Chương 208: Nhớ lại chuyện xưa




Juliana che cái miệng nhỏ lại, có chút luống cuống không biết làm sao.

Trong lòng Tiếu Ân cực kỳ buồn cười, Juliana không hổ là chủng tộc viễn cổ nổi tiếng là có thể mị hoặc cả thiên hạ, đến Hắc Toàn Phong cũng quỳ gối dưới sức hấp dẫn của nàng.

Kim nhìn Juliana xinh đẹp vô song đang nắm tay Tiếu Ân, đánh mắt về phía Đức Lỗ Phu, Đức Lỗ Phu thoáng ngẩn người sau đó ngầm hiểu rõ.

Hắn đi tới bên cạnh Harrison, nói: "Harrison, chúng ta đã gần một năm không gặp nhau rồi nhỉ."

Tuy rằng Harrison và Tiếu Ân là bằng hữu tốt nhất nhưng bên trong thế giới ma pháp ngoài trực hệ đệ tử, mọi người kết giao đều lấy thực lực để nói chuyện.

Cho nên Harrison và đám người Kim cũng là bằng hữu tương xứng và ở chung cực kỳ hòa hợp.

Harrison nhanh chóng bị lôi kéo, thở dài: "Đúng vậy, quả thực là đã một năm rồi."

Carter lập tức tiến lên, cười tủm tỉm, nói: "Trong một năm nay ngươi tiến bộ như thế nào, nếu không chúng ta so thử một chút, thế nào?"

Harrison liếc mắt nhìn hắn một cái, kinh ngạc nói: "Carter, ngươi và ta tỷ thí?"

"Đúng vậy, có gì không đúng?" Carter khó hiểu, hỏi.

Harrison tức giận nói: "Ngươi đừng nói giỡn, để Đức Lỗ Phu thì còn không sai."

Đám người Kim nhìn nhau, ánh mắt đều có một tia đắc ý mơ hồ. Xem ra người này cũng không nhìn ra thực lực chân chính của bọn họ, cho nên hắn mới mạnh miệng như vậy, kỳ thực, từ sau khi Harrison trở thành sứ giả của tam đầu lang Cruyff, toàn bộ đế quốc Lang Nhân vì muốn nâng cao thực lực của hắn, có thể nói là không tiếc cung cấp cho hắn vô số linh vật.

Dùng sự hậu thuẫn của cả một quốc gia, một dân tộc, Harrison mới có thể đề cao đến mức độ này trong một thời gian ngắn ngủi như thế.

Đương nhiên,tuy cùng là đại tát mãn nhưng tuyệt đối không thể đánh đồng với Dida đại tát mãn, nếu lấy chân chính dùng thực lực mà đánh giá hắn chỉ có thể sánh bằng đại ma pháp sư tứ tinh mà thôi.

Khi đám người Tiếu Ân rời khỏi đại thảo nguyên phương Bắc, trở về phía nam là lúc có hai người cùng đạt tới cảnh giới đại ma pháp sư.

Cho nên Harrison mới có thể cho rắng, trong những người này trừ Tiếu Ân và Đức Lỗ Phu không còn ai là đối thủ của hắn nữa.

Kim cười ha hả, nói: "Harrison, ngươi cứ thử so với Carter xem, chúng ta tiện thể đánh cược luôn, lấy tinh thạch làm tiền đặt cược đi."

Hắn quay đầu. Vi cười nói: "Linnou đại sư, nhờ người đảm nhận trọng tài được không?"

Ánh mắt Linnou đảo qua bọn họ một lần, lộ ra nụ cười đầy thâm ý, nói: "Được, ta đảm đương trọng tài vậy."

Kim tiến lên, cung kính nói: "Giáo sư, chúng ta muốn cùng Harrison tỷ thí, mong người cho phép."

Tiếu Ân khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Harrison có thêm vài phần thương hại, người này chuẩn bị thua đích đáng rồi.

Tuy nhiên, nghĩ lại, nếu người này không có đế quốc Lang Nhân hậu thuẫn, cho dù đám người Kim ăn uống đủ nhiều cũng không thể tạo thành vấn đề.

Đám người Kim hò hét một tiếng, vây quanh Linnou và Harrison bay về phía ốc đảo bên kia.

Mary bay được một nửa đột nhiên nghĩ đến một chuyện, lại quay về, nhéo lỗ tai Hắc Toàn Phong đem quái vật vốn không tình nguyện tha đi.

Khi bóng dáng bọn họ bay qua đường dốc của ốc đảo, biến mất khỏi tầm mắt của hai người, Tiếu Ân mới thở dài một hơi, nói: "Kim cũng trở nên thông minh rồi."

Sóng mắt Juliana lưu chuyển, ánh mắt lộ ra ý cười hiểu ý, khóe miệng nàng hơi hơi nhếch lên tạo thành một ý tứ tinh nghích không nói nên lời.

Bằng trí tuệ của nàng đương nhiên hiểu rõ dụng ý của đám người Kim.

Bọn họ rõ ràng đã nhìn thấy Tiếu Ân đã chủ động bày tỏ tâm ý cho nên cố ý đem Harrison và Linnou li khai, về phần Juliana và Tiếu Ân có thể phát sinh ra việc gì, vậy không muốn người biết rồi.

