Chương 222: Vong linh kết giới tám tầng




"Tử kim tinh thạch? Thất cấp ma hạch vô thuộc tính? Còn có…" Giọng nói của Pohl Walde có một tia dao động mơ hồ: "Tảng đá đó là gì? Ta có cảm ứng được trên đó có khí tức của đế vương…"

"Không, đây là khí tức tương tự với khí tức của đế vương, chẳng lẽ có một vị đế vương khác lưu lại?"

Tiếu Ân vắt chéo tay nói: "Ta cũng không biết, đồ chơi này ta vô ý tìm được, nhưng nó có lực lượng uy áp, chắc được xem là vật phẩm trân quý."

Pohl Walde thoáng do dự một chút, gật đầu nói: "Không sai, giá trị của nó hơn xa bình thường."

Trong lòng Tiếu Ân buồn cười, nếu luận về giá trị, thứ này có lẽ rất trân quý, nhưng muốn nói về số lượng, trên người hắn còn rất nhiều, hơn nữa tác dụng lớn nhất của thứ này chính dùng làm thức ăn cho Hắc Toàn Phong, nếu thực sự nói ra, chắc chắn sẽ khiến vị vu yêu này té xỉu.

"Quân vương các hạ, chúng ta đánh cuộc đi, nếu ta không giải quyết được địch nhân thần bí, nhưng thứ này thuộc về các ngươi." Tiếu Ân tự tin nói.

Tám quân vương và Yidkalun không khỏi động dung, giá trị của bốn đồ vật này, bọn họ tất nhiên biết.

Mặc dù hòn đá thần bí kia không biết là đồ chơi gì, nhưng trên đó có khí tức giống với khí tức của đế vương, cũng đủ chứng minh giá trị của nó. Thất cấp ma hạch vô thuộc tính, là ma hạch quý hiếm nhất trong số ma hạch đồng bậc, còn về hai khối tử sắc tinh thạch, nếu bọn họ không nhìn nhầm nó là tử kim tinh thạch lưu truyền trong lịch sử.

Tiếu Ân lấy bốn kiện đồ vật này ra để đánh cược, là do cảm ứng được sự khinh miệt của các quân vương nên mới tự ái, làm ra phản ứng quá khích.

Pohl Walde không khỏi do dự. Mặc dù hắn tin Tiếu Ân không thể tạo thành uy hiếp trí mạng đối với địch nhân thần bí, nhưng hắn không muốn đắc tội với Tiếu Ân, nếu thực sự thắng bốn kiện bảo bối này của Tiếu Ân, thì dù Tiếu Ân không nói gì nhưng trong lòng chắc chắn sẽ oán giận.

Tiếu Ân thấy vu yêu không nói, nhất thời cười cười nói: "Quân vương các hạ, chẳng lẽ ngài không có vật gì để đánh cuộc sao? Hoặc ngài không dám cược?"

Khí tức của mấy quân vương trở lên âm trầm, mặc dù bọn họ kiêng kỵ Tiếu Ân, nhưng không bao giờ sợ hãi.

Coi như bùn nhão cũng có ba phần tức giận, lại càng không nói đến những quân vương có thực lực cường đại.

Sử dụng tinh thần dao động trao đổi một chút, một vị quân vương cao ba thước toàn thân là ngọn lửa hừng hực bao trùm đột nhiên đứng lên. Hắn tới một chiếc ghế đá, nhẹ nhàng vỗ một cái, ghế đá thụt xuống, bên trong lộ ra một khối ma hạch có ánh sáng ảm đạm.

"Tiếu Ân các hạ, nếu như ngài muốn đánh cuộc, ta lấy tư cách cá nhân đánh cuộc với ngài." Giọng nói của người khổng lồ ù ù vang lên.

Tiếu Ân lập tức nhận ra, người khổng lồ này là một trong hai người giữ im lặng, không tỏ thái độ gì.

Nhìn bộ dáng của hắn, dường như không có hảo cảm gì với mình, nên mới tự mình đánh cuộc. Còn các quân vương khác muốn xem náo nhiệt nên không có ý ngăn cản.

Tiếu Ân hừ lạnh một tiếng, tinh thần ý thức dạo một vòng qua ma hạch, sắc mặt khẽ biến.

Đó là bát cấp ma hạch vong linh hệ, điều đó nói lên, ma hạch này do một vị quân vương sau khi chết lưu lại, giá trị to lớn, tuyệt đối hơn bốn kiện bảo bối của mình.

Thấy Tiếu Ân có chút do dự, người khổng lồ cười lớn nói: "Tiếu Ân các hạ, chẳng lẽ ngài không muốn đánh cuộc với Stiller ta?"

