Chương 225: Ma thú biến dị thức tỉnh




Tiếu Ân yên lặng nghĩ tới lời nói của hắc long vương trước khi rời đi.

Từ trong miệng của hắn, có thể thấy vị long vương trời không sợ, đất không sợ này rất kiêng kỵ bộ tộc vong linh.

Điều này chỉ cần nhìn hắn không ngừng tìm vong linh để gây phiền toái nhưng không dám lưỡng bại câu thương với các quân vương là biết.

Có lẽ trong cuộc chiến của chúng thần, lão long vương bị vong linh thần đánh cho sợ rồi.

Nhưng điều đó có thể chứng minh, vong linh nhất hệ có thực lực cường đại tới cỡ nào.

Hơi sửa soạn một chút, Tiếu Ân thu hồi ma pháp trận, nguyên liệu còn lại không tính nhưng khối ma hạch vô thuộc tính thất cấp đã tiêu hao hết năng lượng trong lần triệu hoán, điều này nằm ngoài dự đoán của Tiếu Ân.

Nhưng Tiếu Ân cũng hiểu, chỉ cần một tháng, khối ma hạch vô thuộc tính này lại tràn ngập năng lượng.

Sửa sang lại toàn bộ, tâm niệm của Tiếu Ân vừa động, một đạo Toàn Phong Thuật thổi qua, thổi bay bụi đất ở nơi này đi, không để lại bất cứ dấu vết gì.

Hoàn thành xong mọi việc, Tiếu Ân tiêu sái bay về đế đô lang nhân.

※※※

Đế đô lang nhân vẫn phồn hoa như trước, nhưng lực chú ý của Tiếu Ân không đặt vào đó.

Rất nhanh, Tiếu Ân bay vào trong phủ đệ của Harrison, hai chân vừa mới chạm đất, trong lòng hắn có cảm giác không ổn.

Nếu như trước kia, vừa ngửi thấy mùi trên người hắn, chắc chắn Hắc Toàn Phong sẽ chân cao chân thấp chạy ra đón, nô đùa với hắn nửa ngày mới rời đi.

Nhưng hiện giờ đã vào tòa thành của Harrison, nhưng vẫn chưa thấy tung tích của đầu cự thú này, tự nhiên khiến Tiếu Ân giật mình.

Cũng may lúc hắn bay xuống không có ẩn giấu hành tung. Rất nhanh, đám người Kim tới đón hắn.

"Sư phụ, người đã trở về!" Đám người Kim vui mừng kêu lên.

Mặc dù bọn họ là đại ma pháp sư, trong thế giới nhân loại cũng được coi là có địa vị rất cao, nhưng trước mặt Tiếu Ân, bọn họ không có gì thay đổi cả.

Ánh mắt của Tiếu Ân lộ ra một tia vui sướng, bởi vì hặn nhận ra tình cảm chân thành của đám người Kim. Gật đầu với mọi người một cái, Tiếu Ân không nói nhảm, trực tiếp hỏi: "Hắc Toàn Phong đâu?"

Khuôn mặt của đám người Kim không lo lắng chút nào, chỉ cười nói: "Sư phụ, Hắc Toàn Phong đã tiến vào trạng thái ngủ đông."

"Ngủ đông?" Tiếu Ân nao nao, trong mắt hiện lên sự sợ hãi lần vui mừng nói: "Nó muốn tiến giai?"

"Đúng vậy, người đi hai ngày, tinh thần của nó không phấn chấn, sau đó trực tiếp ngủ thiếp đi, chúng con cảm thụ được năng lượng dao động trên người nó, phát hiện đang từ từ đề cao, hơn nữa thân thể của nó lại dài thêm một thước." Mary tiến lên, giọng nói có vẻ oán giận, nhưng nhìn khuôn mặt hớn hở của nàng là biết nàng kiêu ngạo vì Hắc Toàn Phong.

Quả thực, ngoài Tiếu Ân ra, Hắc Toàn Phong có quan hệ tốt nhất với Mary.

Có lẽ bởi vì trước kia tiến vào sân chơi của thần linh, Hắc Toàn Phong chủ động đảm nhiệm nhiệm vụ bảo tiêu cho Maru, nên Mary cực kỳ sủng ái Hắc Toàn Phong, không có việc gì làm thì dùng năng lượng Hoàng Kim xoa bóp cho nó.