Cổ họng Tiếu Ân hơi hơi rung động, mỹ nhân bên người hắn một khi lộ ra loại thần thái này liền đủ khiến mọi nam nhân điên cuồng.

Juliana vốn kiều diễm, dung nhan tuyệt đại hấp dẫn mọi ánh mắt, lúc này lại cố ý lộ ra vẻ tươi cười chân thực lại càng hấp dẫn. Đừng nói Tiếu Ân, cho dù là người mù kẻ điếc cũng có thể cảm nhận được loại hấp dẫn khiến người ta hít thở không thông tràn ngập trong không khí.

Hít một hơi thực sâu, Tiếu Ân đột nhiên phát hiện, hôm nay dường như là ngày hắn có định lực kém cỏi nhất.

Ánh mắt lại một lần nữ nhìn Juliana. Nàng mặc một kiện trường bào mỏng màu xanh nhạt, cánh tay khẽ nhấc lên lập tức lộ ra nửa bộ ngực và hai cánh tay trắng nõn.

Thiếu nữ đang dậy thì thể trạng có vẻ đặc biệt hấp dẫn, đôi vú ẩn trong lớp váy lót màu trắng đã có non nửa lộ ra ngoài, làm lớp ren viền căng lên, dường như buộc quá chặt.

Tiếu Ân thậm chí có thể nhìn thấy mặt trên có chút nhô lên, tuy rằng không rõ ràng nhưng cũng đủ để cho người ta muốn phun máu rồi.

Juliana cũng không kiêng dè ánh mắt như chứa lửa của Tiếu Ân, nàng ưỡn ngực lên đầy kiêu ngạo, khiến đôi vú tròn trịa mượt mà cao ngất lên.

Một ngọn lửa từ từ dâng lên trong lòng Tiếu Ân, lan tràn, lúc ngón tay hắn hơi rung rung nghĩ đến việc chạm vào trong đầu đột nhiên truyền đến âm thanh của Nhất Hào.

"Chủ nhân, nhiệt độ cơ thể người đột nhiên tăng cao, có cần khởi động băng hệ ma pháp để hạ nhiệt độ hay không?"

Tất cả động tác của Tiếu Ân lập tức dừng lại, luồng nhiệt vừa dâng lên lập tức tan thành mây khói, trở lại bình tĩnh.

Tuy rằng Tiếu Ân là một nam nhân bình thường, năng lực nam nhân khác có hắn cũng không thiếu.

Nhưng hắn không có ham mê rình coi nên lúc âm thanh Nhất Hào vang lên, Tiếu Ân giống như bị xối một thùng nước lạnh, lập tức không còn gì hưng trí.

Biến hóa của thân thể hắn không lừa gạt được Juliana, vị hồ ly xinh đẹp đảo mắt, nhấp nháy đôi con ngươi xinh đẹp cười một cách đầy quyến rũ, hỏi: "Chàng làm sao vậy?"

Bị nàng dùng loại ánh mắt hấp dẫn này nhìn chằm chằm, dục vọng trong lòng Tiếu Ân có dấu hiện từ từ cháy lên từ đống tro tàn.

Cũng may, định lực của Tiếu Ân đã sớm được cải tạo qua, có năng lực miễn dịch rất lớn với Juliana, hơn nữa sâu trong nội tâm hắn không muốn bị Nhất Hào nhìn thấy.

Tuy rằng Nhất Hào chỉ là một học tập cơ, một chương trình kỳ lạ mà thôi, nhưng sau nhiều năm sống chung cùng nhau, Tiếu Ân đã sớm cho nó là một người bình thường rồi.

Cho nên ngay cả là Tiếu Ân có muốn cùng muốn cùng mỹ nữ làm chút chuyện xưa cũng phải giải quyết vấn đề Nhất Hào cái đã.

Kiếp trước hắn xem không ít phim AV, nhưng hắn không có ý định thành diễn viên chính.

Tiếu Ân nhẹ nhàng vỗ lòng bàn tay Juliana, ánh mắt Tiếu Ân dần trở nên trong suốt, hắn thấp giọng nói: "Juliana, ta còn có chuyện muốn làm, chờ ta xử lý xong ta sẽ đi đến thành Chris Star."

Trong mắt Juliana hiện lên một tia nghi hoặc.

Thành Chris Star là thủ đô của đế quốc Lang Nhân, vì sao Tiếu Ân lại cố ý đề cập đến nó chứ? Nhìn ra ý dò hỏi trong ánh mắt nàng, Tiếu Ân đem tay nàng chạm tới ba chỗ bí mật rồi khẽ vuốt ve nhẹ nhàng.

Tiếng cười cười vui như chuông bạc của Juliana vang lên, tuy rằng âm thanh cũng không phải là lớn nhưng nghe vào tai lại có một vẻ thích thú đặc biệt.

Tâm lý Tiếu Ân tựa như ngâm mình trong mật ngọt, cả người đều cảm thấy ngọt ngào.

Trước kia, hắn chưa bao giờ nghĩ chính mình sẽ có cảm giác như vậy.