Tiếu Ân hừ lạnh một tiếng nói: "Ta không muốn chiếm tiện nghi của ngươi."

Nói xong, hắn lấy Hoàng Kim Sa Trùng đang ngủ say ra nói: "Đây là ma sủng của ta, cộng với bốn kiện bảo bối này, chắc xứng với bát cấp ma hạch quân vương."

Người khổng lồ quân vương nao nao, nhìn Hoàng Kim Sa Trùng một cái, không nhịn đươc lộ ra sắc mặt vui mừng.

Yidikalun thoáng đứng lên, hắn chỉ vào Hoàng Kim Sa Trùng, run giọng hỏi: "Tiếu Ân… Đó là trứng Hoàng Kim Sa Trùng lần trước?"

Tiếu Ân mỉm cười gật đầu nói: "Không sai, chính là trứng sa trùng mà ta và Harrison thông qua thí luyện lấy được, nhưng đã ấp ra hơn nữa còn tiến giai."

Sắc mặt của Yidikalun lúc trắng lúc xanh nói: "Không có khả năng, mới có thời gian ngắn như vậy, sao nó tiến giai thành thất cấp?"

Tiếu Ân tức giận nhìn hắn một cái, cũng không trả lời, kỳ thực hắn không biết trả lời thế nào, chẳng lẽ nói do hắc long vương gây ra sao.

Giọng nói của Stiller ù ù truyền đến: "Tiếu Ân các hạ, ta không muốn chiếm tiện nghi của ngươi."

Dừng một chút, hắn nói: "Ta có một đầu thất cấp u linh mã, mặc dù trí tuệ của nó không cao, cơ bản không tiến giai thành quân vương được, nhưng nó và ma hạch quân vương, chắc tương đương với bảo vật trong tay ngươi và thất cấp Hoàng Kim sinh vật.

Sắc mặt Yidikalun khẽ biến nói: "
Stiller, chẳng lẽ ngươi không nhìn ra, nó là tộc nhân của Hoàng Kim bộ tộc, sao có thể coi là vật đánh cuộc?"

Stiller cười hắc hắc nói: "
Hoàng Kim vương giả, lần đánh cuộc này không phải ta gây ra, dường như ngài tìm lầm người rồi."

Yidikalun nhất thời nghẹn lời, hắn nhìn Tiếu Ân, có chút do dự.

Bởi vì ngày xưa hắn đem trứng Hoàng Kim Sa Trùng tặng Tiếu Ân và Harrison, nhưng không bao giờ nghĩ ra, trứng của tứ cấp Hoàng Kim Sa Trùng lại sinh ra thất cấp Hoàng Kim tộc nhân, nếu sớm biết, hắn khó giao thứ này cho Tiếu Ân.

Ở dưới tình huống này, dù hắn muốn đổi ý, chỉ sợ cũng rất khó…

Tiếu Ân mỉm cười, đem trứng Hoàng Kim Sa Trùng vào trong không gian ngủ đông, đem bốn bảo bối vào trong một vật phẩm trang sức không gian mới, sau đó đưa hai vật phẩm trang sức không gian này tới trước mặt Yidikalun, nói: "Ta và Stiller các hạ đánh cuộc, xin ngài làm trọng tài."

Trong miệng Stiller phát ra một tiếng huýt sáo, chỉ vài hơi, một con u linh mã cao lớn chạy tới.

Con u mã này do u linh biến thành, nhưng nó đã sớm ngưng tụ thành thực thể, so với người khổng lồ quân vương còn cao lớn hơn ba phần, thân hình tràn ngập lực lượng, nếu như không phải trên người có một tầng hắc vụ, chỉ sợ không ai nhìn ra nó là một u linh mã.

Tay Stiller vung lên, u linh mã hóa thành một đoàn khói tiến vào trong không gian ngủ đông. Sau đó, hắn cầm không gian ngủ đông và bát cấp ma hạch quân vương giao cho Yidikalun.

Hoàng Kim vương thở dài một tiếng, rốt cuộc nhận lấy, hơn nữa để ma hạch vào trong vật phẩm trang sức không gian của Tiếu Ân.

Ở nơi này, chỉ có hắn mới thích hợp làm trọng tài, nếu như đôi bên trở mặt, hắn cũng chỉ có thể kiên trì mà thôi.

Mặc dù đánh cược giữa Tiếu Ân và Stiller rất lớn, nhưng các quân vương lại coi như không nhìn thấy, dường như không quan tâm.

Đột nhiên vẻ mặt Pohl Walde chợt động, nói: "Cẩn thận, tên kia tới!"

