Chương 193: Thánh địa tu luyện bản đơn giản hoá




Nhìn không ra Tiếu Ân nông sâu như thế nào, Tiffany đành phải nhìn về phía ma pháp sư Maren xin giúp đỡ.

Maren than khẽ, nói: "Tiffany, Linnuo các hạ đã từng nói, thực lực của Tiếu Ân cũng không thua ngài."

Lúc này Tiffany thực sự xúc động, nàng nhẹ nhàng gật đầu một cái, trong lòng chấn động cực kỳ, không biết người thanh niên này tu luyện như thế nào?

Ở phía sau, Betty cẩn thận nhìn đám người Tiếu Ân, ánh mắt lưu chuyển không ngớt.

Nếu nói là ngay từ đầu gặp được Tiếu Ân, nàng rất ngạc nhiên vui mừng, như vậy sau khi gặp được đám người Kim, đại não của nàng liền có cảm giác ngây dại ra.

Bởi vì nàng đã nhận ra năm người đứng ở phía sau Tiếu Ân, không ngờ cũng là những người đến từ trong khe nứt thời không, những người này đều là những đại cao thủ cường đại.

Tuy nhiên, giờ phút này này năm người im lặng đứng phía sau Tiếu Ân, có chút không đáng chú ý. Nếu không phải bọn họ đồng thời xuất hiện, Betty cũng không xác nhận được thân phận của bọn họ.

Môi của nàng hơi hơi mấp máy, muốn thông tri cho sư phụ, nhưng nàng lại nhẫn nại được.

Bởi vì ở giờ khắc này, nàng thậm chí còn không biết là phải mở miệng như thế nào để giải thích rõ ràng, bởi bản thân nàng cũng không thể tin được sự tình như vậy.

Maren mời Tiffany và Linnuo vào tầng thứ bảy ma pháp tháp. Trong các đại ma pháp sư ai cũng có sở trường riêng, vào trong ma pháp tháp, họ bắt đầu đàm luận những vấn đề thâm ảo của ma pháp.

Tiếu Ân đứng ở một bên lẳng lặng nghe, ngẫu nhiên ngắt lời hỏi một ít vấn đề về ma pháp.

Cho đến nay, Tiếu Ân là người tự học, tự luyện mà không có người chỉ đạo, và giờ đây chính là một cơ hội khó có được.

Giờ phút này, nói về thực lực của bản thân thì hắn tuy rằng cực kỳ hùng mạnh, thậm chí những vị ma pháp sư ở trước mắt này không ai cường đại bằng hắn, nhưng với lý giải về cảnh giới của đại ma pháp sư thì hắn không thể so sánh với hai người này.

Quá trình tu luyện của Tiếu Ân giống như là học sinh cấp hai nhảy vượt cấp lên học cấp ba. Tuy rằng thực lực dũng mãnh và với cách rèn luyện siêu phàm, cho nên hắn có nhiều thời gian hơn để rèn luyện lực lượng tinh thần hơn hẳn các cao thủ đồng cấp.

Có thể nói, hắn có lượng tinh thần dị thường vững chắc.

Nhưng mà có một ít lý giải về ma pháp cơ sở và vận dụng thì Tiếu Ân lại khuyết thiếu hệ thống học tập.

Sư phụ Maren đưa cho Tiếu Ân những tâm đắc ma pháp của mình, tuy rằng hắn đã thuộc làu nhưng Maren chỉ là một nhất tinh ma pháp sư mà thôi. Một khi Tiếu Ân tiến giai đến đại ma pháp sư thì Maren cũng đành bất lực.

Mà giờ phút này, bất kể là Tiffany. hay là Linnuo, đều là những ma pháp sư có tri thức uyên bác, đặc biệt là Tiffany, về lĩnh vực không gian hệ ma pháp và ma pháp truyền tống trận trình độ có chỗ cực kỳ độc đáo

Một khi hai người bọn họ giảng giải tỉ mỉ những tri thức cơ sở, khiến cho Tiếu Ân tiếp thu được rất nhiều chỗ tốt.

Đương nhiên, cảm ngộ nhiều nhất vẫn là bản thân Tiếu Ân, lúc này hai mắt hắn mơ hồ sáng lên. Hắn càng nắm chắc hơn đối với việc bản thân mình có thể đột phá cực hạn, trèo lên một tầng rất cao. Đồng thời, Tiffany cũng hoàn toàn tin lời nói của Maren. Thực lực của Tiếu Ân quả nhiên là không giống người thường, tiêu chuẩn ít nhất cũng là cảnh giới đại ma pháp sư

Vô hình trung, hai giờ cũng đã trôi qua. Tiffany mỉm cười hướng về mọi người cáo từ và hứa hẹn, công quốc Louis sẽ kiến tạo một tòa ma pháp tháp lâm thời cho Linnuo các hạ.

Về phần an trí cho đám người Tiếu Ân, nàng do dự mãi cũng không nói.

Dù sao, Tiếu Ân cũng là đệ tử Maren, hơn nữa thực lực mạnh mẽ, dường như cũng không kém cỏi hơn so với nàng. Mà chủ yếu chính là, ở sau lưng hắn còn có Linnuo. Cho nên bất kể như thế nào, Tiffany cũng không dám an bài thay bọn họ.

Chỉ có điều nàng đã quyết định chủ ý, về sau kết nối tốt với Maren một chút.

Sau khi ly khai ma pháp tháp, Betty cân nhắc một chút, rốt cục tiến lên, nói: "Sư phụ, Đằng sau Tiếu Ân còn có mấy người trẻ tuổi, khi ở khe nứt thời không đã tập kích giết chết bọn Huyết Tinh Linh và hắc quỷ pháp sư kia."

Tiffany ánh mắt rồi đột nhiên sáng ngời, ánh mắt của nàng khó có thể dùng ngôn ngữ miêu tả được.

Chuyện Tiếu Ân và bọn Kim khi ở khe nứt thời không thể hiện thần uy đã sớm truyền đến toàn bộ bộ tộc Nguyệt, Mộc tinh linh, chỉ có điều tất cả mọi người chỉ nghĩ đến bọn Tiếu Ân là những cường giả trẻ tuổi đến từ tinh cầu khác, về phần vì sao bọn họ trợ giúp hai tộc tinh linh này thì không người nào biết được.

Dù sao bọn họ cũng có thực lực hùng mạnh, đều có sở thích của bản thân, có lẽ là do không quen nhìn đám người Huyết Tinh Linh ngang ngược tàn bạo.

Tuy nhiên, bất kể Tiffany trấn tĩnh như thế nào, khi biết chuyện này, nàng còn có thêm cảm giác kinh tâm động phách nữa.

Chân của nàng bước hơi nghiêng một chút, nói: "Betty, ngươi nói tổng cộng có mấy người?"

"Thêm cả Tiếu Ân thì tổng cộng có sáu người." Thanh âm của Betty rất trầm trọng, kỳ thực chính bản thân nàng cũng có chút ít không tin.

Tiffany bước chân nhanh hơn, đi về tới ma pháp tháp của nàng, vội vàng lấy giấy bút ra.

Rất nhanh, dung mạo của Tiếu Ân và đám người Kim trông rất sống động xuất hiện ở trên trang giấy mềm mại. Nếu bọn Tiếu Ân chính mắt nhìn thấy, khẳng định sẽ rất ngạc nhiên thán phục không ngừng.

Nàng là Nguyệt Tinh Linh trưởng lão, chẳng những tinh thông không gian hệ ma pháp, hơn nữa đối với hội họa không ngờ cũng có trình độ thâm hậu như thế.

Sau khi Tiffany buông bút, không khỏi hạ giọng nói: "Người này như thế nào so với Benson lại giống nhau như thế? Bọn họ là thân sinh huynh đệ sao?"

Ai lần đầu tiên nhìn thấy hai người Đức Lỗ Phu và Benson đều có cùng nhận xét, hai người lại giống nhau như thế, nếu hai người đứng chung một chỗ, rất khó có thể phân biệt được.

Betty hơi hơi lắc đầu, nói: "Sư phụ, theo con được biết, Benson cũng không có huynh đệ lưu lạc ở bên ngoài."

Tiffany mày hơi nhíu lại, nói: "Thực sự là không thể tưởng được, không ngờ nhất mạch của Maren này lại trở nên mạnh mẽ như thế. Chẳng những có một đại ma Tiếu Ân pháp sư, còn có năm đệ tử của Tiếu Ân đi theo sau nữa."

Thanh âm của nàng chậm rãi trầm thấp đi xuống: "Nơi đó là vùng đất tử vong, vùng đất tử vong cơ mà…"

Betty lẳng lặng đứng sang bên, nhưng cũng không nói ra điều gì.