"Ta đi thành Chris Star cầu Dida đại tát mãn một việc." Tiếu Ân nhấn mạnh, trong giọng nói của hắn ẩn chứa một quyết định không nghi ngờ gì nữa.

Juliana dừng tươi cười, ánh mắt nàng sáng rực lên giống như ánh sao trong bóng đêm, rực rỡ chói mắt.

Nàng nhẹ nhàng gật đầu, dịu dàng nói: "Ừ, ta chờ chàng."

Tay Tiếu Ân siết chặt tay nàng hơn chút nữa, trong đầu hắn hiện lên những kỉ niệm lúc ở bên cạnh Juliana.

Từ lúc ban đầu gặp nhau ở hồ Stanco, trải qua đại sa mạc, liên thủ khiêu chiến Hoàng Kim Vương Yidikalun, đến sau này, từng giọt từng giọt xuất hiện, lúc này giống như mở ra cuốn sách kỉ niệm, từng kỉ niệm cứ như cưỡi ngựa xem hoa, lướt qua đầu hắn.

Ánh mắt nhìn ra xa, Tiếu Ân đột nhiên nhảy dựng lên, kéo tay Juliana, nói: "Đi theo ta."

Tuy rằng không biết vì sao Tiếu Ân đột nhiên phản ứng kỳ lạ như vậy nhưng Juliana vẫn thuận theo hắn bay lên không trung.

Trên không trung, Tiếu Ân dùng Ưng Nhãn Thuật, thoáng tìm tòi một chút, lập tức tìm được mục tiêu của hắn. Sau đó, hắn mang Juliana dùng tốc độ nhanh nhất bay đến một mảnh ốc đảo ở phía xa.

Bay đến gần hơn, Juliana cuối cùng cũng hiểu rõ ý tứ của Tiếu Ân, sóng mắt của nàng như nước phiếm động tình ý nồng đậm nhìn Tiếu Ân, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đem hắn hòa tan vào trong vô hạn dịu dàng.

Rất nhanh, hai người Tiếu Ân đã đi tới ốc đảo này. Hai người bọn họ nhìn nhau cười. Hai tâm linh giống như dung hợp làm một, tuy chỉ là một lại không che đi toàn bộ thế giới của nhau.

Nơi này, chính là nơi bọn họ gặp nhau lần đầu tiên.

Tiếu Ân thậm chí còn có cảm giác cảm kích Hỏa Sơn Hồng Trĩ. Nếu không có tiếng kêu khó nghe cực điểm của nó, chỉ sợ Tiếu Ân cũng không có cơ hội âu yếm. Nếu không có ngày đó phát sinh, có lẽ bọn họ sẽ không có duyên gặp lại, hai người sẽ như hai kẻ qua đường, thành hai đường thẳng song song mãi mãi không cùng xuất hiện rồi.

Nắm lấy tay nhau cùng đi tới địa phương bí mật nhất ở một góc trong ốc đảo.

Hoàn cảnh nơi này đã khác hẳn ngày xưa, cành lá sinh trưởng rậm rạp, bọn họ thậm chí đã không tìm được cảnh vật trong trí nhớ nữa rồi.

Chỉ có điều, tay bọn họ vẫn nắm chặt lấy nhau như trước, ở trong lòng bọn họ, chuyện xảy ra ngày đó dường như đã trở thành vĩnh hằng.

Hoàng hôn bên hồ Stanco xuất hiện một biển mây, càng phụ trợ thêm vẻ huyễn lệ của trời chiều, ánh tà dương chậm rãi trầm xuống, dùng sắc đẹp thê mỹ mà thiêu đốt ánh nắng chiều thành màu đỏ tươi.

Tiếu Ân nhẹ nhàng ôm Juliana, ngồi phía trên ốc đảo. Hai người ngồi một lúc lâu đều không nói gì, bọn họ dường như đã có thể thông qua ánh mắt và ngôn ngữ cơ thể để hiểu nhau.

Từ xa truyền đến một âm thanh long ngâm, Hắc Toàn Phong rú lên điên cuồng, mang theo chút hương vị thúc giục.

Chân mày nhỏ bé của Juliana cau lại, nhăn lại một chỗ, khiến người ta có cảm giác đau lòng.

Trong lòng Tiếu Ân không ngừng thở dài, sự xinh đẹp của nàng đã đạt tới cấp độ, bất kể nàng lộ ra biểu tình gì đều mị hoặc lòng người.

"Tiếu Ân, Hắc Toàn Phong kêu thực là khó nghe." Juliana bất mãn nói.

Tiếu Ân bật cười, hắn lập tức nhớ tới Hỏa Sơn Hồng Trĩ, tiếng kêu của nó giống như phá chiêng trống khó nghe cực kỳ, tuy nhiên nói thực, tiếng kêu của nó và Hắc Toàn Phong cũng có điểm giống nhau.

Trong âm thanh của chúng đều ẩn chưa loại năng lực đặc thù "long ngâm".

Nếu Tiếu Ân không đoán sai thì hẳn là Hỏa Sơn Hồng Trĩ cũng là một loại Á Long.