Trong lòng Tiếu Ân thất kinh, trong cảm ứng của hắn không phát hiện ra điều gì khác thường, nhưng các quân vương lại đồng thời phát hiện ra. Trong lòng hắn thất kinh, trên Vong Linh đảo, thực lực của những người được phát huy tới mức lớn nhất, các hệ ma pháp sư không tránh khỏi bó chân bó tay.

Mặc dù Tiếu Ân cũng học qua vong linh pháp thuật, nhưng chỉ là mấy ma pháp cơ bản nhất, tạo nghệ trên hệ ma pháp này của hắn so với các quân vương chắc chắn không cùng đẳng cấp. Hắn mà thi triển ra chắc chỉ bêu xấu mà thôi.

Chỉ một lát sau, một đạo ánh sáng ngũ sắc phá không lao tới, ở phía sau đạo ánh sáng này, có rất nhiều sinh vật vong linh đang điên cuồng kêu gào, trong có có mấy thất cấp sinh vật.

Pohl Walde hét lớn một tiếng, những sinh vật đó hậm hực quay trở về.

Tiếu Ân nhìn khí tức và uy năng ẩn giấu trong ánh sáng lưu ly của hắc long vương, rốt cuộc hiểu được tại sao Pohl Walde lại gọi nó là địch nhân thần bí.

Bởi vì có ánh sáng này vờn quanh, căn bản không thể nhìn ra bên trong là người hay thú. Nhưng nếu chọn cùng thời gian với hắc quỷ pháp sư tiến hành, tự nhiên mọi người tính trên đầu hắc quỷ pháp sư.

Giờ phút này tám vị quân vương vây quanh nhau, bọn họ lấy Pohl Walde làm trung tâm, hình thành hình cánh quạt kỳ dị.

Đấu với thần bí nhân vây quanh ánh sáng lưu ly ba lần, các quân vương đã phối hợp với nhau ăn ý.

Một khi gặp người này, liền không hề do dự chiến đấu luôn.

Hai tay Pohl Walde vung tên, trong tay có thêm ma pháp trượng.

Vu yêu có thể sử dụng một ít trang bị của loài người, cho nên trên người hắn có ma pháp trượng cũng không kỳ quái.

Nhẹ nhàng điểm một cái, không trung nhất thời xuất hiện dao động kỳ diệu. Vong linh nguyên tố dường như trong nháy mắt bị hút cạn.

Không chờ Tiếu Ân phân tích ý đồ, Pohl Walde thở dài một hơi, một hơi này phun ra, rất nhiều năng lượng chợt sôi trào.

Phảng phất như cả Vong Linh đảo đều vất vả rên rỉ, khiến người khác có cảm giác kinh hoàng dựng tóc gáy.

Năng lượng khác thường tràn ngập mỗi tấc không gian, ngay cả bản thân Tiếu Ân cũng bị cỗ lực lượng đó hút đi. Sắc mặt hắn chợt đại biến, trong miệng quát: "Vong linh kết giới!"

Dù trước đó Tiếu Ân có tính toán thế nào, cũng không nghĩ ra, Pohl Walde liên hợp lực lượng của tám quân vương, lại vận dụng lực lượng của kết giới.

Phải biết rằng, kết giới là bản lĩnh giữ nhà của bát tinh ma đạo sỹ, mặc dù có uy lực cường đại, nhưng một kỹ năng không dễ dàng vận dụng.

Bởi vì lực lượng càng cường đại càng tạo thành gánh nặng cho cơ thể người, hơn nữa đòn sát thủ này cũng không thể dễ dàng bại lộ trước mặt địch nhân.

Nhưng đối mặt với hắc long vương, ngay từ đầu các quân vương có uy danh hiển hách lại lựa chọn sử dụng năng lực cường đại nhất, bởi vậy có thể thấy được, trong lòng bọn họ kiêng kỵ hắc long vương thế nào.

Vong linh kết giới là một loại kết giới hắc ám kinh khủng, ở trong kết giới, dường như thu nạp tất cả các đặc tính quỷ dị của thế giới.

Đứng trong kết giới, mỗi giây lại có vô số u linh kêu rên bến tai, sương mù xuất hiện quanh người Tiếu Ân, mặc dù kết giới không nhắm vào hắn, nhưng cũng tạo ảnh hướng nhất định tới hắn.

Không chỉ như thế, không gian dường như đình trệ. Tất cả nguyên tố không cách nào điều động được.

Da đầu Tiếu Ân mơ hồ tê dại, lần đầu tiên hắn tiến vào kết giới của người khác, hắn có cảm giác cả người mình giống như bị trói, rất khó phát huy được thực lực.

