Chương 192: Gặp lại Tiffany




Mặc dù không biết ma pháp trận này do ai bố trí, nhưng Tiếu Ân có thể khẳng định, người đó chắc chắn là thiên tài, thậm chí còn so sánh được với vị thiên tài pháp sư chế tạp ra sát lục thiên mạc.

Chỉ thăm dò sơ qua, tất nhiên khó có thể nghiên cứu thấu triệt ma pháp trận này. Hơn nữa ma pháp trận này khác với Truyền Tống Trận của Mozart ở đế quốc Cát Hãn.

Truyền Tống Trận của Mozart không có công năng che giấu, biểu hiện rõ lộ tuyến đồ và sự thay đổi nguyên tố ma pháp trước mặt mọi người. Chỉ cần là người có thiên phú về không gian hệ là có thể học tập được.

Nhưng khác với truyền tống trận, ở phía trên ma trận này lại bị che giấu, cũng không ai biết hoa văn tinh xảo để phát động ma pháp trận ở chỗ nào.

Tất nhiên, mọi người cũng không cảm ứng được sự biến hóa này có quan hệ với năng lượng Hoàng Kim.

Nếu như cho Tiếu Ân mười năm thời gian, chắc chắn hắn sẽ tìm ra toàn bộ ảo diệu, nhưng hiện tại Tiếu Ân không có nhiều thời gian và tinh lực như vậy, cho nên để Nhất Hào ghi chép lại, sau đó hắn rời đi.

Mặc dù hắn không có khả năng phục chế lại ma pháp trận này ở chỗ khác nhưng kết hợp với quá trình chế tạo Hoàng Kim kết giới, chắc chắn hắn có thể tham khảo được một hai điều, phục chế lại một ma pháp trận khác, nhưng hiệu quả không hề thua kém so với thánh địa tu luyện.

Rời khỏi thành chủ phủ, Tiếu Ân đề nghị trở về công quốc Louis, Maren và David Kirby do dự không quyết.

Sở dĩ bọn họ tới trợ giúp Lewis là vì quyền sử dụng thánh địa tu luyện, hiện giờ vất vả lắm Lewis mới leo lên ngôi vị thành chủ, bảo bọn họ dễ dàng từ bỏ là chuyện rất khó khăn.

Hơn nữa trong lần giao thủ này, Tiếu Ân có vai trò cực quan trọng.

Vì thế Lewis đã đáp ứng nhường cho bọn họ một phần năm quyền sử dụng, dưới tình huống này, tất nhiên bọn họ muốn sử dụng trọn vẹn.

Nhưng Tiếu Ân thuyết phục mãi, cuối cùng Maren mới quyết định, đem ba gã đệ tử chưa trở thành ma pháp sư chính thức giao cho David Kirby, còn mình, Nepal, Benson và Tiếu Ân trở về.

Còn ba người Donal cùng với hai đệ tử kiệt xuất của David Kirby thay phiên nhau tiến vào thánh địa tu luyện. Bọn họ hy vọng trước năm mươi tuổi sẽ thuận lợi trở thành ma pháp sư chính thức. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Vốn Maren không hy vọng nhiều vào tiền đồ của bọn họ, nhưng có thánh địa tu luyện trợ giúp, xác xuất thành công sẽ được đề cao, cho nên Maren mới để bọn họ ở lại.

Đối với quyết định của sư phụ, Tiếu Ân không có ý kiến gì. Nhưng hắn tin tưởng, một khi thuận lợi kiến tạo thánh địa tu luyện mới trong công quốc Louis, nhất định sư phụ sẽ gọi bọn họ trở về.

Còn hiện tại nói suông không có bằng chứng thì dù Tiếu Ân có nói, cũng chưa chắc Maren đã tin tưởng.

Mấy ngày sau, Tiếu Ân và đoàn người Maren rời khỏi thành Bahia, bay về công quốc Louis.

Đám người Tiếu Ân rời đi, dù là Lewis hay kẻ thất bại Stephen đều thở phào một hơi.

