Chương 223: Bất ngờ nho nhỏ




Tiếu Ân chậm rãi đứng lên, tay hắn nắm lại thành một một hình tròn nho nhỏ, xuất hiện một ngọn lửa. Khi mọi người tập trung nhìn vào ngọn lửa thì linh hồn lại run rẩy.

Không sai, ngọn lửa có uy áp quá cường đại, cường đại tới mức khiến người khác không thể hình dung được.

Dù là các quân vương ở trong kết giới hay Yidikalun đang đứng ở bên ngoài xem cuộc chiến, đều nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, trong lòng bọn họ có dự cảm, nếu bị ngọn lửa này chạm phải, chắc chắn bọn họ sẽ nuốt hận mà chết.

Nhất thời, ánh mắt của mọi người nhìn Tiếu Ân mang theo một tia sợ hãi mơ hồ, làm thế nào hắn tạo ra được ngọn lửa này?

Sắc mặt của Tiếu Ân hơi trắng bệch, ở trong tám tầng kết giới, chẳng những rất khó điều động năng lượng nguyên tố ở xung quanh, thậm chí còn có cảm giác bị giam cầm, trọng lực, giá lạnh và sợ hãi thâm nhập. Nhưng dưới áp lực đặc thù này, cũng khiến cho Tiếu Ân và Nhất Hào hoàn toàn dung hợp với nhau.

Ở chỗ này, nếu hắn muốn bảo vệ sinh mệnh thì phải có lực lượng thuộc về riêng mình.

Trước mắt trong kết giới, hắn chỉ nắm giữ được ma pháp kết hợp giữa ảo thuật và không gian hệ.

Trong tám tầng kết giới, Tiếu Ân khó có khả năng phóng ra kết giới chưa thành hình của mình, nên hắn toàn lực dùng năng lượng ở xung quanh, tiến hành áp súc.

Trong quá trình này, do áp lực cường đại từ ngoại lực, Nhất Hào cũng phát huy năng lượng cường đại của mình, áp súc ngày càng nhỏ đi. Phương thức áp súc của Nhất Hào cũng được đề cao, giống như chiếc máy vi tính, từng bước áp dụng phương pháp áp súc trong thế giới hiện thực.

Trong tám tầng vong linh kết giới, mặc dù có các hệ nguyên tố ma pháp khác, nhưng quang minh hệ đối lập với vong linh hệ bị áp chế tới cực điểm, có thể nói là rất mỏng manh, không cảm ứng được.

Thuộc tính giá lạnh và sợ hãi khiến Tiếu Ân nghĩ làm thế nào được sưởi ấm cơ thể.

Có lẽ do có ý nghĩ này, nên hắn mới kinh ngạc phát hiện, áp súc nguyên tố hỗn hợp tới một trình độ nhất định sẽ theo ý niệm của hắn hoàn toàn chuyển biến thành hỏa nguyên tố, vì vậy trên tay hắn xuất hiện một ngọn lửa nho nhỏ.

Ngọn lửa này giống như một kẻ tham lam, áp súc nguyên tố tới cực điểm. Cắn nuốt!

Nguyên tố áp súc thành ngọn lửa phát ra uy năng to lớn, ngay cả Tiếu Ân cũng cảm thấy khó tin. Thậm chí hắn có cảm giác, ngọn lửa nhỏ trong tay hắn áp súc ra có thể đánh nát tám tầng vong linh kết giới.

Khi hắn đứng dậy, ngọn lửa trong tay hắn tán phát năng lượng ra ngoài. Loại năng lượng này còn không hề thua kém năng lượng khi Lăng Bạch Thạch thiêu đốt linh hồn của mình.

Đám người Pohl Walde trợn mắt nhìn hắn. Trong sự hồi hộp còn có một tia mừng thầm, nguyên người này không phải tùy tiện khoác lác, mà chân chính có biện pháp tiêu diệt thần bí nhân. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnYY.com

"Tiếu Ân, ngươi đang làm gì?" Giọng nói khẩn trương xuất hiện trong đầu Tiếu Ân.

Hoàn toàn dung hợp với Nhất Hào, Tiếu Ân máy móc trả lời: "Ta thí nghiệm áp súc?"

