Chương 220: Tiêu Dung Thuật dị giới truyền tống




Hắc long vương đột nhiên nghiêng đầu, dường như cảm ứng được cái gì, một lát sau, hắn tức cười nói: "Tiếu Ân có một vong linh quân vương lọt vào vây công, ta rời đi trước, xem biểu hiện của ngươi thế nào."

Nói xong, thân hình của hắc long vương dao động, chợt biến mất trước mặt Tiếu Ân. Phương pháp rời đi thần kỳ này, ngay cả khi Tiếu Ân và Nhất Hào hợp thể cũng không nắm giữ được.

Tiếu Ân biết, hắc long vương sử dụng năng lực Thuấn Gian Truyền Tống. Kỹ năng này Tiếu Ân cũng muốn sở hữu, nhưng Nhất Hào từng nói qua, chờ hắn đạt tới cảnh giới ma đạo sỹ, mới có thể sử dụng kỹ năng siêu cường này. Nhưng trên thực tế, khi hắn trở thành ma đạo sỹ mới biết, muốn thi triển kỹ năng này, ít nhất phải có kết giới thuộc về chính mình, có được kết giới không gian và thời gian, hắn mới chính thức thi triển được kỹ năng này.

Còn về trước mặt, mặc dù Tiếu Ân rất thèm kỹ năng đó, nhưng không cách nào nắm giữ được.

Tinh thần ý thức khuếch tán ra ngoài, lúc này Tiếu Ân không hề che giấu, lực lượng tinh thần cường đại giống như sóng dâng, khuếch tán ra bốn phía.

Song, trong một giây, nhất thời Tiếu Ân ngây người.

Là ma đạo sỹ, phạm vi tinh thần cảm ứng của hắn đạt tới mấy trăm dặm, đó là một phạm vi cực kỳ rộng lớn. Nhưng giờ phút này, tinh thần ý thức của hắn chỉ khuếch tán được có năm dặm.

Sắc mặt của hắn khẽ biến, nhưng lập tức nghĩ tới vấn đề mấu chốt.

Nơi này là vong linh đảo, trên đảo chắc chắn có lực lượng thần kỳ hạn chế lực lượng của sinh vật vong linh hệ. Chắc chỉ có hắc long vương sống mấy vạn năm mới không bị ảnh hưởng. Đặc biệt, phương diện tinh thần cảm ứng chắc bị hạn chế lớn.

Nhưng theo lời hắc long vương, cuộc chiến cách hắn khoảng bốn, năm dặm, vẫn nằm trong phạm vi cảm ứng của hắn.

Tiếu Ân chỉ thoáng chần chừ một chút, đang Hoàng Kim Sa Trùng đang mê man vào trong không gian ngủ đông. Sau đó hắn phát động Phong Tường Thuật bay đi, sở dĩ không dùng kỹ năng chất chồng là vì hắn muốn lưu cho mình con át chủ bài, không nên mang tất cả tiền vốn đi đặt.

Phạm vi của vong linh đảo cực lớn. Trên đảo có vô số ngọn núi, phạm vi của chúng cũng lớn.

Dựa theo lời hắc long vương, trên mỗi đỉnh núi đều có một sinh vật vong linh cường hãn tồn tại. Sinh vật yếu nhất cũng là ngũ cấp, còn sinh vật cực mạnh thì đạt tới thất cấp kinh khủng.

Nhưng bị hắc long vương và hắc quỷ pháp sư đuổi giết, rất nhiều cường giả trên đỉnh núi bị giết hoặc bị bắt.

Mười hai vong linh quân vương đang vì chuyện này mà đau đầu. Cho nên Yidikalun còn chưa đến, bọn họ đã phát ra yêu cầu với đám cường giả trên đại lục.

Nếu như không phải ma pháp truyền tống trận mất linh, chỉ sợ đám người Dida đã sớm chạy tới.

Giờ phút này, Tiếu Ân bay qua hai đỉnh núi, cũng không cảm ứng được trong núi có khí tức cường đại nào, nhất thời biết cường giả của hai ngọn núi này đã biến mất.

Không phải bị hắc long vương giết thì cũng bị hắc quỷ pháp sư bắt, kết quả cũng không khác nhau mấy.

Càng tới gần chiến trường, cường độ năng lượng dao động càng lớn.

Tiếu Ân không giấu giếm khí tức của mình, cho nên khi hắn tới gần, đôi bên đã dừng lại, bởi vì bọn họ cảm ứng được thực lực của Tiếu Ân, tuyệt đối cùng cấp bậc với bọn chúng.

Đang giao thủ có hai hắc quỷ pháp sư và một vong linh quân vương.