"Yên tâm, Hắc Toàn Phong là một con ma thú tốt, nó sẽ không gây bất lợi cho nàng." Tiếu Ân thuận miệng an ủi.

Juliana cúi đầu, ánh mắt xinh đẹp ẩn chứa sương mù mênh mông, giống như hai điểm hiểu tinh giữa mây mù lúc tảng sáng: "Tiếu Ân, lời đại ma pháp sư Linnou nói là sự thực sao?"

Tiếu Ân mơ hồ hỏi: "Hắn nói gì cơ?"

"Sara đấy." Juliana như cười như không nói: "Nàng ấy còn xinh đẹp hơn cả ta à?"

Trên mặt Tiếu Ân hiện vẻ xấu hổ, bị một mỹ nữ hỏi chuyện như vậy, đầu cũng có chút trướng lên.

Trầm ngâm một lát, Tiếu Ân nói: "Cô ta quả thực không tồi nhưng so ra vẫn còn kém nàng."

Lời nói của Tiếu Ân quả thực là nói thực, dung mạo của Sara có lẽ không kém hơn Juliana nhưng bản thân nàng thiếu một loại hấp dẫn mị hoặc lòng người.

Loại hấp dẫn này là sở trường của hồ ly tinh, một cái nhăn mặt hay mỉm cười đều có lực hấp dẫn khó tin, trên phương diện lực hấp dẫn thì thiếu nữ tinh linh quả là kém hơn một chút.

Tuy nhiên, nguyên nhân là vì khác biệt chủng tộc, nếu Sara có được lực hấp dẫn tinh thần của riêng nàng, nàng tuyệt đối sẽ không kém hơn Juliana.

Juliana nghiêng đầu, đôi mắt to thoáng nháy động, cũng không biết nàng có tin lời Tiếu Ân hay không.

Tiếu Ân nhẹ nhàng ho khan một tiếng, cũng không muốn tiếp tục đề tài này, hắn vội vàng nói: "Julianan, lần này ta trở về thực ra là muốn hỏi xin nàng một thứ."

"Cái gì?"

"Này, cái đó…"

Hắn muốn lấy một ít máu của đối phương, nhưng khi tới trước mặt lại không nói nên lời.

Trong mắt Juliana đầy vẻ hiếu kỳ, đầu tiên nàng nhìn thấy Tiếu Ân ấp úng như thế.

"Nói đi, rốt cuộc chàng muốn lấy gì?"

Tiếu Ân cắn răng nói: "Juliana, Ydikalun từng nói, nàng kế thừa huyết mạch viễn cổ có phải hay không?"

Juliana không chút do dự gật đầu "Đúng vậy, ta thuộc bộ tộc viễn cổ Thiên Hồ, ở trong thú nhân có tiếng tăm lừng lẫy, nhưng đáng tiếc là đến nay chỉ còn một mình ta thôi."

Nói xong, ánh mắt nàng đầy vẻ buồn bã, tự nhiên hiện ra vẻ mặt bi thương.

Trong lòng Tiếu Ân thầm than, may mắn bộ tộc Thiên Hồ còn một mình ngươi, nhiều thêm một người thiên hạ còn chả đại loạn.

"Juliana, kì thực ta phát hiện trong khe nứt thời không có một ma pháp trận." Tiếu Ân hít sâu một hơi nói: "Ma pháp trận này có tác dụng rất lớn với việc thăng tiến ma đạo sĩ."

Trong mắt Juliana hiện vẻ kinh sợ, nàng hoảng sợ hỏi: "Ma đạo sĩ?"

Tiếu Ân gật đầu thực mạnh, nói: "Đúng vậy, chính là ma đạo sĩ."

Đôi mắt to lập tức sáng ngời, bên trong có một loại thần sắc khó tin, sau khi trầm mặc nửa ngày Juliana hỏi: "Tiếu Ân, hiện tại chàng đã đạt tới cảnh giới lục tinh đại ma pháp sư?"

Khóe miệng Tiếu Ân hơi nhếch lên, vẻ mặt hắn có một tia ngạo khí mơ hồ, tuy rằng hắn không trả lời nhưng đây đã là đáp án tốt nhất rồi.

Juliana vỗ vỗ ngực, cảnh tượng đó làm cho hỏa nhiệt trong lòng Tiếu Ân lại một lần nữa dâng lên, nếu không phải có Nhất Hào từng quấy rầy, hắn quả thực rất khó khắc chế.

"Tiếu Ân, tiến bộ của chàng quả thực là ngoài ý liệu của ta rồi." Juliana thở dài một tiếng, tuy nhiên trong âm thanh của nàng lại tràn ngập vui mừng: "Ma đạo sĩ, không ngờ chàng sắp tấn cấp lên ma đạo sĩ…"

Tiếu Ân cười ha hả, nói: "Tấn cấp ma đạo sĩ cũng không dễ dàng như vậy, ta cũng không nắm chắc mười phần."

Juliana lên tiếng, đương nhiên nàng hiểu được ma đạo sĩ đại biểu cho cái gì, bao nhiêu người phấn đấu cả đời không thể đạt tới, không ngờ Tiếu Ân còn trẻ như thế đã bắt đầu tấn công cửa ải này.

