Chương 202: Hậu quả của cấm chú




Trong mắt Tiếu Ân hiện lên vẻ hiểu rõ: "Tiffany các hạ, mảnh đất đen đó do cấm chú tạo thành sao?"

"Đúng vậy!" Tiffany bổ sung một câu: "Khi đất đen tăng lên, các truyền kỳ pháp sư đã hiểu rõ loại ma pháp này tạo ảnh hưởng to lớn thế nào cho đại lục. Vì vậy trên đại lục có một quy tắc, truyền kỳ pháp sư thi triển cấm chú, phải rời xa phiến đại lục này."

Đám người Tiếu Ân nhìn nhau, nói thực, đoạn bí mật này bọn họ không biết được.

Tất nhiên, đó là do chênh lệch về thực lực và địa vị, nếu như không đạt tới cảnh giới nhất định, sẽ không có ai vô duyên vô cớ nói cho họ biết.

Tiếu Ân nhẹ nhàng thở dài một hơi. Hắn rất mong đợi đối với uy lực của cấm chú, chẳng những nó có thể phá hủy mọi thứ, hơn nữa còn có thể biến thổ địa thành mảnh đất đen, siêu cấp ma pháp này có thể so sánh với vũ khí hạt nhân ở thế giới trước kia của hắn.

Nếu như hắn nắm giữ ma pháp này, chẳng phải có thể đi lại tự do trong đại lục.

Linnuo lẳng lặng lắng nghe, giờ phút này không nhịn được, ngắt lời nói: "Tiffany nói không sai, nhưng cấm chú đối với chúng ta mà nói là một danh từ quá mức xa xôi. Nghe nói lần cuối cùng cấm chú xuất hiện là chuyện của một vạn năm trước. Lúc ấy, vị truyền kỳ pháp sư đó thi triển xong cấm chú liền rời khỏi đại lục."

Đôi mắt Tiếu Ân chớp động, hắn dò hỏi: "Vị truyền kỳ pháp sư đó đi đâu?"

"Không biết." Linnuo cười khổ nói: "Người ta là truyền kỳ pháp sư đó, trời mới biết hắn đi đâu, nhưng trong truyền thuyết có nói, dường như hắn không có khả năng quay trở lại."

Tiếu Ân nhất thời liên tưởng tới đám người Roosevelt ở trong sân chơi thần linh.

Linnuo không biết truyền kỳ pháp sư đi đâu, nhưng Tiếu Ân có thể khẳng định, những pháp sư có cấp bậc truyền kỳ, chắc chắn đã rời khỏi tinh cầu này.

Có lẽ, giờ phút này bọn họ đang lưu lãng ở tinh cầu nào đó trong vũ trụ.

Ngẩng đầu nhìn trời, mặc dù tầm mắt bị ma pháp tháp chắn, nhưng trong mắt Tiếu Ân có vẻ tưởng nhớ.

Ánh mắt của hắn phảng phất xuyên thấu ma pháp tháp, thấy được mảnh trời trong sáng.

Không biết trong vô số ngôi sao kia, có quê hương trái đất của hắn hay không?

"Tiếu Ân trưởng lão." Khuôn mặt ôn hòa của Tiffany tươi cười nói: "Nếu ngài đã trở thành ngoại tộc trưởng lão của bổn tộc, nên tới bổn tộc một chuyến, ít nhất phải ra mắt mấy vị đại trưởng lão."

Ánh mắt của Tiếu Ân lóe lên, hắn cười nói: "Tiffany các hạ, mặc dù ta muốn gặp mấy vị đại trưởng lão, nhưng ta sắp phải bế quan, đợi sau khi ta bế quan, ta sẽ tới bộ tộc Nguyệt Tinh Linh."

Lông mày của Tiffany hơi co lại nói: "Tiếu Ân trưởng lão, ta biết ngài muốn xung kích cảnh giới ma đạo sỹ, nhưng cánh cửa đó không hề đơn giản, nếu như ngài gặp mấy vị đại trưởng lão, hơn nữa hỏi kinh nghiệm của bọn họ, ta nghĩ chắc sẽ có trợ giúp lớn đối với ngài."

