Chương 196: Vòng Hoàng Kim biến dị




Dưới sự khống chế của hắn, một đoàn tinh thần lực tiến nhập vào trong vòng năng lượng.

Sau khi lực lượng tinh thần của Tiếu Ân tiến vào lập tức dẫn đến một trận dao động năng lượng rất nhỏ. Chiếc vòng kim sắc dường như có ý thức bài xích cỗ lực lượng tinh thần đến từ ngoại giới này.

Tiếu Ân lập tức hiểu được, điều này cũng không phải do ý thức của bản thân Kim, mà là do huyết mạch của thần trong bản thân hắn tự động kích hoạt lực lượng đặc thù. Nếu không cỗ lực lượng này tuyệt đối không chỉ nhỏ như vậy.

Tuy rằng lấy thực lực lúc này của Tiếu Ân tuyệt đối có thể dễ dàng áp chế cỗ lực lượng này nhưng Tiếu An không hề lựa chọn làm như vậy.

Cỗ lực lượng của huyết mạch của thần này là dưới cơ duyên xảo hợp mới bị dẫn phát ra. Nếu do Tiếu Ân áp chế mà suy yếu thì đúng là một điều đáng buồn.

Tiếu Ân khẽ cau mày. Trong nháy mắt, lực lượng tinh thần của hắn trở nên cực kì mỏng manh, tồn tại như có như không. Ngay cả lực lượng huyết mạch của thần, khi không có lớn mạnh như trước đây cũng bị lừa gạt.

Sau khi lực lượng tinh thần của hắn tiến nhập vòng Hoàng Kim, lập tức biết được cảm thụ của Kim lúc này.

Điều khiến hắn kinh ngạc là lúc này, Kim đang dùng tốc độ nhanh một cách khó tin hấp thu ma pháp bên ngoài. Hơn nữa Tiếu Ân càng ngạc nhiên là, không phải toàn bộ ma pháp nguyên tố mà Kim hấp nạp đều dung nạp vào cơ thể Kim mà có hơn nửa số lượng bị vòng Hoàng Kim hấp thu.

Theo lực lượng của Kim tăng lên, năng lượng của vòng Hoàng Kim cũng liên tục tăng, hơn nữa theo tỉ lệ hấp thụ năng lượng thì có một ngày năng lượng của vòng Hoàng Kim sẽ vượt qua lực lượng của bản thân Kim.

Một loại cảm giác về điềm xấu mãnh liệt dâng lên trong lòng Tiếu Ân. Trên gương mặt hắn hiện lên một tia sầu lo nồng đậm.

Không biết vì sao Tiếu Ân lại có một loại cảm giác: Nếu có một ngày lực lượng của vòng Hoàng Kim thực sự có thể áp chế được Kim thì khẳng định sẽ phát sinh một sự kiện kinh khủng khó có thể khống chế.

Tuy rằng không hiểu vì sao loại cảm giác này xuất hiện, nhưng nó lại khiến Tiếu Ân cảm giác có vẻ rất chân thực.

Lúc này, trước mắt hắn hiện lên một cảnh tượng thê thảm.

Một gương mặt không chút biểu tình, một đôi mắt lạnh lùng không chút cảm tình. Ánh sáng Hoàng Kim mãnh liệt phóng ra từ người đó. Từng đạo năng lượng mạnh mẽ dao động dọc theo tay hắn phóng xuất về phía đối diện, dễ dàng đâm thủng vài người cách hắn không xa.

Tuy những người này kiệt lực chống cự nhưng do lực lượng cách quá xa, sự chống cự trở thành vô ích

Ánh sáng Hoàng Kim theo miệng vết thương của bọn họ chậm rãi khuếch tán, dần dần lan đến toàn thân. Thân thể bọn họ chậm rãi tản ra và cứ như vậy biến thành bụi trong vũ trụ, giống như họ chưa từng xuất hiện.

Mà chân chính khiến Tiếu Ân hoảng sợ chính là trước khi những người đó bị hủy diệt, Tiếu Ân đã nhìn thấy khuôn mặt của bọn họ, thấy rõ ràng sự hoảng sợ cùng ánh mắt khó có thể tin của họ.

Những người này chính là đám người Tiếu Ân và Đức Lỗ Phu…

Trái tim Tiếu Ân trong nháy mắt đập nhanh đến cực điểm, nếu không phải trái tim hắn đã mạnh mẽ tới mức độ khoa trương thì nó tuyệt đối không thể đạt tới tần suất này.

Tuy nhiên lực lượng tinh thần của hắn lại không chút rung động, giống như núi non đã đứng vững vạn năm chưa từng thay đổi.

Khả năng khống chế lực lượng mạnh mẽ tới cực điểm này đã là cực hạn mà Tiếu Ân có thể khống chế.

Hít một hơi thực sâu, hình ảnh trong đầu Tiếu Ân rốt cục cũng chậm rãi biến mất.