Hơn nữa khiến Tiếu Ân sợ hãi, đó là, uy lực của kết giới dường như không ngừng được tăng cường, cảm giác trầm trọng giống như che trời phủ đất, thái sơn áp đỉnh đè ép về phía hắn, phảng phất như muốn nghiền hắn thành đống thịt nát.

Đây là uy lực của kết giới?

So sánh với nó, sát lục kết giới của hắn giống như món đồ chơi.

Tiếu Ân hít sâu một hơi, cơ nhục hắn nổi lên, dưới áp lực cường đại của kết giới, năng lượng trong cơ thể hắn bắt đầu ngo ngoe muốn động.

Nếu như hắn vẫn là đại ma pháp sư, thì giờ phút này hắn chỉ biết khoanh tay đứng nhìn, nhưng tiến giai thành ma đạo sỹ, mặc dù bị lực lượng của kết giới quấy nhiễu, nhưng không phải hắn không có lực hoàn thủ.

Năng lượng quanh người hắn bắt đầu ngưng tụ lại, mặc dù trong kết giới, lực lượng tinh thần tiêu hao hơn xa bình thường, nhưng Tiếu Ân hợp thể với Nhất Hào vẫn điều động được nguyên tố.

Áp súc. Áp súc, tái áp súc.

Tiếu Ân thi triển bản lĩnh quen thuộc nhất của mình.

Nguyên tố ma pháp cường đại dùng một phương thức khiến người khác khó giải thích nhanh chóng áp súc lại, mặc dù tốc độ thong thả, nhưng quá trình này không dừng lại.

Số liệu trong đầu không ngừng được tính toán, những thuộc tính năng lượng khác nhau dưới sự áp súc của Tiếu Ân từ từ tăng lên, hơn nữa phảng phất như không có cực hạn, có xu thế không ngừng gia tăng.

Giờ phút này, trong đầu Tiếu Ân, ngoài việc quan sát cuộc chiến đấu của các quân vương và hắc long vương ra thì chỉ có một ý niệm duy nhất, dó là áp súc, đem khả năng khống chế của mình, áp súc nguyên tố năng lượng tới cực điểm.

Khi Pohl Walde thi triển kết giới, Yidikalun giống như thiểm điện bay ra ngoài.

Hoàng Kim vương hiểu được khi tám quân vương liên thủ thi triển kết giới sẽ có uy lực cường đại tới cỡ nào, hắn biết mình không thể đối mặt với trình độ kết giới đó.

Nhưng khi hắn rời đi mới phát hiện ra, kết giới đó chẳng những bao phủ nhân vật ẩn mình trong ánh sáng ngũ sắc mà còn bao phủ cả Tiếu Ân. Kết quả này khiến trong lòng hắn hiện lên một cảm giác khó hiểu.

Ma đạo sỹ trẻ tuổi này, kinh nghiệm giao thủ quá ít.

Pohl Walde phóng ra kết giới, bao phủ hắc long vương vào trong, bảy vị quân vương còn lại cũng không chút do dự mở ra kết giới của mình.

Lợi Duy đối mặt với sự giáp công của hai hắc quỷ ma đạo sỹ cũng không mở ra kết giới, đó là hắn có lòng tin, dù không mở ra kết giới, cũng đánh bại được hai tên thất tinh ma đạo sỹ.

Nhưng giây phút này, cả tám quân vương vứt bỏ sự tự tôn của mình, đồng thời phóng ra kết giới của mình.

Từng kết giới nối tiếp chất chồng với nhau, lực lượng khác nhau trộn cùng một chỗ, tạo ra biến hóa thần kỳ.

Trong kết giới không chỉ có nguyên tố ma pháp bị ước thúc cực lớn, thậm chí những công năng kỳ dị cũng được mở ra.

Giam cầm, trọng lực, giá lạnh, sợ hãi, bốn loại thuộc tính đặc thù đồng thời mở ra.

Đó là năng lực đặc thù của bốn quân vương đã đạt tới cửu cấp. Trong kết giới của bọn họ, ngoài việc nắm nguyên tố ma pháp trong tay, còn có được thuộc tính thần kỳ. Điều này không phải bát cấp quân vương có thế so được.

Tám kết giới mặc dù hỗn tạp, nhưng chúng nó giao hòa với nhau lại rất hài hòa.

Điều này chỉ sợ chỉ có mười hai quân vương mới có thể làm được, ngoài bọn họ ra, những ma đạo sỹ khác rất khó đồng tâm hiệp lực được với nhau, không thể cộng hưởng được kết giới với nhau.