Sau một lát, sắc mặt nàng biến ảo vài lần, Tiffany đột nhiên mở miệng: "Sara, Petty, các ngươi theo ta đi đến nơi này."

Ở trong ma pháp tháp, Tiffany có thể làm được bất kể cái gì theo ý thích của mình, đem thanh âm chính mình đến mọi góc ngách.

Hai vị thiếu nữ của Nguyệt Tinh Linh tộc không bao lâu cũng đi lên đến nơi, Petty thì biểu tình tương đối câu thúc, dán sát vào người Betty, dường như có chút sợ hãi đối với Tiffany.

Mà Sara lại có vẻ vui vẻ rất nhiều, nàng bước đi tới trước người Tiffany, khéo léo cười nói: "Dì Tiffany, người tìm con ư?"

Ánh mắt Tiffany lộ ra vẻ dịu dàng, yêu thương. Trong lòng của nàng cảm thấy cực kỳ tự hào đối với Sara.

"Sara, ở nơi này chỉ có điều kiện đơn sơ, so với ở trong tộc xa hoa, con ở với ta mấy tháng, thực sự đã làm khó con."

"Dì, mấy tháng nay con đi theo dì, cũng học được không ít thứ tốt mà." Sara nhẹ nhàng kéo tay Tiffany, có chút làm nũng nói: "Là dì không muốn dạy con nữa, cho nên mới nghĩ cách đuổi con đi đúng không?"

Tiffany dở khóc dở cười nhéo mũi của nàng, nói: "Nói bậy bạ gì đó. Chỉ cần con nguyện ý, tòa ma pháp tháp này cho con cũng được."

"Không cần!" Sara không chút nghĩ ngợi lên tiếng: "Tòa ma pháp tháp này là của Betty tỷ tỷ, con không cần."

Đang nói, ánh mắt Sara vô tình nhìn thấy trên bàn có một bức họa, ánh mắt chợt lóe sáng, tuy nhiên chỉ trong nháy mắt mà thôi, cũng đã hoàn toàn thu liễm lại.

"Dì, những người này trong bức tranh là ai?"

Tiffany cũng không có chú ý tới những biểu hiện dị thường của Sara, nàng quay đầu lại liếc mắt một cái, nói: "Đúng vậy, ta muốn các con lại đây, là muốn hỏi một chút. Các con nhận được bọn họ sao?"

Dứt lời, nàng quay đầu lại nhìn Betty nói: "Betty, ta tin tưởng con, nhưng chuyện này đối với ta, đối với công quốc Louis, thậm chí còn đối với Nguyệt, Mộc tinh linh hai tộc đều quá mức trọng yếu, cho nên ta cần các con xác nhận."

Betty gật đầu thực mạnh, nói: "Sư phụ, con hiểu được."

Sara và Petty hai người tiến lên, nhìn thực kỹ bức họa, trong mắt các nàng đều lóe ra ánh hào quang mãnh liệt nóng rực.

Thấy được ánh mắt của hai nàng, Tiffany đã đã biết đáp án, nàng than nhẹ một tiếng, nói: "Không ngờ trên đại lục, có được sáu vị ngàn năm truyền kỳ trong tương lai, thực sự là…"

Sau khi nghe được lời cảm khái của Tiffany, Sara và Petty hai người trao đổi bằng ánh mắt, Sara hỏi: "Dì, dì nhìn thấy bọn họ ở đâu thế?"

Tiffany cười khổ một tiếng, nói: "Betty, con nói cho các nàng đi."

Betty lên tiếng nói lai lịch của Tiếu Ân không hề giấu diếm.

Khi các nàng nghe nói sư phụ của Tiếu Ân là một vị nhất tinh ma pháp sư, và bởi vì đi tránh họa, cho nên mới đi tha hương ở phương xa như vậy, hai người đều lập tức trợn tròn đôi mắt đẹp lên.

Đặc biệt khi các nàng biết Tiếu Ân năm mới hai mươi ba tuổi đã có thực lực hùng mạnh so sánh được với Tiffany, còn với Linnuo cam tâm tình nguyện đi theo hắn.

Cho dù là sớm có chuẩn bị tâm lý, Sara và Petty cũng vô cùng kích động, nói không ra lời.

Tiffany trầm ngâm một lát, nói: "Betty, từ hôm nay trở đi, các con phải cẩn cẩn thận, không được tự ý rời khỏi ma pháp tháp."

Betty cung kính lên tiếng, Tiffany nhíu mày, nói: "Tiếu Ân bọn họ tuổi trẻ như vậy mà đã đạt được thành tựu như vậy, rất có thể không đặt bọn con ở trong mắt. Nếu hắn khinh thường không để ý tới các con, ngàn vạn lần không nên chọc giận hắn."

Betty ba người liếc mắt lẫn nhau, trong lòng cảm thấy buồn cười. Bọn họ và Tiếu Ân ở chung mấy ngày, cũng biết cách hắn đối nhân xử thế, chỉ cần không coi hắn là kẻ thù, như vậy chỉ bằng giao tình ngày xưa, cùng hắn trở thành bằng hữu là một việc rất dễ dàng.

Chỉ có điều, đại ma pháp sư Tiffany không ngờ cấm các nàng rời khỏi ma pháp tháp, đây là một sự tình mà các nàng không ngờ.

Sau khi Tiếu Ân tiễn Tiffany, trong lòng cũng có chút thổn thức.

Nhớ ngày đó, ở trong lòng hắn, đại ma pháp sư Tiffany giống như là thiên thần tồn tại mà cao vời vợi không thể với tới. Đặc biệt là đối những học đồ ở công quốc Louis này thì vị đại ma pháp sư ngũ tinh có năng lực không gian hệ chính là tồn tại cao nhất.

Nhưng hôm nay vừa thấy, hắn đã không còn có cùng loại cảm giác như vậy nữa, hơn nữa Linnuo nói ra, hắn chính là đi theo Tiếu Ân, làm cho trong lòng Tiếu Ân thậm chí còn còn có một chút kiêu ngạo.

Loại cảm giác này phi thường phức tạp, nhưngm người ta cảm thấy hoài niệm.

Ma pháp tháp của Maren tuy rằng cũng không phải là rất lớn, nhưng an trí cho Tiếu Ân cùng mọi người thì cũng rất thoải mái.

Về phần Hắc Toàn Phong thì cũng không sao, tuy rằng nó có thể tích thực sự là quá lớn. Nhưng ở trong đại sảnh ma pháp tháp trong tầng thứ nhất, chỉ cần nó ngoan ngoãn ngồi ở một góc bất động thì cũng không có vấn đề gì.

Chỉ có điều, để Hắc Toàn Phong thực sự định cư ở đại sảnh lầu một này thì bọn học đồ người hầu bắt đầu lo lắng đề phòng. Khi hành động gì, bọn họ cũng phải cẩn thận là tốt hơn.

Sau khi Tiếu Ân về tới phòng của mình, cũng không có lập tức đi ngủ, bởi vì Benson cũng theo sau đi vào.

"Tiếu Ân, nhìn phòng của đệ, còn có ấn tượng sao?" Benson chỉ vào bài trí xung quanh dò hỏi.

"Đương nhiên!" Tiếu Ân khép nửa hai mắt, hít một hơi thực sâu, thở dài nói: "Nơi này là nhà của đệ mà, về tới nhà thực là thoải mái."

"Nhà của đệ, chúng ta vẫn lưu trữ." Benson đi tới một tấm vải trước bàn, ngón tay gõ lên mặt bàn, hỏi: "Nhớ nơi này không?"

Tiếu Ân mỉm cười, nói: "Đây là nơi đệ lần đầu tiên chế tác quyển trục ma pháp mà."

"Đúng vậy, ta còn nhớ rõ, đệ lúc trước dễ dàng nắm giữ phương pháp chế tác quyển trục ma pháp cũng làm cho sư phụ kinh ngạc, nói không ra lời."

Hai người bọn họ nhìn nhau cười, ở trong phòng cùng nhớ lại chuyện xưa, thực sự là một loại cảm giác phi thường khoái hoạt.

Một hồi lâu, bọn họ dường như đều có chút mệt mỏi, cứ như vậy giống như trước đây không hề cố kỵ ngồi bệt xuống mặt đất.

Nếu giờ phút này bọn học đồ ở ma pháp tháp này nhìn thấy, khẳng định bọn họ sẽ hoài nghi hai người này có phải là ma pháp sư chính thức hay không. Ách. Bởi vì bọn họ không hề có một chút hình tượng tôn nghiêm nào của ma pháp sư cả.

Nhìn bốn phía không có ai, Benson rốt cục hỏi: "Tiếu Ân, đệ tu luyện như thế nào? Thực sự là bởi vì trải nghiệm ở khe nứt thời không sao?"