Trong lòng nàng nhớ đến đánh giá của Dida đại tát mãn với Tiếu Ân, lòng nàng lập tức nóng lên.

Có lẽ Tiếu Ân thực sự có thể trở thành truyền kỳ ngàn năm…

Trong lúc sóng mắt không ngừng lưu chuyển, tâm tình quá kích động, Juliana đã phát huy sức hấp dẫn của bản thân tới cực hạn, toàn bộ lực hấp dẫn đều phát ra. Trong tinh thần cảm ứng của Tiếu Ân, nàng giống như một chiếc đèn hoa mỹ, phát ra ánh sáng mê người.

May là Tiếu Ân có khả năng miễn dịch với lực hấp dẫn của nàng, nếu không hắn cũng không xác định được mình còn có thể bảo trì bình tĩnh hay không.

Sau một lát, dường như đã tiêu hóa được lời nói vừa rồi của Tiếu Ân, Juliana đột ngột hỏi thăm: "Tiếu Ân, ma pháp trận đó có yêu cầu gì sao, hoặc có gì liên quan tới ta?"

Tiếu Ân yên lặng gật đầu, trong lòng không khỏi cảm khái, cảm thấy kiêu ngạo vì trí tuệ của nàng.

"Ma pháp trận này tuy huyền ảo khó lường nhưng, nhưng muốn tạo thành cần ba điều kiện tiên quyết." Tiếu Ân dừng một chút, nói: "Thứ nhất cần một viên bát cấp ma hạch làm đầu mối khống chế của ma pháp trận, thứ hai cầm bảy đại ma pháp sư đồng thời dung hợp ma lực để kích pháp ma pháp trận, thứ ba… Ma pháp trận này thuộc loại viễn cổ trận pháp, cho nên cần vật dẫn đặc thù."

Sau khi Juliana nghe được điều kiện, không khỏi nao nao.

Nàng trầm ngâm nửa ngày, nói: "Chàng tìm ta là vì điều kiện thứ ba đúng không. Ừ, viễn cổ ma pháp trận, ta hiểu được."

Trong mắt của nàng đột nhiên hiện ra một mảng hơi nước, gắt giọng: "Chàng muốn bắt ta làm tế phẩm."

Tiếu Ân nhìn nàng bộ dạng lã chã muốn khóc, biết rõ là nàng giả vờ nhưng trong lòng vẫn có chút đau lòng.

Tiếu Ân nhẹ nhàng ôm lấy nàng, giải thích: "Nói hươu nói vượn, ta nào nỡ bắt nàng làm tế phẩm."

"Thực không?" Juliana lập tức nín khóc, mỉm cười. Nếu nữ nhân bình thường vừa khóc vừa cười, chắc chắn sẽ cho người khác cảm giác giống điên, nhưng nếu là Juliana lại có một loại phong tình mê người.

Tiếu Ân vẫn luôn nhìn gương mặt Juliana chăm chú, thấy trong mắt nàng lóe lên vẻ giảo hoạt, lập tức khẳng định, nàng lại vừa phát huy thiên phú biểu diễn trời phú của hồ ly.

Tiếu Ân hơi hơi lắc đầu, cũng không vạch trần, chỉ yên lặng hưởng thụ.

Thực lâu sau, Tiếu Ân rốt cuộc nói: "Ta cẫn một ít máu của huyết mạch viễn cổ làm vật dẫn."

"Ừ!" Juliana nhẹ nhàng nói.

Tiếu Ân như trút được gánh nặng, tuy rằng những lời này đặc biệt khó nói, nhưng cuối cùng cũng có thể nói ra rồi.

"Tiếu Ân, bát cấp ma hạch và bảy đại ma pháp sư đâu? Chàng tìm được rồi sao?" Juliana đột nhiên hạ thấp âm thanh, nói: "Ta nhớ trong những bảo bối của sư phụ có một viên bát cấp ma hạch, nếu cần ta mượn đến đây cho chàng."

"Mượn?" Tiếu Ân thoáng nghi hoặc, hắn suy nghĩ một lúc lập tức hiểu rõ được tức hiểu được dụng ý của Juliana.

Không hiểu sao, trong lòng dâng lên một trận lo lắng, hắn cười khổ một tiếng nói: "Không cần, nếu đến chuyện này cũng cần nàng hỗ trợ thì ta không có tư cách làm ma đạo sĩ."

Ho nhẹ một tiếng, Tiếu Ân nói tiếp: "Ta cũng muốn về lại nhưng mỗi lần nhìn thấy Dida đại tát mãn là không ngẩng đầu lên được."

Juliana hừ nhẹ một tiếng, nói: "Sư phụ coi trọng chàng như vậy, còn nói chàng sẽ là truyền kỳ ngàn năm tiếp theo."

"Ta hiểu." Tiếu Ân nghiêm túc nói: "Trong cuộc đời này, Dida đại tát mãn đã giúp ta rất nhiều, trọn đời ta sẽ không bao giờ quên."

Lúc này Juliana mới mỉm cười hài lòng, nói: "Bát cấp ma hạch chàng lấy từ đâu vậy."