Lực lượng của một kết giới đã lớn, hai, ba… Thậm chí tám, mười hai kết giới chất chồng với nhau thì lực lượng kinh khủng tới mức nào.

Cho nên đám người Pohl Walde mới tự tin, chỉ cần mười hai quân vương ra tay, chắc chắn có thể đuổi đám hắc quỷ pháp sư ra ngoài Vong Linh đảo.

Bởi vì chỉ cần mười hai kết giới liên hợp với nhau, dù thực lực của đám hắc quỷ pháp sư có cường đại thế nào, cũng không thể chịu được một kích liên hợp của bọn họ.

Tiếu Ân chậm rãi ngồi xuống, lực lượng đặc thù của kết giới không nhằm vào hắn, nhưng thân hãm trong kết giới, hắn nhấm nháp dư vị của bốn thuộc tính đặc thù.

Ngay cả khi hắn là ma đạo sỹ có thực lực cường đại, nhất thời cũng không thể động đậy được.

Nhưng đám người Pohl Walde không có dư sức chú ý tới hắn, bởi vì tinh lực của tất cả quân vương đều tập trung trên ánh sáng lưu ly của hắc long vương.

Thừa nhận áp lực của tám đại kết giới, ánh sáng lưu trên người hắc long vương dường như ảm đạm đi một chút. Mặc dù hắn có thực lực nghịch thiên, nhưng đối mặt với kết giới cường đại như thế, cũng bị ảnh hưởng nhất định.

Nhưng biểu hiện kế tiếp của hắc long vương khiến mọi người sợ hãi than.

Hắn nhẹ nhàng bước đi ra ngoài, mỗi bước chân của hắn đều nhằm vào vị trí mấu chốt.

Những nơi đó là giao điểm của các kết giới.

Mặc dù tám vị vong linh quân vương tín nhiệm tin tưởng lẫn nhau, không hề giữ lại kết giới của mình, liên hợp với nhau, nhưng dù sao tu vi của tám người cũng khác nhau.

Cho nên mặc dù kết giới của bọn họ vô cùng cường đại, nhưng không thể hình thành nên một chỉnh thể thống nhất.

Trong kết giới, tự nhiên có rất nhiều điểm kết nối, những điểm đó có uy lực yếu nhất.

Đôi mắt của Yidikalun lồi ra, với kiến thức của hắn, tất nhiên hiểu được thần bí nhân này đang làm gì, nhưng điều đó lại khiến hắn chấn động, người này làm thế nào tìm ra những điểm đó?

Bị tám kết giới đồng thời bao phủ, làm thế nào hắn làm được điều này?

Nhất thời một cỗ hàn khí dâng lên trong lòng hắn, rốt cuộc hắn hiểu được tại sao đám người Pohl Walde lại biến sắc khi nhắc tới thần bí nhân.

Bởi vì ngay cả hắn cũng cảm thấy sợ hãi, chỉ cần có thể, hắn không muốn giao thủ với địch nhân như thế này.

Song tám vị quân vương dường như không thấy kỳ quái với biểu hiện của thần bí nhân, xem ra không phải lần đầu tiên bọn họ vận dụng kết giới bị tên này dùng kỹ xảo thần kỳ này để phá.

Tám quân vương vươn tay, nhất thời kết giới xuất hiện biến hóa cường đại.

Bàn đá dưới chân dường như thả ra, bình đài kiên cố như nứt ra, vô số cốt trảo bắn ra, cảnh tượng kinh khủng đó đủ khiến người bình thường nổi điên.

Dưới chân Tiếu Ân cũng có nhiều cốt trảo, những cốt trảo đó như muốn chộp về phía hắn, nhưng đóa u hỏa trên vai hắn chợt sáng lên, khí tức âm trầm xuất hiện quanh người Tiếu Ân, cốt trảo tiếp xúc với cỗ khí tức này, nhất thời ngừng công kích, rụt trở về.

Nhưng cốt trảo không lùi về mặt đất, mà giống như một cái cây không ngừng trưởng thành, chậm rãi vươn tới trước ngực Tiếu Ân.

Vô số cốt trảo giống như những đóa hoa lắc lư trong gió, chúng nó bắn về phía thần bí nhân.

Song bao phủ trong ánh sáng lưu ly, thần bí nhân phát ra một tiếng cười lạnh, hai bàn chân của hắn lóe ra ánh sáng, trực tiếp đạp thẳng vào cốt trảo.