"Thí nghiệm?" Giọng nói có chút bối rối của hắc long vương truyền đến: "Chẳng lẽ ngươi thực sự muốn giết ta? Đừng quên chúng ta có linh hồn khế ước. Nếu ta chết ngươi cũng không sống được."

Ngay cả hắc long vương có thực lực cường đại khi đối mặt với ngọn lửa trong tay Tiếu Ân cũng rất kiêng kỵ.

Có lẽ hắn có thể chống cự nhưng sẽ tiêu hao quá nhiều năng lượng, khi đó một lần nữa bị tám quân vương vây khốn, có lẽ sẽ bỏ mạng.

Đại não của Tiếu Ân tính toán với tốc độ cao nhất, Nhất Hào đem tất cả vấn đề ra cân nhắc, ngay cả ngọn lửa ngoài ý muốn xuất hiện cũng không ngoại lệ.

"Không sao, ta sẽ sử dụng Tiêu Dung Thuật, tiễn ngươi đi trước khi ngọn lửa này tới trước người ngươi, thứ này sẽ không đả thương ngươi."

Giọng nói của hắc long vương có chút bất đắc dĩ: "Được rồi, ta sẽ sử dụng ma pháp không gian để phối hợp, để Tiêu Dung Thuật của ngươi thành công."

Tiếu Ân không lên tiếng, hắn cẩn thận khống chế ngọn lửa trong tay bay về phía ánh sáng lưu ly trên người hắc long vương.

Tốc độ của ngọn lửa không nhanh, có chút ngẩn ngơ, dường như lúc nào cũng có thể thay đổi phương hướng, mấy vị quân vương cũng không nhìn ra lộ tuyến di chuyển của nó.

Trong lòng những người này chấn động, nguyên năng lực khống chế ma pháp của Tiếu Ân đã đạt tới trình độ khó tin.

Trong ánh sáng lưu ly đột nhiên xuất hiện hai bàn tay to, dây dưa một lúc với ngọn lửa, nhưng chỉ trong nháy mắt, bàn tay to đã biến mất, bàn tay to bắt hư ảnh u linh như đồ chơi, gặp phải ngọn lửa liền lập tức bốc hơi.

Ánh sáng lưu ly càng đậm thêm, nhưng không còn vững vàng như núi nữa, có chút lắc lư.

Pohl Walde lập tức hét lớn: "Hắn muốn chạy trốn, gia tăng kết giới."

Hắn quát một tiếng, các quân vương liều mạng khống chế nguyên tố năng lượng trong kết giới, ngay cả Lăng Bạch Thạch cũng khôi phục lại hình dáng loài người, gia tăng kết giới.

Mặc dù vừa rồi hắn có quyết tâm liều mình, nhưng tình huống xảy ra biến hóa, hắn không ngu mà hành động liều lĩnh nữa.

Nếu có thể giữ được sinh mệnh mà giết chết địch nhân thần bí, chẳng phải là việc hoàn mỹ sao.

Ánh sáng lưu ly xuất hiện, một đoàn năng lượng dao động xuất hiện quanh người, ngay cả trong tám tầng kết giới, đoạn năng lượng dao động đó vẫn kiên trì hoạt động.

Tất cả mọi người đều nhận ra, đó là ma pháp không gian, địch nhân thần bí dưới tình huống này cũng có thể thi triển pháp thuật không gian, sự cường đại của hắn khiến mọi người sợ hãi than.

Song ma pháp không gian vừa mới thành hình, Tiếu Ân đột nhiên vung ma pháp trượng lên.

Không ai nhìn thấy hắn lấy ra ma pháp trượng lúc nào, nhưng khi hắn vung tay lên, ma pháp trượng xuất hiện ánh sáng màu xanh biếc.

Đạo ánh sáng đó biến mất trước mặt Tiếu Ân. Vừa mới biến mất trước mặt Tiếu Ân lại xuất hiện trên ma pháp không gian vừa mới thành hình.

Trong lòng đám người Pohl Walde buồn rầu, không có ai nói câu nào.

Trong tám tầng vong linh kết giới, còn thi triển được ma pháp không gian, hơn nữa còn thi triển thành công. Trong mắt bọn họ, chẳng lẽ kết giới là hư vô, không hề có tác dụng.