Cứ như vậy, thông tuệ như Hắc Toàn Phong tự nhiên có quan hệ tốt nhất với nàng.

"Nó ở đâu?" Tiếu Ân hỏi một tiếng, nhưng ý thức tinh thần của hắn đã sớm khuếch tán, hơn nữa một giây sau đã có đáp án.

Thân hình vừa động, Tiếu Ân xuyên qua đám người Kim, tiến vào bên trong tòa thành, chạy lên tầng ba.

Đám người Kim nhìn nhau, sau đó lập tức đi theo.

Juliana và Harrison không ở trong tòa thành. Nhưng người trong tòa thành đều biết Tiếu Ân nên dù hắn có đi loạn, cũng không có người dám tiến lên hỏi.

Tới tầng ba, rất nhanh Tiếu Ân xuyên qua mấy căn phòng, rốt cuộc tới phòng luyện tập ma pháp to lớn.

Tiếu Ân nhẹ nhàng đẩy, một cỗ lực lượng tinh thần tiến vào cửa ma pháp.

Cánh cửa ma pháp có hiệu quả phòng ngự cường đại, cả tòa thành chỉ có mấy người mở được. Nhưng điểm phòng hộ nho nhỏ này đối với người đã chữa trị hệ thống phòng ngự cho vong linh đảo như Tiếu Ân thì không đáng để nhắc tới.

Gần như chỉ thoáng một cái, đám người Kim đã tiến vào tầng ba, kịp nhìn thấy Tiếu Ân mở cửa ma pháp, hơn nữa còn thoái mái đi vào.

Trong lòng bọn họ đột nhiên xuất hiện nghi vấn, làm thế nào mà sư phụ tiến được vào phòng? Dường như sư phụ không dùng phương thức bạo lực để phá giải.

Nhưng bọn họ vứt bỏ sự nghi hoặc này ra khỏi đầu, đi theo sư phụ đã thấy qua không ít chuyện quái dị, nếu mọi người kinh ngạc vì chuyện này thì không xứng là đệ tử của Tiếu Ân.

Kim tới trước cánh cửa ma pháp, dùng phương pháp đặc thù để mở ra, khi tinh thần của hắn truyền vào ma hạch ở trong cánh cửa, cánh cửa mới chậm rãi mở ra.

Tiếu Ân tiến vào trước, hắn cũng không biết nơi này là nơi nào, nhưng sau khi hắn tiến vào, thấy bày biện ở nơi này, lập tức hiểu ra, nơi này chắc chắn là nơi Dida đại tát mãn tiến hành thí nghiệm ma pháp.

Dù là ma pháp sư hay tát mãn khi tiến hành ma pháp mới, hay phát hiện năng lực mới của linh vật, bọn họ đều tiến hành thí nghiệm, hơn nữa yêu cầu về sân bãi cũng không khác nhau mấy. Yêu cầu duy nhất đó là chắc chắn.

Với thực lực của Dida, yêu cầu của phòng thí nghiệm tự nhiên phải rất cao, chỉ cần cảm ứng vòng phòng ngự bố trí ở xung quanh, Tiếu Ân biết nếu mình muốn phá ra ngoài, cũng phải tốn nhiều sức lực.

Tất nhiên nếu hắn thi triển năng lực áp súc, như vậy không gian mấy trăm thước vuông này đừng nghĩ tới việc vây khốn hắn.

Ở giữa phòng, Hắc Toàn Phong đang ngủ say, thân thể cao lớn cuộn lại một chỗ, năng lượng dao động quanh người giống như thủy triều sôi trào, không có ý định tiêu tán.

Tiếu Ân nhất thời hiểu được, tại sao bọn Dida lại an trí nó ở chỗ này.

Quả thực, chỉ có bỏ nó vào trong này mới có thể chống đỡ được năng lượng dao động cường đại phát ra từ người nó.

Hắn tiến lên, yên lặng vuốt ve chiếc đầu to lớn của Hắc Toàn Phong, vóc dáng của nó đúng như Mary nói, dài lên không ít, may mà diện tích nơi này đủ lớn, đủ cao, nếu không cũng chưa chắc dung nạp được nó.

Dường như cảm ứng được bàn tay của Tiếu Ân, đang chìm trong giấc ngủ say, cái đầu to của Hắc Toàn Phong lay động một chút, miệng phát ra tiếng như chim hót. Nguồn: http://truyenyy.com

Tiếu Ân không nhịn được cười, nếu như thân thể khổng lồ của Hắc Toàn Phong khiến người khác khiếp vía, thì biểu hiện này của nó lại chẳng khác gì con chó nhỏ.