"Ba, ba…"

Những âm thanh vỡ vụn từ cốt trảo vang lên, cốt trảo kiên cố tưởng không thể phá vỡ, dưới những cú đạp của thần bí nhân lại giống như ngọn cỏ, phát ra những tiếng vỡ vụn chói tai.

Cốt trảo vỡ vụn ra, vô số nước đen từ cốt trảo bắn ra khắp nơi, những giọt nước đó không hề lưu tình bám vào hai bàn chân của thần bí nhân.

Trong lòng đám người Pohl Walde vui vẻ, cốt trảo đó không phải do pháp thuật cấu thành, mà do bọn họ tỉ mỉ kiếm được, toàn bộ đều là xương cốt của ngũ cấp khô lâu, dù là độ cứng hay độc dịch, đều được bọn họ tỉ mỉ xếp đặt.

Mặc dù cốt trảo bị đạp vỡ, nhưng độc dịch được ký thác ở trong đó lại là hy vọng của bọn họ.

Nước độc ăn mòn mãnh liệt, dùng mắt thường cũng có thể thấy được hai bàn chân bị tan rã.

Song đang khi mấy vị quân vương lộ sắc mặt vui mừng vì bọn họ thấy tính toán của mình có hiệu quả mà cao hứng, bàn chân của đối phương dần mất đi ánh sáng lưu ly, đang chậm rãi tan rã.

Sau đó trong ánh sáng lưu ly lại xuất hiện bốn bàn chân, mặc dù bốn bàn chân nhỏ hơn hai bàn chân nhưng số lượng lại tăng gấp đôi.

Bốn bàn chân này không dừng lại, liên tiếp đạp lên cốt trảo, hễ bị bốn bàn chân này đạp phải thì cốt trảo liền vỡ vụn.

Độc dịch bắn tung tóe, bốn bàn chân lại rơi xuống, nhưng trong ánh sáng lưu ly lại xuất hiện tám bàn chân…

Quá trình này bắt đầu tuần hoàn, hơn nữa bàn chân càng ngày càng nhiều, phảng phất như biến thành một con quái vật, các vong linh quân vương muốn cười cũng không cười được.

Tinh thần ý thức của Tiếu Ân mặc dù không ngừng áp súc nhưng đối với quá trình chiến đấu của đôi bên, hắn lại nắm rất rõ. Hắn mơ hồ cảm giác được, bàn chân của hắc long vương dường như là tổ hợp của ma pháp và ảo thuật tạo thành, giồng như nguyên lý mình kết hợp ảo thuật với ma pháp không gian hệ. Chỉ khác cách vận dụng mà thôi.

Hơn nữa hắc long vương làm như vậy là có dụng ý, dường như hắn đang biểu diễn phương pháp phá hoại kết giới, Tiếu Ân có được siêu cấp máy tính như Nhất Hào thì phương pháp này rất thích hợp với hắn.

Vì vậy Tiếu Ân càng chú ý tới tình huống trong sân, đem tất cả in sâu vào trong đầu.

Sắc mặt đám người Pohl Walde cực kỳ âm trầm, bọn họ thu thập cốt trảo không hề dễ dàng, nếu như không phải đây là vong linh đảo, căn bản khó thu được nhiều cốt trảo như vậy, hơn nữa độc dược ẩn chứa trong cốt trảo lại không dễ tạo được. Hiện giờ bị thần bí nhân dễ dàng phá vỡ, tự nhiên khiến bọn họ khó chịu.

Bên người các quân vương đột nhiên xuất hiện thêm tám hư ảnh, hư ảnh đó giống như có trí tuệ, dùng tốc độ nhanh nhất lao về phía hắc long vương.

Mỗi một hư ảnh mang theo một loại lực lượng khổng lồ, ngay cả Tiếu Ân đang theo dõi cuộc chiến cũng xuất hiện cảm giác run rẩy, dường như những hư ảnh đó ẩn chứa năng lượng, đủ để uy hiếp tới sinh mệnh của hắn. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Nhưng khi hư ảnh này cách hắc long vương vài thước, ánh sáng lưu ly quanh chân hắn biến thành một bàn tay khổng lồ. Bàn tay khổng lồ này giống như tên rời cung, chợt phát ra ánh sáng, dùng một tốc độ khó tin, chộp thẳng vào những hư ảnh đó.

Hư ảnh đó không phải phòng bừa bãi mà từ những hướng khác nhau lao về phía hắc long vương. Khi bàn tay to vươn ra, những hư ảnh đó dùng động tác khó tin thoát khỏi bàn tay to.

Nhưng dù chúng nó có biến hóa thế nào thì cũng nằm trong dự tính của bàn tay to, căn bản không thể đào tẩu được.