Tim Tiếu Ân nhất thời đập thình thịch, nếu mấy vị đại trưởng lão đó chân thành, truyền dạy tất cả kinh nghiệm cho hắn, quả thực sẽ giúp đỡ rất lớn cho việc xung kích cảnh giới.

Có lẽ, dù không dùng đến ma pháp trận, Tiếu Ân cũng có thể đột phá trở thành ma đạo sỹ.

Nhưng đó chỉ là suy đoán mà thôi, hơn nữa trong lòng Tiếu Ân có sự kiêng kỵ lớn.

Griffin chẳng qua chỉ là thất tinh ma đạo sỹ, còn xa mới bằng Dida và Hoàng Kim chi vương Yidikalun. Nhưng dù là ma đạo sỹ cấp bậc kém cỏi nhất thì Tiếu Ân vẫn khao khát.

Mặc dù dưới sự trợ giúp của Nhất Hào, hắn dùng phương thức đặc thù, trong khoảng thời gian ngắn, miễn cưỡng giữ thế cân bằng với Griffin.

Nhưng chỉ có Tiếu Ân mới biết, nếu không có tử kim tinh thạch nhanh chóng khôi phục lực lượng tinh thần, căn bản Tiếu Ân không thể nào giằng co được.

Đó là chênh lệch, sự chênh lệch này không thể nào đền bù được.

Thất tinh ma đạo sỹ đã cường hãn tới trình độ đó, như vậy năm vị đại trưởng lão của bộ tộc Nguyệt Tinh Linh thì sao?

Nói thực, trước khi chưa tiến giai thành ma đạo sỹ, Tiếu Ân không muốn gặp những người có cấp bậc đó.

Cho nên hắn cân nhắc, vẫn từ chối ý tốt của Tiffany.

Hắn cự tuyệt khiến Tiffany cảm thấy kinh ngạc, nếu đổi lại là lục tinh đại ma pháp sư khác, biết mình sẽ được năm vị ma đạo sỹ chỉ điểm, chỉ sợ đã chân thấp chân cao lao tới.

Nhưng biểu hiện của Tiếu Ân lại lần nữa khiến nàng không nhìn thấu. Trong cảm giác của nàng, Tiếu Ân không giống người thường, hơn nữa dường như nàng thấy có một cảm giác thần kỳ, đó là Tiếu Ân không gặp năm vị đại trưởng lão, cũng có thể đột phá cực hạn, hơn nữa ngày đó cũng không lâu…

Từ biệt đám người Tiffany, Tiếu Ân rời đi trong ánh mắt lưu luyến của tam nữ Sara.

Trải qua trận chiến với Griffin, Tiếu Ân khiến người khác khắc sâu.

Chênh lệch giữa ma đạo sỹ và đại ma pháp sư tuyệt đối cách biệt một trời một vực, cho tới giờ chưa thấy đại ma pháp sư nào chống đỡ được ma đạo sỹ.

Nhưng biểu hiện của Tiếu Ân khiến mọi người phải nghĩ lại. Đó là đại ma pháp sư cũng cường đại không kém ma đạo sỹ.

Tất nhiên ngoài Tiếu Ân ra, mọi người không nghĩ còn đại ma pháp sư có thực lực khó tin như Tiếu Ân.

Ngay cả người đạt tới cảnh giới lục tinh đỉnh cao như Linnuo cũng mặc cảm.

Cho nên khi Tiếu Ân ở chung với đám người Tiffany và Linnuo, quan hệ giữa bọn họ có sự biến hóa vi diệu.

Đó là nguyên nhân khiến Tiffany không dám kiên trì mời Tiếu Ân tới bộ tộc Nguyệt Tinh Linh.

Về tới ma pháp tháp, Tiếu Ân thở dài một hơi, tới tầng bốn, vỗ cái đầu to của Hắc Toàn Phong, sau đó hắn phân phó một câu, trong lúc hắn bế quan không để ai tới quấy rầy hắn.

Sau đó hắn tiến vào căn phòng của mình ở trong tầng bốn.

Có đại ma thú Hắc Toàn Phong thủ vệ, trừ khi Griffin đích thân tới, nếu không không ai có thể quấy rầy hắn.