Khí tức của hai hắc quỷ pháp sư cực kỳ cường đại, một người giống như Tiếu Ân, còn một người có khí tức dị thường kinh khủng, hơn nữa trên người của hắn còn có một tia dao động mơ hồ. Trong lòng Tiếu Ân hơi giật mình, bởi vì hắn cảm ứng được loại dao động kỳ dị đó, nếu như hắn đoán không sai, đó là cơ sở của kết giới.

Hắc quỷ pháp sư này được Tiếu Ân liệt vào dạng nguy hiểm. Bởi vì thực lực của hắn đã đạt tới thất tinh đỉnh cao, nếu thực sự lĩnh ngộ kết giới thuộc về mình, sáng tạo ra kết giới, hắn có thể trực tiếp nhảy lên bát tinh ma đạo sỹ.

Giằng co với bọn chúng là một cương thi quân vương, hơn nữa khi còn sống hắn không phải loài người, phỏng chừng là một đầu ma lang, chỉ không biết vì sao hắn gặp được cơ duyên gì mà sau khi chết có được trí tuệ, trở thành vong linh quân vương.

Trên người của hắn màu tro đen, lớp da hắn lại lóe lên ánh sáng kim sắc lộng lẫy.

Mặc dù da dẻ của hắn có không ít vết thương, nhưng ai cũng biết, thương thế của hắn không nghiêm trọng lắm, thậm chí có thể nói không quan trọng.

Hơn nữa từ tình huống bên ngoài, Tiếu Ân còn nhận ra, dường như vong linh quân vương chiếm ưu thế.

Nhìn thấy Tiếu Ân, đôi bên nhìn nhau, bởi vì bọn họ không xác định được, người đến là bạn hay thù.

Trên vong linh đảo gặp phải loài người, tất nhiên khó có khả năng thuộc bên vong linh. Nhưng màu da của Tiếu Ân hoàn toàn khác so với hắc quỷ pháp sư, nhìn thế nào thì cũng không cùng phe đối phương.

Ánh mắt của Tiếu Ân đảo qua khuôn mặt của bọn họ, nở nụ cười cao thâm khó lường. Sau đó hắn lấy ra bán thần trượng chỉ về phía tên hắc quỷ pháp sư gây cảm giác nguy hiểm cho mình, thi triển một cái Tiêu Dung Thuật.

Ánh sáng màu xanh biếc chợt xuất hiện, trong nháy mắt biến mất, tên hắc quỷ pháp sư lập tức cảm ứng được uy hiếp cường đại, mặc dù hắn không đoán được đó là ma pháp gì, nhưng lý trí nói cho hắn biết, nguy cơ đã phủ xuống.

Phản ứng của hắn cực nhanh, thân hình giống như thiểm điện lùi về phía sau, không nhân nhượng rời đi.

Nhưng Tiêu Dung Thuật được xưng là ma pháp không nói lý, ở trên đại lục có danh tiếng to lớn, đương nhiên không thể tránh khỏi dễ dàng như vậy được.

Mặc dù tên hắc quỷ pháp sư đã rời khỏi chỗ đó, nhưng trước mặt của hắn đột nhiên truyền đến một đạo năng lượng dao động.

Năng lượng dao động mặc dù mờ mịt nhưng hắc quỷ pháp sư tập trung tinh thần cao độ, trong nháy mắt phát hiện ra, sắc mặt của hắn đại biến, không thể tưởng tượng được, mình vẫn không thoát được ma pháp truy tung của đối phương.

Ma pháp trượng liên tục huy động, giây phút này, lực lượng tinh thần khổng lồ phảng phát như đòi tiến, ngưng tụ trước người hắn.

Trước nguy cơ to lớn, hắn phát huy năng lực ngưng tụ ma pháp nhanh nhất từ trước tới nay.

Từng tầng ma pháp như thực chất hình thành vòng phòng hộ trước mặt hắn, trong giây phút này, trái tim của hắn bình tĩnh như nước, năng lượng kỳ dị trên người dùng một phương thức vận hành.

Trong mắt hắn lộ ra tia vui mừng, trong tình huống chỉ treo mành chuông này, hắn hiểu được kết giới thuộc về mình.

Phương diện này, hắn đã mò mẫn trên trăm năm, nhưng không cách nào hiểu thấu được bước cuối cùng, nhưng hôm nay, dưới áp lực cực lớn, hắn đã vượt qua được cửa ải quan trọng này.

Đúng lúc này, năng lượng xuất hiện trong không gian, vô số nguyên tố năng lượng hướng về phía hắc quỷ pháp sư. Quanh người hắn, rất nhanh hình thành lực lượng kết giới, hình thành một không gian cường đại do hắn nắm giữ.

Như vũ bão, nguyên tố năng lượng cường đại chợt bạo phát ra.