Tiếu Ân cười ha hả, khe nứt thời không cũng không phải ai cũng đều hiểu biết sự tình trong đó, thực lực không đủ, cũng không ai có rảnh lại đi lải nhải loại sự tình này.

Tuy nhiên, Linnuo đúng là biết được thực nhiều, mà bọn Benson thì nghe được từ trong miệng hắn.

"Benson, huynh cảm thấy như thế nào?" Tiếu Ân cười tủm tỉm hỏi.

Benson do dự một chút, nói: "Ta không biết, nghe nói ở địa phương đi ra, sau này sẽ có cơ hội tiến vào ma pháp sư truyền kỳ, cũng không biết là thực hay giả."

Tiếu Ân gật đầu thực mạnh một cái, nói: "Là thực sự."

Benson hồ nghi hỏi: "Đệ như thế nào có thể xác định? Chẳng lẽ đệ gặp qua pháp sư truyền kỳ sao?"

Tiếu Ân khẽ lắc đầu, nói: "Benson, phương diện này có chút phức tạp, chờ thực lực của huynh đạt tới đại ma pháp sư, đệ sẽ nói cho huynh nghe."

Benson cười khổ một tiếng, nói: "Đại ma pháp sư, nói dễ hơn làm."

Tiếu Ân nhẹ nhàng vỗ ngực, nói: "Sợ cái gì, có đệ ở đây hỗ trợ, huynh cứ yên tâm đi."

Nói xong, Tiếu Ân thành khẩn nói: "Đệ cam đoan với huynh, tương lai của huynh thành tựu tuyệt đối sẽ không kém hơn bọn Đức Lỗ Phu."

Hai mắt Benson lập tức sáng ngời, cười ha hả nói: "Ta biết đệ sẽ không khoanh tay đứng nhìn, rốt cuộc chuyện tốt này là cái gì, khiến ta cũng thơm lây một chút."

Tiếu Ân nao nao, lập tức tỉnh ngộ, nói: "Tốt, Benson, không ngờ là đến moi lấy bí mật của đệ."

Dừng một chút, hắn nghi hoặc nói: "Huynh như thế nào xác định đệ nhất định sẽ giúp huynh?"

Benson thu liễm vẻ tươi cười, thần tình chính sắc nói: "Tiếu Ân, đệ và ta ở chung nhiều năm như vậy, từ sau khi đệ học được chế tác quyển trục, lại chưa một lần cho ta chịu thiệt. Ở trong rừng Gobbi, đệ vì báo thù cho ta, không ngờ người của gia tộc Leyden cũng dám giết, ha hả…"

Hắn tự giễu cười, nói: "Kỳ thực, lúc ban đầu ta biết đệ đã trở thành đại ma pháp sư, trong lòng cũng do dự, đệ sẽ có thể biến thành một nhân vật cao không thể với tới, nhưng đệ đối với sư phụ và bọn ta thái độ vẫn thân thiết, việc này cũng không phải giả vờ, mà là phát ra từ nội tâm của mình, cho nên ta chỉ biết, đệ vẫn là Tiếu Ân của trước kia, đúng không?"

Đôi mắt của Benson tản ra sáng ngời hào quang, đôi mắt mở to. Tiếu Ân hít sâu một hơi, nói: "Benson, huynh nói đúng, đệ vẫn là Tiếu Ân của ngày xưa, là bằng hữu tốt nhất… Tiếu Ân."

Hai người nhìn nhau cười, trí nhớ dường như trở lại một lần nữa.

Trên thực tế, hai người bọn họ đều rõ ràng một sự kiện, bởi vì hai người bọn họ thực lực chênh lệch, cho nên có một con mương vô hình đã xuất hiện ở giữa bọn họ.

Nếu cứ như vậy để nó phát triển tự nhiên, như vậy hơn mười năm sau, có lẽ con mương này sẽ càng ngày càng sâu, càng rộng, cho đến lúc nó khiến hai người bọn họ trở thành hai người xa lạ.

Mà bất kể là Benson, hay là Tiếu Ân, đều không muốn có loại tình huống này xuất hiện, cho nên bọn họ đã cùng nhau về tới chỗ mà bọn họ ở chung mấy năm trước, cùng nhau nhớ lại, cùng nhau ôn lại chuyện xưa…

Tiếu Ân hơi lo lắng một chút, nói: "Benson, huynh cảm thấy thánh địa tu luyện của Lewis như thế nào?"

Benson nao nao, nói: "Đó là một địa phương tốt phi thường khó có được, mấy vị đại ma đạo sĩ và ma pháp công hội đều thèm nhỏ dãi, nếu không phải tự kiềm chế lẫn nhau, thì cũng không tới phiên Lewis trở thành thành chủ của thành Bahia để chưởng quản."

Tiếu Ân bật cười, nói: "Chưởng quản? Hừ, Lewis chẳng qua là có một chút quyền sử dụng mà thôi. Bất kể là ma pháp công hội. hay là mấy vị ma đạo sĩ kia, một khi bọn họ phái người tiến đến, chẳng lẽ Lewis dám cự tuyệt không cho bọn họ tiến vào sao?"

Benson lắc đầu, nói: "Đương nhiên là không có khả năng, đừng nói là Lewis, cho dù là đại ma pháp sư Mikhail ngày xưa cũng thế, không thể hoàn toàn có được khối địa phương này."

Cảm thán vài câu, Benson ngẩng đầu, run giọng hỏi: "Tiếu Ân, đệ vì sao lại nói đến địa phương kia, chẳng lẽ…"

Trong ánh mắt hắn lưu động một tia ngạc nhiên vui mừng, trong lòng nhanh chóng hiện lên một ý niệm. Trong vòng tám năm, đám người Tiếu Ân có thể có được thành tựu như vậy, bất kể ai nghe thấy đều rợn người bởi tốc độ tu luyện như vậy. Hay là có liên quan đến thánh địa tu luyện kia?

Tiếu Ân hơi gật đầu một cái đối với hắn. Trong mắt Benson hiện lên những tia sợ hãi lẫn vui mừng nồng hậu.

"Ở nơi nào? Phương bắc đại thảo nguyên ư?"

Tiếu Ân mỉm cười, nói: "Không, thứ này, ngay ở trên người đệ."

"Trên người đệ ư?" Benson kinh ngạc hỏi.

Tiếu Ân nghiêm mặt nói: "Chúng ta có thể trong thời gian ngắn trở thành tam tinh ma pháp sư thậm chí còn là đại ma pháp sư, nguyên nhân chính là bởi vì chúng ta có một đạo cụ ma pháp siêu cấp hùng mạnh."

Benson đờ đẫn gật đầu, ánh mắt không khỏi nhìn chằm chằm vào Tiếu Ân.

"Đạo cụ này có tác dụng như thánh địa tu luyện, tuy nhiên nó kích phát hiệu quả lớn hơn thánh địa từ bốn đến năm lần trở lên."

Trong nháy mắt, đồng tử của Benson như co lại một chút, sau đó lập tức buông ra, đây là bởi vì kinh ngạc quá độ.

Tiếu Ân vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói: "Đệ sẽ xin công quốc Louis một tòa ma pháp tháp lâm thời. Ở tòa ma pháp tháp lâm thời này, đệ sẽ bố trí một ma pháp trận. Ma pháp trận này có hiệu quả đại khái kém một chút so với thánh địa tu luyện ở thành Bahia kia. Ma pháp trận này để cho sư phụ sử dụng khi đối ngoại. Xem như là chúng ta hí lộng Tiffany và Linnuo. Về phần các huynh sao…"

Hắn lộ ra một tia sâu xa khó hiểu tươi cười, nói: "Đợi về sau các huynh sẽ biết."

Tâm tình Benson kích động vạn phần, thực lâu sau mới xem như hoàn toàn bình tĩnh được.

Trách không được đám người Tiếu Âncó tốc độ tu luyện không ngờ nhanh như thế, tốc độ tu luyện quá mau lẹ, hoá ra ở trong tay bọn họ có được bảo vật nghịch thiên như vậy.

So với thánh địa tu luyện hiệu quả còn lớn hơn bốn đến năm lần, chẳng phải là tương đương với người thường tu luyện hiệu quả thập bội sao.

Nghĩ đến như vậy, Benson liền cảm thấy con đường tu luyện phía trước như một mảnh đường bằng phẳng, đại ma pháp sư dường như đã không hề là xa mà không thể với tới nữa.