Quả thực, Tiếu Ân, Linnuo, Đức Lỗ Phu, hơn nữa còn có mãnh thú Hắc Toàn Phong kinh khủng, tổ hợp này có uy lực to lớn, chỉ sợ không kém ma đạo sỹ bình thường.

Chỉ cần bọn họ còn ở trong thành thị, như vậy sẽ tạo áp lực to lớn đối với tất cả ma pháp sư, pháp sư có thực lực hùng hậu càng cảm nhận sâu sắc điều này.

Cho tới khi bọn họ rời khỏi, những cao thủ đạt tới cấp bậc đại ma pháp sư mới gỡ bỏ được tảng đá trong lòng.

Buổi sáng ở lâm viên, thường thường có thể nhìn thấy một ít sương mỏng màu trắng, đi trong đám sương trắng đó, mò tay cũng không thấy gì.

Trong tầng sương mù có những cây cổ thụ và bụi cây, tầng sương mù nhiệt tình ôm lấy chúng nó.

Trong hoàn cảnh này, dù là các học đồ pháp sư cần cù cũng ở trong phòng nghỉ miễn phí của công quốc, không ai dám ra ngoài để chịu tội cả.

Nhưng cách đó không xa truyền đến từng đạo năng lượng dao động, hơn mười người xuyên qua sương mù tiến vào.

Quanh người bọn họ có những cơn gió thổi lên, mặc dù không thổi tan được tầng sương mù trước mắt, nhưng tốt xấu gì thì tầm mắt của bọn họ cũng không gặp trở ngại.

Maren, Benson, Nepal, nhìn Kim, trong ánh mắt tràn ngập cảm khái.

Trải qua mấy ngày ở chung, bọn họ đã biết, mấy tên đệ tử của Tiếu Ân cường đại tới mức nào. Thực lực cường đại của bọn họ không chỉ ở riêng mặt ma lực, mà còn có năng lực khống chế nguyên tố ma pháp mạnh mẽ.

Nếu như không phải biết được tuổi tác của bọn họ, Maren không tin, những người này chưa tới năm mươi tuổi.

Đối với ma pháp sư chính thức, năm mươi tuổi không được coi là lớn, nhung chưa tới năm mươi đã đạt tới đại ma pháp sư và tam tinh ma pháp sư, thì đó là phượng mao lân giác, chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Ngắn ngủ tám năm đã tạo nên biến hóa và chênh lệch to lớn như vậy, quả thực khiến đám người Maren bồi hồi.

Nhưng khi Tiếu Ân kể lại kinh nghiệm của mình, ba người Maren càng cảm khái vạn lần, pháp sư chiến đấu khác xa pháp sư học viện.

Bọn Tiếu Ân có được thành tựu như bây giờ, là do bọn họ dùng máu tanh trên chiến trường để đổi lấy, nếu như đổi lại là đám người Maren đi vào trong đó, chỉ sợ không thể trở thành đại ma pháp sư, ngược lại còn mất mạng, có đi nhưng không trở về.

Rốt cuộc, Kim đi trước dẫn đường dừng lại, trước mặt của hắn là tòa ma pháp tháp của Maren.

Dưới ánh mắt của mọi người, Maren bước lên. Tòa ma pháp tháp này kiến tạo vì hắn, tất cả cơ quan bên trong do hắn tự mình bố trí.

Nếu hắn đã phong bế tòa tháp thì chỉ có hắn mới mở ra được, nếu người khác mở thay hắn, thì chẳng khác gì muốn trực tiếp đắc tội với hắn.

Tới trước ma pháp tháp, Maren khẽ vuốt cửa tháp, hắn mở tầng ma pháp cấm chế ra.

Rốt cuộc, khi tầng ma pháp cấm chế vỡ ra, ma pháp tháp phát ra ánh sáng chói mắt.

Năng lượng trong ma pháp tháp bạo phát ra.

Năng lượng dao động cường đại khuếch tán ra bốn phương tám hướng khiến tất cả ma pháp sư ở lâm viên cảm ứng được sự biến hóa này.