Trên mặt hắn hiện lên vẻ hoảng sợ và do dự, đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ hắn vừa nắm được lực lượng nhìn thấu tương lai sao?

Nhưng tương lai này quả thực đáng sợ, Kim không chút biểu tình tự tay giết chính mình và đám người Đức Lỗ Phu. Hơn nữa lấy thực lực của bọn họ, không ngờ đến chút chống cự cũng không thể.

Tiếu Ân đã mơ hồ hiểu ra.

Huyết mạch của thần tuy có thể khiến Kim gia tăng lực lượng trong thời gian ngắn nhất nhưng khi cỗ lực lượng này vượt qua Kim là lúc nó sẽ hủy diệt trí nhớ và tư tưởng của Kim, biến Kim thành một kẻ hoàn toàn không có cảm tình nhưng lại có được lực lượng siêu cường.

Đám người Tiếu Ân tuyệt đối không có khả năng phản kháng được loại lực lượng này. Trong lòng hắn hiện lên một tia sát khí, đương nhiên nó không nhắm vào Kim mà nhằm vào huyết mạch của Thần trong cơ thể hắn.

Lúc này, Tiếu Ân đã hạ quyết tâm, thà rằng thành tựu trong cuộc đời này của hắn sẽ thua xa đám người Đức Lỗ Phu cũng phải bóp nát nguy cơ này từ trong trứng nước. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Huyết mạch của thần tuyệt đối không thể để lại trên người Kim.

Tiếu Ân chậm rãi đem tinh thần lực lặng lẽ thâm nhập vào trong lực lượng thần bí của vòng Hoàng Kim.

Trước mắt không thể lấy mắt thường mà nhận rõ được một cỗ uy áp tràn ngập trong vòng Hoàng Kim, tuy rằng do lực lương còn suy nhược nên chưa thể áp chế Tiếu Ân nhưng bản chất cỗ uy áp này là dị thường đáng sợ.

Lúc Tiếu Ân cảm thụ được cỗ uy áp này, trong lòng không tự chủ nghĩ tới áp lực thực lớn mạnh mẽ không thể tin nổi khi sân chơi của thần mở ra.

Khi đó, lực lượng Tiếu Ân còn chưa đạt tới đại ma đạo sư, tuy rằng cảm nhận được sự tồn tại của cỗ lực lượng kia nhưng không quá coi trọng. Nhưng theo lực lượng của hắn đột nhiên được tăng mạnh, lúc này hắn mới lý giải được chỗ đáng sợ của cỗ lực lượng này.

Đó là một cỗ lực lượng căn bản không thể kháng cự. Trước mặt cỗ lực lượng này, tất cả mọi người, thậm chí bao gồm cả Dida đại tát mãn và Hoàng Kim vương Yidikalun đều trở nên dị thường nhỏ bé.

Cỗ lực lượng này giống như ngọn núi hùng vĩ ẩn giữa sương mù khiến người ta sợ hãi.

Vòng Hoàng Kim trên người Kim tuy rằng nhỏ yếu nhưng cũng không khác gì cỗ lực lượng này. Khi tinh thần lực Tiếu Ân tiếp xúc cùng nó, trái tim bắt đầu kịch liệt nhảy lên.

Trong nháy mắt tim nhảy lên lập tức tinh thần không chịu khống chế bị dẫn phát kịch liệt dao động. Lực lượng tinh thần vốn đã thành công tiến vào trong vòng Hoàng Kim lập tức lộ rõ.

Sắc mặt Tiếu Ân lập tức đại biến. Hắn có thể cảm thấy rõ ràng sức chống cự từ chiếc vòng Hoàng Kim trên người Kim nháy mắt trở nên to lớn.

Đó là một loại lực lượng không thể chống cự, nháy mắt khiến cho lực lượng tinh thần nhỏ bé của Tiếu Ân bị đè ép ra ngoài.

Hơn nữa kinh khủng hơn chính là, theo lực lượng tinh thần của Tiếu Ân rút ra, lực lượng của vòng Hoàng Kim không ngờ lại có xu thế đi theo.

Đối với cỗ lực lượng mãnh mẽ đến khó tin này, Tiếu Ân cũng không dám cho nó tiến vào cơ thể mình.

Trời mà biết sau khi cỗ lực lượng này tiến nhập cơ thể mình sẽ làm ra chuyện gì, nếu khiến hắn biến thành loại quái vật không chút cảm tình, toàn thân đầy hào quang kim sắc thì Tiếu Ân mới hối hận không kịp.

Quyết định thực nhanh chặt đứt liên hệ giữa tinh thần lực và vòng Hoàng Kim, tuy rằng sẽ tổn thất một chút lực lượng tinh thần nhưng có thể tránh cho Tiếu Ân được nỗi lo về sau.

Nhưng mà, vượt qua ngoài ý liệu của Tiếu Ân, tuy rằng hắn chặt đứt liên hệ với cỗ lực lượng này, nhưng vòng Hoàng Kim dường như có trí tuệ, không ngờ có thể tìm đến mình.

