Chương 188: Pháp trượng đại sư




Hai người từ phía sau tường vây đi ra, vẻ mặt của David Kirby kinh hãi nhìn Tiếu Ân, trong ánh mắt của hắn tràn ngập thần sắc khó tin, dường như bị thực lực của Tiếu Ân dọa sợ.

Còn một người khác thì có vẻ già nua, trên đầu của hắn, tóc mọc như rừng rậm Châu Mỹ nguyên thủy. Đôi mắt đen hơn hạt vừng nhưng lại rất sáng và linh hoạt, đầy tinh thần.

Giờ phút này, hắn cẩn thận đánh giá Tiếu Ân, ánh mắt ẩn chứa thần sắc kinh ngạc.

Lewis và Maren tiến lên, hai người cung kính nói: "Linnuo các hạ!"

Lão nhân hơi vung tay lên, ánh mắt đảo qua mặt bọn họ nói: "Maren, đây là đệ tử Tiếu Ân của ngươi sao?"

Thân thể của Maren đứng thẳng tắp dậy, giống như đang trả lời câu hỏi của sư phụ: "Đúng vậy, Linnuo các hạ, đó là Tiếu Ân, mới vừa rồi hắn có chút lỗ mãng, xin ngài thứ lỗi."

Linnuo không nhịn được cười nói: "Maren, ngươi quá khách khí."

Hắn xoay người, lẳng lặng nhìn Tiếu Ân, thần thái trong mắt có chút thay đổi, mặc dù vẫn kinh ngạc như trước, nhưng có thêm sự thưởng thức, thậm chí mơ hồ còn sáng lên.

Sau đó trước ánh mắt của mọi người, Linnuo hơi khom người, gật đầu với Tiếu Ân nói: "Tiếu Ân các hạ, xin chào ngài!"

Động tác của Linnuo nằm ngoài dự liệu của mọi người, thậm chí Tiếu Ân còn không tin vào hai mắt của mình.

Nam nhân trước mắt mình không phải nhân vật bình thường, hắn là cao thủ lục tinh đỉnh cấp đó.

Hơn nữa hắn còn được David Kirby và Maren mời về giúp đỡ, cho nên giờ phút này hắn làm ra động tác này, không ai nghĩ đến.

Hơi liếm khóe miệng, Tiếu Ân hít sâu một hơi, thi lễ nói: "Linnuo các hạ, chào ngài."

David Kirby và Maren nhìn nhau, trong lòng bọn họ rung động vạn phần.

Bọn họ ở chung với Linnuo mấy tháng, tự nhiên biết hắn là một người cao ngạo, đừng nói là bọn họ, dù là tứ tinh đại ma pháp sư Lewis, hắn cũng không thèm để ý.

Nhưng giờ phút này, đối mặt với Tiếu Ân, hắn lại thay đổi thành người khác, khiến bọn họ cảm thấy khó tin.

Ánh mắt của Linnuo đảo qua đám người Đức Lỗ Phu, cuối cùng dừng lại trên người Tiếu Ân, hắn mỉm cười nói: "Nhìn thấy đám người Kim, ta liền nghĩ tới, không biết nhân vật nào có thể dạy ra những đệ tử kiệt xuất như vậy, hiện giờ gặp ngươi, quả nhiên không làm ta thất vọng."

Mọi người ngẩn ra, trong lòng chợt hiểu ra, trách không được hắn lại chủ động hạ thấp mình, nguyên là vì chuyện này.

Nhưng ngẫm lại quả thực rất có đạo lý. Có thể dạy ra bốn vị tam tinh ma pháp sư và một vị đại ma pháp sư, dù là Linnuo cũng không có tư cách ngang hàng.

Tiếu Ân bình tĩnh, hắn cười nói: "Linnuo các hạ quá khen rồi."

Giọng nói của hắn như nước sông chảy, lọt vào tai người khác có cảm giác yên ổn.

Linnuo đột nhiên thở dài một tiếng nói: "Ta nghe Maren giới thiệu, năm nay ngươi còn chưa tới ba mươi tuổi, ở độ tuổi này đã có thực lực không kém ta, xem ra ta đã già rồi."

Đám người Maren kinh ngạc há to miệng, ánh mắt của bọn họ nhìn về phía Tiếu Ân, thậm chí có cảm giác thừ ra.

Từ thái độ của đám người Đức Lỗ Phu đối với Tiếu Ân, có thể đoán được, ít nhất Tiếu Ân phải là đại ma pháp sư.