Phần lớn mọi người mở to mắt ra nhìn nhau, không thể giải thích được. Bọn họ có hể cảm ứng được nguyên tố ma pháp điên cuồng biến hóa, nhưng không biết điều đó đại biểu cho cái gì.

Mấy ma pháp sư chính thức ở ma pháp tháp của mình nở nụ cười, bọn họ biết, Maren hoặc David Kirby đã trở về.

Phòng hộ của ma pháp tháp lại được khởi động, cửa ma pháp tháp lại mở ra.

Maren nghiêng người, cung kính nói với Linnuo, nói: "Các hạ, mời ngài vào."

Linnuo nhìn Tiếu Ân, do dự một chút, cuối cùng tiến vào. Sau khi vị lục tinh đại ma pháp sư có thanh danh hiển hách của đế quốc Nặc Khả Đa tiến vào, đám người Maren mới tiến vào.

Tiếu Ân nhẹ nhàng vỗ chiếc đầu to của Hắc Toàn Phong, đại ma thú này bò xuống, nó phát ra tiếng kêu nhỏ không cam lòng, nhưng dù sao nó không dám làm trái ý của Tiếu Ân, đành ngoan ngoãn đứng chờ ở ngoài.

Ma pháp tháp có động tĩnh lớn như vậy, sớm khiến đám người Danny bừng tỉnh.

Lúc đầu bọn họ còn tưởng có ai ăn gam hùm mật gấu tới nơi này gây rồi, nhưng khi bọn họ vội vã chạy xuống, mới biết Maren trở về.

"Sư phụ, người đã trở về." Brent hưng phấn tiến lên đón, hắn thấy đám người Tiếu Ân ở phía sau lưng sư phụ, đôi mắt sáng lên, cao hứng kêu lên: "Tiếu Ân pháp sư, huynh cũng tới?"

Tiếu Ân khẽ gật đầu với hắn. Ánh mắt của Maren chuyển qua người hắn, hài lòng nói: "Brent, ngươi rất cố gắng, nhưng nhớ kỹ, phải kiên trì học tập ma pháp."

Brent cung kính nói: "Vâng, sư phụ!"

Nhìn thiếu niên mười lăm tuổi này, trong lòng Tiếu Ân cảm khái, quả thực giống hệt mình tám năm trước, điều khác biệt duy nhất là Brent thay thế Tiếu Ân.

"Sư phụ, lần này trở về, người có đi nữa không?" Brent dò hỏi.

Maren chần chừ trong chốc lát nói: "Trong thời gian ngắn sẽ không rời đi."

Brent phấn khởi lên, xem ra hắn rất thích học tập ma pháp, độ si mê ma pháp không hề dưới Tiếu Ân ngày xưa.

Sắc mặt Tiếu Ân đột nhiên biến đổi, cùng lúc đó Linnuo cũng quay đầu nhìn về hướng đó.

Một giây sau, đám người Đức Lỗ Phu cũng lần lượt phát hiện, ánh mắt của bọn họ tập trung nhìn về một hướng, bởi vì hướng đó phát ra tinh thần dao động khiêu khích, khiến bọn họ cảnh giác.

"Maren, ngươi đã trở về." Một giọng nói nhẹ nhàng từ xa truyền tới.

"Đúng vậy, Tiffany các hạ!" Maren sang sảng cười nói: "Cảm ơn người đã chiếu cố ma pháp tháp và đám đệ tử của ta."

Vẻ mặt của mọi người buông lỏng, nguyên là người quen, nhưng bọn họ cũng có chút khâm phục thực lực của đại ma pháp sư Tiffany.

Mặc dù thực lực không hung ác bá đạo như Hắc Toàn Phong, nhưng âm nhu khiến người khác kiêng kỵ.

"Ngài quá khách khí." Giọng nói của Tiffany truyền đến: "David Kirby các hạ đâu?"

"David à, hắn tạm thời ở thành Bahia, chờ mấy tên đệ tử thuận lợi tiến giai, hắn sẽ trở về." Ánh mắt đảo qua người Tiếu Ân, Maren như nhớ ra điều gì, vội vàng kéo Tiếu Ân lại nói: "Đại ma pháp sư Tiffany, ngài còn nhớ Tiếu Ân không? Hắn đã trở về."