Mắt thấy luồng năng lượng này sắp khuếch tán, nguyên tố trong không gian trở nên rồi loạn.

Tiến giai thành ma đạo sỹ đã khiến nguyên tố ma pháp thay đổi mạnh mẽ, như vậy tiến giai cao hơn, có thể nắm kết giới trong tay, tự nhiên nguyên tố ma pháp càng thêm mãnh liệt.

Vong linh quân vương và vị ma đạo sỹ hắc quỷ còn lại há hốc mồm, nhìn màn biến hóa này.

Đặc biệt trong mắt ma đạo sỹ hắc quỷ lộ ra vẻ khó tin và đố kỵ, một kẻ muốn đột phá cảnh giới thất tinh ma đạo sỹ, không chỉ cần cố gắng, mà phải có cơ duyên xảo hợp mới đột phá được.

Vô luận là bạn hay thù, trong lòng bọn họ tràn ngập hâm mộ. Vong linh quân vương cũng không có ý tiếp tục truy kích, bởi vì bọn họ biết, trong tình huống nguyên tố rối loạn, căn bản khó có khả năng đả thương vị hắc quỷ pháp sư nắm giữ kết giới.

Song, giây phút này…

Một điểm màu xanh biếc xuất hiện…

Trong tình huống bình thường, ánh sáng màu xanh biếc không đáng để nhắc tới, không ai xem công kích nho nhỏ đó để trong lòng.

Nhưng trong lòng vị hắc quỷ pháp sư vừa mới lĩnh ngộ được kết giới lại cảm thấy đáng sợ.

Trong lòng hắn khiếp sợ vạn phần, chẳng lẽ điểm màu xanh biếc này có thể xuyên thấu qua nguyên tố rối loạn, uy hiếp mình?

Đang lúc hắn không hiểu, ánh sáng màu xanh biếc đụng phải vòng phòng hộ của hắn.

Một giây sau, trong mắt của hắn tràn ngập màu xanh biếc, dường như cả không gian tràn ngập màu xanh biếc.

Thời gian dừng lại, tất cả nguyên tố ma pháp bị lực lượng thần bí tác động, đứng im lại, ngay cả lực lượng sinh ra khi tiến giai cũng mất đi tác dụng.

Phảng phất, trong nháy mắt trải qua nghìn vạn năm, cuối cùng thế giới màu xanh biếc biến mất.

Năng lượng dao động trong không gian giống như được giải phóng, điên cuồng lưu động, năng lượng cường đại tới cực điểm tiến vào thân thể hắn, tiến vào trong kết giới của hắn.

Rốt cuộc, hắn đã hoàn thành kết giới thuộc về mình, quanh người hắn, nguyên tố ma pháp phục vụ vì hắn.

Song khi hắn tỉnh lại từ sự hưng phấn, hai mắt mở ra, trong ánh mắt tràn ngập vẻ mê mang và kinh ngạc.

Trước mặt hắn là một vùng biển rộng, trên đỉnh đầu hắn có hai mặt trời chói chang.

Hai mặt trời?

Nhất thời, đầu của hắc quỷ pháp sư trở nên rối loạn, hắn không rõ, trong không gian sinh tồn của mình tại sao lại có hai mặt trời. Hắn mở miệng, khuôn mặt chậm rãi động, rốt cuộc phát ra một tiếng gào kinh thiên động địa.

Trước mặt mọi người hiện lên ánh sáng màu xanh biếc, song khí ánh sáng đó tiêu tán, mọi người phát hiện có điều không bình thường.

Trước mắt trống rỗng, tất cả khôi phục lại bình thường, chỉ có điều vị kia vừa mới đột phá cực hạn của bản thân, lĩnh ngộ kết giới đã không còn thấy nữa.

Một người sống, hơn nữa còn là đầu sỏ tạo nên năng lượng dao động to lớn, lại cứ như thế biến mất.

Nhất thời, dù hắc quỷ pháp sư còn lại hay cương thi quân vương, sắc mặt đều đại biến. Bọn họ đột nhiên xoay người, ánh mắt nhìn chằm chằm Tiếu Ân, đặc biệt là ánh sáng màu xanh biếc từ ma pháp trượng của hắn. Bọn họ trở nên cẩn thận, rõ ràng quên đi thù hận, coi Tiếu Ân là địch nhân lớn nhất.

Tiếu Ân cười khổ một tiếng, hắn trợn mắt há hốc mồm nhìn không gian trước mặt.

Từ khi tên hắc quỷ pháp sư kia bị Tiêu Dung Thuật truyền tống đi, năng lượng dao động như sóng đã yên lặng lại.