Nhưng nghe Linnuo đánh giá Tiếu Ân, mặc dù bọn họ cũng đoán Tiếu Ân không có thực lực bình thường nhưng cũng không ai ngờ nổi Tiếu Ân đã đạt tới lục tinh.

Cổ Maren rung động, hắn nói: "Linnuo các hạ, năm mươi năm trước, ngài đã là lục tinh ma pháp sư?"

Linnuo tự giễu nhìn Maren nói: "Không sai, năm mươi năm trước, ta là lục tinh ma pháp sư, nhưng năm mươi năm qua đi, ta còn chưa vượt qua cửa ải quan trọng để trở thành ma đạo sỹ."

Khóe miệng hắn lộ tia cười khổ nói: "Chắc có lẽ ta giống với sư phụ của ngươi, cả đời này không thể thành ma đạo sỹ."

Giọng nói của hắn có chút lạnh nhạt, cảm giác bất đắc dĩ không hề che giấu.

Ánh mắt của Tiếu Ân có chút biến hóa, mặc dù lần đầu tiên gặp Linnuo nhưng hắn nói những câu này khiến Tiếu Ân nhớ tới một người.

Đó là đệ nhất nhân của đế quốc Lang Nhân, Dida đại tát mãn, khi nói tới truyền kỳ pháp sư, vẻ mặt của lão cũng khổ như vậy, khiến ai cũng phải động dung.

Tuy nhiên mục tiêu của hai người không giống nhau, Linnuo hướng tới ma đạo sỹ còn Dida đại tát mãn hướng tới truyền kỳ ngàn năm.

"Tiếu Ân các hạ, xin thứ lỗi cho yêu cầu mạo muội của ta!" Linnuo chân thành nói.

Trong lòng Tiếu Ân khẽ động, mơ hồ đoán được yêu cầu của đối phương, thận trọng hỏi: "Ngài có gì cần phân phó."

"Không phải phân phó, mà là thỉnh cầu." Linnuo nghiêm mặt nói: "Xin ngài cho phép ta làm tùy tùng của ngài."

Đầu của đám người Maren ong lên, bọn họ không tin vào lỗ tai của mình.

Linnuo là ai, ở trong đế quốc Nặc Khả Đa, hắn là một nhân vật vang danh.

Khác với Spike am hiểu chế tạo quyển trục, hắn là một vị lục tinh đỉnh cấp, hơn nữa còn được công nhận là người chế tạo ma pháp trượng xuất sắc nhất.

Nhân vật như vậy, dù so với mấy vị ma đạo sỹ của đế quốc cũng không hề thua kém nhiều.

Bởi vì ma pháp trượng của mấy vị ma đạo sỹ, có tám chín phần là do Linnuo chế tạo.

Nhưng nhân vật này lại đề nghị yêu cầu này với Tiếu Ân.

Làm tùy tùng của hắn…

Nếu như chuyện này tiết lộ ra ngoài, chắc chắn thế giới ma pháp sẽ chấn động.

Lông mày Tiếu Ân hơi nhíu lại, trong lòng hắn cười khổ, mặc dù mình đoán yêu cầu của hắn không đúng lắm, nhưng cũng không khác nhau mấy.

"Linnuo các hạ, yêu cầu này của ngài, khiến ta rất xấu hổ đó."

Đám người Maren đều coi đó là đúng, dường như không nói được gì.

Linnuo lắc đầu nói: "Tiếu Ân các hạ, ngài còn trẻ mà đã có thực lực này, chắc chắn trong vòng mười năm nữa, ngài sẽ có cơ hội đánh sâu, nên ta mới đề nghị ngài cho ta làm tùy tùng, mỗi ngày đều đi theo ngài."

Hắn cúi đầu nói: "Xin ngài đồng ý, coi như đáp ứng nguyện vọng cuối cùng của lão già này."

Giọng nói của hắn thê lương, mọi người nhìn nhau, giờ mới hiểu được suy nghĩ của hắn. Trong lòng mỗi người xao động, nhưng nghĩ tới tu vi của bản thân mình lại âm thầm thở dài, bất đắc dĩ, buông tha ý nghĩ này.

Linnuo nói rất rõ, hắn muốn ở bên cạnh Tiếu Ân, xem trong vòng mười năm tới, Tiếu Ân có thể trở thành ma đạo sỹ không.

Một giây khi Tiếu Ân trở thành ma đạo sỹ, sẽ phóng thích ra khí tức của mình.

