không cẩn thận thái rau bị đứt tay mà thôi. Nhưng trong lòng bọn họ vẫn không thấy thoải mái.

Ledoux rõ ràng cảm ứng được hào khí quỷ dị ở nơi này, hắn xấu hổ cười, lập tức thu cái lọ trong tay về, hơn nữa đưa cành cây tới trước mặt Hắc Toàn Phong.

Vị hoàng tộc đại tát mãn này nghiêm túc nói: "Hắc Toàn Phong, đa tạ ngươi, ngươi là ma thú trung thành nhất mà ta từng thấy."

Với thân phận và địa vị của hắn, nói như vậy với một con ma thú, đã cấp đủ mặt mũi cho Hắc Toàn Phong.

Hắc Toàn Phong gật gù đắc ý trong chốc lát. Một cơn gió nhẹ quấn cành cây trong tay Ledoux đi, hơn nữa bay tới trước mặt Tiếu Ân.

Tiếu Ân tiếp nhận cành cây, nhẹ nhàng thở dài một hơi. Vỗ cái đầu to của Hắc Toàn Phong, ánh mắt của hắn tràn ngập sự yêu thương.

Leduox mỉm cười với mọi người, lập tức rời đi, nhìn bộ dáng vội vàng của hắn, dường như lo lẳng đám người Tiếu Ân đổi ý.

Tiếu Ân khẽ lắc đầu, nếu Hắc Toàn Phong đã xuất huyết, thì dù hắn hối hận cũng không có ý nghĩa, dù thế nào, cũng không thể uổng phí lòng tốt của đại gia hỏa này.

Ánh mắt nhìn cành cây vài lần, Tiếu Ân hơi lắc đầu, món đồ này quả thực cổ quái, ngay cả kẻ có kiến thức uyên thâm như Nhất Hào cũng không biết lai lịch của nó.

Tay hắn mò mẫn vào trong vòng cổ không gian một chút, lấy ra hai viên ma hạch và hai viên tử kim tinh thạch.

Đem cành cây, một viên ma hạch vô thuộc tính thất cấp, một viên tử kim tinh thạch đưa cho Đức Lỗ Phu nói: "Đây là bảo bối mà Hắc Toàn Phong dùng máu để đổi, ngươi thỉnh đại sư Linnuo chế tạo ma pháp trượng cho ngươi, chắc đủ để ngươi sử dụng trước khi tiến giai thành ngàn năm truyền kỳ."

Đức Lỗ Phu lên tiếng, ánh mắt của hắn cảm kích nhìn Tiếu Ân và Hắc Toàn Phong, với quan hệ của bọn họ, tự nhiên sẽ không nói lời cảm kích, nhưng tình cảm lại càng thêm gắn bó.

Tiếu Ân cầm ma hạch và tử kim tinh thạch khác giao cho Carter nói: "Đây là thu hoạch của ta trên vong linh đảo, rất thích hợp cho ngươi sử dụng."

Carter nhận lấy, đột nhiên biến sắc, kinh hô: "Vong linh bát cấp ma hạch?"

Khuôn mặt của mọi người hiện lên sự kinh ngạc, trong thế giới ma thú, thất cấp và bát cấp là một khái niệm hoàn toàn khác nhau, giống như ma đạo sỹ và đại ma pháp sư của loài người. Mặc dù chỉ khác nhau một cấp, nhưng thực lực có sự biến hóa long trời lở đất.

Tiếu Ân lấy ra thất cấp ma hạch vô thuộc tính, trong lòng mọi người có chút kinh ngạc, nhưng khi Tiếu Ân lấy ra ma hạch tương đương với cấp bậc quân vương, ánh mắt của bọn họ lộ ra vẻ khó tin.

Khóe miệng nở nụ cười, Tiếu Ân lắc đầu: "Như thế nào, không thích quà của ta à?"

Sắc mặt của Carter hơi đỏ lên, hắn cúi đầu thực sâu với Tiếu Ân, không nói gì, chỉ là trong lòng hắn, càng thêm cung kính đối với Tiếu Ân.