"Tiếu Ân?" Đối phương sửng sốt nói: "Là Tiếu Ân ở rừng Gobbi sao? Lẽ ra sau mười năm hắn mới có thể trở về cơ mà."

Maren nở nụ cười khổ, nơi này không phải nơi nói chuyện, hơn nữa kinh nghiệm tám năm của Tiếu Ân quá mức ly kỳ, dù nói ra, cũng chưa chắc khiến người khác tin.

Hắn cất cao giọng nói: "Tiffany các hạ, hôm nay ta còn mời đại ma pháp sư Linnuo về. Chắc ngài đã nghe qua tên này chứ?"

Giọng nói của Tiffany trở nên kinh ngạc: "Linnuo các hạ, là ngài sao?"

Tiếu Ân khép hờ hai mắt, cũng không quấy rầy cuộc nói chuyện của hai người. Nhưng hắn đã sớm dò xét giọng nói của Tiffany, giờ phút này nhìn về góc ma pháp tháp, khóe miệng nở một nụ cười như đã tính trước.

Không chỉ có Tiếu Ân chú ý tới nơi đó, Linnuo và đám người Kim cũng phát hiện ra.

Năng lượng dao động, góc đó sáng lên, một bóng người hư ảo xuất hiện.

Đó là thủy hệ ma pháp, Ẩn Tượng Thuật, có thể truyền tống dáng điệu và giọng nói của bản thân tới một khoảng cách nhất định. Nhưng đáng tiếc, loại pháp thuật này không có bất cứ lực công kích nào cả.

Tiếu Ân nhẹ nhàng thở dài một hơi, Tiffany có thể tùy ý vào ma pháp tháp của sư phụ, rõ ràng được sư phụ cho phép, nếu không người khác vào trong ma pháp tháp, sao có thể dễ dàng thi triển ma pháp như vậy.

Công quốc Louis tuy nhỏ, số lượng ma pháp sư có hạn, nhưng giao tình lại rất sâu, người bình thường không thể tưởng tượng được.

Sau khi bóng người hư ảo xuất hiện, lập tức thi lễ với Linnuo, nói: "Ma pháp sư Linnuo tôn kính, hoan nghênh ngài tới thăm công quốc Louis."

Linnuo hơi hoàn lễ nói: "Nguyệt Tinh Linh trưởng lão tôn kính, ngài quá khách khí, nhưng lần này ta tới không phải để làm khách."

Tiffany cười ôn hòa, mặc dù chỉ là bóng người hư ảo nhưng vẫn có thể thấy được vẻ ôn hòa trên khuôn mặt của nàng.

"Linnuo các hạ, dù ngài tới đây để làm chuyện gì, nếu muốn chúng ta ra sức, chắc chắn công quốc Louis không từ chối."

"Rất tốt." Linnuo lộ vẻ tươi cười nói: "Ta muốn thành lập ma pháp tháp ở đây."

Tiffany nao nao, khuôn mặt của nàng xuất hiện thần sắc cổ quái, sau đó là vui mừng và ngạc nhiên.

Mặc dù Linnuo dương danh đế quốc, nhưng hắn không thuộc ma pháp sư của hoàng thất, mà là một pháp sư tự do nổi tiếng. Hiện giờ hắn muốn thành lập ma pháp tháp ở đây, chẳng lẽ muốn phụ thuộc công quốc Luois sao?

"A, có thể ngài hiểu lầm." Linnuo giải thích nói: "Ta chỉ muốn thành lập ma pháp tháp tạm thời mà thôi, sau mười năm, ta sẽ rời khỏi đây."

Trong mắt Tiffany hiện lên một tia thất vọng, nàng trầm giọng nói: "Linnuo các hạ, chẳng lẽ ngài không thể cân nhắc một chút sao, không định định cư vĩnh viễn ở đây sao?"

Nàng dừng một chút, chân thành nói: "Gia tộc Louis là một gia tộc hiếu khách, chắc chắn bọn họ sẽ khiến ngài hài lòng."