Năng lượng dao động kỳ diệu đó là một trải nghiệm khó có được đối với nhân vật lục tinh đỉnh cao.

Nếu thuộc tính của song phương gần nhau, có lẽ có thể trợ giúp Linnuo mở cánh cửa cuối cùng, tiến giai thành ma đạo sỹ.

Có năm mươi năm kinh nghiệm ở cảnh giới lục tinh, đối với Linnuo mà nói, hắn đã đột phá tới cực hạn, khó có hy vọng trở thành ma đạo sỹ.

Cảm ứng khí tức của một vị tiến giai thành ma đạo sỹ, có lẽ là cơ hội cuối cùng để hắn tiến vào tầng cao mới.

Trong tình huống này, hắn đưa ra yêu cầu này, nhìn thì rất khó tin, nhưng đó lại là một lựa chọn tốt nhất.

Trong lòng Tiếu Ân chuyển động, có một nhân vật như thế đi theo bên người, là chuyện tốt hay chuyện xấu đây.

"Linnuo các hạ, ngài đã chuẩn bị chưa, hay do ngài bốc đồng nên mới quyết định như vậy?" Tiếu Ân bình tĩnh hỏi.

Linnuo bình tĩnh đối mặt với Tiếu Ân, hắn không hề giấu giếm tâm tư của mình: "Sau khi nhìn thấy Kim và Đức Lỗ Phu, ta đã có ý nghĩ này. Nhưng khiến ta chính thức quyết định, đó là sau khi ta cảm ứng được khí tức cường đại của ngài."

Tiếu Ân nhẹ nhàng gật đầu một cái, mặt giãn ra nói: "Linnuo các hạ, ta có thể đáp ứng yêu cầu của ngài, nếu như ngày sau có thể, ta sẽ trợ giúp nguyện vọng của ngài."

Linnuo nở nụ cười, gật đầu với Tiếu Ân.

Đám người Maren có một cảm giác quái dị.

Tiếu Ân đã đồng ý với yêu cầu khó tin của Linnuo, nhưng mọi người lại có cảm giác bình thường.

Có lẽ đó là do thực lực.

Do Tiếu Ân có thực lực cường đại nên mọi người thừa nhận, hắn có tư cách nói những câu này.

Đoàn người tiến vào ma pháp tháp, Lewis đã sớm bố trí những căn phòng tốt nhất.

Trong đó, ba căn phòng xa hoa nhất dành cho Linnuo, Maren và Tiếu Ân.

Mặc dù Maren chưa đủ thực lực, nhưng hắn có một vị đệ tử kiệt xuất, hơn nữa quan hệ thầy trò của hai người lại rất tốt, thân phận của Maren lập tức được đẩy lên, thậm chí có thể sánh vai với Linnuo.

Cho nên, luận về thực lực thì đáng ra căn phòng đó phải thuộc về Đức Lỗ Phu, nhưng khi để căn phòng đó cho Maren, không có ai có ý kiến gì cả.

Tầng thứ ba của ma pháp tháp là phòng họp lớn nhất, là nơi Lewis dùng để thương nghị những chuyện quan trọng.

Giờ phút này, ở trong phòng có mười chín người.

Ánh mắt của Tiếu Ân đảo qua, nhất thời đoán được thân phận của những người này.

Ngoài Linnuo, hắn và đám người Kim ra, còn lại mười hai người, bọn họ là mười hai vị ma pháp sư chính thức của nhất mạch Mikhail.

Khi còn sống, Mikhail là một vị lục tinh ma pháp sư nổi tiếng, mặc dù cả đời không thể tiến giai thành ma đạo sỹ, nhưng nhất mạch của hắn, gồm cả đám người Tiếu Ân, lại có gần hai mươi vị ma pháp sư chính thức.

Mặc dù Linnuo nổi danh về chế tạo ma pháp trượng trong đế quốc, hơn nữa thực lực của hắn không kém Mikhail, nhưng nhất mạch của hắn lại chỉ có hai vị ma pháp sư chính thức.

Bởi vậy có thể thấy được, nhất mạch của Mikhail mạnh tới mức nào.

Ánh mắt của Lewis mang theo sự vui sướng và hưng phấn.

Mấy tháng trước, hắn còn lo làm thế nào để có đủ mười lăm vị ma pháp sư chính thức, nhưng đệ tử của Maren là Tiếu Ân xuất ngoại trở về, đã mang lại cho hắn nhiều sự ngạc nhiên và vui mừng.