"Người ta đưa." Tiếu Ân ăn ngay nói thực.

"Đưa?" Juliana mở to mắt đầy vẻ khó tin, vật quý báu như vậy không ngờ cũng có người đưa, thực sự không thể tin nổi.

Tiếu Ân khẽ mỉm cười, nói qua một lần sự tình từ nơi vùng đất tử vong đi ra gặp được Roosevelt.

Tuy rằng hắn đã từng kể qua, nhưng không nói ra sự tình bát cấp tinh hạch và tinh thạch tử kim, tuy nhiên lúc này hắn cũng không tất yếu phải che dấu.

Juliana nghe xong, ngạc nhiên thán phục không ngừng bởi vận may của Tiếu Ân.

"Bát cấp ma hạch chàng đã có, còn bảy vị đại ma pháp sư thì sao?"

Tiếu Ân cười thần bí, nói: "Nàng nghĩ lại, chúng ta đến đây có bao nhiêu người?"

"Đến đây bảy…" Ánh mắt Juliana lần nữa trợn tròn, hôm nay Tiếu Ân quả là gây cho nàng thực nhiều bất ngờ: "Kim, bọn họ cũng đã trở thành đại ma pháp sư?"

Tiếu Ân cất tiếng cười to, trong âm thanh tràn đầy kiêu ngạo và đắc ý.

Ngắn chỉ chưa đầy một năm, không ngờ xuất hiện năm đại ma pháp sư, tốc độ tiến giai như vậy, ở nơi đâu cũng là kinh thế hãi tục, làm người ta khó có thể tin.

"Kim, bọn họ và Harrison đang tỷ thí, ta thấy thời gian chắc cũng không sai biệt lắm." Tiếu Ân chớp mắt, trong ánh mắt hiện ra vẻ đùa giỡn hiếm thấy, nói: "Chúng ta đi xem thôi, chắc Harrison phải phi thường ngạc nhiên kinh hãi nhỉ…"

Ánh nắng chiều chiếu rọi xuống, trên mặt hồ từng đợt sóng gợn màu Hoàng Kim xinh đẹp, từng đợt từng đợt khiến lòng người say mê.

Tiếu Ân và Juliana nhanh chóng trở về ốc đảo ban đầu, nhưng bọn họ kinh ngạc nhận ra, đám người Kim không ngờ biến đâu mất, đến một người cũng không thấy.

Hai người nhìn nhau, trong lòng cảm thấy cực kỳ kinh ngạc.

Tinh thần ý thức khuếch tán ra, nhưng điều làm bọn họ thất vọng là đừng nói đám người Kim, đến khí tức của Hắc Toàn Phong cũng không thấy.

Sắc mặt Tiếu Ân lập tức ngưng trọng, hắn nghĩ tới ma đạo sĩ Pike vẫn âm thầm theo dõi, trong lúc nhất thời có chút lo sợ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Hay là đám người Kim gặp người kia nên có gì bất trắc sao?

Tuy nhiên, ngẫm lại dường như không có khả năng, đám người Kim người đông thế mạnh, hơn nữa đặc biệt còn có Hắc Toàn Phong có thể đánh cho cả thất cấp ma thú chạy trối chết, cho dù gặp phải Pike cũng không vô thanh vô thức thất thủ chứ.

Dường như cảm nhận được lòng bàn tay Tiếu Ân trở nên lạnh lẽo, thấy hắn bất an, Juliana dịu dàng hỏi: "Tiếu Ân, chàng đang lo lắng cái gì sao?"

Tiếu Ân do dự một chút, rốt cuộc đem việc ma đạo sĩ Pike theo dõi bọn họ nói ra.

Nghe đến việc đám người Tiếu Ân không hiểu vì sao lại bị một ma đạo sĩ theo dõi, đến Juliana cũng không tự chủ mà cảm thấy lo lắng.

Dù sao, uy danh của ma đạo sĩ thực sự là rất lớn, bất kì ai bị ma đạo sĩ theo dõi đều cảm thấy lo sợ.

Tiếu Ân trầm ngâm một lát, rốt cuộc nói: "Không được, Pike là một tai họa, nếu không giải quyết hắn, ta cũng không thể an tâm tu luyện."

Quả thực, cho dù Tiếu Ân bố trí ma pháp trận tốt lắm, nhưng khi bên cạnh luôn có một tên ma đạo sĩ không ngừng thèm muốn, như vậy không ai giữ được tâm trí bình hòa để tu luyện, đừng nói là đột phá ma đạo sĩ.

Juliana hơi gật đầu. Nàng hiểu rất rõ suy nghĩ của Tiếu Ân, nói: "Tìm sư phụ đi, nếu đối phương chỉ là một thất tinh ma đạo sĩ, chắc sư phụ có thể dễ dàng chiến thắng."

Tiếu Ân do dự nửa ngày, đột nhiên ngẩng đầu, thét dài một tiếng.

Tiếng thét kéo dài không dứt, lấy hắn làm trung tâm tản ra bốn phía.

Trên mặt hồ lập tức nổi sóng, tần suất ngày càng lớn, giống như bị tấn công vô số lần, truyền ra càng lúc càng xa.