Trong lòng Tiếu Ân chợt động, hiện giờ công quốc Louis có năm vị ma pháp sư, do Tiffany cầm đầu, nhưng nếu Linnuo gia nhập hàng ngũ ma pháp sư của công quốc, như vậy vị trí ma pháp sư cao nhất ở công quốc của Tiffany sẽ lung lay.

Nhưng dù là thế, Tiffany vẫn kiệt lực đại biểu cho gia tộc Louis giữ chân Linnuo.

Thực không biết nàng có quan hệ gì với gia tộc Louis, sao nàng phải để tâm như thế.

Chẳng lẽ lời đồn trước kia là sự thực sao.

Linnuo chần chừ một chút nói: "Tiffany các hạ, kỳ thực ta tới đây để làm người hầu học đồ cho Tiếu Ân các hạ."

Tiffany ngây người, đối mặt với Linnuo, nàng gỡ bỏ tấm khăn trên mặt, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp.

Nhìn qua thì đó là một khuôn mặt phu nhân cao quý. Sự tao nhã của nàng đủ khiến nhiều người mặc cảm tự ti trước mặt nàng. Song, giờ phút này, dung nhan xinh đẹp của nàng lại thừ ra, vẻ kinh ngạc hiện lên rõ ràng, nhưng giây phút này, mọi người đều cảm thông với nàng.

"A, ách… Linnuo các hạ tôn kính, ngài vừa nói gì?" Khuôn mặt của Tiffany khôi phục lại như bình thường, nhưng ánh mắt của nàng lộ ra vẻ khó tin.

Linnuo cười khổ một tiếng, kỳ thực đó là quyết định lỗ mãng của hắn, hắn sớm đoán tình cảnh như hôm nay.

Nhưng hễ ai đạt tới cảnh giới như hắn, mới thấu hiểu được tâm tình của hắn.

Mấy chục năm qua, áp lực muốn tiến thêm một bước khiến hắn hít thở không thông, hắn dùng mọi biện pháp, nhưng tất cả đều vô ích.

Tiếu Ân là cọng rơm cuối cùng của hắn.

Đối với hắn, chỉ cần có thể đạt tới cảnh giới ma đạo sỹ, đừng nói là tôn nghiêm, dù vứt bỏ tín ngưỡng, đại sát tứ phương, cũng không tiếc.

"Tiffany các hạ, ngài không nghe lầm." Lão ma pháp sư gật đầu với Tiếu Ân nói: "Ta theo Tiếu Ân các hạ, nên mới tới công quốc Louis."

Ánh mắt của Tiffany chuyển qua người Tiếu Ân, cặp mắt sáng ngời của nàng lộ ra tia sáng thần bí.

"Tiếu Ân… Các hạ?"

"Ngài quá khách khí." Tiếu Ân vội vàng nói: "Ngày xưa nhờ có ngài chiếu cố, Tiếu Ân rất cảm kích. Nếu như ngài có chuyện gì, cứ trực tiếp sai bảo Tiếu Ân."

Mội Tiffany run lên, nàng chăm chú nhìn Linnuo, câu nói của Tiếu Ân khiến nàng kinh ngạc.

"Maren, ta muốn tới ma pháp của ngươi, ngươi không ngại chứ?"

"Tất nhiên không!" Maren nhún vai nói: "Chúng ta ở với nhau đã lâu, chẳng lẽ còn phải khách sáo sao?"

Tiffany liếc mắt nhìn hắn nói: "Tốt, Maren."

Công quốc Louis có năm vị ma pháp sư, đều ở cùng lâm viên ma pháp với nhau, rất nhanh Tiffany tiến vào ma pháp tháp của Maren, hơn nữa nàng của mang theo đệ tử của mình, Betty tới.

Khi Betty bước vào ma pháp tháp của Maren, nhìn thấy Tiếu Ân, hai mắt trở nên sáng ngời, kinh hô một tiếng.

Tiffany hơi sửng sốt, hỏi: "Betty, con làm sao vậy?"