Tiếu Ân không chỉ trở thành ma pháp sư chính thức, còn mang tới năm vị đệ tử, thực lực của năm người thấp nhất là tam tinh ma pháp sư. Cuối cùng, Linnuo các hạ thừa nhận thực lực siêu tuyệt của Tiếu Ân. Lewis biết, ngôi vị thành chủ chắc chắn thuộc về tay mình.

Tất nhiên, hắn hiểu, nếu muốn Tiếu Ân hỗ trợ, thì phải mượn sức của ma pháp sư Maren.

Là chủ nhân của nơi này, Lewis đứng lên, nói với mọi người: "Các vị pháp sư tôn kính, năm ngày nữa, chúng ta sẽ chọn ra mười lăm người tham gia trận chiến tranh đoạt chức vị chủ thành."

Giọng nói của hắn to hơn một chút: "Nếu trận chiến này thắng lợi, sẽ mang lại ý nghĩa cực kỳ to lớn cho nhất mạch của sư phụ Mikhail."

Ánh mắt của mọi người lộ ra ánh sáng kỳ dị, lẳng lặng nghe hắn nói.

Lewis hài lòng gật đầu nói: "Chỉ cần ngôi vị thành chủ tiếp tục thuộc về chúng ta, chúng ta sẽ có thánh địa để tu luyện, nhất mạch của sư phụ sẽ trở nên cường đại hơn."

Hắn mỉm cười, cuối cùng nói ra chuyện mà mọi người quan tâm nhất.

"Kẻ hèn xin hứa, chỉ cần có thể đạt được ngôi vị thành chủ, thánh địa tu luyện sẽ mở cho tất cả các mạch truyền thừa của sư phụ. Các vị và đệ tử của mình có thể thay phiên nhau tiến vào đây tu luyện."

Ngoài mấy người Tiếu Ân, khuôn mặt của mọi người đều lộ thần sắc hài lòng.

Sở dĩ bọn họ tới đây, ngoài việc vì nhất mạch của Mikhail ra, còn có một chuyện quan trọng, đó là bọn họ muốn có quyền tu luyện ở trong thánh địa.

Khi Mikhail còn sống, thánh địa tu luyện thuộc về hắn, nhưng phần lớn mọi người ở đây đều đã được tu luyện ở trong đó.

Nếu xét về hiệu quả, hấp thu nguyên tố ma pháp trong thánh địa nhanh gấp đôi so với bình thường, do có lợi ích chung này nên bọn họ mới dốc sức ủng hộ Lewis.

Lewis xoay chuyển ánh mắt, nhìn biểu hiện của mọi người, trừ đám người Tiếu Ân không biểu lộ gì, thì phản ứng của đám người Maren đều rất hài lòng.

Hắn ho nhẹ một tiếng, khiến mọi người tập trung về phía mình, nói: "Căn cứ theo yêu cầu tỉ thí thì mỗi bên phải cử ra mười lăm người, không biết các vị có ý kiến gì không?"

Mọi người nhìn nhau, nếu như là trước kia, có lẽ bọn họ phải suy nghĩ xem phải tìm bằng hữu nào của mình để gia nhập, thì vấn đề này lại được giải quyết hoàn toàn sau khi đám người Đức Lỗ Phu xuất hiện.

Có bọn họ ở đây, cần gì phải nhờ sự giúp đỡ từ bên ngoài.

Nhưng hiện giờ vấn đề mà mọi người phải suy nghĩ, không phải thiếu nhân số mà là nhân số quá nhiều.

Nhưng dù là ai, cũng không muốn buông tha cơ hội khó có được này. Bởi vì một khi buông tha, quyền sử dụng thánh địa sẽ bị giảm bớt.

Một lát sau, Benson đứng lên nói: "Lewis các hạ, thực lực của ta yếu nhất, nên ta từ bỏ."

Quả thực, hắn vừa tiến giai thành ma pháp sư chính thức chưa đủ hai tháng, ngay cả cảnh giới còn chưa củng cố xong, tất nhiên có thực lực yếu nhất.

Khóe miệng Tiếu Ân nở nụ cười, hắn nhìn Benson một cái.

Kỳ thực, trước khi trở về nhà, Tiếu Ân đã nói cho Benson biết, hắn có năng lực chế tạo thánh địa tu luyện.

Đối với Tiếu Ân, Benson đã bội phục sát đất, mặc dù bị bạn cũ vượt xa, trong lòng cũng có một chút cảm khái, có chút ghen ghét, nhưng biểu hiện của Tiếu Ân lại khiến hắn bỏ đi những băn khoăn đó, cho nên hắn là người thứ nhất từ bỏ.