Thấy được sắc mặt Benson, Tiếu Ân khẽ lắc đầu, nói: "Benson, ở nơi này hấp thu ma pháp nguyên tố tốc độ tuy rằng rất nhanh, nhưngm thế nào để chuyển hóa hoàn toàn nguyên tố này thành của mình để dùng, và như thế nào có thể đột phá cực hạn, là do chính bản thân mình. Ở điểm này, đệ bây giờ không thể giúp được huynh."

Benson sửng sốt, trầm tư một lát, hỏi: "Tiếu Ân, các đệ làm như thế nào để đột phá cực hạn?"

Tiếu Ân do dự một chút, nói: "Thực chiến, chỉ có thực chiến?"

"Ừ, thảo nguyên thí luyện, còn có khe nứt thời không."

Tiếu Ân nói: "Chúng ta đều là có điều cảm ngộ trong sinh tử mới có thể đột phá cực hạn."

"Chỉ có sinh tử mới có thể đột phá sao?" Bàn tay Benson nắm chặt, sau đó nhẹ nhàng gõ gõ, bộc lộ phản ứng bất an trong lòng Benson.

Tiếu Ân than nhẹ một tiếng, nói: "Benson, kỳ thực từng bước tu luyện, chậm rãi tích lũy, cũng có thể đột phá. Hơn nữa loại này phương pháp ôn hòa ổn định, đối với trưởng thành ngày sau cũng có chỗ tốt. Tuy nhiên đến tột cùng con đường tu luyện như thế nào cũng là do chính huynh lựa chọn."

Benson trong mắt chớp động có một chút chần chừ, trong ánh mắt hắn thần thái dường như là đã có quyết định rồi.

Khẽ lắc đầu, Tiếu Ân hỏi: "Benson, huynh và Nepal đều là ma pháp sư chính thức, ngày sau có tính toán gì không? Muốn ở trong thành này lập ma pháp tháp không?"

Benson cười khổ một tiếng, nói: "Kỳ thực Nepal và Betty đã sớm trở thành ma pháp sư chính thức từ hai năm trước, hơn nữa bọn họ đều không muốn rời khỏi công quốc Louis, nhưng Tiffany các hạ vẫn áp chế bọn họ, không cho phép bọn họ kiến tạo ma pháp tháp."

Tiếu Ân trong lòng ngạc nhiên, Tiffany đại ma pháp sư không ngờ phản đối chuyện này, thực đúng là làm người ta kinh ngạc vạn phần.

Dựa theo Tiếu Ân quan sát, Tiffany đại ma pháp sư thực sự là tận tâm hết sức đối với công quốc Louis. Như thế nào cũng không có khả năng làm ra việc có tổn hại đến ích lợi của công quốc.

"Benson, vì sao nàng không cho phép?" Khẽ đưa tay lên rất tóc, Tiếu Ân nghi hoặc hỏi han.

Benson lắc đầu cười khổ, nói: "Bởi vì chúng ta nơi này là công quốc, là phụ thuộc vào đế quốc Nặc Khả Đa."

Tiếu Ân nhăn mày, nói: "Đế quốc Nặc Khả Đa có quan hệ gì, chẳng lẽ bởi vì chuyện này mà bọn họ đắc tội tới ma pháp sư sao?"

Tiếu Ân nghĩ rằng, ma pháp sư thực sự là một quần thể phi thường đặc thù, bọn họ cũng không giống người bình thường, đế quốc ước thúc đối với ma pháp sư cũng là phi thường nhỏ, hơn nữa phàm là ma pháp sư, đều là người có tâm cao khí ngạo, sao có thể đồng ý bị đế quốc ước thúc.

Benson cười khổ một tiếng, nói: "Tiếu Ân, chúng ta có thể không cần quan tâm, nhưng công tước Louis không thể không cần quan tâm đến cái nhìn của hoàng đế bệ hạ."

Tiếu Ân nao nao, hắn rốt cục nghĩ thông suốt một sự tình.

Thành Louis chẳng qua là công quốc phụ thuộc vào đế quốc Nặc Khả Đa mà thôi, nếu có đại lượng ma pháp sư, như vậy bất kể bọn họ xuất phát từ ý đồ gì, đều khiến đế quốc lâm vào cuộc sống hàng ngày bất an.

Đạo lý này kỳ thực phi thường đơn giản, chỉ có điều Tiếu Ân thân là ma pháp sư thời gian cũng đã lâu, cho nên mới trong lúc vô ý xem nhẹ điểm này mà thôi.

Hơi hơi gật đầu, Tiếu Ân hỏi: "Được rồi, như vậy các ngươi tính toán làm sao bây giờ?"

Benson cười ha hả, nói: "Nepal huynh ấy vốn tính toán đi du lịch chung quanh một phen, tuy nhiên hiện tại có chỗ tu luyện tốt như vậy, cho dù là đệ đuổi huynh ấy đi, huynh ấy cũng sẽ không ly khai."

Tiếu Ân cười, nói: "Được, ngày mai bắt đầu. Các huynh còn phải giúp đệ kiến tạo ma pháp tháp lâm thời."

Benson gật đầu thực mạnh một cái, trong ánh mắt đầy chờ mong.

Ngày hôm sau. Tiffany và các ma pháp sư khác xuất hiện, ở trong rừng bắt đầu tu kiến tân ma pháp tháp.

Tuy nhiên bọn họ cũng không có kinh động công tước Louis, bởi vì lúc này đây tu kiến ma pháp tháp chẳng qua là ma pháp tháp lâm thời có năm tầng mà thôi.

Nhưng cho dù như thế, bọn học đồ sống ở trong rừng này cũng đều lộ ra biểu tình vô cùng hưng phấn.

Tuy rằng ma pháp tháp lâm thời được thành lập, liền đại biểu có ma pháp sư vào ở, mà dựa theo lệ thường, ma pháp sư đều chọn lựa học đồ người hầu.

Mà vì nguyên nhân này, bọn họ được ở lại ma pháp lâm viên.

Lúc này đây tu kiến ma pháp tháp nhưng tất cả ma pháp sư đều tham dự tiến vào.

Ở Công quốc Louis có năm tòa ma pháp tháp, trừ David Kirby không đến, còn lại mọi người đều gia nhập vào hàng ngũ. Đặc biệt khi bọn họ biết, tòa lâm thời ma pháp tháp là do đại ma pháp sư Linnuo - đại sư chế tác ma pháp trượng - chế tạo, trong mắt tất cả ma pháp sư lập tức có thêm vài phần nóng rực.

Về phần ma pháp tháp lâm thời, tự nhiên là chuẩn bị vì Tiếu Ân. Ở bên trong ma pháp tháp này còn có các phòng chuyên môn đặc thù, còn có phòng đặc biệt cung cấp cho Hắc Toàn Phong chơi đùa. Hắc Toàn Phong là mãnh thú thực lớn dài đến mười hai thước, khiến tất cả mọi người lần đầu tiên nhìn thấy nó đều cảm thấy hết hồn. Lúc đó cảm giác địa vị của Tiếu Ân trong lòng các ma pháp sư đều đề cao lên một cấp bậc.

Các ma pháp sư có động tác cực kỳ mau lẹ, bọn họ dùng ma pháp Ngưng Thổ Thuật và Hoá Thạch Thuật, chưa tới hai ngày thời gian tòa ma pháp tháp lâm thời thuận lợi xây dựng thành công.

Tuy rằng xét về mặt trang bị và chiếm cứ không gian lớn nhỏ thì hai tòa ma pháp tháp này không có thể đánh đồng với ma pháp tháp chính thức, nhưng từ góc độ thực dụng mà nói, bên trong cũng là đầy đủ mọi thứ.

Tiếu Ân mang theo năm đệ tử đứng vào trong ma pháp tháp, tuy nhiên bọn họ cũng không tuyển nhận ma pháp học đồ, điểm này khiến tất cả ma pháp học đồ cảm thấy thực thất vọng.

Cũng may Linnuo lại dựa theo lệ thường, chiêu thu sáu gã ma pháp học đồ, làm cho sáu người may mắn từ nay về sau thoát ly quẫn cảnh pháp sư học đồ tự do.

Sau khi ma pháp tháp được kiến tạo xong, Tiếu Ân bắt đầu chế tác ma pháp trận.

Dựa theo tính toán của hắn, nơi đặt ma pháp trận ở tầng thứ ba của ma pháp tháp phải có năng lượng dao động hùng mạnh, như vậy mới có khả năng che dấu Hoàng Kim kết giới khi phát ra nguyên tố biến hóa.

Nhất Hào tỉ mỉ kể lại và phân tích ma pháp trận thần kỳ và có được vĩnh cửu tại thành Bahia kia, kết quả khiến cho Tiếu Ân thất vọng.

Nhất Hào cho dù sưu tập tin tức ma pháp rất rộng, vẫn không thể hoàn toàn phá giải toàn bộ sơ đồ của ma pháp trận đó.