Juliana hoảng sợ hỏi: "Tiếu Ân, chàng làm sao vậy?"

Tiếu Ân trầm giọng nói: "Ta tin tưởng bọn họ, lấy thực lực của bọn họ tuyệt đối không dễ dàng biến mất."

Thanh âm hắn vừa truyền ra, từ xa cũng truyền đến đây một âm thanh long ngâm.

Tuy rằng âm thanh đó thực là khó nghe, mặt Juliana lập tức nhăn thành một đoàn, nhưng trên mặt Tiếu Ân lại hiện vẻ hưng phấn vô cùng.

"Hắc Toàn Phong, đó là Hắc Toàn Phong." Tiếu Ân kêu lên đầy vẻ vui mừng.

Trong tiếng kêu của Hắc Toàn Phong Tiếu Ân cũng không nghe thấy được vẻ gì lo lắng, hắn lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Kéo theo Juliana vốn không tình nguyện bay về phương hướng đó, chỉ có điều, một lát sau, một con quái vật lớn dưới ánh trăng dùng tốc độ nhanh như thiểm điện bay lại gần đây.

Sắc mặt Tiếu Ân khẽ biến, vội vàng kéo Juliana về phía sau, đồng thời giơ hai tay ra.

"Hô!"

Thân hình to lớn của Hắc Toàn Phong đụng vào trước hai tay Tiếu Ân nhưng nhờ mọi người khống chế chuẩn xác, nên trượt qua hai tay Tiếu Ân, không gây ra áp lực gì.

Phía sau Tiếu Ân, Juliana một lần nữa kinh ngạc mở to mắt nhìn, nàng bị lực khống chế khủng bố của Hăc Toàn Phong làm cho hoảng sợ.

Một con ma thú không ngờ lại có lực không chế chuẩn xác như thế, vậy thành tựu sau này của nó sẽ ra sao đây?

Điểm này thực sự khiến người ta chờ mong nha.

Sau khi cùng Hắc Toàn Phong thân thiết trong chốc lát, vài điểm đen xuất hiện ở phương xa, Tiếu Ân không cần xem cũng biết đó là đám người Kim.

Từ xa, âm thanh Harrison đã truyền tới: "Juliana, có quỷ."

Tiếu Ân mang theo Hắc Toàn Phong bay về trên ốc đảo, nghe thấy những lời này thoáng giật mình, không khỏi liên tưởng đến Pike.

Lông mày hắn nhăn lại, trong lòng biết rõ có người này đang ẩn nấp bên cạnh, làm hắn thấy rất kiêng kị, gần như thần hồn nát thần tính, gà chó không yên.

Sau một lát, Harrison là người đầu tiên đi tới ốc đảo, hắn lập tức kêu lên: "Juliana, ngươi chắc chắn sẽ không tin."

Juliana chớp chớp măt, lúc này ánh mắt nàng không còn nửa điểm quyến rũ chỉ còn ánh mắt thực trong suốt.

Harrison sửng sốt, vội vàng nói: "Juliana, không cần diễn trò với ta ở trước mặt ta, đừng quên, ta có đại nhân Cruyff thủ hộ, ngươi không mê hoặc ta được đâu."

Sắc mặt Juliana ửng đỏ, vẻ thanh thuần vừa mới biểu hiện ra ngoài lập tức biến mất không thấy. Dường như chỉ chớp mắt nàng liền biến thành một quả ớt nhỏ: "Harrison, nếu trên người ngươi không có Cruyff đại nhân, ta sẽ không bỏ công dắt theo ngươi đi, và cho phép ngươi làm bảo tiêu của ta."

Tiếu Ân nghe xong, vừa tò mò, vừa buồn cười.

Có Cruyff thủ hộ, mỗi một lần khi Harrison bị Juliana mê hoặc, linh vật kia đều sẽ ra tay tương trợ, khiến hắn thoát khỏi quẫn cảnh bị mê say.

Đây vốn là một chuyện tốt, nhưng Juliana lại cố tình nhìn trúng điểm này, bắt hắn làm bảo tiêu của chính mình.

Không thể không nói, suy nghĩ của Juliana quả thực khác một trời một vực với suy nghĩ của đám người Tiếu Ân.

Harrison ảo não khoát tay áo, nói: "Quên đi, nói chuyện đứng đắn đi, ngươi xem, chỉ trong ngắn ngủi một năm, không ngờ đám người Kim lại tiến bộ lớn như thế."

Ánh mắt Juliana đảo qua đám người Kim, ra vẻ do dự, nửa ngày sau mới thản nhiên nói: "Ta đoán, bọn họ đều thăng lên làm đại ma pháp sư đúng không."

Harrison lập tức sửng sốt, ánh mắt hắn chợt xem xét Tiếu Ân, trong mắt hiện lên một tia sáng tỏ vẻ, hậm hực nói: "Ta nên sớm đoán được, bọn họ trăm phương nghìn kế kéo ta đi xa như vậy, là muốn cho các ngươi hai người khanh khanh ta ta. Hừ, Tiếu Ân khẳng định là đều nói cho ngươi hết cả rồi."