Nhưng người làm phép, Tiếu Ân là người duy nhất có thể cảm ứng được tình huống của người bị Tiêu Dung Thuật truyền tống đi.

Ánh sáng màu xanh biếc đó không biết thông tới địa phương nào, cửa thông đạo mở ra, cứ như thế hút ma đạo sỹ kia đi.

Mặc dù tên đó là ma đạo sỹ đã lĩnh ngộ kết giới, nhưng đối mặt với thông đạo, hắn không có năng lực phản kháng, thậm chí chưa kịp giãy dụa đã bị hút vào.

Tinh thần lực lượng của Tiếu Ân dạo qua cửa thông đạo một vòng, mơ hồ cảm ứng được có hai vầng mặt trời.

Khi tên ma đạo sỹ bị truyền tống vào thông đạo, trong nháy mắt, cửa thông đạo biến mất, đồng thời ánh sáng màu xanh biếc cũng biến mất.

Tới bây giờ, rốt cuộc Tiếu Ân mới tin, tại sao ma đạo sỹ khi nghe tới Tiêu Dung Thuật trong truyền thuyết đều cảm thấy hãi hùng.

Nguyên ma pháp này là pháp thuật không nói đạo lý, một khi phát động nó, dù đang đột phá, hoặc có năng lượng thủ hộ cường đại cũng bị nó truyền tống đi trong nháy mắt, càng không nói tới ma đạo sỹ ở trạng thái bình thường.

Nhưng ngẫm lại một cường giả ma đạo sỹ, lại bị một ma pháp đẩy tới dị giới, trong lòng Tiếu Ân không khỏi cảm khái.

Mơ hồ, hắn đã biết, chắc chắn ma đạo sỹ này không thể trở về. Không có thực lực như hắc long vương, không liên lạc được với linh hồn của người nào trên thế giới này, cơ bản không thể trở về được.

Còn ma đạo sỹ ở dị giới, có bị quái vật ăn hay không, hay thống nhất được dị giới thì không quan hệ gì với thế giới này.

Ánh mắt hắn lại nhìn cương thi quân vương và hắc quỷ ma đạo sỹ, nhìn hai người như gặp phải đại địch, Tiếu Ân càng thêm tươi cười.

Hắn đặt tay trước ngực, một ít u hỏa xuất hiện trong tay hắn.

Luồng u hỏa này không cường đại, không ai thèm ngó ngàng tới, nhưng khi cương thi quân vương thấy u hỏa, nhất thời buông lỏng xuống.

Là một trong mười hai quân vương trên vong linh thảo, tất nhiên hắn nhận biết được u hỏa của Lăng Bạch Thạch, hơn nữa nhìn đóa u hỏa này là biết hàm ý của nó.

Có thể giữ đóa u hỏa này, đại biểu cho việc Lăng Bạch Thạch đích thân tới, đó là hộ thân phù trên vong linh đảo, cũng đại biểu cho việc hắn là bằng hữu của vong linh tộc.

Một khi phát hiện ra Tiếu Ân là người nhà của mình, lập tức cương thi lang quân vương xoay người, phun ra độc khí có năng lực ăn mòn mãnh liệt về phía hắc quỷ pháp sư.

Nhưng không nghĩ tới, tên hắc quỷ pháp sư này trời sinh cần thận, vừa thấy Tiếu Ân lấy ra u hỏa có liên quan với vong linh, lập tức đề phòng, hơn nữa tránh được đoàn độc khí này, lập tức xoay người, dùng tốc độ nhanh nhất để bỏ chạy.

Một khi ma pháp sư tiến giai thành ma đạo sỹ, có lĩnh ngộ với phương thức chất chồng, giờ phút này tên hắc quỷ pháp sư sử dụng một loại pháp thuật bỏ chạy, hắn áp súc khí lưu quanh người mình. Hơn nữa tốc độ chạy trốn của hắn cực nhanh, so với khi Tiếu Ân sử dụng Phong Tường Thuật chất chồng còn nhanh hơn.

Chẳng qua chỉ trong nháy mắt, Tiếu Ân đã phán đoán ra, dù mình toàn lực truy kích, chỉ sợ cũng không đuổi kịp. Muốn chắc chắn chặn hắc quỷ pháp sư này lại, sợ chỉ có Yidikalun mới làm được.

Nhưng dựa vào bán thần trượng, Tiếu Ân có khả năng đưa hắn vào dị giới.

Song do dự một chút, cuối cùng Tiếu Ân buông tha truy kích.

Trời mới biết trên vong linh đảo có bao nhiêu hắc quỷ pháp sư, chỉ bằng lực lượng của một mình hắn, căn bản khó có khả năng ứng phó.