Theo như Nhất Hào phân tích, ma pháp trận kia có rất nhiều đặc tính hắn không biết, hơn nữa mặt trên kết cấu so với hệ thống ma pháp hiện nay có khác biệt thực lớn. Hay nói cách khác, ma pháp trận này dường như cũng không phải thuộc hệ thống ma pháp ở tinh cầu này.

Tiếu Ân khi nghe được câu trả lời này, không thể nói được điều gì.

Có thể bố trí ma pháp trận, khẳng định là ma pháp sư. Nhưng, ma pháp sư bố trí ma pháp trận này không ngờ không phải này người trên tinh cầu này, như vậy người đó có thể đi lại vượt qua tinh cầu. Tuy rằng ma đạo sĩ cũng có thể có được khả năng này thông qua siêu cấp truyền tống trận, nhưng Tiếu Ân lại biết, có thể làm được điểm này, trên cơ bản đều là cấp bậc siêu cường giả truyền kỳ.

Vừa nghĩ tới ma pháp trận đầy trí tuệ và quỷ dị tại thành Bahia này là do một vị siêu cường giả ở hành tinh khác bày ra, trong lòng Tiếu Ân có chút phát hoảng. Tuy nhiên sự tình này đã trải qua ngàn năm trước kia, cho dù là hắn có thần thông quảng đại cũng không thể tìm được người bố trí ma pháp trận

Tuy rằng ma pháp trận này không thể hoàn toàn phân ra, nhưng Nhất Hào cũng tiến hành tham khảo và kết hợp Hoàng Kim kết giới một lần nữa để thiết kế một ma pháp trận mới.

Chỉ có điều, Tiếu Ân ở Nhất Hào không gian xem tỉ mỉ ma pháp trận này, trong lòng không khỏi cảm thấy dở khóc dở cười.

Ma pháp trận này kỳ thực chính là sát lục kết giới đơn giản hoá đi, chẳng qua ở ngoại vi có thêm một ít ma pháp trận khác có chức năng phụ trợ mà thôi.

Đương nhiên, ở trong Nhất Hào này, Tiếu Ân biểu hiện vô cùng nhuần nhuyễn.

Ma pháp trận có công năng ẩn nấp hùng mạnh, chuyển hóa năng lượng Hoàng Kim áp chế tới trình độ thấp nhất.

Nếu không có được năng lượng Hoàng Kim cường đại thì căn bản là không thể chú ý tới được năng lượng biến hóa bên trong. Nếu năng lượng biến hóa cũng vô pháp nắm giữ, thì càng không nói đến nghiên cứu ma pháp trận cái gì

Đương nhiên, nếu tiến vào trong đó, là ma pháp sư có được thiên phú Hoàng Kim, như vậy bọn họ hẳn là sẽ có chút sở ngộ.

Chỉ có điều, ma pháp trận này hơn xa ma pháp bình thường, hơn nữa cũng không phải ma pháp sư nào cũng có thiên phú ma pháp trận.

Có được thiên phú Hoàng Kim và có tri thức ma pháp trận thì ngay cả trong thế giới ma pháp cũng là trăm ngàn năm khó gặp.

Nếu không ma pháp trận trong thành Bahia kia cũng không thể bảo trì bí mật trong thời gian dài như vậy.

Hơn nữa không biết vì sao, trong các ma pháp sư mà Tiếu Ân đã gặp qua, trừ hắn và Mary, còn không có người thứ hai có được ma pháp Hoàng Kim, đặc biệt là có năng lượng Hoàng Kim.

Cho nên loại ma pháp trận này một khi thành công, như vậy bí mật tiết ra ngoài, liền có rất nhiều thế lực muốn có nó.

Dựa theo ý tưởng của Tiếu Ân, trừ Hoàng Kim Vương Yidikalun và Dida đích thân nghiên cứu, nếu không cũng đừng nghĩ là thăm dò ra bí mật chân chính của ma pháp trận này.

Tuy nhiên, vì lần đầu tiên bố trí ma pháp trận, cho nên Tiếu Ân phải ở trong Nhất Hào không gian luyện tập ít nhất hơn một ngàn lần, sau đó mới bắt đầu động thủ

Rất nhiều tài liệu ma pháp thông qua tay Tiffany đưa đến bên trong ma pháp tháp của Tiếu Ân.

Ngay cả đại ma pháp sư Linnuocũng không biết, Tiếu Ân cần nhiều tài liệu ma pháp như vậy làm gì.

Tuy rằng những tài liệu này cũng không có gì đặc biệt trân quý đắt tiền, hay là thiên tài địa bảo gì, nhưng số lượng và chủng loại cũng tuyệt đối không ít. Làm Linnuo khi thấy danh sách cũng không khỏi nhăn mặt nhăn mũi.

Bởi vì hắn biết, cho dù là chạy tới ma pháp công hội ở đế quốc Nặc Khả Đa cũng chưa chắc có thể đem tất cả vật tư đó về.

Nhưng vấn đề này ở trong mắt Tiffany, dường như không là vấn đề gì.

Nàng nhận danh sách tài liệu ở trong tay của Tiếu Ân, cũng không có tính toán, mà là trực tiếp tiến nhập ma pháp tháp, phát động truyền tống trận.

Ngày hôm sau. Tiffany một lần nữa xuất hiện ở ma pháp tháp của Tiếu Ân, đem toàn bộ tài liệu ma pháp mà Tiếu Ân cần đều chuẩn bị xong.

Linnuo khe khẽ thở dài, tuy rằng hắn là một gã lục tinh đại ma pháp sư thanh danh hiển hách, nhưng hắn lại không đầu nhập vào bất kể thế lực gì. Từ đế quốc Nặc Khả Đa, hay là ma pháp công hội, đều vô số lần tung cành ô - liu với hắn nhưng đều bị hắn không chút do dự cự tuyệt. Cho nên đối với Linnuo mà nói, muốn mua được chừng này tài liệu ma pháp cũng không dễ dàng gì.

Nhưng có được sự hậu thuẫn của bộ tộc Nguyệt Tinh Linh, Tiffany muốn có ngay toàn bộ tài liệu ma pháp, cũng chẳng qua là mất một chút thời gian mà thôi.

Ma pháp sư tuy rằng hùng mạnh, nhưng nếu độc hành thì ở rất nhiều địa phương đều không tránh được một chút thiệt thòi.

Cho nên Linnuo cảm thán không thôi, trong lòng cũng xuất hiện một tia ý tưởng khác thường.

Đương nhiên, hắn cũng không phải muốn đầu nhập vào một thế lực hùng mạnh, mà muốn cùng với các pháp sư tự do, hình thành một đoàn thể, có thể bù đắp cho nhau. Đây cũng có thể là một biện pháp tốt

Tiếu Ân cũng không biết lão ma pháp sư bên người mình đang suy nghĩ cái gì. Sau khi hắn nhận tài liệu, liền một mình trốn vào ma pháp tháp, ở trong đó bố trí ma pháp trận. Trong quá trình bố trí, trừ Mary là người có được năng lượng Hoàng Kim được hắn lưu lại làm trợ thủ, còn đám người Kim cũng bị hắn đuổi ra.

Cứ như vậy trải qua suốt mười ngày bố trí, Tiếu Ân rốt cục thành công hoàn thành bố trí ma pháp trận.

Khi nhìn thấy tài liệu ma pháp bố trí gọn gàng ngăn nắp, Tiếu Ân trong lòng cực kỳ tự hào.

Vì ma pháp trận này, hắn mất bao nhiêu tâm tư. Hiện giờ sắp thành công, tâm tình tự nhiên là có chút kích động.

Trong ma pháp trận cũng không có bút họa thành lộ tuyến, mà là dùng các chủng loại tài liệu ma pháp bất đồng thay thế lộ tuyến vận hành.

Đây là sự khác biệt lớn nhất giữa ma pháp trận và đạo cụ ma pháp, cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến ma pháp trận vững chắc hơn và ít tổn hại hơn.

Nếu không có như thế, thánh địa tu luyện ma pháp ở thành Bahia kia sao lại duy trì đến hàng ngàn năm vẫn còn không có gì tổn hại.

Trong mười ngày thời gian bế quan như thế, Tiếu Ân cũng không dồn toàn bộ tinh lực vào ma pháp trận như đám người Linnuo nghĩ mà mỗi ngày đều nói chuyện công việc mấy giờ, thời gian còn lại là tự hành tu luyện.

Sở dĩ hắn làm như vậy chính là muốn truyền đạt một tin tức ra bên ngoài: Ma pháp trận này là phi thường phức tạp, cho dù là có đầy đủ tài liệu, cũng không phải tùy tiện là có thể bố trí thành công.