Cánh cửa ma pháp lại mở ra, đám người Kim lần lượt tiến vào. Bọn họ thấy Tiếu Ân và Hắc Toàn Phong ở cùng một chỗ, nhất thời cảm khái. Giây phút này, dường như Tiếu Ân hòa làm một thể với Hắc Toàn Phong, mặc dù một người một thú, thể tích cách biệt nhau một trời một vực, nhưng khi bọn họ ở cùng nhau, ai nhìn vào cũng có cảm giác kỳ lạ.

Hai sinh vật khác nhau lại hòa làm một thể.

Hơi gật đầu với bọn họ, Tiếu Ân lẳng lặng ngồi, thân thể hắn nghiêng nghiêng, tựa vào cái đầu to của Hắc Toàn Phong.

Đám người Kim nhìn nhau, cũng ngồi xuống.

"Sư phụ, Dida đại tát mãn mang theo đại ma pháp sư Linnuo, Harrison, Juliana, nói phải một tháng sau mới trở về." Hắn dừng một chút nói: "Người xem, chúng ta có thể sử dụng Hoàng Kim kết giới ở chỗ này?"

Tiếu Ân thoáng chần chừ một chút, rốt cuộc nói: "Có thể sử dụng, đem phạm vi Hoàng Kim kết giới khống chế nhỏ đi một chút, chỉ cần đủ bao phủ Hắc Toàn Phong là được."

Lập tức vẻ mặt của đám người Kim trở nên vui mừng. Trước khi Tiếu Ân rời đi, bọn họ vốn muốn tìm một thôn quê hẻo lánh để tu luyện trong Hoàng Kim kết giới. Nhưng đột nhiên Hắc Toàn Phong tiến hóa, phá hỏng kế hoạch của bọn họ. Không có Tiếu Ân ở đây, bọn họ không có can đảm dùng Hoàng Kim kết giới trước mặt Dida.

May mà hiện giờ Tiếu Ân đã trở về, tự nhiên bọn họ không còn kiêng kỵ nữa.

Rất nhanh Hoàng Kim kết giới mở ra, mỗi người lẳng lặng trầm mình trong năng lượng Hoàng Kim, cảm thụ sự hoạt bát của nguyên tố trong không gian.

Trong đó có lợi nhất, không nghi ngờ gì là Hắc Toàn Phong đang ngủ say.

Không chỉ bởi thân hình của nó vô cùng to lớn, bởi vì giờ phút này nó ở trong trạng thái mê man, tất cả hành động đều chỉ là bản năng. Mà giờ phút này là thời khắc tiến hóa mấu chốt của nó, cho nên khi hấp thu năng lượng nguyên tố hoạt bát, tốc độ cực nhanh khiến người khác cứng miệng.

Tiếu Ân cân nhắc, một lát sau, lấy ra hai ma sủng từ trong không gian ngủ đông ra.

Một con có bộ dáng khoai tây là ma thú biến dị Silme, mặt khác một con hấp thu nhiều nguyên tố vong linh, hơn nữa còn kết hợp với năng lượng của mình, nên mới biến thành Hoàng Kim Sa Trùng biến dị.

Khi hai ma thú này rời khỏi không gian ngủ đông, tiếp xúc với Hoàng Kim kết giới, thân hình của bọn chúng không quá lớn, nhất thời biến thành một hắc động nho nhỏ, tốc độ hấp thu năng lượng không hề kém đám người Kim.

May mà Kim lấy ra bản Hoàng Kim kết giới chính, nguyên tố tích súc trong không gian hơn xa bản Hoàng Kim kết giới phụ, cho nên mới miễn cưỡng chống đỡ.

Nhưng bên ngoài Hoàng Kim kết giới đã hình thành một vũng xoáy, điên cuồng hút rất nhiều nguyên tố ma pháp vào trong.

Cũng may đám người Dida không có ở đây, còn những người khác không dám tiến vào, nếu không chắc chắn biến hóa ở nơi này sẽ hoàn toàn bại lộ.

Nhìn ba ma thú trước mặt, khóe miệng Tiếu Ân lộ nụ cười vui vẻ.