Trong khoảng thời gian ngắn, sự tự tin của mọi người giảm xuống, ở cùng một chỗ với hai tên dị thường này, thực sự khiến vong linh phải nổi điên.

Song bọn họ không biết thân phận chính thức của hắc long vương, nếu biết lai lịch chính thức của hắn, những người này không có ý nghĩ sa sút tinh thần như vậy.

Còn về phần Tiếu Ân, đạo ma pháp hắn thi triển kỳ thực là Tiêu Dung Thuật bị phong ấn trong bán thần trượng.

Trong kết giới, ngoài áp súc nguyên tố ma pháp ra, kỳ thực hắn không thể thi triển bất cứ ma pháp nào, nhưng trong tay hắn nắm giữ bán thần trượng, thứ này lấy được từ sân chơi của thần linh, tất nhiên khó có khả năng bị kết giới áp chế.

Cho nên ma pháp không gian và Tiêu Dung Thuật có thể thi triển thành công trong tám tầng kết giới.

Ánh sáng lưu ly chợt sáng chói lên, nhưng ánh sáng chói mắt đó chỉ sáng chói mà thôi, bởi vì ánh sáng màu xanh biếc đã thay thế ánh sáng lưu ly.

Khi ánh sáng màu xanh biếc biến mất, mọi người kinh ngạc phát hiện, dù là thần bí nhân ẩn trong lưu ly sắc, hay ma pháp không gian mà hắn triệu hồi ra, thậm chí cả ngọn lửa khiến mọi người hãi hùng, toàn bộ biến mất.

Tiếu Ân nhìn địa phương không có bóng người, trong đầu vô số số liệu điên cuồng vận động.

Hắn tính toán không sai, nhưng khi Tiêu Dung Thuật kết hợp với ma pháp không gian, thông đạo không gian mở rộng ra mấy lần, đem ngọn lửa cách hắc long vương mấy thước cuốn vào.

Vì vậy khi truyền tống thông đạo xuất hiện, hắc long vương và ngọn lửa đều tiến vào bên trong, Tiếu Ân chỉ mơ hồ cảm ứng được một thế giới đầy hỏa.

Cảm giác đó chỉ xuất hiện trong nháy mắt thì thông đạo không gian biến mất.

Xuất hiện chuyện ngoài ý liệu, tự nhiên số liệu bắt đầu tính toán điên cường, Tiếu Ân lo lắng nhất là vấn đề an toàn của hắc long vương.

Bởi vì có linh hồn khế ước, nếu hắc long vương chết thì hắn cũng biến thành kẻ có linh hồn không trọn vẹn, đây không phải trò đùa.

Yên lặng chờ đợi nhưng không có tin tức gì của hắc long vương, nhưng khiến Tiếu Ân cảm thấy vui mừng đó là hắn không biến thành kẻ ngu.

Mặc dù rất muốn triệu hoán hắc long vương để hỏi hắn một chút, nhưng nhìn mấy vong linh quân vương như hổ rình mồi ở bên cạnh, Tiếu Ân bỏ ý niệm đó đi.

"Đây… Tên đó đã đi đâu?" Lợi Duy cứng miệng hỏi.

Tiếu Ân mỉm cười nói: "Các ngươi yên tâm đi, hắn đã bị truyền tống sáng thế giới khác. Vĩnh viễn không thể quay lại làm phiền các ngươi."

"Thế giới khác?" Mấy vong linh quân vương nhìn nhau, quả thực như chìm trong mộng.

※※※

Trên một tinh cầu xa xôi, núi lửa bộc phát, nham thạch bốc lên, ngay cả biển rộng cũng bị núi lửa tràn xuống, trở nên sôi trào.

Một thông đạo chợt xuất hiện tại không trung hư vô, một người cháy đen thui như vừa chui ra từ lò than, cái miệng của hắn phun ra một luồng khói đen, đôi mắt rõ ràng đã bốc khói, hung hăng kêu lên: "Long vương báo thú, vạn năm không muộn, Tiếu Ân, ngươi chờ…"

Thanh âm giống như sét đánh truyền ra, núi lửa dường như cũng cảm nhận được lại phun ra.