Linnuo mỉm cười nói: "Lewis, không cần tính ta vào."

Sắc mặt Lewis khẽ biến, có chút xấu hổ nói: "Linnuo các hạ, ngài…"

Linnuo vung tay lên, cắt đứt sự khuyên bảo của hắn nói: "Ta nghe nói Spike tới đây, nên mới ghé qua đây nhìn một chút, hơn nữa có Tiếu Ân các hạ tương trợ, ngươi còn lo lắng gì nữa chứ?"

Sắc mặt Lewis nhẹ đi, cung kính đáp ứng.

Maren suy nghĩ một chút, đứng lên nói: "Ta và Nepal đều là nhất tinh ma pháp sư, cho nên chúng ta xin rút lui."

Lewis xấu hổ cười nói: "Maren, ngài quá khiêm nhường."

Nhưng nói thực, trước khi đám người Tiếu Ân chưa xuất hiện, mặc dù cả nhà Maren có ba vị ma pháp sư chính thức, nhưng đều có cấp bậc thấp nhất, nhất tinh ma pháp sư. Ngay cả bản thân Maren cũng không ngoại lệ, cho nên dựa theo sự phân chia về thực lực, ba người bọn họ rút lui, không nghi ngờ gì là lựa chọn tốt nhất.

Chỉ là, có mặt Tiếu Ân, không ai dám nói thực lòng.

Maren mỉm cười nói: "Lewis, ta tin tưởng ngài có thể hoàn thành được tâm nguyện."

Nói xong, hắn gật đầu với Tiếu Ân một cái nói: "Nhờ các ngươi đó."

Tiếu Ân hơi khom lưng nói: "Sư phụ, người yên tâm, chúng con sẽ không khiến người thất vọng."

Khi hắn nói những lời này, ngữ khí nhấn mạnh thêm, giống như nói vói người thân của mình, vô cùng bình thản. Nhưng khi lọt vào tai mọi người, lại có lực lượng không hiểu, khiến bọn họ tin tưởng. Thậm chí ngay cả sắc mặt của tứ tinh đại ma pháp sư Lewis cũng buông lỏng xuống.

Linnuo âm thầm thở dài một hơi, trên người Tiếu Ân có khí tức của chí cường giả, điều này khiến hắn cảm khái và có chút đố kỵ, đồng thời cũng cảm thấy vui mừng.

Bởi vì Tiếu Ân biểu hiện càng tốt, thì thành tựu trong tương lai của hắn càng cao.

Nếu cứ như thế này, có lẽ trong vòng mười năm tới, Tiếu Ân sẽ có cơ hội xung kích cảnh giới ma đạo sỹ, khi đó mình sẽ có cơ hội để trải nghiệm.

Do đám người Maren rút lui nên việc chọn ra mười lăm người diễn ra rất nhanh.

Ngoài Tiếu Ân và đám người Kim ra, vị chủ soái Lewis tự nhiên không thể thiếu, David Kirby bất ngờ có tên trong danh sách.

Những người này được chọn, phần lớn đều thi lễ với Linnuo, sau đó quay trở về phòng của mình.

Tiếu Ân mang mấy tên đệ tử của mình về phòng của mình.

Còn chưa tới nơi, đã nhìn thấy hai người đứng ở trước cửa, khuôn mặt đầy vẻ tươi cười nói: "Tiếu Ân các hạ, hoan nghênh ngài trở về."

Tiếu Ân nhìn kỹ, sau đó không nhịn được cười nói: "Liệt Duy, các ngươi còn ở đây?"

Liệt Duy buồn rầu nói: "Chúng ta còn chưa bái làm môn hạ của ngài, tự nhiên không dám rời đi."

Tiếu Ân âm thầm lắc đầu, hắn biết sự tính toán của bọn họ, nhưng nghĩ tới thái độ phục vụ cẩn thận của bọn họ, cùng với năng lực trinh sát giống như chó săn của hai người, nên có chút chần chừ.

Nhân tài như vậy, nếu như phối hợp với thân phận ma pháp sư chính thức của bọn họ, sẽ có lúc phát huy tác dụng cường đại.

Nhẹ nhàng thở dài một hơi, Tiếu Ân nói: "Vào đi!"

Vừa nói, hắn tiến vào phòng, hai người Liệt Duy liếc mắt nhìn nhau một cái, vẻ mặt hiện lên sự vui mừng lẫn sợ hãi.