Vừa tiến vào phòng, Tiếu Ân lấy một chiếc hộp từ vòng cổ không gian ra.

Khuôn mặt của hắn trở nên cổ quái.

Mở chiếc hộp ra, lần đầu tiên Tiếu Ân do dự nửa ngày, cuối cùng hắn cắn răng một cái, không giống như cũ đeo mắt kính lên, mà nhắm hai mắt lại, thực sâu hít một hơi, hơn nữa còn chìm vào trong trạng thái minh tưởng.

Đồng thời đáy lòng hắn, bắt đầu kêu gọi Nhất Hào. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Hắn toàn tâm toàn ý tiến hành, cảm giác kỳ dị lại lần nữa xuất hiện trong đầu hắn.

Vật phẩm trang sức không gian truyền đến một luồng năng lượng quen thuộc, luồng năng lượng này phá tan không gian, thuận lợi tiến vào trong thân thể của hắn.

Năng lượng trong cơ thể của Tiếu Ân không hề bài xích luồng lực lượng không biết tên này, trong cảm giác của hắn, năng lượng dị thường này rất quen thuộc, giống như đã ở cùng hắn mấy vạn năm, hoặc song phương vốn cùng một nguồn gốc, là huynh đệ sinh đôi với nhau, hiện giờ mới gặp mặt nhau.

Đó là năng lượng khiến người khác hồi hộp nhưng cũng khiến người ta vô cùng thoải mái, trong thời gian, nó chiếm được lòng tin của Tiếu Ân.

Sắc mặt của hắn dần trở nên cổ quái, bởi vì hắn không thể giải thích được, tại sao mình lại sinh ra cảm giác thần kỳ khó tin như vậy.

Rất nhanh, chỉ trong nháy mắt, năng lượng này đã hòa làm một thể với lực lượng tinh thần của hắn.

Trong giây phút này, trong lòng Tiếu Ân nhớ tới Kim, nhớ tới vòng Hoàng Kim năng lượng quanh người Kim, hơn nữa khi dung hợp với Kim, dường như cũng khiến Tiếu Ân có cảm giác như thế này.

Trong mơ màng, hắn có một loại cảm giác như vậy.

Khi hắn còn bé, UFO từ trên trời rơi xuống, hơn nữa khiến hắn có được Nhất Hào, tất cả không phải ngẫu nhiên mà là đương nhiên.

Nhưng không phải do người hoặc thần linh an bài, mà do vận mệnh dẫn dắt, cho nên mới khiến UFO xuyên qua vũ trụ mờ mịt tới bên cạnh hắn. Có thể nói như thế này, hắn có một loại quan hệ với UFO này, mặc dù hắn không biết quan hệ này do đâu mà tới, nhưng hắn có thể khẳng định, đó là UFO không thể thương tổn hắn.

Luồng năng lượng kết hợp với lực lượng tinh thần của Tiếu Ân, cảm giác thần kỳ khi đối chiến với Griffin lại xuất hiện.

Trước mắt Tiếu Ân xuất hiện những số liệu, những số liệu đó bay vào tinh thần ý thức của Tiếu Ân, khiến hắn có cảm giác thần kỳ, mình nắm được vạn vật trong lòng bàn tay.

Không gian quanh người hắn chuyển động, mỗi một nguyên tố ma pháp đều di động quanh người hắn, bị hắn cảm ứng và giám thị.

Đó là một cảm giác thần kỳ. Trong phạm vi cảm ứng của hắn, bất cứ đồ vật gì cũng không thoát khỏi sự quan sát và tính toán của hắn.

Cảm giác này dường như khác với kết giới và lĩnh vực trong truyền thuyết, không cách nào giải thích được.

Nếu như thực sự muốn nói lực lượng nào khiến hắn liên tưởng, thì chỉ có năng lượng Hoàng Kim trên người Kim và thần lực trong sân chơi của thần linh.

Tất nhiên, đó chỉ là ước lượng của Tiếu Ân mà thôi, trời mới biết, ma đạo sỹ cao cấp và ngàn năm truyền kỳ có thực lực cường đại tới mức nào, có lẽ những người này chẳng thèm ngó tới hắn.