Lúc này lão long vương mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng hắn nghĩ tới ngọn lửa ngưng tụ trong tay Tiếu Ân, trong lòng có chút hồi hộp.

Cảnh giới ma đạo sỹ đã lợi hại như vậy, nếu tiến giai mấy cấp…

Quên đi, nếu đã ký linh hồn khế ước, sau này chung sống hòa bình đi.

※※※

Trên bình đài to lớn, ánh mắt của mọi người lộ ra vẻ đờ đẫn, mặc dù bọn họ đều tận mắt nhìn thấy, nhưng vẫn không tin vào hai mắt của mình.

Dù sao thực lực của bọn họ đã đạt tới cảnh giới khiến mọi người sợ hãi, nhưng nhìn màn vừa rồi, trong lòng không nhịn được phát lạnh.

Bên trong tám tầng kết giới vẫn tung hoành như bình thường khiến đông Vong Linh đảo quân vương cảm thấy thúc thủ vô sách, thậm chí ngay cả u linh quân vương cũng chuẩn bị sử dụng biện pháp lưỡng bại câu thương để đối phó thần bí nhân, thế mà địch nhân lại dễ dàng biến mất như vậy, hơn nữa Tiếu Ân còn cam đoan, tên này khó có khả năng trở về tinh cầu khiến sắc mặt của các quân vương và Hoàng Kim vương Yidikalun trở nên cực kỳ đặc sắc.

Một lúc lâu sau, kết giới mới chậm rãi tiêu tán, áp lực mới được giải trừ.

Nhưng giờ phút này ánh mắt bọn họ nhìn Tiếu Ân có sự biến hóa. Lợi Duy từng nói, Tiếu Ân đem tên bát tinh hắc quỷ ma đạo sỹ truyền tống tới một nơi không biết tên, mặc dù trong lòng bọn họ kinh ngạc, nhưng cũng không sợ hãi. Nhưng khi nhìn thấy Tiếu Ân có thể truyền tống thần bí nhân, trong lòng bọn họ không chỉ kinh ngạc mà còn sợ hãi.

Đó là nỗi sợ hãi đối với lực lượng không biết rõ, là sự kính sợ đối với cường giả.

Pohl Walde đột nhiên biến sắc, hắn nghĩ lại cảnh tưởng quỷ dị vừa rồi hàm ý cho điều gì. Đột nhiên trong lòng hắn xuất hiện một ý niệm, đó là một truyền thuyết kinh khủng.

"Tiếu Ân các hạ, vừa rồi ma pháp ngài sử dụng, chẳng lẽ là Tiêu Dung Thuật trong truyền thuyết?"

Tiếu Ân kinh ngạc nhìn vu yêu.

Từ khi tới vong linh đảo, hắn đã sử dụng Tiêu Dung Thuật mấy lần, nhưng có thể nhận ra lại chỉ có Pohl Walde, ngay cả Hoàng Kim vương Yidikalun cũng không biết ma pháp này.

Nhưng được Pohl Walde nhắc nhở, sắc mặt của những cao thủ nhất thời động.

Tiêu Dung Thuật là một danh từ vô cùng xa lạ, ngoài những cổ tịch trong truyền thuyết có miêu tả qua về ma pháp này ra, mấy vạn năm nay, cũng không nghe nói tới người nào nắm giữ được ma pháp này. Cho nên trong khoảng thời gian ngắn, bọn họ mới không thể nghĩ tới.

Nhưng một khi biết tên ma pháp này, đủ loại truyền thuyết liên quan tới ma pháp này xuất hiện trong đầu bọn họ.

Một khi nghĩ tới ma pháp không nói lý trên thế giới này, nếu như không có người chấn động, mới khó tin.

Tiếu Ân cười ôn hòa, hắn cũng không định giấu giếm. Hiện giờ hắn đã là ma đạo sỹ, như vậy phóng xuất một bộ phận thực lực ra, đối với cao thủ đồng giai mới có thể hình thành hình tượng cường đại.

Dù sao chỉ bằng thực lực bây giờ của hắn, có lẽ có rất nhiều người ở trên hắn, nhưng muốn dễ dàng lấy đi sinh mệnh của hắn là chuyện không thể.