Cả ba ma thú của hắn đều là ma thú biến dị, nếu để người khác biết, chắc chắc sẽ đỏ cả mắt.

Nhưng với thực lực hiện giờ của Tiếu Ân, thực lực của hắn không giống lúc trước nữa nên không cần phải giấu giấu giếm giếm nữa. Một tay cầm ma thú biến dị Silme, một tay vuốt ve Hoàng Kim Sa Trùng, đồng thời thân thể dựa vào chiếc đầu to của Hắc Toàn Phong.

Tinh thần ý thức của Tiếu Ân xuyên qua người ba ma thú. Mặc dù chúng nó ở trong trạng thái hôn mê nhưng lực lượng tinh thần của Tiếu Ân thông qua linh hồn khế ước vẫn có thể giao tiếp được với chúng nó.

Cảm giác ấm áp như ở cùng người nhà truyền ra từ người hắn, từ từ lực lượng tinh thần chậm rãi ngưng tụ lại, tinh thần ý thức của một người ba thú dung hợp lại với nhau.

Tinh thần ý thức của Hắc Toàn Phong và Hoàng Kim Sa Trùng biểu đạt rõ ý không muốn xa rời hắn, đó là cảm giác hoàn toàn tin cậy, còn ma thú biến dị Slime có chút cố kỵ, mặc dù nó tuyệt đối phục tùng Tiếu Ân, đặc biệt trước áp lực cường đại của Hắc Toàn Phong và Hoàng Kim Sa Trùng, nó không dám phản kháng, nhưng Tiếu Ân luôn có cảm giác, biến dị Slime và mình có một tầng ngăn cách, hơn nữa rất khó phá vỡ tầng ngăn cách này.

Sở dĩ có hai cảm giác khác nhau như thế là do tao ngộ với ba đầu ma thú khác nhau.

Hắc Toàn Phong đã ở chung với Tiếu Ân được mười năm, trong đoạn thời gian này hai người chia sẻ hoạn nạn với nhau, cho nên quan hệ giữa bọn họ gắn thành một thể với nhau.

Còn Hoàng Kim Sa Trùng, khi nó sinh ra, nó nhìn thấy Tiếu Ân đầu tiên.

Theo thuyết sinh vật học, nó coi Tiếu Ân như cha mẹ của mình, hơn nữa vừa ra đời, nó đã hút năng lượng vong linh từ ma hạch, hơn nữa còn kết hợp với năng lượng của Tiếu Ân.

Hút năng lượng càng nhiều, kết hợp với năng lượng của Tiếu Ân càng nhiều, tính ỷ lại của nó vào Tiếu Ân càng tăng thêm, đó là tác dụng của ma pháp trận do hắc long vương khổ cực tạo ra.

Cho nên khi Hoàng Kim Sa Trùng hút năng lượng đạt tới đỉnh điểm, nó hoàn toàn ỷ lại với Tiếu Ân, không hề kém Hắc Toàn Phong chút nào.

Còn biến dị Slime, mặc dù dưới uy bách của Hắc Toàn Phong và Tiếu Ân cùng sức hấp dẫn của lông Hỏa Sơn Hồng Trĩ, nó mới trở thành ma sủng của Tiếu Ân, hơn nữa quan hệ ác liệt giữa nó và chủ nhân trước khiến nó cảnh giác với loài người, rất khó thu được sự trung thành chính thức của nó.

Nhưng Tiếu Ân tin tưởng, nhất định có thể hoàn toàn thu phục nó.

Từ từ, bốn cỗ tinh thần ý thức ngưng thành một thể, cảm giác giống như gặp thân nhân càng thêm mãnh liệt.

Tiếu Ân, Hắc Toàn Phong và Hoàng Kim Sa Trùng không hề có sự ngăn cách. Biến dị Slime dường như có chút thay đổi. Có lẽ trong lòng nó hoài nghi, loài người hòa thuận với ma sủng như thế, đã hoàn toàn phá tan nhận thức của nó.

Thử qua cảm giác ấm áp, mặc dù biến dị Slime khó có khả năng thoáng cái đã tiếp nhận, nhưng cứ duy trì cảm giác này trong thời gian dài, cũng sẽ thu được hiệu quả không hề kém ma pháp trận mà hắc long vương bố trí.

Mọi người yên lặng tu luyện trong Hoàng Kim kết giới, cũng không biết trải qua bao lâu, thân hình biến dị Slime cử động.