Nếu không làm cho người ta biết, ở trong vòng một ngày hắn liền có thể chế tạo thành công ma pháp trận tương tự thánh địa tu luyện này ngay tại thành Louis, chẳng phải là quá mức kinh thế hãi tục sao.

Tuy nhiên sau thời gian mười ngày làm đệm, đại khái cũng có thể chế tạo thành công.

Tiếu Ân hướng về Mary khẽ gật đầu, hai người lập tức bắt đầu đưa năng lượng Hoàng Kim của bản thân vào bên trong ma pháp trận.

Ma pháp trận này cũng là cơ sở của Hoàng Kim kết giới cải tiến ra. Tuy nhiên lấy công hiệu mà nói, để làm được điểm này cũng là nhờ Nhất Hào trải qua vô số lần suy diễn, có thể nói là vô cùng mệt mỏi.

Phạm vi của ma pháp trận cũng không nhỏ, bên trong lộ tuyến kết cấu cũng rất phức tạp, thêm rất nhiều lộ tuyến không cần thiết.

Nếu không có như thế, cũng không thể làm giảm công hiệu của ma pháp trận.

Chỉ có điều, có thêm rất nhiều chi tiết vụn vặt đó cũng khiến nhu cầu năng lượng Hoàng Kim càng nhiều hơn để kích phát trận thế.

Tuy rằng là hai người toàn lực thực hiện, nhưng đến khi sức cùng lực kiệt, mới miễn cưỡng thành công kích phát trận pháp.

Trong ma pháp trận, bởi vì quán thâu đủ năng lượng Hoàng Kim, cho nên mơ hồ tản ra một loại năng lượng dao động kỳ dị. Cảm ứng được năng lương dao động này, Tiếu Ân khẽ nhếch miệng, rốt cục lộ ra vẻ tươi cười.

Hắn nhẹ nhàng vung tay lên, tài liệu ma pháp liền biến thành chất lỏng bao quanh, thẩm thấu vào sàn nhà bên trong ma pháp tháp.

Từ nay về sau, ma pháp trận này hòa hợp nhất thể với ma pháp tháp lâm thời có ba tầng này. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Thở ra thực dài nhẹ nhõm, Tiếu Ân hướng về Mary gật đầu một cái. Hai người đều có vẻ mặt tiều tụy đi ra ngoài, xem bọn hắn như thế, rõ ràng chính là lực lượng tinh thần hao tổn nhiều lắm, quả thực sắp cạn kiệt hết rồi.

Maren sắc mặt hơi đổi, mau bước lên trước, lo lắng hỏi: "Tiếu Ân, con cảm thấy thế nào?"

"Sư phụ, chỉ cần nghỉ ngơi một chút là được rồi." Tiếu Ân cười khổ nói: "Con cũng thực không ngờ, lại tiêu hao nhiều ma lực như vậy. Tuy nhiên may mắn rốt cục cũng hoàn toàn thành."

Dứt lời, hắn vung tay lên nói với Đức Lỗ Phu: "Cho Mary đi nghỉ ngơi thôi."

Đức Lỗ Phu lên tiếng, lập tức tiến lên đưa muội muội rời đi. Sau khi bế Mary về phòng, sắc mặt tái nhợt của hắn liền biến mất hơn phân nửa.

Nàng tuy rằng tiêu hao rất nhiều ma lực mà cảm thấy mệt nhọc, nhưng cũng tuyệt đối không có tới tình trạng sụp đổ này.

Ở trong ma pháp tháp, Maren chung quy cũng không kiềm chế được lòng hiếu kỳ hỏi: "Con hoàn thành cái gì?"

Từ khi chế tạo ma pháp trận, Tiếu Ân ở lầu ba ma pháp tháp trong suốt mười ngày đóng cửa không ra, nếu nói làm cho mọi người không có hiếu kỳ, căn bản là gạt người.

Huống chi, từ lầu ba ma pháp tháp mới truyền đến một trận năng lượng dao động kỳ dị. Loại dao động này dị thường mãnh liệt, các ma pháp sư bên trong ma pháp lâm viên đều có thể dễ dàng cảm nhận được loại ma pháp nguyên tố biến hóa này.

Đương nhiên bọn họ cũng không biết loại ma pháp nguyên tố biến hóa này có ý nghĩa là gì, chỉ có thể biết rằng ở trong ma pháp tháp này khẳng định là đã xảy ra biến cố gì đó.

Tiếu Ân mỉm cười, ngẩng đầu nhìn gương mặt tò mò của Linnuo và Tiffany. Hiển nhiên, hai vị đại ma pháp sư này rất hứng thú với Tiếu Ân thần thần bí bí này.

Hơi do dự một chút, Tiếu Ân nói: "Sư phụ, hai vị đại ma pháp sư các hạ, mời theo ta đến đây đi."

Sau khi cùng đi với Tiếu Ân đến lầu ba, sắc mặt ba người đều không kìm nổi ngạc nhiên.

Ở tầng thứ ba ma pháp này, trống rỗng, một căn phòng cũng không có. Nhưng trên mặt đất rộng mấy trăm thước này, đang lóe ra vô số ánh sáng thần bí.

Tất cả ánh hào quang dường như đã dung nhập vào bên trong tấm ván gỗ, tản ra một loại ánh sáng dịu dàng.

Ba người bọn họ tuy rằng thực lực không đồng đều, nhưng không thể nghi ngờ đều là đều là ngững người có kiến thức uyên bác trong thế giới ma pháp, khi thấy được loại hào quang này, liền lập tức đoán được Tiếu Ân đã làm cái gì ở phòng này.

Tiffany ngẩng đầu lên, nhìn Tiếu Ân thực sâu, nói: "Tiếu Ân các hạ, tài học của ngài thực uyên bác, thực sự là ngoài dự đoán của chúng ta."

Linnuo im lặng gật đầu, nói: "Không tồi, ngài không chỉ là ma pháp sư có ma lực thâm hậu, hơn nữa đối với trình độ ma pháp cũng đạt tới trình độ này, thực sự là rất giỏi."

Khuôn mặt Maren gắng gượng không banh ra, khóe mắt chớp động đến xem. Giờ phút này hắn cực kỳ cao hứng, nếu không có hai vị đại ma pháp sư trước mặt, như vậy trời mới biết hắn sẽ làm ra cái gì không phù hợp với thân phận ma pháp sư tôn quý.

Tiếu Ân cũng nao nao, nhìn về phía bọn họ, ánh mắt mang theo một tia hồ nghi: "Các vị, mọi người đến tột cùng nói cái gì?"

Tiffany than nhẹ một tiếng, nói: "Tiếu Ân các hạ, ngài bố trí ma pháp trận này trong vòng mười ngày đúng không?"

"Đúng vậy." Đối với chuyện này, Tiếu Ân vốn không có cố ý giấu diếm, cho nên trực tiếp thừa nhận.

"Mười ngày…" Tiffany cười khổ một tiếng, hỏi: "Xem hào quang ở tầng lâu này, ma pháp trận này đã bố trí thành công rồi."

"Đúng vậy, mặc dù có chút may mắn, nhưng đã thành công." Tiếu Ân sắc mặt hơi hơi đỏ lên nói.

Ba vị ma pháp sư liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng là Linnuo nói: "Tiếu Ân các hạ, vận khí của ngài cố nhiên là rất tốt, nhưng người có thực lực mới chế tạo thành công ma pháp trận này…"

Tiếu Ân há miệng thở dốc thầm nhủ: "Chẳng lẽ chính mình đã làm ra sự tình long trời lở đất gì đó ư…"

Sau một hồi nói chuyện, Tiếu Ân mới biết nguyên nhân trong đó.

Ma pháp trận này ở trong thế giới ma pháp tuyệt đối là thuộc loại tạo nghệ khó khăn lớn nhất.

Muốn bố trí một ma pháp trận, cần có một hiểu biết nhất định đối với ma pháp, đặc biệt là cơ sở học vấn ma pháp phải vững chắc tới cực điểm, như thế mới có thể chế tạo thành công ma pháp trận.

Bất kể là ma pháp trận gì, trong thời điểm bố trí, đều phải kết hợp địa hình, ma pháp nguyên tố, phân bố tình huống từ các phương diện, đủ loại vấn đề.

Mười ngày thời gian, đừng nói là thành công bố trí ma pháp trận, cho dù là thiết kế bản vẽ cũng là khó khăn vạn phần.

Cho nên ba người bọn họ biết Tiếu Ân ở trong mười ngày, bố trí thành công ma pháp trận, thậm chí còn kích phát thành công ma pháp trận, đương nhiên sẽ cảm thấy không thể tin nổi.