Có thể ngàn năm truyền kỳ có thể uy hiếp tới sinh mệnh của Tiếu Ân. Nhưng Dida đại tát mãn từng nói, ngay cả ma pháp công hội, chỉ sợ cũng không còn ngàn năm truyền kỳ.

Thấy vẻ mặt của Tiếu Ân, các quân vương hít sâu một hơi.

Nhiều năm như vậy, có thể khiến cho bọn họ giật mình cũng chỉ có chuyện này. Ngay cả vong linh đế vương còn ở đây, cũng sẽ có biểu hiện như thế.

Tới bây giờ, bọn họ rốt cuộc tin Tiếu Ân. Trách không được hắn tự tin cam đoan, thần bí nhân khó có khả năng xuất hiện ở đây nữa.

Kỳ thực khi bọn họ biết tên ma pháp này, trong lòng đã tin hoàn toàn.

Yidikalun thở dài một hơi, nghĩ thầm ngàn năm truyền kỳ trong tương lai quả thực có thực lực bất phàm.

Ma pháp Tiêu Dung Thuật thần bí, chắc chắn hắn đạt được trong khe nứt không gian, nhưng có thể ẩn giấu sâu như thế, đủ biết sự kiên nhẫn của hắn. Trong nháy mắt, Hoàng Kim vương quyết định, tuyệt đối không để tộc của mình đối địch với người này.

Thân hình phiêu động, Yidikalun tới trên bình đài, hắn cầm hai không gian ngủ đông và vật phẩm trang sức không gian giao cho Tiếu Ân, đồng thời, quay đầu nói với đông đảo quân vương: "Quân vương Stiller, đã có kết quả đánh cuộc, ta giao vật phẩm cho Tiếu Ân các hạ, ngài có ý kiến gì không?"

Khuôn mặt Stiller hiện lên vẻ không nỡ, nhưng thái độ của hắn đối với Tiếu Ân đã xoay chuyển một trăm tám mươi độ.

Có lẽ Tiếu Ân còn chưa có năng lực nắm giữ kết giới, nhưng trong tám tầng vong linh kết giới, hắn đã biểu hiện thực lực chân chính của mình.

Ngay cả Stiller cũng phải thừa nhận, nếu thực sự chiến đấu sinh tử, dù hắn có kết giới, cũng không ngăn cản được ngọn lửa thần bí của Tiếu Ân. Càng huống chi trên người Tiếu Ân còn có ma pháp siêu cấp cường đại, Tiêu Dung Thuật.

Chỉ cần không muốn tới thế giới khác ngắm cảnh du lịch, chỉ sợ không ai dám làm đối thủ của Tiếu Ân.

Thân hình to lớn chậm rãi bước, trên người Stiller không ngừng phát ra lửa nham thạch, nhưng trước mặt hắn, Tiếu Ân và Yidikalun không hề sợ hãi.

Stiller tiếp nhận không gian ngủ đông có u linh mã, hắn nhẹ nhàng vung lên, một đạo bạch quang xuất hiện, u linh mã nhất thời xuất hiện trong bạch quang.

Thân hình của nó cao tới ba thước đột nhiên nổ ra những tiếng pháo vang, ánh sáng màu đen từ trán Stiller hiện ra, hơn nữa bay lên không trung.

Màu đen này rõ ràng là một con u linh mã thu nhỏ, một khi thoát khỏi khống chế của Stiller, đầu u linh mã nho nhỏ này nhất thời vui sướng bay vào trong bản thể. Thân thể nó run run, sau đó bốn vó tung bay, một cỗ khí thế cường đại của thất cấp ma thú hiện lên trên người nó.

Giây phút này, đầu u linh mã dường như có thêm một chút linh tính, song nó dường như hiểu rõ sự đáng sợ của những người ở nơi này, cho nên mặc dù có chút táo bạo, nhưng nó không dám coi thường vọng động.

"Tiếu Ân các hạ, ta đã trục xuất linh hồn u linh mã ra khỏi cơ thể. Từ nay đầu u linh mã này không chịu sự khống chế của ta nữa." Dừng một chút, Stiller có chút không nỡ nói: "Ta có một pháp thuật có thể khống chế vong linh, chỉ cần sử dụng, vong linh sẽ không phản bội, nhưng pháp thuật này chỉ có hiệu quả khi người thi triển mạnh hơn vong linh sinh vật mà thôi."