Dưới sự kêu gọi của Tiếu Ân, rất nhanh Nhất Hào có phản ứng.

Cảm giác này không giống như khi Tiếu Ân tiến vào không gian hư cấu, Nhất Hào tự nhiên hiện lên trong đầu Tiếu Ân.

"Chủ nhân, người gọi ta?"

Trong lòng Tiếu Ân kích động, hắn hít sâu một hơi, đem trái tim đang đập mạnh của mình kìm nén lại.

"Nhất Hào, quả nhiên là ngươi."

"Đúng vậy, chủ nhân, người gọi tôi, tất nhiên tôi đi ra."

"Được rồi, ta nghĩ chắc ngươi biết loại năng lực này, ngay cả vật phẩm trang sức không gian cũng có thể xuyên qua?"

Nhất Hào trầm ngâm trong chốc lát nói: "Chủ nhân, ta cũng không biết, nhưng ta nghĩ có thể có liên quan tới lần bế quan một tháng trước của người."

Tiếu Ân lập tức nhớ lại mấy tháng trước, khi đó dưới sự kích thích của UFO, hắn bế quan liền một tháng. Hơn nữa còn bế quan ở thế giới hiện thực.

Tất nhiên lần bế quan đó mang lại thu hoạch to lớn cho hắn, khiến thực lực của hắn thăng lên lục tinh đỉnh cao, sánh vai với Linnuo.

Nếu như Nhất Hào nói khi đó xảy ra biến dị thì cũng có khả năng lớn.

"Nhất Hào, tại sao không nói sớm cho ta biết?" Tiếu Ân nhẹ giọng hỏi, giống như đang hỏi tội.

Giọng nói của Nhất Hào có chút ủy khuất: "Chủ nhân, trước kia người không gặp phải nguy hiểm, nên ta không thể tự mình kích thích công năng tiến hóa. Nhưng lần này khác, tên Griffin kia nổi sát tâm với người, hơn nữa căn cứ theo phán đoán của tôi, xác xuất hắn tới đánh lén rất lớn, cho nên…"

Trong lòng Tiếu Ân run lên hỏi: "Tự động tiến hóa công năng?"

"Đó là năng lực tự động giải tỏa của tôi." Nhất Hào nghiêm trang giải thích.

Tiếu Ân nhấp môi, lớn tiếng hỏi: "Tại sao trước kia ngươi không giải tỏa? Ta lâm vào nguy hiểm còn ít sao?"

Giọng nói của Nhất Hào càng thêm ủy khuất: "Chủ nhân, trước kia người không thu thập hài cốt phi thuyền, cho nên ta không thể kích thích được công năng này."

Lúc này Tiếu Ân mới hiểu, nguyên muốn phát huy toàn bộ năng lực của Nhất Hào, dường như phải có hài cốt của UFO.

Đầu của hắn chợt xuất hiện mồ hôi lạnh, mấy tháng trước, hắn thu thập hài cốt của UFO, chủ yếu là muốn giấu thứ này đi, nhưng không nghĩ tới, nhờ vậy mà thanh danh của mình lớn lên.

Chỉ là có danh tiếng này, không biết là phúc hay là họa.

Tự hỏi một lúc, Tiếu Ân nói: "Nhất Hào, ngươi có năng lực gì nữa?"

"Không biết. Khi người gặp nguy hiểm tôi mới mở được công năng này." Nhất Hào lập tức nói: "Căn cứ theo suy đoán của tôi, khi tôi hợp thể với người, dựa vào năng lực tính toán siêu cấp, dù không thể thắng được Griffin, cũng có thể tự bảo vệ được mình."

"Thực không?" Khuôn mặt của Tiếu Ân nở nụ cười khổ: "Nhất Hào, tính toán của ngươi không sai chứ, với thực lực của Griffin, nếu hắn quyết tâm giết ta, ngươi nghĩ ta có thể chạy thoát sao?"

"Có thể." Nhất Hào kiên định nói: "Chỉ cần người sử dụng Tiêu Dung Thuật, nhất định có thể truyền tống hắn đi."