Hơn nữa dù hắn có giết mấy cao thủ hắc quỷ, thì cục diện của vong linh đảo cũng không thay đổi được. Không bằng chữa trị lại hệ thống phòng ngự trên vong linh đảo mới khiến hắc quỷ pháp sư không có đường lui, không thể thoát thân được.

Khi đó dù mười hai quân vương hào phóng cũng không để cho những tên đó sống yên.

Khuôn mặt mỉm cười, Tiếu Ân tiến về phía cương thi quân vương.

Thân hình của cương thi quân vương rất cao lớn, mặc dù tứ chi chạm đất, nhưng đứng thẳng lên cũng cao tầm hai thước, còn cao hơn Tiếu Ân không ít.

Nhìn Tiếu Ân bước tới gần, cương thi quân vương vô thức lùi lại, mặc dù trong tay người này có tín vật của Lăng Bạch Thạch, nhưng thủ đoạn của người này quá quỷ dị, khiến nội tâm của hắn cảm thấy sợ hãi.

"Khái khái, vong linh quân vương tôn kính, kẻ hèn là Tiếu Ân, là sứ giả của Dida đại tát mãn ở đế quốc Lang Nhân." Tiếu Ân bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, giới thiệu lai lịch bản thân.

"Dida đại tát mãn?" Tinh thần cương thi quân vương run lên, hắn dồn dập hỏi: "Dida có tới không?"

"Không!"

Trong mắt cương thi quân vương lộ rõ vẻ thất vọng, mặc dù hắn dùng hình thái lang nhân xuất hiện, hơn nữa còn là cương thi, nhưng vẻ mặt của hắn, Tiếu Ân vẫn nhìn rõ.

Trong lòng đột nhiên động, Dida tới từ đế quốc Lang Nhân, còn cương thi quân vương là cự lang, chẳng lẽ hai người có quan hệ với nhau.

Một lát sau, cương thi quân vương đột nhiên hỏi: "Hơn trăm năm qua, đế quốc Lang Nhân tốt chứ? Bộ tộc thanh lang có đuổi Tuyết Lang Nhân hèn hạ khỏi đại thảo nguyên không?"

Tiếu Ân nao nao, càng khẳng định được quan hệ giữa bọn họ.

Nể mặt Dida đại tát mãn, Tiếu Ân hết sức khách khí với cương thi quân vương, kể lại chi tiết sự tình của đế quốc Lang Nhân cho hắn biết.

Nghe đế quốc Lang Nhân đoạt được một ít địa bàn, cuối cùng kiêng kỵ minh hữu nên không đuổi được Tuyết Lang Nhân đi, sắc mặt của cương thi quân vương trở nên khó coi. Nguồn: http://truyenyy.com

Tất nhiên, hắn vốn là cương thi, màu da lại như kim loại, dù thế nào thì cũng khó coi.

Song khi hắn nghe đế quốc Lang Nhân có người trở thành sứ giả của tam đầu lang Cruyff, vị cương thi quân vương này lại vui mừng như điên. Trong mắt Tiếu Ân, vị cương thi quân vương này cao hứng cũng tốt mà tức giận cũng chẳng sao.

Có lẽ đó là sự khác nhau giữa thú tộc và loài người, ngay cả khi đã biến thành vong linh, cũng không thay đổi được.

Cuối cùng, Tiếu Ân kể lại cho hắn biết, mình cùng Yidikalun cũng nhau truyền tống tới đây, hiện tại cương thi quân vương đã hoàn toàn tin Tiếu Ân.

Ở một lúc với quân vương, Tiếu Ân cũng biết tên của hắn.

Lợi Duy, khi còn sống là ma lang, hắn là ma sủng của sư phụ Dida, cuối cùng vì sao tử vong, trở thành quân vương của vong linh đảo, Tiếu Ân cũng không biết.

Nhưng trên vong linh đảo, mặc dù Lợi Duy là một trong mười hai quân vương, nhưng thực lực của hắn lại thuộc hàng ngũ thấp kém. Theo lời nói của hắn, hắn còn kém rất xa so với người đứng đầu mười hai quân vương là Pohl Walde.

Song dù là quân vương kém cỏi nhất, nhưng đối mặt với sự giáp công của hai hắc quỷ ma đạo sỹ, cũng không bị thua thiệt.

Bởi vậy có thể thấy được, ma pháp vong linh hệ có uy lực cường đại tới cỡ nào, pháp sư đồng bậc không thể so sánh được.

Một lát sau, Tiếu Ân phát hiện, thái đội của Lợi Duy đối với mình tốt hơn Pohl Walde tốt hơn nhiều.

Có lẽ do có quan hệ với Dida đại tát mãn, nhưng Tiếu Ân càng tin, do Lợi Duy thấy mình vừa phất tay đã giải quyết được một hắc quỷ ma đạo sỹ lĩnh ngộ kết giới.