Tiếu Ân rời đi hai tháng, hai người dùng trăm phương ngàn kế, moi tin tức về Tiếu Ân từ miệng của đám người Kim và Benson.

Nói thực bọn họ cũng không tin tưởng chuyện mình có thể bái làm môn hạ của Tiếu Ân để học tập ma pháp.

Nhưng hiện giờ gặp Tiếu Ân, nghe giọng nói ôn hòa của hắn, trong lòng có thêm một tia chờ đợi.

Tiếu Ân ngồi xuống chỗ của mình, Linnuo giũ áo, ngồi xuống.

Thân phận của hắn không giống người thường, nên không có người bất mãn với hắn.

"Kim, các ngươi lấy ma pháp trượng của mình ra, để cho Linnuo đại nhân nhìn qua một chút, xem có gì khiếm khuyết không." Tiếu Ân cao giọng nói.

Nếu Linnuo là đại sư chế tạo ma pháp trượng, tự nhiên Tiếu Ân không bỏ qua cơ hội tốt này.

Mặc dù đám người Kim đều có ma pháp trượng, nhưng ma pháp trượng đó đều lấy trên người hắc quỷ pháp sư, hiện giờ đã không cân xứng với thực lực của bọn họ.

Đám người Kim lấy ma pháp trượng ra, đặt trước người.

Ánh mắt của Linnuo quét qua một vọng, hắn mỉm cười nói: "Tiếu Ân các hạ, ma pháp trượng của bọn họ không phải lấy từ đại lục của chúng ta."

Hai mắt Tiếu Ân hơi híp lại, lão ma pháp sư này đúng là không vô cớ mà nổi danh, chỉ cần nhìn thoáng qua, đã nhận ra lai lịch của ma pháp trượng.

Quả thực, đám hắc quỷ pháp sư vượt qua biển rộng để tới đại lục, ma pháp trượng mà bọn họ mang theo, tự nhiên không phải sản phẩm của đại lục.

"Linnuo các hạ, ánh mắt của ngài thực lợi hại." Tiếu Ân bội phục nói: "Ngài thấy chất lượng của ma pháp trượng như thế nào?"

Linnuo trầm ngâm trong chốc lát, cẩn thận xem xét ma pháp trượng, cuối cùng ánh mắt của hắn nhìn vào ma pháp trượng trước mặt Carter.

Ánh mắt của hắn lộ ra vẻ kỳ dị, hắn cầm ma pháp trượng quan sát.

Một lúc lâu sau, Linnuo buông ma pháp trượng xuống, nhìn Carter, dường như muốn nói nhưng lại thôi.

Tiếu Ân đoán được sự băn khoăn của hắn nói: "Linnuo các hạ, nếu như ngài có đề nghị gì, cứ nói thẳng."

"Được!" Dù sao Linnuo không phải người thường, hắn chần chừ một lát, cất cao giọng nói: "Carter pháp sư, ngươi am hiểu nhất là ma pháp gì?"

Carter do dự một chút nói: "Ma pháp mà ta am hiểu nhất, chính là ma pháp phối hợp tốt nhất với ma pháp trượng này."

Hai mắt của Linnuo trở nên sáng ngời, kinh hô: "Ma pháp vong linh hệ?"

Carter gật đầu, không thể tưởng tượng được, người này vừa nhìn ma pháp trượng một cái, đã biết ma pháp mà mình am hiểu nhất, ánh mắt của hắn lộ rõ sự kính nể.

Linnuo thở dài một tiếng nói: "Trên đại lục của chúng ta, ma pháp vong linh hệ là một truyền thuyết, không thể tưởng tượng được nó lại xuất hiện."

Trong lòng Tiếu Ân động, hỏi: "Tại sao ma pháp vong linh lại thất truyền?"

"Không biết!" Linnuo nghiêm mặt nói: "Ma pháp vong linh hệ không phải ma pháp thuộc hệ pháp thần, nó có một hệ thống đặc biệt. Nghe nói, mấy vạn năm trước, thế giới của chúng ta còn có thần linh tồn tại, khi đó ma pháp rất thông dụng. Nhưng không biết vì sao, thần linh của vong linh hệ lại trở thành công địch…"

Lão ma pháp sư dường như băn khoăn nói: "Đó là chuyện của mấy vạn năm trước, cổ thư cũng chỉ ghi lại một cách mơ hồ, cho nên không ai biết nguyên nhân chính thức. Chỉ biết từ đó về sau, trên đại lục không còn tồn tại ma pháp sư vong linh hệ."