Tiếu Ân lập tức biết, trong ba ma sủng của mình thì Slime tỉnh lại đầu tiên.

Mở hai mắt ra, khuôn mặt Tiếu Ân lộ ra vẻ hòa thuận, lẳng lặng nhìn Slime biến hóa trên tay.

Thân hình ảm đạm không chút thu hút của Slime nhẹ nhàng run rẩy một chút, sau đó thong thả biến hình. Giống như một con ốc sên vừa mới sinh ra, nó cảm ứng thế giới xa lạ trước mắt. Có cảm giác như nó rất cẩn thận.

Song lá gan của nó dường như lớn lên, có lẽ bởi vì nó thấy được Tiếu Ân, thấy Hắc Toàn Phong và Hoàng Kim Sa Trùng.

Mặc dù lần đầu tiên gặp Hoàng Kim Sa Trùng, nhưng tinh thần ý thức của chúng vừa mới dung hợp với nhau, chúng nó biết rất rõ nhau, mà biến dị Slime cảm ứng được trong thân hình dài hai thước của Hoàng Kim Sa Trùng ẩn chứa năng lượng vô cùng cường đại.

Trước luồng năng lượng này, nó trở nên nhỏ bé, cho nên khi thấy Hắc Toàn Phong và Hoàng Kim Sa Trùng, vô thức Slime coi đó là chỗ dựa của mình, nên lá gan của nó mới lớn lên.

Thân hình từ từ kéo dài, biến thành bộ dáng con tằm.

Tiếu Ân không nhịn được cười, vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve người nó. Bởi vì có linh hồn liên lạc với nhau, nên động tác của Tiếu Ân mang đến cho nó sự sảng khoái. Hơi vươn đầu, nó dường như tiến vào cảm giác kỳ lạ.

Mấy giờ sau, Hoàng Kim Sa Trùng ở bên trái Tiếu Ân hơi cử động, mắt nó mở ra như đôi mắt của loài người.

Không biết có phải có thuộc tính năng lượng khác nhau hay không, mà bề ngoài của Hoàng Kim Sa Trùng khác với mẹ của nó.

Mặc dù thân thể của nó vẫn bảo lưu một ít đặc thù của trùng tộc, ví dụ như cái đuôi dài hơn mười phân. Nhưng bề ngoài của nó hoàn toàn khác so với trùng tộc. Thể tích của nó chỉ dài chừng hai thước, vốn thân hình trùng tộc giờ trở thành giống như con người, nếu như trên lưng nó không có hai đôi cánh dài xinh đẹp, thì nhìn từ xa giống hệt nhân loại.

Hiện giờ Hoàng Kim Sa Trùng giống như bướm phá kén, tản mát ra khí tức tràn đầy mị lực.

Điều tiếc nuối duy nhất đó là đầu của Hoàng Kim Sa Trùng không tiến hóa thành đầu của loài người mà lại tròn tròn mập mạp, trên đó có một đôi mắt nhân tính hóa, khiến người khác yên mến.

Nhưng nó không phải ma thú vô hại.

Trên thân thể nó tỏa ra ánh sáng vàng kim nồng đậm, sắc thái hơn xa kim mao sư vương của Sư Tâm vương tử. Chỉ luận về điểm này thì thực lực của nó hơn xa Hoàng Kim sư vương.

Biến dị Slime kinh ngạc nhìn Hoàng Kim Sa Trùng. Hoàng Kim Sa Trùng sau một lúc thân thiết nhìn Tiếu Ân, sau đó nó mở to đôi mắt, tò mò nhìn Slime.

Hiện giờ Hoàng Kim Sa Trùng giống như một đứa trẻ vừa mới sinh ra, tràn ngập tò mò với mọi vật.

Đột nhiên, thân hình Slime xuất hiện biến hóa, thân hình của nó chậm rãi bành trướng lên, giống Hoàng Kim Sa Trùng như đúc, nếu như không phải màu sắc trên thân thể chúng khác nhau, ngay cả Tiếu Ân cũng không thể phân biệt được.

Đôi mắt Tiếu Ân sáng ngời, không thể tưởng tượng được Slime lại có năng lực đặc thù kinh người như thế này, mặc dù hiện giờ còn chút sơ hở, nhưng nếu cho nó thêm thời gian, chắc chắn sẽ phát huy tác dụng không dự đoán được.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #225


Báo Lỗi Truyện
Chương 225/482