Nếu không như thế, vị cương thi quân vương này không dễ nói chuyện như thế.

Đàm luận xong, rốt cuộc Tiếu Ân muốn gặp Yidikalun, hơn nữa muốn nhìn tế đàn trên vong linh đảo.

Lợi Duy do dự một chút, tên tế đàn có chút mẫn cảm, khiến Tiếu Ân càng khẳng định, chắc chắn thứ này rất quan trọng với bọn họ.

Nhưng cân nhắc một lúc, Lợi Duy vẫn đồng ý.

Hắn mang Tiếu Ân bay qua mấy đỉnh núi, bay về phía trung tâm vong linh đảo.

Phạm vi tinh thần ý thức của Tiếu Ân mặc dù không thể so sánh được với bên ngoài, nhưng vẫn miễn cưỡng cảm ứng được tình huống trên đỉnh núi.

Càng tới gần ngọn núi trung tâm trên vong linh đảo, số lượng khí tức vong linh cường đại càng ngày càng nhiều, phần lớn vong linh đạt tới ngũ cấp, lục cấp, thậm chí còn có mấy sinh vật đạt tới thất cấp rất hiếm thấy.

Khi cương thi quân vương bay qua dãy núi, tất cả vong linh có khí tức cường đại đều quỳ bái, rất hiển nhiên, uy nghiêm của mười hai quân vương trên vong linh đảo giống như thần linh.

Tốc độ của hai người phát huy tới cực hajn, rất nhanh xuyên qua vô số đỉnh núi, tới trung tâm của vong linh đảo.

Ở nơi này, có một tòa núi cao, ngọn núi mơ hồ ẩn trong sương mù, căn bản không thể nhìn ra độ cao.

Ở ngọn núi trung tâm, cũng có hơn mười ngọn núi, những ngọn núi đó xoay quanh ngọn núi cao nhất, phảng phất như đứng vững vô số năm, làm nhiệm vụ thủ hộ ngọn núi trung tâm.

Đột nhiên Lợi Duy dùng ngón tay cứng ngắc của mình chỉ: "Những ngọn núi đó là nơi ở của chúng ta, còn ngọn chủ phong có ba quân vương đóng quân. Nhưng hiện tại khác trước, từ khi hắc quỷ pháp sư xâm lấn, ngọn chủ phong có tám vị quân vương tọa trấn."

Từ ngữ khí của hắn, Tiếu Ân biết hắn rất phẫn nộ, những bậc quân vương này chắc hận hắc long vương thấu xương.

Hắn đảo mắt nhìn bốn phía, cẩn thận cảm ứng nguyên tố lưu động trên những ngọn núi phụ cận, phát hiện nơi đó có nguyên tố tử vong đậm đặc. Đối với vong linh mà nói, không nghi ngờ gì đó là đấu trường tu luyện tốt nhất, trách không được quân vương lại chọn nơi đó làm chỗ ở.

Ánh mắt nhìn ngọn chủ phong của vong linh đảo, nơi đó là nơi trọng yếu nhất của vong linh đảo.

Trên ngọn núi chủ phong có vô số loài chim không biết tên bay lượn. Những loài chim đó căn bản là khô lâu, chúng nó sử dụng ma pháp để phi hành, chúng đều là tam cấp ma thú vong linh trở lên.

Không chỉ có trong không trung, ngay cả trên mặt đất cũng có vô số vong linh sinh vật cường đại, càng tới gần ngọn núi chủ phong của vong linh đảo, cấp bậc sinh vật càng cao, hơn nữa số lượng thất cấp sinh vật tăng lên rõ ràng.

Tới hiện tại, Tiếu Ân mới biết thực lực chính thức của vong linh đảo. Nếu thả đám sinh vật vong linh này ra, cam đoan thiên hạ sẽ đại loạn. Hơn nữa nếu trong đám vong linh có mấy người có thuật Triệu Hoán Khô Lâu hoặc Tử Khí Bao Phủ thì cả đại lục sẽ chính thức rung chuyển.

Cương thi quân vương đi đầu, tiến vào bên trong ngọn núi, Tiếu Ân đặt đóa u hỏa của Lăng Bạch Thạch lên bả vai, có tín vật này, hắn có thể thông hành ở nơi này.

Cảnh sắc bên trong ngọn núi biến đổi, có thể đảm nhiệm trọng trách thủ vệ ở nơi này đều là ngũ cấp vong linh. Trong đó không thiếu khí tức của thất cấp vong linh.

Bất cứ người nào ở ngoài cũng có tư cách làm vương của một ngọn núi, nhưng ở nơi này chúng chỉ là nô lệ của mười hai quân vương.