"Nhất Hào, ngươi quá coi trọng Tiêu Dung Thuật." Tiếu Ân nở nụ cười khổ nói: "Xác xuất thành công của pháp thuật này không cao."

"Không, chủ nhân, kỳ thực chỉ cần người ở trong cảnh giới, phối hợp với tôi, tôi cam đoan, xác xuất thi triển thành công Tiêu Dung Thuật có thể đạt tới năm mươi phần trăm." Nhất Hào tràn đầy tự tin nói.

"Năm mươi phần trăm?" Hai mắt của Tiếu Ân chợt sáng lên.

Nếu đây là sự thực, thì dù Tiếu Ân đối mặt với kẻ nào, cũng không cảm thấy sợ hãi.

Chỉ cần nhìn ai không thuận mặt, dùng Tiêu Dung Thuật, có thể cam đoan ngay cả nhân vật cấp truyền kỳ pháp sư cũng cảm thấy đau đầu.

"Cái gì cảnh giới…" Trong lòng Tiếu Ân chợt động, kinh hô: "Ngươi nói, cảnh giới thời gian đứng im."

"Đúng, trên thế giới này, tôi không thể tính toán hết những vận động. Nhưng nếu ở trong thời gian đứng im, tôi có thể tính toán quỹ tích truyền tống của Tiêu Dung Thuật, hơn nữa còn nắm chắc sẽ mở được cửa thông đạo."

Hai mắt của Tiếu Ân mơ hồ tỏa sáng, kỳ thực hắn cũng không biết quỹ tích truyền tống của Tiêu Dung Thuật là cái gì, cũng không biết tại sao thời gian đứng im lại tính toán được phương thức mở ra. Nhưng tất cả những điều này đối với hắn mà nói, chỉ cần Nhất Hào nắm chắc, thì là chuyện tốt đối với hắn.

"Nhất Hào, ngươi thực sự nắm chắc?"

"Vâng, chủ nhân." Nhất Hào kiên định nói: "Chủ nhân, trước kia ta chưa bao giờ lừa gạt người, hiện tại cũng không."

Trong lòng Tiếu Ân hiện lên vô số ý niệm trong đầu, hắn chỉ tiến vào thời gian đứng im khi Kim minh tưởng, còn Nhất Hào lại có đòn sát thủ, đối với hắn mà nói, đây đúng là chuyện vui lớn.

Nhưng sắc mặt vui mừng của Tiếu Ân từ từ biến mất, đột nhiên hắn nghĩ tới vấn đề mầu chốt.

Nếu thực sự đụng phải đối thủ, phải dùng tới Tiêu Dung Thuật mới đối phó được, chỉ sợ lúc đó hắn đã bị đánh cho nhừ đòn, trốn chui trốn lủi như chuột. Trong tình huống đó, Tiếu Ân sao có thể để Kim tiến hành minh tưởng được.

Cân nhắc nửa ngày, Tiếu Ân liên tục cười khổ, kỹ năng này nhìn qua thì có uy lực vô cùng cường đại, nhưng nói thực, muốn vận dụng trong thực chiến, chỉ sợ khó có hiệu quả.

Ai…

Thực sự là chuyện vô bổ.

Thở dài một tiếng, Tiếu Ân hỏi: "Nhất Hào, ta muốn tu luyện lực lượng tinh thần, ngươi mở thời gian nghịch soa ra đi."

Nhất Hào trầm mặc, nửa ngày không nói chuyện.

Tiếu Ân kỳ quái hỏi: "Nhất Hào, ngươi làm sao vậy?"

"Chủ nhân, tôi làm không được." Nhất Hào ấp úng nói.

"Làm không được? Tại sao?"

"Bởi vì ở bên ngoài tôi chỉ có năng lực phụ trợ, có thể cung cấp cho người năng lực tính toán đã là cực hạn, còn nghịch soa thời gian, chỉ tiến vào Nhất Hào không gian mới có thể thi triển được."

Đầu tiên Tiếu Ân sửng sốt, sau đó không nhịn được cười.

Kỳ thực Nhất Hào có thể tạo ra không gian hư cấu, hơn nữa còn tùy ý thay đổi hoàn cảnh, thay đổi nghịch soa thời gian.