Tiếu Ân gật đầu, hắn không hề lạ cuộc chiến giữa các thần linh, bởi vì cốt long đã kể qua cho hắn, hơn nữa mấy vạn năm trước, nó cũng tham gia cuộc chiến đó.

Nhưng hiện giờ nó lâm vào tình cảnh thê thảm, với thực lực sâu không lường của nó, trong cuộc chiến tranh ngày xưa, cũng chỉ là một tiểu nhân vật mà thôi.

"Linnuo các hạ, ma pháp vong linh hệ không còn để lại dấu tích gì sao?" Đột nhiên Mary dò hỏi.

Mặc dù Tiếu Ân rất nghiêm khắc với đệ tử, nhưng khi thỉnh giáo trưởng bối, hắn không bao giờ ngăn cản bọn họ lên tiếng.

Linnuo chẩn chờ một chút nói: "Ta không biết, chỉ biết pháp sư Carter có ma pháp trượng vong linh hệ, nên ta mới đoán hắn am hiểu ma pháp này mà thôi."

Tiếu Ân gật đầu nói: "Ngài nói rất hợp lý, kỳ thực uy lực của ma pháp vong linh hệ rất cường đại, nếu như bị thất truyền cũng không phải chuyện tốt."

Đứng trên góc độ ma pháp, Tiếu Ân không nói sai.

Linnuo phụ họa một tiếng, trong lòng hắn thầm than một tiếng, nếu như hắn có thiên phú về vong linh hệ, chắc chắn hắn sẽ học ma pháp đó.

"Tiếu Ân các hạ, ma pháp trượng này không hợp với mấy vị đệ tử của ngài, nó chỉ là ma pháp trượng bình thường, mặc dù có thể phát huy ra chút uy lực, nhưng không thể phát huy thực lực của bọn họ tới cực hạn. Nếu như ngài không ngại, ta sẽ chế tạo ma pháp trượng thích hợp cho bọn họ."

Đám người Tiếu Ân vui mừng khôn xiết, liên tục nói cám ơn.

Trong lòng Linnuo cười khổ, nếu như người khác nhờ hắn chế tạo ma pháp trượng, chắc chắn hắn sẽ không dễ dàng đồng ý, cho dù là mấy vị ma đạo sỹ tự mình tới, kết quả cũng không khác mấy.

Nhưng đối với Tiếu Ân, hắn không dám lộ ra vẻ tự cao của mình.

Đừng nói hắn phải nhờ Tiếu Ân, riêng về tuổi tác và thực lực của Tiếu Ân, cũng khiến hắn phải thay đổi cách nhìn.

Liệt Duy và Thi Thụy Đức hâm mộ nhìn đám người Kim, nhưng bọn họ tự biết mình, biết thân phận hiện giờ của mình, còn chưa xứng để Tiếu Ân ra mặt nói chuyện.

Nhưng chỉ cần đi theo Tiếu Ân, Liệt Duy tin tưởng, chắc chắc có thể đả động hắn.

Linnuo mỉm cười nói: "Muốn ta chế tạo ma pháp trượng riêng cho các ngươi, ta cần phải hiểu rõ thực lực và tương lai phát triển của các ngươi. Tiếu Ân các hạ, bọn họ am hiểu hệ ma pháp nào nhất?"

Tiếu Ân do dự một chút nói: "Kim am hiểu nguyên tố hệ ma pháp bình thường."

Hắn liếc mắt nhìn Kim một cái, cốt long có nói, trên người Kim có huyết mạch của thần linh, mặc dù huyết mạch đó rất mỏng, nhưng đang từ từ bộc lộ ra.

Nhưng trước khí huyết mạch lộ rõ ra, hắn am hiểu nhất là các nguyên tố hệ ma pháp.

Linnuo hơi gật đầu, đối với ma pháp sư mà nói, tám chín phần mười là am hiểu một nguyên tố hệ ma pháp, đáp án này sớm nằm trong dự liệu của hắn.

"Kim, ngươi thử thi triển mấy hạ cấp ma pháp đi?" Linnuo yêu cầu nói.

Kim gật đầu một cái, tay khẽ bắn ra, trong nháy mắt, mỗi ngón tay của hắn phát ra một loại ma pháp.

Không chỉ có nhất cấp, nhị cấp ma pháp, thậm chí còn có cả tam cấp, tứ cấp ma pháp. Nhưng uy lực của những ma pháp đó bị Kim làm suy yếu đi. Hắn không điều động nhiều nguyên tố ma pháp.