Cấp bậc ở thế giới vong linh còn sâm nghiêm hơn ma pháp sư, mệnh lệnh của quân vương đối với vong linh bình thường mà nói, đó là ý chí không thể làm trái, điểm này khiến Tiếu Ân cảm thấy kỳ lạ, cũng có chút hâm mộ.

So với loài người thì chúng nó thành thực hơn nhiều.

Trên ngọn núi rộng lớn có một cánh cửa to lớn, khi cương thi quân vương tới trước cánh cửa, cánh cửa chậm rãi mở ra.

Bên trong cánh cửa rộng tới trăm thước, là một cung điện có thể dung nạp mười vạn người.

Khi Tiếu Ân nhìn thấy cung điện vĩ đại này, đáy lòng hắn rung động. Quy mô của cung điện này rất lớn, trong trí nhớ của hắn, ngoài sân chơi thần linh cùng thần điện của bộ tộc Hoàng Kim thì không nơi nào có thể so sánh với nơi này.

Trong lòng hắn cười khổ, trước kia tu vi của hắn chưa đạt tới ma đạo sỹ, chỉ sợ hắn không có tư cách để nhìn thấy cung điện hùng vĩ này.

"Nơi này chính là địa phương thần thánh nhất của vong linh đảo, cũng là tế đàn của vong linh thần linh." Lợi Duy nghiêm túc nói. Giây phút này, Tiếu Ân phảng phất như thấy được hình bóng của Yidikalun khi đứng trước thần điện của bộ tộc Hoàng Kim, bọn họ có tín ngưỡng khác nhau nhưng thái độ lại giống nhau.

Nhưng khi hắn chưa tiến giai thành ma đạo sỹ, còn tưởng trên thế giới này, ma đạo sỹ là lực lượng đứng đầu. Nhưng khi hắn chính thức bước chân vào cảnh giới này, tầm mắt cũng tăng lên, mới biết được ý nghĩa chính thức của thiên ngoại hữu thiên.

Từng có lịch sử huy hoàng, từng sáng tạo vố số thần tích, thần linh mới là những người đứng đầu thế giới ma pháp.

Tuy nhiên hiện giờ trên đại lục, thần linh đã biến mất, ngay cả ngàn năm truyền kỳ cũng rời khỏi tinh cầu này, cho nên ma đạo sỹ mới đứng trên đỉnh cao mà thôi.

Học bộ dáng của Lợi Duy, Tiếu Ân tới góc thần điện, dùng lễ tiết của ma pháp sư hành lễ.

Mặc dù Tiếu Ân không tín ngưỡng vong linh thần, nhưng hắn hành lễ đối với cường giả.

Khí tức bình thản truyền tới, trong không gian hiện lên từng đạo năng lượng dao động.

Tiếu Ân có thể cảm ứng được, Lợi Duy đang dùng phương thức kỳ dị nào đó để trao đổi, nhưng phương thức này đối với Tiếu Ân mà nói, thực sự quá xa lạ. Hắn không thể nắm giữ được.

Trong đầu đột nhiên xuất hiện một ý niệm, tinh thần ý thức của Tiếu Ân kết hợp với Nhất Hào. Bởi vì không ở trong trạng thái chiến đấu nên Tiếu Ân không tiến vào trạng thái người máy, hoàn toàn vứt bỏ tình cảm.

"Nhất Hào, có thể phân tích bọn họ đang nói gì không?"

"Tôi có thể thử một lần." Nhất Hào bình tĩnh nói.

Năng lượng trao đổi trong không gian không quá mờ mịt, Tiếu Ân có thể cảm nhận tần suất dao động trong đó, tuy nhiên hắn không hiểu hàm ý tần suất đó đại biểu cho cái gì mà thôi.

Có lẽ vong linh quân vương biết Tiếu Ân không hiểu hàm ý của tần suất nên mới không kiêng nể gì, dùng lực lượng tinh thần trao đổi trước mặt Tiếu Ân.

Không lâu sau, Lợi Duy quay đầu nói: "Yidikalun đã tiến vào tế đàn, ngươi muốn gặp hắn không?"

Hai mắt của Tiếu Ân sáng ngời, hắn sớm biết tế đàn có ý nghĩa trọng yếu thế nào đối với đám người Dida, vốn nghĩ phải dùng cách nào mới tiến vào được, không nghĩ vừa tới cung điện chủ phong của vong linh đảo đã được tiến vào, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh mà.

Đi theo Lợi Duy tiến vào cung điện, giọng nói của Nhất Hào vang lên trong đầu hắn: "Chủ nhân, đã phân tích xong, tần suất năng lượng vừa rồi là một loại mã hóa tinh thần trao đổi."