Tuy nhiên hoàn hảo chính là, ở trên người Tiếu Ân có rất nhiều sự tình khó hiểu, mà càng chủ yếu chính là bọn họ đều đã biết, Tiếu Ân là từ bên trong khe nứt thời không đi ra. Cho nên bọn họ khiếp sợ rất nhiều, nhưng vẫn có thể miễn cưỡng thừa nhận sự tình này.

Tiffany hâm mộ nói: "Năm đó vì thành lập truyền tống trận tư nhân, ta mất tổng cộng mất hai mươi năm thời gian, bị thất bại hai lần. Hiện giờ Tiếu Ân các hạ mười ngày chế tạo thành công ma pháp trận, hơn nữa còn là lần duy nhất đã thành công."

Nàng hơi hơi lắc lắc đầu, dường như là trong lòng mình có một tia đố kỵ nên thở dài một tiếng.

Tiếu Ân cười khổ một tiếng, đối với mọi người, bố trí ma pháp trận là sự tình vô cùng rườm rà, bên trong rất nhiều quy tắc, tuổi như hắn thì căn bản là không thể nắm giữ.

Nhưng đối với siêu cấp máy tính Nhất Hào mà nói, chỉ cần hiểu biết đến nội dung và tin tức cơ bản là có thể tối ưu hoá trình tự, gần như đưa ra được phương án hoàn mỹ nhất.

Cho nên Nhất Hào đã sớm đưa ra giả thuyết ở không gian ảo rằng xây ma pháp trận ở lầu ba của ma pháp tháp là tốt nhất.

Hơn nữa Tiếu Ân đã luyện tập hàng ngàn lần từ giả thuyết đó.

Sau khi có điều kiện như vậy, Tiếu Ân mới bố trí ma pháp trận, đương nhiên là thuận buồm xuôi gió, không có điều gì ngoài ý muốn.

Nếu không như vậy, vừa bố trí, vừa sửa chữa, còn muốn vừa thí nghiệm, như vậy đừng nói là mười ngày, dù cả đời hắn cũng khó có thể chế tác thành công.

Maren trầm mặc nửa ngày, rốt cục nói: "Tiếu Ân, ma pháp trận này có chỗ lợi gì?"

"Sư phụ, người xem." Tiếu Ân đi vào trong phòng, đi bốn góc, ở mỗi góc cho vào một viên năng lượng tinh thạch.

Ngay sau đó, toàn bộ trong phòng tỏa ra năng lượng Hoàng Kim vận hành nhanh hơn, ma pháp trận bị kích hoạt bắt đầu rất nhanh chuyển hóa năng lượng, và làm cho cả đại sảnh ma pháp nguyên tố kịch liệt hoạt động.

Ba người Maren ngay từ đầu có hứng thú nhìn, nhưng sắc mặt bọn họ gần như ngưng trọng lên, trong mắt bọn họ đều lóe ra một mảnh tinh quang sáng rực.

"Thánh địa tu luyện." Maren chậm rãi nói từng chữ một.

Loại năng lượng nguyên tố linh hoạt đạt trình độ này, cảm ứng được gần như giống với thánh địa tu luyện ở thành Bahia.

Linnuo và Tiffany đều là quay đầu, bọn họ lẳng lặng nhìn Tiếu Ân, ánh mắt mang theo những tia nóng rực.

Trên mặt Tiếu Ân lộ ra một tia cười mơ hồ, hắn thoải mái gật đầu, nói: "Sư phụ, đây là chế tác thánh địa tu luyện đơn giản hoá, người nhìn hiệu quả như thế nào."

Ba người Maren nối đuôi nhau tiến nhập vào trong đại sảnh. Bọn họ lẳng lặng cảm ứng nguyên tố dao động kịch liệt xung quanh ma pháp trận, trên mặt đều xuất hiện thần sắc ngạc nhiên lẫn vui mừng.

Trong đôi mắt Tiffany lại chớp động sáng lên.

Đối với một ma pháp sư mà nói, ma pháp trận như vậy kỳ thực có thể cũng không có tác dụng rất lớn, nhưng đối với một chủng tộc mà nói thì đó chính là một đạo cụ siêu cấp có thể nâng cao thực lực.

Trong khoảng thời gian ngắn, vô số ý niệm trong đầu Tiffany chuyển động. Nếu có thể, nàng hy vọng Tiếu Ân có thể bố trí mấy chục, thậm chí còn là mấy trăm cái ma pháp trận như vậy cho bộ lạc Nguyệt Tinh Linh.

Tuy nhiên nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Tiếu Ân, nàng biết ý tưởng này chỉ sợ là rất khó thực hiện.

Đương nhiên, việc này cũng có quan hệ rất lớn với thực lực của Tiếu Ân. Nếu Tiếu Ân là ngũ cấp học đồ như năm đó, như vậy Tiffany khẳng định là bắt hắn và thi triển đủ loại thủ đoạn bức bách Tiếu Ân nói ra bí mật của ma pháp trận này.

Nhưng hiện giờ thực lực Tiếu Ân đã không kém nàng chút nào, lại có lục tinh đại ma pháp sư Linnuo đi theo, hơn nữa bọn họ lại từ khe nứt thời không đi ra là ngàn năm truyền kỳ trong tương lai.

Đối với người như vậy, nếu không nắm chắc đánh chết lập tức, như vậy thực đúng là không có bao nhiêu người nguyện ý đi đắc tội với bọn họ.

Nếu hiện tại đắc tội, ngày sau một khi bọn họ thành công tiến giai nên ma pháp sư truyền kỳ, như vậy sẽ đưa tới kẻ thù hủy diệt đối với đại gia nghiệp, đại chủng tộc. Nhân vật như vậy tuyệt đối không thể trở thành tử địch.

Nhẹ nhàng lắc lắc đầu, trong lòng Tiffany đột nhiên có một ý niệm. Nếu lôi kéo được đám người Tiếu Ân lại đây, như vậy ngày sau bộ tộc Nguyệt Tinh Linh còn có thể sợ hãi cái gì đây.

Tuy nhiên đối với việc lôi kéo sáu người tương lai sẽ trở thành ma pháp sư ngàn năm truyền kỳ này, ngay cả là Tiffany cũng không có nửa phần nắm chắc.

Trong lúc Tiffany miên man suy nghĩ, Linnuo thở dài một tiếng, nói: "Tiếu Ân các hạ. Ngài thực sự là rất rất giỏi, không ngờ có thể ở trong này kiến tạo một chỗ tu luyện không kém hơn thánh địa tu luyện ở thành Bahia kia."

Tiếu Ân cười ha hả, nói: "Linnuo các hạ, ngài quá khen. Ta không thể hoàn toàn phục chế lại thánh địa tu luyện kia ở đây."

Hắn chỉ vào bốn góc đại sảnh, nói: "Thánh địa tu luyện ở thành Bahia chính là hấp thu nguyên tố lực lượng ngoại giới để tu luyện, đó là một ma pháp trận vĩnh cửu, có thể hình thành một nơi tu luyện cố định. Ma pháp trận này của ta cũng phát huy ra tác dụng cùng loại, nhưng lại cần trung cấp năng lượng tinh thạch. Bốn viên tinh thạch đại khái có thể duy trì ba giờ tu luyện."

Tiffany ba người nhìn bốn góc đại sảnh rồi lại nhìn nhau, Linnuo nói: "Tiếu Ân các hạ, tuy rằng ngài cũng không hoàn toàn phục chế ma pháp trận lại đây, nhưng có thể sáng tạo ra ma pháp trận như vậy đã là phi thường giỏi rồi."

Hắn than nhẹ một tiếng, nói: "Mấy quốc gia phụ cận, phàm là có chút danh tiếng, đều đi thăm và nghiên cứu thánh địa tu luyện, nhưng tất cả mọi người đều rất cao hứng mà đến, mất hứng mà về, căn bản là không ai có thể thành lập một một nơi thánh địa tu luyện khác nữa."

Trên mặt Tiếu Ân đầy kinh ngạc nhưng ở trong lòng hắn cũng khinh thường.

Chỗ thánh địa tu luyện kia không phải sản phẩm của tinh cầu này, đương nhiên các cao thủ ở tinh cầu này không thể lý giải nổi kết cấu đồ của nó.

Hơn nữa do khuyết thiếu siêu cấp cao thủ trận pháp có được năng lượng Hoàng Kim, căn bản không ai có khả năng giải nổi bí mật này.

Ma pháp trận mà hắn chế tác này, kỳ thực chính là một phiên bản khác của Hoàng Kim kết giới, về phần tri thức ma pháp trận của tinh cầu khác kia, kỳ thực hắn cũng không vận dụng bao nhiêu.