Sắc mặt của Betty trong nháy mắt thay đổi, nói: "Sư phụ, con gặp được cố nhân."

Tiếu Ân tiến lên mỉm cười nói: "Tiffany các hạ, Betty, chào nàng."

"Các ngươi biết nhau?" Tiffany kinh ngạc hỏi.

"Đúng vậy!" Mặt Tiếu Ân không đổi sắc nói: "Tám năm trước, ta cũng là học đồ ở đây, thường gặp pháp sư Betty, nên rất quen thuộc."

Betty cắn chặt hàm răng, trong mắt có mùi vị không nói nên lời, nhưng nàng phối hợp nói: "Đúng vậy, sư phụ, trước kia chúng con rất quen nhau."

Tiếu Ân gật đầu với Betty. Nhìn vẻ mặt của hai nàng, Tiếu Ân biết, Betty và hai nữ tinh linh kia không làm trái lời thề, các nàng đã che giấu sự tồn tại của mình.

Chỉ bằng điểm này cũng khiến Tiếu Ân nhìn các nàng bằng con mắt khác.

Benson ở bên cạnh vắt óc suy nghĩ. Trong trí nhớ của hắn, Betty và Tiếu Ân không gặp nhau nhiều mà.

Lúc đó thân phận của hai người rất chênh lệch, một người là đệ tử duy nhất của đại ma pháp sư Tiffany, hơn nữa tu luyện tới thập cấp.

Người kia chỉ là một ngũ cấp học đồ nho nhỏ, hơn nữa tuổi tác của hai người cách nhau khá xa, không có khả năng quen nhau.

Nhưng hiện giờ xem quan hệ hữu hảo của hai người, chắc chắn đây không phải lần đầu tiên hai người gặp nhau.

Tiffany khẽ gật đầu, nàng lẳng lặng nhìn Tiếu Ân, cảm nhận năng lượng dao động trên người hắn.

Linnuo là nhà chế tạo ma pháp trượng nổi tiếng của đế quốc, ngay cả ma pháp trượng của ba vị ma đạo sỹ cũng do hắn chế tạo ra.

Mặc dù hắn chỉ là một vị pháp sư tự do, nhưng lại có thực lực và sức ảnh hưởng hơn xa pháp sư cung đình.

Nếu như để người khác biết, hắn trở thành người hầu học đồ của người khác, chắc chắn sẽ khiến giới ma pháp của đế quốc chấn động.

Không biết Tiếu Ân có mị lực gì khiến Linnuo lựa chọn như vậy.

Nửa ngày sau, sắc mặt của Tiffany trở nên ngưng trọng.

Mặc dù Tiếu Ân sử dụng Ẩn Nặc Thuật che giấu một phần khí tức cường đại, nhưng một vị đại ma pháp sư dùng toàn lực để dò xét thì cũng phát hiện ra một chút dấu vết.

Thân hình Tiếu Ân không cao lớn nhưng Tiffany cảm ứng được lực lượng tử vong. Trong lòng của nàng, Tiếu Ân giống như một cự thú, một khi bộc phát ra, có thể dễ dàng phá nát toàn bộ những thứ trước mặt.

Phát hiện này khiến nàng hoảng sợ, ánh mắt vô tình nhìn về phía cửa ma pháp tháp.

Ở đó có một ma thú to lớn nằm lặng yên, thậm chí Tiffany còn sinh ra ảo giác dường như nó không hề phát ra khí tức.

Kỳ thực Tiếu Ân giống như Hắc Toàn Phong, có thực lực cường đại, sát khí sắc bén, khó có thể xuất hiện trên người thường.

Hơn nữa đối mặt với tinh thần lực dò xét của Tiffany, Tiếu Ân vẫn vững vàng như núi, không đặt sự dò xét của đối phương vào mắt.

Biểu hiện này càng khiến Tiffany kiêng kỵ, nàng không ngu tới mức nghĩ rằng Tiếu Ân bó tay, nhưng muốn làm được điều này, chẳng lẽ ma lực của Tiếu Ân vượt qua bản thân nàng.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #192


Báo Lỗi Truyện
Chương 192/482