Sắc mặt Tiếu Ân lập tức trở nên cực kì phấn khích, hắn không thể tưởng tượng được, lực lượng không phải xuất phát từ bản thân Kim này lại có thể nhạy bén như thế.

Trong khoảng cách như thế, không ngờ Tiếu Ân lại không thể giấu được cảm ứng của cỗ lực lượng này.

Bỗng nhiên Tiếu Ân hít một hơi dài, lực lượng tinh thần của hắn đột nhiên tăng cường, tuy rằng không phóng xuất ra toàn bộ lực lượng nhưng giờ phút này tinh thần lực hắn ngưng tụ đã không kém gì tứ tinh đại ma pháp sư.

Lực lượng trên người Kim tuy rằng quỷ dị khó lường và cực kì mạnh mẽ nhưng Tiếu Ân vẫn chắc chắn có thể vây khốn và tiêu diệt nó.

Bởi vì song phương chênh lệch về chất nhưng chênh lệch về lượng còn hơn xa.

Giống như một con sư tử có thể dễ dàng xé xác một con sói, nhưng một con sói trưởng thành gặp một con sư tử vừa mới sinh cũng có thể xé xác con sư tử con đó.

Lực lượng huyết mạch của thần tuy to lớn nhưng vẫn chưa trưởng thành.

Đối phó thần lực trình độ này, Tiếu Ân tuyệt đối nắm chắc có thể hủy diệt nó. Đương nhiên Tiếu Ân cũng phải trả cái giá nhất định thôi.

Gần như chỉ trong chốc lát, lực lượng tinh thần của Tiếu Ân đã quay ngược lại vây quanh năng lượng Hoàng Kim sắc.

Nhưng ngay tại lúc Tiếu Ân sắp chặt đứt được cỗ năng lượng đó, trong đầu hắn bất chợt hiện lên một ý định to gan lớn mật.

Tuy rằng ý nghĩ này có chút đáng sợ nhưng Tiếu Ân tuyệt đối nắm chắc có thể làm được.

Chỉ trong chốc lát, hắn đã quyết định.

Hắn không chặt đứt con đường đối phương xâm lấn mà đợi năng lượng Hoàng Kim xâm nhập.

Đương nhiên lực lượng xâm nhập không có cách nào khuếch tán trong cơ thể Tiếu Ân mà bị hắn vững vàng vây lại ở mi tâm.

Khi hắn tiến giai, mi tâm là một nơi có thể cất giữ tinh thần lực không gian hệ, mà lúc này Tiếu Ân có ý định đem năng lượng Hoàng Kim này nhập vào trong đó.

Năng lượng vòng Hoàng Kim tuy mạnh nhưng vì lực lượng của Kim và Tiếu Ân chênh lệch quá lớn, cho nên ngay khi năng lượng vòng Hoàng Kim không chút tiêu hao, Tiếu Ân cũng nắm chắc có thể tiêu hao năng lượng đó hầu như không còn.

Theo khiếu huyệt ở mi tâm, năng lượng vòng Hoàng Kim liên tục tăng khiến lòng Tiếu Ân không khỏi hưng phấn.

Theo tính toán của Tiếu Ân là muốn tận lực dụ dỗ cỗ Hoàng Kim năng lượng này đi ra. Sau khi hắn tiêu diệt đại bộ phận năng lượng Hoàng Kim thì phỏng chừng việc tiêu diệt huyết mạch của thần trên người Kim sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Hắn cẩn thận khống chế cường độ ngưng tụ của năng lượng. Mặc dù hắn không thể xác định được cỗ năng lượng này có thần trí thực hay không nhưng cẩn thận một chút cũng không thừa. Tuy nhiên sự tình hắn dự kiến cũng không phát sinh. Sau khi trải qua một thời gian đột kích, cỗ năng lượng Hoàng Kim dường như phát giác được ý đồ của Tiếu Ân, nó dừng lại một chút, không ngờ lại bắt đầu rút lui.

Trong lòng Tiếu Ân vừa động, phần lớn năng lượng lập tức nổi lên, bắt đầu trực diện giao đấu với năng lượng Hoàng Kim.

Năng lượng mạnh mẽ tấn công trong nháy mắt bùng nổ, vô số đốm lửa sinh ra ở khiếu huyệt mi tâm của Tiếu Ân và nhanh chóng lan tràn ra.

Đương nhiên, bên ngoài tất cả các đốm lửa đều có lực lượng tinh thần của Tiếu Ân, dường như tầng tầng lớp lớp bao vây đốm lửa, không có nửa điểm lộ ra bên ngoài.

Trong lòng Tiếu Ân thầm thở dài một tiếng, cỗ năng lượng Hoàng Kim này thực sự quá lợi hại.