Liên tiếp những tiếng vang nặng nề vang lên trong kết giới, khi bàn tay bắt được hư ảnh, nhất thời xảy ra một trận năng lượng nổ mạnh. Nhưng trong kết giới, uy lực của trận nổ mạnh đó bị áp chế tới tình trạng thấp nhất.

Sau đó, màn kế tiếp khiến mọi người hồi hộp.

Những tiếng nổ mạnh đó không khiến cho hư ảnh biến mất, thậm chí uy năng cường đại trên người chúng nó cũng không suy yếu đi nhiều.

Nhưng những hư ảnh sống động như vừa rồi lại bị bàn tay khổng lồ bao phủ.

Trong lòng đám người Pohl Walde cực kỳ rung động, hư ảnh đó là đòn sát thủ của bọn họ dành cho thần bí nhân.

Mỗi một hư ảnh là do lục cấp vong linh u linh cải tạo thành, tám lục cấp u linh, ngay cả trên vong linh đảo, cũng là một khoản tài phú lớn.

Những u linh đó trải qua phương pháp rèn luyện đặc biệt, trở thành vũ khí có uy năng to lớn, chỉ cần bị một hư ảnh quấn phải, có thể xâm nhập vào trong thân thể đối phương, trực tiếp khiến lực lượng tinh thần chịu thương tổn to lớn.

Một kích toàn lực của lục cấp u linh, nở rộ ra tinh hoa cả đời, uy lực đó dù là cửu tinh ma đạo sỹ cũng không dám khinh thường.

Hơn nữa u linh thể do tám người bọn họ điều khiển, mỗi người phụ trách một góc vây khốn đối phương.

Bọn họ tự tin, ít nhất cũng có một u linh chạm phải thân thể đối phương.

Nhưng trên thực tế, tất cả hư ảnh u linh đều chạm vào thân thể đối phương, nhưng kết quả lại nằm ngoài dự đoán.

Tám bàn tay dùng một thủ đoạn thần kỳ nào đó bắt lấy hư ảnh u linh. So đấu về thủ đoạn, bọn họ hoàn toàn thảm bại. Không có hư ảnh u linh nào chạy thoát cả.

Hơn nữa khi bàn tay to tiếp xúc với hư ảnh u linh, tinh thần lực của đối phương trực tiếp xâm nhập vào.

Mặc dù chỉ vừa chạm vào, nhưng đã phá tan ấn ký của các quân vương trong hư ảnh u linh. Sau đó cầm lấy hư ảnh u linh mất khống chế quấn vào trong ánh sáng lưu ly.

Mặc dù bản thể hư ảnh u linh không mất đi nhiều uy năng, nhưng đám người Pohl Walde biết, đòn sát thủ của bọn họ đã bị thần bí nhân phá vỡ, thậm chí còn tặng lục cấp u linh thể cho đối phương.

Chiếu thức ấy cực kỳ tinh tế, nhưng biểu hiện thủ đoạn khống chế khó tin, thậm chí hơn hẳn các quân vương một bậc. Yidikalun cảm thấy miệng lưỡi khô cứng, thân thể hắn càng lạnh đi.

Mặc dù khí tức trên người thần bí nhân chỉ bằng với bát tinh ma đạo sỹ bình thường, nhưng Yidkalun có cảm giác giống như gặp phải ngàn năm truyền kỳ vậy.

Nếu như nhất định phải nói tới sự khác nhau thì khi hắn gặp ngàn năm truyền kỳ, hắn không có dũng khí để động thủ, còn gặp thần bí nhân này, hắn biết rõ mình đánh không lại, nhưng có thể thử động thủ một chút, hơn nữa còn chạy thoát được.

Có cảm giác đó, rõ ràng thần bí nhân này không phải ngàn năm truyền kỳ, nhưng sự vận dụng ma pháp và suy đoán của người này dường như hoàn toàn áp chế bọn họ.

Sắc mặt đám người Pohl Walde xanh mét, tất nhiên muốn phân biệt vẻ mặt của bọn họ cũng không phải chuyện dễ dàng, ít nhất Tiếu Ân không nhìn ra thần sắc biến hóa trên khuôn mặt của bọn họ.

Pohl Walde đột nhiên rống lên một tiếng, thanh âm của hắn tràn ngập tuyệt vọng.

Theo tiếng hô của hắn, các vong linh quân vương có động tĩnh mới.

Thân hình Lăng Bạch Thạch chậm rãi biến đổi, từ hình dáng nhân loại biến thành một đoàn u linh hỏa, phạm vi của đoàn u linh hỏa này không lớn, nhưng ẩn chứa năng lượng kinh thế hãi tục. Thậm chí còn vượt xa tổng số uy năng của hư ảnh.