Tiếu Ân lấy ra không gian ngủ đông, thở dài nói: "Lần này tới vong linh đảo, ta còn thu hoạch được thất cấp u linh mã, đó cũng là chuẩn bị cho ngươi, nhưng đáng tiếc là, thực lực của ngươi chưa đủ, không cách nào điều khiển được u linh mã."

Sắc mặt Carter hơi đỏ lên, nói: "Sư phụ, người cũng có thể sử dụng."

Ánh mắt của Tiếu Ân đảo qua người bọn họ, đang muốn nói chuyện thì Hoàng Toàn Phong chợt vỗ đôi cánh, sau đó trong miệng nó phát ra âm thanh, khí tức quanh người nó cường đại tới cực điểm, phá vỡ khí tường ở xung quanh.

Một giây sau, dù là Hắc Toàn Phong hay đám người Tiếu Ân, đều cẩn thận đề phòng.

Biểu hiện của Hoàng Toàn Phong như thế, rõ ràng nó phát hiện ra tung tích địch nhân ẩn giấu, hơn nữa địch nhân này có thực lực cường đại, nên nó mới trở nên táo bạo như thế.

Trong lòng Tiếu Ân nặng trĩu, mặc dù không biết người xâm phạm là ai, nhưng Hoàng Toàn Phong còn phát hiện ra trước mình, điều này nói lên mình quá khinh thường.

Tinh thần ý thức nhanh chóng khuếch tán ra ngoài, toàn bộ tinh thần của hắn chăm chú tìm tòi, rốt cuộc phát hiện được một chút dị thường trong không gian.

Cách bọn họ trăm thước, không gian xuất hiện một loại dao động không tầm thường, thậm chí loại dao động này còn phối hợp chặt chẽ với không gian xung quanh.

Nếu như không phải Hoàng Toàn Phong báo trước, cùng với việc thực lực của Tiếu Ân tăng lên, như vậy rất có khả năng bỏ qua điều này.

Cảm nhận được sự tồn tại của địch nhân, sắc mặt của Tiếu Ân càng thêm ngưng trọng, có thể đem khí tức và thân hình ẩn giấu tới tình trạng này, quả thực vô cùng kỳ diệu.

Nếu như trên phương diện ẩn giấu có người nào có thể so sánh với người này, chỉ sợ chỉ có phương pháp ẩn giấu mà hắc long vương truyền thụ cho hắn.

Khi Tiếu Ân nghĩ đến truyền thừa của hắc long vương, trong lòng đột nhiên xuất hiện cảm giác quen thuộc, hình như kẻ đang âm thầm theo dõi bọn họ sử dụng thuật ẩn giấu có chút tương tự với truyền thừa của hắc long vương.

Nhưng rất nhanh Tiếu Ân loại bỏ ý nghĩ của mình, hắc long vương không nhàm chán đi theo dõi mình, hơn nữa dù nó có theo dõi, cũng không thể nào bị Hoàng Toàn Phong phát hiện.

Tiếu Ân hít sâu một hơi, hừ lạnh một tiếng, năng lượng trước người hội tụ lại, phong nguyên tố trong không trung điên cuồng dung hòa, áp súc. Mặc dù hắn không thi triển phương pháp áp súc siêu cường, nhưng giờ phút này, lốc xoáy vẫn ẩn chứa uy năng cường đại, không dưới thất cấp ma pháp Tử Vong Xạ Tuyến.

Phong hệ năng lượng cuồng bạo phóng về phía không gian trước mặt, trong lốc xoáy cất giấu thủy nguyên tố hình thành nên băng tiễn, chắc chắn sẽ khiến người đó chịu thiệt.

Trong chốc lát Tiếu Ân thi triển ra song hệ ma pháp có uy lực tương đương với thất cấp ma pháp, thực lực hiện giờ của hắn, ma đạo sỹ bình thường không thể so được.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #226


Báo Lỗi Truyện
Chương 226/482