Kì thực vừa rồi Tiếu Ân đã làm ra vẻ sắp không trụ được nữa, hắn gần như đã phát huy kĩ xảo biểu diễn tới cực hạn, nhưng dù thế cỗ năng lượng Hoàng Kim vẫn chọn lùi về.

Lúc này, trong lòng Tiếu Ân có một loại cảm giác, cỗ năng lượng Hoàng Kim này kì thực không có trí tuệ mà là bị một loại lực lượng bản năng điều khiển. Đúng là vì bản năng dị thường khủng bố của huyết mạch của thần nên năng lượng Hoàng Kim mới lựa chọn lui về phía sau.

Nếu năng lượng Hoàng Kim đã chọn lui về phía sau thì Tiếu Ân đương nhiên không thể tùy ý để nó thoải mái rời đi. Trong lúc nhất thời, song phương năng lượng bắt đầu giằng co và hao tổn lẫn nhau ở trong khiếu huyệt nhỏ bé.

Sau khi năng lượng song phương giằng co tới cùng, Tiếu Ân hoàn toàn có thể khẳng định, hắn tuyệt đối nắm chắc có thể đem áp chế và hao tổn cỗ năng lượng này.

Về phần làm thế nào có thể trừ đi huyết mạch của thần trên người Kim lại là một vấn đề khác.

Có lẽ hắn có thể tìm được đáp án từ trong miệng của cốt long.

Nhưng Tiếu Ân không thể ngờ rằng, lực lượng huyết mạch của thần tuy rằng nhỏ yếu nhưng lại mang một loại lực lượng thần kì, khi đã suy yếu đến trình độ nhất định lại xảy ra dị biến khiến người ta kinh hãi.

Năng lượng này bỗng nhiên chia nhỏ ra không tiếp tục đối kháng với năng lượng tinh thần của Tiếu Ân mà chọn dung nhập vào bên trong đó.

Biến cố này lập tức khiến Tiếu Ân toát mồ hôi lạnh, cho tới bây giờ hắn cũng không ngờ lại xuất hiện loại hậu quả này.

Tinh thần lực của mỗi người mặc dù phân ra lớn nhỏ nhưng có một loại sự tình không thể thay đổi là không có ai có có độ dao động của tinh thần lực giống nhau.

Có lẽ từ trong vũ trụ rộng lớn có thể tìm được hai người có tinh thần dao động hoàn toàn giống nhau, nhưng dao động tinh thần của Kim và Tiếu Ân tuyệt đối không giống nhau. Nhưng lực lượng huyết mạch của Thần lại có thể thay đổi tinh thần dao động của bản thân, dung hợp vào trong tinh thần lực của Tiếu Ân.

Nếu chỉ là biến thành tinh thần lực của Tiếu Ân thì không có vấn đề gì, điều đáng sợ chính là, lực lượng tinh thần sau khi biến dị và chuyển hóa lại vẫn còn mối liên hệ thần bí với năng lượng Hoàng Kim.

Ngu ngốc cũng biết, sau khi lực lượng tinh thần của Tiếu Ân và nó hoàn toàn dung hợp khẳng định sẽ có hậu quả cực kì xấu.

Hít sâu một hơi, Tiếu Ân lại lần nữa ra quyết định mới, bao vây tinh thần lực lại sau đó bao vây năng lượng biến dị thêm một tầng thực dày.

Nhưng đúng lúc Tiếu Ân đang phát sầu vì không biết xử trí năng lượng đó thế nào thì một biến hóa không ngờ đã xảy ra.

Thời gian trong nháy mắt dường như đình chỉ, cảm giác kì dị ở sân chơi của thần lại xuất hiện một lần nữa.

Loại cảm giác này từ sau khi ly khai sân chơi của thần mới xuất hiện lần thứ hai. Một lần là khi hắn về quê hương, thấy được mảnh vỡ của UFO từ trên trời bay tới, một lần khác chính là lúc này, khi huyết mạch của thần xảy ra dị biến, Tiếu Ân lại một lần nữa trải nghiệm cảm giác thần kì này.

Khiến cho thời gian đọng lại ở giây phút này, Tiếu Ân kinh ngạc cảm ứng được, lực lượng từ trên người Kim truyền tới đồng thời đọng lại trên mình hắn, tinh thần lực lại như trước chuyển động theo ý niệm của hắn.

Hai loại lực lượng vốn đã hỗn hợp, lúc này lại phản ứng vô cùng rõ ràng trong đầu Tiếu Ân.

Tiếu Ân không cần nghĩ ngợi đã làm ra chọn lựa tối ưu, tinh thần lực của hắn dường như dao động mãnh liệt, tiến lên, hoàn toàn đồng hóa tinh thần lực biến dị.

Dưới lực lượng tấn công mạnh mẽ như thế, năng lượng Hoàng Kim không ngờ không có chút phản ứng, liền hoàn toàn tán loạn. Bất kể sự phản kháng và không cam tâm của nó, lúc này Tiếu Ân chính là thượng đế, là chúa tể thần linh nắm trong tay hết thảy quyền lực.