Sắc mặt Juliana ửng đỏ, tuy nhiên nàng cũng không có phản bác, chỉ có điều ngẩng cao đầu, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.

Nữ tử thuộc thú nhân và thiếu nữ nhân loại có ý tưởng và thói quen không giống nhau, đối với các cô nương thú nhân tộc mà nói, các nàng cũng không kiêng kỵ nói về bạn trai của mình, nếu bạn trai là kiệt xuất, như vậy các nàng cũng sẽ cảm thấy kiêu ngạo.

Tên điểm này, thiếu nữ nhân loại không thể thẳng thắn bằng thiếu nữ thú nhân tộc.

Ánh mắt Tiếu Ân liếc qua đám người Kim, hắn hỏi: "Kim, các ngươi có gặp được Pike không."

Kim lắc lắc đầu, đột nhiên sắc mặt đại biến, nói: "Sư phụ, người gặp phải ma đạo sĩ đó?"

Vài đệ tử còn lại giật mình kinh hãi, Đức Lỗ Phu hung hăng giậm chân, nói: "Sư phụ, chúng ta không nên rời khỏi người."

Lai An gật đầu một cái thực mạnh, ồm ồm nói: "Đúng vậy, không thể rời khỏi."

Tiếu Ân lập tức là dở khóc dở cười, không thể tưởng được mình quan tâm hỏi một câu, không ngờ lại cho bọn họ hiểu lầm.

Tuy nhiên, biểu hiện của đám người Kim, không thể nghi ngờ khiến nội tâm Tiếu Âm cảm thấy ấm áp vô cùng.

Lúc này, Tiếu Ân đã quyết định, bất kể như thế nào đều phải giải quyết nhân tố nguy hiểm là Pike, nếu không vạn nhất vài đệ tử của hắn có một người xảy ra chuyện, đủ để cho Tiếu Ân hối hận không kịp.

Ngẫm nghĩ một chút, Tiếu Ân quyết định nghe theo đề nghị của Juliana, đi mời Dida đại tát mãn ra tay.

Ngày xưa vì hoàn thiện sát lục thiên mạc cho hắn mà Dida đại tát mãn đã đánh chết mấy vạn Tuyết Lang Nhân, hơn nữa lúc này đây hắn lại kết thân với Juliana, đệ tử mà Dida đại tát mãn yêu quý nhất, hai điểm này đều là nhân tình cả đời hắn không thể trả hết.

Nếu đã thiếu nhiều nhân tình như thế, như vậy nhiều thêm một cái cũng không sao cả.

Hắn vốn tính là sau khi tấn cấp ma đạo sĩ mới đi thành Chris Star gặp Dida đại tát mãn, tuy nhiên giờ phút này này kế hoạch chắc sửa chữa lại rồi.

Than nhẹ một tiếng, Tiếu Ân lại lần nữa kéo lại bàn tay nhỏ bé của Juliana, trịnh trọng nói: "Kim, tại đây dựng lều nghỉ ngơi một đêm, sáng mai, chúng ta đi thành Chris Star."

Kim dạ một tiếng, vội vàng cùng đám người Lai An đi chọn lựa địa hình thích hợp cho lều trại.

Vài người bọn họ đều đã trở thành đại ma pháp sư, nếu là ở nơi khác, đã sớm là đại nhân vật nổi tiếng xa gần, việc nhỏ như dựng lều trại sao còn đến lượt bọn họ làm. Nhưng, ở trong này, bọn họ trước là Tiếu Ân đệ tử, hơn nữa làm chuyện này nhiều năm như vậy, sớm dưỡng thành thói quen.

Chỉ có điều Linnou, Harrison lại có chút hậm hực, bọn họ liếc nhau, muốn lên đi hỗ trợ, lại bị Mary ngăn cản.

Thấy được đám người Kim tay chân lanh lẹ trong thời gian ngắn đã làm xong hết thảy, hai người bọn họ cũng không lấy làm kỳ, đối với bản lĩnh dạy đồ đệ của Tiếu Âm bội phục sát đất.

Hắn chẳng những có thể khiến đám người Kim nhanh chóng tăng thực lực mà còn giữ chặt được vài đệ tử này.

Ở trong thế giới ma pháp, tuyệt đại bộ phận thầy trò quan hệ đều là bình thản, mà quan hệ bọn họ gần như còn muốn nồng đậm hơn ba phần so với quan hệ ruột thịt, thực sự là cực kỳ hiếm thấy.

Vào ban đêm, Hắc Toàn Phong và Kim phụ trách gác đêm, đám người Lai An cũng là không chịu buông tha một cơ hội nào, cho dù là không có Hoàng Kim kết giới, cũng cố gắng minh tưởng đến hơn nửa đêm.

Xem trình độ cố gắng của bọn họ Linnou và Harison cũng thấy mặc cảm, cũng có chút hiểu rõ vì sao bọn họ có thể có được thực lực trong thời gian ngắn như vậy.

Nếu không nắm hết mọi cơ hội để cố gắng, dù Tiếu Ân có bản lĩnh lớn như thế nào cũng không thể khiến đám người Kim có được thành tựu không thể tin nổi như thế.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #208


Báo Lỗi Truyện
Chương 208/482