Tiếu Ân hơi gật đầu, trong lòng thầm than, vong linh giới không khác thế giới ma pháp, muốn sử dụng linh hồn để khống chế đối phương, cũng chỉ có thể khống chế người có thực lực yếu hơn mình mà thôi. Nếu muốn vượt bậc khống chế, chỉ sợ sẽ bị sinh vật cắn trả.

Tiếp nhận lục thư của Stiller, Tiếu Âm mỉm cười cảm ơn.

Nói thực, chuyến đi lần này, chẳng những có được ma hạch quân vương, còn thu được một thất cấp vong linh sinh vật, thu hoạch to lớn nằm ngoài dự liệu của hắn.

Tất nhiên, hiện giờ đầu vong linh sinh vật này còn chưa hàng phục, hơn nữa Tiếu Ân không chuẩn bị tự mình động thủ. Dù sao, sủng vật của hắn đã có ba con, nếu có nhiều hơn, thì khó khống chế được.

Nhưng Carter sở trường về vong linh hệ, thấy hai lễ vật này, chắc chắn hắn sẽ rất cao hứng.

Có lẽ phiền toái duy nhất đó là phải làm thế nào để khống chế vong linh cao giai này.

Khẽ gật đầu với mấy quân vương, mặc dù quân vương không muốn mất hai vật này, nhưng trong tình huống này, dù thế nào bọn họ cũng không dám hủy ước.

Mặc dù thế giới ma pháp là thế giới của kẻ mạnh, nhưng giờ phút này không ai dám trêu chọc Tiếu Ân, bởi vì điều đó đại biểu cho hậu quả không thể lường được.

Ánh mắt đảo qua vong linh quân vương, Tiếu Ân trầm ngâm một chút nói: "Các vị quân vương, kẻ hèn đối với ma pháp trận có chút nghiên cứu, nếu như có thể, ta muốn xem qua hệ thống phòng ngự trên vong linh đảo, nếu có khả năng, có lẽ sẽ có hỗ trợ."

Kỳ thực hắn đã nói qua điều này một lần, nhưng bị Pohl Walde bác bỏ.

Nhưng giờ phút này khi hắn nói ra điều này, vị đại vu yêu vạn phần đồng ý, không có chút khinh miệt nào cả.

Mặc dù đông đảo quân vương biết tuổi tác chính thức của Tiếu Ân, dù không ôm nhiều hy vọng nhưng trước thực lực tuyệt đối, bọn họ bảo trì trầm mặc.

Có lẽ trong lòng bọn họ còn nghĩ, mặc dù tuổi Tiếu Ân nhỏ nhưng hắn nắm giữ được Tiêu Dung Thuật trong truyền thuyết đã thất truyền vạn năm, có lẽ trên phương diện ma pháp trận, hắn cũng có tạo nghệ cao.

Tiếu Ân nhận được sự đồng ý của bọn họ, lập tức theo Lăng Bạch Thạch tìm hiểu hệ thống phòng ngự ma pháp.

Kỳ thực hắc long vương đã đem những điểm mấu chốt trong hệ thống phòng ngự dạy cho hắn, nhưng Tiếu Ân không thể dễ dàng giải quyết vấn đề này được, nếu không kẻ ngu cũng biết hắn làm chuyện này.

Chỉ là giờ phút này Tiếu Ân lại rất lo lắng cho hắc long vương, hắn đối với ngọn lửa và hắc long vương vẫn canh cánh trong lòng.

Liên lạc mấy lần cũng không được, tâm tình của Tiếu Ân khó bình tĩnh được.

Chỉ là tốn hai ngày để thăm dò những điểm mấu chốt của hệ thống phòng ngự, hắn không do dự lập tức khôi phục lại.

Động tác của Tiếu Ân cực nhanh, thái độ rất thành khẩn, trước thái độ bán tín bán nghi của các quân vương, hắn dùng ba ngày để khôi phục lại tất cả.

Hệ thống phòng ngự trên vong linh đảo lại phát huy công năng vốn có của mình, mười hai vong linh quân vương chân chính bội phục hắn sát đất.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #223


Báo Lỗi Truyện
Chương 223/482