Không chỉ nháy mắt đánh tan sự chống cự của năng lượng Hoàng Kim xâm nhập trong cơ thể, tinh thần lực của Tiếu Ân không ngờ nháy mắt bạo phát, quay ngược lại xâm nhập vào bên trong vòng Hoàng Kim.

Năng lượng mạnh mẽ bạo phát lần nữa. Một cách khó lường, năng lượng vòng Hoàng Kim khiến người ta có cảm giác như đỉnh núi cao vợi ầm ầm sập. Tinh thần lực của Tiếu Ân không ngờ lấy thế như chẻ tre, đánh tan hoàn toàn năng lượng Hoàng Kim.

Sau khi làm xong hết thảy, đầu Tiếu Ân có chút mơ hồ phát đau, hắn vội vàng thu liễm tâm thần, khống chế lại tinh thần lực không dám có hành động gì nữa.

Thời gian chậm rãi khôi phục lại, khi tất cả trở lại bình thường là lúc lượng lớn năng lượng bùng nổ. Năng lượng trong thân Kim đã bị Tiếu Ân đánh tan như sóng xung kích khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

Thân hình Kim hơi chấn động, năng lượng này lập tức mạnh mẽ nhảy vào bên trong cơ thể hắn.

Năng lượng này vốn từ huyết mạch của thần trong cơ thể Kim phân hủy ra, có thể nói nó cùng với năng lượng trong cơ thể Kim là sinh cùng một thể. Hiện giờ, năng lượng do huyết mạch của thần ngưng tụ đã bị Tiếu Ân đánh tan. Mà lúc này thân thể Kim lại ngay bên cạnh nên lực lượng vốn tiết ra ngoài lập tức mạnh mẽ tiến vào trong cơ thể hắn. Cỗ năng lượng mạnh mẽ này thực sự vượt quá sự tưởng tượng của Kim, hắn không thể đoán được, chẳng qua chỉ là một lần bính thường đột nhiên lại khiến một lực lượng mạnh mẽ như vậy đi vào.

Đối mặt cỗ năng lượng có thể khiến người bình thường bị nổ tung này, gương mặt Kim bỗng chốc trở nên khó coi.

Từng đạo gân xanh thô to nảy lên, giống như con giun màu đen nhanh chóng di chuyển.

Chỉ xem bộ dáng Kim nhe răng trợn mắt có thể tưởng tượng giờ phút này hắn chịu thống khổ lớn như thế nào, tuy nhiên Tiếu Ân vốn ở bên cạnh hắn không biết đã đi đâu mất.

Lúc thời gian tạm dừng, Tiếu Ân tất nhiên là uy phong vô cùng, đến huyết mạch của thần cũng không thể bảo toàn dưới sự công kích của hắn. Nhưng khi thời gian chuyển động trở lại thì bản thân Tiếu Ân đã chịu hao tổn nghiêm trọng.

Gần như,một khắc sau khi rời khỏi cảnh giới thần kì kia, Tiếu Ân đã ngã ngồi trên mắt đất, toàn thân không một chút khí lực.

Trong lòng hắn cười khổ, bốn lần mình tiến nhập bên trong cảnh giới này, trừ một lần vì tu luyện và ngồi hơn một tháng, còn lại ba lần mình đều sức cùng lực kiệt.

Cho nên giờ phút này, sau khi thấy được bộ dáng của Kim, điều duy nhất Tiếu Ân có thể làm là cầu nguyện trong lòng mà thôi.

Tuy nhiên xét cho cùng, lực lượng đó đều thuộc về bản thân Kim nên chỉ cần hắn chịu đựng được thì có thể không trở ngại thu lại lực lượng này cho bản thân mình sử dụng.

Chậm rãi, tinh thần lực vờn quanh thân Kim ngày càng ít, năng lượng Hoàng Kim bị Tiếu Ân đánh tan rốt cục hoàn toàn tiến vào thân thể Kim.

Lúc này, thân thể Kim trở nên khủng bố hơn, không chỉ lộ ra gân xanh mà đến da thịt cũng bắt đầu phập phồng không ngừng.

Nhưng trên mặt Tiếu Ân rốt cục lộ ra một vẻ cười nhẹ nhõm, bởi vì hắn đã cảm ứng được tình hình trên người Kim đã nhanh chóng chuyển biến tốt đẹp, năng lượng mảnh vỡ đã hoàn toàn bị lực lượng tinh thần của hắn hòa tan, xem ra lực lượng của Kim sẽ đề cao thực lớn.

Ngay tại lúc Tiếu Ân thầm kêu may mắn, một cỗ năng lượng mạnh mẽ chợt bùng phát ra từ trên người Kim.

Tiếu Ân rùng mình, chẳng lẽ cỗ năng lượng đấy lại bị biến dị? Sẽ không ảnh hưởng gì đến Kim chứ?