Mặc dù hắn khống chế uy lực của ma pháp vừa đủ, không gây ra lực sát thương gì cả, nhưng do hắn khống chế hoàn mỹ như vậy nên biểu hiện của hắn không giống người thường.

Tiếu Ân âm thầm gật đầu, có thể khống chế ma pháp tới hỏa hầu như thế này, trừ hắn là người đã luyện tập không biết bao nhiêu lần, cũng chỉ có Kim mới làm được.

Sắc mặt bình thường của Linnuo trở nên kinh ngạc, cuối cùng chuyển thành khiếp sợ.

Còn sắc mặt của Liệt Duy và Thi Thụy Đức đã sớm trắng bệch, mặc dù bọn họ sớm biết thực lực của đám người Kim, nhưng tới giờ phút này, bọn họ mới biết, nguyên chỉ cần một mình Kim, cũng thừa đủ để giải quyết hai người.

Than nhẹ một tiếng, sắc mặt Linnuo trở nên ngưng trọng nói: "Pháp sư Kim có được năng lực cảm ứng và điều khiển ma pháp rất mạnh, đó là một thiên phú cường đại, có thể nói trong vạn người mới có một."

Đám người Kim nhìn nhau, nói thực mấy người sớm quen thuộc với nhau, nên biết Kim có lực khống chế ma pháp cường đại nhất, nên không cảm thấy kỳ quái. Nhưng hiện giờ Linnuo nói ra, bọn họ mới chợt hiểu. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Năng lực điều khiển đó, không thể xuất hiện trên người tam tinh ma pháp sư.

Hai hàng lông mày của Tiếu Ân giương lên, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ đó là tác dụng của huyết mạch thần linh, khiến hắn có năng lực khống chế nguyên tố ma pháp siêu mạnh?

Linnuo cân nhắc trong chốc lát, nói: "Pháp sư Kim, ta sẽ chế tạo ma pháp trượng thuộc về ngươi, nhất định khiến thực lực của ngươi phát huy tới cực hạn."

Tiếu Ân tò mò hỏi: "Các hạ, ngài đã có kế hoạch?"

"Không sai, nếu Kim có năng lực khống chế cường đại như thế, như vậy ma pháp trượng của hắn phải có cường độ tăng phúc lớn. Trên tay của ta có một khối ma hạch thất cấp, hơn nữa còn là ma hạch vô thuộc tính hiếm có, để Kim sử dụng là hợp nhất."

"Ma hạch vô thuộc tính?" Đám người Tiếu Ân cả kinh, thứ này rất hiếm thấy, có thể nói là tuyệt phẩm.

Lão ma pháp sư than nhẹ một tiếng nói: "Mặc dù khối ma hạch này trân quý, nhưng do nó vô thuộc tính, ngoài thiên phú đặc thù của Kim ra, thì không có ai phát huy được hết tác dụng của nó. Chỉ tiếc trên đại lục này không còn tử kim tinh thạch, nếu không phối hợp với một viên tử kim tinh thạch, có thể phát huy năng lực của Kim tới cực hạn, cho dù ngày sau trở thành ma đạo sỹ cũng có thể sử dụng ma pháp trượng này."

Sắc mặt đám người Tiếu Ân trở nên cổ quái.

Nhìn thần sắc dở khóc dở cười của đám người Tiếu Ân, Linnuo kinh ngạc hỏi: "Sao vây?"

Tiếu Ân lấy một viên tử kim tinh thạch từ trong vòng cổ ra.

Lần này tới lượt lão pháp sư trợn mắt há hốc mồm, hắn kinh ngạc cầm khối tinh thạch ẩn chứa năng lượng cường đại, thanh âm có chút run rẩy.

"Trời ạ, tử kim tinh thạch, ngươi lấy nó từ đâu?"

Tiếu Ân cười khổ không thôi, không thể nói cho hắn biết đó là khẩu phần ăn của Hắc Toàn Phong, hiện giờ bị chủ nhân của nó tham ô.

Ho nhẹ một tiếng, Tiếu Ân chuyển đề tài nói: "Linnuo các hạ, ngài xem nó dùng được không?"

"Tất nhiên dùng được!" Lão ma pháp sư ngẩng đầu lên, trong mắt lộ ra ánh sáng kích động: "Ta nhất định có thể chế tạo ra ma pháp trượng hàng đầu, nó sẽ trở thành kiệt tác tốt nhất trong cuộc đời của ta."

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #188


Báo Lỗi Truyện
Chương 188/482