Tuy nhiên ở trên mặt Tiếu Ân cũng không để lộ ra tâm tư của chính mình.

Vẫn trầm mặc không nói, Maren đột nhiên nói: "Tiếu Ân, ma pháp trận này ngươi tính xử lý như thế nào?"

Tiếu Ân vội vàng nói: "Sư phụ, đây là lễ vật con đưa cho người, người tính làm sao bây giờ thì làm như thế."

Đôi mắt của Maren lập tức lộ ra vẻ ngạc nhiên vui mừng. Hắn nhanh chóng nói: "Thực tốt, ta muốn lập tức gửi thư gọi David Kirby mang theo các đệ tử trở về. Có ma pháp trận này, cho bọn họ sử dụng cùng, không cần phải tranh cướp với ai nữa."

Tiếu Ân mỉm cười, nói: "Sư phụ, ma pháp trận này phải trả giá nhất định. Một lần dùng đại khái cần hơn ba mươi viên năng lượng tinh thạch."

Maren tay áo vung lên, cười nói: "Chỉ hơn ba mươi viên mà thôi, cho dù là ta lấy không ra, Tiffany các hạ và Kerry bọn họ cũng nhất nhất định lấy ra mà."

Ánh mắt Tiếu Ân hướng tới Tiffany liếc mắt một cái. Chỉ thấy nàng thần tình tươi cười nói: "Maren, đa tạ ngươi."

Trong lòng hơi cảm khái một chút, Tiếu Ân biết, sư phụ nói như vậy cũng chính là tương đương với việc cho phép nhất mạch pháp sư của công quốc Louis đều có thể bất cứ lúc nào tiến vào nơi này tiến hành tu luyện.

Bởi vậy có thể thấy được, công quốc Louis tuy nhỏ nhưng các ma pháp sư quan hệ cũng cực kỳ hòa thuận, nếu không sư phụ tuyệt đối sẽ không dễ dàng làm ra quyết định như vậy.

Maren hào phóng khoát tay chặn lại, nói: "Tiffany các hạ, tài liệu của ma pháp trận này đều là ngài cung cấp, nếu không có tài liệu này, Tiếu Ân cũng không thể thành công."

Tiffany cười khổ một chút, cũng không có biện giải. Kỳ thực nàng cũng hiểu được, tài liệu này tuy rằng rườm rà một chút, nhưng thu thập cũng chỉ một chút thời gian mà thôi.

Nhưng so sánh với tài liệu này, nhân tài bố trí ma pháp trận như Tiếu Ân mới gọi là hiếm có.

Vô số ý niệm trong đầu vòng vo một hồi, Tiffany nói: "Tiếu Ân các hạ, nghe Betty nói, nàng từng gặp ngài một lần ở khe nứt thời không, và đã được ngài cứu mạng."

Tiếu Ân nao nao, nói: "Ân cứu mạng không dám nhận, nhưng đúng là bên trong đó đã gặp mặt."

Hắn dùng những lời này ý tứ cực kỳ hàm hồ, nếu không phải tự thể nghiệm qua, tuyệt đối không thể đoán được hàm ý trong đó.

Tiffany cảm kích nhìn hắn nói: "Ngài thực sự quá khách khí, nếu không phải ngài ra tay tương trợ…"

Nàng dừng một chút, nói: "Tiếu Ân các hạ, ta muốn mời ngài đi tới bộ lạc Nguyệt Tinh Linh một lần…"

"Cảm ơn ý tốt của ngài, tuy nhiên gần nhất ta và bọn Kim đều phải bế quan, tạm thời còn không ra ngoài thí luyện." Tiếu Ân lập tức khéo léo từ chối.

Tiffany và Linnuo hai người liếc mắt lẫn nhau một cái, đám người Kim bế quan tự nhiên không có gì, nhưng Tiếu Ân đều đã đạt tới cảnh giới như thế, nếu còn muốn bế quan, chẳng lẽ hắn muốn đột phá vào cảnh giới ma đạo sĩ sao?

Cùng có suy nghĩ như vậy, mặt của bọn có một chút thay đổi.

Chần chừ một chút, Tiffany nói: "Nếu Tiếu Ân các hạ đã có quyết định, ta cũng không ép buộc."

Sau một lúc lâu, Tiffany đầu tiên cáo từ. Khi nàng rời đi liền nhìn về phía Tiếu Ân với vẻ hơi khác thường.

Đây là một loại kính trọng, chỉ khi đối mặt với đại ma pháp sư Linnuo, nàng mới để lộ ra sự kính phục này.

Ở trong mắt Tiffany, Tiếu Ân chẳng qua là một thiên tài ma pháp, trong quá trình tu luyện có gặp thiên phú may mắn, hơn nữa được thử thách ở trong khe nứt thời không, cho nên mới có thể tạo nên một quái thai như vậy.

Nhưng bởi vì mấy năm trước Tiếu Ân là học đồ của Maren, cho nên ở trong lòng của nàng, kỳ thực còn có thêm một loại cảm tình đố kỵ.

Nhưng sau khi nàng thấy được ma pháp trận thần kỳ này, loại cảm giác này liền hoàn toàn tiêu tan. Bởi vì nàng đã biết, Tiếu Ân không chỉ là một người tu luyện thiên tài, hơn nữa còn là một thiên tài ma pháp trận.

Thiên tài như vậy xuất hiện trước mặt nàng, rốt cuộc đã dập tắt đố kỵ trong lòng nàng.

Sau khi về tới ma pháp tháp, ba người Betty im ắng đi lên, nhưng trên mặt các nàng dường như cũng có biểu tình mất hứng.

Đó là bởi vì Tiffany sợ các nàng trêu chọc Tiếu Ân, cho nên cố ý không cho các nàng ra ngoài.

Ba tiểu cô nương tuy rằng trong lòng không tức giận, nhưng cũng không dám vi phạm lời nói của Tiffany, chỉ đau khổ chờ đợi ở ma pháp tháp.

Tiffany liếc mắt nhìn các nàng một cái, đột nhiên khẽ thở dài: "Các ngươi ở chỗ này chờ ta. Ta muốn lập tức về trong tộc một chuyến."

Sara nao nao, nói: "Dì, mười ngày trước dì vừa mới trở về mà."

Tiffany nhẹ nhàng gật đầu một cái. Đối mặt với khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm của Sara, trên mặt của nàng hiện nên một tia ôn hòa tươi cười: "Đúng vậy, tuy nhiên lúc này đây Tiếu Ân mang cho ta rung động quá lớn, ta tất cần phải đi gặp lại tộc trưởng."

"Tiếu Ân?" Ba người Sara ánh mắt mơ hồ tỏa sáng.

Trước kia Tiffany mấy năm cũng không nhất định quay về tinh linh bản tộc một lần, nhưng hiện tại ngắn ngủn mười ngày đi về lần thứ hai, bởi vậy có thể thấy được hình tượng của Tiếu Ân lớn tới mức nào ở trong mắt nàng.

Tiffany do dự hồi lâu, rốt cục cho phép các nàng rời khỏi ma pháp tháp. Tuy nhiên vẫn dặn dò như trước, các nàng không thể phát sinh xung đột với Tiếu Ân.

Việc này không chỉ có riêng duyên cớ là lần trước ở khe nứt thời không, Tiếu Ân đã cứu Nguyệt, Mộc nhị tộc tinh linh. Trừ việc đó, hôm nay Tiếu Ân đã bố trí được tòa ma pháp trận thần kỳ đã khiến địa vị của Tiếu Ân ở trong lòng Tiffany bay lên thẳng tắp, thậm chí còn vượt qua lục tinh đại ma pháp sư Linnuo nổi tiếng.

Cho nên giờ phút này, Tiffany tuyệt đối không cho phép phá hư quan hệ giữa bọn họ.

Đương nhiên, Tiffany cho phép Betty và các nàng rời khỏi ma pháp tháp, và tiếp xúc cùng với đám người Tiếu Ân. Ở trong lòng của nàng, kỳ thực cũng muốn song phương thực sự hòa thuận ở chung, thậm chí còn trở thành bằng hữu.

Chỉ có điều, về phần cuối cùng có đạt thành tâm nguyện hay không, vậy không phải nàng có thể nắm giữ được.

Bạch quang chợt lóe, Tiffany lại lần nữa đi tới bộ lạc Nguyệt Tinh Linh, mà ba người Sara cũng có thể quang minh chính đại đi ra ngoài, và có cơ hội gặp lại Tiếu Ân.

Chỉ có điều, khiến các nàng không thể tưởng được chính là Tiếu Ân lập tức tuyên bố bế quan, khiến các nàng căn bản là không thể gặp được.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #193


Báo Lỗi Truyện
Chương 193/482