Tuy nhiên, sau khi hắn nhận ra cỗ năng lượng dao động thì không khỏi quá đỗi vui mừng.

Lúc này, năng lượng dao động phóng xuất từ trên người Kim không ngờ cực kì tương tự với năng lượng khi Đức Lỗ Phu thăng tiến lên đại ma pháp sư.

Nếu Tiếu Ân không đoán sai, sau khi Kim hấp thu năng lượng đến từ huyết mạch của thần bị phá nát đã khiến cho tinh thần lực của hắn đột phá thăng tiến tới giới hạn của đại ma pháp sư.

Hơn nữa do huyết mạch của thần khiến cho Kim từ lúc còn là tam tinh ma pháp sư đã cảm nhận được cảnh giới hào quang ngũ sắc thần kì này.

Cho nên khi Kim đạt tới điểm giới hạn lập tức tấn cấp.

Nhẹ nhàng thở ra một hơi, Tiếu Ân miễn cưỡng đứng lên. Hắn tập tễnh lui về phía sau mấy bước. Đứng cách đó không xa, lẳng lặng cảm nhận biến hóa của nguyên tố trên thân Kim.

Năng lượng dao động gần như mênh mông phóng xuất từ Kim lúc này có sức cuốn hút cực mạnh, cho dù có thực lực vượt xa hắn như Tiếu Ân cũng cảm thấy tim đập mạnh.

Loại dao động năng lượng sản sinh khi đột phá này đối với ma pháp sư cùng giai quả thực khiến người ta cực kì rung động. Trừ khi đạt tới cảnh giới ma đạo sĩ không thì ở trước cỗ lực lượng này, bất cứ đại ma pháp sư nào cũng đều rung động mãnh liệt.

Thực lâu sau, Kim thở ra một hơi thực sâu. Hai mắt hắn rốt cục mở ra, đôi mắt lóe ra hào quang hưng phấn vô cùng.

Thành Louis, ma pháp lâm viên ngưng tụ tâm huyết cả đời của đại ma pháp sư Tiffany.

Trong lâm viên, các loại kiến trúc bố trí cẩn thận, gọn gàng, ngăn nắp, không chút rối loan, tựa như vệt sơn trên bàn thản nhiên, tỉ mỉ vẽ lên từng nét hoa văn.

Trong đó, hấp dẫn ánh mắt của người ta nhất chính là hai tòa ma pháp tháp cao năm tầng, trong đó không ngờ có một tòa ma pháp là đại môn của lục tinh đại ma pháp sư Linnuo.

Tuy rằng đại ma pháp sư này không phải chân chính là ma pháp sư cung đình của công quốc, nhưng với danh vọng và thực lực của hắn, chỉ cần dừng chân một ngày ở công quốc Louis đã khiến mọi người kính sợ.

Lúc này, đại ma pháp sư Natalie đang đứng trước ma pháp tháp lâm thời của đại ma pháp sư Linnuo.

Tuy rằng cả hai người đều là đại ma pháp sư, nhưng một là đại ma pháp sư vừa mới tấn cấp chưa lâu, người kia lại đã danh mãn đế quốc, ngay cả trước mặt ba vị đại ma đạo sĩ cũng có địa vị nhất định.

Hơn nữa, lúc này Natalie đến còn có ý định cầu một cây ma pháp trượng.

Đã là muốn cầu người, thực lực lại kém xa đối phương tất nhiên phải cung kính một chút.

Hắn đứng dưới ma pháp tháp, phát ra lời thỉnh cầu muốn gặp mặt.

Linnuo có chút lo lắng, hay là cứ để hắn lên đây. Dù sao Natalie xét về thân phận hay địa vị gia tộc đều đủ để Linnuo coi trọng.

Nhìn thấy đại môn ma pháp tháp yên lặng mở ra, Natalie nhếch miệng, khẽ cười thản nhiên.

Tâm tình hắn vô cùng khoái trá, trước khi thành đại ma pháp sư, gặp một số cao thủ có tính tình cổ quái, bọn họ căn bản sẽ không thèm để ý.

Nhưng giờ phút này hắn đã trở thành một vị đại ma pháp sư, vì thực lực đề cao nên đãi ngộ tất nhiên sẽ không giống như trước.

Sau khi đi lên ma pháp tháp, người đầu tiên hắn nhìn thấy là hai vị nhị tinh ma pháp sư Liệt Duy và Thi Thụy Đức.

Ở trong ma pháp tháp của đại ma pháp sư gặp được hai vị nhị tinh ma pháp sư khiến Natalie không khỏi ngạc nhiên. Hai vị nhị tinh ma pháp sư vì sao phải sống nhờ trong ma pháp tháp của người khác nhỉ?

Chẳng lẽ bọn họ đã không còn tôn nghiêm của ma pháp sư.

Tuy nhiên, dù trong lòng đột nhiên xuất hiện vấn đề này, hắn cũng không kiên trì theo đuổi.