Tiếu Ân thoáng giật mình, nói: "Ngươi đã phân tích ra?"

"Tất nhiên, phương thức mã hóa này không quá phức tạp, chỉ cần có được tư liệu để phân tích, có thể mở được rất nhanh."

Nghe giọng nói đắc ý của Nhất Hào, Tiếu Ân âm thầm cười khổ, người này rời khỏi Nhất Hào không gian hợp thể với mình, dường như có thêm linh tính, gần như không khác gì người thực.

Nhưng ngẫm lại mấy năm ở chung với Nhất Hào, là biết nó đang dần nhân tính hóa lên.

Quá trình tiến hóa này không dài, nhưng mang đến cảm giác thân thiết cho Tiếu Ân. Có lẽ một ngày nào đó, Nhất Hào sẽ tiến hóa thành một sinh mệnh.

"Bọn họ vừa rồi nói gì?"

"Bọn họ trao đổi tin tức về ngài." Nhất Hào thoáng kiêu ngạo nói: "Vừa rồi ngài thi triển Tiêu Dung Thuật, thoáng cái đã khiến một ma đạo sỹ lĩnh ngộ kết giới biến mất khiến Lợi Duy quân vương run sợ, nên hắn báo lại chuyện này."

Tiếu Ân khẽ lắc đầu, mặc dù Lợi Duy có quan hệ mật thiết với Dida đại tát mãn, nhưng hắn vẫn lo cho an nguy của vong linh đảo.

Nhưng lang quân vương làm vậy không quá mức, nếu đổi Tiếu Ân ở địa vị của hắn, chỉ sợ cũng làm thế.

Dù sao, hắn không phải sinh vật sống, mà là vong linh quân vương.

Theo lang quân vương xuyên qua đại điện, tiến về phía sau, tới một cánh cửa to lớn, tinh thần ý thức của Tiếu Ân đột nhiên cảm ứng được hai khí tức to lớn, hai khí tức này đã đạt tới thất cấp đỉnh cao, nếu tiến thêm một bước nữa, chỉ sợ có thể sánh vai với Lợi Duy quân vương.

Dường như cảm ứng được sự kinh ngạc của Tiếu Ân, Lợi Duy cười nói: "Tiếu Ân các hạ, phía dưới là mật thất bế quan của quân vương."

"Quân vương?" Ánh mắt của Tiếu Ân nhìn mảnh sương mù nồng đậm, ngoài nó ra hắn không thấy thứ gì cả.

"Đúng vậy, nhưng ở phía trước có hai người không phải quân vương chính thức, bọn họ đang thử tiến giai, hy vọng có thể thành công."

Lúc này Tiếu Ân mới hiểu ra, hai người này chính là người được bồi dưỡng làm người đứng đầu ở Vong Linh đảo.

Nói đại khái, ma thú và sinh vật vong linh sau khi đạt tới thất cấp, bắt đầu sinh ra trí tuệ, nếu ma đạo sỹ không dùng pháp trượng, quyển trục, các loại trang bị, dùng tay không để chiến đấu với nó, cũng chưa chắc chiến thắng được chúng.

Tất nhiên gặp phải ma thú và vong linh cường đại như thế, không ma đạo sỹ nào không sử dụng tư nguyên, có ngu mới dùng tay không để chiến đấu với bọn chúng.

Cho nên trong tình huống đó, thất cấp ma thú và vong linh kém thất tinh ma đạo sỹ của loài người.

Nhưng khi ma thú và vong linh sinh vật đạt tới bát cấp, thực lực sẽ đề cao tới mức khó tin, đặc biệt bọn chúng mở ra trí tuệ, có thể chính thức nắm giữ được thực lực thuộc về mình.

Lực lượng đó là kết giới, cũng không loại kết giới mà Đông Lăng Ma Hổ sử dụng mà là loại kết giới có thể đề cao thực lực của bọn chúng tới mức long trời lở đất. Đồng thời bọn chúng cũng trở nên mạnh mẽ dị thường, có được thần thông trời sinh, không kém hơn loài người có đạo cụ trợ giúp.

Cho nên ngoài loài người ra, tinh linh là chủng tộc có trí tuệ trời sinh, còn các chủng tộc khác chỉ có trí tuệ khi đạt tới bát cấp, hơn nữa có thể sánh với nhân loại có cấp bậc ma đạo sỹ.

Hai sinh vật thất cấp đỉnh phong đang đau khổ tiến giai, nếu chúng có thể tiến giai, tự nhiên trở thành quân vương mới. Nhưng có thể thành công hay không, chỉ cần nhìn thái độ của Lợi Duy là biết, ngay cả nửa điểm thành công hắn cũng không nắm chắc.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #220


Báo Lỗi Truyện
Chương 220/482