Bát cấp u linh vương rốt cuộc xuất ra thực lực cường đại nhất của mình. Hơn nữa khiến người khác khiếp sợ đó là, hắn đã từ bỏ thân phận và tôn nghiêm của quân vương, tình nguyện làm quân pháo hôi trên chiến trường.

Hào khí bi ai tràn ngập kết giới.

Ngay cả Tiếu Ân cũng cảm ngộ sâu được cảm giác đó, đoàn u hỏa trên vai hắn càng phát ra ánh sáng chói lọi, dường như muốn phóng ra toàn bộ năng lượng của mình.

U linh vương vốn giống vu yêu, đều là chủng tộc có pháp thuật cường đại, nhưng nếu u linh vương bỏ qua pháp thuật, thuần túy dùng tinh thần để công kích, điều đó nói lên rằng tâm hắn đã chết.

Người khổng lồ quân vương Stiller đột nhiên rống to một tiếng, ngọn lửa trên người hắn chợt bộc phát, giống như một cái xe thồ khổng lồ, đi trước Lăng Bạch Thạch, lao vào ánh sáng lưu ly thần bí.

Không chỉ có hắn, cương thi lang quân vương Lợi Duy và khô lâu quân vương, và một quân vương với bộ dạng hắc võ sỹ thấp bé cũng xông ra ngoài.

Trên vong linh đảo, mấy người bọn họ đánh giáp lá cà thì ngay cả ma thú cùng bậc cũng thua kém. Nhưng dù bọn họ hung hãn thế nào, cũng không làm gì được đoàn ánh sáng lưu ly, dường như trong đoàn ánh sáng đó, có năng lực miễn dịch công kích vật lý trong truyền thuyết.

Giờ phút này, trước mặt vu yêu quân vương và u linh quân vương chỉ có hai tử thần quân vương cầm lưỡi hái bảo vệ.

Pohl Walde thở dài một tiếng, cuối cùng buông tha ý định hô bọn họ trở về.

Thân hình u linh quân vương Lăng Bạch Thạch từ từ kéo dài, khôi phục lại trạng thái hình người, mắt hắn nhìn sâu vào trong kết giới đang có xu thế hỗn loạn, nói: "Tại sao ngài không ngăn cản bọn họ?"

"
Ta không cách nào ngăn cản được."

"
Thực lực của thần bí nhân cao hơn trước một bậc, nếu như lần này không thể đánh chết hắn, như vậy dù sau này ta có hy sinh, chỉ sợ các ngươi cũng không lưu được hắn ở lại." Lăng Bạch Thạch thở dài nói: "Bọn Lợi Duy vẫn tôn kính ngươi, cho nên để bọn họ trở về đi."

Một tử thần quân vương cầm lưỡi hái trong tay quay đầu nói: "
Lăng Bạch Thạch, chúng ta thử xem."

"
Chúng ta đã thử ba lần rồi." Thân hình Lăng Bạch Thạch bắt đầu ngưng tụ lại, giọng nói của hắn truyền đến: "Trong kết giới của chúng ta, thế mà hắn vẫn tự nhiên hành động được, dù chúng ta có chuẩn bị đòn sát thủ gì cũng bị hắn né được. Chỉ có dùng linh hồn của ta bùng nổ, mới có thể trực tiếp công kích linh hồn của hắn, nhưng cũng không khiến hắn bị thương nặng."

Giọng nói của hắn càng ngày càng thấp, cho đến khi hoàn toàn biến mất: "
Sau này vong linh đảo phải nhờ các ngươi…"

Pohl Walde ngẩng đầu lên, trong mắt vu yêu quân vương phát ra ánh sáng, trong miệng hắn liên tiếp vang lên những tiếng kêu kỳ dị, khi âm thanh này truyền đến, đám người Lợi Duy đang dây dưa với hắc long vương chợt lui trở về.

Đoàn u linh hỏa do Lăng Bạch Thạch biến thành dường như càng ngày càng sáng lên, kết giới xuất hiện một cỗ lực lượng thần bí khiến người khác run rẩy.

Đám người Pohl Walde yên lặng nhìn, giây phút này, bọn họ dường như chính thức trở thành vong linh mất đi sinh mệnh.

Song, đúng lúc này, Tiếu Ân đang ngồi xếp bằng, chợt phát ra khí tức cường đại, không hề thua kém năng lượng khi đốt cháy sinh mệnh của Lăng Bạch Thạch.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #222


Báo Lỗi Truyện
Chương 222/482