Hai người Liệt Duy đứng xa xa hướng về hắn thi lễ. Natalie hơi hơi gật đầu, trong lòng hắn nổi lên một loại cảm khái bất đồng với dĩ vãng.

Sau khi tới tầng năm ma pháp tháp, hắn rốt cuộc gặp được, đại sư chế tác trượng đại danh đỉnh đỉnh lục tinh đại ma pháp sư Linnuo.

"Linnuo các hạ, tổ phụ lệnh ta vấn an ngài." Natalie cung kính nói.

"Ừ, nghe nói Griffin các hạ đã bế quan hai mươi năm, không biết hắn đã đột phá cảnh giới thất tinh chưa?" Linnuo hướng về hắn thi lễ, tuy nhiên Natalie biết thi lễ này căn bản hơn phân nửa là xem mặt mũi Griffin mới có.

"Tổ phụ đang không ngừng tu hành, còn về tình huống cụ thể ta cũng không rõ." Natalie cười khổ một tiếng, nói: "Ngài cũng biết ta tuyệt đối không thể lí giải được cảnh giới ma đạo sĩ."

Linnuo hơi hơi hơi gật đầu, trong mắt hắn có một tia hoảng hốt.

Ma đạo sĩ là mục tiêu cả đời của hắn, nếu trước khi chết không thể đạt tới mục tiêu này, hắn chết cũng không nhắm mắt.

Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn không khỏi dời đi nhìn về một phương hướng.

Nơi đó, còn có một ma pháp tháp lâm thời, mà chủ nhân tòa ma pháp tháp kia là hi vọng cuối cùng của hắn.

Natalie nghi hoặc nhìn Linnuo, không rõ vì sao vị lão ma pháp sư này trở nên đa sầu đa cảm như thế.

Thực lâu sau, rốt cuộc, Linnuo thở dài một tiếng hỏi: "Natalie, ngươi đến đây vì muốn cầu ma pháp trượng đúng không."

"Đúng vậy."

Trong mắt Natalie chớp động vui mừng cùng nghi hoặc, hắn còn đang suy nghĩ xem làm thế nào để nói ra điều này không ngờ Linnuo lại chủ động nói ra, không khỏi khiến hắn kinh ngạc quá đỗi.

Không ngờ Linnuo khẽ cau mày, nói: "Hiện tại, ta tạm thời không rảnh cho nên không thể chế tạo ma pháp trượng cho ngươi được."

Natalie nao nao, trong lòng hắn tràn đầy thất vọng. Tuy rằng sớm biết lão ma pháp sư này vô cùng cổ quái nhưng thực không ngờ hắn không chút nghĩ ngợi mà từ chối thẳng.

Linnuo nhìn thấy biểu tình của hắn, có chút lo lắng, nghĩ tới vị đại nhân vật sau lưng hắn, rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra, nói: "Nếu ngươi nhất định cần thì sau nửa năm nữa hãy đến."

Natalie ngẩng đầu, ánh mắt thất vọng đã bị thay thế bởi vui mừng.

Tuy rằng phải sau nửa năm mới có thể có, nhưng cây ma pháp trượng này lại do Linnuo tự tay chế tác, chỉ cần hắn có thể làm như vậy Natalie đã cảm thấy mỹ mãn rồi.

Lúc Natalie đang cúi hạ thắt lưng, hướng về Linnuo biểu độ lòng biết ơn một cách long trọng nhất là lúc cách đó không xa truyền đến một trận dao động năng lượng mạnh mẽ.

Biểu tình trên mặt hai vị ma pháp sư trong nháy mắt đọng lại, ánh mắt họ không hẹn mà cùng nhìn về một phương hướng.

Bọn họ đều biết: cỗ năng lượng kì dị từ nơi đó truyền đến đại biểu cho cái gì.

Ở tại nơi đó có một nam nhân thần bí, ngay cả Linnuo cũng không rõ hắn rốt cuộc nắm giữ thực lực cùng tiềm năng lớn như thế nào.

Khi hắn cảm ứng được cỗ khí tức mạnh mẽ này, những gương mặt quen thuộc liên tục lướt qua đầu hắn, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh một gương mặt bình thường nhưng đầy kiên nghị.

Người này không ngờ lại có thành công đột phá.

Linnuo há miệng thở dốc, trong lòng âm thầm thở dài.

Natalie lẳng lặng cảm ứng cường độ của cỗ năng lượng này, sắc mặt hắn lúc trắng lúc xanh rốt cuộc thì thào, nói: "Không có khả năng. Không có khả năng."

Linnuo liếc mắt nhìn hắn một cái, không hiểu, trong lòng hắn nổi lên tâm tình đồng cảm, nhưng hắn khẽ thở dài: "Ở trong thế giới ma pháp, bất cứ chuyện gì cũng có thể phát sinh."