Nếu năng lực đó có thể sử dụng trong thế giới hiện thực, như vậy đừng nói Griffin, dù gặp phải truyền kỳ ngàn năm cũng chả phải sợ.

Bắt Nhất Hào thay đổi thời gian nghịch soa trong thế giới hiện thực, quả thực ép buộc nó.

Một lần nữa lấy ra mắt kính, Tiếu Ân tiến vào Nhất Hào không gian.

Trong Nhất Hào không gian, rất nhanh Nhất Hào hiện thân, nhưng khiến Tiếu Ân há hốc mồm đó là, nó không dùng hình thái của Juliana để xuất hiện, mà dùng hình thái của Sara để xuất hiện.

Nhưng nhìn khuôn mặt thanh tú mỹ lệ tuyệt trần của nữ tinh linh lại lộ ra nụ cươi quyến rũ của Juliana.

Sự thay đổi này quá kích thích, giống như ngọc nữ thánh khiết nhất thế giới, biến thành một dâm phụ, tổ hợp vẻ đẹp kỳ dị này đủ khiến bất cứ nam nhân nào cũng phải xin chết.

Hít sâu một hơi, Tiếu Ân lớn tiếng hỏi: "Nhất Hào, ngươi làm trò quỷ gì vậy?"

Khuôn mặt Nhất Hào nhất thời cứng đờ, nó hậm hực nói: "Chủ nhân, theo trí nhớ của tôi, bộ mặt này là để nam nhân thưởng thức, chẳng lẽ trí nhớ của tôi lại sai?"

Tiếu Ân giật mình, không nhịn được nhìn vài lần nói: "Trí nhớ của ngươi đã khôi phục?"

"Không, chẳng qua chỉ chữa trị được một chút mà thôi." Nhất Hào ảm đạm nói: "Muốn chữa trị khỏi hẳn, khả năng cực thấp, có thể chữa trị được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu."

Tiếu Ân quệt khóe miệng, an ủi nói: "Đúng vậy, có thể chữa trị được bao nhiêu thì chữa, ngươi phải nhìn về phía trước."

"Vâng!" Nhất Hào cung kính lên tiếng.

Tiếu Ân lắc đầu, trong lòng hắn buồn bực, tinh thần từ trường của hắn đã thay đổi, dù nữ nhân có động lòng thế nào, cũng không thể ảnh hưởng tới hắn. Nhưng cảnh vừa rồi đã khắc sâu vào mắt hắn, khiến trong lòng hắn sinh ra cảm giác đặc thù, dường như không thể nào quên được.

Trong lòng Tiếu Ân sinh ra ý niệm kỳ dị trong đầu, chẳng lẽ hai đại mỹ nữ này ở cùng một chỗ, mình mới bị các nàng ảnh hưởng.

Điều này không phải tin tức tốt.

Hắn thở dài một tiếng, kết thúc suy nghĩ miên man của mình, tập trung tinh lực vào màn hình.

Lộ tuyến ma pháp quen thuộc xuất hiện trong đầu hắn, luyện tập không biết bao nhiêu lần, lộ tuyến này đã in sâu vào linh hồn hắn, mỗi lần hoàn thành đều khiến hắn khoái cảm mãnh liệt.

Khi lực lượng tinh thần điên cuồng tăng trưởng, thậm chí Tiếu Ân còn muốn vứt bỏ mọi chuyện, vĩnh viễn ở trong thế giới này để tu luyện.

Nếu không có Nhất Hào không chế thời gian, chỉ sợ Tiếu Ân không bao giờ dừng.

Rất lâu, màn hình biến mất, Tiếu Ân lưu luyến đứng dậy.

Khi hắn rời khỏi Nhất Hào không gian, ngoài ý muốn phát hiện, Nhất Hào không rời khỏi tinh thần thế giới của hắn, trong mắt của hắn, xuất hiện vô số số liệu.

Trong lòng hắn cảm khái vạn lần, thực sự không biết đánh giá Nhất Hào như thế nào.

Nhưng nhìn Nhất Hào, không hiểu sao hắn có cảm giác an toàn, giống như ở cùng người nhà của mình, rất an bình…

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #202


Báo Lỗi Truyện
Chương 202/482