Trên mặt Natalie đột nhiên đỏ ửng, nói: "Linnuo các hạ, cái người gọi là Tiếu Ân mới chỉ là nhất tinh ma pháp sư thôi, làm thế nào hắn có thể nhanh chóng đột phá, trong mấy ngày đạt tới cảnh giới đại ma pháp sư được."

Linnuo hơi hơi sửng sốt trong mắt hắn tràn đầy kinh ngạc và khó hiểu, dần dần có chút lý giải, hóa ra người này tưởng Kim thành Tiếu Ân, lập tức ánh mắt lão pháp sư nhìn về hắn có vẻ thương hại.

"Natalie, ai nói với ngươi Tiếu Ân các hạ là nhất tinh pháp sư?"

"Tiếu Ân… Các hạ?"

Sắc mặt Natalie trở nên cực kì buồn cười, hắn gần như hoài nghi do tai mình có vấn đề nên mới nghe nhầm.

Quả thực, một vị lục tinh đại ma pháp sư không ngờ lại xưng hô với một vị nhất tinh ma pháp sư là các hạ, cho dù chính tai nghe thấy cũng sẽ làm người ta hoài nghi về độ chân thực của nó.

"Đúng vậy, chính là Tiếu Ân các hạ."

Linnuo hiểu rõ tâm tình lúc này của đối phương, bởi vì lúc hắn cảm nhận được thực lực của Tiếu Ân, hắn cũng đồng dạng cảm khái, so với Natalie còn sâu hơn vài phần.

Natalie gian nan nuốt xuống một hơi, hỏi: "Linnuo các hạ tôn kính, vì sao ngài phải gọi hắn như vậy?"

Linnuo hơi do dự, hắn lắc lắc đầu nói: "Bởi vì ta là người đi theo Tiếu Ân các hạ."

Natalie lập tức kịch liệt chấn động, những lời này khiến hắn rung động hơn những lời vừa nãy gấp trăm lần. Trong lúc nhất thời hắn chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt huyết dâng lên khiến cho hắn gần như chóng mặt muốn ngã xuống đất.

Linnuo là ai chứ.

Hắn là một trong những vị lục tinh đại ma pháp sư được cả đế quốc tôn kính, hơn nữa còn là một vị đại sư chế tác ma pháp trượng đứng đầu. Nhân vật như vậy, cho dù là tổ phụ Griffin của hắn cũng không thể lung lạc.

Nhưng một vị như Linnuo không ngờ lại lựa chọn đi theo một vị ma pháp sư tuổi trẻ, đây là một sự kiện không thể tin nổi.

Trên mặt Linnuo nổi lên một tia cười khổ, hắn cũng không có ý tứ giấu diếm chuyện này.

Bởi vì hắn biết, từ lúc ở trong trong thành Bahia, đám người Tiếu Ân đã rất nổi bật, tuy rằng hiện tại bởi vì thời gian ngắn nên chưa truyền ra ngoài nhưng chắc chắn không lâu nữa thực lực của họ sẽ truyền ra toàn bộ các đế quốc ma pháp trên thế giới.

Tuy rằng hiện tại Natalie không biết việc này nhưng lấy lực lượng của gia tộc bọn họ muốn tìm hiểu cũng không khó.

Bởi vì nhị vị đại ma pháp sư trong thành Bahia không có đảm lượng đắc tội gia tộc Leyden, chỉ cần hắn phái người tiến hỏi lập tức có thể có được tin tình báo chuẩn xác.

Cho nên Linnuo căn bản không cần phải dấu diếm.

"Linnuo các hạ…" Natalie khiếp sợ nói: "Ngài đang nói đùa đúng không?"

"Nói đùa?" Linnuo hừ nhẹ một tiếng, loại chuyện này cũng có thể nói đùa sao? Hắn bất mãn nói: "Natalie, ta có thể nói cho ngươi biết, người vừa tấn cấp đại ma pháp sư không phải là Tiếu Ân các hạ."

Ánh mắt Natalie đã sớm trợn tròn, giờ phút này lại kinh ngạc không hiểu.

"Thực lực Tiếu Ân các hạ đã sớm đạt cảnh giới đại ma pháp sư rồi." Linnuo hâm mộ nói: "Người vừa đột phá là Kim, một đệ tử của hắn."

Khuôn mặt Natalie hơi co giật, nếu người nói lời này là ai khác hắn đã sớm đánh một cái tát.

Chẳng những Tiếu Ân đã đột phá cảnh giới đại ma pháp sư mà đến đệ tử của hắn cũng đã đạt đến trình độ này.

Bọn họ rốt cục là người như thế nào, không ngờ đã có thực lực mạnh mẽ như thế? Chẳng lẽ thiên phú bọn họ đều đáng sợ như thế sao?

Lặng lẽ quay đầu đi, Natalie cứng lưỡi nhìn về hướng khí tức hùng mạnh truyền tới

Hắn đã quyết định phải nhanh chóng nói chuyện này cho đại ma đạo sĩ Griffin.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #196


Báo Lỗi Truyện
Chương 196/482